+Trả Lời Chủ Đề
Trang 2/5
1 2 3 4 ... 5
kết quả từ 11 tới 20/ Tổng số 50

Ðề tài: Kỹ năng SH?.Bạn đã, đang, sắp làm trưởng?

  1. #11
    Tham gia ngày
    May 2006
    Bài viết
    282
    Donghanh's Avatar

     Quý ACE thân mến !


    Danh từ Gia Đình Hưng Đạo hiện chỉ dùng cho thanh thiếu niên trực thuộc Hội Thánh Truyền Giáo.


    Phụng sự viên !


  2. #12
    Tham gia ngày
    Oct 2006
    Bài viết
    3.036

    À,


    Góp ý này hoàn toàn chính xác


    Chúng ta nên chỉnh lại thành Thanh Thiếu Niên Đại Đạo. Như thế thì phù hợp với mọi nơi (dù đang thuộc Hội Thánh nào)


    Hoan hô Donhhanh


  3. #13
    Tham gia ngày
    Oct 2006
    Bài viết
    3.036

    Vừa rồi có một số gia đình Hưng Đạo đưa các em về Trung Chính để "phụng sự". Nhân chúng ta đang nói về Đức Tin, nên có câu hỏi nhỏ này với các Trưởng:


    Đoàn nào Trưởng có hướng dẫn các em lên chánh điện làm lễ Thầy Mẹ trước khi đi và sau khi về? (đi thưa về trình)


    Được biết đoàn của Tt Từ Vân đã làm tốt điểm này. Hoan hô !


  4. #14
    Tham gia ngày
    Mar 2007
    Bài viết
    1.028
    Hao Quang's Avatar
     ÚI! xem ra thanh thiếu niên đại đạo sinh họat thật khởi sắt nhỉ !! HQ xin chúc mừng ! xin chúc mừng ! & HQ mong rằng sẽ có nhiều thánh thất khánh thành nữa để cho thanh thiếu niên đại đạo các thánh thất xích lại gần nhau hơn ! mong rằng một ngày như thế sẽ không xa !! một lần nữa HQ xin chúc mừng ! và mời các bạn tham khảo tiếp nhé :

    5/ TẾ NHỊ


    I. GỢI Ý:


    Đối tượng hành động của một Trưởng không phải là cái máy, nhưng là con người, với tình cảm, ý chí, lòng tự trọng...

    Vì thế, bổn phận của Người Trưởng là biết rõ từng người trong tập thể mình chịu trách nhiệm, không những biết tên tuổi, chỗ ở, nghề nghiệp, hoàn cảnh gia đình, mà còn phải biết cả tính tình, khả năng, xu hướn của họ, và nếu có thể, biết tâm tư tình cảm và những mối liên hệ của họ. Điều này không phải là một chuyện quá khó, nhưng nhiều khi Người Trưởng không làm vì nghĩ rằng nó không quan trọng.

    Mặt khác, khi biết rõ về một người nào đó, thì Người Trưởng lại tỏ ra “thông cảm” quá mức, nghĩa là quá dè dặt, cả nể, và không dám yêu cầu cao.

    Cả hai thái độ nói trên, hoặc không muốn biết gì, hoặc biết rồi lại không muốn đòi hỏi mẩy may, đều chẳng phải là thái độ tế nhị. Người tế nhị luôn luôn tôn trọng phẩm giá của từng thành viên trong nhóm, nhưng không vì thế mà mình trở nên yếu hèn, không dám phê bình, không dám đặt yêu cầu cao.

    Người tế nhị là người biết thuyết phục mà không lớn tiếng, biết phê bình mà không nhục mạ.


    Các Trưởng của các tập thể tự nguyện thường rơi vào một trong 2 thái cực sau:

    - Một là: nêu lên các khuyết điểm của thành viên, nhưng liền sau đó, kể ra cả chục lý do để biện bạch và bênh vực, đến độ các khuyết điểm ấy hầu như trở thành các ưu điểm !

    - Hai là: phê bình một cách hằn học những mặt còn hạn chế của thành viên, khiến lòng tự ái của họ bị tổn thương.

    Trong cả 2 trường hợp ấy, Người Trưởng đều thiếu tế nhị. Người Trưởng là người có lý lại có tình. Tế nhị là phẩm chất của một người tự tin và tin tưởng vào mục đích của mình. Thiếu tự tin, Người Trưởng xử sự như một người hèn nhát chứ không phải là một người tế nhị.

