+Trả Lời Chủ Đề
Trang 1/2
1 2
kết quả từ 1 tới 10/ Tổng số 17

Ðề tài: ĐẠO HIẾU TRONG CAO ĐÀI GIÁO

  1. #1
    Tham gia ngày
    Feb 2007
    Bài viết
    614
    Nhan Nai's Avatar

    ĐẠO  HIẾU


    TRONG  CAO  ĐÀI  GIÁO


         ĐẠO  HIẾU :


         Khái niệm :  Đạo Hiếu là Đạo Đức của con cháu trong quan hệ với Cha mẹ ông bà.  Nó là tình cảm, bổn phận xuất phát trong tư tưởng, suy nghĩ, biểu hiện qua hành động đối với Ông Ba Cha Mẹ kể cả khi quý vị qua đời ... Hiếu là một đức tính của con người, ta thường gọi đức Hiếu, thế nhưng vấn đề đã được nâng cao lên tầm vóc có ính  phổ quát, như là Chân lý  , là lẽ phải đương nhiên ở đời nên mặc nhiên gọi là Đạo Hiếu  .


       Hiếu là đức tính đặc trưng Đông phương  : Người Đông phương nhất là những nước chịu ảnh hưỡng của Nho giáo và Phật giáo.. đạo Hiếu là nền tảng căn bản cho đạo lý làm  người. Người xưa có nói : " Bách hạnh dĩ Hiếu vi tiên " ( trăm cái nết lấy Hiếu làm đầu ).


        Lấy chuyện vua Nghiêu truyền hiền ngôi cho vua Thuấn , cũng rõ Đông phương từ xa xưa xem trọng chữ Hiếu là dường nào ! " Ông Thuấn có cha là Cổ Tẩu, mẹ là Ốc Đăng, người bộ lạc Ngu. Mẹ chết, cha lấy vợ kế. Cha nghe lời vợ kế nhiều lần muốn giết Thuấn. Thuấn hết sức giữ Đạo Hiếu, càng trọn niềm cung kính, chỉ biết than khóc với Trời, không tõ chút gì oán hận, xa gần đồn đải tiếng tăm là người con có Hiếu. Khi cày ruộng ở Lịch Sơn, người ta đều nhường bờ; đánh cá ở đầm Lôi người ta nhường chỗ ở. Làm đồ gốm ở Hà Tân, buôn bán nơi Thọ Khâu, Phụ Hạ, một năm sau những nơi xây thành, hai năm thành thị trấn, ba năm thành đô thị lớn. Khi cày ruộng ở Lịch Sơn: Trời thương có đức Hiếu sai voi đến cày giúp, chim đến làm cỏ giùm Cha và dì ghẻ  ngày càng cảm động chuyển sang yêu thương . Vua Nghiêu nghe tiếng người Hiền, gả hai con  gái cho làm vợ, truyền ngôi Đế cho. Mạnh Tử đã nói : " Thuấn là người đại hiếu  suốt đời yêu mến cha mẹ. " Thời trị vì Nghiêu Thuấn thật sự thái bình để được ca ngợi muôn đời, phải chăng chính vì những con người chí hiếu ấy? "


       So sánh với các quan niệm của Tây phương :  Không chỉ có Đông phương, từ xa xưa các dân tộc Tây phương, như trong luật La Mã cổ ( vào thế kỷ VI trước công nguyên ) cũng đã quy định những mối quan hệ trong luật ấy, vai trò người cha quá lớn đến mức có quyền bán con làm nô lệ. Cho đến thế kỷ 19 ( 1804), bộ luật dân sự Pháp ( Napoleon ) vẫn còn những quy định khẳng định quyền  lực của người cha, người chồng. Trong khi đó hơn năm trăm năm trước Tây lịch, Khổng Tử  đã xây dựng lý thuyết Tam cang, trong đó Phụ tử cang quy định quan hệ cha mẹ con cái rất đầy đủ cả hai chiều: Cha mẹ xứng bậc cha mẹ , con cái đáng phận làm con. Nếu các bậc cha mẹ sai lầm, con cái có bổn phận khuyên can trong sự tôn kính.


         Đến khi Tây phương tư bản hóa , khi cách mạng công nghiệp đưa nền văn minh Tây phương tiến bộ vượt bực cho đến ngày nay thì mối quan hệ gia đình đã đánh mất nhiều giá trị thiêng liêng. Con người trở nên ích kỷ, cha mẹ không muốn chăm sóc con cái, phó mặc cho nhà trường, cách ly chúng từ rất sớm. Cha mẹ về già thì con cái lại bỏ mặc trong các nhà dưỡng lão đường, hoặc những nơi riêng biệt. Cha mẹ và con cái đôi khi chỉ còn là quan hệ sở hữu về tài sản....Một gia đình hai thế hệ đã là hiếm trong xã hội Tây phương thời nay nói gì tới " tam, tứ đại đồng đường ".


     Trong hiện trạng ấy, gần đây một số thức giả Tây phương đã muốn có một chuyển biến trong xã hội theo chiều hướng quay trở lại truyền thống gia đình như Đông phương một cách mạnh mẽ, phá vỡ nề nếp đạo đức gia đình.


         Đạo Hiếu trong Nho giáo : Đức Khổng Tử xây dựng mẫu người quân tử lấy hai chữ Ttrung Hiếu làm đầu. Ta có thể bắt gặp tư tưỡng này trong khắp văn thơ của các nhà Nho ngày trước:


                              " Trai thời Trung Hiếu làm đầu ,


                                 Gái thời tiết hạnh làm câu trau mình." 


                                              Lục Vân Tiên - Nguyễn đình Chiểu


         Đức Khổng Tử dạy: Quân tử vụ bản, bản lập nhi đạo sinh, Hiếu để giả dả, kỳ vĩ nhân chi bản dư " ( Người Quân tử làm một việc gì, tất trước phải lo vun bồi cội gốc của việc ấy, gốc có vững thì đạo mới sanh sôi, Hiếu để chính lại gốc của việc làm nhân đó ). Bỡi vì, trước khi yêu người phải yêu cha mẹ anh em mình trước đã !


         Như đã nói trong phụ tử cang, Đức Khổng Tử dạy : " Vi nhơn phụ tự chỉ ư từ, vi nhơn tử chỉ ư hiếu " ( Làm cha mẹ phải lành, làm con phải hiếu). Cha mẹ phải có trách nhiệm dạy dỗ, nuôi nấng con cái, có quyền nhờ con lúc tuổi già.


