+Trả Lời Chủ Đề
Trang 1/3
1 2 3
kết quả từ 1 tới 10/ Tổng số 21

Ðề tài: Triết Học Cao Đài - Học Thuyết Âm Dương

  1. #1
    Tham gia ngày
    Jun 2009
    Bài viết
    182
    Thiên Sứ's Avatar

     Triết lý Cao Đài rất huyền diệu, rất hay mà không thể gọi là Triết Học Chủ Nghĩa Duy Vật hay Triết Học Chủ Nghĩa Duy Tâm được tất.


    Hèn lâu vào Đạo mà tới nay em chưa thông được bao nhiêu về môn triết học Cao Đài chẳng hạn như hai căn bản lớn đó là : Vũ Trụ Quan và Nhân Sinh Quan của Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ.


    Vậy nay em mở chủ đề mong BQT và quý anh em giúp đỡ.


    Em xin tìm hiểu về Học Thuyết Âm Dương (chắc hẳn sẽ có liên quan đến thuyết âm dương của Tam Giáo) trong môn Triết Học về Vũ Trụ Quan trong Đạo ! Cơ cấu như một bài giảng bao gồm thảo luận !


    Em muốn hiểu rõ : sao có âm dương (lưỡng nghi),tại sao trong hình Âm Dương lại có một bên trắng mà có chấm đen và ngược lại và một màu sao có đầu lớn đầu nhỏ,hai chiều ngược nhau (gọi là hình hai con cá ngược đầu)...ứng dụng của âm dương đến nhân sinh quang cụ thể là thể chất con người, tánh tình,...


    Tại sao có câu "phổ hoá nhứt lôi thinh"?



     


    trích dẫn Thánh Ngôn bằng lời thuyết giảng giải thích để Học Viên như em nói riêng và HTĐM nói chung được tận tường và đi sâu vào cái cần hiểu !


    Nam Mô Cao Đài Tiên Ông Đại Bồ Tát Ma Ha Tát


    Thiên Sứ !

     

  2. #2
    Tham gia ngày
    Jun 2009
    Bài viết
    182
    Thiên Sứ's Avatar


     


