+Trả Lời Chủ Đề
Trang 4/4
1 ... 2 3 4
kết quả từ 31 tới 36/ Tổng số 36

Ðề tài: Xâu chuỗi Từ Bi.

  1. #31
    Tham gia ngày
    Oct 2007
    Bài viết
    1.368
    Trung ngôn's Avatar
    4. TRỞ VỀ CÙNG NHIỆM VỤ

    Trung Hưng Bửu Tòa, ngày 30-01-ĐĐ.32 (Đinh Dậu)
    (01-3-1957)

    THI

    CAO thượng nhờ tu lập vị mình,
    BẢO tồn Quyền Pháp được tinh minh;
    VĂN ngôn giáo hóa khai Chơn Đạo,
    QUÂN tử làm cho rạng Thánh hình.

    Chào chư Thiên ân chư Chức vụ cùng toàn thể Đạo tâm nam nữ.

    Nghiêm Đàn, xin mời an tọa.

    Giờ nầy Tiểu Thánh đến cùng chư quí Hiền huynh để bàn nghị một chương trình xúc tiến tổ chức cơ sở Minh tra.

    Trước Tiểu Thánh để lời cùng chư Thiên ân và toàn thể chư Chức vụ cùng tất cả quí Đạo tâm trong Giáo hội TRUNG HƯNG phải trở về cùng nhiệm vụ. Năm Khai Cơ Giáo Pháp là một năm hồng ân ta cùng thi nhau với thời gian kỷ lục để hoàn thành sứ mạng. Chúng ta có trọng trách lớn lao, nên Tiểu Thánh đầu năm nêu năm chữ là phải “TRỞ VỀ CÙNG NHIIỆM VỤ”.

    Nhiệm vụ của mọi người ai cũng có hai phần, một phần tu kỷ, một phần độ tha, hai phần mà một, một phần mà hai, như gia đình thì người con phải TU THÂN, TỀ GIA, Quốc gia thì người dân phải CỨU NƯỚC và DỰNG NƯỚC, về Tôn giáo người Tín đồ phải GIỮ ĐẠO, TRUYỀN ĐẠO. Người giữ Đạo là người phải thế nào? Là làm tròn cái bổn phận của người Tín đồ đối với THẦY với bạn. Với bạn ta phải TÍN, THÂN, HÒA, ÁI, làm cho giữa nhau một mối tương quan, bạn nhờ ta mà nên, ta nhờ bạn mà thành, nương nhau mà tiến mà tu mà học mà sửa chữa tánh tình. Với THẦY ta trọn tin trọn kính, đem thân trong sạch thờ cậy nơi quyền năng THẦY mà thắng tất cả pháp giới ma lực, nhờ đức tin làm cho giữa ta và các Đấng Thiêng Liêng gắn chặt, hằng giao cảm, nên thân tâm được gội rửa điển lành, ngày một trở nên thanh tịnh. THẦY và bạn là hai yếu tố quan trọng tương liên. Giữa hai phần đó còn một phần quan trọng thứ yếu là pháp luật để nối liền cho đôi bên suốt thông không rối loạn. Pháp là đường lối dẫn dắt, phương pháp họp thành đôi bên, người tu phải qui y TAM BẢO là thế.

    Tam bảo là PHẬT, PHÁP, TĂNG. PHẬT là THẦY, TĂNG là bạn, PHÁP là tổ chức để đưa rước chúng sanh huờn nguyên phản bổn, cũng là Hội Thánh. Có qui y Tam bảo bên ngoài cùng với THẦY với HỘI THÁNH với NHƠN SANH thì thân nầy mới bảo đảm, mới chế được phàm phu tình thức, mới giữ vững giá phẩm con người, mới mong đạt cơ tận thức. Bên ngoài được rồi thì đồng thời bên trong của tâm ta cũng được TAM BỬU là TINH, KHÍ, THẦN mãn túc. TINH mãn không dâm dục, KHÍ mãn không đói rét, THẦN mãn không mê nhọc, tự khắc huân kết KIM ĐƠN. Nên về phương luyện Đạo nhiều người tu, ít người đạt Đạo, là vì bên ngoài chưa tròn xứng với nhiệm vụ, không qui y Tam bảo của Luật Pháp ấn định, rồi cầu kỳ nơi thâm viễn mà xa con đường TRUNG ĐẠO nên lạc vào Bàn môn ngoại giáo. Tiểu Thánh khuyên cùng toàn Đạo muốn tu cho đắc Đạo thì phải thương THẦY mến Bạn, lấy Pháp Luật làm phương hướng giữ Đạo, sửa mình, để cho khế đồng tương ngộ, hợp với người, thuận với Trời. Bằng bỏ Pháp Luật đi thì thân bị hèn nhục, tâm bị hôn mê, linh căn đọa lạc, với người họ chán ghét ruồng bỏ, với Trời thì bị từ khước quở phạt, vì Pháp Luật là qui tắc để làm Người, làm Tiên, làm Phật, thì phải giữ lấy Pháp Luật làm căn bản. Đã nói Pháp Luật là qui tắc làm công cụ chế tạo phàm phu nên Thánh đức, tội ác hóa phước duyên, mê ngu ra sáng lạng, thì sao lại lìa bỏ nó được. Ví như muốn có cơm thì phải nấu, nấu cần có củi lửa nước gạo và nồi, thét lửa cho sôi, sôi rồi bớt lửa, nếu còn dùng đốt thì hư cháy, mà nôn nả thì sống sít, nên qui tắc phải có chừng độ. Nói tóm lại là muốn cho thành công phải y hành Luật Pháp qui tắc.

    Phần giữ Đạo đã được căn bản, thì hàng ngũ mới vững chắc, cơ sở mới bền lâu, phương danh được rạng rỡ, thế Đạo được to lớn mạnh mẽ, nội bộ uy nghi, tình thương chan chứa, sức sống phân đều, kẻ nầy có bổn phận với người nọ, người nọ có bổn phận với người kia, vì thương nhau mà lo cho nhau về phần xác cũng như phần hồn, không nỡ lòng để nhau sa lạc, nên một điều lầm lỗi bằng lời nói, bằng việc làm, bằng dung dáng, đã trông vào thấy có phần tai hại thì cùng nhau xúm lo sửa chữa, bảo nhau nên thôi, khuyên nhau nên bỏ, chỉ nhau nên tránh, nói nhau nên chừa, cản nhau nên thối bước, vì thương nhau mà không ngần ngại, thương nhau mới xây dựng giúp đỡ cho nhau, lòng thương nó phát ra bằng cử chỉ, bằng lời nói, là các Pháp môn cứu người, người tiếp thâu vào lòng thấy có phần hối cải mà cảm ngộ được lẽ Đạo, nên người có lỗi họ rất vui sướng bằng lòng, vui và mau nhận lỗi là vì cái tình thương yêu chơn thật của bên kia nó bắn xạ vào tâm linh một lằn điển quang mát mẻ, vẹt cả u ám mê lầm, nếu kẻ kia không phải vì lòng thương yêu mà nói mà cản ngăn thì thái độ ấy đối với người phạm phải không thành hiệu lực, mà còn gây lòng phản trái là khác. Vì vậy Pháp môn cứu người độ đời cần phải thực tâm không môi miếng, lòng thương kia nó chan chứa mà hòa lẫn trong khối Đạo tâm, nó là một bờ tường kiên cố để ngăn ngừa sự vô minh tội lỗi. Bởi vậy, người cha sở dĩ thương con không muốn cho con hư, nên lúc nhỏ hay coi chừng, lúc lớn hay nhắc nhở là cố xây dựng cho nên người, đẹp danh tốt phận, vì lẽ chung và tinh thần tiến bộ thì tự nhau xây dựng cho nhau có cần gì người cầm pháp luật răn he sửa trị, vì trình độ của Đạo hữu còn kém nên phần đông thấy lỗi của bạn lại che dấu đi gọi là ơn và thương mà khỏa lấp, không ngờ đó là giết bạn bằng cách âm thầm, cũng có người thấy lỗi của bạn lại cao rao bàn tán xầm xì làm cho người có lỗi càng lỗi thêm, người thấy lỗi đã không sửa được lỗi mà làm cho lỗi càng to, và gieo rải lỗi ấy cho chung quanh mọi người cùng bị lỗi thành ra cả đám. Ôi! người đó đã gây biết bao ác hại cho Đạo, ví như lửa một nhóm không tưới tắt, rồi lại nhen nhúm cho to, đem mồi đốt cùng các chỗ cho cháy to lan rộng. Vì vậy Tiểu Thánh khuyên người giữ Đạo nên dè dặt tiểu tâm, không tạo được lành thì đừng gây ác. Phần giữ Đạo mà hàng ngũ giác ngộ được Pháp Luật thì phần truyền Đạo rất dễ dàng, cũng như cái thùng lành, cái gàu có nhỏ múc lên cũng chứa được nên phần nội bộ rất quan trọng.

