+Trả Lời Chủ Đề
Trang 2/5
1 2 3 4 ... 5
kết quả từ 11 tới 20/ Tổng số 47

Ðề tài: Sự thật về linh hồn

  1. #11
    Tham gia ngày
    Aug 2006
    Bài viết
    771
    DangVo's Avatar
    Ai tới giai đoạn đó thì tự nhiên biết, nói ra chỉ làm người ta vong tưởng, chẳng có lợi gì ,
    Trình độ tâm linh nhân loại bây giờ tiến hoá cao, nên những chuyện mơ hồ, không rỏ ràng thì chẳng ai tin .
    Có lẽ đến ngày kỷ niệm 100 năm đạo Cao Đài sẽ có nhiều chuyện đặc biệt
    Cao Đài Đại Đạo
    http://www.caodai.info

  2. #12
    Tham gia ngày
    Sep 2009
    Bài viết
    140
    luutunha's Avatar
    Làm sao mà phải chờ ? Đạo Thầy mở ra là để chỉ cách luyện hồn chế phách, ngay từ đầu Đức Ngô đã làm được rồi và lưu lại dấu tích. Ai tinh ý chịu học sẽ thấy ngay. Hơn nữa biết bao nhiêu hình thức phổ độ giải mã thêm nữa mà cũng không hiểu ? Cuối cùng lại nói còn phải chờ đến 100 năm ! 100 năm là thời điểm có người minh chứng và giải lý cho công trình mà Thầy dạy bao nhiêu năm nay. Khi đó thấy người ta làm được, thì nghĩ lại hối tiếc rằng : Vì sao lâu nay mình chẳng chịu suy nghĩ nhận ra.???

    Luyện hồn? - Hồn ở đâu ? Không biết hồn của mình ở đâu thì làm sao nuôi dưỡng cho nó lớn khôn ?
    Ngay từ đầu Thầy đã chỉ cách TRỤC HỒN rồi mà tại sao không để ý ?

  3. #13
    Tham gia ngày
    Aug 2006
    Bài viết
    771
    DangVo's Avatar
    Mình biết vài vị bên Phật Giáo, họ minh bạch, có vị nói thẳng trên video luôn.
    Vị Hòa Thượng đó nói với các Phật Tử trong video
    - Quý vị mua vé đi máy bay qua Mỹ, Tội ngồi khoang chân lại thì cũng tới Mỹ như quý vị .
    - Một vị Đại Đức sau 3 năm ẩn tu, mình nghĩ gì vị đó biết hết , vì đọc được tư tưởng người khác .
    - Có vị hoà thượng biết được việc xảy ra cách hàng ngàn cây số .

    Vấn đề ở đây là người đạo Cao Đài nói mông lung mơ hồ, hỏi Tu kết quả ra sao , nó như thế nào, thì nói ù ờ, nói lý thuyết suông, vọng tưởng thì nhiều, hay nói không nên nói, còn các vị biết thật sự thì im ru bà rù, có duyên gặp mới chịu nói kết quả thực sự nó như thế nào .
    Nói tóm lại trong Cao Đài cũng có những vị được kết quả, nhưng có lẽ đợi kỷ niệm 100 năm mới xuất hiện, vì lúc đó có cả người Tây Phương chứng minh theo khoa học, lý thuyết của Cao Đài Đại Đạo, các nhà khoa học Tây Phương chứng minh sự liên quan giữa khoa học và tâm linh theo thuyết Cao Đài .
    Cao Đài Đại Đạo
    http://www.caodai.info

  4. #14
    Tham gia ngày
    Sep 2009
    Bài viết
    140
    luutunha's Avatar
    Học Đạo Cao Đài là nhìn hình thức bên ngoài rồi phản chiếu vào bên trong thân của mình xem thấy giống như vậy mà suy gẫm cách hành theo cho đúng mới là biết đạo.

    Ngồi khoanh một chỗ mà biết rõ mọi chuyện ở xa thì cần gì phải tu mới có được ? Với khả năng hạn hẹp của trí não con người họ còn có thể giúp chúng ta ngồi tại nhà mà nghe và thấy hết đủ thứ, từ dưới biển sâu cho đến trên sao hỏa mặt trăng thì thử hỏi Thế giới vô hình mầu nhiệm họ không thể làm được sao ? Có khi còn độc đáo đến mức khiến cho mình tưởng như mình đang ở tại nơi đang thấy kia là đàng khác.