    Học thuyết Âm Dương Luận


    Học thuyết Âm Dương cho rằng mọi vật tồn tại và phát triển được đều do hai khí Âm Dương vận động mà tạo thành. Âm Dương là hai mặt thống nhất đối lập của cùng một sự vật hiện tượng, mâu thuẫn nhau và chuyển hoá lẫn nhau không thể tách rời.
    Đặc tính của Âm Dương luôn đối lập nhau, như của Dương là cứng, mạnh, quả quyết, màu sáng, hướng lên. Đặc tính của Âm là nhu thuận, mềm yếu, màu tối, hướng xuống.
    Trong tự nhiên, mọi vật đều tồn tại ở hai trạng thái đối lập nhau, đó là hai mặt Âm và Dương như nóng với lạnh, đen với trắng, ngày với đêm, hoạ với phúc. Tuy mâu thuẫn nhưng lại có sự thống nhất từ đầu đến cuối, dựa vào nhau để tồn tại. Âm và Dương, cái này dùng cái kia làm tiền đề để tồn tại cho mình
    Âm Dương luôn vận động, cái này yếu thì cái kia mạnh lên. Âm suy thì Dương mạnh lên, đến cực điểm thì Dương lại suy và Âm lại mạnh lên. Hết ngày rồi đến đêm và ngược lại. Âm Dương cân bằng là thế tối ưu của sự vật, giúp cho sự vật phát triển ở mức độ tốt nhất.
    Âm Dương chuuyển hoá lẫn nhau. Trong Âm có Dương và ngược lại. Không có Âm Dương tuyệt đối. Vì vậy, trong mọi sự vật không có gì tồn tại tuyệt đối. Ngay cả trong lĩnh vực cuộc sống, Hoạ là đầu mối của phúc, phúc lại ẩn chứa họa là như thế.
    Nguyên lý Âm Dương được người xưa diễn tả qua đồ hình mang tính triết học và khái quát sâu sắc.Trong hình vẽ Âm Dương ta thấy : Vòng tròn thể hiện Thái Cực, tức vũ trụ, vũ trụ chia làm hai phần Âm và Dương hoà quyện vào nhau không thể tách rời. Âm màu đen nặng hướng xuống, Dương màu sáng nhẹ nổi lên trên. Trong Âm có Dương và trong Dương có Âm thể hiện tính biện chứng của triết học Âm - Dương.
    Ứng dụng học thuyết Âm Dương vào cuộc sống
    Việc nắm vững học thuyết Âm Dương, đem ứng dụng vào thực tế mang lại những nghĩa hết sức lớn lao. Học thuyết Âm Dương cho rằng sự vật đạt đến trạng thái cân bằng động lý tưởng khi Âm Dương cân bằng. Thực tế trong cuộc sống, tất cả mọi điều không hay xảy đến đều do mất cân bằng Âm Dương mà ra. Nếu biết khéo léo áp dụng học thuyết Âm Dương, rèn luyện thế cân bằng sẽ dễ thành công trong mọi việc.
    Có thể kể ra đây rất nhiều tác dụng của nguyên lý cân bằng Âm Dương, chẳng hạn :
    Trong tính cách, nếu Dương tính quá nhiều dễ sinh ra manh động, liều lĩnh, nóng vội và thường khó thành công trong mọi việc. Nếu Âm tính quá nhiều sẽ uỷ mị, không quyết đoán làm lỡ mất thời cơ. Cần rèn luyện để đạt đến trạng thái cân bằng, bình tĩnh, khoan hoà để giải quyết mọi việc, khi thời cơ đến cần quyết đoán để không bỏ lỡ thời cơ.
    Trong sức khoẻ nhất là vấn đề ăn uống cần giữ cân bằng Âm Dương, tránh ăn quá nhiều thức ăn Âm tính sẽ làm yếu mềm cá tính, hại cho nội quan. Tránh ăn quá nhiều thức ăn Dương tính sẽ làm hại tỳ vị, sinh ra nhiều bệnh tật. Cần ăn cân bằng cả chất rau, hoa quả và các chất đạm, chất béo.
    Trong việc dùng người, những việc cần nhanh nhạy, quả quyết, tận dụng thời cơ cần sức mạnh nên dùng nam giới. Những việc cần bền bỉ, khéo léo, cẩn thận, nhỏ nhặt thì nên dùng phụ nữ. Trong một tổ chức nên có số nam nữ cân bằng nhau.
    Trong tình yêu, đời sống hạnh phúc gia đình cũng rất cần quán triệt nguyên lý này. Người chồng phải quyết đoán, tiêu biểu cho sức mạnh của cả gia đình. Người vợ nên nhu thuận, lấy đức làm đầu. Tránh quan điểm quá gia trưởng, tất cả đều do người chồng quyết định hoặc tất cả đều do người vợ quyết định. Cần tôn trọng ý kiến của nhau trên cơ sở người chồng đưa ra quyết định và được người vợ tán thành. Có như thế, đời sống hạnh phúc gia đình mới bền chặt, tránh được nhiều hậu quả đáng tiếc.
    Trong sức khoẻ, cơn nóng giận, bực tức nổi lên là Dương, không nên dùng thêm Dương như lửa cháy đổ thêm dầu, càng bực tức sẽ sinh nóng giận, bực tức khác. Cần dùng Âm để điều hoà Dương bằng những suy nghĩ và hành động Âm như nghĩ đến những sự yên tĩnh, hoà bình, những kỷ niệm đẹp, dùng những lời nói êm dịu, nhẹ nhàng, đi đến những nơi thanh tĩnh, yên bình.
    Nếu gặp sự chán nản, buồn phiền tức là Âm thì không nên bổ sung thêm Âm lại càng buồn phiền hơn, sẽ dẫn đến chán nản, buồn phiền khác. Cần bổ sung thêm Dương bằng những suy nghĩ và hành động Dương như đến chỗ đông người, vui vẻ, nhộn nhịp, hoạt động tích cực, hăng say, dùng những lời nói quyết đoán, vui vẻ, hài hước.
    Bất kể một việc gì cũng đều có tốt có xấu, thể hiện nguyên lý trong Âm có Dương và trong Dương có Âm. Một việc khi đã thành công tuyệt đối tức đã đạt đến trạng thái khí Nguyên Dương hoặc Nguyên Âm tuyệt đối thì tất sẽ trong tương lai sẽ suy bại và phá vỡ. Vì vậy, khi thành công một việc gì, nhất là khi đã đạt đến đỉnh vinh quang cần lường trước sự suy thoái. Ngược lại, khi sự việc đã đến mức cùng cực tồi tệ tất sẽ xuất hiện điều sáng sủa ở tương lai. Đó là nguyên lý "cùng tắc biến, biến tắc thông" trong thuyết Âm Dương, hoặc như chúng ta vẫn thường nói "hết cơn bĩ cực đến hồi thái lai".
    Còn rất nhiều ứng dụng nữa trong cuộc sống mà không thể kể hết ra đây, quý vị sau khi hiểu được học thuyết Âm Dương, sẽ tự tìm cho mình những bài học bổ ích, ứng dụng nó trong cuốc sống thiết nghĩ sẽ mang lại nhiều tốt lành cho bản thân và gia đình.