    Mỗi cá nhân biết quí trọng lấy phần tâm, thấy được cái giá trị thiên chức của mình, thì cố gắng dồi luyện tinh tình, chế kèm ý dục, làm tròn bổn phận thiêng liêng để được xứng danh một Tín đồ của bảng hồng danh nơi Thiên vị. Cái danh vị Tín đồ của CHÍ TÔN không dễ ai xưng cũng được. Người có thiện duyên phúc đức mới gặp TAM KỲ Đại Xá, làm một đệ tử của THẦY làm sao cho xứng đáng. Đã biết cái giá trị kia muôn năm khó gặp thì lo khép mình vào trong khuôn phép đạo đức để được chóng thành một môn đệ xứng đáng, hầu thọ lấy Quyền Pháp tối linh để nâng cao phẩm vị con người, người được ân phước như thế mới hầu ra giúp đời cứu người mà bòn chắt công hạnh, xây nên lầu đài nơi cõi Tiên bồng. Cái nhiệm vụ làm người môn đệ ta nên cố gắng để được tròn xứng với cái bổn phận, hằng ngày tu tiến thân tâm, làm cho sáng danh của mình của Đạo, để rồi cứu người cứu mình, cứu cái đời dã man tội ác, tạo nên một cảnh hòa bình hạnh phúc cho ngày mai. Sứ mạng đặt trên lời nói, ý nghĩ, việc làm, mọi cử động đều làm khuôn phép mẫu mực cho con, cho nhà, cho người, cho nước. Được thế mới hầu cứu độ chúng sanh trong trầm luân khổ hải. Luật pháp không đòi hỏi quá mức con người, chỉ buộc mỗi cá nhân phải làm đúng với cái tên đã có. Cái tên ấy là “NGƯỜI TÍN ĐỒ CỦA ĐẠI ĐẠO” Tín đồ của Đại Đạo không phải chỉ như một hội viên của một đoàn thể nào có tánh cách xã hội, nó còn thiêng liêng hơn gấp mấy trăm lần. Vì một hội viên phải phục tùng tôn chỉ của hội là tuân hành điều lệ kỷ luật đã ấn định, để làm cho hội được lớn mạnh, phát triển dễ dàng. Hội ấy là một tổ chức từ thiện nhứt thời, chan trải tình nhơn loại giữa nhau. Hội viên hội ấy làm sao sánh kịp được cái tên Tín đồ của Đại Đạo. Tín đồ laư người đã được cứu, được nâng mình lên trên tất cả cái gì mà người ta gọi là phàm phu hèn thấp, đã được khước bộ Âm Ty, được vào trong hàng Thánh đức, được THẦY và các đấng Thiêng Liêng hằng trông coi dìu dắt, thoát nơi đen tối vô minh. Người Tín đồ có giá trị nơi phần Thiêng Liêng để độ phần hồn siêu xuất khổ hải, cứu phần xác danh phận cao tôn. Ôi! Từ lâu người Tín đồ ngỡ là vào cửa Đạo để cho vui, chưa thấy cái giá trị tôn quí trong hàng Thánh đức, nên vào thì vào, tu cũng tu, chớ nào thấy cái trọng trách phải làm sao cho xứng đáng và được đẹp lòng THẦY điều độ. Từ lâu quẩn quanh đua tranh với mồi danh bả lợi, giành xé nhau với tấm mặc miếng ăn, mua sự thỏa thích cho ý tình mà quên thấy xấu hổ ti tiện và tự hạ giá trị con người xuống cùng hàng thú vật, nên hôm nay là năm CHỈNH PHÁP, GIÁO PHÁP, cần được chỉnh đốn mọi mặt trong nội bộ mà nhất là Tín đồ để cho xứng đáng một người tu, khỏi mang tiếng cái tên "Học trò TIÊN mang lốt ĐẠO". Vì thế mà lời kêu gọi của năm Khai Cơ Giáo Pháp, khảo xét tất cả từ Nhơn sanh chí Hội Thánh, kẻ Thiên Chức người Tín đồ phải mau mau ”TRỞ VỀ VỚI NHIỆM VỤ” Trở về là nghĩa làm sao? Phải chăng từ lâu ta đá đi xa luật phẳp tách biệt cùng THẦY, nên hầu như rời cách con đường tạo Tiên tác Phật. Nên trở về là ý nói qui y cùng THƯỢNG ĐẾ, cùng Tổ chức, cùng Đoàn thể của mình. Về với THẦY, ta phải làm những gì cho xứng đáng với nhiệm vụ? Về với Tổ chức, với chúng bạn thì làm sao? Nên nhiệm vụ của Tín đồ là giữ tròn TAM QUI, NGŨ GIỚI làm đúng 24 ĐIỀU THẾ LUẬT để sửa mình, để độ người, cùng nhau siết tay xây dựng nền móng Đạo, hàng ngũ sống còn kết thành bức tranh tốt đẹp kỳ xảo. Chư Chức sắc chư Chức việc ai ở cấp bực nào trong hàng phẩm nào, đều làm tròn phận sự là ”Trở về với nhiệm vụ”. Trở về như thế là QUI Y PHẬT vị, nương lấy oai thần điển huệ CHÍ TÔN mà tạo thành con người Bồ tát. Người Bồ tát là người giữ đúng Pháp Luật, nhờ Pháp Luật mà tạo cải thân tâm, chế phàm phu, ngăn tình thức, xây dựng con người Thần Thánh vứt bỏ được oan trái phiền não nghiệp chướng, ác tâm, lòng vui tươi, thân khỏe mạnh, thần trí sáng suốt, giá phẩm tăng cao, đức hạnh uy nghi, cảm hóa được người bỏ dữ theo lành, cải tà qui chánh, ma quỉ khâm phục tôn ca, ấy là QUI Y PHÁP, nhờ tùng Pháp mà đi đến Đạo, đạt Đạo để cứu chúng sanh, mà cứu được người là "Đại thiên hành hóa", cứu người không phải học cho nhiều, nói cho suốt, biện bác cho tài tình, cứu người ở trên thực chất bằng hành động, lời nói việc làm đã chứng tỏ mỗi ngày mà chính yếu là phần công phu thực hành tu dưỡng nơi thân tâm, hiện ra dung dáng bằng đức hạnh, làm cho điển lực nơi người rung động từng cơn như lằn sóng, rất có hiệu lực, nói ra ai cũng ưa nghe, làm ra ai cũng ưa học, khiến được xa gần tất cả ai cũng được thế, thì bao nhiêu hiệu lực kia cộng họp lại thành khối, khối ấy mỗi một lúc muốn phát ra thì có khác chi xuân khí đầu năm, không nói cứu sống nuôi mạnh trợ lực cho vạn vật, mà vạn vật được tiếp lấy khí xuân dương phát tái hồi sanh vượng. Ôi! Ai biết Quyền Pháp đó chăng? Vô danh phi thường danh mới thành đại nguyện, nên Vô vi để dịch sử quần linh là phương tu lập Pháp. Lập Pháp là lập cái thân, lập cái thân là lập thành Thánh Thể cho Đại Đạo. Lúc trì châu khởi chú, cúng sám quì hương, vận Khí điều Thần là làm cho thân được lập, tâm được thanh, Quyền Pháp được tụ hội, Thần Khí qui về pháp giới tịnh yên, nhứt khắc trụ Thần vào đâu là sử dịch được đó. Vô vi không phải không làm để chơi rông, tiêu cực với nhiệm vụ, mà trái lại để tăng trưởng sức lực hoạt động bên trong, bình tỉnh mà tiếp phăng nguồn gốc mối manh của vạn hữu mà định phương tận độ.

