+Trả Lời Chủ Đề
Trang 1/26
1 2 3 11 ... 26
kết quả từ 1 tới 10/ Tổng số 258

Ðề tài: Tìm Hiểu :GIÁ-TRỊ CỦA CON NGƯỜI

  1. #1
    Tham gia ngày
    May 2008
    Bài viết
    120

     Kính cùng chư hiền !


     Làm người rất cần có giá trị và cũng rất cần hiểu rõ giá trị của mình , vậy nên  tệ nhơn mời chư hiền tham khảo bài luận đạo sau đây :


     Con người sanh ra tại thế nầy, từ ngôi Thiên-tử xuống tới hàng thứ-dân, giá-trị của mỗi người được cao trọng, hay là thấp hèn, là do nơi sở-hành của người đào tạo. Hễ làm việc có đạo-đức nhơn nghĩa, biết giữ lẽ công-bình, trên thuận tùng thiên-lý, dưới được lòng tín-nhiệm của chúng dân, thì giá-trị đặng tôn-nghiêm cao trọng.


    Còn làm những điều gì mà hại nhân ích-kỷ, độc ác gian tham lương-tâm tán tận, vụ lợi bỏ nghĩa, thì danh thể giá-trị của con người thấp hèn đê tiện.


    Ðời xưa vua Nghiêu, vua Thuấn trị bình thiên-hạ là nhờ giữ chánh tâm, thiệt hành bác-ái, khoan-dung đại độ, thưởng phạt phân minh, cố tạo hạnh-phúc cho dân cọng hưởng.


    Nghiêu Thuấn không lập luật hình, Võ Thang chẳng tạo khám đường ngục thất, đời vô vi nhi trị thiên-hạ thái-bình do sở hành đạo-đức nghĩa nhơn, mà giá-trị của vua Nghiêu, vua Thuấn sánh cùng Trời Ðất....


    Còn vua Kiệt, vua Trụ cũng thời làm vua trong một nước, vì bởi hành tàng bạo ngược sát hại trung lương, làm cho nhân tâm ly tán, không kiêng luật Thiên-điều, cho nên thiên-hạ phê-bình là hôn quân vô đạo, giá-trị thấp hèn cả chư-hầu đều khinh bỉ.


    Luận qua các bậc văn thần võ tướng đời xưa, tên tuổi vẫn còn nêu vào truyện sử, thì ai cũng được biết rõ: Quan-Công Hầu, Nhạc-Phi, Bàng-Cử, Ðịch Vương-thân, Tiết Hiền-thần cùng các bậc tiền-vãng trong nước Việt-Nam giá-trị cao thượng thế nào? Chẳng cần biện-bạch mà người đời hoài-cảm ca tụng thương tiếc vô cùng.


    Còn như Bàng-Hồng, Tôn-Tú, Tần-Cối, Trương-Huờn giá-trị đê tiện ra sao, chẳng luận minh tả thì nhơn-sanh cũng chán biết đủ điều.


    Trong buổi hiện tại nầy, những mày trung mặt nịnh đã biểu lộ trên sân khấu của đời. Người thì tận tâm trung thành hy-sanh vì Tổ-quốc, kẻ thì gian xảo bán nước hại dân, trải qua thời kỳ lệ-thuộc trên mười  năm, người chánh kẻ tà, lành dữ trắng đen, Việt-sử cũng còn ghi chép rõ, để cho đoàn hậu-tấn so-sánh điều hay lẽ phải mà làm phương-châm tự lập thể thống giá-trị của mỗi người, cho đặng tiến-hóa lên cao thượng, mới xứng đáng một kiếp sanh trong vũ-trụ.


    Trong nền Ðại-Ðạo Tam-Kỳ Phổ-Ðộ của Ðức Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế, hoằng khai trong nước Việt-Nam, trải qua trên bốn mươi năm, Chức-sắc hành đạo giá-trị Thánh-danh cao thấp, cũng do nơi mỗi vị đào tạo, để lưu truyền cho đàn hậu-tấn khen hay chê.


      ( Trích Giảng Đạo Chơn Ngôn - Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ Tòa Thánh Tây Ninh )


     


  2. #2
    Tham gia ngày
    May 2008
    Bài viết
    61
     

    Ý NGHĨA SỰ SỐNG CỦA CON NGƯỜI.


     


    Tại Đền Thánh đêm 30 tháng 10 năm Kỷ Sửu (1949)


     


    Đêm nay Bần Đạo đình thuyết Bí Pháp, cái nguyên do thế nào Bần Đạo xin minh biện ra. Vã chăng, chúng ta đương ở trong hoàn cảnh náo nhiệt, vì hai thuyết duy tâm và duy vật đương chiến đấu với nhau, chúng ta dầu Chức Sắc Thiên Phong hay là mấy em nam nữ cũng thế, là một phần tử trong Thánh Thể Đức Chí Tôn. Ngài đã tạo tinh thần chúng ta, vì sự thương yêu của Ngài, Ngài lập thiên vị tại thế này cho con cái thương yêu của Ngài, Ngài biểu chúng ta ký hòa ước với Ngài, để thay thế hình ảnh cho Ngài, đem hết tinh thần từ bi công chánh của Ngài, đối với Vạn Linh, tức nhiên chúng ta phải thay thế hình ảnh cho Ngài, dung hòa Vạn Linh hiệp với Chí Linh, tức nhiên Ngài cho ta cái sứ mạng để dung hòa Đời với Đạo.


    Cái lý thuyết duy vật, là cái lý thuyết sống của đời, còn cái lý thuyết duy tâm phải chăng là cái sống của Đạo. Đáng lý ra chúng ta phải tùng bên mặt duy tâm thì mới phải, bởi chính mình chúng ta có sứ mạng thay thế vi chủ của duy tâm tức nhiên chúng ta phải ngã bên mé duy tâm hơn hết, vì đã có ký hòa ước với Đấng Chí Linh kia giữ công chánh đặng dung hòa tinh thần Đời với Đạo, vì mức công chánh ấy chúng ta không nên nghiêng đổ đó vậy.