    Thiên Sứ (sưu tầm)


    kính thưa quý HTĐM phần trên cũng đã khái quát phần nào về Học Thuyết Âm Dương nhưng em muốn tìm hiểu nguồn gốc của Âm Dương, cũng như nhứt khí sanh nhị khí là gì vậy !


    Thiên Sứ !


  3. #3
    Tham gia ngày
    Sep 2009
    Bài viết
    1.137
    hienhuu's Avatar
     
    Chào Chư Hiền ! Đọc qua phần trên rất hay !
       Âm Dương là lưỡng nghi là tương đối như là Âm là âm, còn Dương là dương, anh là anh, còn em là em, Thầy là Thầy, còn các con là các con thì như thế là tương đối.
       Còn Tuyệt đối là sao???
       Tuyệt đối là Âm-Dương hiệp nhất ấy là Đạo tức Thầy là các con, Các con là Thầy hay Thầy là chư phật, Chư Phật là Thầy, hay vợ chồng, anh em, Cha Mẹ, bạn tác đều là Cao-Đài Tiên Ông Đại Bồ Tát Ma Ha Tát tất cả đều hiệp nhất ấy là Đạo.
       Buổi đầu mới mở Đạo vì còn tương đối nên Thầy đã nói với con cái của Thầy là :
       " Chẳng hiểu đến chừng nào các con mới biết rõ Thầy là ai ? Thảm thay !... Thương thay ? Khi chúng ta đã biết rõ mình là ai rồi thì  Thầy là Các con là Đấng Tuyệt Đối, Đấng Hiệp-Nhứt chỉ có 1 mà thôi./.

  4. #4
    Tham gia ngày
    Jun 2009
    Bài viết
    182
    Thiên Sứ's Avatar

     Cám ơn hiền huynh hienhuu đã tiếp, vậy theo huynh lý âm dương có liên quan gì đến cách bắt ấn tý trong Đạo Cao Đài, sự thờ cúng của Đạo Cao Đài có liên quan đến Học Thuyết Âm Dương hay không?


     Có quý huynh tỷ nào giải thích được tại sao có âm có dương hay không? Tệ Sinh thấy ở đây nhiều huynh tỷ bàn việc đạo hay lắm mà, có thể giải đáp giúp Tệ Sinh được không?


