+Trả Lời Chủ Đề
Trang 1/3
1 2 3
kết quả từ 1 tới 10/ Tổng số 27

Ðề tài: "Thiền đi anh"

  1. #1
    Tham gia ngày
    Mar 2007
    Bài viết
    1.028
    Hao Quang's Avatar

    Kinh nghiệm cho thấy những ngày lễ là phải ở nhà! Không được đi chơi đâu hết! Cái tự hào nhất của mình trong mấy ngày lễ là vượt qua cái cám dỗ chết người của mấy đứa bạn “đi đà lạt chơi không mi?” ..không! đi mũi né chơi không?? …không! Đi vũng tàu chơi không?? ..không luôn!

    ở nhà 1 mình thưởng thức hương vị …một mình cũng thú vị! bỗng ..reng ..reng ..reng
    “a lô! Ni hào!”(câu chào vui mỗi khi đứa em nó gọi)
    “anh rảnh không? Chở em ra chỗ đầm sen với!”
    “không rảnh! em đi xe buýt đi!”
    “Không được! mấy đứa bạn nó đang đợi, đi xe buýt dễ kẹt xe lắm!”
    Sau khi nghe những lời năn nỉ ngọt như đường phèn cuối cùng mình cũng xiêu lòng chở nó đi!
    Nhưng không quên thòng 1 câu: “anh chở em tới đầm sen em đi chơi với mấy bạn anh quay về đó nghen!”

    Dạ! chu choa tiếng Dạ rõ to xen lẫn với tiếng cười khúc khích đắc thắng!
    Đến đường âu cơ ..kẹt xe! Đợi 5 phút rồi 10 phút…20 phút mà chỉ nhúc nhích ..rục rịch có mấy met! Không đeo khẩu trang hịt mùi khí thải, điện thoại của đứa em kêu liên hồi do mấy đứa bạn nó hối! mình thì cũng nóng hết ruột gan mong chở nó tới ….”dụt” đó chạy về ngủ một giấc cho …sướng!

    Mồ hôi mồ kê nhễ nhại đâm bực mình “quạu” với đứa em “ đã nói bao nhiêu lần rồi có đi chơi thì đừng bao giờ chọn ngày nghĩ lễ! thế mà em không nghe! Giờ kẹt xe rồi thấy chưa”

    Nghe giọng lí nhí của nó “ em đâu phải như anh đâu! Một năm em nghĩ được có mấy ngày chứ bộ! với lại em cũng chưa đi đầm sen lần nào” nghe lời nói phụng phịu của nó tự nhiên cũng thấy ..thương thương! ừa! cũng đúng hồi trước = tuổi nó mình cũng …”ngu” như nó mà! Hic! Hơn nữa mình bực mình nó thì ít mà bực mình sự vô ý của mọi người thì nhiều!
    Nó ngồi im re ! Nếu mình không quơ cái tay ra phía sau đụng nó thì chẳng biết nó ..rớt lúc nào nữa!
    Nhúc nhích mấy met nữa chịu hết nỗi! “đó em thấy chưa! Kẹt xe quá chừng”

    Thì bỗng đâu bên tai nghe câu “thiền đi anh”! nghe là lạ! quay sang phải, quay sang trái thấy toàn là bịt khẩu trang kín mít chớ đâu nghe thấy ai nói gì đâu! “thiền đi anh” lần nữa vang lên! Quay ra phía sau hỏi: “ em nói hả”! dạ! tiếng dạ lí nhí!

    Nghĩ ngợi một lúc xuống giọng hỏi: “thiền là sao em”! em nghe bạn em nói mỗi khi kẹt xe mà bực mình thì người sẽ càng nóng mồ hôi ra nhiều! nên cứ im lặng thở đều đặn mà đi thì tự nhiên sẽ bớt bực mình tụi em gọi đó là ..Thiền!”

