Chủ đề đã đóng
Trang 2/5
1 2 3 4 ... 5
kết quả từ 11 tới 20/ Tổng số 41

Ðề tài: Chúc mừng năm mới - 2014

  1. #11
    Tham gia ngày
    Aug 2013
    Bài viết
    49
    Ở đây, các anh yêu cầu chúng tôi phải thế này thế nọ, vậy thì các anh cũng đừng nên làm những việc để người khác phải nói. Đấng Chí Tôn hay bất cứ các Đấng nào cũng đâu có dạy các anh đi ăn cắp. Ai cũng đều là con cái của Chí Tôn cả, Chi chi hữu sanh cũng do bởi chơn linh Thầy mà ra. Nhưng các anh cũng đừng mượn cái cớ đó để biện minh cho hành động ăn cắp của mình. Sự thật là khởi đầu của mọi việc trên đường đạo. Nhưng đến ngày hôm nay các anh vẫn còn giả dối.

  2. #12
    Tham gia ngày
    Aug 2013
    Bài viết
    49

    Nhân dịp cuối năm, bước qua năm mới cũng có đôi điều tâm sự về cơ đạo:

    Vậy nguyên nhân chủ yếu làm cho không thể qui hiệp được các Chi phái là gì?

    Có vị đáp rằng: - Tại Ðạo Nghị Ðịnh số 8 của Ðức Lý Giáo Tông và Ðức Phạm Hộ Pháp.

    Ðể vấn đề được sáng tỏ thêm, chúng ta thử đặt câu hỏi: Nếu giữa năm 1934, Ðức Lý Giáo Tông và Ðức Phạm Hộ Pháp không ra Ðạo Nghị Ðịnh thứ 8 thì sẽ ra sao?

    Phải chăng sẽ có một số Chức sắc cao cấp của Tòa Thánh Tây Ninh khi bất đồng với Hội Thánh sẽ tiếp tục tách ra để lập Chi phái? Làm cách nào để ngăn chận việc nầy?

    Cho nên Ðạo Nghị Ðịnh thứ 8 là hàng rào hiệu quả ngăn chận việc Chức sắc Tòa Thánh Tây Ninh tách riêng lập Chi phái, và từ đây mãi mãi đến thất ức niên về sau, Ðạo Cao Ðài nhờ Ðạo Nghị Ðịnh thứ 8 mà không còn tình trạng phân chia Chi phái nữa.

    Chúng ta thấy trước mắt chúng ta, các tôn giáo lớn như: Phật giáo, Thiên Chúa giáo, Hồi giáo, mỗi tôn giáo đều có hàng trăm Chi phái chống đối nhau, và còn có thể tiếp tục phân chia thêm nữa, vì các tôn giáo nầy không có một Ðạo luật nào ngăn chận sự phân chia Chi phái.

    Cái nguyên nhân cốt yếu làm cho các Chi phái không thể qui hiệp được, mà ít ai dám có can đảm nói ra, vì nó rất phàm tục nhưng lại rất hấp dẫn, là vấn đề phẩm tước của các Chức sắc lãnh đạo Chi phái.

    Nếu trong sự qui hiệp nầy mà Ðức Lý Giáo Tông tại Tòa Thánh Tây Ninh nhìn nhận tất cả phẩm tước của Chức sắc Chi phái, thì tại TTTN sẽ có cảnh tượng là:
    cả chục vị Chưởng Pháp,
    cả chục vị Ðầu Sư,
    cả chục vị Chánh Phối Sư,
    cả hai, ba vị Hộ Pháp,
    cả ba bốn vị Thượng Phẩm, Thượng Sanh,
    cả mấy chục vị Thời Quân.

    Thử hỏi như thế thì Ðạo Cao Ðài còn ra thể thống gì nữa! Tân Luật và Pháp Chánh Truyền còn giá trị gì nữa!

  3. #13
    Tham gia ngày
    Mar 2007
    Bài viết
    1.028
    Hao Quang's Avatar
    Chào bạn Thanh Phong!
    Xem ra tư tưởng Thanh Phong cũng giống một số bạn hay cải nhau trên facebook!rất bức xúc! Bạn đừng vội kết luận ai giữ bản quyền, ai ăn cắp, ai giả dối. Cũng không có đấng nào dạy bạn giữ "bản quyền" hay gì đó cả! chữ " bản quyền", ăn cắp, và gọi các hệ phái Cao Đài là tôn giáo nọ, tôn giáo kia cũng các bạn suy đoán và hô hào rùm beng lên! làm vấn đề trở nên trầm trầm trọng! cái tư tưởng Hòa Đồng, hay Đại Đồng, Hiệp Tâm để gần với lời dạy của Đức Hộ Pháp: " Làm thế để nào để thống nhất Đạo cho được mới làm gương cho vạn quốc" còn rất xa vời! khi mình viết thế thì các bạn sẽ luôn luôn và lúc nào cũng đi đến 4 chữ bất di bất dịch: " bàng môn tả đạo" thế là kết thúc thảo luận! HQ cũng đoán được kết thúc cuộc thảo luận này!