     Và tại sao có câu "phổ hóa nhứt lôi thinh"?


     Qúa trình " nhứt khí sinh nhị khí" là gì?


     Tại sao có câu " tánh tình lúc nắng lúc mưa"


     Tại sao Thượng Đế không gọi là Bà mà gọi Ông?


    Thiên Sứ !


  5. #5
    Tham gia ngày
    Sep 2009
    Bài viết
    1.137
    hienhuu's Avatar
      Ý chà Thuợng Đế là chung, nếu nói có ông Thượng Đế thì cũng có bà Thượng Đế chứ đó là bà Thiên-Hậu Chí-Tôn, Đại-Bi, Đại Ái.
      Âm Dưong phải có hiệp nhất mới có sanh sanh hóa hóa còn âm dương xa cách thì không có sanh hóa.
      Nhứt Khí là Đạo tuyệt đối sanh ra nhị khí lưỡng nghi tương đối Và luỡng nghi xa cách thì không sanh hóa mà phải hiệp nhất mới hóa sanh và hóa sanh dẫy đầy càn khôn vũ trụ nhưng rốt cuộc phải hiệp nhất về ngôi xưa vị cũ ấy là Đạo là tuyệt đối. tức là là dù có biến hóa khôn lường cở nào nhưng trước mắt Thầy vẫn là 1. Thí dụ ta đây có rất nhiều phần tử tế bào chúng sinh vô số  trong ta nhưng nó là ta là 1 con người. Thì Thượng Đế cũng vậy cũng có chúng sinh rất là nhiều nhưng nó là 1 Thượng Đế là tuyệt đối.
       Nếu nói trời có lúc nắng lúc mưa thì tánh tình của ta cũng không ngoại lệ cũng lúc nắng lúc mưa, lúc cứng, lúc mềm. Nếu có nắng không mà không có lúc mưa thì cây cỏ và chúng sinh khô héo rồi chết. Nếu mưa mà không có lúc nắng thì cây cỏ và chúng sinh sẽ ngập úng thúi rồi  chết. Do đó phải có lúc nắng, lúc mưa để cho cân bằng ấy là Đạo sanh hóa.
       Còn câu: Phổ hóa nhứt lôi thinh thì Phổ là bày ra, hóa là có sinh, nhứt lôi thinh như là 1 tiếng sét vang ra. Tức là phải bày ra sự sống là Thầy như 1 tiếng sét vang ra  ấy cũng là Đạo.
       Về cách bắt ấn tý thì nó cũng là âm dương hiệp nhất phải liên quan chứ.
       Những tôn giáo trước thì có âm dưong chấp 2 tay hiệp nhất như hình bông búp rồi đến bông nở. Còn ngày nay là kỳ kiết quả tức sanh trái thì phải bắt ấn tý hình tượng như trái cây có cuống để dâng lên Chí-Tôn khi Chí-Tôn dùng xong thì phải gieo hạt mới có sanh hóa tức là 2 bàn tay xòe ra theo hình tượng Tứ Tượng và Bát Quái mà gieo hạt xuống đất thì đó là ý nghĩa của cơ sanh hóa ấy cũng là Đạo./.

  6. #6
    Tham gia ngày
    Jun 2009
    Bài viết
    182
    Thiên Sứ's Avatar
     “ Thầy đã nói với các con rằng : Khi chưa có chi trong Càn khôn Thế giới thì Khí Hư Vô sanh ra có một Thầy và ngôi của Thầy là Thái Cực. Thầy phân Thái Cực ra Lưỡng Nghi, Lưỡng Nghi phân ra Tứ Tượng, Tứ Tượng biến Bát Quái, Bát Quái biến hóa vô cùng, mới lập ra Càn khôn Thế giới. Thầy lại phân Tánh Thầy mà sanh ra vạn vật là : Vật chất, Thảo mộc, Côn trùng, Thú cầm, gọi là chúng sanh.”