    Thầm nghĩ trong bụng không biết chiêu này nó nghĩ ra hay nghe bạn nó nói! Nghĩ đi nghĩ lại thấy cũng đúng càng bực mình cũng chẳng được tích sự gì! Bạn nó đợi, nó không nôn nóng mình là anh kẹt xe 1 chút lại bực mình thấy cũng không phải! hơn nữa mình luôn khuyến khích nó ăn chay kia mà ….trong khi kẹt xe chút thì …thật chẳng giống mình chút nào!
    ừa! thiền thì thiền! im lặng thở đều đặn mà nhúc nhích từng xí một! tự nhiên cảm thấy thoải mái thoát kẹt xe lúc nào không hay!

    và ngày mai bắt đầu đi làm sau những ngày nghĩ lễ ! mỗi khi kẹt xe lại nhớ đến "câu thần chú "của đứa em: “THIỀN ĐI ANH”
    "ai đời, ai đạo, ai tri kỷ
    nhắn gởi cho ai một chút tình"

  2. #2
    Tham gia ngày
    Nov 2008
    Bài viết
    1.020
    1234's Avatar
    “THIỀN ĐI ANH”
    Một ý rất hay của bạn Hào Quang về "Thiền Động - Ứng Dụng " Trong những trường hợp tuơng tợ,Có lẽ chúng ta đều độ thần khí, để tâm tỉnh lặng quán sát những nổi "bực dọc" đang qua lại và bộc khởi trong Ta , khi ta quan sát và Quán "nó".Tự dưng "nó" tan biến mất tiêu không để lại tỳ vết nào ! ( cũng như khi "nó" xuất hiện. )

    Còn giả lỡ như khi "nó" bộc khởi xuất hiện,Ta mãi bám theo "nó" ( cái bực mình ! ) Có không ít những nguời "duyên" lấy "nó" cho "nó" là thật có đôi lúc phần nhiều => những sự cự cải,,,,không đáng có với những nguời đi đuờng với nhau ! ( Khi ấy cái "bực mình" nó lẳng lặng biến đi mất tiêu tự hồi nào mà cái nó để lại là những cái rất thật : Cự cải, nóng nảy, lời qua - tiếng lại, nặng nề với nhau ,,, )

  3. #3
    szs Thành Viên Chưa Chính Thức
    Tham gia ngày
    May 2010
    Bài viết
    2
    Ma chướng?

    Khi đã trải qua rồi mà được đọc bài viết này tự nhiên thấy nó thật hay szs muốn được chia sẽ, cái chỗ đánh chữ bự màu đỏ đọc khúc đó szs không thể không bật cười bởi cái niệm tưởng nó thật đáng sợ!!
    Ma
    Mặt trời hay là mặt trăng bị che tối (nhật thực hay là nguyệt thực) điều là bị ma chướng cả. Gặp một phen ma chướng thì phải có sanh một lần trí-huệ. Có sanh một lần trí-huệ mới là được một lần trí huệ. Có sanh một lần trí huệ mà xét thấu, lại sanh lòng phiền não, ắt đại sự hư hoại.
    Thường vào cửa chùa thấy bốn vị Kim Cang hàng phục tám con quái, đó là cái biểu tượng (cái dấu hiệu ở ngoài) hàng ma. Khi tới trong đại điện, thấy Phật ngồi đoan trang ở giữa, đó là cái biểu tượng "tẩy tâm thối lòng ư mật" nghĩa là rửa sạch cái tâm mà đem thối ẩn nơi chỗ kín.
    --Có kẻ hỏi: một Phật, hai Bồ tát cái nghĩa ra sao?
    --Trả lời: số thuộc dương là lẻ, số thuộc âm là chẳng. Người thế chỉ biết tu riêng một vật (cô âm quả dương), nào có biết đồng loại gặp nhau bổ trợ cho nhau mà thành công đâu?