    Mình rất ngại khi bàn luận về Đúng - sai! nhất là trong Đạo! Vì, 1 Mình chẳng biết gì về Đạo! 2. Nếu luận chẳng đi đến đâu! chỉ nhớ lời của Đức Thái Thượng Đạo Tổ dạy: " Chánh - Tà Bần Đạo cũng không dám định đoạt! buổi chung quy đem về Thầy một chữ TÂM mà thôi"

    Hôm nay phá lệ thử thảo luận chút cho vui cửa, vui nhà!

    Khi bạn đồng ý : tất cả chúng ta đều là con cái của Thượng Đế thì khi Đức Hộ Pháp thuyết đạo nói rằng: Đức Hộ Pháp và các vị tiền bối chung tay xây cất Bạch Ngọc Kinh chỉ làm dùm cho con cái Đức Chí Tôn mà thôi! Bạn nên đọc lại lời thuyết đạo của Đức Hộ Pháp! nên! nếu bây giờ HQ về đảnh lễ Đức Chí Tôn thì không ai cấm HQ cả! còn nếu các bạn cấm thì mình .....đi về thôi! khách du lịch còn vô được mà! bạn có đồng ý điều đó? (tất nhiên bạn sẽ tìm rất nhiều lý do để bảo vệ ý kiến của mình rằng: các bạn đang nắm bản quyền nên phải " xin phép" các bạn")

    Có một điều mình xin bạn Thanh Phong cho biết ai đúng, ai sai, mình rất buồn khi thấy các bạn trẻ Tây Ninh cải nhau, cùng một Hội Thánh nhưng tư tưởng các bạn trẻ lại phân nhiều phe! nếu góp ý: các bạn phải tìm giải pháp cho vấn đề này nếu không tường lai cơ đạo ở Tây Ninh còn rối reng hơn nữa! ( xin lỗi những ai lỡ đọc kể cả các lãnh đạo tôn giáo)! Nhiều bạn trẻ ở Hội Thánh Tây Ninh cải nhau rằng: HĐCQ hiện nay là Chi phái NTT! ( mình nghĩ bạn cũng đọc được câu này) vậy mình hiểu: Là bàng môn tả đạo có phải? thế những vị đang điều hành hàng trăm Thánh Thất ở Hội Thánh Cao Đài Tây Ninh cũng xâm phạm bản quyền, cũng ăn cắp? ai đúng ai sai đây?

    Mình luôn tôn trọng và kính phục những vị tiền bối đã dày công vun đắp nền Đạo! đó là công trạng to lớn không ai phủ nhận! nhưng lịch sử vẫn còn nhiều câu hỏi mà HQ chưa thỏa mãn! nhưng HQ không bàn đến vì biết rằng trong thực có giả trong giả có thực! âu cũng đều là hình tướng nhưng phải dựa vào đó để dìu dẫn nhơn sanh thì cá nhân HQ cho rằng dù có sai sót nhưng vẫn chấp nhận được!

    HQ dẫn dụ một chi tiết nhỏ ( còn nhiều vấn đề lớn nhưng không hỏi nữa) : Có lần HQ đọc thấy cải nhau rằng: Đức Hộ Pháp là một lãnh đạo tôn giáo! nhưng luôn thấy Ngài cầm điếu thuốc! mà người tọa thiền hay tiếp điễn là Thầy không cho đụng vào chất kích thích hay bất cứ gì khác! có bạn cãi rằng: vì Đức Hộ Pháp trăm công nhiều việc phải hút thuốc để ...suy nghĩ việc này, việc khác vân vân! nói chung thế nào cũng nói được!

    Còn bạn ThanhPhong suy ra hệ lụy như thế không phải là không có cơ sở! nhưng hiện nay vẫn tốt đẹp đúng không? mỗi nơi đều làm tốt nhiệm vu của mình vậy là tốt rồi! hàng ngày có nhiều người nhập môn, ăn chay, giữ giới, làm từ thiện vân vân thì đó là điều tốt! các bạn nên mừng vì điều đó. Cứ làm tốt việc của mình! còn chuyện khác HQ nghĩ đã có Thiên Cơ định liệu hết rồi! chứ bây giờ chúng làm rùm beng lên thì chẳng đi đến đâu giống như câu mà các bạn HQ hay nói: " nhiệt tình quá bằng phá hoại"

