+Trả Lời Chủ Đề
Trang 2/2
1 2
kết quả từ 11 tới 20/ Tổng số 20

Ðề tài: địa cầu 67 qua thể pháp.

  1. #11
    Tham gia ngày
    Dec 2012
    Bài viết
    209



    3.2/- Xác định địa cầu 68 (lần 01).

    Thầy dạy ngày 10-1-1927. Chư Môn-đệ và chư nhu nghe:
    Chim về cội, nước tách nguồn, từ xưa kiếp con người giữ thế, chẳng qua là khách đi đường, phận sự muốn cho hoàn toàn, cần phải có bền chí và khổ tâm; có bền chí mới đặng đạt phẩm vị thanh cao; có khổ tâm mới rõ tuồng đời ấm lạnh; lăng-xăng xạo-xự, mùi chung đỉnh, vẻ cân đai, rốt cuộc chẳng khác chi một giấc huỳnh lương mộng; mỗi bậc phẩm đều đặng một vai tuồng cuả Đấng cầm quyền thế-giái ban cho; dầu thanh cao, dầu hèn hạ cũng phải gắng làm cho rồi trách nhậm, hầu buổi chung cuộc, hồn lià cõi trần, đặng đến nơi khởi hành mà phục hồi công cán; ai giữ trọn bậc phẩm thì đặng toà nghiệt-cảnh tương công chiếc tội, để vào địa vị cao hơn chốn Địa cầu 68 nầy; ai chẳng vẹn trách nhậm nhơn sanh, phải bị đọa vào nơi u-minh-địa, để trả cho xong tội tình căn quả cho đến lúc trở về nẻo chánh đường ngay mà phục hồi ngôi cũ; bằng chẳng biết sửa mình thì luật Thiên-điều chồng-chập, khổ A-Tỳ phải vướng muôn muôn đời đời mà đền tội ác. Bậc nhơn-sanh vì đó mà phải chịu thiên niên chìm đắm vào số luân hồi; vay trả, trả vay, căn quả chẳng bao giờ tiêu đặng. Các bậc Thần Thánh nếu chẳng biết mối Đạo là phương châm tìm nguồn trong rửa bợn tục, thì biển khổ trần nầy cũng khó mong thoát đặng.

    Trời Nam may đặng một yến sáng của Đấng Đại-Từ-Bi dẫn khách trần bước lần ra con đường hắc ám, để tránh khỏi bến mê; dụng nâu sồng thế cân đai, mượn khổ tâm thay chung đỉnh, lấy hạnh đức làm nấc thang bước lên tột lừng trời, vẹt ngút mây xanh, trông vào cảnh thiên-nhiên, biết rõ cơ màu nhiệm mà làm khách u-nhàn thanh nhã, núi thẫm rừng xanh. Phủi hết muôn sự ở cõi trần vô vị nầy, ấy là một sự khó thi hành của khách phàm tục; mấy ai nong-nã tìm đến cảnh Thiêng-liêng mà nhiều kẻ lại tìm vào vực thẳm.
    Đạo Trời qua bến tục, đường Thánh dẫn khách trần; nếu chẳng biết thế thời, giọt nước nhành dương hết chờ khi rưới khổ đặng.

    TNHT Q1 trang 80-81 bản in 1973.
    NHẬN XÉT: Bài trên có thể chia làm 03 phần:

    Phần một:
    Chim về cội, nước tách nguồn, từ xưa kiếp con người.... thì biển khổ trần nầy cũng khó mong thoát đặng.
    Phần nầy dạy cho biết con đường của khách trần nơi địa cầu 68 là nơi toàn cả nhân loại đang sống.

    Phần hai:
    Trời Nam may đặng một yến sáng của Đấng Đại-Từ-Bi dẫn khách trần bước lần ra con đường hắc ám,.... mấy ai nong-nã tìm đến cảnh Thiêng-liêng mà nhiều kẻ lại tìm vào vực thẳm.
    Thầy có dạy: tiếng An Nam là chánh tự của Thầy dùng để lập ĐĐTKPĐ. Trong tiếng An Nam thì chữ YẾN có ít nhất là 02 nghĩa:
    . Yến là buổi tiệc (Lễ Hội Yến).
    . Yến cũng là ánh sáng như Thầy vừa dạy.
    Kết hợp lại ta thấy ngày Hội Yến lần đầu tiên của ĐĐTKPĐ năm 1925 (Ất Sửu) đánh dấu ngày Thầy đem môn đệ vào sống trong cảnh giới của địa cầu 67 vậy.
    Câu Trời Nam may đặng một yến sáng của Đấng Đại-Từ-Bi là có ý dạy rằng nước Việt Nam (hay Nam Thiện Bộ Châu) ngày nay may duyên được Thầy mở ĐĐTKPĐ. Phần nầy dạy cho môn đệ biết cái đặc trưng, cái thanh cao và sự quí giá của địa cầu 67.

    Phần ba:
    Đạo Trời qua bến tục, đường Thánh dẫn khách trần; nếu chẳng biết thế thời, giọt nước nhành dương hết chờ khi rưới khổ đặng.
    Là Thầy dạy rõ mối đạo đã bày ra sẳn còn mổi người phải tự quyết.
    &&&

    3.3/- Xác định địa cầu 68 (lần 02)
    Tây Ninh, 1 Février 1927 (01-01-Ðinh Mão)
    THƯỢNG CHƯỞNG PHÁP TƯƠNG
    Hỉ chư đạo hữu, chư đạo muội.
    Mừng... Mừng... Mừng... Vui... Vui... Vui...
    Ðại phước cho cả nhơn sanh, đại hạnh cho địa cầu số 68 nầy; em còn phải công quả phổ độ mới vào đặng Tam Thập Lục Thiên, nhờ Ðại Từ Phụ cứu độ em; khuyên nhủ cùng chư huynh, khá coi Thiên vị mình là trọng, vì là của quí báu vô giá; còn sụt sè đường đạo, xin nhớ lấy danh em, cự chống cùng tà ma quỉ mị cám dỗ.
    (TNHT Q1 trang 92 Bản in 1973).
    &&&

    3.4/- Xác định địa cầu 68 (lần 03).
    Ngày 12-01- Ðinh Mão (13 Fevrier 1927). Thầy dạy:
    Thầy đã lập Ðạo nơi cõi Nam nầy, là cốt để ban thưởng một nước từ thuở đến giờ hằng bị lắm cơn thạnh nộ của Thầy. Thầy lại tha thứ, lại còn đến ban thưởng một cách vinh diệu. Từ tạo Thiên lập Ðịa, chưa nước nào dưới quả địa cầu 68 nầy đặng vậy. Cốt để ban thưởng các con thì các con hưởng phần hơn đã đáng, lẽ nào Thầy đã để phần nhiều cho các nước khác sao!....
    (TNHT Q2 trang 25-26. Bản in 1963).

    3.5/- Ngày 20 tháng Giêng Đinh-Mão (21-2-1927). Thầy dạy:
    Thầy mừng cho các con có phúc-hạnh mà biết để ý vào đường Chánh-giáo. Thầy khuyên các con phải chung lưng đâu cật, mà bước đến cảnh nhàn. Cảnh ấy, tuy các con không thể thấy đặng, nhưng mà các con có thể đến đặng, là ngày nào các con rõ đặng lẽ đạo mà Thầy đã đem chỉ cho tận nơi, nếu các con phấn-chí về Đạo, thì ngày đạt mục-đích ấy cũng chẳng xa chi.
    Cảnh nhàn chẳng phải đâu xa, chỉ ở nơi địa-đàng đây, mà vì nhơn-loại không để ý tìm ra, cứ theo một lối thấp hèn mà quên đàng cao-thượng.
    Các con biết trong Trời-Đất, nhơn-sanh là con quí của Thầy, nên Thầy hằng để ý lo-lường cho chúng con biết hối-ngộ, hầu chung hưởng phước-lành.
    Thầy hỏi: Chủ-ý các con có phải vậy chăng?
    Tr..., Con nói cho các em con nghe!

    Thăng.
    (TNHT Q2 trang 28-29. Bản in 1963).
    &&&
    Cảnh ấy, tuy các con không thể thấy đặng, nhưng mà các con có thể đến đặng,
    Là Thầy muốn dạy chi trong đó? Có phải Thầy dạy các quả địa cầu từ 66 trở lên là cảnh giới nên mắt thường không thể thấy đặng nhưng nếu có tâm đức, có tạo được công quả thì đặng sống trong các cảnh giới ấy?
    Cả bài trên Thầy dạy rõ lập cho môn đệ cảnh địa đàng vậy cảnh địa đàng đó có tên gì? Có phải cảnh địa đàng đó là địa cầu 67 ở trong địa cầu 68 hay không?

    &&&
    Trần Văn Chí.
    Email: hoabinhchungsong220513@yahoo.com
    facebook:
    http://www.facebook.com/profile.php?id=100005939084186
    3.6/- ...Đứng bậc Đế-Vương nơi trái địa-cầu nầy, chưa đặng vào bực chót của Địa-cầu 67....

