+Trả Lời Chủ Đề
Trang 4/4
1 ... 2 3 4
kết quả từ 31 tới 37/ Tổng số 37

Ðề tài: Lòng Tốt

  1. #31
    Tham gia ngày
    Mar 2007
    Bài viết
    1.028
    Hao Quang's Avatar
    MỘT CÂU CHUYỆN (ngày mồng 8 & 9 âm lịch )

    Tối mồng 8 ghé quán chay “quầm” xong một dĩa!
    Điện thoại reng! Bắt máy hỏi: "gì hông"??
    "Mày ăn chưa?? Kêu một lẩu đừng ăn cơm
    Chết pak!
    không gọi sớm! làm ta kêu dĩa nữa!
    Vậy một lẩu bao nhiêu người ăn rứa???
    Bốn! Kể cả mi
    ...Ta??
    còn chổ nào chứa???
    bao lâu tới!??
    Nửa tiếng đúng nghen mày!"
    Bà chủ ơi! Còn lẩu nào hay hay??
    "Còn!"
    lưỡng lự!
    thấy nghi nghi!
    Thui kệ!

    Tụi nó tới ngồi: ôi! Sao lâu thế
    Hơn nửa tiếng mà chẳng thấy bún – rau! (lúc này mới chạy ra chợ mua rau – bún hic)
    Nồi lẩu nóng sôi! Mặt mỗi đứa buồn rầu! (chỉ có duy nhất một nồi lẩu!hic)
    Hết kiên nhẫn! đứng lên: thôi về nhé!
    Bà chủ gọi với theo: không ăn trả tiền đấy
    Được rồi cô! Để con trả ! khỏi lo mà!
    ôi bỏ bao! Cậu đem về mà ăn nha!?
    Khỏi cô ơi! Mình con! Sao ăn hết!

    Theo lẽ thường là đúng!
    Chẳng sao hết!
    Tối hôm nay mồng 9 lại ghé ăn!
    Bà chủ ra vô mình thấy răng răng
    Bỗng ngồi kế!
    Dúi số tiền vào trong túi!
    “Số tiền lẩu thực tình Tôi không muốn
    Thấy hâm hâm kêu rùi lại không ăn!”
    Gởi lại chú! Chú đừng giận Tôi nghen!
    Quán hơi ế! Nhiều khi Tôi hơi nóng!

    ồ! Gi đâu chị! Sự đời là như thế!
    Phải công minh! Như thế mới sống lâu!
    Xét đúng ra!
    Chị đúng!
    Cũng đừng sầu!
    Tôi gởi chị! Chị vui lòng nhận nhé!
    Hihihi
    Rốt cuộc chị nhứt quyết không nhận số tiền đó! thui thì rảnh thì ghé ăn cho chị zui! Mấy đứa bạn sau đó cảm thấy áy náy ngại ngại nhưng cũng vì quá đói! Và tự nhiên mình được mời một chầu café không muổi chích! Sướng gì đâu! Hi hi
    thay đổi nội dung bởi: Hao Quang, 28-08-2010 lúc 08:56 PM

  2. #32
    Tham gia ngày
    Mar 2007
    Bài viết
    1.028
    Hao Quang's Avatar
    Chú thằng lằng thông minh hơn chú ếch???

    Mấy hôm nay về trễ! Đường về khuya vắng vẻ nhưng thật yên tỉnh! mấy đứa bạn trong mấy quán nhậu cũng về hết thế là yên tâm chạy thẳng vào ngõ!

    Đã 4-5 ngày nay lúc nào về cũng vậy trên cánh cửa cuốn ngang ngực tui có một ..chú ếch ngồi ..đợi sẵn! như nó chờ tui hay sao ấy! và dòm phía trên góc trái có một chú thằng lằn đang rình mồi!

    Mỗi khi cho cửa cuốn cuộn lên thì chú thằn lằng liền vọt xuống đất cái bịch! Vì nó hiểu rằng nếu không dọt xuống sẽ bị cửa cuốn cán chết! nhưng chú ếch lại không làm thế! Chú ta cứ ngồi im re như không hay biết nguy hiểm đang đến với mình! nên mỗi khi mở cửa cuốn tui không quên dùng tay hất nó rớt xuống đất!

    Ngày hôm sau về mở cửa vẫn thấy chú ếch ta ngồi …đợi sẵn! lại dùng tay hất xuống đất mà tui cảm nhận chú ếch ta như trách tui điều gì:
    “ cái ông Q này ổng khó tính! Ngồi trên cái cửa mà ổng cũng không cho! Cứ hất mình xuống hoài”
    Tui cãi: ai nói tui khó tính?? Tui hiền như …cục đất đó! tui hất chú xuống đất là tui muốn cứu mạng chú! Chớ không thì cái cửa cuốn cán chết chú rồi!”

    Ngày hôm sau về khuya lại thấy chú ếch ngồi ở cửa! tui nghĩ hay là chú ta muốn thử tui vậy ka! Tui cũng thử lại cho biết mặt! thế là tui không hất chú xuống và cho cái cửa cuốn chạy lên! Chú thằng lằng thì đã nhảy xuống đất còn chú ếch vẫn ngồi đó! khi cái cửa gần đụng mếp cửa chú ta vẫn không nhảy xuống! thế là tui cho cửa dừng lại cho chạy ngược xuống lại dùng tay hất chú xuống đất!