    Cái HQ nhấn mạnh là: Các bạn khi thảo luận đừng có cải nhau như bạn thấy trên facebook! đều rất không tốt! như HQ đã từng chia sẻ với các bạn: " chúng ta là những con cừu đang bị theo dõi bởi bầy sói, chúng chỉ rình cơ hội chia rẻ chúng ta rồi thịt từng con một" ( các bạn đọc kỹ cái dòng in đậm). Thời của những vị tiền bối mình đã qua và đó là quá khứ! còn chúng ta bây giờ là tương lai! đang sống trong thế kỷ 21, nhiều thế lực đang nhăm nhe xưng hùng, xưng bá! chúng ta, nếu không ngồi lại bên nhau cùng một thực thể thống nhất thì cũng đừng bài xích nhau, nói xấu nhau, đừng có nặng lời với nhau! vì chúng ta đều là đều là anh em, đều là con cái của Đức Thượng Đế!
    (mai đi làm rồi! không có thời gian thảo luận cùng bạn, nếu được! hẹn tuần sau) Chúc Bạn một năm mới an lành!
    "ai đời, ai đạo, ai tri kỷ
    nhắn gởi cho ai một chút tình"

  4. #14
    Tham gia ngày
    Aug 2013
    Bài viết
    49
    Nội bộ tôn giáo nào cũng có bất hòa, gút mắc với nhau. Con người mà, không tránh khỏi được điều đó. Còn ở đây đang nói đến vấn đề khác, giữa tôn giáo Cao Đài và các tôn giáo mượn danh Cao Đài. Đừng nói lãng sang chuyện khác, tôi ghét nhứt (xin lỗi tôi vẫn còn là người phàm nên còn thương ghét) là những kẻ đã ăn cắp mà còn biện minh quanh co. Các vị vì muốn xưng hùng, xưng bá nên tách ra lập chi phái, câu minh thệ các vị còn xem bằng thừa thì luật Đạo há nào lại giữ. Hội Thánh để trên bìa kinh sách là giữ bản quyền không phải là để khư khư giữ riêng cho mình mà là để tránh bàng môn tả đạo lấy làm kinh sách cuả mình. Nhưng cuối cùng vẫn diễn ra sự việc ấy, chẳng những kinh sách mà kiến trúc cũng bị lấy cắp để lừa mị nhơn sanh, dẫn nhơn sanh vào lối quanh co. Nếu còn lương tâm, thì nên dừng lại hành động ăn cắp trắng trợn này.

    Nói thật, tôi rất ít khi nói chuyện với người của chi phái, vì nói với họ rất nặng hơi mỏi cổ, nhưng nghe các anh nói, nhìn việc các anh làm, kìm lòng chẳng đặng nên mới nói ra đây.

  5. #15
    Tham gia ngày
    Aug 2013
    Bài viết
    49


    Tại sao các Chi phái không thống nhứt về Tòa Thánh Tây Ninh được?

    Ðây là một câu hỏi làm hoang mang rất nhiều người. Những người hành đạo đi sau có cảm tưởng dường như càng vận động thống nhứt, càng có sự dạy dỗ khuyên lơn, khuyến cáo của chư Thiêng liêng chừng nào thì chia rẽ lại càng trầm trọng chừng nấy.

    Có lẽ những người hành đạo đi sau bực tức hơn là hoang mang, bực tức cho sự việc, vì sự việc đã biến thành những chướng ngại vật cho sự tiến triển của cơ Ðạo mà mình muốn để vào một tay xây dựng....

    Thầy (Ðức Chí Tôn) chỉ trông cậy có một điều là thiệt lòng, là chơn thành mà thôi. Với Thầy, Thầy muốn ở các con một tấm lòng, nhưng không phải bất cứ tấm lòng nào, mà tấm lòng chơn thật mà thôi, trước mắt Thầy cũng thế, sau lưng Thầy cũng thế, không có Thầy cũng thế. Còn giữa con cái Thầy thì Thầy cũng muốn thấy con cái Thầy thương yêu hòa thuận với nhau, nhưng không phải thương yêu hòa thuận đầu môi chót lưỡi, thương yêu hòa thuận trên giấy tờ, mà thiệt lòng, vâng, thiệt lòng nghĩa là chơn thành thương yêu hòa thuận.

    Nếu cái thiệt lòng đó có, nếu cái chơn thành đó có, và nếu cái tình thương yêu hòa thuận đó thật có, thì các nguyên nhân mà Ðức Hộ Pháp Phạm Công Tắc nêu ra trên kia chắc có lẽ đã được giải quyết từ lâu rồi. Vì lẽ tình thương chơn thành sẽ khắc phục một cách dễ dàng những chỗ vị kỷ, vị danh, vị lợi, cũng như tự ái, tự đại, tự tôn.