    Vì Pháp Luật cần yếu cho người, người nương Pháp Luật mà lên ngôi Thượng Phẩm. Pháp Luật cứu được mình, cứu cả chúng sanh, nó là cái qui củ nhất định không ai bỏ ra mà nên việc được. Vì vậy về phần giữ Đạo là giữ Pháp Luật để cho còn Đạo, còn Đạo là còn thân tâm Bồ tát của ta, còn ta còn Đạo thì còn mong ngày tận độ chúng sanh, chúng sanh quay về với Pháp Luật thì chúng sanh và ta laư một. Một ấy là Đạo, nên lấy con số 1 làm đề mục cho việc giữ Đạo hành Pháp. Lấy con số 2 làm bộ máy chế hóa cho tâm tức điều hòa, Đạo Đời không trái. Chỉ có 2 mới làm được việc giữ Đạo truyền Đạo. Sao vậy? Vì 2 là phần Khí của Tạo hóa để trưởng thành vạn hữu, để phân định sáng tối, để phân thanh giáng trược, để ghép liền mảnh nọ thân kia cho đôi phần dính dáng, 2 là Pháp, Pháp để làm cho thành sự, còn Luật lại để cho sự sự tương liên. Pháp Luật là cơ mầu nhiệm cứu người vô kể. Phật đã thành, Phật sắp thành và chúng sanh sẽ được thành Phật, đều nương Pháp Luật. Phật đã qua, Phật sắp tới đều dính liền, khác chi tràng hạt trên tay lúc đương lần niệm, cứ lăn quay hết vòng này sang vòng khác, đều yên vững nương lấy sợi dây Đạo Pháp mà tiến về với câu Thần chú. Câu Thần chú là tiếng gọi bao hạt từ bi, còn gọi còn thấy chúng sanh quay mình trong Pháp Đạo tiến về một phương để chầu THƯỢNG ĐẾ. Không ai không nhờ Quyền (THẦY) Pháp (Hội Thánh) mà được cứu. Vì vậy kẻ có trách nhiệm nên thận trọng mà lo tròn sứ mạng nơi mình, rán tu để cầu đạt Đạo.

    Bây giờ nói qua về phần truyền Đạo. Phần nầy không phải riêng cho Giáo sỹ Truyền Giáo, mà cũng không riêng chư Thiên Phong Chức sắc của Hội Thánh, mà là phần việc chung của mỗi Tín đồ. Nếu nội bộ có đủ tư cách Quyền Pháp tinh minh, chẳng những độ chúng sanh nơi cõi Ta bà mà còn độ cả Thiên la chúng Thần trên Thượng giới. Điều quan trọng hơn hết là phần giữ Đạo, ví như ngọn đèn muốn soi sáng khắp một gian nhà thì sự sáng nó bắt từ trong cái tim ở miệng bình mà ra, chớ phải sự sáng ở ngoài mà đến đâu, cũng như khai mương, đào lạch để đem nước cho đến phương xa thì nước gốc ở mạch nguồn, chớ nước đâu phương xa chảy về nguồn cả. Vì vậy phần giữ Đạo là chính, phần truyền Đạo là phụ, nói phụ không phải để đặt nhẹ vấn đề nầy, mà để ta phải tu chỉnh nội bộ trước nhất cho hoàn thành vững chắc, rồi đi truyền Đạo mọi nơi. Nếu giữ Đạo mà không truyền Đạo thì không thành Đạo. Người truyền Đạo là người hiện thân của Pháp Luật, có cái thân Pháp Luật mới có lời nói Pháp Luật, việc làm Pháp Luật đi dạy người học tu Pháp Luật. Nên truyền Đạo là truyền bá Pháp Luật để được cứu. Pháp Luật là cái cầu bắc ngang cho Người và Trời làm một, làm cho khách Ta bà nơi phàm tục qua bờ giác bên kia. Truyền Đạo là gieo giống lành vào lòng chúng sanh, và gieo sự sáng vào cõi tăm tối. Giống lành sự sáng chính là THƯỢNG ĐẾ hay là đạo đức. Có giống lành sự sáng nơi mình mới có mà gieo, chớ không lẽ hai tay không vải vào thiên hạ bằng thứ chi để cứu, giống lành sự sáng ta có sẵn là nhờ ta tiếp liên với THƯỢNG ĐẾ, do nhiều công phu tu tập lâu ngày, cái thân làm chỗ chứa giống lành sự sáng, chớ không phải tự nhiên không mệt nhọc mà có, có là nhờ thân ta đã dọn sạch giống dữ sự tối ra khỏi để cho giống lành sự sáng được tụ, không thể có hai đối tượng ở chung nhau làm thân được, hễ chứa lành thì dữ phải đi, có sáng thì tối kia phải hết. Người truyền Đạo phải tu tập Quyền Pháp mà cứu đời. Người truyền Đạo gần Nhơn sanh hơn hết là Chánh Phó Trị sự, Thông sự, một thành trì giữ Đạo mà cũng là cờ Đạo cắm khắp nơi. Vậy khuyên nhắc cơ sở Xã Đạo rán lo tu học.

    Tiểu Thánh chào./.
    Trung ngôn.

  2. #32
    Tham gia ngày
    Oct 2007
    Bài viết
    1.368
    Trung ngôn's Avatar
    7. CHỈ CÓ PHƯƠNG TU GIẢI THOÁT
    LÀ ĐI ĐẾN LẼ THẬT

    Thánh Thất Ngọc Linh Đài, Ngày 25-3- ĐĐ.32 (Đinh Dậu) (24-4-1957)

    TÁI CẦU

    THI

    NGỌC quí con thường bữa bữa trau,
    HOÀNG cung ước đợi trẻ hòa nhau;
    THƯỢNG thừa nâng bước trên Quyền Pháp,
    ĐẾ Đạo lần ba lắm nhiệm mầu.

    THẦY rất đẹp lòng được trông thấy nơi đây các con đã hòa nhau mà xây dựng nên ngôi THÁNH ĐƯỜNG để làm nơi hội họp, chiều sớm có nhau núp dưới quyền năng ân phước của THẦY. THẦY sẽ luôn luôn che chở các con sống được yên lành trong Thánh Thể.

    Các con đã sớm giác ngộ đường tu, lòng quyết đi trên đường giải thoát thì Quyền Pháp CHÍ TÔN con được gội nhuần một ngày tiến cao trên công phu tu học. Muốn được ân phước ấy, các con phải có một nguyện lực thanh cao, một đức tin mãnh liệt. Đạo cao ma cao, các con phải trải qua những cơn khảo thí, nhờ khảo thí để sát hạch lại công hạnh, như bài vở con đã học được trong nhà trường, thầy dạy, bạn nhắc, có đem được vào lòng, ghi sâu vào trí huệ không, hay vì ham chơi mà lơ lãng quên trước quên sau, dạy một đường làm một ngã, nên phải thi. Có thi mới
    thấy mức tiến bộ, có chấm như thế là thước đo lòng.
    Nhưng THẦY cho hay khoảng đường đến đây là một đoạn gay go hơn hết. Các con nên nhớ lời! Gánh nặng đường xa, sức yếu phải nương nhau thì sự thành công cũng dễ. Nếu các con tách rời khối thân yêu đạo đức, phải bị khốn đốn đời đời, tách rời ra ngoài Thánh Thể của THẦY sẽ bị quỉ vương hành phạt.
    THẦY hằng dặn các con, chỉ có thương yêu nhau là đắc Đạo. THẦY là sự thương yêu, các con lấy thương yêu mà thờ kính THẦY, để làm cho đẹp dạ với nhau, các con có thương yêu được rồi thì quyền sống thật sự mới trở về cho các con, mà hiện lên bao nhiêu công bình, bác ái để tạo cảnh hòa bình hạnh phúc giữa nhau.
    Cái giá trị của con người là sống có quyền tự do và an toàn tươi sáng. Nhưng tương lai Đạo được thành ngày thế gian tốt đẹp, bốn biển chung nhà, Á Âu ruột thịt là nhờ bao nhiêu cái ý nghĩ, việc làm đầu tiên sáng suốt. Bây giờ chưa có cảnh ấy, các con trong khối đạo đức đây nên xây dưng cơ sở đó cho nhau chung họp và cộng hưởng cái lạc thú thanh bình giải bớt khổ đau. Được vậy chẳng những con an vui mà THẦY cũng sung sướng có cái thân Đạo lành mạnh, cái cơ thể Đạo tốt đẹp, để cứu thế độ đời.