    Tin vào những chuyện người ta nói và chứng minh rõ ràng rằng họ thấy cũng chưa chắc là họ có trình độ.

    Khoa học Tây Phương không chứng minh được, mà phải chính người đệ tử của Thầy mới chứng minh chân truyền Cao Đài. Thầy có nói : Nếu con người mà tự sức hiểu đạo được thì Thầy chẳng phải nhọc công như thế nầy làm gì !

  5. #15
    Tham gia ngày
    Nov 2008
    Bài viết
    1.020
    1234's Avatar
    Kính cùng chư Huynh .

    Cho dù cho chạy đến tận cùng Thế Giới thì Đạo vẫn Yên vị một chỗ .

    ( Đó là một cảm nhận có thể là rất mông lung của đệ trong một lúc ngồi tịnh định ) . người tu cao (có trình độ) => có đạo , người tu thấp (sơ cơ, tu mù ) thì cũng .... có đạo ! thậm chí là người không tu , không từng tu là ! cũng có đạo luôn ( đó là một cảm nhận ngu muội của đệ trong một thoáng mông muội ! ) Người đi xe Ô - Tô sang trọng thì chạy trên đường Cao Tốc , người đi xe hai bánh thì chạy bên làn đường xe hai bánh , người đi xe đạp cũng có lúc chạy trong đường làng đầy đất đỏ , sình lầy .... , thậm chí người không xe ( đi bộ ) họ cũng thả bộ tàn tàn trên đường đất , đường xi măng ,đường nhựa , đường dốc ...

    Có lẽ tất cả ai cũng hiện hữu bằng đôi chân mình ( qua hai chiếc dép , giầy ... ) hoặc qua hai hoặc bốn bánh xe mà giao tiếp với con đường , cung bậc mà mình đang đi .... thì phải ? và cho dù có chạy tới tận cùng thế giới thì chúng ta cảm nhận như đạo nó thay đổi uyển chuyển ? nhưng thật ra "Nó" chỉ là bào ảnh biến hiện qua từng "lăng kính" của mỗi riêng ta mà thôi thì phải ? Do vậy mà thế gian mới có trình độ tu học , tu chứng khác nhau .... ? nhưng có lẽ đó chỉ là vài dòng cảm nhận rất ư là thấp kém ngu muội của đệ .

    Mong nhận được sự chia sẻ , chỉ dạy thêm của chư huynh .

  6. #16
    Tham gia ngày
    Sep 2009
    Bài viết
    140
    luutunha's Avatar
    Kính Huynh 1234 ;

    Ý của Huynh rất hay , đi bằng cách nào rồi cũng tới nơi ! Nhưng Đạo Trời Đất rộng lớn quá, chúng ta đi bằng phương tiện bình thường như đi bộ thì thời gian đến đích khá lâu. Con đường của vũ trụ không ngắn gọn như một con đường trong một xóm làng hay một quốc gia. Con người mình có thể đi từ Sài Gòn ra Hà Nội, mỗi một bước lại lạy 1 lạy, nhưng nếu làm như vậy mà muốn đến một nơi gần nhất như mặt trăng thì liệu có được không ?

    Nếu chỉ yêu cầu con người an vui sống yên lành nơi trái đất nầy thôi thì không cần xuất hiện các đấng giáo chủ đến dạy dỗ con người làm chi ! Chỉ cần các thi sĩ, nhạc sĩ viết những bài ca bài thơ đọc lên thấy khoái cảm yêu đời là có hiệu quả ngay, đâu cần đến những bài kinh câu chú đọc khó hiểu ?

    Tất cả các đạo cũng chỉ một mục đích hướng dẫn con người cách tạo ra một chiếc tàu có thể du hành bất cứ nơi đâu. Đó cũng là ước muốn mà con người ai cũng mơ như vậy mà ! Phải không huynh ?

  7. #17
    Tham gia ngày
    Nov 2008
    Bài viết
    1.020
    1234's Avatar
    Kính Huynh luutunha .

    Ở thế gian phàm tình thường thì vì có cầu nên mới có cung .

    + Vạn Pháp duy Tâm , Vạn Đạo duy Thức ... mà phải không hiền huynh ?

    Do vậy đệ trong một thoáng có cái cảm nhận ngu muội , tồi tệ rằng .... thậm chí người không tu , chưa từng biết đến tu là gì thì họ vẫn ... có đạo ! cũng vì thế mà thế gian có Vạn Pháp ! ?