          Với Đức Khổng, Hiếu phải có lòng thành kính, không phải là bổn phận mang tính gượng ép. Một hôm Thầy Tử Du hỏi Đức Khổng về chữ Hiếu, Ngài đáp: " Ngày nay người ta cho chữ hiếu là biết nuôi cha mẹ, nhưng xét kỷ lại giống chó ngựa kia cũng có người nuôi. Nếu nuôi cha mẹ mà không kính thì lấy gì phân biệt sự nuôi cầm thú ".


         Từ rất sớm, Ðức Khổng Tử  khuyên bổn phận con cái phải biết khuyên can cha mẹ nếu có sự sai lạc với tất cả lòng tôn kính. " Sự phụ mẫu cơ gián, kiến chi bất tùng, hựu kỉnh bất di, lao nhi bất oán." nghĩa là can gián cha mẹ khi lỗi lầm với lời lẽ ôn nhu lễ phép. Nếu cha mẹ không nghe theo thì vẫn giữ lòng kính mến. Cha mẹ sai làm việc khó nhọc chẳng khá phiền hà...


        Thầy Mẩn Tử Khiên được tặng cho một chữ Hiếu chính vì đức chịu đựng chấp nhận cái khổ cho riêng mình để không bất kính với mẹ kế, rồi cảm hóa được mẹ kế trở thành một từ mẫu, một chuyện ít có trong đời thường.


         Đức Khổng còn dạy : " Phụ mẫu tại, bất viễn du. Du, tất hữu phương." ( Cha mẹ còn sống , thì con cái không nên đi xa , nếu có đi phải cho biết chỗ ). Nói như thế không có nghĩa là hiểu theo cực đoan, hạn hẹp. Chính Đức Khổng là người xa mẹ đi khắp nơi để truyền bá đạo lý, Thầy Mạnh Tử cũng đi cho đến mẹ mất mới trở về. Rõ ràng là ra đi vì nghĩa lớn phải hy sinh tình cảm cá nhân, khi cần thiết phải làm. Ra đi mà sắp xếp được yên ổn tại nhà là tốt đẹp, không phải lo âu nhiều về chữ Hiếu.


    ( còn tiếp ) 

     

  2. #2
    Tham gia ngày
    Feb 2007
    Bài viết
    614
    Nhan Nai's Avatar

    ĐẠO HIẾU ( tiếp theo)...


      Đức Khổng Tử cho sự thờ phượng cha mẹ, ông bà khi mất là rất hiếu. " Kính kỳ sở tôn, ái kỳ sở thân. Sự tử như sự sanh, sự vong như sự tồn, hiếu chi thủy dã."  ( Kính người mà cha mẹ tôn kính,  yêu người mà cha mẹ thân yêu. Thờ cha mẹ khi chết cũng như khi còn sống, khi đã mất cũng như khi còn, ấy là gốc nguồn khởi đầu của Hiếu vậy).


       Cũng cần nói thêm rằng cuộc cách mạng văn hóa tại Trung Quốc trước đây đã đập phá những giá trị luân lý đạo đức ngay trên đất nước đã sản sinh ra nó, nhất là quan hệ Quân - Sư- Phụ. Người ta đã tạo cho lớp trẻ đem cả cha mẹ thầy cô ra để đấu tố, phê bình... Sai lầm to lớn ấy đến những năm gần đây đã được công khai sửa chửa, những giá trị Nho giáo đã được phục hồi phần nào hoặc được khai sáng trong tinh thần mới.


       Đạo Hiếu trong Phật Giáo:  Đức Phật đã tưỡng nhớ công ơn cha mẹ: Ta trãi qua nhiều kiếp tinh tấn nầy mới thành Phật, toàn là công ơn của cha mẹ ta. Vậy nên người muốn học Đạo không thể không tinh tấn hiếu thảo với cha mẹ " Trong kinh Hiền ngu : " Ta nhớ trong nhiều kiếp quá khứ, từ tâm hiếu thuận cúng dường cha mẹ, do công đức như vậy, nên lên các tầng trời làm vị Thiên đế, xuống trần gian làm vị Thánh vương."


       Có một hình ảnh cho ta thấy công ơn trời biển của cha mẹ, khi Phật tuyên bố trong Tương Ứng kinh: " Nầy các Tỳ Kheo, sữa mẹ các người đã uống trong khi người lưu chuyển luân  hồi trong một thời gian dài là nhiều chớ không phải là nước trong bốn biển."  


        Làm tròn nhơn đạo cũng tương ứng kính thờ Phật Đạo. Trong kinh Đại Tập đức Phật có dạy: " Gặp thời không có Phật, khéo thờ cha mẹ tức thờ Phật."  Kinh tứ thập nhị chương: " Thờ Trời Đất Quỷ Thần, không bằng có hiếu với cha mẹ, vì cha mẹ là vị Thần minh cao nhất trong các Thần minh.".


         Ở phạm trù thiện - ác, kinh Nhẫn nhục nêu rõ: Điều thiện tối cao không gì hơn hiếu; điều ác, ác nhất không gì hơn bất hiếu." còn hậu quả thì xác định trong kinh Tập Bảo Tạng: " Làm con đối với cha mẹ đem lễ mọn cúng dường  thì được phước vô lượng; làm chút điều bất thiện đối với cha mẹ thì cũng tội vô lương.".


        Ngòai việc phụng dưỡng mẹ cha, để trọn chữ hiếu trong nhà Phật, con cái cũng cần khuyên được cha mẹ làm lành bỏ ác, phụng thờ tam bảo, tin tưỡng giữ giới tu hành tinh tấn. Như thế mới chân thật nghĩa báo ân.


     Đạo Hiếu trong Thiên Chúa Giáo :"Phải thảo kính cha mẹ " là điều răn thứ 4 khắc trên bia đá ban cho Thánh Moise. Từ ý nghĩ đến hành động, thực hiện đủ 4 việc sau : " Tôn kính bề trong bề ngòai, yêu mến thật lòng, vâng lời chịu lụy và giúp đỡ phần xác ".


        Chúa Jesus dạy khi tranh luận cùng những người Pha-ri-sien : " Ngươi hãy thảo kính cha mẹ, kẻ nào nguyền rủa cha mẹ, sẽ bị xử tử...Ai nói với cha mẹ rằng: Những gì con có để giúp cha mẹ đều là lễ phẩm dâng lên cho Chúa rồi, thì người ấy không phải thảo kính cha mẹ nữa. Như thế, các ông dựa vào truyền thống của các ông mà hủy bỏ  lời Thiên Chúa." ( Mt 15, 1- 6 ).