    Ngày hôm sau về thì không thấy chú ta ngồi trên cửa nữa! ngày hôm sau nữa cũng không thấy chú! Tui nghĩ chắc là chú giận tui vì tui không cho chú ngồi trên cửa!
    đường phố càng về khuya không gian yên lặng và vắng vẻ ! bỗng nhiên tui lại nhớ chú ếch....!
    "ai đời, ai đạo, ai tri kỷ
    nhắn gởi cho ai một chút tình"

  3. #33
    Tham gia ngày
    Mar 2007
    Bài viết
    1.028
    Hao Quang's Avatar
    Mọi ngày như bao ngày hôm nay tôi lại về trễ!

    Đường phố hôm nay thật vắng vẻ! bên tai dường như nghe những âm thanh quen thuộc mà tôi rất thích từ thở thiếu thời tiếng ếch, nhái, ểnh ương, và cả …dế kết hợp với những tiếng …”rống” từ những dàn karaoke của những cô cậu choai choai nhà hàng xómm ..bỗng nhiên tôi lại thấy ..rất hay một sự kết hợp tuyệt vời chăng ..hay là một dàn hợp sướng giữa con người và thiên nhiên chăng?? Tiếng kêu “..ạc ạc.. ạc, ,,do doo dooo..ree eee ee, ..mmmiii miii paaaa , ương …ương …ương …và dế ….dế …dế…son sonnn laaa siiii ” chúng hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng thật tuyệ vời, mà tôi ước rằng nếu nhạc sĩ thiên tài người Đức beethoven còn sống chắc cũng tìm tới …con hẻm nhà ..trọ này mà ngồi nge để sáng tác ra những bản giao hưởng nỗi tiếng làm rung động hàng triệu trái tim nhân loại!...

    Đang mơ màng thưởng thức điệu nhạc thì tới nhà lúc nào không hay! Như thường lệ tôi cho cái cửa chạy lên ..con thằng lằng lại nhảy cái bịch xuống! cảm giác tôi lúc ấy lại nhớ chú ếch thuở nào! và …..

    Oh! Khoan đã! Hìh như trong khe cửa cuốn mấy chú ếch nhỏ li ti đang ngồi co ro trong một khe cửa! như quán tính tôi lại dùng tay hất các chú ếch dễ thương xuống đất! nhưng lần này chúng nhảy xuống trước khi tôi dùng tay hất xuống! tôi nghĩ rằng hình như mấy chú ếch này biết được tôi sẽ làm gì với chúng hay sao ấy!

    Chúng nhảy vào một bụi rậm nơi ấy có một cái ao nước đọng trong một cơn mưa chiều bất chợt!

    Hình như tôi “nghe được” chúng nói chuyện với nhau và (tôi nhận ra rằng tôi không gặp chú ếch trog thời gian dài là do chú ..mang thai và đến kỳ sinh nở)

    Một chú nói: “Má ếch ơi! Cái chú kia hất chúng con xuông đất! chú không cho con ngồi trên cửa! hu hu ”

    Và một chú ếch con khác nói xeng vô: “Má ếch nè! Có phải cái chú kia cũng từng hất má ếch rơi khỏi cửa trước khi chúng con ra đời mà má ếch thường kể chúng con nghe không??” những chú ếch con hỏi

    “Đúng rồi đó! các con yêu quý ạ!” má éch trà lời!

    “Má ếch ơi! Vậy chú đó thật ..xấu tính phải không má ếch??” chúng hỏi

    “ồ! Các con iu quý! Chú ấy không xấu tính đâu các con ạ!
    Chú ấy hất các con rơi xuống đất là vì chú ấy không muốn các con bị cửa cuốn cán chếch! Một hành động mà chú ấy đã từng làm với má ếch cách đây mấy tuần đấy các con iu ạ!” mẹ ếch trả lời

    “Vậy chú ấy là người tốt phải không má ếch???” chúng hỏi

    “Đúng rồi đó các con iu quý của má!” khi được chúng gọi tui là người tốt tui xúc động vô cùng! lần đầu tiên một chú ếch ..công nhận tui là người tốt và chúng nói tiếp.....

    “Nhưng sao hồi đó má ếch lại ngồi trên cửa cuốn mỗi khi đêm về vậy hả má ếch??” chúng hỏi
    Má ếch nhìn xa xăm và trả lời: “Vì hồi đó ..ba ếch của các con bị ..tai nạn giao thông và đã qua đời! lúc ấy má mang thai các con! Má buồn lắm! má lo sợ một ngày nào đó sinh các con ra sẽ thiếu thốn tình thương của cha ếch! Và Má chọn một nơi thật cao để thấy bầu trời rộng bao la..Má muốn cầu nguyện cho cha ếch của con ở thiên đàng phù hộ cho má sinh được “mẹ tròn con vuông”! Thé là má chọn cánh cửa nhà Chú HQ mỗi khi cánh cửa chạy lên má ếch sẽ được lên cao hơn và cầu nguyện ….”

    Nhưng bị chú HQ hất má xuống đất phải không?? Mấy chú ếch con xen ngang

    “Đúng vậy các con iu ạ! Nhưng cũng nhờ vậy mà má còn sống đến ngày hôm nay,má hiểu rằng tuy không được lên cao nhưng có lẽ cha ếch của các con đã nghe được lời cầu nguyện của má rồi!và bây giờ má có được những chú ếch con thông minh và dễ thương như các con nè!”
    Má ếch vừa nói nhìn âu yếm và xoa xoa cái đầu của con iu quý! Và nói tiếp: “nhưng má ngồi trên cửa còn có một đích khác nữa các con iu ạ!”