    Hễ thiệt lòng thương thì sẽ hiến dâng trọn vẹn, mà hiến dâng trọn vẹn thì cái TA chỉ còn là để phục vụ cho cái tình thương đó mà thôi. Thương ở đây là thương Ðạo, thương Thượng Ðế, thương nhơn sanh, thương con cái Ðức Chí Tôn, thương anh chị em của mình, thương nhơn loại, mà hễ thiệt lòng thương rồi thì tự nhiên là thiệt lòng tin, mà thiệt lòng tin thì không còn tí gì nghi ngơ ø nữa, cái mà Thầy thường dạy người trong Ðạo ở những ngày đầu.

    Nghi kỵ là một nguyên nhân nữa để chia rẽ nhau, mà nghi kỵ là do mất chữ tín với nhau, là bội tín, thất tín mà ra.

    Thật thế, lúc mới khai đạo, tất cả các chư vị tiền khai đều cùng nhau chung tay góp sức để giúp Thầy lập đạo, tin tưởng nơi nhau, một lòng một dạ, chia ngọt xẻ bùi, chi chi cũng cùng nhau bàn thảo, rót hết cả tâm thành với nhau, bày tỏ với nhau bao điều thầm kín tâm tư trước những trở lực bao quanh tứ phía, che chở cho nhau trước những cạm bẫy dẫy đầy hằng ngày của thực dân đô hộ. Nói một cách khác, tin nhau như thể tay chân. Rồi đến một lúc nào đó, thình lình có việc "Mặt nhựt hồi mô thấy xẻ hai . . . Bụng muốn phân chia hỏi bởi ai?"

    Câu hỏi nầy bắt đầu đặt một dấu hỏi trong lòng những môn đồ của Thượng Ðế. Dấu hỏi đó cứ theo cái đà nứt rạn kể từ Thánh Thất Cầu Kho, Ban Chỉnh Ðạo, Tiên Thiên, v.v... mà lớn lần lên cho đến đỗi mối nghi kỵ càng ngày càng ăn sâu vào tâm tư, trước nhứt của những vị đứng đầu các Chi phái, rồi sau nữa, của người Cao Ðài nói chung trong toàn đạo.

    Một khi mối nghi kỵ đã nảy nở trong lòng người thì một vấn đề tâm lý đã được đặt thành. Rồi từ đó đến sau, không một ai tin ai nữa, dầu có nói bao nhiêu lời, dầu có viết bao nhiêu chữ, dầu có họp bao nhiêu lần đi nữa. Vấn đề tâm lý nầy không thể nào giải quyết được, nếu không được mang ra mổ xẻ một cách khách quan chân thành. Từ 1935 cho đến 40 năm sau, vấn đề tâm lý nầy không được mang ra một lần để giải quyết, vì một lẽ nào đó, vấn đề thống nhứt cũng không thể thực hiện.

    Thế cũng chưa hết, vấn đề tâm lý nầy đã được nảy sanh rồi thì nó lại sanh ra những vấn đề tâm lý phụ thuộc mà về lâu sau nầy sẽ trở thành một bịnh nan y bao trùm tất cả những cái "tự ái, tự đại, tự tôn" đã được ghi trên. Bịnh tâm lý nầy hết phương cứu chữa, bịnh chia rẽ đến đây khó mà làm gì được....

    Ðứng về một khía cạnh khác nữa thì cũng thấy hiện diện trong cơ đạo những bịnh khác nữa rất thường tình trong nhơn sanh trên cõi dinh hoàn là: vị kỷ, vị danh, vị lợi, mà trong đạo thường đề cập đến một vài phương diện gọi là "cân đai, áo mão, chức tước, lấy danh đạo tạo danh đời và làm lãnh tụ."

    Trong những bịnh nầy, có lẽ cái bịnh làm lãnh tụ là nổi nhứt chăng trong phần chia Chi lập Phái? Các bịnh kia còn có thể chữa được, tuy khó chữa nhưng cũng còn có thể chữa được, chứ cái bịnh cuồng vọng làm lãnh tụ thì thật vô cùng khó khăn, thật là nhiều, quá nhiều, lan tràn trong xã hội. Chỉ có chức lãnh tụ mới giải quyết được cái bịnh lãnh tụ mà thôi.