       Còn Thánh Phao - lo trong thư gởi tín hữu  Ê-pha-xô-viết: " Kẻ làm con hãy  vâng lời cha mẹ theo tinh thần Chúa, vì đó là điều phải đạo. Hãy tôn kính cha me. Đó là điều răn thứ nhất, có kèm theo lời hứa người  được hạnh phúc và hưởng thọ trên mặt đất nầy... Những bậc cha mẹ đừng làm  cho con cái tức giận, nhưng hãy giáo dục chúng thay mặt Chúa bằng cách khuyên răn và sửa dạy."


       Luật Việt Nam xưa: Luật Hồng Đức ( Lê Thánh Tông, thế kỷ XV) quy định  đạo Hiếu đứng đầu, bất hiếu là một trong 10 tội ác. Bất hiếu gồm các hành động:


            - Chưởi mắng cha mẹ


            - Không tuân theo lời dạy bảo của cha mẹ


            - Thiếu chăm sóc phụng dưỡng cha mẹ


            -  Kết hôn trong thời kỳ để tang cha mẹ


            -  Mãi vui chơi không mang đồ tang.


            - &nbsp ; ;Giấu giếm hoặc khai man ngày mất của cha mẹ.


         Luật Việt Nam ngày nay: " Con cái có nghĩa vụ kính trọng chăm sóc, nuôi dưỡng cha mẹ, lắng nghe những lời khuyên bảo của cha mẹ." ( Luật Hôn nhân và gia đình ).


     ĐẠO HIẾU TRONG CAO  ĐÀI GIÁO:     


       Đạo Cao Đài lấy Nhơn Đạo làm bước khởi đầu, nên đạo Hiếu cũng chính là một việc đầu tiên trong chương trình tu sửa thân tâm.


    ( còn tiếp )

       

  3. #3
    Tham gia ngày
    Feb 2007
    Bài viết
    614
    Nhan Nai's Avatar

    ĐẠO HIẾU...( tiếp theo ) 


     Trong Đại Thừa Chơn Giáo. Thầy dạy :


      " Ai đã mang mãnh hình hài thì phải biết đội ơn hai đấng:


       - Một là TRỜI, vì đấng Thanh cao phú cho người một bổn tánh thiện lương - tức là Phần hồn.


        - Hai là  Cha Mẹ, vì người thọ bẩm tinh Cha huyết Mẹ mà tạo ra cái hình hài xác thị - tức là Phần xác


                         " TRỜI là đấng CHA chung 


                      Kính thờ trọn Đạo tận trung với người


                              Linh hồn thọ lãnh của TRỜI


                        Xác hình ta lại nhờ thời Mẹ Cha 


                                Mẹ  Cha  sinh  sản ra  ta 


                        Nên  chi  ta  phải  trọng  mà  hiếu  thân."


    Trong Kinh Sám Hối, người Cao Đài thường tụng :


                               Làm con phải trau giồi hiếu đạo,


                               Trước là lo trả thảo mẹ Cha 


                                 Lòng thành thương tưỡng Ông bà


                                 Nước nguồn  cây  cội  ấy  là tu  mi " 


    Còn trong Nam phái, Nữ phái giáo quy : 


                                  Phận làm Cha tề gia trọn đạo


                                  Dạy trẻ con thuân thảo vẹn toàn 


                                  Phận con mộ tĩnh thần khang "


    Mộ tỉnh thần khang: tức là chiều hỏi han, sớm vấn an Cha mẹ. Và : 


                                 Phận làm Mẹ từ hòa mẫu giáo 


                                 Dạy nữ nhi thuận thảo vẹn toàn


                                 Công, Dung, Ngôn, Hạnh đoan trang 


                                 Kính thờ Cha mẹ chớ toan sai lòng "


       Khi Đức Ngô Minh Chiêu, đại đệ tử đầu tiên, khi còn sanh tiền dẫn dắt dòng tu Vô Vi  đã lập ra "Thập Thanh điều", điều thứ 10 ghi rõ: "Phải giữ đạo đức hiếu nghĩa, trung tín, liêm sỉ, tiết trinh, từ bi, chơn chánh ".


       Năm Đ.Đ.32, Đức Ngô giáng cơ tại Trung Hưng Bữu Tòa  dạy: "...con đường đi tới phải có điều kiện là : Trung-Hiếu -Nghĩa"


        Đức Chí Tôn là đấng tạo thành Càn Khôn vạn loại, sự sống bởi Người. Vạn vật do đó mà còn, do đó mà có, mà nên. Vì vậy, Người là CHA Yêu Thương của vạn vật, nên ta phải hiếu kỉnh Người để  hướng về lẽ sống hằng còn..


         Người đã dựng nên Trời đất, nắm cơ mầu nhiệm  nơi tay đủ  quyền năng thống trị  muôn loài, điều hòa vũ trụ  vững an, thì  Người là Chúa Tể Càn Khôn, ta phải trung kính Người để gội ơn Thánh Đức, hướng về lẽ phải là cơ mầu nhiệm .


          Người đã sinh ra rồi trị lấy là CHA - CHÚA muôn loài mà còn sử linh được vạn vật trở nên Thánh Đức. giữ lẽ công bình mà đãm nhận thêm một vài trọng yếu là Thầy muôn lòai, hằng lấy pháp đạo làm nấc thang dìu dắt con người tiến bước.        Những pháp môn giáo hóa tận độ quần linh, mở lối siêu sinh, ngăn đường lục đạo, nên lấy nghĩa mà thờ Người.


      " Đem Trung Hiếu Nghĩa mà thờ Người thì cũng chính là thờ nhân lọai, vì Người ở trong vạn vật, thì vạn vật là Người. Ta kính yêu Người phải mến thương vạn vật..".( Thánh Truyền Trung Hưng ),


        Như thế, theo Cao Đài con người không chỉ hiếu kỉnh với cha mẹ thế gian mà còn Trung Hiếu với vị CHA chung.  Không chỉ lo báo đáp công ơn hữu hình mà còn lo trọn đạo thờ đáng Cha Trời. Gia đình nhỏ bé của con người theo quan điểm Cao Đài phải hòa vào trong đại gia đình Vũ trụ Thượng Đế. 


         Một đoạn khác trong Đại Thừa Chơn Giáo, Thầy dạy : 


                         " Tu không biểu mặc đồ đà


                     Cạo râu, thí phát, bỏ nhà, lìa con !


                           Ông bà cha mẹ đang còn 


                     Phải lo báo đáp cho tròn hiếu trung.


                            Vợ chồng trọn nghĩa thủy chung


                     Giữ như sen mọc dưới bùn không dơ 


                             Làm như dốt nát, dại khờ 


                      Đừng cho kẻ thế, rằng ngờ mình TU " 


          Tu theo Cao Đài là tìm phương xuất thế ngay tại thế, vừa hành tròn Nhơn Đạo vừa tìm con đường Thiên Đạo, xuất thế gian. Và đó cũng là con đường báo hiếu tối ưu nhất.


