Cơ Quan Phổ Thông Giáo Lý, Tuất thời, 15-01 Giáp Dần (06-02-1974)


Giáo Tông Đại Đạo Thái Bạch Kim Tinh.


Mừng chư hiền đệ, hiền muội. Bần Đạo đến với chư hiền đệ, hiền muội trong đêm Thiên Quan Tứ Phước, dưới ánh trăng tròn còn vương vấn tiết đầu xuân để kiểm điểm lại Cơ Quan qua một năm dài hành đạo. Miễn lễ , an tọa.


(...)


Nhân sự hiện diện đông đủ của chư hiền đệ, hiền muội hôm nay, Bần Đạo cũng nêu một vài điều cần cho cơ Đạo hiện hữu để giúp phần nào cho chư hiền tu thân hành đạo, lập công bồi đức.


Chư hiền đệ, hiền muội là những người chức sắc, chức việc, tín đồ, đạo hữu trong các Hội Thánh, Giáo Hội, Thánh Thất, Thánh Tịnh, đoàn thể trong Đại Đạo thì đã có ít nhiều liên hệ. Hãy hiến thân để phục vụ Thánh Thể của Đức Chí Tôn.


Điều mà Bần Đạo muốn nói hôm nay là hình thể Đạo và giáo thuyết hay ý thức hệ Cao Đài.


Hình Thể Đạo là Thánh Thể của Đức Chí Tôn tại thế.


Đại Đạo Khai Minh qua 49 mùa xuân tô điểm. Những ngôi thánh đường đồ sộ, uy hùng vượt lên khắp nơi khắp chốn. Dầu trải qua nhiều biến chuyển của cuộc đời nhưng hình bóng Đạo vẫn theo thời gian mà xuất hiện. Duy có một điều mà chư đệ muội hầu hết ít lưu tâm là nhơn sự và hành chánh Đạo.


Này chư hiền! Thượng Đế không ngự trên vật thể vô tri, mà trái lại Thượng Đế ngự trong tâm tháp ngà của nhân loại. Hình thể Đạo chỉ mượn đó để thể hiện Thánh Thể Chí Tôn tại thế.


Thượng Đế không là một hình bóng của thần tượng, nhơn tượng hay vật tượng. Chính biểu tượng Thiên Nhãn cũng chỉ là tạm mượn để gởi gắm chơn lý trong một cụ thể chủ quan mà thôi. Chính vì vậy, kiến tạo hình thể Đạo có được giá trị cùng chăng là phải có nhơn tâm chứng thị. Giá trị của nhơn sanh giác ngộ sẽ định vị cho Hình Thể Đạo của từng địa phương.


Chư hiền thử nghĩ: Người nông phu nào cũng gieo mầm trên thửa ruộng màu mở mà không bao giờ gieo trên tấm thảm nhung tơ. Dầu thảm đó có thêu được đẹp nổi muôn màu nhưng giá trị của tấm thảm vẫn là tấm thảm để trang trí kiêu sa, chớ làm gì khơi động được mầm sinh sôi bất tận. Tấm lòng của nhơn lọai mới chính là nơi chơn lý cứu rỗi phát sinh tạo thế an bình cho nhơn loại. Vì vậy nhơn tâm Đạo phải phát khai, phải sum sê tàng lá. Thửa ruộng không được chăm sóc màu mở thì bông lúa nào được nặng trỉu đua chen. Nền Đạo không không được khai minh thì nhơn tâm quá ư là ít ỏi. Người chèo thuyền Bát Nhả, kẻ phát độ càn dương là cần cần vớt cho hết người chết đắm, cứu cho cùng khắp kẻ nạn tai, nào phải đợi người lụy dòng trèo lên thuyền cứu độ hay kẻ bịnh ngặt đến  hứng giọt cam lồ rồi đành bảo với vô minh duyên nghiệp làm cho sóng dập kiếp phù sinh.


Có tập thể là phải có tổ chức. Hành Chánh Đạo không phải để phục vụ cho Thượng Đế. Thượng Đế nào có cần chi, nhưng thế sự chỉ để phục vụ cho nhơn sanh tất cả. Mượn Hành Chánh Đạo là làm thế nào biểu hiện được tương liên tương trợ dìu dắt lẫn nhau từ kẻ nhỏ nhít cùng trở về với Đại Linh Quang trong buổi chót.