    Do cái thiển cận ngu muội còn nội kết dãy đầy bên trong , muốn mở tầm mắt nhìn rõ các Pháp thế gian đang lưu chuyển nên cũng có đôi lần đệ đi tiếp xúc trải nghiệm , giao tiếp với bên ngoài .... nhiều thành phần ! nhưng rồi sau đó thì sao ? qua những lần giao tiếp ( giao thoa bắt sóng ) thì đệ cảm nhận quả là Vạn Pháp duy Tâm - Vạn Đạo duy Thức quả tình là không sai chạy .... ly hào nào ! .

    Và cũng không ít lần đệ rất thương cảm những người này ! qua sự giải mã , giao cảm tần số nội tâm của họ .... nhưng cuối cùng thì sao ! ? Đệ cũng nhận được "thông điệp" rằng : Con chưa đủ Lực để kéo bọn người này ... Ra đâu ! ( Vì thế gian thì Vạn Pháp mà nhất là Kỳ Ba . Ngay chính câu này những người này cũng từng "Giáo Đạo" cho đệ trong buổi sơ giao của một thành viên trong một nhóm luyện công phu . Họ xiển duơng Pháp Môn họ đang hành , đang theo đuổi là một pháp môn tối thuơng trên tất cả ! vì pháp đó là pháp đi vào tần số của Vũ Trụ . nên bây giờ là mạt pháp , bế pháp hết rồi duy chỉ pháp môn họ là trên cả thảy ! ) .

    Có lần đệ tiếp xúc và lắng nghe một thành viên trong một nhóm luyện Công Phu Nọ ! Họ luyện công trông rất là "dữ dằn dện " . đệ "giả ngáo" và ngồi lắng nghe tư tưởng , nội tâm và nhận thức .... của họ về cái pháp môn họ đang theo đuổi và cũng như những nhận xét chất chứa đầy tính chủ quan một chiều của họ khi nhìn về thế giới quan kỳ diệu sống động bên ngoài ( và trong sự so sánh rất ư là hạn hẹp , mang đầy tính khập khểnh chủ quan một chiều , đầy tính phân biệt ... của họ ! ) . Và đệ thấy mình cần phải : Chào Thua ! ( không cần đưa ra chủ kiến của mình ! vì cố đưa ra họ sẽ ... càng không thấy gì hết ! )

    + Có người nói với đệ rằng : Nếu tôi nói ra điều này thì anh có tin không ?
    + Đệ bảo : Thì anh cứ nói ra , tôi nghe thử xem sao ! ?
    + Người ấy bảo : Anh có tin rằng là Ông Bổn Sư Thích Ca là người thấp nhất trong các ... từng bậc không ! ?

    @ - Điều đó càng thực chứng rõ thêm rằng : Vạn Pháp duy Tâm - Vạn Đạo duy Thức .

    Đúng là đúng với cái trình độ, cái cảm nhận , cái nhận thức của họ ! sai là sai vì họ chưa nhận thức được cái Thật Pháp . Với những người này họ còn dãy đầy Nội Kết bên trong , họ còn mang rất sâu nặng cái TÂM PHÂN BIỆT ( cao thấp , hơn thua , hay dở .... ) Họ thuyết rất hay ! nhưng cũng không ít người sơ cơ .... mang đúng tần số đó .... chạy theo !

    + Bát Nhã vốn không hai . Nhưng với những người này thì có lẽ họ chưa thông đạt lý tính Bát Nhã không hai . nên họ chỉ thấy có một chiều ( Bát Nhã nó vốn gốc "Nó" hai chiều , chưa rèn Bát Nhã thì .... => Quả Nhân khó tường !)

    + Người hành Pháp , hành Đạo họ đi hai chân ! nhưng những người này họ đi chỉ có "một chân" thôi ! ( khập khểnh ) Nhưng họ không tự nhận biết ! nếu đã tự trực nhận ra được thì họ đã thăng hoa và tấn hóa , đã ... rời lìa ... mà trở về đi hai chân ( khi họ đã thấm sâu lý Bát Nhã )

    + Với tiêu chí của pháp môn họ theo là : Chân Thiện Nhẫn .