    Các con sống thử trong khối bác ái đạo đức thì vui thú biết bao! Hiện tình Hội Thánh chưa đủ điều kiện tiến lên một bước sâu rộng, thì mỗi Họ trong mỗi phạm vi đầy đặc khối tương quan bình đẳng giữa nhau mà toan phương cứu mình, cứu bạn ra ngoài thống khổ. Làm vậy là lòng tu còn thấp tâm Đạo còn non, chớ mục đích là đồng trong một Đạo phải có trách nhiệm giữa nhau, Xã nầy, Xã kia tương quan, Thất nầy Thất khác ruột thịt dính líu giữa đời sống.
    Vì các con chưa làm được việc lấy của cải của mình mà sang sớt cho người khác hay đem sức mình làm lương để nuôi kẻ khác. Các con chưa sung sướng được thấy cái vui của người, chưa nhục hổ được nghe cái tệ của đời là vì vô minh nghiệp thức nó che lấp bản thể Tạo Hóa phú cho. Khi nào bản thể nó hiện ra nơi lòng, các con không còn thấy riêng rẽ nhỏ nhen chật hẹp. Sự nhỏ nhen chật hẹp gây ra khổ đau phiền não, không lúc nào yên vui tươi tỉnh, lúc nào cũng bị đen tối, khốn nạn hành phạt. THẦY không nỡ trông thấy tai nguy khốc hại ấy. THẦY hằng gần gũi các con, hạ mình xưng bằng THẦY gọi là CHA. Lo cho con. Ai thương con hơn Cha, ai dạy con hơn Thầy. THẦY dạy tùng theo Tân pháp mà giải thoát, thương yêu nhau mà giải khổ, hằng trì Châu niệm Chú và xây đắp công quả cho cao để chuộc lấy tội xưa là tiền khiên oan trái, thì tâm được thanh tịnh, tâm thanh tịnh rồi thì Trí Huệ mở rộng, Trí Huệ mở rộng là nhờ hành trì Giới, Định mà giải thoát hoàn toàn.
    THẦY mong sao các con vứt cả riêng tư, chế lòng dục vọng, ngự được ý tình, thì chắc chắn chứng quả tự do, mà cơ bí mật lần lần mở ra thông suốt khắp Càn Khôn Tam giới.

    Con ôi! Cái gì cũng giả dối cả, chỉ có phương tu giải thoát là đi đến lẽ thật mà thôi. Dù cho THẦY có ban cho con một Ông Hoàng là người bậc nhất trong thiên hạ rồi cũng là ảo vọng, mà còn kết cấu nghiệp quả kéo dài, sao sánh được phương tu mở mắt trông ngoài vạn vật, để tai nghe suốt Càn Khôn, chơi với Phật Tiên, sống liền cùng Tạo Hóa. Cái phương tu nó chắc chắn mà ít người làm theo, vì thiếu căn duyên, hoặc không gặp Đạo. Hôm nay THẦY đã đến cùng các con lấy điển quang bao bọc, truyền Thần trực xạ vào cõi tâm giới hư linh, các con chỉ có tin và muốn là được. Nhưng các con phần đông lại thất vọng cái giả cảnh của đời, đừng tưởng cái Ngai vàng nó vững chắc chắn đâu? Bè đảng đủ tin cậy đâu? Sức mạnh tài khôn đủ bảo vệ được đâu? Lời nói việc làm đủ cho người ta tin đâu? Tất cả cái gì giả trá là đều bị tiêu diệt cả!

    Ngày mai dương cương Chánh Pháp hiện, âm nhu tà thuyết đều tiêu, dù cho các con ở trong Đạo mà có cái niệm không lành, các ngũ quan tà ác cũng đều tiêu diệt cả. THẦY hứa chắc rằng nguơn tiêu diệt sẽ bước qua nguơn tái tạo, tất cả cái gì không chơn thật đều bị sụp đổ, cái gì chơn thật mới được tồn tại mà chuyển sang nguơn tái tạo. Vì ngày mai là ngày thế gian tạo cảnh an lạc Niết Bàn. Niết Bàn nghĩa là yên lặng, cái gì mất yên lặng không còn được du nhập vào cảnh ấy.

    Vậy THẦY khuyên con giữ trật tự Luật Pháp mà tu học, nuôi đức tin mà theo THẦY, đừng vì một lý do nào coi trọng cái sống giả, bỏ cái sống thật, chuộng cái khỏe tạm, bỏ cái khỏe đời đời, sợ cái đau khổ chốc lát, quên cái vui hạnh phúc trường cửu.

    Các con ạ! ĐẠO tạm ví như tấm gương trong. THẦY đặt treo trên đài, THẦY tráng thủy để thành đức sámg con soi, mọi người cùng soi, gương ấy phải năng lau chùi bụi bặm, nếu kẻ nào đem cả bẩn thỉu bôi vào cũng chẳng hại gì đến gương, hễ có dơ có ngày rửa sạch, chỉ sợ bị tróc thủy nơi trong, trông vào không sáng, hay bị vỡ đi, khó thể ráp liền, mà làm sao ai dám phạm đến, chỉ có quyền làm được là quỉ vương, mà THẦY cho phép chúng nó cạo thủy, bôi lem, chớ không quyền đánh vỡ. Thủy ở trong khó cạo, cạo được là tại con. Ngoài dễ bôi lem nhưng cũng dễ lau chùi mau sạch.

    Các con ở Tỉnh Đạo Bình Định về lòng tu được trổi hơn về điểm chơn thành, cũng đáng mừng, cái mừng của THẦY ban cho hay của người khác tặng, con thấy thì có hại, không có lợi. Vì sao? Vì thấy nên sanh hữu tâm bị hữu ngã, mà bị ngã chấp là bị vô minh.

    Vậy các con muốn diệt vô minh là không thấy cái tốt đẹp của mình, đem lòng kiêu ngạo, mà nên tìm cái khuyết điểm để lo sửa chữa, xây dựng cho thành, ấy là bước tu sẽ lần lần mở cơ tận độ.

    THẦY nói đây các con các Họ Đạo: CHÂU LONG, KIM QUANG và NGỌC LINH phải gấp rút xây dựng bản thân đạo đức, từ cá nhân, từ Xã Đạo và Thánh Thất.

    Các con ở trong Thánh thể dù nhỏ như sợi tóc, lỗ chơn lông cũng đều liên hệ, chia rẽ là tội đứng đầu, không tùy thuận dưới trên cũng đi vào đường hỗn độn. Từ đây các con vui trong khó nhọc mà hưởng phước thanh bình. Vậy THẦY cho biết là phải tùy theo đường Pháp luật của giai đoạn TRUNG HƯNG mà chờ THẦY nghe! Ong nên làm tổ, Kiến đào được hang, là nhờ đoàn kết đó con! THẦY ban ơn mỗi con; các con tùy nguyện lực mà đón lấy huệ phước.

    THẦY thăng./.
    Trung ngôn.

  3. #33
    Tham gia ngày
    Oct 2007
    Bài viết
    1.368
    Trung ngôn's Avatar

    30. CHỈNH ĐỐN QUYỀN PHÁP LƯỠNG ĐÀI MINH BẠCH

    Trung Hưng Bửu Tòa, ngày 22-4-ĐĐ.33(Mậu Tuất)
    (09-6-1958)

    THI

    THÁI hư một khí trọn muôn lành,
    BẠCH Ngọc THẦY thương độ chúng sanh;
    TRƯỜNG Đạo quả công tu tập gắng,
    CANH chầy tiếng trống điểm hồi minh.

    Bần Đạo chào chư Chức sắc, chư Đạo hữu nam nữ, tịnh Đàn an vị nghe dạy.

    Cuộc khảo thí tinh vi để gạn lọc Thánh phàm, phân ngôi định vị, nên toàn Đạo sớm biết mà giữ mình. Nước Thiên đàng không chứa người phàm tục, cửa Thánh đức chỉ rước bậc Thánh tâm. Ngôi Trung Hưng Đạo Pháp xây dựng một cơ sở Thánh hiền, hàng đẳng Thiên ân nên khép nép thân hình để lòng tu học chóng được nên người Khâm mạng giáo đồ, xứng trang Quyền Pháp, từ đây trở đi Bần Đạo chấp chưởng quyền hành nhất định không vị tình riêng giữ công bình để bảo vệ chơn truyền Hội Thánh, vị nào tròn công xứng đức Bần Đạo cầu xin thăng thưởng xứng đáng, vị nào ương ngạnh biếng nhác Bần Đạo hủy bỏ ra ngoài Hành chánh, Đạo hữu cố gắng tu hành, Quyền Pháp từ đây minh bạch trong ngoài trật tự tôn nghiêm. Vị nào giác ngộ rán lập công, Bần Đạo hứa dắt dìu, vị nào thấy không đủ sức đảm đương thì đưa tờ xin nghỉ. Chư Thiên ân từ Giáo hữu cũng như Sĩ tải trở lên buộc phải phế đời hành Đạo. Vị nào có lý do thì làm sớ tâu xin có thời hạn nghỉ phép, ai cãi lịnh bị ngưng quyền. Từ Lễ sanh đến Chánh Pho trị sự phải y theo Nội lệ và quyền hành tùy phẩm mà giữ giới, hành Đạo, chịu sự điều khiển của Hội Thánh, dưới quyền Giáo hữu sở trách. Nếu tước vị Hồng ân quá trọng mà không đủ tư cách để được tròn xứng thì được huyền chức lại thời gian, khi nào đủ điều kiện sẽ thọ phong lại ra hành Đạo. Chư Thiên phong và Hội Thánh thi hành.