           Người tu trong Cao Đài không chỉ nghĩ đến sự cứu thân mình mà còn nghĩ đến Cửu Huyền Thất Tổ : 


                     " Âm dương đôi nẽo như nhau 


                  Cửu Huyền Thất Tổ giữ câu thọ trì 


                      Chốn Tây phương đường đi thong thả 


                      Cõi Diêm cung tha quả vong căn


                           Tiêu diêu định tánh nắm phan


                   Dò theo Cực Lạc, đón đàng siêu thăng. "


                                         ( Văn tế Tổ Phụ quy liểu )


         Trong kinh Văn tế Cha mẹ quy liểu: Người Cao Đài cầu cho cha mẹ :


                             " Thong dong cõi thọ nương hồn


                           Chờ con lập đức giúp hườn ngôi xưa  "


           Còn trong Văn Cúng cơm ( Con cúng Cha Mẹ )


                                " Hiếu thân muôn kiếp bền còn 


                           Vùa hương bát nước giữ tròn chẳng sai 


                                   Cầu cho vượt đẳng thiên thai


                           Thung dung khóai lạc lâu dài khỏe thân "


         Cái đức hiếu chân thật là làm sao cha mẹ được ơn cứ rổi, tu chứng được đạo quả, trở về ngôi xưa vị cũ, vượt đảnh thiên thai trở lại nguồn đầu...       


          Năm 1926, khi ban hành Tân Luật, phần Thế luật đã minh định tại điều thử 3: Phải giữ tam cang, ngũ thường là nguồn cội của Nhơn Đạo, nam thì Trung tín, hiếu để lễ nghĩa, liêm sỉ..."


        Như vậy, trên con đường tu học, chữ hiếu được nêu cao trong Cao Đài giáo, có hiếu với cha mẹ thế gian mới thực sự nói đến, nghĩ đến, yêu thương công đức của bậc cha mẹ vũ trụ này, mới nói đến công phu hội hiệp cùng các Đấng ấy.


         Làm gì để báo hiếu :


       Nói báo hiếu thực sự không khó, thực hành báo hiếu mới là vấn đề không dễ dàng, cần có những nhận thức đúng đắn. Là người Cao Đài xin rút ra một số nhận định : 


        - Chỉ có Sám hối tu thân, lập công hành đạo mới thực báo hiếu mẹ cha quá khứ và hiện tại, quá vãn hay hiện tiền.


         - Chỉ có phụng dưỡng Cha mẹ ngay khi còn tuổi thơ cho đến lúc ta chết đi rồi, với tấm lòng thành kính mới mong khỏi lỗi đạo hiếu.


         - Chỉ có hành động đem lại kết quả thiết thực, ích đời lợi đạo, rạng rỡ gia phong, mới mong làm vui lòng mẹ cha.


         - Lưu truyền Truyền thống Đạo Đức, dòng giống cho tốt bằng thực hiện giáo dục hôn nhân và gia đình trong nền Đạo, là một phần báo hiếu. 


          - Cầu siêu cho ông bà cha mẹ phải cần có một nguyện lực lớn, một hành động cụ thể như tăng trai, bố thí, phóng sinh...Luôn nhớ rằng cầu cho người quá vãng, chính là mong cầu cho cha mẹ ông bà hiện tiền và chính mình có được sự giác ngộ, giải thoát !


          LỜI  KẾT :


       Một khi xã hội từ Tây sang Đông  vẫn còn đây đó những chuyện con giết cha, kiện tụng tranh chấp cùng cha mẹ, hất hũi mẹ cha, ông ba...thì vấn đê Hiếu hạnh đặt ra vẫn mang tính thời sự thiết thực.


                                " Công Cha như núi Thái sơn


                              Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra "


        Đạo lý ấy thấm sâu trong tâm hồn mỗi con người. Dù Âu hay Á, dù khác màu tôn giáo.... tất cả đều gặp nhau trong tình yêu thương cha mẹ, các đấng sinh thành. Xin cống hiến chư Huynh Tỷ hai mẫu gương hiếu trong nhà Đạo Kỳ Ba để  thay phần kết luận:


                   -  Đức Ngô Minh Chiêu lúc ấu thời đã tự ý thức sửa đổi bản thân, nghe lời Cô Dượng nuôi nấng khi sống xa cha mẹ, đã chăm lo học hành. Khi công thành danh tọai, Ngài lo phụng dưỡng Mẹ già. Khi Mẹ ốm đau, Ngài đã hai lần đi đến các đàn Tiên cầu xin thuốc cho mẹ. Lần xin sau còn thể hiện rõ tấm lòng lo lắng cho mẹ già, cố quyết tìm cho được thuốc, rồi buồn đau đành tuân theo mạng định. Ngài là Ngôi Hai đắc quả tại thế, là tấm gương chói ngời về song tu Nhơn Đạo - Thiên Đạo.  


                       - Ngài Hùynh Ngọc Trác, năm 40 tuổi (1938), dù đã trở thành một người xuất gia hành đạo, Ngài vẫn còn tuân khuôn phép của cha mẹ, y như thuở nhỏ.  Khi mẹ gọi, Ngài vòng tay thi lễ nghiêm túc. Mẹ Ngài trách lo đi đâu mà không nhớ ngày giỗ cha, làm sao nói với người khác về đạo lý. Nhưng kỳ thực, vì đạo vụ, lụt lội, biết không về kịp, Ngài đã tõ lòng hiếu thảo bằng cách dâng lễ cầu nguyện tại Thánh Thất Trung Lộc. Khi nghe mẹ nhắc nhỡ phải lo Đạo lớn nhưng không quên nghĩa nhỏ, đó là nền tảng của đạo làm người, Ngài Huỳnh đã khép nép vòng tay xin ghi nhớ lời mẹ dạy. Phải chăng chính từ nền móng đạo đức gia phong ấy đã làm cho Ngài chứng đắc được Đạo quả về sau : 


    "LIỂU TÂM CHƠN NHƠN CHẾ TAI GIẢI ÁCH BỒ TÁT " 


    _____________


    Trích dẫn tài liệu PHỔ TẾ.

     

  4. #4
    Tham gia ngày
    Mar 2007
    Bài viết
    1.028
    Hao Quang's Avatar

    Lại 1 tuần nữa lại qua! Thơi gian trôi lẹ kinh

    Hơn tháng nữa đến ngày lễ vu lan Báo Hiếu hôm nay sưu tầm được một bài nói về chữ Hiếu thấy hay hay post lên HTĐM đọc vui cuối tuần


    (Chữ HIẾU các Cụ Đồ Nho xưa hay viết)

    Hiếu là một Đạo lâu đời nhất trong các Đạo! gương hiếu thảo sớm nhất được chép thành truyện là Nhị Thập Tứ Hiếu là gương Vua Thuấn một vị vua huyền thoại thời cổ đại.