    “Mục đích gì hả má ếch??” chúng hỏi

    Má ếch nhìn chúng 1 cách trìu mến và trả lời” má muốn ngồi trên cửa để nhìn bầu trời bao la, thưởng thức những cơn gió mát rượi, được nhìn thấy một bầu trời đầy sao, được chiêm ngưỡng thời khắc giao thời giữa ngày và đêm giữa sáng và tối …để thấy rằng cuộc sống thật tươi đẹp và đấy ý nghĩa …và hơn hết là má muốn các con sau này chứng tỏ rằng: ……”
    má muốn chúng con chứng tỏ điều gì hả má ếch?? Chúng hỏi

    Má ếch muốn các con phấn đấu không ngừng, học hỏi thật nhiều điều để con người không gọi các con là “ ếch ngồi đáy giếng” nữa!

    và những chú ếch con chạy đến ôm chầm lấy má ếch và vang lên những tiếng nghẹn ngào: " chúng con thương má ếch nhiều lắm"

    THE END!
    chúc HTĐM ngủ ngon sau 1 ngày làm việc vất vả!
    "ai đời, ai đạo, ai tri kỷ
    nhắn gởi cho ai một chút tình"

  4. #34
    Tham gia ngày
    Feb 2011
    Bài viết
    61
    MẸ TÔI
    (Một câu chuyện cảm động của một tác giả vô danh nhận được qua e-mail của một người bạn ở Malaysia, mong được chia sẻ với mọi người).

    Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. Lý do chính có lẽ vì bà chỉ có một con mắt. Bà là đầu đề để bạn bè trong lớp chế giễu, châm chọc tôi.
    Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để nuôi tôi ăn học. Một lần bà đến trường để kiếm tôi làm tôi phát ngượng. Sao bà lại có thể làm như thế với tôi? Tôi lơ bà đi, ném cho bà một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến. Ngày hôm sau, một trong những đứa bạn học trong lớp la lên: “Ê, tao thấy rồi. Mẹ mày chỉ có một mắt!”.
    Tôi xấu hổ chỉ muốn chôn mình xuống đất. Tôi chỉ muốn bà biến mất khỏi cuộc đời tôi. Ngày hôm đó đi học về tôi nói thẳng với bà: “Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười!”.
    Mẹ tôi không nói gì. Còn tôi, tôi chẳng để ý gì đến những lời nói đó, vì lúc ấy lòng tôi tràn đầy giận dữ. Tôi chẳng để ý gì đến cảm xúc của mẹ. Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi nhà, không còn liên hệ gì với mẹ tôi. Vì thế tôi cố gắng học hành thật chăm chỉ, và sau cùng, tôi có được một học bổng để đi học ở Singapore .
    Sau đó, tôi lập gia đình, mua nhà và có mấy đứa con. Vợ tôi là con nhà gia thế, tôi giấu nàng về bà mẹ của mình, chỉ nói mình mồ côi từ nhỏ. Tôi hài lòng với cuộc sống, với vợ con và những tiện nghi vật chất tôi có được ở Singapore . Tôi mua cho mẹ một căn nhà nhỏ, thỉnh thoảng lén vợ gởi một ít tiền về biếu bà, tự nhủ thế là đầy đủ bổn phận. Tôi buộc mẹ không được liên hệ gì với tôi.
    Một ngày kia, mẹ bất chợt đến thăm. Nhiều năm rồi bà không gặp tôi, thậm chí bà cũng chưa bao giờ nhìn thấy các cháu. Khi thấy một bà già trông có vẻ lam lũ đứng trước cửa, mấy đứa con tôi có đứa cười nhạo, có đứa hoảng sợ. Tôi vừa giận vừa lo vợ tôi biết chuyên, hét lên: “Sao bà dám đến đây làm con tôi sợ thế? Đi khỏi đây ngay!”. Mẹ tôi chỉ nhỏ nhẹ trả lời “Ồ, xin lỗi, tôi nhầm địa chỉ!” và lặng lẽ quay đi. Tôi không thèm liên lạc với bà trong suốt một thời gian dài. Hồi nhỏ, mẹ đã làm con bị chúng bạn trêu chọc nhục nhã, bây giờ mẹ còn định phá hỏng cuộc sống đang có của con hay sao?
    Một hôm, nhận được một lá thư mời họp mặt của trường cũ gởi đến tận nhà, tôi nói dối vợ là phải đi công tác. Sau buổi họp mặt, tôi ghé qua căn nhà của mẹ, vì tò mò hơn là muốn thăm mẹ. Mấy người hàng xóm nói rằng mẹ tôi đã mất vài ngày trước đó và do không có thân nhân, sở an sinh xã hội đã lo mai táng chu đáo.
    Tôi không nhỏ được lấy một giọt nước mắt. Họ trao lại cho tôi một lá thư mẹ để lại cho tôi:
    “Con yêu quý,
    Lúc nào mẹ cũng nghĩ đến con. Mẹ xin lỗi về việc đã dám qua Singapore bất ngờ và làm cho các cháu phải sợ hãi. Mẹ rất vui khi nghe nói con sắp về trường tham dự buổi họp mặt, nhưng mẹ sợ mẹ không bước nổi ra khỏi giường để đến đó nhìn con. Mẹ ân hận vì đã làm con xấu hổ với bạn bè trong suốt thời gian con đi học ở đây.
    Con biết không, hồi con còn nhỏ xíu, con bị tai nạn và hỏng mất một bên mắt. Mẹ không thể ngồi yên nhìn con lớn lên mà chỉ có một mắt, nên mẹ đã cho con con mắt của mẹ. Mẹ đã bán tất cả những gì mẹ có để bác sĩ có thể thay mắt cho con, nhưng chưa bao giờ mẹ hối hận về việc đó. Mẹ rất hãnh diện vì con đã nên người, và mẹ kiêu hãnh vì những gì mẹ đã làm được cho con. Con đã nhìn thấy cả một thế giới mới, bằng con mắt của mẹ, thay cho mẹ...
    Mẹ yêu con lắm,
    Mẹ...".