    Các Hiền Hội Thánh từ đây nội bộ lo chỉnh đốn Quyền Pháp Lưỡng Đài minh bạch.

    HIỆP THIÊN ĐÀI là tòa ngự của THẦY. THẦY đến đó để trao yêu thương cho toàn con cái. Hội Thánh cũng đến đó để gặp THẦY tỏ lòng trong trắng lãnh lấy yêu thương. Trời đến đó, người đến đó. Đến đó không phải đến nơi lầìu cao mỗi Đền thất, mà là đến Luật Pháp vậy. THẦY đến cùng người bằng Luật Pháp mà trao yêu thương ban quyền sống cho Đời. Người đến đó để lấy phần phước xứng đáng thì cũng đến bằng Luật Pháp mới gặp THẦY. Vì vậy cơ cấu HIỆP THIÊN ĐÀI buộc từ đây phải giữ quyền hành pháp luật mà bảo vệ Hội Thánh, đưa bước nhơn sanh.

    CỬU TRÙNG ĐÀI là đẳng cấp thiêng liêng để chư nhơn sanh tiến bước về ngôi Thượng Phẩm, hành công lập vị ở mỗi cõi Trời. Trời Phật cũng theo đẳng cấp đó đến khai hóa độ người cứu chư Thiên, chúng Thánh thì phẩm vị hành pháp phải được chặt chẽ sáng tỏ. Từ nay Bần Đạo sẽ đến sắp xếp.
    . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
    . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

    Thôi, giờ nầy chư Hiền dọn mình đón mừng Hiền hữu THÁI SƠ THANH đá đủ 100 ngày du Địa Quan về phục lịnh và sau đó gặp gỡ có lời nhủ khuyên.

    Trước giờ Hiền hữu SƠ nhập đàn có chư Trấn đến mừng và THẦY ban phong Thiên vị. Vậy tái cầu đón tiếp. Bần Đạo xin kiếu.

    TÁI CẦU

    THI

    QUAN môn mở rộng đón hồng ân,
    THÁNH đức giồi trau Phật quốc gần;
    ĐẾ nghiệp Thuấn Nghiêu trên Thiện Phước,
    QUÂN thần bình đẳng trị an dân.

    Lão chào chư Thiên ân chư Đạo hữu, Đạo muội.

    Giờ nầy Lão đến đón mừng Hiền đệ THÁI SƠ THANH đã hoàn thành sứ vụ cứu độ chư Linh nơi Địa Phủ.

    Vậy toàn Đạo cùng Lão ngâm câu:

    Quyền Pháp linh thiêng siêu pháp giới,
    Tu công lập hạnh chứng Kim Baưn,

    Đồng ngâm vui sướng thay! Lão chào chư Đệ chư Muội.

    TIẾP ĐIỂN:

    THI

    QUAN thọ Bồ đề ngộ Đạo cao,
    ÂM ty tận độ phải truyền trao;
    BỒ đoàn năng tịnh thân vô ngã,
    TÁT thị từ bi đến Động Đào.

    Bần Nữ chào chư Thiên ân chư Đạo hữu, Đạo muội. Giờì nầy Bần Nữ lâm Đàn đón chào Hiền đệ THÁI SƠ THANH và mừng chư Thiên ân Hội Thánh thành công kỳ tận độ chư Linh thoát U Minh Địa Phủ.

    Bần Nữ an lạc như tịnh ngâm câu:

    Quyền Pháp Trung Hưng khai ám thất
    Cứu nhơn độ thế chứng Tiên Thần

    Bần Nữ chào chư vị.

    TIẾP ĐIỂN:

    THI

    ĐÔNG độ ngày thành thóat khổ đau,
    PHƯƠNG Trời cứu chúng quản gì bao;
    LÃO Vân Tiêu đến nơi Âm cảnh,
    TỔ thuật khai môn thoát nghiệp đầu.

    Bần Đạo chào chư Thiên ân, chư Đạo tâm.
    Giờ nầy ngự cơ đón chào Hiền đệ SƠ THANH thành công trên đường tri ân cứu độ, mừng Hội Thánh Quyền Pháp đắc linh.
    Chư Hiền thành tâm cung kính tiếp Giá. Bần Đạo chào.

    TIẾP ĐIỂN:

    THI

    CAO thanh được hưởng phước cao dày,
    ĐÀI ngự bên THẦY báu trọng thay;
    THƯỢNG đạt noi gương người Thánh triết,
    ĐẾ đầu sám hối được ơn THẦY.

    THẦY các con, THẦY mừng các con.


    Giờ nầy THẦY đến cùng các con để ban khen công hạnh của NHƯ SƠ lúc bình sanh dày công tu học, lao khổ vì Đạo thương mến lân mẫn nhơn sanh. Nó đã được chiến thắng ma lực cành huống khổ đau, nó dẫm trên chông gai vượt qua chướng ngại mà vui, nung sôi lòng Đạo; mặc dù trước ngày còn ở thế lung lạc say đắm bảy tình, nhưng khi giác ngộ giữ trọn giới luật. THẦY khen tặng vào hàng Nhị Đẳng: "Nhất Phẩm Nhị Thừa Hoan Hỷ Chơn Quân".

    Vậy các con cùng THẦY một ý đó chớ gì? Phải không?

    Hôm nay các con kể ra cũng được tròn một phần nhiệm vụ độ hồn kỳ truy phong lọt sót số Đạo đồ. Hôm nay mới truy cứu được, nhưng các con phải cố công một ít nữa là lọc lại những con nào có danh sách trong Họ Đạo mỗi Tỉnh thì làm ra một bộ tử, còn cha mẹ anh chị bà con của Đạo đồ vì công cán tu học của Đạo đồ, hoặc con đó có lòng tin và hộ trì Pháp Đạo thì để riêng ngoài bộ Thánh mà gọi là danh sách tri ân. Còn số được truy phong siêu bạt trong ngày Mồng Tám tháng Tư năm 31 thì để y linh vị cũ, sau sẽ phân lại, NHƯ SƠ sẽ phân ngôi thứ.