    Người Trưởng tế nhị là người biết tạo ra bầu khí phấn khởi để cùng nhau thăng tiến, để mọi người góp sức vào việc chung. Mọi hành vi khiến cho bầu khí ấy mất đi đều là hành vi thiếu tế nhị. Người Trưởng tế nhị biết dùng lý trí để cưỡng bách và đồng thời, dùng tình cảm để kêu gọi, như thế, Người Trưởng vừa được kính trọng, vừa được mến thương.

    Tóm lại, Người Trưởng tế nhị là người mà các thành viên cảm thấy giá trị của họ được nâng cao khi cùng cộng tác trong một việc chung.

    Người Trưởng thường bị phân vân khi thấy cần làm phật ý mích lòng một thành viên và bảo vệ cho nỗ lực chung của tập thể. Người Trưởng tế nhị cần tôn trọng nguyên tắc sau đây: Sự tế nhị đối với mọi người có thể cho phép mình làm tổn thương người đã cản trở công việc chung trong ý hướng muốn giúp cho bản thân người ấy thăng tiến.


    Thế nhưng Người Trưởng không có quyền gây tổn thương cho ai vì lý do cá nhân của mình, hoặc không được gây tổn thương một cách vô ích. Xét cho cùng, chúng ta chỉ có quyền làm đau lòng một người để khuyết điểm của người ấy không gây đau lòng cho nhiều người khác, chứ không bao giờ chúng ta có quyền làm tổn thương một ai cốt cho công việc được diễn ra vừa ý mình.

    II. RÈN LUYỆN:

    Tưởng tượng một trường hợp cụ thể mà bạn phải phê bình một ai đó. Bạn hãy phê bình vào máy cát-xét, sau đó tự đặt mình vào cương vị của người được phê bình để nghe lại băng cát-xét, suy nghĩ xem cách cư xử ấy có làm cho bạn tiến bộ không ? Rút kinh nghiệm cho những dịp bạn cần động viên các thành viên của nhóm mình chịu trách nhiệm.

    III. PHƯƠNG CHÂM SỐNG:

    “Anh em muốn người ta làm gì cho mình, thì cũng hãy làm cho người ta như vậy !” 


  5. #15
    Tham gia ngày
    Mar 2007
    Bài viết
    1.028
    Hao Quang's Avatar
     

    6/LÀM CHỦ BẢN THÂN


    I. GỢI Ý:


    Một Trưởng muốn người khác tuân phục mình thì trước hết, người đó phải có khả năng bắt mình phải tuân phục chính mình. Nói cách khác: người ấy phải biết làm chủ bản thân.

    Thiếu tự chủ, không ai có thể làm chủ được sự vật, chứ đừng nói đến làm chủ con người. Người Trưởng đặc biệt phải biết: làm chủ miệng lưỡi, làm chủ thần kinh, và làm chủ trái tim của mình.

    1.  Người Trưởng đúng nghĩa luôn làm chủ miệng lưỡi mình:


    Họ thường ít nói, không phải vì không biết ăn nói, nhưng vì họ tránh nói những điều thừa hoặc vô ích. Họ không cần phải kể lể cho mọi người những việc mình làm, hay những tâm tư tình cảm của mình. Họ hiểu rằng phải nghe nhiều và ít nói để hành động hữu hiệu.

    Người khéo nói có thể tạo một ảo tưởng nào đó, nhưng khi thực hiện không đúng như điều đã nói, họ sẽ bị xét đoán nghiêm khắc. Không gì nguy hiểm cho Người Trưởng bằng việc chỉ nói để mà nói, điều này thể hiện một sự thiếu tự chủ. Một Người Trưởng như thế, không sớm thì muộn, sẽ bị các thành viên trong nhóm coi thường.

    2. Người Trưởng đúng nghĩa làm chủ hệ thần kinh của mình:

    Là người luôn đi đầu, nên trong giờ phút khó khăn nhất, các thành viên trong nhóm sẽ nhìn vào Người Trưởng, nhìn vào cơ bắp trên gương mặt Người Trưởng để nhận định tình hình. Chỉ cần một thoáng do dự, một mảy may sợ hãi là cả tập thể sẽ nản chí, buông xuôi, đầu hàng.