  2. #12
    Tham gia ngày
    Dec 2012
    Bài viết
    209

    3.6/- ...Đứng bậc Đế-Vương nơi trái địa-cầu nầy, chưa đặng vào bực chót của Địa-cầu 67....

    Thầy dạy: Ngày 15-11- Bính Dần (19-12-1926)
    ...Các con nghe:
    Một sự các con chưa hề biết đến, đặng hiểu Đạo quí trọng là dường nào, lo tu tâm dưỡng tánh.
    Các con đã sanh ra tại thế nầy, ở tại thế nầy, chịu khổ não tại thế nầy, rồi chết cũng tại thế nầy. Thầy hỏi: Các con chết rồi các con ra thể nào?
    Các con đi đâu?
    Chẳng một đứa hiểu đặng cơ mầu nhiệm ấy.
    Thầy dạy: Cả kiếp luân hồi thay đổi từ trong nơi vật -chất mà ra thảo mộc, từ thảo mộc đến thú-cầm, loài người phải chịu chuyển kiếp ngàn ngàn, muôn muôn lần, mới đến Địa-vị nhơn-phẩm. Nhơn phẩm trên thế nầy lại còn chia ra phẩm giá mỗi hạng. Đứng bậc Đế-Vương nơi trái địa-cầu nầy, chưa đặng vào bực chót của Địa-cầu 67. Trong Địa-cầu 67, nhơn loại cũng phân ra đẳng cấp dường ấy.
    Cái quý trọng cuả mỗi địa-cầu càng tăng thêm hoài, cho tới Đệ-nhứt-cầu, Tam-Thiên-Thế-Giái; qua khỏi Tam-Thiên-Thế-Giái mới đến Tứ-Đại-Bộ-Châu, qua Tứ-Đại-Bộ-Châu mới vào đặng Tam-Thập-Lục-Thiên; vào -Tam-Thập-Lục-Thiên rồi phải chuyển kiếp tu-hành nữa, mới đặng lên đến Bạch-Ngọc-Kinh, là nơi Đạo Phật gọi là Niết-Bàn đó vậy.

    (TNHT Q1 trang 74 bản in 1973).
    &&&
    Tìm hiểu đoạn:
    Cả kiếp luân hồi thay đổi từ trong nơi vật -chất mà ra thảo mộc, từ thảo mộc đến thú-cầm, loài người phải chịu chuyển kiếp ngàn ngàn, muôn muôn lần, mới đến Địa-vị nhơn-phẩm. Nhơn phẩm trên thế nầy lại còn chia ra phẩm giá mỗi hạng. Đứng bậc Đế-Vương nơi trái địa-cầu nầy, chưa đặng vào bực chót của Địa-cầu 67. Trong Địa-cầu 67, nhơn loại cũng phân ra đẳng cấp dường ấy.
    &&&
    Đoạn nầy Thầy dạy sự chuyển kiếp của nhân loại...
    Riêng đoạn: Đứng bậc Đế-Vương nơi trái địa-cầu nầy, chưa đặng vào bực chót của Địa-cầu 67.
    được chứng minh thế nào trong ĐĐTKPĐ?
    Chữ trái địa cầu nầy là chỉ địa cầu 68 như đã dẫn chứng từ các bài Thánh Ngôn trên.

    Bực chót của Địa Cầu 67 là gì?

    Trong ĐĐTKPĐ thì bực chót (phẩm chót) là Đạo Hữu.
    Trong phạm vi bài viết chỉ nêu lên 01 khía cạnh nhỏ và rất hữu vi để làm sáng tỏ câu trên.

    . Một vị Đạo Hữu của ĐĐTKPĐ phải thọ lễ nhập môn. Đã nhập môn phải hành đạo, phải thông kinh sách và luật lệ đạo, phải ăn chay từ 10 ngày sắp lên....
    Khi lìa trần được làm LỄ NHẬP MẠCH. Được thiết lễ CẦU SIÊU với đầy đủ kinh do tôn giáo qui định. Được hành pháp độ thăng (làm phép xác). Được tụng Cửu, làm lễ Tiểu Tường, Đại Tường.

    . Một bực quân vương của một quốc gia hay một người giàu sang có danh vọng vang lừng trong thiên hạ...nhưng không phải là tín đồ ĐĐTKPĐ nếu khi qua đời có tin tưởng Đức Chí Tôn, nhờ ĐĐTKPĐ lo tang lễ thì Hội Thánh cũng chỉ được phép hành đám theo Bạt Tiến...
    Làm LỄ TẨN LIỆM. Cầu siêu theo Bạt Tiến (không đủ kinh). Khi tới ngày Tuần Cửu, Tiểu, Đại Tường thì thân nhơn bực đế vương đó đến Thánh Thất sở tại xin hành lễ Cầu Siêu (không được tụng Cửu, làm lễ Tiểu Tường, Đại Tường).
    Tóm lại: ĐĐTKPĐ thì nhất luật chớ chẳng phải thấy tiền nhiều, chức lớn, quyền cao rồi cả nễ... mà làm sai luật, sai nghi lễ để tính mối lợi vật chất riêng mà làm cho chánh giáo bị biếm nhẽ chê bai.
    Nếu làm việc đó chính là một trong những diện liên hiệp với chánh trị mà Thầy đã cấm.
    Việc TỘI hay PHƯỚC là do thiêng liêng cần cân nẫy mực, không một người phàm nào biết; nhưng luật pháp và nghi lễ qui định như vậy thì phải thi hành triệt để.... do đó đã làm sáng tỏ lời Thầy dạy trên đây.

    [[[Ngày 1-8-1931 (Tân-Mùi). Đức Lý Giáo Tông dạy:
    Ngày nay đã hành-chánh, thì cũng nên lập mình cho đủ tư-cách của một người cầm sanh-mạng của nhân-loại. Chưa có ngôi-vị Đế-vương nào mà sánh với phẩm-vị Thiêng-liêng đặng, khá phân-biệt trượng khinh mà giữ-gìn kẻo bị tà-tâm rối-loạn. Hiểu à. (TNHT Q2 trang 82)

    Tìm hiểu đoạn nầy với lời Thầy dạy ta thấy đây là so sánh phẩm vị thiêng liêng (của một phẩm bậc nơi địa cầu 67 với bực đế vương nơi địa cầu 68) chớ không phải dạy so sánh về tiện nghi vật chất...]]]
    &&&

    Đoạn: Trong Địa-cầu 67, nhơn loại cũng phân ra đẳng cấp dường ấy.

    Điều nầy là hẳn nhiên vì trong ĐĐTKPĐ có nhân sự Cửu Trùng Đài, nhân sự Hiệp Thiên Đài. Trong Hiệp Thiên Đài lại có Phước Thiện... sau hết là đến phẩm Đạo Hữu cũng còn có bực Thượng thừa và Hạ thừa trong đó.... nhất nhất đều có đẳng cấp phân biệt chẳng cho loạn hàng thất thứ, giúp cho người đạo êm chơn trên đường lập công bồi đức và người Lương hay tôn giáo bạn nhìn vào cũng thấy tính cách quốc đạo trong đó.

    Cả Hội Thánh ĐĐTKPĐ đều là người phàm, là nhân loại. Nhưng Thầy đến cầm chánh giáo dạy cho người phàm nên hiền, nên thánh ấy là Thầy đem địa cầu 67 đến cho môn đệ hưởng trước rồi dìu dắt vạn linh sanh chúng từ địa cầu 68 vào địa cầu 67 cùng hưởng hồng ân Thầy ban.

    Cả câu đều không hàm ý rằng địa cầu 67 ở ngoài địa cầu 68. Cho nên nếu hiểu địa cầu 67 là ý thức, là địa điểm ở trong địa cầu 68 theo thể pháp cũng không trái nghĩa với đoạn trên.
    &&&
    Câu Thầy dạy bực chót của địa cầu 67 có nghĩa là phẩm chót trong địa 67. Phẩm chót trong địa cầu 67 nếu hiểu theo nghĩa là phẩm Đạo Hữu rất trùng khớp với Tân Luật, Luật Hội Thánh và lời dạy của Đức Hộ Pháp.