    Chúng ta tìm tàng, chúng ta định lụng lại, là có cái lý do này, Đạo Cao Đài không cần dùng mê tín dị đoan là cho sự tín ngưỡng đặng mạnh mẽ của nó. Chúng ta không cần trái ngược lụng lại, đem hết triết lý chơn thật để lại thế nầy mà thôi. Bởi vì dối trá dầu cho Đạo hay Đời, trường dối trá ấy đã làm cho cơ thể Tạo Đoan nghiêng ngữa. Chúng ta không cần xu hướng, theo cái dối trá thường tình nữa, chúng ta phải tiêu diệt cái dối trá ấy. Lại nữa trong hoàn cảnh chúng ta đương làm trung gian giữa Đạo và Đời, chúng ta chẳng nên mượn thế lực mê tín dị đoan để làm khiếp phục đặng quyết thắng tà quyền đương làm tinh thần loài người điên đảo, một trường ngôn luận xù xì đã kiếm thế hèn tiện của thiên hạ đang tính tạo thành một phản động lực đặng làm mất giá trị của nền chơn giáo Đức Chí Tôn. Bần Đạo nói thật, muốn đánh tiêu cả sự dối trá, gian ngược ấy, chẳng phải dễ, người có thể làm cho thiên hạ mê tín dị đoan được là Bần Đạo, mà Bần Đạo không làm. Bởi vì Bần Đạo coi sự làm ấy hèn tiện và vô đạo đức, Bần Đạo chỉ lấy một triết lý chơn thật của Đức Chí Tôn để giáo đạo cho con cái của Ngài mà thôi.


    Bần Đạo duy muốn làm bạn với con cái Ngài, nên phẩm vị Phật sống của Đức Chí Tôn để cho Bần Đạo, mà Bần Đạo chưa có ngồi. Ấy vậy mê tín dị đoan trong cửa Đạo Cao Đài không có và không cần có, quả quyết hẳn vậy, nên đình lại bí pháp chơn truyền, nếu thuyết ra là lấy cái quyền năng mê tín dị đoan mà thắng thiên hạ là một điều hèn nhát nên Bần Đạo không dùng, để khi nào dùng được Bần Đạo sẽ dùng. Bần Đạo hứa chắc sẽ giáo hóa cho con cái Đức Chí Tôn mà thôi.


    Bây giờ Bần Đạo xin thuyết "Ý vị và ý nghĩa lý sống của con người". Vã chăng, chúng ta đến với một phần xác ở tại thế nầy, chúng ta phải biết cái sống của nó có ý vị gì? Đã sanh đứng làm người sống tại mặt thế gian nầy, chúng ta nên tìm hiểu cho thấu đáo cái ý vị của cái sống ấy và cái ý nghĩa của nó thế nào trước cái đã. Vì thế mà từ Thượng Cổ đến giờ tinh thần loài người vẫn đeo đuổi mãi mà thôi, vì cớ cho nên tượng trưng các hình tướng, các nền Đạo, các Tôn giáo.


    Chúng ta quan sát cả triết lý của cái sống phải có lý do nào? Sống đương nhiên của chúng ta có hai cái sống.


    1.- Sống về vật chất, mà nói rõ ra sống về phương pháp thú chất.


    2.- Sống về tinh thần, tức nhiên sống về phương pháp hiển hách, anh linh của nó, chúng ta thấy có hai cái quyền năng ấy, nó tương tranh với nhau mãi mà thôi. Vì cớ cho nên mới nảy sanh ra thuyết duy tâm và duy vật. Chúng ta thử nghĩ do lịch sử của loài người, thì chúng ta biết loài người như đã nói cái thuyết kia là phải "Connais-toi, toi-même" Nghĩa là: "Người biết người hơn hết". Mình muốn biết mình đặng chi? Đặng tìm hiểu cho thấu đáo cái nghĩa lý sống của mình.


    Chúng ta ngó thấy Thượng Cổ, bực cổ nhân, nhứt là hạng vĩ nhân. Dân Âu Châu thì có Socrate cũng trong thời đại nhơn sanh đó, chính Ngài lấy thuyết Đấng Chí Linh trong Càn Khôn Vũ Trụ, cái thuyết làm cho phản động lực coi Ngài như kẻ thù nghịch đến nước, cái quyền năng buổi nọ coi mạnh mẽ thế nào? định tử hình Ngài, cho Ngài lấy chén thuốc độc mà tự tử. Khi giam Ngài trong ngục, Ngài có phương thế hội đàm với các nhà triết học. Tới giờ chúng đem chén thuốc độc đưa trong tay của Ngài biểu Ngài uống. Ngài bưng chén thuốc độc ấy để từ giả các bạn của Ngài mà Ngài nói như chơi vậy.


    Ngài nói: "Tôi biết rằng: Ngoài cơ thể Tạo Đoan của đời nầy nó còn có cơ quan vô hình tối trọng kia, tôi đã quả quyết rằng có, thì cái chết nầy ta mong lắm chớ, giờ phút ta cầm chén thuốc độc nầy ta uống thì ta sẽ được hội hiệp với các vị hiền triết được làm bạn với họ thì có gì hơn" Nói rồi: Ngài bưng chén thuốc độc Ngài uống.


    Giờ chết của Ngài, giờ ngặt mình của Ngài thì môn đệ của Ngài hỏi: "Ngài chết đây rồi Ngài sẽ đi đâu? hay sẽ làm gì ?". Ngài cười nói: "Ta chưa biết, ta sẽ làm chúa cả cơ thể Tạo Đoan nầy, để điều đình cả cơ quan vĩ đại của Càn Khôn Vũ Trụ hay ta sẽ làm chơn của con châu chấu, dầu thế nào cũng có Đấng cầm mực thước định cho ta làm cái gì, thì ta làm cái nấy". Cái chết đối với Ngài không có nghĩa lý gì hết.


    Đức Lão Tử khi đạt được bí mật của Bát Quái Đồ rồi, Ngài từ giả nhà Châu, Ngài về Côn Lôn Sơn mà an nghỉ, môn đệ của Ngài hỏi: Ngài về Côn Lôn Sơn để làm gì? Có hạnh phúc hay không? Ngài trả lời: "Duy có cái biết của ta mà nó làm cho ta có cái thú vị sống đặc biệt riêng, không cần nói rõ hạnh phúc ấy ra thế nào? Nhưng ta chỉ nói rằng: cái biết của ta nó làm cho ta hưởng được thú vị an ủi của cái sống ấy".