    Để truyền dạy chữ HIẾU các cụ đồ nho xưa đã “ chiết tự” thành các câu thơ giúp học trò dễ nhớ các mặt chữ
    Một bài thơ về chữ Hiếu được các cụ “ chiếc tự” ra như sau:

    Đất thì là Đất bùn ao
    Ai cắm cây sào sao lại chẳng ngay
    Con ai mà đứng ở đây
    Đứng thì chẳng đứng vịn ngay vào sào
    (ảnh dưới)

    (chữ HIẾU ảnh trên)
    Trong hán tự chữ HIẾU gồm chữ LÃO ở trên ( lượt bớt phần đuôi),


    ( Chữ LÃO ảnh trên)

    chữ TỬ ở dưới!


    (chữ Tử ảnh trên)

    CHA ở trên, CON ở dưới thể hiện trật tự gia đình trên dưới phân minh!


    ( ảnh minh họa)
    Cha Thuấn là cổ Tẫu, người hung bạo. Mẹ Thuấn mất sớm, Cha Thuấn tái hôn sinh ra Tượng! do người mẹ kế và đứa em cùng cha khác mẹ dèm pha với Cha Thuấn nên Cổ Tẫu không ưa Thuấn. Thường tìm cách đày đọa Thuấn, đưa Thuấn đi cày ở vùng đầy thú dữ
    Biết thế nhưng Thuấn vẫn trọn gìn chữ Hiếu với Cha và người gì ghẻ ác nghiệt, không một lời than oán. Tấm lòng hiếu thảo vào hòa mục của Thuấn động đến Trời, cả đàn voi ra giúp Thuấn cày đất và vô số chim muông đáp xuống nhặt cỏ hộ. Thấy không hại được Thuấn, Cổ Tẫu và người gì ghẻ sai Thuấn đánh cá ở Hồ Lôi Trạch, nơi có nhiều sóng to gió lớn, nhưng khi Thuấn đến thì sóng lặng gió yên.
    Sau được vua Đường Nghiêu truyền ngôi, suốt 18 năm trị vì, Đế Thuấn chỉ ngồi gảy đàn hát khúc Nam Phong mà bình trị được Thiên Hạ, nhà nhà đều lạc nghiệp âu ca. ông cũng là tấm gương đầu tiên về sự hiếu với dân vậy.



    Hòa thượng Tuyên Hóa từng giảng: Đạo Hiếu có bốn thứ
    • Đại Hiếu nghĩa là: báo đền ơn Cha Mẹ của mình trong nhiều đời về trước, báo đền ơn sư trưởng
    • Tiểu Hiếu nghĩa là: hiếu thảo với Cha Mẹ trong đời này mà thôi, lo lắng chăm sóc làm cho Cha Mẹ vui vẻ, phụng dưỡng an ủi, đó tức là cung kính Cha Mẹ, cúng dường Cha Mẹ.
    • Viễn Hiếu nghĩa là: kính trọng các bậc Thánh Hiền xưa kia, lấy mỗi lời nói, mỗi công hạnh của họ làm gương sáng để mình bắt chước noi theo
    • Cận Hiếu nghĩa là: ngoại trừ hiếu thảo với Cha Mẹ mình thì cũng cần hiếu thảo với Cha Mẹ của người khác.
    Rằng “ lo ngô lo , dĩ cập nhân chi lo” nghĩa là tôn trọng những Huynh Trưởng, tiền bối của mình rồi cũng tôn trọng những bậc tiền bối của kẻ khác.

    Lòng hiếu thảo với Cha Mẹ vốn là Đạo đức nền tảng của một con người tử tế. Một người không có lòng hiếu thảo, không biết ơn người sinh thành ra mình, không biết yêu thương, quý trọng những người ruột thịt thì con người ấy không thể có lòng yêu nước cũng như yêu thương đồng loại.

    Chữ Hiếu trong Đạo Cao Đài! Theo quan điểm của người Viết chữ Hiếu trong Đạo Cao Đài được mô tả rất chi tiết và cụ thể trong cuốn kinh Thiên Đạo vào Thế Đạo

    Trong Kinh Sám Hối, ngày 22-4-1925 (30-3 Ất Sửu), Ðức Thái Thượng Lão Quân dạy về chữ Hiếu như sau:
    Làm con phải trau giồi hiếu đạo,
    Trước là lo trả thảo mẹ cha,
    Lòng thành thương tưởng ông bà,
    Nước nguồn cây cội mới là tu mi.

    Cũng trong Kinh Sám Hối, để răn những kẻ bất hiếu, ngày 25-8-1925 (06 rạng 07-7 Ất Sửu), Ðức Tề Thiên Đại Thánh dạy:

    Con bất hiếu, xay, cưa, đốt, giã,
    Mổ bụng ra, phanh rã tim gan,
    Chuyển thân trở lại trần gian,
    Sanh làm trâu chó, đội mang lông sừng.

    Hay như
    Ơn cúc dục cù lao mang nặng,
    Lỡ thân côi mưa nắng khôn ngừa,
    Âm dương cách bóng sớm trưa,
    Thon von phận bạc không vừa hiếu thân.

    Theo cảm nhận của người viết được may mắn đọc những bài Thánh Ngôn nói về việc tu để cứu Cửu Huyền Thất Tổ.

    Có câu chuyện kể rằng: một gia đình nọ có 2 cha mẹ và 6 người con! Khi còn cha mẹ thì 6 người con đi tu dữ lắm! khi cha mẹ mất rồi thì 6 người con không lo tu! ở bên kia thế giới Cha và Mẹ 6 người con này không thể lên ở cảnh giới tu cao hơn chỉ quanh quẩn nơi tam giới hoài hoài! Chỉ mong chờ các con mình lo tu để hai người được thăng lên cảnh giới cao hơn! trông chờ mòn mỏi không được! thế là một hôm Cha Mẹ này nhờ người cầu với Tòa Tam Gíao cho giáng cơ về khuyên bảo lo tu và lập công quả! Để báo hiếu mấy người con này chăm chỉ ngày đêm làm công quả, công phu …..rồi cũng được ước nguyện! hai Cha Mẹ này giáng cơ về mừng rơi nước mắt vì nhờ công tu hành của con cháu mà hai người được vào cung Đâu Suất thăng lên cảnh giới cao hơn. đó là một Đại hiếu

    Tuy nhiên có một vấn đề ngược lại là: con cháu hiện tiền tại thế gian sống trong nhung gấm lụa là cứ tưởng mình giỏi, mình hay, …chứ có biết đâu nhờ phước đức của Cha Mẹ và ông bà để lại nên mình mới giàu có như vậy! đến một lúc nào đó nếu không lo tạo phước đức để báo hiếu cho Cha Mẹ và tạo phước cho bản thân mà chỉ lo hưởng đến lúc nào đó cũng hết và trở lại cảnh bần hàn đến lúc đó bản thân mình cứu không nỗi huống chi cứu nỗi Cha Mẹ ở thế giới bên kia!