    + Huynh thử hình dung ( tưởng tượng nha ! )

    + Mở cửa ra : Bước ra đường là con Đường xuyên suốt chạy dài đến vô cùng tận ( biêu trưng nôm na là Đạo ) thì cái cột mốc cây số đầu tiên mà họ thấy và cần đến trên một quảng đường rất ngắn ( bảng cột mốc này ghi là : Chân Thiện Nhẫn ) .

    + Có khi họ đi hoài , đi mãi mà vẫn chưa thể chạm vào tới cái cây cột mốc đầu tiên này mà họ cần đạt đến ! ( không chừng ! )

    + Vì họ còn thấy đó là .... Chân thì đó chưa phải là Chân ! họ còn thấy Thiện thì đó chưa phải là Thiện ! cái mà họ cho là Nhẫn thì chưa đích thật danh , thật thể là Nhẫn . ( Khi mặt trái của cái gọi phiến diện , mang đầy tính đối dãi , ước lệ đó nó lật lại thì đoan chắc rằng họ sẽ chới với ngay ! Khi mà Nhẫn hết .... nỗi rồi thì "Nó" sẽ .... ra mần sao ! ? ? ?

    + Nhẫn mà còn thấy và cho đó là Nhẫn thì chưa thật Nhẫn ! Vì còn thấy "Nhẫn" => nên một khi Nhẫn hết ... nỗi rồi ! => thì chỉ có nước "Banh - Ta - Lông" Xe .... mà thôi ! Chân mà còn thấy và cho đó là Chân thì đó chỉ là cái Chân giả tạm trong tuơng đối ước lệ ! và cả cái Thiện mà họ thấy và cho là Thiện cũng như vậy mà thôi ! Chẳng qua đó cũng là Túc Duyên và Biệt Nghiệp hai cái nó vừa đối xứng với nhau , mà cũng vừa tuơng tác nhau mà thế gian này mới có sự lưu chuyển hiển bày ra .... muôn pháp . ( Bởi thế nên ngay cả người chưa Tu , chưa từng biết tu là cái quái gì thì đệ vẫn không hề sanh tâm nghĩ , hay xem thường họ là những người này vô Đạo ! họ vẫn có Đạo đấy chứ ! mà không hề có cái ý nghĩ so cao , luận thấp hay khinh dễ , xem thường .... )

    Người đạt Đạo là người đã bước đi trên hai lẽ : Chánh - Tà , Thiện - Ác .... mà họ đi ! Với họ chẳng còn cái giá trị ước lệ Thiện - Ác , Chánh - Tà ... gì ràng chân , vướng víu nữa cả !

    + Đó chẳng qua là một khái niệm , trừu tượng , mang giá trị ước lệ trong cái Tưởng Tri của họ ! nó thật chất được tạo ra , được thêu dệt bởi một cái màn vọng thức ! ( nhưng nhìn không kỹ , sẽ trông nó rất đẹp vì nó mang đầy tính Mỹ Từ , sáo rỗng )

    + Họ không ngờ rằng với người chân tu học đạo , họ giao cảm đạo giao rất khác ! Họ tuy là không thấy , không biết , không nhận định đánh giá đâu là Chân , cái gì là Thiện , ... là Nhẫn cả ! Họ không có gì cả ! mà họ lại có đủ tất cả !

    +Trên xuyên suốt con đường họ đi thì mở cửa ra : Đi bước dầu tiên thôi ! thì với những Bậc "Trượng Phu" chỗ nào cũng là Chân cả !, chỗ nào cũng là Thiện , là Nhẫn hết cả rồi ! Thì với họ chẳng còn cái cột mốc nào nữa ! chẳng còn cái tiêu chí kia "ám ảnh" khủng bố tâm thức họ cả ! và họ cũng chẳng phải bị cái Tưởng Tri kia chi phối ,đánh lừa Tâm Thức họ được !