    Thôi. THẦY ban ơn các con, THẦY thăng.
    TIẾP ĐIỂN:
    Chào mừng Hội Thánh. Chào chư Thiên ân và mấy em có nơi Đàn.
    THI
    THÁI dương soi sáng khắp Tây Đông,
    SƠ bộ chung xây cảnh đại đồng;
    THANH tịnh mà tu nhờ phước huệ,
    Mừng vui gặp được mối Trung Tông.
    Sung sướng! Hôm nay đón mừng Thánh ân tiếp kỳ Phước huệ, mà lại vui mừng về đây gặp được quí Thiên ân Đạo Đệ, Đạo Muội, và Đạo hữu 17 Thánh Thất cũng như mấy em ở Quảng Ngãi có mặt ngày này.
    Đời của Anh lúc sống làm Đạo dù ở cành ngộ nào mà gặp được Đạo hữu là mừng vui mà bao nhiêu mệt nhọc cũng trút được. Vì vậy thấy làm Đạo an nhàn, thấy mình không cô độc, sống có nhau khổ vui cũng có nhau, một gia đình đầy thương yêu tin cậy, trên có Trời Phật, dưới có Đạo tràng, ngày tháng thung dung không bận rộn.
    Hôm nay nền Đạo Trung Tông Hội Thánh ta công việc nhiều, Đạo hữu ta kiệt quệ về kinh tế mà gặp hoàn cành khảo đảo, mấy em tuổi còn non, trí còn cạn. Đã đành tam ngu thành hiền, nhưng Hiền Thánh ở thời nầy một thân cũng khó làm cho kẻ dại cảm mến. Người ít, việc nhiều phân tán mỗi nơi, thi hành mỗi việc, phân chia lực lượng như thế khác gì đốm lửa dồn lại thì sáng, chia ra thì mờ. Nhưng tin ở THẦY, cậy ở ta có Quyền Pháp mà bạo dạn làm những việc lớn lao, tội nghiệp mấy em, nếu anh được cùng sống để chia sớt nỗi ưu tư nặng nhọc cùng Hội Thánh cùng Đạo hữu. Thôi vẫn biết cơ Trời phải thế; có vậy mấy em mới biết tự cường tự chủ, chịu gánh vác việc Đạo cho nhơn sanh. Nếu mấy em còn quí anh lớn thì làm sao thành nhân trong giai đoạn Khai Cơ Giáo Pháp nầy, đã nhảy lên một nhảy dài thì một lòng thẳng tiến, đã cho thuyền khỏi bến thì nhắm tới một lèo.
    Hôm nay Hội Thánh quí anh tịch tịnh rồi, thì rán sức đảm đương Quyền Pháp, gắng lòng thắng khỏi cơ khảo đảo mà tu, nương nhau trên dưới hòa thân, khó nhọc cùng nhau bàn bạc, nên hư khuyên nhắc chung lo, lấy dạ đạo đức thương yêu ở cùng Đạo hữu, khiêm nhượng ân cần ở với các Đầu Họ, các cơ sở truyền Đạo giữ Đạo.
    Về việc gia đình vợ con em cháu nên vui sướng mà tu, con người ở thế gian không ai khỏi bị nghiệp báo lôi cuốn trong vòng sanh tử khổ đau chìm đắm trầm luân trong khổ hải, nếu không giác ngộ thì mãi trong kiếp tối tăm nầy, nên có duyên gặp THẦY gặp Đạo thì rán mà tu lập công bồi đức để sau về Lạc quốc hưởng hồng ân thanh tịnh vui nhàn, đừng vì một sự thể hơn thua bằng lời nói, chỗ đứng nơi ngồi mà mệt lòng gây ra tội lỗi. Một gia đình sở dĩ có ra là do duyên nghiệp tương quan cấu hợp để vay vay trả trả cho tròn chớ có gì là chơn thật. Chơn thật chỉ là một chữ tu, tu là chìa khóa mở cửa chơn thật đặng vào, có tu mới biết nhận mình là giả, mình giả mà nói mình đây thật bị chôn lấp trong cái giả mà đôi lúc muốn la lên, mình giả, lấn át. Vậy mình không tu là mình đó không phải mình mà đó là ma nghiệp thức theo mình để báo trả.
    Nay Đạo hữu và bà con ta! Tôi lúc sống lòng tin THẦY tưởng Đạo rất chí thành cũng thấy được điều trái phải, việc đáng việc không đáng, thế mà nhiều khi thắng không nổi ý tình của xác thịt, muốn ăn sung mặc đẹp, tiêu xài, muốn nghỉ hơn là công phu, muốn chơi hơn là học hỏi, mà lòng tôi lúc vui lúc buồn, giận lên bực rực, muốn la to nói lớn, khi tôi tỉnh lại mới thấy đấy là ma nghiệp, tôi trông vào người khác lúc giận tợ như chằng tinh, bộ như thú dữ, mắt mũi tay chân dễ sợ, lúc bình thường đẹp đẽ vui tươi ra người hiền đức đạo mạo lắm, thế mà khi họ nóng giận thì người của họ lại trở thành con vật dữ. Tôi nghĩ tại sao mình tu để cầu thoát kiếp thú, kiếp người mong được thành Tiên, thành Phật mà giận dữ làm gì cho nó hóa thành con thú, lúc mình là người, vậy tôi cố gắng ăn năn nhẫn nhịn cho cơn giận để đừng tái diễn sa vào kiếp thú.
    Vậy Đạo hữu nhớ lời tôi.
    Tôi khi bỏ xác thịt nầy được THẦY truyền dạy đến cung U Minh Bồ Tát để cùng Người với tôi 100 ngày du khắp Địa Phủ để rao lời Giáo Pháp tận cứu của kỳ Đại ân xá CHÍ TÔN.
    Ôi! Thương thay! Cảnh khổ nơi cảnh tội lỗi nầy. Con người sống trong nghiệp hình chịu không biết bao nhiêu lần đau khổ, cảnh nầy là một cảnh hỗn loạn đen tối, lòng người mê mờ vọng dục, khởi động rồi tàn sát ám hại vô cùng tội ác, sống thiếu ăn thiếu mặt, thiếu không khí ngoài trời, thiếu thở, thiếu uống, lòng cứ buồn, rồi điên lên, rồi tự nhảy sông, nhào mình trong lửa, lòn cổ vào dây, đưa tay cho kẹp, không xiết khốn cùng, hình phạt nầy bởi tự người hay tự nghiệp quả?
    Không phải chuyện Âm Ty là một cảnh đời nặng nề đen tối, họ thiếu trí giác, nhưng không phải không biết, họ biết khổ, biết đau, biết sợ, biết thèm muốn, những cảnh nầy là cảnh tiếp theo của đời sống thế gian nầy, sống bằng nghiệp báo mang hình theo Đại Thừa đã chỉ.
    [COLOR="blue"]Tôi đã gặp biết bao Đạo hữu phá giới, khai trai, phản Tam Bảo, Pháp Quyền, hoặc yếu đuối đức tin, nghe lời quyến rũ mà xa Đạo, rồi theo tà thuyết danh lợi gây nên tội báo, khi tôi đến nơi nào cũng giơ cao xâu Châu lên mà nguyện cầu Hồng ân xá tội, ai nhìn trông đến là được cứu.[/COLOR] Kẻ được cứu bởi Quyền Pháp giác ngộ, kê cứu số danh Đạo hữu trong lúc cầu phong sơ sót, hoặc Đạo hữu bỏ Đạo mà bộ Đạo chưa xóa, Giáo Tông thương xin THẦY độ hết, nên số đó được trở nên cảnh an tịnh, chờ ngày chuyển sanh; người nào ít tội được siêu thăng Thiên giới, còn thân nhơn huyền tổ của người tu hành chính đáng, công hạnh dày, thì đều được rước lên Tịnh độ.
    Vậy cuộc du Địa quan đã được thành công theo danh sách cầu siêu, ngoài ra còn một số 1002 (một ngàn lẻ hai) vị Đạo hữu ở bộ Đạo các Tỉnh quên, hoặc tự phế không phải lịnh Giáo Tông cũng được về nơi An quốc cả. Công chuyện đi kỳ nầy không kể hết được, nhiều lắm! Và vui lắm!
    Cái lạ lùng hơn là ta cho là được, thì là không được, cho là phải thì là không phải. Bởi vậy Quyền Pháp Tam Kỳ Phổ Độ mới thấy mầu nhiệm vô cùng, Chánh Pháp ở THẦY là quyền hành chỉnh Pháp vạn giáo. Bông vẫn là bông, đẹp vẫn là đẹp, hương vị đều có, nhưng hương thơm bởi buổi mai, buổi chiều theo Âm Dương thăng lên hoặc giáng xuống. Cười.
    Thôi chào mừng Hội Thánh và chư Đạo hữu có dịp sẽ ghé về./.
    Trung ngôn.

  4. #34
    Tham gia ngày
    Oct 2007
    Bài viết
    1.368
    Trung ngôn's Avatar
    11. HỌA TAI ĐÃ TỚI BAO CHỪ MỚI KINH

    Thánh Thất Tịnh Quang, ngày 07-12-ĐĐ.33 (Mậu Tuất) (15-01-1959)

    THI

    LONG hoa mở cửa chị em vào,
    NỮ hạnh lo tròn phẩm hạnh cao;
    ĐỒNG đẳng cùng nhau qui giới trọn,
    TỬ tôn muôn thuở Pháp Quyền trao.

    Chào chư Thiên ân Chức sắc, Chức việc và Đạo hữu Đạo muội.
    Nội ngoại Đàn chỉnh đốn thanh tịnh tiếp Giá. Ta xuất ngoại.

    TIẾP ĐIỂN:

    DIÊU TRÌ KIM MẪU, MẸ mừng các con.

    THI
    Già vô lượng tuổi lắm rồi con,
    Vì bởi thương bây sức mỏi mòn;
    Nương gậy xuống trần trăm vạn kiếp,
    Trách cho đám trẻ chẳng vuông tròn.

    BÀI
    Cây trên rừng có bao nhiêu lá,
    MẸ thương con kể đã nhiều hơn;
    Trách con bội nghĩa vong ơn,
    Làm cho Quỉ giận Thần hờn MẸ lo!

    Lo cho con trễ đò phổ độ,
    Lo cho con ái ố không chừa;
    Mùi đời mãi cứ say sưa,
    Tới đâu hay đó sớm trưa đò đầy.