    ( sưu tầm)
    "ai đời, ai đạo, ai tri kỷ
    nhắn gởi cho ai một chút tình"

  5. #5
    Tham gia ngày
    Mar 2010
    Bài viết
    209
    mai_hanh's Avatar
    Mình có những suy nghĩ về đạo Hiếu định tập viết "văn" xem sao nhưng đến khi đọc xong các bài viết của NhanNai và Hao Quang thì thấy phần nội dung không còn gì để viết, còn những chuyện "ngoài da" thì cứ vô tư đi
    Con người mang gen di truyền của Thượng Đế nên bẩm sinh mến mùi đạo đức, ưa việc thiện, kinh tởm cái ác và sợ tội lỗi.
    Trong mười bốn điều Phật dạy có một điều:
    Tội lỗi lớn nhất của đời người là bất hiếu
    Kinh "Tu Chơn Thiệp Quyết" Thầy dạy:
    Ỷ mình đủ cánh đủ lông
    Quên ơn cha mẹ phủi công ông bà

    Tội bất hiếu phui pha đâu có
    Chữ vô tư tỏ rõ phải không
    Kiếm đao địa ngục song song
    Đem vào trước dạy vỡ lòng phanh gan

    Trong Kinh Sám Hối có đoạn:
    C
    on bất hiếu, xay, cưa, đốt, giã,
    Mổ bụng ra, phanh rã tim gan,
    Chuyển thân trở lại trần gian,
    Sanh làm trâu chó, đội mang lông sừng.

    Nếu tội lỗi (điều ác) lớn nhất của đời người là bất hiếu thì dĩ nhiên điều thiện lớn nhất của đời người là đạo Hiếu. Thế nên, trong một đoạn nhạc cải lương cư sĩ Thanh Phong đã viết (lời nhạc):
    Quả đất tuy nặng nhưng ơn cha mẹ nặng hơn nhiều
    Vậy ai ơi! xin đừng làm mẹ khóc;đừng lớn tiếng, nặng lời để cha phải sầu đau
    Báo hiếu song đường hạnh đức đẹp biết bao
    Hậu thế nêu gương rạng ngời lòng hiếu tử
    Hiếu đưa người về hạnh phúc an vui vì điều thiện tột cùng không gì hơn hạnh hiếu
    Cố lên! Hãy cố lên!

  6. #6
    Tham gia ngày
    Feb 2010
    Bài viết
    1.416
    dong tam's Avatar
    Chúng ta cần phân biệt rõ: Hiếu theo Thế Đạo và Hiếu theo Thiên Đạo!

    Chỉ có những việc Hiếu theo Thiên Đạo mới có thể cứu được CHTT mà thôi!

    Td: "Cháu Cầu và các cháu biết thương mẹ, biết vì hiếu đạo, hãy cố gắng bước lên đường đạo để giúp cho mẹ các cháu thoát cảnh đọa lạc luân hồi. Còn hơn là các cháu may áo gấm, dâng miếng ngon cho thể xác.

    Ta dặn như vậy, các cháu lưu ý
    .” [Đức Ngọc Lịch Nguyệt, Vĩnh Nguyên Tự 15.11 Tân Hợi (01.01.1972)]

  7. #7
    Tham gia ngày
    Feb 2010
    Bài viết
    1.416
    dong tam's Avatar
    ĐẠO HIẾU trong Tam Kỳ Phổ Độ

    NỘI DUNG

    I. VỀ MẶT THẾ ĐẠO:
    1. Làm vui lòng cha mẹ
    2. Chăm sóc, phụng dưỡng
    3. Thờ phượng

    II. VỀ MẶT THIÊN ĐẠO:
    Quan tâm đến sự siêu thoát linh hồn.

    1. Khi ông bà cha mẹ còn sống
    A. Cần khuyến khích việc phát triển tâm linh
    B. Chăm sóc phụng dưỡng cần chú ý: giữ gìn chay lạt

    2. Khi ông bà cha mẹ đã mất
    A. Tang lễ
    - Theo nghi thức Cao Đài: đơn giản, không mê tín
    - Cúng Chay
    B. Thành kỉnh tham gia cầu siêu tháng bảy

    3. Tu học hành Đạo để làm tròn Đạo Hiếu:
    A. Ăn chay góp phần giải nghiệp chướng của cha mẹ
    B. Xem việc Đạo là trọng
    C. Phải chăm lo hành đạo độ dẫn nhân sanh
    D. Hướng dẫn con cháu nhập môn
    E. Vào đường Thiên Đạo
    thay đổi nội dung bởi: dong tam, 14-08-2012 lúc 10:20 PM

  8. #8
    Tham gia ngày
    Feb 2010
    Bài viết
    1.416
    dong tam's Avatar
    Cao Đài Giáo hướng dẫn nhân sinh giải quyết cùng một lúc hai mặt Thế Đạo và Thiên Đạo. Thông thường Đạo Hiếu được nhơn sanh hiểu là phần thuộc về Nhơn Đạo và Thần Đạo trong hệ thống Ngũ Chi Đại Đạo nhưng qua kinh sách Cao Đài các Đấng Thiêng Liêng giảng dạy tinh thần Hiếu Đạo xuyên suốt trong cả năm bậc tùy theo căn trí trình độ của nhơn sanh. Để thực hành Đạo Hiếu tốt hơn nữa, chúng ta hãy cùng nhau ôn lại những lời dạy liên quan qua Thánh Giáo Cao Đài.