    Những người tu hành, vì tập khí khó quên, nên cần phải học chủ tịnh. Hết thẩy tình thức ở khoảng sẽ quên mà chưa quên, cho nên có chư ma phát hiện, THUẬN THÌ KHIẾN NGƯỜI THAM MẾN, NGHỊCH THÌ KHIẾN NGƯỜI KHỦNG KINH. Vậy phải xem xét chớ để cái tâm nầy sa vào lưới tà, và thường nhớ rằng chỉ có cái tâm mà thôi, chớ không có cảnh giới nào ở ngoài nó được. Có lẽ nào tự mình mà mến, mà sợ cái tâm mình hay sao? Xét thấu được vậy, thì cảnh giới tự nó tiêu diệt.
    Tiếc thay cho chánh đạo chẳng được sáng suốt, ta thuyết dấy lên như ong, có người tự tâm mê loạn, vọng xưng làm thầy người ta. Cho nên yêu tinh quỷ quái, đều thừa được lỗ hở, đem tinh thần phụ dựa vào người ấy, giả xưng là thần. Kẻ ngu không biết lại tin là thiệt, cùng nhau khen ngợi, càng nói càng hay, cả đám theo ma, rốt không tỉnh ngộ. Sống thì làm tôi dân cho ma, chết thì cũng làm hồn quỉ cho ma nữa!
    Ô hô, buồn thay! Không thể cứu được. Huyền và Thích hai đạo có xảy ra nhiều việc ma mà chẳng biết đối trị, mỗi lần thành ra chứng điên, đều là bỡi thấy lý chưa rõ ràng, cượng chế cái tâm mình mà ra vậy. Duy có nhà Nho không có việc ma, là bởi đem cái công phu cách vật trí tri ra mà thi hành trước hết.
    Bạch Tẫn Lão Nhơn nói rằng: "Đại phàm những "người học Đạo theo ma đều là bởi nhìn lý chưa rõ ràng, học sảo qua hai nhà kia (Huyền và Thích), rồi hạt luyện manh tu, nên hay mang thứ bịnh ấy. Duy có nhà Nho không có ma, là bởi đem cái công phu cách vật trí tri ra mà thi hành trước hết. Lời nầy phải lắm!
    Ô sào thiền sư nói rằng: "Tâm sanh chủng chủng ma sanh, tâm diệt chủng chủng ma diệt" Nghĩa là: Tâm sanh thì các thứ sanh, tâm diệt thì các thứ ma diệt. Vây thì đủ thấy các thứ ma điều do vọng niệm mà ra cả.

    chú giải thêm:
    cách vật trí tri: ##########
    hạt luyện manh tu: nghĩa là tu đui luyện mù

    TRÍCH NGUYÊN VĂN: cuốn DƯỠNG CHƠN TẬP
    Phải nói Ma đúng là đáng sợ cực kỳ cực kỳ đáng sợ khủng kinh khủng kinh, trải qua mới biết!!

  4. #4
    Tham gia ngày
    Dec 2007
    Bài viết
    997
    Phụng Thánh's Avatar
    Kính thưa chu Hiền !

    Chúng tôi không chống việc Hành Thiền của nhiều Tín đồ Đạo Cao Đài đang thực hành .
    Tuy nhiên Thánh Ngôn Hiệp Tuyển, Thầy có dạy, xin trích một đoạn như sau,
    để chư Hiền tùy tâm suy xét .

    Ðại-Ðàn Cầu-Kho - 5 Mars 1927

    Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế Viết Cao-Ðài
    Giáo Ðạo Nam Phương

    Trong các con có nhiều đứa lầm tưởng hễ vào Ðạo thì phải phế hết nhơn sự; nên chúng nó ngày đêm mơ tưởng một đều rất thấp thỏi là vào một chỗ u-nhàn mà ẩn-thân luyện Ðạo. Thầy nói cho các con biết: nếu công quả chưa đủ, nhơn sự chưa xong, thì không thể nào các con luyện thành đặng đâu mà mong. Vậy muốn đắc quả thì chỉ có một điều phổ-độ chúng-sanh mà thôi. Như không làm đặng thế nầy, thì tìm cách khác mà làm âm-chất, thì cái công tu luyện chẳng bao nhiêu cũng có thể đạt địa vị tối cao. Các con phải hiểu Thánh-Ý Thầy mà trau dồi chí lớn. Dầu đi lối nào cũng phải cần cái đèn thiêng-liêng chiếu rõ mới đặng vững bước. Làm vua, làm thầy, làm công nghệ, làm đạo-sĩ cũng cần phải có chí lớn mới mong thành tựu đặng. Các nghề dưới thế không có nghề nào là vô dụng mà vô dụng là tại người không chuyên vậy.