    MẸ cực khổ vì bầy trẻ dại,
    MẸ già nua đi lại chồn chân;
    Con sao ở mãi cõi trần!
    Ba phen mở Đạo lựa lần không tu.

    Cơn mạt kiếp Diêm phù tội lỗi,
    Không ăn năn khó đổi duyên lành;
    Sớm chiều con cứ chạy quanh,
    Theo mồi vật chất giựt giành mãi thôi.

    MẸ vì con đứng ngồi không vững,
    MẸ trông con lơ lững nhớ thương;
    Từ lâu con bị lạc đường,
    Hôm nay THẦY đến Nam phương độ về.

    Đánh tỉnh dậy còn mê như cũ,
    Kêu hao hơi cứ ngủ ư - ư!
    Thật con quá dại quá hư,
    Họa tai đã tới bao chừ mới kinh?

    Con sao chẳng mến tình quê cũ,
    Con sao quên Từ Phụ ngôi Trời!
    Dâm cây mọc rễ dưới đời,
    Tưởng là chắc chắn không dời đổi sao?
    Lần này MẸ đến trao Quyền Pháp,
    Các con mau đóng góp công trình;
    Để cho trọn vẹn Thánh hình,
    Để cho nhẹ bước Thiên đình lại quê.

    Nếu con chẳng chịu về đừng trách,
    MẸ đủ phương đủ cách chở che;
    Lần nầy dạy trẻ chẳng nghe,
    Cam đành bóp bụng cho bè Quỉ Ma.

    Bao tội ác THẦY tha THẦY cứu,
    Hội Tam Kỳ qui tụ nguyên nhân;
    Nầy con, đừng lựa mai lần,
    Trễ chơn đâu được phước phần dành cho.

    Con phải gắng mà lo tu học,
    Con chớ đừng lăn lóc lợi danh;
    Tam qui ngũ giới sửa mình,
    Trọn tin Quyền Pháp được thành Phật Tiên.

    Đừng để cho MẸ phiền THẦY giận,
    Mà phải cam phế tận ngôi xưa;
    Bao nhiêu quấy quá nên chừa,
    Vui câu đạo hạnh muối dưa rèn lòng.

    Đem thân mà lập công đền tội,
    Lấy tâm mà sám hối nguyện cầu;
    Tứ thời cúng sám luyện châu,
    Để lòng thanh tịnh phép mầu được ban.

    Bỏ hung hăng hoang đàng dối trá,
    Bỏ tham lam thóa mạ nghịch thù;
    Nói hành nói nhảm nói vu,
    Ngồi lê đôi mách phỉnh rù sử hư.

    Phải tập tánh như như thuần phác,
    Phải khép mình chững chạc khuôn viên;
    Công phu công quả cần siêng,
    Chị em đồng Đạo kết liên thân hòa.

    Rủ nhau tu cho ra đạo đức,
    Nhắc nhau đừng giận tức rầy la;
    Cùng về Sóc Vọng chầu Cha,
    Tuân nghe Họ Đạo thiết tha thi hành.

    Bỏ những thói lanh chanh bừa bãi,
    Bỏ những điều khôn dại thế gian;
    Trò Tiên phải giữ đàng hoàng,
    Dễ dui nghĩ bướng làm càng nói vơ.

    MỘT khuyên con kính thờ Đạo cả,
    HAI khuyên con xa bả trần tình;
    BA khuyên sớm tối sửa mình,
    BỐN khuyên qui giới vẹn gìn mà tu.

    NĂM khuyên phải công phu công quả,
    SÁU khuyên thân hỷ xả độ mình;
    BẢY khuyên chí kỉnh chí thành,
    TÁM khuyên lễ độ nên hình trò Tiên.

    CHÍN khuyên giữ vẹn Pháp Quyền,
    MƯỜI khuyên đừng để MẸ phiền không nên.

    Rán lo gìn giữ, MẸ ban ơn các con./.
    Trung ngôn.

  5. #35
    Tham gia ngày
    Oct 2007
    Bài viết
    1.368
    Trung ngôn's Avatar
    Tu Xá Phước Huệ Đàn, ngày 15-3-ĐĐ.34 (Kỷ Hợi)
    (22-4-1959)

    THI

    NGÔ thành Đạo quả diệt trần tâm,
    CAO thấp tranh nhau phải lỗi lầm;
    TIÊN tục bởi do mê với giác,
    Giáng thăng máy tạo biết lo tầm.

    Bần Đạo chào chư phận sự, chư Nữ đồ thành tâm nghe dạy, toàn Đàn yên lặng an vị.

    BÀI

    Ai còn mê lo bề khử ám,
    Gắng mà tu đừng phạm giới qui;
    Nương theo Quyền Pháp lần đi,
    Thẳng đường giải thoát tư duy tu hành.

    Ai đã giác chí thành ôn tập,
    Sớm chiều toan xây đắp nền nhân;
    May duyên gặp được Thánh Thần,
    Chỉ phương luyện kỷ độ trần thoát mê.

    Từ đây trọn lời thề tin cậy,
    Cậy nơi THẦY mới thấy Huyền cơ;
    Dọn lòng trong sạch đón chờ,
    Hạnh tu xứng đáng chớ mơ ảo huyền.

    Tu phải đủ nhẫn kiên tinh tấn,
    Dẹp được lòng hờn giận câu mâu;
    Tuân nghe theo kẻ làm đầu,
    Chị em hòa thuận phép mầu mới linh.

    Phải dặn lòng đinh ninh chung thủy,
    Phải luôn luôn lập chí vững bền;
    Khó khăn cứ mãi tiến lên,
    Đói no nguyện một không quên nghĩa tình.

    Khi bước tu thái bình thong thả,
    Đạo chinh nghiêng trò khá nghiêng vai;
    Không nam thì nữ cũng thay,
    Đức chưa sáng tỏ thì tài đảm đương.

    MỘT khuyên phải thời thường tịnh định,
    Nhứt nhứt đều đợi lịnh bề trên;
    Thương yêu lẽ thật là nền,
    Đồng đều trách nhiệm dựng nên nghiệp lành.

    HAI giữ dạ tín thành trong sáng,
    Nhứt nhứt đều tuân mạng pháp tu;
    Thường xuyên ôn dưỡng công phu,
    Điều thần vận khí Bửu châu trì hành.


    BA giữa nhau lẽ lành được sống,
    Nhứt nhứt đều tịnh động vâng nghe;
    Ở ăn tu học đề huề,
    Dưới trên đừng để tiếng chê cho đời.

    BỐN trọn tin quyền Trời được cứu
    Nhứt nhứt đều hiện hữu Đàn trung
    Luật điều sớm tối qui tùng
    Ở đi mọi việc không cùng chữ tu./.
    Trung ngôn.

  6. #36
    Tham gia ngày
    Oct 2007
    Bài viết
    1.368
    Trung ngôn's Avatar
    43. CƠ KHẢO THÍ QUÁ TINH VI TẾ NHỊ
    ẨN HIỆN PHI THƯỜNG

    Phước Huệ Đàn, ngày 10-9-ĐĐ.35 (Canh Tý)
    (29-10-1960)

    THI

    TRỊNH trọng xin thưa quí Đạo Tràng,
    THỊ thành lui bước lánh bua quan;
    THANH bần chiều sớm vui mùi Đạo,
    Mừng thấy Hồng ân thấy nhẹ nhàng.