    I. VỀ MẶT THẾ ĐẠO:

    Khởi đầu ở bậc Nhơn Đạo, Ơn Trên hướng dẫn người tín đồ khi lúc tuổi còn trẻ phải kế thừa và phát huy những khía cạnh truyền thống văn hóa đạo đức tốt đẹp của Á Đông. Đức Khổng Thánh dạy là con cháu phải biết:

    Thờ cha mẹ trời tây lượng bóng,
    Tiếng dạy khuyên phải lóng nghe lời;
    Sớm khuya thăm viếng chớ lơi,
    Hiếu thân chí kỉnh Phật Trời ban ơn.
    Khi Đông hạ quạt nồng đắp lạnh,
    Lúc ốm đau phải lãnh thuốc thang;
    Mẹ cha còn sống song toàn,
    Là người hữu phước phải toan phụng thờ (…)
    Đừng học tánh mưu khôn thế tục,
    Coi mẹ cha như khúc gỗ tròn;
    Làm rầu, làm nhọc, khi còn,
    Chết rồi chia của nuôi con vợ mình!


    [Thánh Đức Chuyển Mê tr68 Ngọc Vân Đàn 06.6 Ất Hợi (1935)]

    1. Làm vui lòng ông bà cha mẹ:

    Con cháu khi còn trẻ phải biết vâng lời cha mẹ, cố gắng học hành, bên cạnh đó phải biết giúp đỡ những việc thông thường trong nhà.

    Anh chị em sống hòa thuận, thương yêu giúp đỡ lẫn nhau ngay cả sau khi đã trưởng thành.

    Thí dụ: chơn linh của một đạo hữu tên Bùi Thị Quyện ở Thanh Liên Đàn-Long An, trong mùa Vu Lan được về đàn đã nhắc nhở 2 con trai và 2 con dâu phải thuận hòa với nhau:

    Trước đàn đây, Tệ Nữ xin Thiên Mạng cho phép tôi dời hai con tôi vào trước điện, để đôi lời phân trần cùng hiếu tử tôi.(…)

    BÀI
    Con hỡi con! trần này có thấy,
    Hải, Phú con quì lạy trước ngôi;
    Đàn đây mẹ đặng trở hồi,
    Về nơi Liên cảnh khúc nôi lòng này.
    Mẹ nhắc lại lòng đây thảm thiết,
    Lúc sanh tiền chỉ biết đạo thôi;
    Chồng con oan nghiệp trì lôi,
    Có đâu rỗi rảnh tô bồi đức công.
    Khi thoát xác, ân phong Hội Thánh,
    Phẩm Nữ Thần chưa lãnh con ôi;
    Vì chưng mẹ thiếu công bồi,
    Của con đào tạo đây hồi mẹ đau (…)
    Lòng thảm thiết lời này đó trẻ,
    Làm sao con thấy mẹ được cùng;
    Con ôi hai trẻ đồng chung,
    Tình thương cốt nhục nấu nung nhau thời.

    Vậy con có thương linh hồn của mẹ chăng con? Hải con thương linh hồn của mẹ chăng con? Con có tưởng giờ đây phải mẹ của con không? Sự tu cứu linh hồn của mẹ là phần xa lắm con ôi! Thương mẹ là thương em con đó. Con thương mẹ tức nhiên là thương anh em cốt nhục máu huyết mẹ sanh ra. Vậy Hải con! có động lòng thương mẹ chăng con?

    Hai con có tình thương chăng nhỉ?
    Cũng đừng cho ma quỷ xen vào;
    Con ôi! cốt nhục rún nhau,
    Cắt chia giọt máu, mẹ đau mấy lần (…)
    Hải nghĩ trước nghĩ sau lời đấy,
    Hãy tri tường kín đậy vào trong;
    Tình thương Phú để vào lòng,
    Tình thương trẻ nghĩ để trong nơi nào?
    Minh dâu thảo biết sao lời mẹ,
    Gương từ lành mẹ vẽ còn ghi;
    Dâu hiền, con thảo thời kỳ,
    Thời kỳ đạo đức đồng qui lo hành (…)
    Phú con ôi! nghiêng mình phục hướng,
    Phận con là con chưởng đức công;
    Anh em vun đắp nơi lòng,
    Hiếu tâm của trẻ gắng công điểm vào.
    Liền ớ trẻ! mẹ trao lời dạy,
    Đồng phận dâu cả thảy ôn tồn;
    Vui hòa đạo đức bảo tồn,
    Bất hòa lãnh tội ngục môn đọa lần.
    Hai con thảo lời phân của mẹ,
    Hai dâu hiền cạn lẽ để đây;
    Con ôi đạo đức đắp xây,
    Quên tình cốt nhục, cảnh này lưu vong.
    Lãnh trọng tội gia tông đạo đức,
    Lãnh trọng phần mẻ sứt tình thương;
    Con ôi! Phú, Hải làm gương,
    Minh, Liền đạo đức điểm chương đạo nhà
    (...)”

    [Đạo Lý 82 trang 89, Thanh Liên Đàn 12.07 Nhâm Tý (1972)]

  9. #9
    Tham gia ngày
    Feb 2010
    Bài viết
    1.416
    dong tam's Avatar
    2. Chăm sóc, phụng dưỡng:

    Chúng ta có thể lấy gương hiếu của Ngài Ngô Văn Chiêu lúc sinh tiền để làm bài học:

    Là một người hiếu nghĩa vẹn tròn nên khi có lương bổng rồi, Ngài bèn viết thơ mời ông thân bà thân từ ngoài Hà Nội về để trọn bề phụng dưỡng.

    Về sau ông thân Ngài ở riêng. Mỗi khi cần dùng tiền bao nhiêu thì Ngài cung phụng đầy đủ và không bao giờ để một lời than vãn. Để tránh sự thiếu hụt trong gia đình, ban đêm, Ngài đi dạy thêm tiếng Pháp cho các người Tàu.

    Đối với mẹ, Ngài là người con chí hiếu. Mỗi ngày đi làm việc về, Ngài không bao giờ quên hỏi thăm mẹ ăn cơm chưa hoặc ăn có ngon không? Những lúc bà cụ đau nhiều thì Ngài đi cầu Tiên xin thuốc và tự lo giặt giũ cho mẹ
    .”

    3. Thờ phượng:

    Khi ông bà cha mẹ khuất bóng, chúng ta phải phụng thờ theo truyền thống đạo đức của người Việt đúng như lời của Đức Chí Tôn đã dạy:

    Chỉ có xứ Việt Nam còn duy trì được sự tôn sùng tổ phụ theo tục lệ cổ truyền (…)
    Ý Thầy muốn nó được giữ nguyên thể như vậy mãi
    ”.

    Đức Khổng Thánh dạy thêm:

    Khi mãn khó giữ câu mến đức,
    Sự vong như tồn được phụng thờ;
    Thánh tâm tỉ lại hồi sơ,
    Đi thưa về kỉnh bao giờ không quên.
    Cơm kỵ lạp lo đền ngày trẻ,
    Dĩa muối dưa nhờ mẹ cùng cha;
    Kỉnh trên Thất Tổ ông bà,
    Tỏ lòng hiếu tử cúng mà ai ăn?
    Nhắc sự tích lòng hằng đau đớn,
    Nhờ công sanh nuôi lớn dạy khôn;
    Buồn lo tu niệm độ hồn,
    Đặng cho cha mẹ Thiên môn đặng vào
    .”