    Tân luật điều 12 qui định:
    Nhập môn rồi gọi là tín đồ. Trong hàng tín đồ có hai bực:
    1/- Một bực còn ở thế, có vợ chồng làm ăn như người thường, song buộc phải giữ trai kỳ họăc 6 họăc 10 ngày trong tháng, phải giữ Ngũ Giái Cấm và phải tuân theo Thế Luật của Đại Đạo truyền bá. Bực này gọi là người giữ Đạo mà thôi; vào phẩm hạ thừa.
    2/- Một bực đã giữ trường trai, giái sát và tứ đại điều qui, gọi là vào phẩm thượng thừa.
    &&&
    Vậy theo điều 12 Tân Luật định thì Tín đồ ĐĐTKPĐ là gì?
    Là những người đã nhập môn cầu đạo (em bé sơ sinh có thọ phép tắm thánh chưa phải là tín đồ vì chưa nhập môn).
    Từ hàng tín đồ người đạo tùy vào khả năng để chọn con đường lập công bồi đức: vào hàng phẩm chức việc, chức sắc... còn lại gọi là đạo hữu. Đạo hữu là phần đông hơn hết trong tôn giáo nên đôi khi gọi tín đồ là Đạo Hữu. Còn kỳ thực thì từ Đạo Hữu đến Giáo Tông đều là tín đồ.
    Một số văn bút cho rằng Đạo Hữu chưa phải là một phẩm trong ĐĐTKPĐ ấy là những người nhân lúc Hội Thánh ĐĐTKPĐ không cầm quyền hành chánh tôn giáo rồi giải thích bừa bãi theo ý họ để hạ thấp phẩm giá người Đạo Hữu.
    Đạo hữu là người đã nhập môn cầu đạo. Nhập môn cầu đạo là tín đồ. Tín đồ hiện diện ở 02 phẩm hạ thừa và thượng thừa. Vậy những người đưa ra văn bút Đạo Hữu không phải là một phẩm họ chưa học được nhữn điều cơ bản của Tân Luật đã muốn lập công qua con đường lập ngôn thật là buồn cười.
    Xét kỷ thì những người cho rằng Đạo Hữu chưa phải là một phẩm của ĐĐTKPĐ chưa phân biệt được ý nghĩa của chữ tín đồ và đạo hữu.

    Luật Hội Thánh: Quan Hôn Tang Lễ.
    QUAN HÔN TANG LỄ năm 1976 của Hội Thánh ĐĐTKPĐ cũng ghi rõ PHẨM ĐẠO SỞ VÀ ĐẠO HỮU (chung một nghi thức hành đám khi mãn phần).

    Ngày 15-8-Quí Dậu (1933) Đức Hộ Pháp dạy:
    Bần đạo xin tỏ rằng : Duy bậc phẩm hèn của Đạo mới dày công nghiệp với Chí Tôn, còn có công nghiệp thì có đủ quyền hành, có quyền hành thì có tự do ngôn luận. Cũng vì chư Đạo hữu trong Hội Nhơn Sanh chưa hiểu rõ quyền hành nên Chức Sắc Thiên Phong lộng phép. (Xin chư Đạo hữu lưỡng phái đọc luật cho thường, rồi kiếm hiểu).
    &&&

    Duy bậc phẩm hèn là phẩm nào?
    Duy là chỉ có một không có cái thứ hai. Nếu hiểu chữ duy chỉ hàng phẩm chức việc là hiểu sai. Vì chức việc có 03 phẩm: Chánh Trị Sự, Phó Trị Sự và Thông Sự thì không thể nói là duy.
    Chữ duy đây là duy nhất. Phẩm thấp duy nhất trong ĐĐTKPĐ là PHẨM ĐẠO HỮU.
    &&&
    Đức Hộ Pháp dạy ngày 15-7-Nhâm Thân (1933):
    Ông Thiệu Khương Tiết nói rằng :
    “Thượng phẩm chi nhơn, bất giáo nhi thiện,
    Trung phẩm chi nhơn, giáo nhi hậu thiện,
    Hạ phẩm chi nhơn, giáo diệc bất thiện.”

    Lại thêm như vầy :
    “ Bất giáo nhi thiện, phi Thánh nhi hà ?
    Giáo nhi hậu thiện, phi Hiền nhi hà ?
    Giáo diệc bất thiện, phi ngu nhi hà ? “

    &&&

    Đó là lời cổ nhơn dạy về Thượng Phẩm, Trung Phẩm và Hạ Phẩm mà Đức Hộ Pháp trích lại.
    Người tu là người biết tự xét mình trước.
    Vậy đối chiếu`lại xem Tân Luật dạy vậy; Luật Hội Thánh dạy vậy; Đức Hộ Pháp dạy vậy mà dám cho rằng Đạo Hữu không phải là một phẩm của ĐĐTKPĐ thì thuộc diện nào?

    Trần Văn Chí.
    Email: hoabinhchungsong220513@yahoo.com
    facebook:
    http://www.facebook.com/profile.php?id=100005939084186
    Còn tiếp....
    3.7/- Thầy lập Tiểu Thiên Địa.

  3. #13
    Tham gia ngày
    Dec 2012
    Bài viết
    209


    3.7/- Thầy lập Tiểu Thiên Địa.

    Thầy dạy cuối năm Đinh-Mão (1927)
    Thầy, các con
    Thầy đã lắm công-trình dìu-dắt các con vào đường đạo-đức, mà mỗi ngày Thầy hằng thấy những việc bất bình thì biết ngày nào các con làm nên đặng? Thầy đã lắm phen để lời khuyên-dỗ, các con chẳng kể ra chi nên mới có điều trở-ngại như lúc nầy.
    Các con có thấy, có nghe chăng? Nếu Thầy không vì Tam-Kỳ Phổ-Độ nầy, thì Thầy đã y tấu lời xin của Giáo-Tông mà hủy trường công-quả của các con hết thảy. Vậy nay Thầy cũng lấy lòng nhơn mà để vào trí-não các con ít lời thêm cho rõ việc thi-hành chánh-sách của Đạo....
    ....Ngày Thầy khai Đạo, Thầy cũng có lời để lại cho các con hiểu rằng: lũ ma-hồn quỉ-xác nó cứ theo phá-khuấy các con là nó muốn phá Đạo đó, lại cũng vì các con không thoát tục đó chớ; các con mà có sức chống-chỏi, thì lũ ấy phải xa và Tòa-Thánh hôm nay đã thành một nơi đô-hội, mà các con cũng đặng sum-vầy một cửa, anh lớn, em nhỏ, một lòng, một dạ, lấy Đạo làm gốc mà lập nên một tiểu Thiên-Địa, há chẳng hơn giàu sang bốn biển sao? Há chẳng phải một điều phước-hạnh lớn-lao hơn mọi sự sao? Há chẳng phải là một nơi giải-thoát chung cho nhơn-quần xã-hội sao? Các con hiểu chăng? Nếu các con hiểu đặng ý Thầy thì rất may cho Đạo đó.
    Thầy hỏi các con vậy chớ Chức-sắc của Thầy ban cho các con để làm gì?
    Nếu các con phủi trần-thế mà lo cho Đạo thì sao Tòa-Thánh còn thiếu tay giúp Đạo, để cho đến đổi càng ngày càng tiều-tụy, mà ra một cảnh điêu-tàn.
    Nếu các con biết Đạo thì hiệp nhau về Tòa-Thánh mà chung lo cho xong, đừng quyến-luyến hồng trần nữa, nghe à!
    Thăng.
    (TNHT Q2 trang 45, 46 bản in 1963).
    &&&

    Tìm hiểu câu: lấy Đạo làm gốc mà lập nên một tiểu Thiên-Địa,
    Câu nầy Thầy dạy rõ là lấy ĐĐTKPĐ LÀM GỐC lập nên Tiểu Thiên Địa.
    Vậy Tiểu Thiên Địa đó tên là gì nơi địa cầu 68 nầy?

    Thiễn nghĩ Tiểu Thiên Địa đó là địa cầu 67 trong địa cầu 68 như đã trình bày phần thể pháp qua kiến trúc qua Pháp Chánh Truyền chú giải bên trên.

    3.8/- Thầy dạy Đức Quyền Giáo Tông Thượng Trung Nhựt.
    Ngày 31-01-1926. THẦY
    Khai đàn cho ông Lê Văn Trung
    Một Trời một Ðất một nhà riêng,
    Dạy dỗ nhơn sanh đặng dạ hiền.
    Cầm mối Thiên Thơ lo cứu chúng,
    Ðạo người vẹn vẻ mới thành Tiên.
    (TNHT Q2 trang 112 bản in 1963)
    &&&
    Câu Một Trời một Ðất một nhà riêng ... nếu hiểu là Tiểu Thiên Địa chắc cũng an toàn....Tiểu Thiên Địa đó theo chúng tôi trình bày trên đây là địa cầu 67 vậy.

    Cầm mối thiên thơ là gì? Trong thể pháp của ĐĐTKPĐ thiên thơ chính Thánh Ngôn Hiệp Tuyển.