    Đức Khổng Phu Tử từ giả quan trường về giáo Đạo cho các môn đệ của Ngài, thiên hạ gọi là vô phước, mà cảnh thiệt vô phước của Ngài là lúc làm quan cho nhà Châu, làm quan cho nước Tề, nước Yên, và lúc châu lưu trong lục quốc.


    Bây giờ Ngài về sống với thất thập nhị hiền, tam thiên đồ đệ của Ngài, là Ngài hạnh phúc hơn hết, vì Ngài biết thú vị cái sống của Ngài thế nào, cái sống của Ngài vui về Đạo mà thôi.


    Giờ trái ngược lại, sống chúng ta ngó thấy trước kia sống của Tần Thủy Hoàng, sống như Sở Bá Vương, hai tay trắng lập nên nghiệp đế, đè ép cả tinh thần dân chúng buổi nọ, vị Chúa của họ sanh sát tàn ác không có điều chi mà họ không làm, quyền hành của họ tàn sát lắm.


    Cái sống của Tần Thủy Hoàng thế nào? Dòm lụng lại, thấy cái chết của Ngài, Ngài than: Cái tài tình thâu cả nghiệp Đế ta thắng được, duy có cái chết ta thắng không được, vì thế mới cho người đi kiếm thuốc trường sinh bất tử, mê tín đến nước người ta cho ăn dái ngựa mà cũng ăn nữa, ăn đặng sống mà anh ta cũng chết.


    Nả Phá Luân đã được cơ hội làm nên nghiệp đế, hồi buổi đó làm cho cả toàn dân Âu Châu, các nước chư hầu đều cúi đầu hết thảy, đến chừng chết, chết trong ngục Le Saint Hélène.


    Ông vua giàu có sang trọng hơn hết là Louis (XIV) thiên hạ hồi thế kỷ đó cho Ông là vua Trời "Le Roi Soleil" cả thiên hạ đều tùng phục, kính trọng, kiêng nể, Âu Châu buổi nọ, có thể nói Ngài là một Vị Bá Chủ của thiên hạ, không có cái gì mà anh ta không có, "Phú Hữu Tứ Hải" sang trọng vô biên có một điều là đền Vua của Ngài "Palais Louis XIV quân lính canh từng bảy vòng, cấm cái chết vô trong Hoàng Gia của Ngài mà không đặng, chết cả con cháu của Ngài cho đến nỗi gần hết trong Hoàng Gia. Rốt chuyện Ngài truyền ngôi báu lại cho đứa cháu nội mà thôi. Ngài than rằng: Hại thay! Hoàng Thành của ta mấy vòng canh nghiêm nhặt mà không cản được cái chết đến nhà ta.


    Chức vị sang trọng của mình sống như cọp vậy, bắt được thịt ăn cho đã rồi nằm ỳ ra đó ngủ mà chúng cũng kiêng cũng sợ, nhưng chúng chưa biết thương, sống như cá Ông không ai thấy, mà chiếc ghe nào chìm thì cá Ông cũng đỡ. Cái sống con cọp không có ai thờ, còn cái sống của cá Ông có người ta thờ.


    Hai cái sống đặc biệt ấy là cái sống duy vật và duy tâm. Bần Đạo tả ra cho con cái Đức Chí Tôn mỗi ngưṠđó??y đó mà suy gẫm.


     


  3. #3
    Tham gia ngày
    May 2008
    Bài viết
    61
     LÀM NGƯỜI Ở ĐỜI

    I. HÌNH TƯỢNG BẢN THÂN:

    Theo bước chân phát triển và tiến bộ của xã hội, những mối quan hệ xã giao ngày càng nhiều. Đứng trước một xã hợi mở rộng xã giao mới có thể thích ứng với cuộc sống mới, có lợi cho việc thực hiện bản thân. Hình tượng là hình thái và tư thế cụ thể để gây nên hoạt động tư tưởng, tình cảm, tính cách của một người. Một hình tượng tốt đẹp không những là nhu cầu của xã giao, đồng thời là cái gốc làm người.
    Một con người không có hình tượng tốt, có nghĩa là người đó chưa quá độ hoàn toàn từ người thiên nhiên đến người xã hội ; nên cũng không có đóng góp xứng đáng cho xã hội.

    Thông thường, một hình tượng xã hội tốt đẹp cần bao gồm các mặt sau đây:

    1. Bộ mặt tinh thần:

    Bộ mặt tinh thần dùng để chỉ sức sống của người đó được thể hiện qua hình tượng bề ngoài. Thông thường bộ mặt tinh thần tốt tương xứng với phải cở mở, nhiệt tình và trẻ trung.

    - CỞI MỞ LẠC QUAN:

    Dù trong xã hội hoặc cuộc sống, đều phải cở mở, lạc quan, không cầu nệ, không e dè; nói cũng như làm, bụng dạ ngay thẳng ; đừng như không biết cố làm ra vẻ biết, giả bợ từng trải.

    - TĂNG CƯỜNG XÃ GIAO:

    Phải chủ động, tích cực xã giao với mọi người, qua đó tiếp thu kiến thức, tăng cường tình hữu nghị.

    - PHẤN ĐẤU VƯƠN LÊN:

    Pha hỉ nhiệt tình, trẻ trung, có chí tiến thủ. Đừng làm ra vẻ ủ rũ như ông cụ non ; phải giàu sự khơi dậy, khiến mọi người phải nhận được sự nhắc nhở và khích lệ trên tinh thần bạn hữu. Phải để mọi người vui mừng vì có mặt bạn.

    2. Quan điểm đạo đức:

    Phải có quan điểm đạo đức chính xác và mãnh liệt, đây là khâu gây dựng hình tượng tốt đẹp khá quan trọng. Gồm các điểm dưới đây:

    - CHỦ NGHĨA:

    Nên nhận rõ thiện ác, gian tà, giả thật trong xã giao ; dám đấu tranh để giữ chính nghĩa, đánh đuổi thế lực gian tà và bất nhân. Chỉ như vậy, hình tượng cá nhân mới nổi bật.