    NGUYỄN MẠNH BÍCH NGỌC sưu tầm.

    http://tongiaocaodai.blogspot.com/2010/09/me-toi.html

  5. #35
    Tham gia ngày
    Feb 2011
    Bài viết
    61
    Tình thương không lời

    Cha tôi dường như không biết thể hiện tình yêu thương của mình. Cả gia đình tôi sống vui vẻ và thoải mái, tất cả cũng là nhờ mẹ tôi.
    Hàng ngày cha cứ sáng sớm đi làm, chiều tối về nhà. Thế nhưng sau khi nghe mẹ tôi kể về những tội mà chúng tôi phạm phải trong ngày thì cha lại không ngớt lời rầy la chúng tôi.
    Có lần tôi ăn trộm một cây kẹo ở cửa tiệm nhỏ đầu phố. Cha biết chuyện và nhất định bắt tôi đem trả. Không những thế cha còn bắt tôi đến quét dọn cửa tiệm để chuộc lại lỗi lầm. Lần ấy duy chỉ có mẹ hiểu bởi dù sao tôi cũng chỉ là đứa trẻ mà thôi.
    Tôi chơi bóng sơ ý bị gãy chân. Trên đường đến bệnh viện, người ôm tôi vào lòng là mẹ. Cha dừng xe hơi của ông trước cửa phòng cấp cứu, nhưng người bảo vệ yêu cầu ông đậu xe nơi khác vì chỗ đó chỉ dành cho những xe cấp cứu đỗ mà thôi. Cha nghe xong liền nổi giận: "Thế ông tưởng xe của chúng tôi là xe gì? Xe du lịch chắc?".
    Trong những buổi tiệc mừng sinh nhật của tôi, cha chẳng giống một người cha chung vui với tôi chút nào. Cha chỉ mãi lo thổi bong bóng, bày bàn tiệc hoặc làm những việc phục vụ vặt vãnh. Vẫn là mẹ cắm nến lên bánh kem và đưa đến cho tôi thổi.
    Xem những album ảnh, bạn bè thường hỏi: "Cha bạn ở đâu vậy?". Chỉ có trời mới hiểu nổi, vì lúc nào cha cũng là người cầm máy chụp hình. Còn mẹ và tôi thì luôn cười tươi như hoa và ảnh chụp dĩ nhiên là vô số.
    Tôi còn nhớ có lần mẹ nhờ cha dạy cho tôi tập đi xe đạp. Tôi xin cha khoan hãy buông tay ra, nhưng cha nói đã đến lúc cha không nên vịn xe cho tôi nữa. Và thế là cha buông tay. Tôi té xuống đất, mẹ vội chạy lại đỡ tôi dậy, còn cha thì khoát tay ra hiệu mẹ tránh ra. Lúc đó tôi rất giận, và nhất định phải chứng tỏ cho cha thấy tôi cũng không cần sự giúp đỡ. Nghĩ vậy tôi lập tức gắng leo lại lên xe và chạy một mình cho cha xem. Lúc ấy cha chỉ đứng yên và nở một nụ cười.
    Tôi vào đại học, tất cả thư từ đều do mẹ viết cho tôi. Cha chỉ gửi tiền ăn học và duy nhất một bức thư ngắn trong vòng bốn năm trời, nội dung chỉ vẻn vẹn vài dòng về chuyện tôi rời khỏi nhà đi học xa nên chẳng còn ai đá bóng trên thảm cỏ trước nhà nữa khiến thảm cỏ của cha ngày một tươi tốt.
    Mỗi lần tôi gọi điện về nhà, cha dường như đều rất muốn trò chuyện với tôi nhưng cuối cùng ông lại nói: "Cha gọi mẹ lại nghe điện nhé!".
    Thế rồi tôi cũng kết hôn, lại vẫn là mẹ khóc. Cha chỉ sụt sịt mũi vài cái rồi bước ngay ra khỏi phòng.
    Từ bé đến lớn, cha chỉ thường nói với tôi những điều như: Con đi đâu đấy? Mấy giờ về? Xe còn đủ xăng không? Không, không được đi...
    Cha hoàn toàn không biết thể hiện tình yêu thương của mình. Trừ phi...Trừ phi... Phải chăng cha đã thể hiện rất nhiều nhưng tôi lại vô tình không cảm nhận được tình thương yêu bao la đó?

    http://tongiaocaodai.blogspot.com/20...khong-loi.html

  6. #36
    Tham gia ngày
    Feb 2011
    Bài viết
    61
    Nhân Sinh Tiền Tiến Tứ Bộ

    (Đây là bốn bài viết rất có ý nghĩa, rất đáng để chúng ta đọc. Xin được chia sẻ cùng các bạn. Nếu bạn đã có đọc qua những bài này rồi, đọc lại một lần nữa, bạn sẽ có thêm những lãnh hội khác biệt hơn).
    (Đọc xong bốn bài viết dưới đây, chúng ta sẽ phải suy nghĩ, có phải là mình đã có quá nhiều lỗi lầm trong quá khứ? Có phải là mình đã quá chủ quan? Với bốn bài viết này, chúng ta sẽ thấy rõ ngay trong lòng mình, cái đời người của mình sẽ được tiến về phía trước qua bốn bước).