    Cứ phóng tầm mắt chung quanh chúng ta trong Ðạo cũng như ngoài đời thì thấy rõ, không cần phải biện chứng gì cả. Trong Ðạo thì chỉ trông vào thành phần các Chi phái, và phẩm vị của các thành phần đó thì thấy rất rõ ràng. Chí đến tín đồ cũng chưa an phận tu hành để tăng tiến mà còn muốn làm Nguyên Soái để rồi bị bỏ vào nhà thương điên. (Nhóm Tịch Cốc)

    Nếu ai cũng muốn làm lãnh tụ hết thì làm sao có một lãnh tụ cho tất cả? Mà không có lãnh tụ cho tất cả thì cơ đạo không khi nào thống nhứt được; mà vấn đề chọn một vị lãnh tụ cho tất cả, theo lẽ phải, không thành vấn đề, vì lẽ ngoài đời cũng như trong đạo, có đầy đủ phương pháp để giải quyết nó một cách dễ dàng nếu thành tâm muốn giải quyết. Vần đề là vì nơi đây không chiïu đặt ra hoặc không muốn đặt ra để giải quyết, nghĩa là không muốn vấn đề được giải quyết.

    Ðó cũng là một lẽ nữa làm cho cơ đạo không thể thống nhứt được.
    Chia rẽ có thể làm chậm sự tiến triển của nền Ðại Ðạo, chứ không khi nào diệt được Ðạo, vì chưởng quản ÐÐTKPÐ là Thượng Ðế, mà Thượng Ðế là vô vi. Có ai phàm tục phá được vô vi đâu? Hơn nữa, vô vi nầy là vô vi Thượng Ðế thì tất nhiên tuyệt đối. Phá thì được chớ diệt chắc là không được rồi.

    Ngoài những nguyên nhân nêu trên đã làm cho cơ đạo không thống nhứt được, còn có một vài trớ trêu, tưởng cũng cần ghi riêng biệt ra để lưu ý.
    Trước nhứt, chính những vị đã tự tách rời khỏi Tây Ninh để lập Chi phái cũng là những vị hô hào hoạt động mạnh nhứt cho cơ thống nhứt. Nhưng trớ trêu thay! chư vị càng hô hào chừng nào, càng hoạt động mạnh chừng nào, lâu chừng nào, lại càng bị nghi ngờ nhiều chừng nấy. Cái lẽ tự nhiên là vì cái gút tâm lý nêu trên không được cởi tháo; cái mê hồn trận nghi ngờ đã đưa chư vị vào một cơn gió trốt quay tít không còn lối thoát nữa, vì thế cho nên mãi cho đến năm 1954, hãy còn lập Hội Thánh để khánh thành vào năm 1956!

    Thứ đến là sau nầy khi thấy việc thống nhứt thành một việc đạo rất thời trang, được ai ai cũng để ý đến, nên có những cá nhân tranh giành để hoạt động, tạo thành một phong trào "Thống nhứt ngầm chống thống nhứt" với ý đồ là để Chi phái mình được danh dự làm việc đó. Vì thế mà có những mưu mô giữ miếng mà Thầy đã phiền trách trước kia.

    Bên ngoài, khi hắc cân bạch y gặp nhau thì bãi buôi, chào chào mừng mừng vui vẻ, nhưng bên trong thì phần ai nấy lo, miếng ai nấy giữ. Có nhiều khi vì quá say mê trong dục vọng mà đâm ra ruồng rẫy, xua đuổi ngấm ngầm tế nhị, để lại cho đồng đạo một cái vị hoặc một cái hậu đắng chua.

    Thống nhứt cho cơ đạo thì quí hóa vô cùng, nhưng thống nhứt cho quyền lợi hoặc cho danh vọng cá nhân mình thì gây ra tình trạng "Thống nhứt phản thống nhứt" nghĩa là làm cho chia rẽ càng thêm chia rẽ... ... ...

    Trong bất cứ trường hợp nào, toàn đạo phải tin tưởng trọn vẹn vào một việc: Có Thầy, có Thiêng liêng chưởng quản cơ đạo. Cứ một lòng theo Hội Thánh, một Hội Thánh duy nhứt của ÐÐTKPÐ, nơi đây có nghĩa là Tây Ninh và Tây Ninh mà thôi, bất cứ như thế nào, tối hậu sẽ có Thầy.

    Vì một lẽ duy nhứt là sự nguyên vẹn của cơ Ðại Ðạo là đại sự, là điều kiện tối cần thiết, không có không được, để đi đến mục tiêu tối cao tối thượng của Thượng Ðế đã đề ra cho cơ Ðại Ðạo.

    Người viết mấy hàng nầy không thấy có một lý lẽ chính đáng nào để biện minh cho ổn thỏa được việc chia rẽ, chia Chi lập Phái. Nếu không đồng ý với nhau cho tới mức không thế ngồi chung với nhau được, thì cách xử sự tốt đẹp nhứt là nói lên tiếng nói thành tâm thiện ý, rồi bước ra, nếu mình muốn, về nhà đóng cửa lại tu hành tịnh luyện.

    Như thế mới phải, mới nên, mới xây dựng, mới đúng với chữ tu hành. Chứ bước ra để lập một tổ chức khác hầu chống lại cái tổ chức trước kia của mình, thì chắc chắn sẽ tạo ra điều sứt mẻ, tạo ra sự chia rẽ hữu hình thật sự khó bề sửa chữa về sau.