    Sự trầm tĩnh của Người Trưởng chính là nơi an toàn cho mọi bước đi của nhóm. Muốn giữ được thần kinh vững chắc, Người Trưởng không có quyền để cho công việc chôn vùi mình.


    Một căn bệnh thường thấy nơi Người Trưởng là cái cảm giác mình còn quá nhiều  việc phải làm. Hình như đó là một thứ bệnh tưởng hơn là một căn bệnh thật sự. Thật ra, điều làm cho chúng ta uể oải và bực dọc không phải là những việc chúng ta làm, mà là những việc chúng ta không thể làm được vì thiếu tiên liệu và thiếu tổ chức.

    Người Trưởng phải biết sắp xếp công việc theo thứ tự ưu tiên: việc nào quan trọng, việc nào ít quan trọng, việc nào làm trước, việc nào làm sau. Hãy dành một số thời gian bắt buộc để suy nghĩ trong yên lặng mà không ai có quyền quấy rầy. Phương cách bình tâm hay nhất là: đặt mình trong trạng thái suy niệm và cầu nguyện. Nhưng dù dùng phương cách nào đi nữa, thì yêu cầu là luôn luôn để đầu óc mình minh mẫn và tâm hồn bình thản.

    3. Người Trưởng đúng nghĩa làm chủ trái tim mình:


    Dĩ nhiên, Người Trưởng phải độ lượng, khả ái, thông cảm, nhưng không bao giờ có quyền để cho thiện cảm hoặc ác cảm dẫn dắt. Không bao giờ để tình cảm lên tiếng trước khi lý trí ngỏ lời, nếu không, người ấy sẽ phải cải chính, phải phân trần, từ đó, sẽ bị mọi người coi thường và uy tín cũng mất theo.

    Tóm lại, muốn là một thủ lãnh đích thật thì phải biến mình thành một ông chủ chân chính, nghĩa là: làm chủ được bản thân mình.



    II. RÈN LUYỆN:


    Mỗi sáng, bạn dự định một vài việc “hãm mình” trong ngày, để bắt thân thể mình quen phục tùng ý chí của mình ( Không nói tiếng nào suốt buổi sáng nếu không có ai hỏi gì; mỉm cười liên tục trong một giờ; nhịn hẳn một bữa ăn... ) Tìm ra 1, 2 biện pháp và tập thành thói quen để tự chủ khi gặp việc căng thẳng hay bối rối ( Im lặng và thở thật sâu; chuyển mọi bực bội vào cơ bắp; gợi lên trong đầu một hình ảnh, một kỷ niệm; đọc ngay một câu châm ngôn... )

    III. PHƯƠNG CHÂM SỐNG:


    “Ai muốn làm người đứng đầu, thì phải làm người rốt hết, và làm người phục vụ mọi người”


  6. #16
    Tham gia ngày
    Mar 2007
    Bài viết
    1.028
    Hao Quang's Avatar

     TINH THẦN TỔ CHỨC KỶ LUẬT


    I. GỢI Ý:


    Người Trưởng không bao giờ hành động một mình. Người Trưởng làm việc trong một tổ chức. Người ấy phải biết phục tùng bề trên, ít nhất là để nêu gương cho những người dưới quyền điều động của mình. Trong các tổ chức tự nguyện, cấp trên thường nói năng nhẹ nhàng, giải quyết mọi việc trong tinh thần tự giác và ý thức trách nhiệm. Vì thế, nếu Trưởng nào tự giác chưa cao và tinh thần trách nhiệm chưa vững, thì người ấy sẽ thi hành mệnh lệnh một cách chiếu lệ. Từ đó xảy ra một bầu không khí chậm chạp, uể oải. Không khí này rất tai hại cho quyền lợi tập thể,nhất là trong trường hợp Người Trưởng đòi hỏi mọi người một quyết tâm cao để khắc phục một khó khăn nào đó.

    Nếu tư cách đạo đức và khả năng của cấp trên sáng ngời, khiến chúng ta khâm phục, Người Trưởng sẽ vâng lệnh một cách thoải mái: đó là điều hay nhất. Nhưng cũng có trường hợp người cấp trên không hội đủ các đức tính làm chúng ta khâm phục, thì sự vâng lời cấp trên cũng vẫn là điều không thể thiếu để cho tập thể thăng tiến.