    + Với họ cánh cửa Bát Nhã "hai chiều" họ thông suốt qua lại tự tại rồi thì những nhận thức kia ( cao thấp , so dài luận ngắn , hơn thua ... kia chỉ là một bào ảnh ! mà họ thấy rất đáng thương cho những người đang ôm bào ảnh mà cứ xiển dương cho đó là thật , vì thật ra đó chỉ là Huyễn Pháp , nhưng củng chính từ Huyễn Pháp mà người hành giả bước qua được giai đoạn nhìn rõ được Thật Pháp ! ) Nhưng đến giai đoạn này thật rất là lâu xa ! Có khi là cái Biệt Nghiệp của họ sẽ "dẫn" họ đi .... cho tới một ngày nào đó ! chợt họ Hữu Duyên gặp được "Minh Sư" thật sự của chính mình ! điểm hóa cho ! Khi ấy Họ mới "sực tỉnh" cơn mê ! ( có khi là phải qua nhiều đời kiếp cũng ... không chừng ! chứ không hề đơn giản )

    + Họ đang nói "Mớ" ! nhưng họ không tự nhận biết ra ( vì đang bị dẩn đi trong Biệt Nghiệp trong một giấc "Mơ" lớn của cái Tưởng Tri đang bao trùm trong tâm thức họ ! ) Tuy rằng họ đang nói "Mớ" Ấy thế mà họ còn tính lôi kéo , hô hào , rủ rê đệ vào nhóm của họ !

    Thậm chí đệ nhận được thông điệp rằng : Con chưa đủ Lực để "Kéo" bọn người này ra đâu ! Họ đang đi vào con đường Tà Định .

    + Họ thấy rất lung linh mầu nhiệm ! Thân bệnh thì có thể hết đó ! (trong một xác , kiếp người ngắn ngủi ), nhưng Tâm bệnh thì sẽ đeo mang theo nhiều đời kiếp ! không thể nào gọt , lột ra một cách dễ dàng !

    + Nếu nói về chiều sâu tâm linh thì họ ú ớ ! họ không nhận thức tới và nếu có tới thì họ cũng không thể nào chấp nhận được ! ( vì đang đi theo dòng tâm thức của Biệt Nghiệp cuốn trôi không thể vùng vẫy ! )

    + Nói Nhỏ ( thôi nha ) : Tất cả các Đạo Giáo , Tôn Giáo còn hiện hữu trên Thế Gian này ! đều được nằm dưới sự Ấn Chứng , quản lý của Đức Ngọc Đế .

    + Họ không nghĩ rằng : Họ đang so sánh rất ư là khập khểnh ? Họ cho rằng Đức Bổn Sư Thích Ca là người rất thấp ( với tâm phân biệt chứng tỏ họ còn đang mang mầm bệnh rất nặng ! họ chưa thấu đạt đến cái tâm Vô Phân Biệt => để thấu rõ được Thật Pháp ! ) . Vậy thử khều hỏi nhỏ họ một câu rằng :

    + Phật Giáo đã ra đời cách đây bao lâu rồi ? và tới ngày nay "Nó" còn tồn tại không ?

    + Còn cái Pháp môn họ đang theo đuổi thì ra đời , xuất hiện ở thế gian này bao lâu rồi ? và hình như "Nó" đi đến đâu cũng rất ư là rụt rè ! thậm chí là đi tới đâu thì gần như "Nó" bị "truy sát" .... đến đó ! là sao ? Cái dấu chấm hỏi rất nhỏ mà rất to nhưng đoan chắc họ không bao giờ thấy biết được ! và nếu có ai đó nhắc khéo thì họ cũng không thể "chấp nhận" được trong tức thì ! ( Vì muốn ra khỏi Biệt Nghiệp có khi phải trải qua nhiều đời kiếp .... cũng không chừng ! để đi đến giai đoạn "mở bừng mắt" ra nhận thấy Thật Pháp . )

    + Còn rất nhiều điều đệ rất cần Bà Tám ! nhưng vì

    Lộ nhiều => độ chẳng đặng nhiều !
    Còn không nên lộ => độ nhiều kẻ Mê !

    Thôi đệ xin tạm dừng tại đây .

    Vài dòng Bà Tám thô thiển , thấp thỏi tản mạn cùng Hiền Huynh luutunha .

    Kính .
    thay đổi nội dung bởi: 1234, 16-06-2015 lúc 08:07 PM

  8. #18
    Tham gia ngày
    Aug 2006
    Bài viết
    771
    DangVo's Avatar
    Nguyên văn bởi luutunha Xem Bài viết
    Học Đạo Cao Đài là nhìn hình thức bên ngoài rồi phản chiếu vào bên trong thân của mình xem thấy giống như vậy mà suy gẫm cách hành theo cho đúng mới là biết đạo.