    Hậu quả rất là tai hại, như ta đã thấy rõ trong 60 năm qua trong Ðạo, và bao nhiêu lần trong lịch sử nước nhà.

    Còn nếu muốn "chỉnh" lại những việc mình cho là sai lầm trong việc điều hành điều khiển cơ đạo, thì có không biết bao nhiêu phương cách tốt đẹp đầy ý nghĩa xây dựng, hợp với câu kinh đầu của bài kinh đầu của đạo là "Ðạo gốc bởi lòng thành tín hiệp", đồng thời giữ vững được sự nguyên vẹn của nền đạo. Làm cái chi mà không giữ được không tạo được tinh thần "thành, tín, hiệp" thì không giữ gốc đạo rồi vậy. Mà không giữ được gốc đạo thì không thể nào sống được, tồn tại được, chứ đừng nói tới việc tăng tiến được. Căn bản giữ đạo là ở chỗ đó vậy. Căn bản thương đạo, thương dân thương nước, thương người là ở chỗ đó vậy.

    Còn nếu nói rằng vì "đã mong mỏi sự xuất hiện một Hội Thánh duy nhứt mà không thấy" nên lập lên một Hội Thánh khác nữa, ngoài cái Hội Thánh gốc của cơ đạo, thì chính mình đã vi phạm luật đạo như bao nhiêu người khác, vì cơ đạo không được phép có nhiều Hội Thánh. Hoặc giả cho Hội Thánh của mình là Hội Thánh duy nhứt vì một lẽ nào đó thì lại càng không đúng lý nữa, càng chứng tỏ cái phàm tâm của mình và càng làm cho cơ đạo xáo trộn và phân tán hơn nữa.

    Chia rẽ là không thống nhứt, là phản thống nhứt. Chia rẽ mà còn nói đến thống nhứt thì chắc hẳn là có tư tâm tư ý, tư lợi tư quyền, tư kỷ.

    Tách rời ra khỏi Tây Ninh để lập lên một Hội Thánh khác và sau khi gây dựng bề thế tổ chức xong xuôi, rồi trở lại kêu Tây Ninh thống nhứt, thì thật quả là chôn sâu cái tinh thần thống nhứt bất vụ lợi vì Thầy vì Ðạo, vì nhơn sanh. Không trách, vì cái lẽ nói khác, nghĩ khác, làm khác đó, nghĩa là không đạo hạnh, nên cơ đạo không thống nhứt được và bị chinh nghiêng trong 60 năm qua.

    Muốn Ðạo thành, muốn đất nước dân tộc vinh quang, nhơn sanh được hòa bình cơm no áo ấm thì đừng khi nào làm cho cơ đạo bị chia rẽ, bất câu trong trường hợp nào. Muốn cơ đạo giữ được sự nguyên vẹn thì đừng tách rời, đừng sang ngang để chia Chi lập Phái, chống đối với tổ chức gốc của cơ đạo.

    Ðạo thành thì tất cả được thành và được hưởng. Ðạo không thành thì con người và vạn linh phải theo guồng máy của phàm tâm con người tạo thành mà tự tiêu diệt.

    Sống là do tự quyết của mình, mà chết là do phàm tâm của mình. Thượng Ðế muốn cứu nhơn sanh, nhưng nhơn sanh không theo lời dạy của Thượng Ðế mà theo tiếng gọi của phàm tâm thì Thượng Ðế cũng không biết làm sao!

    Hòa hiệp là theo Thượng Ðế, chia rẽ là theo tánh phàm.

  6. #16
    Tham gia ngày
    Aug 2013
    Bài viết
    49
    TẠI SAO CÁC CHI PHÁI CHƯA CHỊU QUI NHỨT VỀ TÒA THÁNH TÂY NINH?

    Ðây là một câu hỏi được đặt ra trong lòng của những tín đồ thiết tha với sự phát triển của mối Đạo Trời. “Đoàn kết thì sống, chia rẽ thì chết”. Nhưng, dường như càng vận động thống nhứt, càng có sự dạy dỗ khuyên lơn, khuyến cáo của chư Thiêng liêng chừng nào, thì chia rẽ lại càng trầm trọng hơn chừng nấy.