    Ngài Trung có nhiệm vụ cầm mối thiên thơ nên Thầy mới ban cho đặc ân rất lớn lao: .... TR...........đã thọ mạng nơi thầy, con đi đâu Thầy theo đó; Lời Đạo-Đức trong miệng con nói ra, ấy là lời của Thầy bố-hóa tâm trí con đặng đi truyền Đạo; tùy cơ mà dạy kẻ; một mình con đâu đủ sức mà phục người. Chẳng luận là Nam hay Nữ, bất kỳ là nước nào, nó muốn biết Đạo Lý con phải độ, biểu chúng nó đến nghe Thầy dạy, mới có thế nó tu-hành đặng; trước con không nên buộc chúng nó lắm.
    Thầy nói một lần từ đây nhớ lấy: dầu cho đá, sắt, cây cỏ mà nghe đến Thánh-Ngôn nơi Thầy mà con nói ra, cũng hoan nghinh, huống lựa là người, con nhớ và an lòng.
    Đã thấy ven mây lố mặt dương
    Cùng nhau xúm xít dẫn lên đường
    Đạo cao phó có tay cao độ
    Gần gũi sau ra vạn dặm trường.
    Thầy đã hàng ngày nói với con rằng: Muôn việc chi Thầy đã bố-hóa vào lòng con. Như con tính điều chi, tức Thầy đã định rồi. Con không cần nặng lòng lo lắng. Đạo cốt để cho kẻ hữu duyên. Những kẻ nào đã làm môn đệ của "Tà-thần Tinh-quái" thì không thế gì làm môn đệ Thầy đặng.
    Lẽ chánh tự nhiên có lẽ tà
    Chánh Tà hai lẽ đoán sao ra;
    Sao ra Tiên Phật người trần tục,
    Trần tục muốn thành phải đến Ta
    &&&
    Lời Thầy dạy trên đây là phần riêng dành Ngài Trung. Là dành cho bậc Thiên Tiên mở Đạo. Trong 04 hạng khách trần còn lại: trả quả, chủ nợ, du học (lập vị) và du thủ du thực đâu đã được hưởng hồng ân đặc biệt như thế.

    Những môn đệ khác ai cũng có quyền đọc để hiểu quyền năng của Thầy nhưng nếu tự cho rằng mình cũng được hưởng đặc ân y như Ngài TR trên đây là người có vấn đề về nhận thức. Huống chi lại còn đi xa hơn nữa khi lý luận rằng: Thánh Ngôn của Thầy do họ nói ra đến sắt đá cỏ cây cũng hiểu nên hoan nghinh (không hiểu làm sao hoan nghinh?). Họ lớn tiếng hô ầm lên rằng Thánh Ngôn của Thầy đến con nít lên ba đọc cũng hiểu.... nên họ đọc đến đâu là hiểu đến đó....

    Than ôi! 02 quyển Thánh Ngôn Thầy dạy cho ĐĐTKPĐ dùng trong thất ức niên đến như Đức Hộ Pháp còn dạy đi dạy lại là trong Thánh Ngôn của Thầy ẩn chứa nhiều điều huyền vi mầu nhiệm phải gia công học hỏi....mà nay rộ lên một số người hiểu vậy mới làm sao?

    Chỉ còn cách chờ cho Thiêng Liêng ban bố ân lành để cho họ hồi tâm tỉnh trí rồi học lại Thánh Ngôn hầu thấy cái cao sâu, mầu nhiệm trong đó thì mới bớt tự cao tự đại. Người xưa dạy càng học càng thấy dốt, hễ càng biết thì lại tự coi là ngu... là vì cái kho tri thức của nhơn loại là vô tận mà mình chỉ là hạt cát trong sa mạc, là giọt nước trong đại dương mênh mông.

    Nhà bác học Newton nói rất khiêm nhượng rằng Tôi như đứa trẻ chơi trên bờ biển thấy được một vài cái võ sò đẹp mà thôi... Người có nhiều tiền nhất thế giới hiện nay là Bill Gate (người được coi như phát minh ra vi tính) nói rằng: Tôi là người nghèo có nhiều tiền... có phải ông muốn nói rằng nhiều tiền chưa phải là giàu; cái giàu có ở tâm hồn ở tinh thần mới đáng là giàu hay chăng?

    Thánh Ngôn Thầy dạy người bình dân ít học cũng hiểu theo tầm mức của họ, rồi hạng có tâm hồn đạo đức cũng hiểu theo cách của mình. Đến như hạng nghiên cứu thì càng học càng thấy mình dốt là vì trong đó luôn luôn ẩn chứa điều mới không bao giờ chấm hết....

    Đạo người vẹn vẽ mới thành tiên có phải là Thầy dạy rằng hễ lo xong đạo ĐẠO LÀM NGƯỜI nơi cõi thế (là trong gia đình, tôn giáo và xã hội) thì Thầy lấy ngôi Thần, Thánh, Tiên, Phật mà trả công cho y theo nguyên tắc dâng công đổi vị đúng như câu:
    Bao nhiêu công quả bấy nhiêu phần hay chăng?

    Trần Văn Chí.
    Email: hoabinhchungsong220513@yahoo.com
    facebook:
    http://www.facebook.com/profile.php?id=100005939084186
    (Còn tiếp: LỜI TẠM KẾT....)

  4. #14
    Tham gia ngày
    Dec 2012
    Bài viết
    209



    4/- LỜI TẠM KẾT.

    Địa Cầu 67 Qua Thể Pháp là một đề tài mới. Nó chắc chắn là khác với nhiều người đã nghĩ, đã hiểu về địa cầu 67. Chúng tôi vẫn mạnh dạn trình bày những điều đã học được trình ra trước diễn đàn để được thảo luận cùng quí hiền. Ngày nào Hội Thánh ĐĐTKPĐ cầm quyền hành chánh thì chúng tôi sẽ đệ trình để xin được xem xét.
    Dù sao đây cũng chỉ là một hướng để tìm hiểu không chắc gì là đúng... nếu sai thì nó cũng có cái lợi là người sau khỏi mất thời giờ với cái sai đó nữa. Cái ý nghĩa câu: Thất bại là mẹ đẻ của thành công là vậy.
    Được làm cục đá, làm hòn sỏi nhỏ để lót đường cho khách tầm chơn êm bước trên đường đạo cũng là mãn nguyện lắm rồi.
    &&&
    Chúng tôi viết lời tạm kết theo qui trình: Khai Cửu, Đại Tường và Tiểu Tường. Đó là ba cụm vận hành như những kim tự tháp vô hình trong đạo học.

    4.1/- KHAI CỬU.
    Là khai mở những điều vĩnh cửu, trường tồn.
    Mà vĩnh cửu trường tồn ấy là Đạo. Đạo pháp vô biên mà vẫn hiện hữu để vạch ra con đường cho khách trần về ngôi xưa vị củ, hay là được hưởng cảnh thanh nhàn tại thế. Đạo pháp trường lưu để chỉ dẫn qui luật giải quyết KHỔ ĐỀ cho vạn linh sanh chúng tùy vào tài nguyên và môi trường hiện sinh.
    Đạo là của chung, trong cái chung ấy mổi người tùy vào khả năng của mình mà lập vị. Thầy lập ra địa cầu 67 là lập chung cho nền đạo và nhân loại. Còn phần riêng của mổi người khi trãi bước trên đường công quả thì tự mình tạo lấy.
    Qua các phần trình bày trên đây thiết tưởng đã đủ để chứng minh Thầy lập ĐĐTKPĐ là lập ra địa cầu 67.
    Còn cái chung và riêng là phần đi sau đó.

    4.2/- ĐẠI TƯỜNG. (chung).
    Đại tường là biết cái lớn, cái chung.
    Địa cầu 67 bắt nguồn từ địa cầu 68 và ở trong địa cầu 68. Đó là địa cầu trong địa cầu. Nó nâng địa cầu 67 lên dần (Tùng theo chơn pháp độ lần chúng sanh. Kinh Xuất Hội; câu 08). Đó là quá trình tiệm tiến do môn đệ Thầy thực hiện để lập vị. Phần địa cầu 67 tăng dần và phần địa cầu 68 giảm dần theo luật công bằng.
    Cái ý nghĩa cây cân công bằng bố trí trước Đền Thánh chính là một thể pháp để môn đệ Đức Chí Tôn tự cân phần địa cầu 67 & 68 trong mổi con người mình. Còn trong nền đạo đó là cán cân của ĐĐTKPĐ (địa cầu 67) và phần còn lại của nhân loại (địa cầu 68).
    Thầy khai ĐĐTKPĐ là đưa môn đệ đang sống trong địa cầu 68 bước vào sống trong cảnh giới của địa cầu 67 từ năm 1925. Đó là phần ý thức. (vô hình).
    Từ ý thức đó tạo lập nên: Một trời, một đất một nhà riêng....
    Nhà riêng đó là từ ĐĐTKPĐ lập ra Tiểu Thiên Địa là địa cầu 67 khởi đầu tại Tòa Thánh Tây Ninh rồi lan tỏa ra cho toàn thế giới. Đó là từ ý thức tạo ra địa điểm tại thế gian nầy chớ chẳng phải ngoài thế gian. (hữu hình).
    Nếu hiểu rằng ĐĐTKPĐ là một phát minh gốc thì từ phát minh gốc đó sẽ tạo ra nhiều phát minh mới nữa để thành lập nền văn minh Cao Đài Giáo (Văn Minh Nhơn Đạo).
    Nhơn Đạo đây là ĐẠO LÀM NGƯỜI. Từ việc thực hiện Đạo Làm Người như thế nào thì Thầy lấy phẩm vị Thần, Thánh, Tiên, Phật trả công, theo lẽ công bằng.
    Địa cầu 67 là ý thức mà cũng là địa điểm.
    Đó là địa cầu trong địa cầu.
    Là Tiểu Thiên Địa trong địa cầu 68.