  7. #7
    Tham gia ngày
    Sep 2009
    Bài viết
    1.137
    hienhuu's Avatar
      Đúng là như thế vì Khí Hư Vô sanh ra có một Thầy là Ngôi Thái Cực và từ khi có Thái Cực nên mới sanh ra tất cả  nên tạo ra tướng nhị nguyên tương đối tức là xem cái này khác cái kia, cái kia khác cái nọ.
       Nhưng ta nhìn thấy tất cả đều là 1 Thái Cực do khí vô cực mà có ấy là Đạo tuyệt đối thì đó là trở về ngôi cũ ấy là Đạo. nên có câu "Bạch Ngọc từ xưa đã ngự rồi "

  8. #8
    Tham gia ngày
    Dec 2007
    Bài viết
    997
    Phụng Thánh's Avatar

     


    Dịch Lý


     


    Kính chư Hiền, tôi chẳng hiểu gì về Dịch lý, nhưng biết chư Hiền thích


    nên giới thiệu vậy mà !!! 







       Dịch Lý Cao Đài quyển 1


    Dịch Lý Cao Đài quyển 2


     

       

  9. #9
    Tham gia ngày
    Jun 2009
    Bài viết
    182
    Thiên Sứ's Avatar

     trong khi Khoa học công nhận rằng Vũ Trụ sinh ra từ khi có một tiếng nổ lớn Bing Bang "NASA" năm 1989, thì năm 1936 Thầy đã giải thích Vũ Trụ trong đó có đề cập đến tiếng nổ gọi là "Phổ hoá nhứt lôi thinh", sau đây là đoạn Thánh Giáo của Thầy dạy về Vũ Trụ, ở đây tìm hiểu về Lý Âm Dương



    "Sao kêu Vũ Trụ,các con biết chăng ?

    Khắp cả Càn Khôn Thế Giái là Vũ, cùng chỗ Vũ kêu là Trụ. Vũ nghĩa là trùm cả bốn phương và trên dưới. Trụ cũng có nghĩa là xưa qua nay lại, nên trong "Vũ Trụ" nó có gồm cái nghĩa "cả không gian và thời gian".

    Trước khi chưa định ngôi "Thái Cực" thì trong khoảng không gian ấy còn đương mịt mờ với khí Hồng Mông,vì đó là còn trong thời kỳ hỗn nguyên vậy.

    Không gian ấy tức là Vô Cực. Trong Vô Cực ấy lại có một cái nguyên lý thiên nhiên tuyệt diệu,tuyệt huyền, rồi lại có thêm một cái nguyên khí tự nhiên nữa. Lý với Khí ấy tức là Âm với Dương trong buổi Hồng Nguyên thời đại Lý Khí ấy lại lần lần ngưng kết với nhau mà đông tụ lâu đời nhiều kiếp mới thành ra một khối linh quang rất đủ đầy các sự tốt đẹp. Chừng đúng ngày giờ,khối ấy mới nổ tung ra một tiếng vang lừng dữ dội phi thường,làm cho rúng động cả không gian; bèn có một điểm linh quang từ trong tiếng nổ ấy văng ra mà lăn lộn quây quần giữa chốn không trung,bắn tủa hào quang rất chiếu diệu rạng ngời,trùng trùng,điệp điệp,rực rỡ chói lòa khắp cả mọi nơi. Ấy chính là Ngôi Chúa Tể của Càn Khôn Vũ Trụ đã biến hóa ra vậy.

    Vũ Trụ từ đây mới bắt đầu có ngôi Thái Cực trọn lành , trọn tốt, toàn tri, toàn năng, thiên biến vạn hóa, vô tận vô cùng, nắm trọn quyền hành thống chưởng cả Càn Khôn Vũ Trụ và lấy cơ thể Âm Dương mà phân thanh biện trược,làm máy động tịnh để gom tụỳ cái khí Hư Vô đặng hóa sanh muôn loài vạn vật.