    Ai cũng nói hãy vì Thầy, vì Đạo, vì Chúng sanh nhưng xin soi xét kỹ lại lòng mình, quan sát kỹ hành vi của mình. Nếu thật sự vì Thầy, hãy ghi khắc lời Thầy dạy:

    Nếu thật sự vì Đạo, hãy chơn thành khắc phục lòng tự ái, tự đại, tự tôn. Có nhiều vị nghe phải nhập môn lại nơi Đền Thánh hoặc Thánh Thất của Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ thì bất mãn, do dự. Xin chư vị hiểu rằng xác phàm này là tạm bợ, linh hồn kia còn phải luân hồi sinh tử, mỗi kiếp mang một thể xác khác nhau, trải qua vô số kiếp để tiến hóa và giải thoát khỏi con đường luân hồi sinh tử đó. Đức Đại Từ Phụ chỉ cho mình con đường sống, sao lại vì chút tự ái cỏn con mà lạc mất đường về? Đầu thai kiếp khác, nếu có may mắn gặp lại Tam Kỳ Phổ Độ, chư vị cũng đã lỡ mất kỳ Đại Ân Xá rồi! Còn nếu thật sự vì Chúng sanh, xin chư vị xét lại trách nhiệm mình khi dẫn dắt nhơn sanh đi lạc lối. Lúc mới khai đạo, tất cả các chư vị tiền khai đều cùng nhau chung tay góp sức để giúp Thầy lập đạo, tin tưởng nơi nhau, một lòng một dạ lo phát triển mối Đạo Trời để người người hiểu được nền giáo lý minh triết và cao thượng, đồng thời thay mặt Thượng Đế gửi Hồng Ân đến từng người khi họ nhập môn vào Đạo. Đức Chí Tôn dạy: Đạo khai trễ một ngày là hại cho nhơn sanh một ngày. Vậy mà chỉ một thời gian ngắn sau, chư vị đã quên lời dạy khẩn thiết đó, vì sự nghi kỵ bất mãn cá nhân nên ra đi, không còn tha thiết với lời nguyện “phổ độ chúng sanh” nữa!

    "Bụng muốn phân chia hỏi bởi ai?"

    Các nguyên nhân tạo nên chi phái cũng là các nguyên nhân chưa qui nhứt được. Lợi dụng sự bất mãn cá nhân, người ngoài tìm cách ly gián và xúi giục lập chi phái để đem những ý đồ chính trị vào cửa Đạo. Trong thời kỳ bị đô hộ bởi thực dân, trước sự lớn mạnh của nền tôn giáo xuất phát từ nước nhỏ như nước Việt Nam, chính quyền Pháp đương nhiên sẽ không tin vào nền triết thuyết cao cả của Thượng Đế. Họ gán ghép cho Hội thánh Tây Ninh tội “ một nhóm chính trị mưu đồ phục quốc”. Để có thể tiêu diệt Đạo Cao Đài, họ tìm mọi biện pháp chia để trị, giam cầm những chức sắc lãnh đạo, bắt bớ tín đồ, đóng cửa Đền Thánh đồng thời hứa sẽ dễ dãi tạo điều kiện thuận lợi cho những vị chịu tách khỏi Tòa Thánh Tây Ninh...

    Chia rẽ có thể làm chậm sự tiến triển của nền Ðại Ðạo, chứ không khi nào diệt được Ðạo, vì sáng lập ra Ðại Ðạo Tam Kỳ Phổ Ðộ là Thượng Ðế, mà Thượng Ðế là vô vi, quyền năng tuyệt đối. Phá thì được chớ muốn diệt chắc chắn là không được rồi.

    Có hai thành lũy chưa vượt qua được nằm sẵn trong lòng người khiến công cuộc vận động các chi phái hiệp nhứt cùng nguồn cội của Đạo chưa thành công được là :

    · Nạn áo mão quyền hành thuộc lãnh vực nghi thức Đạo giáo.
    · Nạn thần quyền đức tin thuộc lãnh vực triết lý giáo điều.

  7. #17
    Tham gia ngày
    Aug 2013
    Bài viết
    49
    Những người giữ đạo mà không phân biện Chơn & Giả được gọi là mù quáng. Cái làm cho sự mù quáng đó thành nguy hiểm, đó là sự nó tạo nên một ảo tưởng sai lầm, đưa con người vào ẩn trú trong đó. Người tín đồ Cao Ðài hôm nay phải tự nhận thức rằng, chỉ có con đường duy nhứt để tự cứu lấy mình, cứu lấy linh hồn mình là đừng bám víu vào những sai lầm của quá khứ, hãy tự giác trở về với nguồn cội. Lời Đức Lý Giáo Tông đã dạy “chi chi cũng ở tại Tây Ninh này mà thôi”. Và đã là tín hữu Cao Đài thì ta phải biết tuân lời dạy của Anh Cả. Về đây để tập trung sức người, sức của mà phát triển mối Chánh giáo của Đức Chí Tôn. Cửa Đạo luôn rộng mở để mọi người lo lập vị cho mình bằng cách làm công quả. Tuy đã có nội qui cho Tịnh Thất, nhưng Ðức Chí Tôn chưa cho phép luyện đạo một cách đại trà, bởi vì kỳ thi chung kết sắp mở trong Ðại Ân Xá của Chí Tôn là môn thi CÔNG QUẢ và chỉ thi môn nầy mà thôi.