Thế nên thiết lập một cơ cấu hình thể Đạo mà bảo tồn không được, cũng không khai sáng thêm hơn, thiệt là một thiếu sót và tội lỗi lớn với chính mình. Đừng để cho một tâm hồn nào phải thương xót trước một Thánh Thể của Đức Chí Tôn. Đã tạo được thì phải cố gắng  khai minh và phát huy cho đúng với sự tạo dựng của mình hay của người đi trước.


Ngòai ra chư hiền cần nên lưu tâm về hình thức vì hình thức cũng sẽ thể hiện là tạo nên sự nhứt trí của tâm hồn và uy lực của Thế Đạo trong công cuộc xây dựng tâm linh và cứu độ nhơn sanh. Đừng bảo đó là giả mà không lưu tâm. Có mấy ai chỉ mơ về bên kia bờ giác mà quên đóng con đò để vượt qua chắc chắn an toàn. Không Bát Nhã thuyền nào chở đặng thân phàm xác thịt qua khỏi sông mê.


Chư hiền đệ, hiền muội nghĩ gì về giáo thuyết hay ý thức hệ Cao Đài?


Hỡi chư hiền đệ muội! Có sự đánh mất vật chất hay tiền tài nào nguy hại bằng sự đánh mất ý thức hay tâm hồn?


Chư hiền ối manh áo sô gai, nhà tranh vác đất, ngao du sơn thủy mà tâm hồn trong sạch an vui còn hơn ngựa xe chen chúc, gác tía đài son, bon chen xuôi ngược với sự việc đánh mất cả chính mình mà nào ai có biết.


Mượn phương tiện để phục vụ cho cứu cánh, đừng để cho cứu cánh phải vùi chôn trong phương tiện phù ba. Chơn lý không là sự rải rác chấp nhận. Chơn lý là sự giác ngộ đơn thuần


Ý thức hệ chơn chánh Đại Đạo đã quá sáng tỏ làm chói mắt cả thế nhơn rồi nhơn thế lại tưởng lượng rằng chơn lý của Đại Đạo cũng chỉ là ánh sáng trong tầm mắt hạn hẹp hay tưởng tượng quẩn quanh của riêng mình mới thật đáng thương.


Cao Đài không là Cao Đài, đó chính thị là Cao Đài. Cao Đài không tự nó sinh phát riêng cho Việt Nam hay bất cứ nước nào, không là của người này hay kẻ kia, không là Tây Ninh hay Bến Tre, không là Truyền Giáo hay Tiên Thiên, Cao Đài là Cao Đài thế thôi. Chơn lý nó phủ nhận chơn lý.


Chư hiền muốn thiết lập thành quả để tạo cơ trình tiến tới sự hiệp nhất cho Đại Đạo thì nên hiểu:


Bất cứ sự phân hóa nào cũng không thể vượt qua khỏi vòng trời đất hay huyền linh của Thượng Đế Chí Tôn.


Chư hiền hãy gom các chiếc mai vàng vào cành mai tươi tốt để kheo sắc với Chúa Xuân. Nếu kết hợp chỉ là kết hợp, phân hóa chỉ là phân hóa, đó cũng là cơ tận diệt của cuộc đời. Thượng Đế vẫn hiếu sinh, phân hóa phi phân hóa, kết hợp phi kết hợp, đó là ý nghĩa của cuộc hiếu sinh xây chuyển.


Bần Đạo dạy hôm nay cho chư hiền đệ, hiền muội cũng đủ để tạm làm hành trang trên đường về cùng Thượng Đế để khỏi trở ngại lạc lầm.


     Hãy trỗi bước trên đường chánh đạo,


     Hãy lập tâm hoằng giáo độ nhơn,


     Rồi xem máy Tạo tuần hườn,


     Cái cơ đào thải bảo tồn phân minh.


(...)


Bần Đạo ban ơn lành cho tất cả chư hiền hiện diện hôm nay. Bần Đạo sẽ hộ phò cho chư hiền trên đường tu thân hành đạo được vững vàng. Bần Đạo giã từ. Lui..


(còn tiếp)