    4.2/- TIỂU TƯỜNG (riêng).
    Tiểu tường là biết cái tế vi (nhỏ). Là khởi từ cái nhỏ.
    Đạo Đức Kinh dạy:
    Thiên lý chi hành khởi ư túc hạ,
    Bào mộc chi ôm khởi ư hào mạt,
    Cửu tằng chi đài khởi ư lũy thổ....

    (Đường xa vạn dậm khởi từ bước chân. Cây to một ôm khởi từ mầm nhỏ. Nhà cao chín từng bắt đầu từ nhúm đất.).
    Kinh Thiên Đạo & Thế Đạo dạy:....Phép tu vi là kế tu hành...(Kinh Nhập Hội; câu 10) có nghĩa là phép tu phải bắt đầu từ chổ nhỏ nhặc tế vi làm căn bản. Thấp nhất, ẩn khuất trong mổi con người là phần con (tiểu hồi). Tu được phần con (thú tánh) thì phần người (nhơn tánh) lớn lên. Là bước qua được phần tiểu hồi; rồi từ đó mới bước qua đại hồi.
    Theo đạo học thì mổi người là một Tiểu Thiên Địa. Người có nhập môn là tín đồ ĐĐTKPĐ ấy là Tiểu Thiên Địa trong Tiểu Thiên Địa.

    Bước vào đường tu theo ĐĐTKPĐ thì phải trị cái thú tánh trong mổi con người chúng ta trước. Nếu phần nầy mà không chắc chắn thì lũ hổ lang trong chính con người mình sẽ xông ra cắn xé chúng ta liền.
    Trị được cái thú tánh thì mới trừ bỏ những thú vui vật chất tầm thường (Thất tình lục dục như dường tiêu tan. Kinh Đệ Tam Cửu- câu 04). Thoát được thất tình lục dục thì tìm kinh sách Hội Thánh ĐĐTKPĐ ban hành mà học hỏi (Tiêu thiều lấp tiếng dục tình. Kinh Đệ Tam Cửu- câu 07). Có học kinh sách mới khai mở dần dần ý nghĩa kinh luân.
    Có khai mở được kinh luân mới hiểu và thực thi được tam lập: lập công, lập đức và lập ngôn.
    Muốn đi đường nào cũng phải bỏ phàm tâm.
    Gần thiện lương xa lánh phàm tâm....

    Án văn đạo học của Đức Lý Giáo Tông dạy:
    Có công phải biết gắng nên công,
    Tu tánh đã xong tới luyện lòng.
    Kinh sách đầy đầu chưa thoát tục,
    Đơn tâm chữa định lấy chi mong.

    Thiết tưởng là một mẫu mực cho người tu thân hành đạo.
    Nói nhiều càng thấy thiếu nhiều.... Kính xin quí hiền tìm đọc Thánh Ngôn cùng lời dạy các bậc tiền khai và cầu khẩn với Đại Từ Phụ, Đại Từ Mẫu, các Đấng Thiêng Liêng khai khiếu để: ...Đủ thông minh học Lễ học Văn...(Kinh Vào Học; câu 14)

    Chung và riêng là hai mặt của một bàn tay.

    Bàn tay của Thượng Đế, của Đấng Cao Đài nắm một đầu lưới.
    Còn đầu kia do môn đệ của Ngài hiệp nhau nắm giử. (6).
    Thiên Thượng và Thiên Hạ hiệp nhau để xây dựng một thế giới Đại Đồng trên nền tảng Bác Ái- Công Bằng.
    Nay kính.
    &&&

    CHÚ THÍCH.

    (1)/- Nếu như việc Đức Phật trao Y Bát cho Ngài Ca Diếp được hiểu như một thể pháp hiếm hoi thì đến đời thứ 33 thể pháp ấy cũng đã thất kỳ truyền.
    Lục Tổ Huệ Năng nhận Y Bát từ Ngũ Tổ. Nhận xong thì bị Thần Tú tranh. Người của Thần Tú đuổi theo Lục Tổ để đoạt Y Bát. Lục Tổ ném Y ra và hỏi các ngươi đến đây vì Y hay vì Pháp?
    Người đuổi theo tỉnh ngộ qui phục Lục Tổ.
    Sau đó Lục Tổ quyết định từ đây về sau chỉ truyền bát không truyền Y. Không truyền Y là đã thất kỳ truyền.
    Lục Tổ dạy rõ: lời ta nói là kinh. Từ đây về sau không có kinh nữa.
    Thầy có dạy vốn từ Lục Tổ thì Phật Giáo đã thất kỳ truyền.

    (2)/- Căn nhà nhỏ bên phía Đông (phía có Tòa Nội Chánh Cửu Trùng Đài) hiện nay Hội Thánh ĐĐTKPĐ (CĐTTTN) đã đập bỏ.

    (6) Ngày Samedi 01 Janvier 1927 (28-11-Bính Dần). Thầy dạy:
    [COLOR="rgb(0, 100, 0)"]....Cười.... Hiếu, con cũng ngã lòng nữa sao con. Con nhớ ngày trước Thầy cực nhọc với các con thì thế nào, mà ngày nay các con cực nhọc với Thầy lại than phiền.... Cười..... Các con một đầu, Thầy một đầu nắm chặt tay lưới vớt cả chúng sanh. Ngày vui các con chẳng phải nơi thế này, mà là ngày các con hội hiệp cùng Thầy nơi Bạch Ngọc Kinh, hiểu con há?.[/COLOR]..(Đạo Sử Q2).
    &&&
    Bà Nữ Đầu Sư Hương Hiếu là một trong 04 vị môn đệ đầu tiên của ĐĐTKPĐ (Ba vị kia là Đức Cao Thượng Phẩm, Đức Phạm Hộ Pháp và Đức Cao Thượng Sanh).

    Lời dạy nầy làm chúng ta liên tưởng đến Kinh Thánh đoạn Ðức Chúa Giêsu thâu nhận bốn môn đệ đầu tiên.

    Đức Chúa đang đi dọc theo bờ biển Galilê, thì thấy hai anh em nhà Simon, cũng gọi là Phêrô, và người anh là ông Anrê, đang quăng chài xuống biển, vì các ông làm nghề đánh cá.
    Chúa bảo "Các anh hãy bỏ nghề đánh lưới bắt cá, tôi sẽ chỉ cho anh em nghề đánh lưới bắt người... lập tức hai ông bỏ chài lưới lại tại đó mà đi theo Chúa.
    Ði một quảng nữa, Người thấy hai anh em khác con ông Dêbêđê, là ông Giacôbê và người em là ông Gioan. Hai ông này đang cùng với cha là ông Dêbêđê vá lưới ở trong thuyền. Người gọi các ông đi theo, lập tức các ông bỏ thuyền, bỏ cha lại mà theo Chúa.
    Nay Kính.

    Trần Văn Chí.
    Email: hoabinhchungsong220513@yahoo.com
    facebook:
    http://www.facebook.com/profile.php?id=100005939084186

  5. #15
    Tham gia ngày
    Dec 2012
    Bài viết
    209

    BỔ SUNG.

    (Lần một)
    Sau khi post số bài về địa cầu 67 qua thể pháp xong sáng ngày 15-5-Quí Tỵ (2013) chúng tôi nhận được lời dạy rằng phải kết hợp với trường hợp Hội Thánh qui định cách thức xây dựng Nghinh Phong Đài để làm sáng tỏ bài viết thêm lên.
    Hội Thánh ĐĐTKPĐ qui định các Thánh Thất ở địa phương được xây đủ 03 phần: Hiệp Thiên Đài, Cửu Trùng Đài và Bát Quái Đài.
    Nhưng nơi Thánh Thất thì cả ba phần trên đều có sự giới hạn chớ không thể đầy đủ như Tòa Thánh được. Cụ thể như sau:

    1/- Phần Cửu Trùng Đài ở các Thánh Thất:
    . Không được phép xây Nghinh Phong Đài.
    . Phần nền không có bậc thang (Ngoại trừ Thánh Thất Trại Mát ở Đà Lạt phần nền Cửu Trùng Đài có cấp. Đó là do Đức Hộ Pháp cầm quyền Chí Tôn tại thế ban đặc ân riêng cho nơi đó là Phước Địa nên chính Ngài ký khóa 03 phần Hiệp Thiên Đài, Cửu Trùng Đài và Bát Quái Đài). Ngày nay đến Thánh Thất Trại Mát thấy nền liền nhau thì do nơi các vị hữu trách của Hội Thánh ĐĐTKPĐ (CĐTTTN) xây dựng sai với bản vẽ của Đức Hộ Pháp chớ không phải chúng tôi thêu dệt ra.
    &&&