    1- NGỘ NHẬN (Ngộ hội):
    Năm đó tại Alaska Hiệp Chúng Quốc, có đôi trai gái kết hôn với nhau. Kết quả của cuộc hôn nhân đó là vấn đề sinh dưỡng, người đàn bà vì bị khó sanh mà phải từ biệt cõi đời, để lại một đứa bé thơ cho người chồng. Anh chồng vừa rất bận rộn trong sinh kế, lại vừa rất bận rộn việc gia đình. Vì không có người giúp trông coi đứa con thơ, anh huấn luyện được một con chó, con chó này rất thông minh, lại rất ngoan ngoãn nghe lời, nó biết trông coi em bé, nó tha bình sữa để cho bé bú, nuôi dưỡng bé. Có một ngày kia, người chủ có việc phải rời nhà, anh dặn dò con chó trông coi nuôi nấng cho bé con. Anh đi tới một thôn làng khác, vì gặp phải tuyết lớn rơi, không thể về nhà được trong cùng ngày đó. Qua đến ngày thứ hai mới về được nhà, con chó nghe tiếng lập tức chạy ra nghênh đón chủ mình.
    Người chủ mở cửa phòng ra xem xét, thì thấy đâu đâu cũng đều là máu, ngẩn đầu lên nhìn, trên giường cũng là máu, chẳng thấy đứa con đâu cả, trên mình con chó, và miệng của nó cũng dính đầy máu me, người chủ phát hiện được cái tình cảnh này, ngỡ là con chó đã trở lại cái tính dã man của loài thú, nó đã ăn thịt con mình, trong cơn giận dữ, anh xách cây dao to chặt đầu con chó đi, anh đã giết chết con chó thật sự rồi! Sau đó, bổng nhiên anh nghe tiếng con nhỏ của mình, lại thấy nó từ dưới gầm giường bò ra, thế là anh bồng đứa bé lên, tuy là trên mình em cũng có dính máu, nhưng em không có bị thương tích gì. Anh rất lấy làm lạ, chẳng biết việc gì đã xảy ra, anh nhìn kỹ lại con chó, đùi của nó đã bị mất một miếng thịt, còn kế bên là một con sói, miệng nó đang gậm miếng thịt của con chó. À, thì ra con chó nó đã cứu tiểu chủ nhân, lại bị chủ nó giết nó một cách tàn nhẫn dã man oan uổng, đây đã là một sự ngộ nhận (hiểu lầm) hết sức là đau lòng của con người.
    Ghi chú: Việc hiểu lầm, con người ta thường vì không hiểu nhau, không có lý trí, không chịu nhẫn nại, khiếm khuyết về suy nghĩ, không chịu tìm hiểu đối phương từ nhiều phương diện, để phản tỉnh chính mình, lại vì não trạng bị quá xung động, trong tình huống vô ý thức mà phát sinh. Sự ngộ nhận ở điểm khởi đầu, là cứ nghĩ đến cái sai cái quấy ngàn lần vạn lần của đối phương. Vì vậy, đã làm cho sự ngộ nhận càng lúc càng thêm sâu đậm, đưa đến việc không thể hóa giải được. Con người phát sinh sự ngộ nhận đối với loài vật (con), mà đã có cái kết quả ghê tởm nghiêm trọng như vậy; nếu đây là sự ngộ nhận giữa con người và con người, chắc chắn là khó mà tưởng tượng nỗi cái hậu quả của nó.

    2. ĐINH TỬ (Cây đinh):
    Có một cậu bé trai, nó có cái tật xấu là ưa nổi nóng quạu quọ, vì vậy, cha của nó đã đưa cho nó một túi đinh; lại bảo nó, mỗi khi nó có nổi nóng quạu quọ thì hãy đóng một cây đinh lên trên bờ rào phía sau vườn nhà. Ngày thứ nhứt, nó đóng được 37 cây đinh. Và từ từ mỗi ngày số đinh được đóng lên bờ rào mỗi ít đi. Nó cũng đã phát hiện là nó đã khống chế được cái tật xấu của nó cũng như cái việc đóng những cây đinh có hơi dễ dàng.
    Cuối cùng, có một ngày kia cậu bé này cũng thấy là mình vẫn đủ nhẫn nại để không nổi lên cái tật xấu nóng nảy quạu quọ nữa, nó báo cho cha nó biết việc này.
    Cha nó lại bảo nó, bắt đầu từ nay, mỗi khi nó khống chế được cái tật xấu của nó thì hãy đi nhổ một cây đinh. Ngày ngày trôi qua, sau cùng thì nó báo cho cha nó hay là, nó đã nhổ hết những cây đinh rồi. Cha nó nắm tay nó, cùng đi ra sau vườn nhà và nói rằng: Con của cha, con ngoan lắm, con làm rất hay. Nhưng mà hãy nhìn những cái lỗ đinh trên bờ rào, cái bờ rào này không thể hồi phục được cái nguyên trạng của nó nữa. Một khi con nổi nóng thì những lời nói của con nó cũng giống như những cái lỗ cây đinh này, chúng đã để lại những vết hằn. Giả dụ như con dùng dao đâm người ta một dao, thì bất luận là con đã nói bao nhiên lần những lời tạ lỗi, cái vết thương đó nó vẫn sẽ vĩnh viễn còn đó.
    Những lời nói (xóc óc) nhức nhối cũng ví như sự nhức nhối thực tại, không làm sao chấp nhận được (dù đó chỉ là lời nói).
    Ghi chú: Giữa người và người với nhau, thường do sự kiên trì về cố chấp bởi những lỗi lầm giữa đôi bên, đã tạo nên những thương tổn vĩnh viễn cho nhau.
    Nếu mọi người trong chúng ta đều có thể tự mình làm, bắt đầu có thái độ khoan dung đối với mọi người, bạn nhất định sẽ nhận được những kết quả tốt mà bạn không hề nghĩ tới... Giúp mở cánh cửa sổ cho người ta, cũng là để cho chính mình nhìn thấy được một không gian hoàn chỉnh hơn.