    Được lệnh Từ Tôn Phật Mẫu hộ Pháp Bảo Nương, Tệ muội kính cẩn chào mừng quí liệt vị Thiên Ân, chào quí Đạo Tỷ và chị em thân mến.
    Từ khi tách bước đường đời về chầu Phật Mẫu, được Hồng ân hộ khắp Đàn trung; nhìn lại chị em lúc nọ, mà buồn buồn cho phận liễu bồ. Chị em ta dù được Quyền Pháp sớm chở che cũng chưa thoát thường tình nhi nữ, dù được duyên chung trong lẽ sống hồi sinh mà lòng giác ngộ chưa mấy người dứt xong nợ thế. Nếu bây giờ chị em ta còn trù trừ dụ dự, thì nước ngược khó quày, một thuở Hồng ân chẳng gắng, muôn đời ân hận lầm than!.
    Chị em ôi! Lúc ta chưa tu đâu thấy nhọc nhằn, mặc tình buôn lái thả chèo, trôi theo dòng nước chảy xuôi, coi cách nhẹ nhàng phơi phới, đến khi ngó lại bến cũ xa mù, mới trở quày thuyền lại. Trở quày thuyền lại thì gặp phải nước ngược gió nà, chị em ta cố gắng, cố gắng quá nhiều,
    nhưng vì đi ngược nên thấy quá chừng lâu lắc.
    Lâu mặt kệ lâu, lòng ta đã quyết, có quyết mới thành công, có mệt nhọc vì xé nước rạch chằm mới mong trèo qua gành thác.
    Chị em ôi! Ta đã buông xuôi thuyền lòng, trôi xuôi theo dòng đời quá sức xa rồi, nên khi quày trở lại phải chịu lắm ngày khó nhọc. Bây giờ ta phải gắng lên, gắng lên thêm nữa cho nhiều, nếu lười nhác để liều còn trụt lùi cho tới âm ty mù mịt.
    Tệ muội đây số kiếp có chừng, nên bước tu có ít, công trình tu học chẳng bao nhiêu. Bao phen quì dưới Diêu Tòa, Tệ muội xin xuống trần gian bồi đắp lấy công phu công quả. Nhưng Mẹ Từ Tôn e sợ buổi thế mãn nghiệt quá nhiều, nếu một bước hớ hênh khó mong ngày trở lại. Nên lòng Tệ muội đây nửa quyết nửa không. Quyết, là vì nghĩ uổng một diệp Hồng ân mở đường giáo hóa, dip này nếu tu ắt được đứng trong Cửu Phẩm Liên Đài. Không, là vì sợ mang lấy xác phàm, tình thức đa đoan phải sa đắm hồn chôn trong ngũ trược, thì bao giờ trở lại vị cũ quê xưa. Nên Tệ muội nương sức oai thần, dùng điển lực vô vi để hộ phò chư Tu sĩ, ít nhiều cũng được chút công. Tệ muội thấy hữu hạnh nhứt là chị em có đủ các tiện nghi giải thoát, thế mà chị em còn trông đó ngó đây, chừng đến khi hoàn cảnh đổi thay trào lưu xoay ngược, thì một thân nô lệ cho muôn người, không khéo rồi phạm đến luật hình, phải chịu trong vòng tên bay đạn lạc.
    Vậy phải gắng cho nhiều.
    Nay tình chị em, không có gì để gọi chút nghĩa tri
    âm, nên xin có mấy lời tặng dâng để kỷ niệm.
    Xin cảm tạ lòng từ bi dìu dắt của chư Đại đức cao huynh, chơn thành kính viếng quí Chú, quí Cô và quê hương Họ Đạo.

    Thôi chư Đạo tâm đón chị BẢO THỌ THÁNH NƯƠNG.

    Tệ muội xuất cơ chầu dạy.

    TIẾP ĐIỂN:

    Chào chư Thiên ân Đại Đức, chư Đạo tâm Hiền nữ.

    THI

    BẢO bảo khuyên nhau đã lắm rồi,
    THỌ trì Pháp Đạo chớ buông trôi,
    THÁNH phàm bởi tại nơi mình chọn,
    NƯƠNG ở Hồng ân mới vững ngồi.

    Cười... Quí chị em biết nói gì đó không? Hôm nay chị em có lòng nghĩ đến Bản Nương cùng về chung vui trong ngày lễ kỷ niệm. Bản Nương không có gì đáp lại thạnh tình quí báu kia, chỉ nguyện mãi mãi cho đến bao giờ cũng hộ phò con đường tu của chị em tận khi được trở về với MẸ.
    Chị em ôi! Cơ khảo thí quá tinh vi, một lần làm cho lòng ta ngẩn ngơ ngao ngán. Sự quá khó khăn, khó khăn này sức người không giải quyết được thì rồi nhiều lần nữa mới liệu làm sao?
    Ôi! Nó quá tinh vi tế nhị, ẩn hiện phi thường. Nếu chị em thiếu dạ kỉnh thành, thiếu lòng thanh tịnh, nó có thể đẩy hất chị em ra ngoài Quyền Pháp. Bởi vậy mà lòng Bản Nương cứ mãi phập phồng từ phút từ giây. Chị em không đủ sức chiu đựng khó khăn, đủ óc sáng suốt phân biệt hư nên thì một kiếp dở dang, ôi thôi mấy đời gặp lại!
    Lòng Bản Nương tuy đã dứt mối tư tâm ra ngoài phải trái, mà lắm lúc cũng thiếu bình tĩnh đứng vững trước cơ Đạo ngữa nghiêng, trong khi khảo thí. Chị em còn vui đây vui đó, đặt nhẹ lòng tu, chưa thấy cái khổ tròng đến nay mai, mà cứ vọng ước việc đâu đâu ngoài phần giải thoát. Chị em còn mơ còn luyến, làm sao bước Đạo nhẹ nhàng. Nếu tuổi Xuân ưng nếm mùi đời, thì đừng đeo lòng làm Tiên làm Phật. Mà hễ tu, thì quyết từ đây đoạn hết ái ân danh lợi cho rồi. Lòng có được trống không vắng lặng thì mới cùng Tạo Hóa đồng thân, mới thấy mầu nhiệm giải thoát.
    Vậy Bản Nương khuyên chị em phải dọn sạch lòng mình, lòng mình dọn sạch thì muôn tật đều không, đâu còn sợ được sợ thua, thân không lành mạnh.
    Hôm nay Bản Nương lấy tư cách người bạn nói cùng chị em. Nếu chị em chẳng giữ đúng Pháp Quyền, lơ là công phu tu học thì PHƯỚC HUỆ ĐÀN thâu lại, chức BẢO THỌ xin về, đừng nói quyền uy quá lẽ. Hễ Tu trên hết là Tôn sư, ngoài ra là công phu công quả, không có hai thầy. Nếu muốn có đó có đây thì Quyền Pháp lẽ đâu không minh định. Vậy từ nay, mọi việc thanh tịnh, giữ dạ hy sinh, chờ Tôn sư phán định.
    Việc cơ sở cũng chuẩn bị một nơi nào vừa Thánh ý vừa nhơn tâm mới tụ được Pháp Quyền mà an xử. Vì ngày giờ tai biến xảy ra, chư chị em thiếu đức, thiếu quyền phải nương cậy Hồng oai che chở. Mọi việc chờ Đông chí mới quyết định cho tổ chức. Chị em nương cậy Hội Thánh, nương ở Quyền Pháp mà tu, Ma có khảo, Đạo mới thành. Khảo có lắm có bản Nương chia sang khó nhọc.
    Hôm nay không phải Đàn Nữ phái, nên về việc an trấn Pháp Quyền phải chờ một kỳ khác. Bản Nương chỉ mong chư Lễ sanh làm hết bản phận mình, giúp đỡ chị em trong Họ Đạo một hướng tu hành; phần yếu trọng cho bản thân là năng cúng sám, công phu để lòng thanh tịnh.
    Về Nữ Đoàn đâu đó chị em toan liệu cùng lo. Đã đặt mình trong giải thoát chớ có hẹp chật riêng tư, mà phải hòa đồng sức sống, chung tay xây đắp Nữ Đoàn, trì pháp Luyện Châu tịnh lự mỗi ngày một giờ để lòng mình tươi sống, mọi việc nói chung phải ước giản kiệm cần, bớt qua lại phải không, đoạn duyên giản sự để cầu thanh tịnh vô vi, ăn mặc giữ bình thường, đừng quá khắc khổ hành thân, mà cũng đừng quá lo bề cung phụng. Ráng tu, chỉ có tu là hơn cả. Tu mới cứu được sứ mạng, mới mong có cơ chỉ thành hình, mới thấy một ngày vui đẹp, mới an thân trong lò lửa nguyên tử bùng cháy, mới vững bước đường đời, khỏi sợ ma kéo nghiệp gây, mới chứng thanh tịnh vô vi, trong tay đủ Quyền đủ Pháp, ngày thành Tiên Phật chẳng lâu. Nếu lười nhác lơ là thì họa đến thân không chỗ tránh.
    Thôi, xin chào quí liệt vị, chư Đạo tâm, xin hẹn có ngày sẽ bàn thêm nhiều việc.

    Xin chào. Thăng./.
    Trung ngôn.

Trang 4/4
1 ... 2 3 4

Nội quy viết bài

Nội quy viết bài
  • Quý hiền không thể tạo chủ đề
  • Quý hiền không thể gởi Trả lời
  • Quý hiền không thể gởi tập tin đính kèm
  • Quý hiền không thể sửa bài viết của quý hiền