    - TÍNH NGUYÊN TẮC:

    Lấy việc tuân theo luật pháp, theo đúng nội dung và tuân theo lẽ phải làm phương châm cho mọi sinh hoạt. Không chỉ phải biết những gì cần phải biết những gì cần phải thỏa hiệp, nhường nhịn. Không cạnh nạnh, so đo việc mọn. Đặt lợi ích cá nhân hoà hợp với lợi ích chung trên tinh thân: “Mình vì mọi người, mọi người vì mình”.

    - GIÚP ĐỠ NGƯỜI KHÁC:

    Quan tâm, ủng hộ và giúp đỡ kẻ khác là một phẩm chất tốt đẹp, như vậy sẽ giúp bạn cư xử tốt với mọi người.

    - TÔN TRỌNG NGƯỜI KHÁC:

    Phải biết tôn trọng nhân cách, quyền lợi của người khác. Không xâm phạm hạnh phúc hoặc làm tổn thương lòng tự trọng của bất cứ ai. Lấy câu “kỷ sở bất dục vật thi ư nhân” (điều mình không muốn, chớ làm cho người) để xử thế. Như vậy, bản thân mới được người khác tôn trọng lại.

    3. Trang phục:

    Tuy trang phục do sở thích của mỗi người, nhưng cách ăn mặc có thể để lại cảm giác ưa hoặc không ưa cho người khác. Cho nên, trong phạm vi “sở thích cá nhân”, ta nên nghĩ tới hình tượng tốt đẹp, gồm các vấn đề như sau:

    - VỪA THÂN:

    Trang phục vừa thân là yêu câu cơ bản. Vì điều kiện cá nhân và nghề nghiệp xã hội của mỗi người cá khác nhau nên cần ăn mặc hợp với thân phận mình, đừng nên chạy theo thời trang một cách mù quáng.

    - THÍCH HỢP:

    Cần căn cứ trường hợp, địa điểm, hoàn cảnh bốn mùa mà chọn lấy bộ quần áo thích hợp. Làm như vậy chẳng những để lại ấn tượng tốt đẹp, và nhận được lời khen với người khác, đồng thời làm nổi bật khả năng chọn lựa trang phục của mình.

    - CÓ CÁ TÍNH:

    Cách ăn mặc cần làm nổi bật lên phong cách cá nhân của bạn. Những bộ quân áo người khác mặc vào thấy đẹp, chưa chắc bạn mặc vào thấy đẹp. Nên cho người khác nhận thấy đặc trưng thẩm mỹ của bạn qua cách ăn mặc.

    - GỌN GÀNG SẠCH SẼ:

    Aên mặc gọn gàng sạch sẽ tạo cho người khác ấn tượng văn minh tinh gọn. Dù là bộ quần áo tốt đến cỡ nao, nếu không sạch sẽ thì cũng khó để lại ấn tượng lành mạnh, tích cực cho người khác.

    4. Tác phong:

    Tác phong phản ánh văn hoá đạo đức của một con người, đồng thời là khâu quan trọng không thể thiếu trong việc xây dựng hình tượng. Một tác phong tốt gồm các điểm sau đây:

    - CHỮNG CHẠC:

    Aên nói, cử chỉ vừa phải, chững chạc. Dù làm việc gì hay tham gia hoạt động nào, đều giữ dáng vẻ đứng đắn. Dù bận bịu cũng không rối bù, không hốt hoảng. Cần vừa phải, chắc chắn. Chỉ nên nói những gì nên nói, cười những gì nên cười.

    - HÀI HƯỚC:

    Người có tính hài hước có thể quen nhiều bè bạn, thường là kẻ thắng lợi. Họ có thể gây nên không khí nhẹ nhõm, hoạt bát, hòa đồng, thích hợp cho việc giao lưu và tìm hiểu nhau. Hài hước còn là một đặc điểm tính cách, là một năng lực xã giao. Nhưng người thiếu tính hài hước khó thành công trong xa giao. Vì thường tạo cho người khác ấn tượng quá nghiêm nghị.

    Trò chuyện vui vẻ có ích cho xã giao thực tế, vừa thư giãn, vừa không nhàm chán. Nhưng nên chú ý đừng quá khơi trội, ăn nói thiếu suy nghĩ. Khoác lác và cười đùa quá lố không những không gây ấn tượng tốt, còn khiến mình trở thành lố bịch, mất đi nhiều bạn bè.

    - TỰ NHIÊN:

    Tự nhiên là thái độ tự tin và tự trọng. Cử chỉ tự nhiên, đừng e dè nhút nhát, nhỏ mọn. Đừng làm bộ làm tịch. Quá tự nhiên sẽ trở nên giả dối và dung tục.

    5. Cư xử:

    Cư xử là nghệ thuật sống với nhau giữa người và người, là một việc bình thường, nhưng lại có quan hệ lớn với xây dựng hình tượng. Nên chú ý các mặt sau:

    - HIỂU NHAU:

    Khi kết bạn hoặc xã giao, quan trọng là biết thông cảm và tìm hiểu. Nên thông cảm tình cảm người khác, hiểu hành vi người khác, biết được nỗi cần thiết và đau khổ của người khác. Sự thông cảm là một sự động viên và an ủi đối với bạn bè.

    - KHOAN DUNG:

    Khoang dung độ lượng là một đức tính tốt. Độ lượng, lương thiện đối với người khác, cho phép họ có cách nhìn thiện cảm với bạn. Đối với những việc không quan trọng, nên tìm cách tha thứ. Phải chấp nhận rằng mọi người có cách sống khác nhau, triết lý cư xử khác nhau. Nhưng khoang dung khác với dung túng, phải là việc tha thứ đúng nguyên tắc, có chủ kiến.

    - ĂN Ý:

    Đó là khi đối tượng phát biều điều gì đó mà bạn cũng có ý tưởng như họ. Cư xử với bạn bè nên biết cách tạo sự ăn ý. Sự ăn ý đó sẽ giúp bạn vui vẻ, ấm áp và có sức mạnh trong xã giao. Tình bạn và tình yêu đều bám rẽ trong quá trình giao tiếp. Tình bạn và tình yêu đều bám rễ trong quá trình giao tiếp ăn ý đó.