    Máy Âm Dương ấy cứ vần vần xoay chuyển, không ngừng nghỉ một thời khắc nào để dưỡng dục chúng sanh,bảo tồn Thiên địa.

    Khắp trong Vũ Trụ biết bao là quả linh-cầu; có quả trược quả thanh, có bực cao bực thấp, có cái sáng cái tối, thảy thảy đều tuân theo máy thiên cơ mà tuần tự chuyển luân xoay chạy; cái lại cái qua, cái lên cái xuống, không bao giờ ngưng nghỉ đặng.

    Linh cầu nào cao thanh khinh phù thì vượt qua mấy cõi khác mà lên ngất trên thượng tằng không khí. Vậy quả địa cầu của các con đây tuy là một quả cầu vật chất, hữu hình, trọng trược, song cũng còn thuộc về bực khá, chớ dưới nữa lại có lắm quả địa cầu còn trọng trược hơn nữa. Những quả địa cầu như thế thì nặng trầm, chìm tột dưới đáy sâu của Vũ Trụ, nên rất tối tăm mờ mịt âm khí nặng nề, thảm sầu buồn bã gớm ghê !."  (ĐTCG)


    Thiên Sứ

     

  10. #10
    Tham gia ngày
    Jun 2009
    Bài viết
    182
    Thiên Sứ's Avatar
     

    CÁC NÉT CĂN-BẢN TRONG HỌC-THUYẾT ÂM DƯƠNG


       Triết-lý Đông-phương cho rằng trong vạn-vật đều có hàm-tàng hai nguyên-tính động tỉnh đó là âm dương, hai yếu-tố nầy hiện-diện trong mọi sự vật, không có vật nào độc âm mà sinh hay cô dương mà trưởng, từ hạt nguyên-tử li-ti trong cơ-cấu vật-chất cho đến những đại tinh-cầu trong vũ-trụ bao la. Âm dương đóng vai trò sáng-tạo, khích-động, phá-hoại và tái-sinh ra vạn-hữu trong vũ-trụ. Đức Lão-tử đã nói rằng:


        "Vạn vật phụ âm nhi bảo dương, xung khí dĩ vi hòa" (muôn vật đều cỏng âm mà ôm dương, hai khí ấy tuy trái ngược nhau nhưng  cùng hòa-hợp với nhau/ Đạo-đức-kinh).


    Đối với bản-chất và diệu-dụng của âm dương thì sách Hoàng-Đế Nội-kinh nói rằng:


          "Âm dương là đạo của trời đất, là giềng mối của muôn vật, là cha mẹ của sự biến hóa, là gốc ngọn của sự sinh trưởng, là cái kho chứa mọi sự thần-minh biến-hóa khôn lường ." (Nội-kinh / Âm dương ứng tượng đại luận)      


    Tính-chất tổng-quát của âm dương như sau:


     - Âm: những vật nào lạnh, mát, nhẹ, rổng, ly-tâm, dản-nở...thuộc âm. Mặt trăng, Giống cái, âm điện tử, nước thuộc âm. Những gì có năng-lực âm nhiều hơn dương gọi là âm, về phương-diên vật-lý thứ gì chứa nhiều nước (còn các điều-kiện khác giống nhau) thuộc âm còn trái lại thuộc dương


    - Dương: những vật nào nóng, ấm, nặng, đặc-chắc, hướng-tâm, thu-rút...thuộc dương. Mặt trời, giôâng đực, dương điện tử, lửa thuộc dương. Nói chung thứ  gì mà năng-lực dương nhiều hơn âm gọi là dương.