    3. THẢ MẠN HẠ THỦ (Xin hãy chậm xuống tay):
    Đại đa số các cộng sự viên đều rất phấn khởi, vì ở khâu làm việc này vừa đổi lại một viên quản đốc mới, nghe nói ông này rất có khả năng, đặc biệt được đưa đến đây để chỉnh đốn nghiệp vụ và nhân sự; ấy thế mà, cứ một ngày rồi một ngày trôi qua, ông quản đốc mới này chẳng có làm gì hết, mỗi ngày đều có những quà cáp được đưa vào văn phòng, ông vẫn "trốn" luôn trong đó, ít khi nào chịu ra ngoài, cái thành phần bất hảo ở khâu này, hiện tại chúng lại càng lộng hành tác oai tác quái dữ hơn.
    "Ông ta đâu có phải là người có khả năng! ông chỉ là một lão già tốt và nhu nhược, so với quản đốc trước còn dễ bị người ta ăn hiếp nhiều hơn!"
    Bốn tháng trời trôi qua, đang trong tình trạng thất vọng đối với ông quản đốc hiền hòa mềm yếu này, bổng dưng ông ta "diễn oai", cái thành phần bất hảo kia, đều bị ông bứng từng tên một, cho về vườn "đuổi gà", còn những người có khả năng đều được ông cất nhắc cho thăng tiến. Xuống tay vừa nhanh,vừa chính xác, đối với bốn tháng "bảo thủ" được biểu hiện vừa qua, nay ông rõ ràng là một nhân vật cứng rắn và cương quyết, lại hoàn toàn khác xưa. Trong tiệc liên hoan cuối năm, sau khi đã qua ba tuần rượu, ông quản đốc mới bèn thố lộ tâm tình:
    "Tôi nghĩ là cái nhìn của các bạn đối với tôi trong những ngày vừa mới nhậm chức,và sau khi tôi khai đao múa búa trừ hại, nhất định là có những thắc mắc phải không? Xin hãy nghe tôi kể lại một câu chuyện, các bạn sẽ hiểu ngay:
    "Tôi có một người bạn, ông ta mua một căn nhà có cả một vườn cây hoa thảo, khi mới dọn vào, ông ta liền chỉnh đốn, tất cả những hoa thảo cây cối, đều được làm sạch hết, để trồng lại những bông hoa mới. Có một ngày kia, người chủ nhà cũ đến thăm, mới vừa bước vào cổng, ông giựt mình hỏi rằng:
    "Những cây hoa quý Mẫu Đơn giờ đâu mất hết rồi"?
    Bạn tôi bấy giờ mới hiểu ra là, chính mình đã triệt hạ hết những cây Mẫu Đơn quý mà mình tưởng chúng là những hoa rừng cỏ dại. Sau này, ông ta lại mua thêm một căn nhà nữa, tuy là vườn cây hoa cỏ tạp nhạp, ông vẫn "án binh bất động". Quả nhiên trong mùa Đông cứ ngỡ là những cây rừng cỏ dại thì, mùa Xuân lại nở hoa dầy đặc xinh tươi; trong những ngày Xuân ngỡ là cỏ dại thì, mùa Hạ lại hiện ra những tấm thảm gấm hoa tươi mát; và trong nửa năm chẳng động tịnh gì đến những loài cây nho nhỏ, thì những ngày Thu đã đỏ hồng những chiếc lá dễ thương. Mãi cho đến cuối Thu, ông mới thực sự thấy được những loài cây cỏ vô dụng, và bắt đầu dọn dẹp sạch sẽ, đồng thời giữ lại những loài hoa thảo mộc thật sự trân quý.”
    Nói đến đây, ông quản đốc bèn nâng ly:
    Xin cho tôi kính tửu các vị ở đây, vì các vị cũng như là những hoa mộc ở trong "vườn hoa" công ty này, các bạn đã là những cây trân quý trong đó, những cây trân quý này không thể nào trong năm mà có thể đơm bông kết trái hết được, cần phải trải qua một thời gian dài mới có thể nhận ra được.