    - NHIỆT TÌNH:

    Cho đối phương cảm thấy thân thiện, ấm áp bằng nhiệt tình của mình, tạo điều kiện tốt để giao lưu tình cảm và triển khai trong công việc. Nhưng chú ý chớ nên quá mức, dễ kiến đối phương lầm tưởng bạn mưu đồ tư lợi.

    - KHIÊM TỐN:

    Đây là một đức tính tốt. Khiêm tốn khiến người trên nể, kẻ dưới trọng. Khiêm tốn giúp bạn có thêm nhiều bạn hữu. Nhưng chớ khiêm tốn kẻo sa đà thành ra giả tạo.

    6. Lễ phép:

    Lễ phép tuy đơn giản, nhưng là thái độ rất quan trọng trong đời sống cũng như việc làm. Có lễ phép như có chiếc chìa khoá mở cánh cửa đầu tiên của phép xã giao.

    7. Giới thiệu:

    Trong những trường hợp tương đối chính thức, thông thường cần tuân theo hai nguyên tắc : một là giới thiệu người trẻ tuổi cho người cao tuổi gặp mặt ; hai là giới thiệu các ông với các bà.

    - CÁCH GIỚI THIỆU KHÔNG CHÍNH THỨC:

    Nên tự nhiên, nhẹ nhàng, vui vẻ là chính. Người giới thiệu chỉ cần giới thiệu đơn giản, không cần qui tắc ai trước ai sau.
    Trong cuộc họp mặt không chính thức, muốn tạo không khí hữu nghị và vui vẻ, người giới thiệu có thể dùng những từ khoa trương, hài hước, nhưng không nên quá lố.
    Khi muốn biết tên đối phương, cần uyển chuyển một chút như: -“Xin lỗi, phải xưng hô bạn như thế nào nhỉ ?” Chứ tuyệt đối không nên hỏi một cách thẳng thừng rằng: “Ông tên gì hả ?”

    8. Hỏi thăm:

    Đây là một trong những thái độ lễ phép thường dùng trong ngày. Cần chú ý các nguyên tắc dưới đây khi sử dụng cách hỏi thăm.

    - CHÚ Ý THỜI GIAN:

    Câu hỏi thăm đơn giản khi gặp mặt thường là “xin chao”. Nếu như căn cứ thời gian sáng tối mà thêm vào “chào buổi sáng”, “chào buổi tối” thì càng tốt.

    - ĐỊA ĐIỂM TRƯỜNG HỢP:

    Người việt ta thường chọn câu hỏi thăm như sau: “Aên cơm chưa?” “Đi đâu đó ?”… Cách đặt câu hỏi như vậy nếu sử dụng vừa phải đúng lúc, tỏ ra rất quan tâm tới đối phương. Nhưng phải chú ý địa điểm, ngữ cảnh, để tránh bị lố bịch, lúng túng.

    9. Đón tiếp khách mời:

    Khi đợi khách tới, chủ nhà cần chẩn bị, phải lễ độ đón khách. Thông thường, gồm các
    mặt như sau:

    - GỌN GÀNG TỰ NHIÊN:

    Mời các bạn đến thăm, phòng ốc phải sửa soạn sạch sẽ. Chủ nhà nên ăn mặt gọn gàng, tươn tất, tự nhiên, chuẩn bị một số trái cây và thức uống.

    - ĐÚNG MỨC:

    Không cần quá câu nệ, quan trọng là tự nhiên. Đừng công khai những mâu thuẫn trong nhà hoặc là mắng trẻ con trước mặt khách.

    - TRÒ CHUYỆN:

    Khi trò chuyện với khách, đừng xem đồng hồ lia lịa, đừng ngáp, tránh đối phương hiểu lầm bạn đang muốn tống khứ họ.

    - CÁO LỖI:

    Nếu bạn đang bận việc quan trọng mà có khách tới thăm thì nên thanh minh rõ ràng và tỏ lòng xin lỗi, mời người nhà ra tiếp đón giùm hoặc hẹn gặp lại vào một ngày gần nhất, thậm chí bạn có thể chủ động hẹn trước một buổi nào đó và bạn bè đến để tiếp tục cuộc trò chuyện này.

    - CÁO TỪ:

    Khi khách cáo từ ra về, chủ nhà nên uyển chuyển ngỏ lời đề nghị nán lại một chút. Nếu khách vẫn muốn về, thì chủ nhà nên chờ khách đứng dậy, rồi đưa tiễn. Đừng đứng lên trước khi khách đứng lên.

    - NHẬN QUÀ:

    Khách tặng quà, chủ nhà nên tỏ lòng cám ơn, và xin khách đừng khách sáo phí tiền làm chi, (đồng thời tặng một món quà gì đó để khách mang về).

    - TIỄN ĐƯA:

    Cần tiễn khách ra tận cửa, chào thân mật, mời khách hãy có thời gian thì tới thăm. Khi đưa tiễn khách phương xa, phải ra tới sân bay, bến tàu, đồng thời chuẩn bị mộtt số thức ăn để khách mang theo lên đường. Chờ cho tàu khời hành mới quay về. Nếu bạn có việc bận không có thời gian đợi lâu, phải xin lỗi với khách.

    10. Gọi điện thoại:

    Theo sự phát triển của xã hội, điện thọi trở thành công cụ giao tiếp thông dụng nhất của con người, khi gọi điện, xin bạn chú ý các vấn đề sau:

    Giọng điệu khi gọi phải tự nhiên, đừng làm bộ làm tịch hoặc nũng nịu. Khi nói phải rõ ràng, để người nghe dễ hiểu.

    - CHỦ ĐỘNG ĐƯA RA CÂU HỎI:

    Nếu người đối phương muốn gặp không có, người tiếp chuyện nên chủ động hỏi đối phương có việc gì để chuyển lời lại. Người gọi điện cần nói rõ tên họ, điện thoại của mình để người tiếp chuyện ghi lại để nhắn lại cho người muốn gặp.