  5. #5
    Tham gia ngày
    Mar 2010
    Bài viết
    138
    Phàm không muốn dứt ...muốn thành Tiên
    Tri kiến hơn thua ...phải lụy phiền
    Càng muốn... càng xa ...miền cực lạc
    Thiền chi cho ố chốn Thiêng Liêng
    VL
    thay đổi nội dung bởi: Vien Linh, 08-05-2010 lúc 03:53 AM Lý do: chỉnh từ

  6. #6
    Tham gia ngày
    Nov 2008
    Bài viết
    246
    LongNguyen's Avatar
    Bài tâm sự của Hào Quang thật hay! Vừa vui nhộn, vừa bày tỏ được cái tâm đạo của huynh! Trong cuộc sống muôn ngàn màu sắc giả tạm, hơn thua thì chính cái tâm thanh tịnh là bửu bối giúp cho chúng ta hiểu được Thiên Ý mà hoán cải mỗi mỗi hành vi của tư tâm, tà ý. Huynh 1234 nói cũng chí phải. Thiền chính là cái pháp để gột bỏ những chuyện "không đâu" mà trần gian mang lại. Tâm thanh tịnh không cắc cớ, vương mang nhiều sẽ giúp chúng ta giải quyết sự đời chẳng thiên lệch.

    Mong quý huynh sẽ có nhiều cơ hội hành thiền để tu tâm luyện tánh, lánh xa nẽo thất tình, lục dục; thực hành minh tâm, kiến tánh để tâm không bám bụi trần gian hầu làm căn bản cho việc thừa hành theo đúng chơn pháp của Đại Đạo.

    Do vậy, huynh Phụng Thánh trích lời dạy của đức Ngọc Hoàng Thượng Đế cũng chuẩn lý vô cùng. Nhiều người cứ nói đến Đạo là nghĩ đến việc bỏ hết sự đời, lên núi cao, vào rừng thẳm tu luyện thần thông, bí pháp, hô phong hoán võ. Lúc Thầy mới lập hình tướng Đạo ở trần gian, nhiều người nghĩ thế nên làm chậm kế hoạch của Thiêng Liêng nên THầy đã dạy thế....Nhưng không ai biết rằng Tam Kỳ Phổ Độ lại dạy rằng đời là trường thi, ai đã đến còn bỏ đi thì coi như thi rớt là cái chắc. Đời người hữu hạn, đạo lý trường tồn, nên con người thi kỳ ba này ai cũng ráng làm nhiều chuyện công đức, tích âm chất để trở về nhà xưa. Những ai mơ tưởng chuyện thanh nhàn, thành Tiên, Phật mà lại phế bỏ các bài thi của Thượng đế Chí tôn thì có luyện mật pháp, có đạt được phép xuất hồn cũng chẳng ích gì cho chúng sanh, trước mắt là chẳng thi được bài thi Công Quả, chẳng lập được Công, Đức, Vị của Con Người rồi!

    Bởi vậy cho nên, một mặt con cái của đức Chí Tôn phải thực hành công quả thường xuyên, bồi dưỡng tâm hạnh từng giây phút để có được chữ "nhơn sự", tức là có con người hiểu Thầy, hiểu Đạo. Chứ hiểu nhơn sự là con người thông thường thì toàn nhân sanh đã có rồi sao Thầy lại dạy "nhơn sự chưa xong". Để bồi dưỡng tâm, hạnh, đức, tài thì pháp môn luyện đạo là phương pháp toàn vẹn. Đó là phương pháp hồi quang phản chiếu để tự trực nhận bản lai diện mục của hữu ngã, biết được cái chân thật của lẽ sống, của lý đạo mà hành vi được sáng suốt, sự được hanh thông.

    Hành thiện không là yếu tố quyết định cho việc trở về với Thầy. Hành thiền là yếu tố bổ trợ cho việc làm công quả của người tu hành theo con đường Tam Kỳ Phổ Độ. Muốn Phổ Độ phải làm công quả, muốn làm công quả chơn chánh thì tâm phải là Thiên Tâm. Muốn có Thiên Tâm phải có pháp môn, có "thuốc" đặc trị để chữa tâm bệnh, nuôi trồng bát chánh trong tâm. Sự là do tâm nên Thầy đã nói "vô dụng là tại người không chuyên". Để việc công quả hữu dụng thì tâm phải chuyên...Chuyên không phải chỉ là làm nhiều mà quen. Chuyên có nghĩa là có phương pháp để làm hiệu quả hơn. Phương pháp ấy chính là thiền định!

    Bài thơ của huynh Viên Linh có ba câu rất hay! Câu cuối thì lại đi ngược với 3 câu trên. Nếu hiểu Thiền là cách gỡ bỏ ảo tưởng Tiên Phật, ảo tưởng hơn thua, ảo tưởng ham muốn...thì chắc huynh sẽ viết khác.... Nếu hữu duyên huynh sẽ nhận thấy Thiền tức là Thiêng liêng hóa cái bản ngã, tư tâm. Thiền tức là làm cho lòng mình trống rỗng những tà mị, thị phi để rót đầy ân điển Thiêng Liêng và phước báu.