    2/- Phần Bát Quái Đài ở các Thánh Thất cũng không được phép tạo lập Quả Càn Khôn. Tại sao như thế?
    Bởi vì địa cầu 67 được phát xuất từ Tòa Thánh Tây Ninh mà lan rộng ra phần còn lại của thế giới (là địa cầu 68). Địa cầu 67 chỉ có một mô hình duy nhất, TẠI CÁI GỐC LÀ TRUNG ƯƠNG, không cho phép có phiên bản thứ hai. Do vậy các Thánh Thất không thể tạo lập Quả Càn Khôn nơi BQĐ để thờ được.
    Như vậy thì những người hiểu rằng Quả Càn Khôn nơi Tòa Thánh tượng trưng cho Trời và Đất sẽ bị hụt chân nên họ sẽ phản bác. Chính sự phản bác của họ càng làm cho quan điểm: Quả Càn Khôn nơi Đền Thánh là biểu tượng cho địa cầu 67 thêm phần vững chắc và rõ ràng hơn.
    &&&

    3/- Nhân đây cũng nên nói thêm chút rằng phần Hiệp Thiên Đài ở các Thánh Thất cũng sẽ không có Phi Tưởng Đài là nơi Giáo Tông đến Hiệp Thiên Đài để thông công cùng Tam Thập Lục Thiên, Tam Thiên Thế Giái, Lục Thập Thất Địa Cầu và Thập Điện Diêm Cung, đặng cầu rỗi cho các con. Bởi vì từ phẩm Phối Sư trở lên phải hành đạo ở Tòa Thánh thì các Thánh Thất xây Phi Tưởng Đài là không phù hợp.
    Như chúng tôi đã nhiều lần nói rõ rằng bài nầy chỉ tìm hiểu về thể pháp và chỉ là sự học hỏi của một nhóm người theo ĐĐTKPĐ. Đúng hướng hay sai lệch còn phải khi Hội Thánh ĐĐTKPĐ cầm quyền hành chánh trở lại mới rõ.
    Còn phần bí pháp là vấn đề khác nữa.
    Kính.
    Trần Văn Chí.
    Email: hoabinhchungsong220513@yahoo.com
    facebook:
    http://www.facebook.com/profile.php?id=100005939084186

  6. #16
    Tham gia ngày
    Feb 2013
    Bài viết
    95
    NguyenVanUt's Avatar
    ". Phần nền không có bậc thang (Ngoại trừ Thánh Thất Trại Mát ở Đà Lạt phần nền Cửu Trùng Đài có cấp. Đó là do Đức Hộ Pháp cầm quyền Chí Tôn tại thế ban đặc ân riêng cho nơi đó là Phước Địa nên chính Ngài ký khóa 03 phần Hiệp Thiên Đài, Cửu Trùng Đài và Bát Quái Đài). Ngày nay đến Thánh Thất Trại Mát thấy nền liền nhau thì do nơi các vị hữu trách của Hội Thánh ĐĐTKPĐ (CĐTTTN) xây dựng sai với bản vẽ của Đức Hộ Pháp chớ không phải chúng tôi thêu dệt ra.
    &&&"

    Xin hiền văn chí hãy đưa ra tài liệu để minh chứng việc Đức Hộ Pháp ban đặc ân riêng cho Thánh Thất Trai Mát ờ Đà Lạt.
    Thank!
    Tín đồ trung kiên quyết ngăn ngừa t. qu... h.. Đ..

  7. #17
    Tham gia ngày
    Feb 2010
    Bài viết
    1.416
    dong tam's Avatar
    Này quý huynh,

    Theo Thánh giáo Cao Đài, trong vũ trụ có 72 địa cầu mà địa cầu chúng ta đang sống là địa cầu thứ 68.

    Tựa đề của chủ đề này là: "Địa cầu 67 qua thể pháp"

    Không biết, nội dung đã và sẽ trình bày nơi đây có ẩn ý gì ?

  8. #18
    Tham gia ngày
    Dec 2012
    Bài viết
    209
    11-07-2013.
    Dongtam viết:
    Này quý huynh,
    Theo Thánh giáo Cao Đài, trong vũ trụ có 72 địa cầu mà địa cầu chúng ta đang sống là địa cầu thứ 68.
    Tựa đề của chủ đề này là: "Địa cầu 67 qua thể pháp"
    Không biết, nội dung đã và sẽ trình bày nơi đây có ẩn ý gì ?

    TRẢ LỜI.
    Cảm ơn hiền dongtam đã đọc bài và nêu câu hỏi.
    Văn Chí xin trả lời như sau:

    1/- Theo Thánh giáo Cao Đài, trong vũ trụ có 72 địa cầu mà địa cầu chúng ta đang sống là địa cầu thứ 68.
    + Phần nầy Văn Chí cũng trình bày y như vậy trong bài viết.

    2/- Tựa đề của chủ đề này là: "Địa cầu 67 qua thể pháp"
    Không biết, nội dung đã và sẽ trình bày nơi đây có ẩn ý gì ?

    + Thể pháp là cái nhìn thấy được bằng văn bút hay kiến trúc hay cách thức bố trí. Văn Chí thấy Thầy dạy về địa cầu 67 nhiều lần thì tập hợp lại rồi biên soạn thành bài viết gởi tới bạn đồng sanh xem điều mình suy nghĩ có đúng hay không. Qua đó cũng cố chổ yếu, sửa chổ sai, làm sáng tỏ thêm nếu có thể được để một ngày kia Hội Thánh ĐĐTKPĐ cầm quyền hành chánh tôn giáo thì sẽ dâng lên Hội Thánh xem xét.

    ĐĐTKPĐ là một tôn giáo chủ trương xây dựng một thế giới đại đồng trên nền tảng Bác Ái – Công Bằng thì phần triết lý của Đại Từ Phụ dạy môn sinh phải đem ra thảo luận, trao đổi và cầu chứng với triết lý tinh thần của chánh giáo ấy là làm rõ ra trước nhân loại.

    Tân Luật dạy môn sinh phải học kinh sách và pháp luật cho thông thạo, phải tìm hiểu giáo lý và pháp luật đạo... ấy là theo đường hướng nhân văn tín ngưỡng. Nên Văn Chí muốn rằng khi có người hỏi rằng Quả Càn Khôn đang thờ trong Đền Thánh là biểu tượng cho cái gì thì người đạo phải có câu trả lời rõ ràng.

    Nhà nghiên cứu Trần Thu Dung trong viết trong quyển ĐẠO CAO ĐÀI & VICTOR HUGO cho rằng Quả Càn Khôn trong Đền Thánh là Quả Đất... đó cũng do nơi giáo lý chưa khai sáng nên để cho một nhà nghiên cứu hiểu như thế cũng có trách nhiệm người đạo trong đó.

    Tóm lại Văn Chí đã viết rất rõ rằng đang cố gắng chứng minh Quả Càn Khôn đang thờ trong Đền Thánh là biểu tượng cho địa cầu 67. Còn có đúng hay không là do Hội Thánh ĐĐTKPĐ quyết định.

    Cái vui hứng đến với người tìm hiểu học hỏi nó có ngay khi chúng ta bước đi trên đó nên Văn Chí cũng chẳng ngại gì những nghi vấn mà từ bỏ niềm vui chánh đáng của mình.

    Đó là sự thật còn tin hay không là tùy mổi người.

    Những người không tin có đầy đủ quyền để hỏi rằng Văn Chí có ẩn ý gì và tự tìm câu trả lời rồi post lên trang web...

    Văn Chí cảm ơn trước.
    Kính.

  9. #19
    Tham gia ngày
    Dec 2012
    Bài viết
    209
    VÔ CỰC & THÁI CỰC TRONG ĐỊA CẦU 67.
    Thái cực tạo vô cực, và vô cực tạo Thái cực”.
    “Càn Khôn của địa cầu 67”


    Chúng tôi xin trình bày phần nầy thành 02 phần: Nguyên lý tạo lập càn khôn thế giới và nguyên lý tạo lập địa cầu 67 hay Càn Khôn của địa cầu 67.

    PHẦN MỘT.
    NGUYÊN LÝ TẠO LẬP CÀN KHÔN THẾ GIỚI.
    Đây là phần rất phức tạp chỉ có thể mặc khải hay lý hội để hiểu, cho nên chúng tôi cũng không thể chứng minh được. Do vậy xin trích lục Thánh Ngôn và Lời Thuyết Đạo của Đức Hộ Pháp để làm bằng.

    1/- Thánh Ngôn Hiệp Tuyển.

    1.1/- Ngày 13-6- Bính Dần 1926):
    ... khí hư vô sanh có một Thầy. còn mấy Đấng Thầy kể đó ai sanh? Ấy là Đạo các con nên biết.
    Nếu không Thầy thì không có chi trong càn khôn thế giới mà nếu không có hư vô chi khí thì không có Thầy.