    - THỜI GIAN NGẮN GỌN:

    Khi gọi điện với mục đích riêng tư trong giờ làm việc, thời gian không nên kéo dài, nói vắn tắc gọn gàng, sau đó thì gác máy, để tránh ảnh hưởng công việc chung hoặc có người khác cũng đang cần dùng điện thoại.

    - TRÁNH NÓI ĐÙA:

    Cần tránh nói đùa quá đáng, không có lợi khi gọi điện thoại.

    11. Hút thuốc:

    Hút thuốc lá rất có hại cho sức khỏe do số người hút không ít, nên hành vi hút thuốc đã không còn là hình vi cá nhân nữa. Khi hút thuốc, nên chú ý phản ứng của người xung quanh, đừng chỉ thoả mãn thú vui cá nhân, mà quên sự phiền hà của kẻ khác. Khi mời thuốc, nên chìa miệng hộp thuốc phía người được mời để họ tự tay chọn lấy. Đừng nhả khói thuốc lên mặt người khác hay bỏ tàn thuốc dưới đất, càng không nên hút tại nơi công cộng.

    12. Thăm người bệnh:

    Thăm người bệnh là một trong những nội dung xã giao. Khi bạn thân, người nhà, bạn học, đồng nghiệp… mắc bệnh, nên tới bệnh viện thăm họ. Cần chú ý các vấn đề sau đây:

    - HIỂU TÂM LÝ NGƯỜI BỆNH:

    Nên nói những câu hỏi thăm và an ủi. Thần sắc chớ nên quá nặng nề, nhất là đừng khóc hay tỏ ra quá đau thương trước mặt người bệnh. Tránh tạo áp lực và gánh nặng tâm lý cho người bệnh.

    - ĐỪNG NÓI BỆNH TÌNH TRƯỚC MẶT NGƯỜI BỆNH:

    Chỉ nên hỏi thăm bệnh tình qua người khác tại những nơi người bệnh không nhìn thấy, không nghe thấy.

    - CHÚ Ý THỜI GIAN:

    Nắm vững thời gain vừa phải, khi đối tượng bị bệnh có người thân, người yêu bên cạnh, bạn nên rút ngắn thời gian thăm. Nếu chỉ là bạn bè thường, thì thời gian thăm tốt nhất nên là 10 – 30 phút.

    - TÔN TRỌNG NỘI QUI BỆNH VIỆN:

    Phải tôn trọng nội dung bệnh viện, đừng cười đùa to tiếng gây ồn ào trong phòng bệnh.

    - QUÀ THĂM:

    Mang quà tời thăm bệnh là lẽ thường tình, nhưng đừng mang những thứ bệnh nhân không ăn được. Thông thường, nên mang chút trái cây, thức uống hoặc đồ ăn bổ dưỡng. Đối với người bệnh nằm liệt giường, nên tặng bó hoa tươi, để tăng sức sống trong phòng bệnh.

    13. Vào tiệm ăn:

    Vào tiệm ăn là một cách tốt cho việc hẹn hò xã giao. Khi ăn nên chú ý hình thức của mình.

    - CHỖ NGỒI:

    Nam nữ cùng ăn, phái nam nên nhường chỗ nhìn thấy khắp phòng ăn, dựa tường hoặc gần cửa sổ cho phái nữ. Đừng để phái nữ ngồi gần nơi đông người ra vào. Hia bạn gặp nhau trong tiệm ăn, nên chọn chỗ lưng đối diện với tường và gần cửa sổ.

    - GỌI MÓN ĂN:

    Nếu chủ mới đã sắp đặt sẵn, khách khỏi bận tâm. Nhưng dù dọn lên món gì, có hợp khẩu vị hay không, đều phải ăn một chút, đừng chê bai điều gì. Nếu chủ mới không có sắp đặt, có thể mời phái nữ trước mặt lựa chọn. Khi gọi, nên chọn những món ăn tương đối phổ biến, giá vừa phải, không quá mắc cũng không quá rẻ, để khiến chủ hiểu lầm bạn xem thường họ, sợ họ không đủ tiền trả.

    14. Trò chuyện:

    Trò chuyện là cách xã giao trực tiếp nhất. Bất cứ ai đều muốn mình là người giỏi ăn nói, bày tỏ tình cảm tốt đẹp trước mặt mọi người. Trò chuyện là một nghệ thuật tinh tế. Cần chú ý các mặt sau:

    - CHÚ Ý ĐỐI TƯỢNG:

    Những người có độ tuổi, giới tính, nghề nghiệp, địa vị khác nhau sẽ có thú vị, thóiquen ngôn ngữ khác nhau. Cho nên chọn chủ đề câu chuyện là việc hết sức quan trọng khi trao đổi. Nếu bạn chưa nắm chắc sở thích, thú vui của đối phương thì nên tìm thử trong câu chuyện của họ.

    - TÌM ĐỀ TÀI TẠI CHỖ:

    Khi cư xử hoặc đến thăm khách, nói thẳng vào đề không phải là phương khách tốt nhất, vì như vậy dễ tạo cho người ta cảm giác “đến là có mục đích”. Biện pháp tốt
    nhất là kết hợp với hoàn cảnh lúc đó, tìm ra những câu chuyện mà họ thích.

    - BIẾT LẮNG NGHE:

    Khi trò chuyện, nên giao lưu ánh mắt với người nói một cách vừa phải, gật đầu hoặc đưa ra một số động tác cần thiết, tỏ vẻ mình đang lắng nghe. Người nghe cần có thái độ tự nhiên, chỉ trừ đối phướng nói đến chuyện rùng rợn. Khi trò chuyện, ban nên thêm những câu chuyện, bạn nên thêm những câu ngắn như “vâng”, “dạ phải”… để tỏ ra thích thú câu chuyện đối phương. Đồng thời thông qua một số câu hỏi xen vào, để đối phương hiểu rằng bạn thích nghe câu chuyện của họ, gợi ý đối phương, nên ra những gì bạn cũng yêu thích.