    Chỉ có việc là đừng bảo Thiền là cao mà lập công quả là thấp. Đừng bảo Thiền là phi đạo mà tạo phước đức là thiên cơ! HỮU DỤNG LÀ TẠI DO TÂM NGƯỜI. Ai muốn lập công quả hữu dụng, tự khắc thấy việc hành thiền là cần thiết.

    Chúc quý huynh an lạc,
    Long Nguyen
    Email: thanhlong@caodaivn.com
    Blogs: http://lovncaodai.multiply.com/
    http://longnguyenthanh.wordpress.com/




  7. #7
    Tham gia ngày
    Mar 2010
    Bài viết
    138
    Cảm ơn huynh Long Nguyên góp ý

    VL xin được sửa lại câu cuối là : Thiền chi như thế ố Thiêng Liêng

  8. #8
    Tham gia ngày
    Nov 2008
    Bài viết
    1.020
    1234's Avatar
    Huynh V,L :
    Phàm không muốn dứt ...muốn thành Tiên
    Tri kiến hơn thua ...phải lụy phiền
    Càng muốn... càng xa ...miền cực lạc
    Thiền chi cho ố chốn Thiêng Liêng

    Thiền đem chơn tánh cận ,,,Thiêng Liêng
    Tri kiến đuợc - hơn kể ,,,ra gì !
    Càng muốn càng,,,không sanh Ham Muốn !
    Dứt ,,,Muốn , Bặt ,,,Ham ,Chắc là ,,,,Thiền ? ?

    Đệ xin Góp tí câu chữ vui cùng Huynh V,L và bạn LongNguyen

  9. #9
    Tham gia ngày
    Mar 2010
    Bài viết
    138
    Thiền không phải là một tôn giáo, một học thuyết, một quan niệm, những cái gì được cấu tạo bằng ảo giác, bằng suy luận, bằng những tràng ý niệm mơ hồ. Thiền cũng không phải là một triết học hay khoa học với tất cả những phương pháp, hệ thống cơ cấu, tổ chức nó.

    Thiền là một danh từ tạm dùng để ám chỉ một tâm thái hoàn toàn tự do tĩnh lặng, an nghỉ nơi con người, một tâm thái tràn đầy sáng tạo, một tâm thái thường trực bất biến, phi thời gian, ngoài mọi xung đột, ngoài mọi suy tưởng luận lý, và không có một biến động trên đời nào có thể xâm phạm được. Và ta chỉ có thể đạt được tâm thái này bằng hành động, bằng sự thể nghiệm thân chứng của chính cá nhân, chứ không thể bằng những cuộc thảo luận, bằng ngôn ngữ sách vở.

    Do đó, Thiền đòi hỏi ta phải thực nghiệm.

    (VL góp nhặt)

  10. #10
    Tham gia ngày
    Sep 2009
    Bài viết
    1.137
    hienhuu's Avatar
    Chào Quí Hiền !
    Theo hh thì Thiền là đi, đứng, nằm ngồi gì đều Thiền được hết ấy là ta đang Động ví dụ ta đang bực tức chuyện gì thì phải Thiền để bảo-hòa cho hết bực tức bằng cách ta làm động tác hay suy nghĩ về 1 vấn đề khác để cho ta không còn bực tức nữa.
    Còn Định chính là Tịnh như là ta Định-Thần tức Thần ta ngưng lại hay còn gọi là Tịnh-Thần.
    vậy Thiền-Định chính là Tham-Thiền Nhập-Định hay là Động-Tịnh cũng thế tức đã có đủ Dương và Âm hay Âm và Dương tức Âm-Dương hiệp-nhứt và Điên-Đảo ấy là Đạo. Nên Thiền-Định cũng chính là Âm-Dương Hiệp-Nhứt đó vậy./. Kính

Trang 1/3
1 2 3

Nội quy viết bài

Nội quy viết bài
  • Quý hiền không thể tạo chủ đề
  • Quý hiền không thể gởi Trả lời
  • Quý hiền không thể gởi tập tin đính kèm
  • Quý hiền không thể sửa bài viết của quý hiền