    Cố nhiên, tinh thần dân chủ đòi hỏi chúng ta có bổn phận trình bày mọi khía cạnh của vấn đề để cấp trên có cái nhìn rõ ràng và chính xác trước khi quyết định. Nhưng một khi quyết định đã được ban hành, dù cho quyết định ấy có trái với ý kiến của mình, Người Trưởng cũng vẫn phải thi hành đúng mức, không bực bội, phàn nàn. Một hành vi hay lời nói làm giảm uy tín của cấp trên đầu làm giảm uy tín của Người Trưởng, đồng thời làm giảm sức bật của tập thể mình đang chịu trách nhiệm. Thật ra, sự vâng phục không làm giảm giá trị bản thân, nhưng giúp cho mọi người thấy được chỗ đứng của mình. Khi Người Trưởng thi hành tốt một lệnh ban ra thì, dưới một khía cạnh nào đó, người ấy đã đồng hàng với người ra mệnh lệnh.


    II. RÈN LUYỆN:

    Trong 1 tuần, bạn cố gắng không phê bình chỉ trích cấp trên, dù cho có cơ sở đi nữa. Tập vâng lời cách nhanh nhẹn, vui tươi trong mọi trường hợp.

    III. PHƯƠNG CHÂM SỐNG:

    “Đức Giê-su Ki-tô vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa... Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự”


  7. #17
    Tham gia ngày
    Mar 2007
    Bài viết
    1.028
    Hao Quang's Avatar
     

    TINH THẦN ĐOÀN KẾT


    I. GỢI Ý:


    Muốn thành công, Người Trưởng phải có tinh thần đoàn kết. Có đoàn kết mới phát huy được trí lực và ý chí tập thể. Khi các Trưởng thiếu đoàn kết thì cả tập thể đâm ra lục đục, bởi vì có 2 trường hợp có thể xảy ra:

    - Tập thể sẽ chia làm 2 phe để ủng hộ người này mà chống lại người kia, và những gì phe này xây dựng thì phe kia đạp đổ.

    - Cả tập thể sẽ coi thường cả Trưởng nhóm vì thấy họ không đủ tư cách lãnh đạo.

    Giữ tinh thần đoàn kết, đó là vấn đề sống chết. Trong lời nguyện hiến tế, Đức Giê-su đã xem sự hiệp nhất là yếu tố căn bản của các tông đồ, nghĩa là nhóm những Người Trưởng mà Người để lại trong thế gian. Người đã cầu nguyện với Chúa Cha: “Lạy Cha chí thánh, xin gìn giữ các môn đệ trong Danh Cha mà Cha đã ban cho con, để họ nên một như chúng ta...”  

    Chúng ta không ngây thơ đến độ tưởng rằng: gìn giữ sự đoàn kết giữa các Trưởng là một điều dễ dàng, nhất là khi đoàn kết mà vẫn phải thẳng thắn đấu tranh, phê bình.

    Các Trưởng đều là những người có cá tính, và vì vậy, họ dễ va chạm nhau. Biết như thế, mỗi Trưởng phải biết thông cảm với người khác, phải biết đứng vào chỗ của bạn mình để xem xét vấn đề. Chỉ có thế thì lời phê bình góp ý mới thật sự là một phương tiện giúp nhau cùng tiến bộ.

    Tuy nhiên, thông cảm không phải là xuề xòa, ba phải, bỏ qua những hạn chế của nhau. Nếu thiếu đấu tranh thẳng thắn thì không thể có đoàn kết thật sự. Sự dối trá luôn luôn làm hỏng tinh thần đoàn kết, vì nó làm cho các Trưởng đâm ra nghi ngại nhau. Thế nhưng, phải thắng thắn trong tinh thần yêu thương và cởi mở, nghĩa là không bao giờ lên án Người Trưởng khác.

    Các Trưởng trong cùng một tập thể đều cùng nhắm một mục tiêu mà phấn đấu. Vì vậy, những điều khác biệt phần nhiều chỉ là khác biệt về hình thức hơn là về nội dung. Chỉ cần nhắc lại cho nhau mục tiêu ấy là mọi chuyện sẽ được giải tỏa dễ dàng.

    Đối với các Trưởng trong các nhóm Tin Mừng ( Giảng Dạy Giáo Lý, Chia Sẻ Lời Chúa, Tông Đồ Bác Ái... ), mục tiêu thật rõ: làm cho hình ảnh Đức CHA TRỜI trở nên rõ nét hơn trong lòng mọi người.