    - TRÁNH NHỮNG ĐỘNG TÁC NHỎ:

    Khi trò chuyện nên tránh những động tác như xem móng tay, gãi đầu, bẻ đốt ngón tay… Tất cả những động tác đó đều biểu hiện sự không lễ phép. Và đừng quay đi quay lại, nhìn đây nhìn đó, càng không nên đọc sách báo… vì làm như vậy khiến cho người đang đối thoại cảm giác bạn thiếu tậm trung.

    - ĐỪNG CẮT NGANG CÂU CHUYỆN CỦA ĐỐI PHƯƠNG:

    Khi trò chuyện, nên cố gắng nghe đối phương nói hết và trong khi họ nói, đừng cắt ngang câu chuyện. Khi cần nói xen vào, nên xin phép trước. Như vậy tránh được đối phương hiểu lầm bạn đang kinh thường họ hoặc chán ghét họ. Khi bàn chuyện với ai, chớ đưa ra kết luật sớm, vì quá tỏ thái độ dễ khiến câu chuyện sớm chấm dứt.

    - CÔNG BẰNG:

    Nếu một người bạn đang chuyện trò với nhau, đừng chỉ tập trung chú ý vài người, nên chăm chút với nọi người có mặt. Người nghe ngoài chú ý người nói, cũng nên nhìn thoáng qua những người xung quanh. Đừng để cho chỉ có vài người xung quanh. Đừng để cho chỉ vài người nói, mà còn phải tìm cách để người yên lặng tham gia trò chuyện.

    - ĐƯA RA CÂU HỎI ĐÚNG LÚC:

    Đặt câu hỏi từ ba chức năng: một là tìm hiểu những gì mình chưa quen biết, hai là kéo đối phương đến điểm chủ yếu nào đó, ba là tránh không gây không khí im lặng. Khi đặt câu hỏi, đừng hỏi khó đối phương, hoặc liên quan tới những gì riêng tư tế nhị, cũng không nên nhắc tới những điều cấm kỵ chung.

    - NẮM CHO CHẮC GIỌNG ĐIỆU:

    Giọng điệu không những làm nổi bất thế giới tâm trạng của một người, còn tỏ hình tượng bề ngoài và thái độ xã hội của người đó. Giọng điệu thường chỉ tiếng lớn tiếng nhỏ, nặng nhẹ, cao thấp, nhanh chậm… Có thể nói, giọng thấp êm tai hơn giọng thô to, giọng dịu dàng uyển chuyển, tốt hơn giọng cứng cỏi hung dữ, tốt độ nói chậm dễ tiếp nhận hơn là nhanh như tràng pháo ; giọng lên bổng xuống trầm thích thú hơn giọng đều đều như tụng kinh…

    - CÁCH SỬ DỤNG ÁNH MẮT:

    Trong khi trò chuyện, sử dụng ánh mắt đúng lúc là rất quan trọng. Người kén ăn nói, thường “quét” mắt quanh người đối phương, khiến họ mất tự nhiên hoặc phát hoảng. Khi có người nói, nếu bạn liếc nhìn một phía khác, họ sẽ có cảm giác bạn không chú tâm nghe. Thông thường, nên nhìn vào mắt đối phương. Không phải nhìn chằm chằm, mà là một cái nhìn tự nhiên, nhẹ nhàng, tiêu điểm đặt tại phạm vi quanh miệng, đỉnh đầu hoặc hai bên má, tạo cảm giác được bạn nhìn một cách vừa pha hỉ và lễ độ.

    - DÙNG TỪ, CHỌN CÂU:

    Chú ý áp dụng nhiều từ để cho câu chuyện thêm phong phú và sinh động. Nên tránh lặp lại một hình dung từ cho các sự vật khác nhau, tránh để câu chuyện rơi vào vô vị. Dùng từ, chọn câu nên tự nhiên, chân thật. Câu cú quá hoa mỹ khiến đối phương có cảm giác bạn khoe khoang giả đối và ngược lại.

    - TRÁNH NHỮNG CÂU NHÀM CHÁN:

    Những câu luôn đặt trên miệng khi nói khiến người khác nhàm chán ví như : Nè, cái này thì…, cái kia thì… sẽ cứ làm cho câu chuyện bị khựng lại, thiếu trôi chảy, chí ít cũng là sự thể hiện về trình độ văn hoá thấp kém.

    - NẮM VỮNG LIỀU LƯỢNG:

    Trong buổi trò chuyện không ai cấm nói đùa, nhưng cần lưu ý là nói đúng liều lượng. Nếu vận dụng dược đúng, có thể làm tăng không khí vui nhộn khi xã giao. Nhưng những câu nói đùa phải chọn đúng thời gian, địa điểm, ngữ cảnh. Chê cười những khuyết tật thân thể của ai đó, chỉ cho thấy sự nông cạn và vô vị, còn những đùa cợt thấp hèn, thì càng nên tránh.

    - TRÁNH TRANH LUẬN:

    Nếu không phải trường hợp cần tarnh luận thì nên tránh đưa ra vấn đề tranh luận, vì dễ gây nên tâm lý đối địch. Đôi bên nhanh chóng rơi vào “trang thái tarnh đua”, không chịu nhường nhịn, cứ lời qua tiếng lại, khiến cuộc thảo luận vốn đầy thiện chí trở thành một cuộc đấu khẩu kịch liệt.

    - TRÁNH LẢI NHẢI:

    Là điều tốt kỵ trong trò chuyện, ngoài ra ghét nhất kẻ nói dài nói dai.

    - CHỌN ĐỀ TÀI:

    Nên chọn đề tài khiến đối phương thích thú, là một nguyên tắc cơ bản khi trò chuyện. Cần tránh luôn miệng tố khổ, hoặc thấy việc bất hạnh, đau khổ cá nhân làm đề tài chính cho câu chuyện, khiến người nghe khó xử. Nếu không phải quen thân, thì đừng nên chọn đề tài nhạy cảm.

    - ĐỪNG CÂM LẶNG:

    Thường nghe người ta nói: Im lặng là vàng. Nhưng thói quen câm lặng trong xã giao lại hoàn toàn không nên. Vì điều đó dễ khiến đối phương hiểu lầm, tưởng rằng bạn không thích câu chuyện của họ.