    1.2/- Thầy dạy ngày: 15-9-Bính Dần (1926):
    Khai Thiên-Địa vốn Thầy, sanh Tiên, Phật cũng Thầy; Thầy đã nói một chơn-thần mà biến Càn-Khôn Thế-Giái và cả nhơn-loại. Thầy là chư Phật, Chư-Phật là Thầy.
    Các con là Chư-Phật, Chư-Phật là các con.
    Có Thầy mới có các con, có các con rồi mới có các chư Thần, Thánh, Tiên, Phật.
    Thầy khai Bát-Quái mà tác thành Càn-Khôn Thế-Giái nên mới gọi Pháp; Pháp có mới sanh ra Càn-Khôn vạn vật rồi mới có người, nên gọi là Tăng.
    Thầy là Phật chủ cả Pháp và Tăng, lập thành các Đạo mà phục-hồi các con hiệp một cùng Thầy.
    Thầy lập Phật-Giáo vừa khi khai Thiên, lập Địa, nên Phật-Giáo là trước, kế Tiên-Giáo, rồi mới tới Nho-Giáo. Nay là hạ ngươn hầu mãn, phải phục lại như buổi đầu, nên phải phản tiền vi hậu.

    1.3/- Năm Mậu-Thìn (1928)
    Thầy, các con
    Bất sát-sanh
    Thầy đã nói với các con rằng: Khi chưa có chi trong càn-khôn Thế-Giới thì khí Hư-Vô sanh ra có một Thầy và ngôi của Thầy là Thái-Cực.
    Thầy phân Thái-Cực ra Lưỡng-Nghi, Lưỡng-Nghi phân ra Tứ-Tượng, Tứ-Tuợng biến Bát-Quái, Bát-quái biến-hóa vô cùng, mới lập ra Càn-Khôn Thế-Giới. Thầy lại phân tánh Thầy mà sanh ra vạn-vật là: vật-chất, thảo-mộc, côn-trùng, thú-cầm, gọi là chúng-sanh.
    Các con đủ hiểu rằng:
    Chi-chi hữu-sanh cũng do bởi chơn-linh Thầy mà ra, hể có sống, ắt có Thầy. Thầy là cha của sự-sống, vì vậy mà lòng háo-sanh của Thầy không cùng tận.
    Cái sống của cả chúng-sanh, Thầy phân-phát khắp Càn-Khôn Thế-Giới, chẳng khác nào như một nhành hoa trong cội, nó phải đủ ngày giờ Thầy nhứt định mới trổ bông và sanh trái đặng trồng nữa, biến hóa ra thêm; nếu như ai bẻ hoa ấy nửa chừng thì là sát một kiếp sanh không cho biến-hóa.
    Mỗi mạng sống đều hữu căn hữu kiếp, dầu nguyên-sanh hay hóa-sanh cũng vậy, đến thế nầy lâu nau đều định trước, nếu ai giết mạng sống, đều chịu quả-báo không sai; biết đâu là cái kiếp sanh ấy chẳng phải là Tiên, Phật bị đọa luân-hồi mà ra đến đỗi ấy.
    Cái mạng sống là Thầy, mà giết Thầy thì không phải dễ, các con gắng dạy nhơn-sanh điều ấy.
    Thăng.

    2/- Lời Thuyết Đạo của Đức Hộ Pháp.
    Ngày 14. 02. Mậu Thìn (05-03-1928).
    ...Qui Tam Giáo là gì?...
    Về Thiêng Liêng.
    Trước không có chi trong càn khôn thế giới là vô vi. Thoạt nhiên, hai lằn không khí chẳng biết gốc nơi đâu, kêu là Hư Vô Chi Khí đụng nhau mới có chơn linh của Thầy và ngôi của Thầy là Thái Cực.
    Trái lửa Thái Cực là cơ của hữu hình, vâng lịnh Thầy mà phân ra Lưỡng Nghi, Tứ Tượng, và biến Bát Quái, nhứt nhứt có trật tự : Ấy là cơ Nhơn đạo. Rồi sanh ra vàn vàn muôn muôn Địa cầu cùng khắp trong càn khôn thế giới và 72 trái Địa cầu có nhơn loại ở: Ấy là phép biến hóa của Tiên đạo.
    Khi chia mình ra mà lập càn khôn thế giới rồi thì khối lửa Thái Cực của Thầy đã tiêu mất trở lại vô vi, tức là cơ mầu nhiệm của Phật đạo đó vậy.
    Bát Quái biến hóa vô cùng mà lập ra các Địa cầu trong càn khôn thế giới và vạn vật mà chúng ta thấy đặng dưới mắt rõ ràng đây.
    Ấy là một cuộc hữu hình, mà trọn cuộc hữu hình nầy dường như vâng mạng lịnh của một quyền hành Thầy rất lớn, không xâm phạm lẫn nhau mà phải hại. Cơ mầu nhiệm Nhơn đạo rõ ràng đó vậy.
    Mỗi trái Địa cầu có nhơn loại, tức là có chơn linh ở, hằng ngày tô điểm sửa sang làm cho nó đặng đẹp. Hễ Địa cầu đẹp thì tinh thần của các chơn linh phải tấn hóa thêm cao đến ngày cực điểm văn minh. Ấy là cơ mầu nhiệm của Tiên đạo.
    Chừng Địa cầu đặng toàn hảo, các chơn linh đặng cực điểm văn minh rồi, dầu hưởng đặng lâu hay mau thì rồi phải bị tiêu diệt. Ấy là cơ mầu nhiệm của Phật đạo.
    Người lúc chưa vào thai bào thì là hư vô, khí Âm Dương tương hiệp biến thai ra nhơn hình, tới lúc sanh ra cho đến khi trưởng thành là cơ mầu nhiệm của Nhơn đạo.
    Khi đã trưởng thành lại học tập tu luyện tinh thần cho trí hóa trở nên khôn ngoan, là cơ mầu nhiệm của Tiên đạo.
    Khi già rồi chết, thi hài bị tiêu diệt là cơ mầu nhiệm của Phật đạo.

    3/- Quan sát thể pháp tại Tòa Thánh Tây Ninh phần Bát Quái Đài và Hiệp Thiên Đài chúng ta sẽ hiểu thêm được phần nào nguyên lý tạo lập càn khôn thế giới.
    Lôi Âm Cổ Đài (Lầu Trống) tượng cho tiếng nổ đầu tiên để tạo Ngôi Thái Cực.
    Bạch Ngọc Chung Đài (Lầu Chuông) tượng cho tiếng ngân vang sau đó.
    Phía dưới Giỏ Hoa Lam tầng thứ nhất có hoa văn 05 cánh thể hiện khi có khí Lưỡng nghi thì đã có ngũ hành ẩn chuyển trong đó.
    Xuống đến tầng kế đó thì hoa văn quay ngang có hình bầu dục giống như giọt nước kéo dài ra trước khi phân hai. Hoa Văn nầy chỉ còn có 04 cánh (cõi tứ tượng).
    Xuống tầng kế đó thì hoa văn không đứng một mình mà đứng thành từng cập nên mổi bên đều có 08 hoa văn. Tượng cho Bát Quái.
    Tóm lại:
    Từ hư vô chi khí tạo ra Ngôi Thái Cực (là Thầy, Đức Chí Tôn).
    Thầy phân Thái-Cực ra Lưỡng-Nghi, Lưỡng-Nghi phân ra Tứ-Tượng, Tứ-Tuợng biến Bát-Quái, Bát-quái biến-hóa vô cùng, mới lập ra Càn-Khôn Thế-Giới. Thầy lại phân tánh Thầy mà sanh ra vạn-vật là: vật-chất, thảo-mộc, côn-trùng, thú-cầm, gọi là chúng-sanh.
    (Càn khôn thế giới là tài nguyên và môi trường sống; có môi trường sống rồi mới có vạn vật “chúng sanh” sống trong đó)
    Còn như hiểu về Phật, Pháp, Tăng thì Thầy cũng giải rõ:
    Thầy khai Bát-Quái mà tác thành Càn-Khôn Thế-Giái nên mới gọi Pháp; Pháp có mới sanh ra Càn-Khôn vạn vật rồi mới có người, nên gọi là Tăng.
    Phật: Thầy; Pháp: tác thành Càn Khôn Thế Giới; Tăng: càn khôn vạn vật sống trên đó (là từ vật chất cho đến nhơn phẩm).

    (CÒN TIẾP)...
    PHẦN HAI.
    VÔ CỰC VÀ THÁI CỰC CỦA ĐỊA CẦU 67.