    Ý thức liên tục như thế, các Trưởng sẽ biết đấu tranh thẳng thắn và cởi mở. Có được tinh thần thẳng thắn và cởi mở thì các Trưởng sẽ là một khối đoàn kết. Và đoàn kết là sức mạnh !



    II. RÈN LUYỆN:

    Trong tuần này, bạn hãy tìm đến một Trưởng mà mình thấy ít thông cảm nhất để trao đổi và đấu tranh trong tinh thần đặt mình vào cương vị người ấy.

    III. PHƯƠNG CHÂM SỐNG:

    “Điều Thầy truyền dạy anh em là hãy thương yêu nhau”


  8. #18
    Tham gia ngày
    Jul 2007
    Bài viết
    37
    4mat's Avatar
     
    Những Kỹ năng cơ bản giúp cho một người có thể trở thành Quản trò giỏi




    Có thể nói, Quản trò là một nghề và cũng là một nghệ thuật. Đã gọi là nghề thì chúng ta cần phải xây dựng nó vững chắc ngay từ những mầm mống đầu tiên và không ngừng trau dồi, phát triển nó lên cho phù hợp với thời đại. Là nghệ thuật thì chúng ta phải tập thành những khả năng "biểu diễn" để phục vụ và thu hút đông đảo quần chúng hay còn gọi là người chơi.

    Những đức tính căn bản của một người Quản trò: can đảm, chuẩn bị chu đáo, cầu tiến, sáng tạo, dí dỏm và cả óc ứng biến.

    Bài học thì chỉ là lý thuyết, nó rất khác xa với thực tế. Cho nên các bạn phải can đảm, tự mình xung phong vào vai trò của người cầm còi, kinh qua nhiều lần "chinh chiến", các bạn sẽ tự hình thành cho riêng mình một "bản lãnh" mà không thể nhằm lẫn với ai được hết.

    ----------------------------------------

    nguồn từ 1 diễn đàn nào đó.... thấy hay nên post lên ,có gì xin chỉ giáo

  9. #19
    Tham gia ngày
    Jul 2007
    Bài viết
    37
    4mat's Avatar
     Những sách hướng dẫn trò chơi nhỏ trên thị trường sách rất nhiều, chúng ta cũng có thể sưu tầm trong khi online. Nhưng mà số lượng trò chơi có thể áp dụng được trong sinh hoạt thì em thấy không được bao nhiêu (bởi vì có rất nhiều trò không thực tế cho lắm). Tuy nhiên, mình có thể "chế biến" lại đôi chút để biến thành trò chơi phù hợp với mục đích của mình.

    Hoặc có những trò chơi dân gian, ai cũng nghĩ đó là những trò chơi chỉ chơi lúc ấu thơ (có nghĩa là trò chơi dành cho con nít), nhưng là người quản trò linh động thì mình vẫn có thể "biến" nó trở thành những trò chơi hấp dẫn

  10. #20
    Tham gia ngày
    Mar 2007
    Bài viết
    1.028
    Hao Quang's Avatar
     

    GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ NỘI BỘ


    Một khủng hoảng có thể xảy ra giữa hai Người Trưởng, giữa Người Trưởng và các thành viên, và giữa các thành viên với nhau.

    Trong giai đoạn khủng hoảng, sự căng thẳng tình cảm rất mạnh, và các bên có khuynh hướng đi đến những quyết định theo cảm tính, thiếu suy nghĩ, khiến cho vấn đề càng thêm trầm trọng thay vì giải quyết được khủng hoảng. Muốn giữ cho tương quan không bị phá vỡ, nhất thiết phải tôn trọng một số nguyên tắc như sau:

    1.    Sử dụng biện pháp kỷ luật ở mức tối thiểu:

    La hét thì luôn dễ hơn là lý luận một cách bình thản. Bạn muốn tìm một cách thức để ổn định tình trạng ở mức tối ưu chứ không phải muốn hò hét cho hả giận !


    2.    Xác định trước một lằn ranh mà mình sẽ không vượt qua:

    Khi 1 trong 2 bên cảm thấy hậm hực thì có thể vượt qua giới hạn, sau đó thì tình trạng sẽ tệ hại hơn. Một trong những phản ứng thường thấy là “cạn tàu ráo máng” khiến cho đối thủ câm họng.

    Và dĩ nhiên, khi miệng khép thì lòng cũng khép theo. Bạn thừa hiểu rằng phải mất nhiều tháng, thậm chí nhiều năm mới tạo được một mối tương quan, thế mà chỉ cần 30 giây là phá hỏng mọi sự.