    Các quy-luật chuyển-hóa căn-bản của âm dương:


        - Âm dương đối lập :


    Âm dương là hai lực-lượng đối-lập mâu-thuẫn nhau, âm dương lại chế-ước và đấu tranh lẫn nhau để lập lại quân bình, tỷ như : ngày đêm, tối sáng, nóng lạnh, nước lửa, ức chế và hưng phấn.v.v...


        - Âm dương hỗ căn, hổ tương :


      * Hổ căn:  Bởi nó cùng một gốc thái-cực mà ra, cho nên âm dương lại làm gốc lẫn cho nhau:


          Dương gốc ở Âm (Thái âm cực đại  sinh Thiếu-dương), Tức là mầm nhỏ của dương (thiếu dương) sinh ra từ  gốc âm đã phát-triển hết sức lớn (thái âm).


          Âm gốc ở dương (Thái dương cực đại sinh Thiếu âm)  Tức là mầm nhỏ của âm (Thiếu âm) sinh ra từ gốc của dương đã phát-triển tối đa (Thái dương).


    * Hổ tương: Tuy đối-lập nhưng âm dương vẫn phải nương tựa, kề cận, hấp dẫn, thu hút lẫn nhau để tồn-tại, nên không có hình thể sự vật nào đơn độc âm hoặc dương mà sinh-hoá và tồn-tại.


    - Âm dương tiêu trưởng


    Sự tiêu-hao và phát-triển của hai mặt âm dương nói lên sự vận-động không ngừng chuyển-hóa lẫn nhau. Tỷ như khí hậu 4 mùa trong năm như từ lạnh sang nóng là quá trình âm tiêu dương trưởng và ngược lại từ nóng sang lạnh và dương tiêu âm trưởng. Do đó khí hậu có mát lạnh ấm nóng. Hể âm cực thì dương sinh, dương cực thì âm sinh, tạo thành một vòng  dinh, hư, tiêu, trưởng khép kín  và vận chuyển không ngừng.


    - Âm dương quân bình :


     Hai mặt âm dương tuy đối lập tiêu trưởng vận động không ngừng, nhưng luôn luôn lập lại thế quân-bình để hỗ-trợ lẫn nhau. Nên sự mất quân bình giữa âm dương là nguyên-nhân gây ra sự bệnh tật trong cơ thể và sự xáo-trộn trong tự- nhiên.


    Ứng-dụng của âm dương rất là đa-dạng và phong-phú, đứng về phương-diện dinh-dưỡng xác thân nếu duy-trì được sự quân-bình âm dương trong ăn-uống sinh- hoạt thì sẽ tránh được bệnh-tật.


    Thiên Sứ (sưu tầm)


Trang 1/3
1 2 3

Nội quy viết bài

Nội quy viết bài
  • Quý hiền không thể tạo chủ đề
  • Quý hiền không thể gởi Trả lời
  • Quý hiền không thể gởi tập tin đính kèm
  • Quý hiền không thể sửa bài viết của quý hiền
Chủ đề giống nhau
  1. Triết học Cao Đài - Học thuyết Luân Hồi
    Bởi Thiên Sứ trong mục Tôn giáo và Khoa học
    Replies: 3
    Có Bài Mới: 07-01-2010, 02:34 PM
  2. PHÁP LUẬT LÀ ĐIỀU CẦN TRIỆT ĐỂ THI HÀNH
    Bởi Qui Khong trong mục Cảm xúc Thành viên
    Replies: 3
    Có Bài Mới: 28-05-2008, 11:27 AM
  3. Bài Thuyết Đạo của ĐỨC THƯỢNG SANH
    Bởi Qui Khong trong mục Cơ sở Đạo & Hội thánh
    Replies: 0
    Có Bài Mới: 20-05-2008, 10:15 AM
  4. NĂM MỚI THỬ XÉT LẠI TRIẾT LÝ CAO ĐÀI.
    Bởi Minh Hy trong mục Tiểu luận - bài viết
    Replies: 11
    Có Bài Mới: 11-02-2008, 12:57 PM