    4. KHOAN ĐẠI (Đại lượng bao dung):
    Đây là một câu chuyện về một anh chiến binh, người vừa trở về từ chiến trường Việt Nam . Từ San Francisco, anh điện thoại về cho cha mẹ anh và báo tin rằng:
    "Con đã về rồi, con xin có một thỉnh cầu. Con muốn dắt theo một người bạn đồng hành cùng về nhà mình".
    "Dĩ nhiên là được"! - Ba má anh đáp - "Ba má rất vui mừng được gặp bạn con".
    Người con lại tiếp tục:
    "Nhưng mà có một việc con cần phải thưa trước cho ba má rõ, bạn con đã bị thương từ chiến trường Việt Nam, nó đã bị mất đi một cánh tay và một cái chân, hiện tại nó chẳng có nơi để nương tựa, con muốn đem nó về cùng sinh hoạt chung với gia đình mình".
    "Con ơi, thật là điều đáng tiếc, có thể chúng ta giúp tìm một nơi cho nó được an thân sinh sống".
    Cha anh lại nói tiếp:
    "Con ạ, chắc con chẳng biết là con đang nói gì phải không? Như bạn của con là một người tàn phế, hẳn là chúng ta phải mang một gánh nặng trách nhiệm lớn đó con. Chúng ta lại phải đối diện với những khó khăn trong cuộc sống của chính mình trong tương lai, không thể vì nó mà làm ảnh hưởng xấu đến cuộc sống của gia đình mình. Ba đề nghị với con là hãy về nhà trước và hãy quên người bạn đó đi, tự nó nhứt định cũng sẽ tìm được một nơi dung thân mà con".
    Nói xong ông liền cúp điện thoại, từ đó hai ông bà không nhận được tin tức gì từ đứa con nữa.
    Vài ngày sau, hai ông bà nhận được điện thoại của cảnh sát San Francisco báo cho hay là, con trai ông đã té lầu chết rồi. Cảnh sát tin rằng đây chỉ là chuyện đơn thuần tự sát mà thôi. Thế là hai ông bà gấp rút bay qua San Francisco, nhờ cảnh sát đưa đi nhận diện di thể của con mình. Đúng rồi, chính là con mình đây, không sai, điều hết sức ngạc nhiên ở đây là con trai của mình, tại sao mà nó lại chỉ có một cánh tay, và cũng chỉ có một cái chân mà thôi.
    Cha mẹ trong câu chuyện này cũng như trong đại đa số chúng ta hầu hết đều giống nhau. Cùng với những người, với sự ưa thích về diện mạo xinh đẹp, hoặc giả là nói năng duyên dáng và dí dỏm, thì lại có thể chấp nhận quá dễ dàng, thế nhưng để ưa thích những sự việc mà có thể gây bất tiện, hoặc là làm cho chúng ta không vui thì lại rõ ràng là một điều khó lòng mà chấp nhận được.
    Chúng ta thường là chấp nhận sự kiên trì, xa lánh những người không có được sự khỏe mạnh, tốt tướng hoặc thông minh như chúng ta. Tuy nhiên cũng có một số người thì lại nhân từ hơn chúng ta rất nhiều. Họ không bao giờ oán than hay hối tiếc khi họ thương yêu chúng ta, cho dù là chúng ta bị tàn phế ở mức độ nào đi chăng nữa, họ vẫn mở rộng vòng tay đón nhận chúng ta.
    Đêm nay trước khi vào giấc ngủ, ta hãy thử thử tiếp nạp tha nhân, bất luận họ là những con người như thế nào, hãy dùng cái tâm để hiểu dùm cho giữa những khác biệt của họ và của ta. Mỗi một con người đều có tàng ẩn trong tâm một món đồ quý giá thần kỳ, đó là "Tình Bạn", bạn sẽ không thể nào biết được cái Tình Bạn đó sẽ phát sinh bằng cách nào, và vào lúc nào? Thế nhưng bạn chắc chắn phải biết rằng Tình Bạn sẽ mang đến cho chúng ta một món quà rất đặc biệt trân quý. Bạn bè có thể ví như là một bảo vật quý hiếm. Bảo vật này mang lại cho chúng ta những nụ cười, khích lệ chúng ta thành công. Họ (bạn bè) lắng nghe tiếng nói từ nội tâm của chúng ta, cùng chúng ta chia sẻ từng câu khen tặng tốt đẹp. Trái tim của họ lúc nào cũng vì chúng ta mà rộng mở. Bây giờ xin hãy nói với bạn bè của bạn là, bạn đã có rất nhiều sự ưu tư, và rất cần đến họ, bạn không thể thiếu họ được.
    Hãy chuyển những bài viết này cho những người bạn mà bạn đã quen. Nếu như những bài viết này lại được gởi trở lại cho bạn, điều đó chứng minh là trong đời bạn, bạn đã kết nạp được số đông Bạn bè rồi đó.
    Hãy thử nghĩ xem: Này bạn, sau khi bạn đã coi xong những bài này; nhất định là bạn sẽ có một cái cảm nhận rất là thấm thía phải không? Vậy thì, trước khi có một sự phán đoán hoặc quyết định đối với bất cứ người nào, đầu tiên, hãy nghĩ xem, đây có thể là một sự "Ngộ Nhận" (hiểu lầm hoặc sai lầm)?
    Kế đó là, ta có cần phải đóng một cây đinh "Đinh Tử"?
    Và nếu có thể thì, xin hãy chậm xuống tay "Thả Mạn Hạ Thủ", Bởi vì, lúc mà bạn có sự " Khoan Đại" (Đại lượng bao dung) đối với ngưòi khác, cũng tức là lúc mình đã "Khoan Đại" với chính mình (ST)

    http://vn.360plus.yahoo.com/CaoDai-Giao/article?mid=229

  7. #37
    Tham gia ngày
    Mar 2007
    Bài viết
    1.028
    Hao Quang's Avatar
    Hôm nay rảnh rỗi! kể tiếp cho HTĐM nghe một câu chuyện nữa!
    Tại một vùng quê nọ cảnh vật yên bình nhà nhà lo chí thú làm ăn nên có thể nói cuộc sống kg giàu mà cũng chẳng nghèo.

    Mọi gười sống hòa thuận và giúp đỡ lẫn nhau.Nhưng cũng như bao vùng quê khác ..mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh….

    Có một gia đình nọ quanh năm chí thú làm ăn, họ có 4 người con, người chồng thì khỏe mạnh, người vợ thì ốm nhong nheo nhưng được cái chịu thương, chịu khó …ngày ngày gia đình ra đồng mỗi khi ra đồng thì phải lội qua một con sông mới tới chổ làm!

    Vào một ngày mây đen xám xịt người vơ về nhà với biểu hiện thất thường, la lối om sòm, muốn người khác phải quỳ lạy mình! Điều đặt biệt là sau khi từ đồng về bà ta rất sợ mèo! Nên mấy đứa con phải cho đi những con mèo yêu quý!