    Ngồi khoanh một chỗ mà biết rõ mọi chuyện ở xa thì cần gì phải tu mới có được ? Với khả năng hạn hẹp của trí não con người họ còn có thể giúp chúng ta ngồi tại nhà mà nghe và thấy hết đủ thứ, từ dưới biển sâu cho đến trên sao hỏa mặt trăng thì thử hỏi Thế giới vô hình mầu nhiệm họ không thể làm được sao ? Có khi còn độc đáo đến mức khiến cho mình tưởng như mình đang ở tại nơi đang thấy kia là đàng khác.

    Tin vào những chuyện người ta nói và chứng minh rõ ràng rằng họ thấy cũng chưa chắc là họ có trình độ.

    Khoa học Tây Phương không chứng minh được, mà phải chính người đệ tử của Thầy mới chứng minh chân truyền Cao Đài. Thầy có nói : Nếu con người mà tự sức hiểu đạo được thì Thầy chẳng phải nhọc công như thế nầy làm gì !
    Biết trước được những chuyện sắp xảy ra hay chuyện ở xa đó là mức độ kết quả của Tâm thanh tịnh, hiện nay đã có máy đo mức độ thanh tịnh của người ngồi Thiền, làn sóng não ở trạng thái delta, theta,...
    Đức Ngô ở Saigon nhưng biết chuyện xảy ra ở Cần Thơ, thành ra chuyện đó chẳng có chi lạ, nếu ai giữ được Tâm thanh tịnh tới một mức nào đó sẽ có nhiều chuyện hay .

    Nhóm khoa học đang chứng mình vật chất và tâm linh liên quan với nhau
    https://www.youtube.com/user/MrfixitRick/videos
    thay đổi nội dung bởi: DangVo, 17-06-2015 lúc 08:07 PM
    Cao Đài Đại Đạo
    http://www.caodai.info

  9. #19
    Tham gia ngày
    Sep 2009
    Bài viết
    140
    luutunha's Avatar
    Chuyện của các nhà khoa học cũng không ít điều đáng tiếc đã từng xảy ra. Khi xưa chế được ASPIRIN thì cho là linh dược nhưng giờ thì kiêng nó, khi xưa nói ăn chay thiếu chất giờ thì nói ăn chay rất cần, mới bắt đầu lên được mặt trăng thì đã tưởng rằng tìm hiểu và đi đến các vì sao là dễ nhưng giờ thì còn lâu mới tới được.

    Còn nói có người xuất hồn đi khắp vũ trụ - Đến giao lưu với những người trên đó, sao không làm ơn chỉ cho các nhà thiên văn vị trí của một hành tinh nào đó có sự sống để họ khỏi khổ công dò tìm.

    Thực ra xuất hồn nhập hồn là cách giải thích cái lý hóa sanh di chuyển của linh hồn người tu luyện. Trước hết chúng ta phải xác định cái ánh sáng mà chúng ta cần thấy là gì ? Cái ánh sáng đó Thầy chỉ rõ ràng ở nơi đâu ? Và Thầy dạy chúng ta phải làm gì để nó mỗi ngày một sáng hơn ( tăng huy ) ?

  10. #20
    Tham gia ngày
    Sep 2009
    Bài viết
    140
    luutunha's Avatar
    Kính huynh 1234 ;

    Khi xưa Đức Phật ngồi thiền nơi núi Linh Thứu thì trên trời rơi hoa sen xuống như tuyết - Mọi người không hiểu hiện tượng nầy là gì, nên ngài Xá Lơi Phất thỉnh cầu Phật khải ngộ. Đức Phật nói nếu ta nói ra điều nầy thì mọi người sẽ không tin. Nhưng mọi người van nài nhiều nên Đức Phật mới đồng ý. Chỉ mới nói đồng ý thôi thì đã có 5.000 bỏ đi không thèm nghe, và họ nói rằng chính họ đã giác ngộ đạo pháp lâu rồi cần gì đến sự khai ngộ của người khác.

    Đạo là vậy ! Khó thông cảm lắm ! Trong số 3.000 người ở lại nghe vì tin tưởng Đức Phật, nhưng rốt cuộc chỉ có một người giác ngộ. Khó lắm !

Trang 2/5
1 2 3 4 ... 5

Nội quy viết bài

Nội quy viết bài
  • Quý hiền không thể tạo chủ đề
  • Quý hiền không thể gởi Trả lời
  • Quý hiền không thể gởi tập tin đính kèm
  • Quý hiền không thể sửa bài viết của quý hiền