    Ðức Chí Tôn dạy: "Thầy đến độ rỗi các con là thành lập một trường công đức cho các con nên đạo. Vậy đắc đạo cùng chăng tại nơi các con muốn cùng chẳng muốn. Thầy nói cho các con nghe, nếu chẳng đi đến trường Thầy lập mà đoạt thủ địa vị mình thì chẳng đi nơi nào khác mà đắc đạo bao giờ."

    Ma và Phật đều ở trong Tâm ta. Con người, dù là người tu hành, phần lớn vẫn còn chấp ngã một cách vi tế nên còn coi trọng áo mão phẩm tước phàm trần. Ðức Chí Tôn đã dạy các thứ đó đều giả, đều là phàm mà Ðức Chí Tôn tạm cho mượn để làm công quả, cái phẩm tước thật là ở nơi cõi thiêng liêng. Do nghiệp chướng nên người tu gặp rất nhiều thử thách trên đường Đạo. Tội cho những tín đồ chơn chất, chỉ vì thiếu hiểu biết nên đi theo người hướng đạo sai lầm. Hậu quả là họ phải chịu nhiều thiệt thòi trên con đường giải thoát, không được hưởng Đại Ân Xá của Đức Chí Tôn, rất nên oan uổng! Mong sao những thế hệ tiếp nối của Chi phái hiểu rõ ngọn ngành không còn bị lôi cuốn bởi áo mão phẩm tước, dẹp bỏ tự ái để tìm về nguồn cội, về với suối nguồn tâm linh vĩnh cửu.

  8. #18
    Tham gia ngày
    Mar 2007
    Bài viết
    1.028
    Hao Quang's Avatar
    Cảm ơn bạn TP góp ý kiến: " Ma và Phật đều ở Tâm ta"

    Chào bạn Thanh Phong! mình đang là người góp ý chủ đề đầu tiên mà! nói về vấn đề cải nhau trên facebook! Nhưng một số vấn đề đặt ra HQ cũng đi hơi sát đó chứ! đâu có lãng sang chuyện khác đâu!

    Hay cho câu : " Hòa hiệp là Thượng Đế , chia rẽ là tánh phàm"
    Vây bạn Thanh Phong và HQ là những người trẻ!( mà HQ giờ chắc già khú đế rồi!) có thể nói là tương lai của nền Đạo thì với cá nhân bạn Thanh Phong ở thế kỷ 21 này bạn nên làm gì cho cơ đạo Cao Đài được hanh thông? và nếu bạn góp ý cho HQ thì bạn góp ý những gì để HQ đóng góp cho Đạo Cao Đài Hoằng Khai?
    "ai đời, ai đạo, ai tri kỷ
    nhắn gởi cho ai một chút tình"

  9. #19
    Tham gia ngày
    Aug 2013
    Bài viết
    49
    Ngày nào anh nhập môn theo Cao Đài tôi sẽ trả lời anh, hứa một câu danh dự với anh đấy.

  10. #20
    Tham gia ngày
    Mar 2007
    Bài viết
    1.028
    Hao Quang's Avatar
    Cảm ơn bạn TP! vậy muốn nhập môn thì mình nhập môn nơi nào? ( đây là câu hỏi nghiêm túc nếu bạn TP trả lời thì HQ hi vọng bạn phải trả lời thật nghiêm túc)
    "ai đời, ai đạo, ai tri kỷ
    nhắn gởi cho ai một chút tình"

Trang 2/5
1 2 3 4 ... 5

Nội quy viết bài

Nội quy viết bài
  • Quý hiền không thể tạo chủ đề
  • Quý hiền không thể gởi Trả lời
  • Quý hiền không thể gởi tập tin đính kèm
  • Quý hiền không thể sửa bài viết của quý hiền
Chủ đề giống nhau
  1. Kính Mừng Giáng Sinh & Chúc Mừng Năm Mới!
    Bởi Đại Đồng trong mục Gặp gỡ, Giao lưu
    Replies: 12
    Có Bài Mới: 31-12-2011, 01:34 PM
  2. Làm Thơ Chúc Mừng Hôn Lễ
    Bởi admin trong mục Thi - Văn - Nhạc - Họa
    Replies: 0
    Có Bài Mới: 05-01-2010, 11:01 PM
  3. Mừng giáng sinh & Chúc Mừng năm mới 2008
    Bởi Hao Quang trong mục Gặp gỡ, Giao lưu
    Replies: 11
    Có Bài Mới: 21-12-2009, 12:50 PM