    3.    Nhìn về tương lai:

    Mỗi lời nói, mỗi hành động của bạn là nền tảng cho tương lai. Đừng bao giờ làm một điều gì gây nên một vướng mắc sau này. Bạn nhớ rằng: trong đa số trường hợp, bạn sẽ còn làm việc tiếp với “đối phương”.


    4.    Giữ thái độ cởi mở:


    Hãy chớp lấy thời cơ, đừng để đối phương phá hủy. Tránh mọi khủng hoảng đi đến mâu thuẫn đối kháng một mất một còn, trừ phi bạn đã chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận mọi hậu quả sau này.

    5.    Đừng dồn đối phương vào chân tường:


    Tạo cho đối phương một lối thoát, ít ra là một hướng rút lui thay vì phải đối đầu. Hãy giữ thể diện cho anh ta. Một số Người Lãnh Đạo độc tài muốn bắt bí người khác. Khi ấy có 2 nguy cơ xảy ra:

    ·       Hoặc là đối phương bị mất mặt, vờ chấp nhận thua, nhưng lòng vẫn hậm hực chờ một cuộc đối đầu khác, nếu không muốn nói là một cuộc trả đũa !

    ·       Hoặc là đối phương sẽ giận dữ lồng lên như con thú bị thương. Cuộc khủng hoảng sẽ trở nên trầm trọng, và cả 2 bên đều phải trả giá rất đắt !


    6.    Giữ “đường giây” cho nguyên vẹn:

    Dù cuộc khủng hoảng đi vào giai đoạn gay gắt nhất thì cũng đừng “phá cầu”. Khi mối liên lạc còn nguyên vẹn thì vẫn còn có cơ may tìm ra một giải pháp xây dựng.

    Nếu bạn không còn lòng dạ nào để trao đổi trực tiếp với đối phương thì hãy nhờ một người trung gian, nhưng hãy nắm chắc rằng người này sẽ trình bày rõ ràng và chính xác lập trường của bạn.

    7.    Cung cấp thông tin cho mọi người:


    Nếu khủng hoảng vượt quá mức khủng hoảng tay đôi, hãy làm sao cho mọi người hiểu được lập trường của bạn. Cần đưa ra sự kiện một cách trung thực và khách quan, thay về trình bày một cách hằn học những “sai lầm” của đối phương.

    Trong trường hợp có dư luận thì cũng hành động như thế. Nếu bạn cảm thấy rằng không chóng thì chày, mọi người cũng sẽ bàn tán xôn xao, thì bạn hãy đưa ra thông tin thật sớm, như thế bạn sẽ đi bước trước và sẽ nắm thế chủ động.

    Cuối cùng, muốn giải quyết một khủng hoảng thì phải bắt tay vào việc một cách tỉnh táo và chủ động, chứ không được cắn răng chịu đựng và cầu may !


Trang 2/5
1 2 3 4 ... 5

Nội quy viết bài

Nội quy viết bài
  • Quý hiền không thể tạo chủ đề
  • Quý hiền không thể gởi Trả lời
  • Quý hiền không thể gởi tập tin đính kèm
  • Quý hiền không thể sửa bài viết của quý hiền
Chủ đề giống nhau
  1. Thông Báo cho SV ở Đà Nẵng
    Bởi t_154 trong mục Tin tức khắp nơi
    Replies: 0
    Có Bài Mới: 17-03-2011, 10:05 AM
  2. Năng lực và sự hô hấp
    Bởi thanhthanh92 trong mục Bài học từ cuộc sống
    Replies: 3
    Có Bài Mới: 04-10-2008, 10:54 PM
  3. Đức Năng Thắng Số
    Bởi DangVo trong mục Bài học từ cuộc sống
    Replies: 0
    Có Bài Mới: 16-09-2007, 11:40 AM
  4. GỞI QUÝ ANH Ở ĐÀ NẴNG
    Bởi Guests trong mục Ý kiến - phản hồi
    Replies: 8
    Có Bài Mới: 15-03-2007, 10:01 PM
  5. ĐƠÌ ĐÁNG YÊU HAY ĐÁNG CHÁN?
    Bởi DaoTam trong mục Thi - Văn - Nhạc - Họa
    Replies: 5
    Có Bài Mới: 16-06-2006, 11:44 PM