    Thấy biểu hiện thất thường của vợ ông chồng mời một thầy Tu có tiếng về xem xét ! khi gặp ông Thầy này bà vợ rất sợ sệt..chạy lẫn trốn…
    Sau đó ông Thầy Tu này nói: “vợ của ông bị một vong khác nhập vào”
    Bà vợ lúc tỉnh, lúc thì giận giữ rất thất thường …lúc tỉnh bà vợ tâm sự với một người hàng xóm, thực ra là cái vong kia nói! Sau một hồi tâm sự thì ông hàng xóm mới nhận ra người wen … đã nhập vào bà

    Mới biết rằng: từ mấy chục năm trước lúc đó ở quê có đua ghe, một người bị lật ghe chết từ đó linh hồn ông vất vưởng xum quanh con sông! Hơn nữa gia đình nghèo nên không cúng sám, khói hương, đám giỗ cho ông, ông cảm thấy mọi người thân không quan tâm, không tưởng nhớ tới ông! Ông thấy bơ vơ và cô đơn nhưng vì linh hồn không siêu nên vất vưởng bên con sông! Ông tự nhủ rằng sẽ kiếm người nào thần yếu sẽ nhập vào quậy phá …

    và ông đã chọn bà ấy! khi ông Thầy tu đến nói cái vong kia phải xuất khỏi xác bà hàng xóm! Nhưng cái vong kg chịu! hết cách ông thầy tu bảo chở bà hàng xóm xuống chùa! Để ông giải

    kỳ lạ! ngày thường trông bà hàng xóm rất ốm yếu nhưng lúc này 2-3 người đàn ông khống chế bà đưa lên xe mà kg nỗi! bà rất mạnh, khi đến xuống chùa ông thầy tu nói: pải để bà trong cái chuông lớn rồi đánh vào chuông! Cái vong chịu không nỗi và rất sợ ông thầy tu! Cuối cùng cái vong nói ông thầy tu: cho vong đi theo ông tu và ở tại chùa

    Bà hàng xóm trước khi về hỏi: có cách nào để Vong khỏi nhập vào nữa? ông nói: vong nhập vào bà do Thần trong bà yếu quá vì lo làm lụng quanh năm cơ thể yếu mòn, sát sinh, ăn mặn lại kg có Đạo! sau đó gia đình bà nhập môn vào Đạo!

    Mấy năm trước gia đình bà mỗi khi có giỗ, hay tết thì giết gà, ghết heo kêu rân cả xóm làng để cúng, năm rồi gia đình bà cúng toàn chay! Cả đại gia đình cũng vậy! bà bắt đầu ăn chay trường mấy đứa con của bà cũng ăn chay trường, mấy cháu của bà cũng thường ăn chay!

    vừa rồi lễ Vu Lan mấy đứa con của Bà lặn lội từ Quảng nam vào chùa Hoằng Pháp học đạo một tuần ( khóa tu mùa hè) , ai biết rằng một gia đình thường ăn mặn, hay giết heo, gà bây giờ cả gia đình ăn chay, cúng chay, đi chùa!

    Thật là kỳ lạ! mình nghĩ rằng khi tự mình không thức tỉnh được thì " ai đó" sẽ dùng quyền năng hay sự huyền diệu để mà thức tỉnh mỗi người ....nên mình tự tin rằng rồi đây đất nước Việt Nam chùa chiền mọc lên như nấm, người ăn chay chắc chắn sẽ nhiều lên gấp bội ..

    Nhưng mình thầm tiếc cho câu chuyện có thực này là: nếu nhập môn vào Đạo Cao Đài thì còn gì bằng! dù biết rằng nhà mình cách nhà bà hàng xóm có 1 căn thôi!

    Cứ mỗi chiều chiều cái xóm nghèo ấy lại nghe tiếng chuông cúng tứ thời vang vọng! khi mình viết bài này mình vẫn nhớ tiếng chuông mà Ba mình vẫn cúng hàng ngày, tiếng chuôn kêu bon bon bon xuyên qua những hàng cây cau thẳng tắp, những hàng tre vẫn rì rào rì rào như muốn nói điều gì …….

    "ai đời, ai đạo, ai tri kỷ
    nhắn gởi cho ai một chút tình"

Trang 4/4
1 ... 2 3 4

Nội quy viết bài

Nội quy viết bài
  • Quý hiền không thể tạo chủ đề
  • Quý hiền không thể gởi Trả lời
  • Quý hiền không thể gởi tập tin đính kèm
  • Quý hiền không thể sửa bài viết của quý hiền
Chủ đề giống nhau
  1. Lục long là gì...?
    Bởi truonghuuduyen trong mục Cao Đài và Tôn giáo
    Replies: 22
    Có Bài Mới: 27-08-2010, 02:54 PM
  2. Thật lòng TU !
    Bởi Nhan Nai trong mục Thi - Văn - Nhạc - Họa
    Replies: 2
    Có Bài Mới: 03-10-2009, 08:24 PM
  3. DẶN LÒNG
    Bởi daoky_tqb trong mục Gặp gỡ, Giao lưu
    Replies: 0
    Có Bài Mới: 12-12-2007, 03:35 PM
  4. Lòng Son
    Bởi 5thanhcuchi trong mục Bài học từ cuộc sống
    Replies: 0
    Có Bài Mới: 14-09-2007, 09:55 AM
  5. Nỗi Lòng Nhớ Mẹ
    Bởi Nhat Minh trong mục Thi - Văn - Nhạc - Họa
    Replies: 4
    Có Bài Mới: 23-03-2007, 01:16 PM