  10. #20
    Tham gia ngày
    Dec 2012
    Bài viết
    209
    (tt)

    PHẦN HAI.
    VÔ CỰC VÀ THÁI CỰC CỦA ĐỊA CẦU 67.
    Dịch lý có câu: Các các hữu Thái cực. Nghĩa là mổi vật đều có Thái cực của nó. Mà có Thái cực ắt phải do Vô cực sinh ra.
    Đức Hộ Pháp giảng: ... Người lúc chưa vào thai bào thì là hư vô, khí Âm Dương tương hiệp biến thai ra nhơn hình, tới lúc sanh ra cho đến khi trưởng thành là cơ mầu nhiệm của Nhơn đạo.
    &&&
    Âm dương tương hiệp thiễn nghĩ có 02 phần hữu hình và vô hình.
    Hữu hình là tinh trùng của Cha và cái noãn (trứng) của Mẹ gặp nhau để tạo nên tế bào đầu tiên (tế bào gốc). Ấy là Thái cực của mổi kiếp sinh. Tế bào đầu tiên ấy mới phân đôi thành 02, mổi tế bào tự phân đôi lên mãi để tạo hình hài cho thai nhi. Đến ngày tháng thì ra khỏi thai bào ấy là ra khỏi Trí Huệ Cung (ra khỏi Tịnh Thất) để nhập vào trần thế. Ấy là Thánh Lâm Phàm.
    Vô hình chính là cái năng lực đã làm cho tế bào đầu tiên biến hóa không ngừng. Năng lực ấy là âm dương chi khí.
    Cho nên mới có câu là con người thọ tinh cha huyết mẹ và hưởng âm dương chi khí để nên hình.
    Các sự việc sau khi ra đời thì nó theo qui luật sinh lão bệnh tử... để đến khi bỏ xác ấy là Phàm Nhập Thánh.
    Thường thì thai nhi ở trong bụng mẹ 9 tháng 10 ngày (280 ngày).
    Người bỏ xác phàm qua chín tầng cửu là 81 ngày. Rồi 200 ngày sau đến Tiểu Tường. Cộng lại là 280 ngày.
    Hai thời gian nầy tương đương nhau.
    Đếm tới 300 ngày nữa thì làm lễ Đại Tường.
    Đại Tường của Thánh Lâm Phàm khác với Đại Tường của Phàm Nhập Thánh. Xin xem bài Kinh Khai Cửu Đại Tường & Tiểu Tường cùng với 09 bài kinh Cửu, Kinh Tiểu Tường, Kinh Đại Tường để minh lý.
    Thiễn nghĩ Thầy tạo lập địa cầu 67 cho môn sinh nơi địa cầu 68 thầy cũng theo nguyên lý tạo Vô Cực và Thái Cực.

    1/- Thái Cực tạo vô cực:
    Thái Cực đây là Đức Chí Tôn.
    Vô cực đây là vô cực của địa cầu 67.
    Nghĩa là Vô cực của thứ cấp chớ không phải vô cực đầu tiên tạo ra Ngôi Thái cực đầu tiên là tự hữu và hằng hữu.
    Ngôn từ không đủ để diễn tả thực trạng của đạo học nhưng ngôn từ rất cần thiết để minh lý đạo học. Từ ngôn từ mới tạo ra văn tự, không có văn tự thì nhân loại hãy còn sống trong cảnh u ám tối tăm vì kiến thức và kinh nghiệm của đời trước, của người trước không truyền được cho người sau và người đang sống cũng không có phương tiện để thông tin đến bạn đồng sanh. Ấy là từ vô tự đến hữu tự.

    Tiếng nói là Kinh Vô Tự; chữ viết là Kinh Hữu Tự. Về nguồn gốc thì Hữu sinh ư Vô. Khi hữu đã hiện sinh thì Hữu Vô tương sinh ấy là nói về lẽ trọng khinh.

    Kinh Thiên Đạo và Thế Đạo có dạy cách lập thiên bàn tại tư gia để thờ Đức Chí Tôn. Bàn thờ có 12 lễ phẩm. Thiên Nhãn đánh số 01. Đèn Thái Cực đánh số 02.

    Bàn Thờ Hộ Pháp duy thờ nơi Thánh Thất mà thôi. Bàn thờ Hộ Pháp có 11 lễ phẩm. Vị trí đèn Thái cực ở Thiên bàn thì bàn thờ Hộ Pháp để trống, không có đèn (vô cực). Nên Bàn thờ Hộ Pháp tượng cho Vô Cực. Vô cực đây là vô cực của địa cầu 67.

    Bàn Thờ Hộ Pháp do Đức Chí Tôn dạy lập ra. Đó là Thái cực tạo ra Vô cực.
    Đức Hộ Pháp thường giảng rằng Hộ Pháp và Diêu Trì Trì Cung có cùng một căn cội khí.
    . Lễ Hội Yến Diêu Trì Cung lần đầu tiên trong ĐĐTKPĐ: 15-8 -Ất Sửu (dl. 01-09-1925) đánh dấu ngày tạo lập địa cầu 67 cũng là Vô Cực Từ Tôn đến với Hộ Pháp, Thượng Phẩm, Thượng Sanh và Bà Hương Hiếu tại tư gia Đức Cao Thượng Phẩm.
    2/- Vô cực tạo ra Thái cực.
    Vô cực đây là Bàn Thờ Hộ Pháp.
    Thái cực đây là ngọn đèn bên trong Quả Càn Khôn.
    Ngày 12-8-Bính Dần (1926). Thầy dạy Ngài Bính lo làm một trái Càn-Khôn; có đoạn: .... Đáng lẽ trái ấy phải bằng chai, đúc trong một ngọn đèn cho nó thường sáng; ấy là lời cầu nguyện rất qúy báu cho cả nhơn-loại Càn-Khôn Thế-Giái đó; nhưng mà làm chẳng kịp, thì tùy con tiện làm thế nào cho kịp đại-hội - Nghe à!
    (TNHT Q1 trang 45 bản in 1973).

    Xét về thể pháp ta thấy bây giờ (2013) chưa tạo được Quả Càn Khôn bằng thủy tinh như Thầy dạy nên đèn Thái Cực của địa cầu 67 còn ẩn khuất với tầm mắt nhơn sanh. Nhưng chúng tôi tin rằng khi môn đệ Đấng Cao Đài xúm xít nhau công cử nhân sự cầm giềng mối đạo (là công cử người thi hành trách nhiệm chớ không phải công cử vào hàng phẩm chức sắc) từ đó gầy dựng Hội Thánh do Thiên Hạ lập nên để trình dâng lên Đại Từ Phụ thì Quả Càn Khôn bằng Thủy Tinh sẽ được nên hình.
    Nhơn sanh sẽ thấy đèn Thái cực của địa cầu 67 phô bày rạng rỡ và ngọn cờ cứu thế của ĐĐTKPĐ sẽ tung bay nơi biển trần khổ để độ rỗi chúng sanh.

    Thầy CẦM CHÁNH GIÁO.

    Hội Thánh do Thiên Thượng lập ra đã LẬP THÀNH CHÁNH GIÁO.

    Hội Thánh của Thiên Hạ lập ra sẽ THỰC THI CHÁNH GIÁO.

    Đó là 03 giai đoạn rất rõ ràng, rất minh bạch của ĐĐTKPĐ.
    Thầy không giao chánh giáo cho tay phàm nên dù ở giai đoạn lập thành chánh giáo hay thực thi chánh giáo đều phải do sự điều khiển của Bát Quái Đài. Bát Quái Đài là hồn Đạo, Hiệp Thiên Đài là chơn thần của Đạo, Cửu Trùng Đài là xác của Đạo. Hồn đủ quyền điều khiển chơn thần và xác.

    Đó là ý nghĩa của bài Thánh Ngôn ngày 12-2-1933 (29-2- Quí Dậu). Bà Bát Nương dạy:
    Em an dạ, từ đây đã quan-kiến sự kết-cuộc của Chí-Tôn đã định trước. Em nhớ lại, khi Ngọc-Hư định cho Hiệp-Thiên-Đài cầm số-mạng nhơn-sanh, lập thành chánh-giáo, thì Đại-Từ-Phụ lại trở pháp, giao quyền ấy cho Cửu-Trùng-Đài. Cả Ngọc-Hư chư Thần, Thánh, Tiên, Phật đều ngạc-nhiên sự lạ. Đại-Từ-Phụ phổ-giáo rằng: Hay, hay không lẽ để phận hèn, ngày sau sẽ rõ thánh-ý Người quyết liệu.
    (TNHT Q2 trang 86)
    &&&

    Minh họa cụ thể thì Đại Từ Phụ ví như ông chủ lên chương trình lập ra một nhà máy để sản xuất hàng hóa.
    Ông chủ giao cho một êkip chịu trách nhiệm lập ra nhà máy và vận hành cho suông sẽ rồi thì bàn giao (là Hội Thánh do Thiên Thượng lập ra mà cụ thể là Hiệp Thiên Đài thủ vai chánh; Cửu Trùng Đài thủ vai phụ).
    Ông chủ nhận công trình xong thì giao cho một êkip khác vận hành nhà máy để cung ứng sản phẩm ra xã hội (là Hội Thánh do Thiên Hạ lập ra mà cụ thể là Cửu Trùng Đài thủ vai chính; Hiệp Thiên Đài thủ vai phụ)./.

Trang 2/2
1 2

Nội quy viết bài

Nội quy viết bài
  • Quý hiền không thể tạo chủ đề
  • Quý hiền không thể gởi Trả lời
  • Quý hiền không thể gởi tập tin đính kèm
  • Quý hiền không thể sửa bài viết của quý hiền
Chủ đề giống nhau
  1. LUẬT THIÊN ĐIỀU -PHÁP LUẬT HAY LUẬT PHÁP
    Bởi admin trong mục Phòng chờ kiểm duyệt
    Replies: 0
    Có Bài Mới: 30-10-2008, 08:23 AM