    Vậy chúng ta cần phải làm những gì để có thể độ hồn ông bà cha mẹ vào đặng Thiên môn?

  10. #10
    Tham gia ngày
    Feb 2010
    Bài viết
    1.416
    dong tam's Avatar
    II. VỀ MẶT THIÊN ĐẠO:

    1. Khi ông bà cha mẹ còn sống:

    1.1. Cần khuyến khích việc phát triển tâm linh. Tạo những điều kiện thuận lợi cho đường tu như: ăn chay, nghe và đọc kinh sách.

    Muốn làm được những việc trên thì bản thân chúng ta phải có ý thức và thực hành trước tiên việc tu học và hành đạo. Phải có ý thức vượt lên trên những suy nghĩ bình thường của nhân thế: chỉ chăm lo đời sống vật chất. Trái lại, chúng ta là người có học và được hiểu đạo thì phải quan tâm đến cả hai mặt vật chất và tâm linh. Quan trọng hơn cả là sự chăm sóc về tâm linh.
    Chính vì vậy, lúc mới Lập Đạo, khi độ dẫn ông Hội Đồng Lai ở Cần Đước - Long An, Đức Chí Tôn đã sớm dặn:

    Lai nghe dạy... Con khá độ cha con, phòng ngày sau khỏi hao hớt công quả con...”

    Nếu chưa làm được việc độ dẫn tâm linh cho cha mẹ lúc còn sống thì sẽ là nỗi ray rức dầu đã trở về ngôi xưa vị cũ. Thí dụ sau đây là lời than vãn của một tiền bối sau khi đã được về cõi thiêng liêng hằng sống cho chúng ta thấy:

    "Thiên Tài lai cơ (...)

    Phần tôi hoàn toàn theo Đạo, một hân hạnh tôi được hưởng tròn. Nhưng còn điều khó nghĩ là: Phụ mẫu tam thân còn tại tiền chưa chung một đường lối, thế nên tôi phận làm con nguyện cầu Chí Tôn ân xá, nên tôi nhập non Thần để luyện thành chơn thân, mới có đủ đầy công quả hầu giục huyết quản song thân chung về cội cả. Như thế trách nhiệm tôi mới tròn
    ."

    Đến tuổi già rồi phải mắc nhiều bệnh tật là qui luật tự nhiên của một kiếp nhân sinh. Bổn phận làm con cháu, để có thể làm tròn Đạo Hiếu trợ giúp người thân đi trọn đường tu, khi đó:

    1.2. Chăm sóc phụng dưỡng ông bà cha mẹ, cần chú ý những điều:

    - Một trường hợp đã thường gặp trong đời sống. Đó là khi đi trị bệnh, một số bác sĩ hay buộc người bệnh phải ăn mặn thì mới điều trị hoặc buộc phải dùng những phương thuốc có nguồn gốc động vật. Thí dụ: thuốc uống được làm từ nhau thai; thuốc làm từ tạng phủ động vật; nước cốt gà, v.v...

    Khi ấy, là con cháu chúng ta chủ động trình bày với thầy thuốc những đặc điểm thói quen ăn uống của bệnh nhân đồng thời phải cố gắng giữ vững đức tin của chính mình để kiên quyết giúp cho người thân giữ được công trình khó nhọc trường trai đã mấy mươi năm!

    Việc nầy Đức Quán Thế Âm có dạy:

    Thường thường trong hàng tu thân hành đạo hay gặp những trở ngại trên bước đường tu thân lập quả như khảo đảo về phần thể xác (...) Đương trai giới hạnh đường lại vương mang bịnh hoạn có thể chẳng thâu dụng được trai giới, đến lương y bác sĩ đặt điều kiện ẩm thực theo khoa học hiện đại trái với luật giới trường trai (...).

    Đó là những chướng ngại xảy đến làm ngăn trở bước đường tiến hóa cho đời giữ Đạo
    ."

    - Một khía cạnh của Cận Tử Nghiệp là: cũng do nợ nần oan trái nghiệp chướng nặng nề, một trường hợp kinh nghiệm khác chúng ta cũng nên lưu ý.

    Trong khi nhồi nghiệp căn quả báo, người bệnh tâm thần mê muội. Khi đó oan gia kéo đến đòi nợ, bèn xúi giục bệnh nhân đòi hỏi người nhà phải cho ăn những món mặn chi đó với vẻ thèm khát dữ dội! Trong những trường hợp như trên, chúng ta dùng món chay được khéo làm có hình thức tương tợ, một mặt làm thức ăn cho người thân, mặt khác dùng cúng cầu siêu cho các oan gia.

    Có khi oan gia trầm trọng hơn nữa, thể hiện nghiệp báo xúi giục người bệnh khăng khăng đòi hỏi con cháu phải sát sanh một con vật để làm thức ăn. Khi đó, chúng ta phải cố gắng khuyên nhủ và thường xuyên cho người bệnh nghe kinh. Mặt khác chúng ta nhờ bổn đạo cầu nguyện theo nghi lễ thông dụng, cũng như mỗi ngày gia quyến cầu nguyện Ơn Trên hộ trì cho người thân được ổn định tâm hồn vượt qua khảo đảo.

Trang 1/2
1 2

Nội quy viết bài

Nội quy viết bài
  • Quý hiền không thể tạo chủ đề
  • Quý hiền không thể gởi Trả lời
  • Quý hiền không thể gởi tập tin đính kèm
  • Quý hiền không thể sửa bài viết của quý hiền
Chủ đề giống nhau
  1. Replies: 0
    Có Bài Mới: 28-03-2014, 01:31 PM
  2. Danh Hiệu Giáo Chủ Đại Đạo
    Bởi NGÔ HIỀN HÒA trong mục Bước đầu tìm hiểu Đạo
    Replies: 27
    Có Bài Mới: 25-04-2013, 03:23 PM
  3. Tìm Hiểu Nhân sinh quan Phật giáo
    Bởi Qui Khong trong mục Cao Đài và Tôn giáo
    Replies: 2
    Có Bài Mới: 16-05-2008, 04:56 AM
  4. TÌM HIỂU VỀ CƠ BÚT CAO ĐÀI GIÁO
    Bởi HUYNHDEDAIDONG trong mục Quý II.2007
    Replies: 121
    Có Bài Mới: 28-04-2007, 11:39 PM