  4. #4
    Tham gia ngày
    Nov 2008
    Bài viết
    1.020
    1234's Avatar

     



                                                          Chân tướng Thiền sư


     










    `Thiền sư Cảnh Hư, một hôm   dẫn một cô gái về chùa rồi đưa vào phòng mình, đóng cửa và  cùng ở với cô gái trong phòng, cấm không cho ai quấy rầy.


    Ðồ đệ Mãn Không trong lòng rất bất an, bèn đến gặp Thiền sư Cảnh Hư. Vừa đến trước cửa, thấy rõ ràng cô gái tóc xõa bờ vai đang nằm trên giường, dáng thon thả thướt tha, da trắng trẻo mịn màng, trong khi vị Thiền sư lại ngồi bên giường mân mê thân thiếu nữ.


    Nhìn tận mắt, Mãn Không giận tức bội phần, không nhịn được liền to tiếng hỏi:


    - Sư phụ! Thầy làm như thế lại cho là bậc mô phạm của trời người sao? Thầy có xứng đáng với Phật Tổ, đại chúng mười phương không?


    Thiền sư Cảnh Hư dừng tay lại, quay mình nhẹ nhàng từ tốn đáp:


    - Ta sao lại không thể mô phạm cho đại chúng?


    Mãn Không chỉ cô gái trên giường, lớn tiếng nói:


    - Thầy nhìn đó!


    Thiền sư cũng ôn tồn nói:


    - Ngươi xem đi!


    Lúc thầy trò nói chuyện, cô gái trên giường đã từ từ quay mình lại. Một cô gái mặt mũi vặn vẹo biến dạng trông rất đáng sợ, miệng cũng bị lở loét méo mó hơn, đang ngước nhìn họ dở khóc dở cười.


    Té  ra cô gái nằm trên giường là một người mắc bệnh hủi.


    Lúc ấy, Thiền sư Cảnh Hư lấy thuốc trong tay đưa ra trước mặt đồ đệ, thản nhiên nói:


    - Ðúng vậy, bây giờ ngươi đến thật đúng lúc!


    Ðồ đệ lúc này mới hiểu ra, vội vã quỳ xuống, xin thầy tha thứ. (Theo Cao Tăng dị truyện)


    Bài Học Đạo Lý:


    Vấn đề là phải tìm hiểu, nhìn nhận, đánh giá và thẩm định sự việc cho thật tỏ tường trước khi phán xét hay lên án bất cứ điều gì. Rõ ràng, “trông mặt mà bắt hình dong” không phải lúc nào cũng đúng. Việc đồ đệ Mãn Không phản đối thầy một cách quyết liệt, gần như tuyệt tình và xúc phạm đến ân nhân của mình, chỉ vì không tìm hiểu sự việc cho tường tận, thấy sợi dây mà tưởng lầm con rắn.


    “Ngươi xem đi!”, hãy mở to mắt và nhìn thẳng vào vấn đề đi, để biết ta đang làm gì là thông điệp của thiền sư. Sự thật là thiền sư đang hành đạo cứu đời, trị liệu thân tâm thống khổ cho chúng sanh, giúp dân giúp nước, không có gì mờ ám hoặc sai trái với đạo và cả với đời. Đó là chân tướng của Thiền sư Cảnh Hư.


    Sự thật muôn đời vẫn là sự thật và không có gì phải che giấu hay sợ hãi cả. Chúng sanh còn đau khổ thì thiền sư vẫn còn dấn thân cứu đời với tất cả từ bi và trí dũng. Bậc thiền sư thì luôn vô úy (không sợ hãi bất cứ điều gì) nên hành hoạt vô ngại, miễn sao cho đời và người được lợi lạc.


    Tuy nhiên, những xét đoán vội vã cùng với sự tưởng tượng, lo ngại quá mức của những người quan sát hoặc có trách nhiệm đôi khi lại gây hậu quả khôn lường, bội nghĩa vong ân, làm tổn hại luân thường đạo lý. Thiền sư có bị “oan” cũng không ngại nhưng chúng sanh bệnh khổ mà không được cứu giúp thì chắc chắn bị “uổng” thật nhiều.


    Bài học rút ra là cần thận trọng trước khi xét đoán và hành xử trước những việc làm của các bậc thượng nhân. Những thiền sư tiền bối như Ngài Cảnh Hư luôn kêu gọi “hãy đến và hãy xem đi” để thấy rõ chân tướng của con người và sự việc. Các thiền sư ngày nay cũng vậy, không khác. Có điều là chúng ta, những người hay phán xét và kết tội có thực sự “đến để xem” cho tỏ tường như chân tướng của sự việc hay không?


                                                                                                                                   NGUYEN CAO


  5. #5
    Tham gia ngày
    Oct 2006
    Bài viết
    3.036

    Hay !


    Chuyện tương ứng với Đạo Dịch !


    Cảm ơn



  6. #6
    Tham gia ngày
    Nov 2008
    Bài viết
    1.020
    1234's Avatar

     


    Đạo đệ kính huynh Đạt Tường


    Huynh đã cảm nhận được cái hồn trong chữ nghĩa đã thóat ra ngòai chữ


    nghĩa,Đôi khi chúng ta như những người lữ khách bộ hành xách túi "lang


    thang" trong Đất Trời,bổng gặp được món ăn khoái khẩu ! ta chợt nhận


    ra,chợt cảm được ! nhưng cái hồn trong chữ nghĩa thì bay bỗng,ta không


    thể nói sao ra hết được ! ta chỉ biết thốt lên rằng : Hay ! và ta chợt nhận ra


    đều gì đó ! ta không thể "diển trình " gì được hơn !


    Một vị Thiền Sư thì chưa tạo nên "cái hồn" câu chuyện


    Thêm một cô gái cũng vẩn chưa tạo nên "cái hồn " câu chuyện


    Một vị đệ tử thêm vào thì cũng vẩn chưa ===> "cái hồn" câu chuyện.


    Phải nhờ mấu chốt "kịch tính" quyết định sau cùng ! khi mà người đệ tử tới


    kịp lúc + kịp lúc cô gái quay mặt lại + cái quỳ tạ lỗi ( tâm phản hồi ) của người


    đệ tử thì lúc đó ==> kịch tính mấu chốt ( để rồi cũng từ đây ) ==> cái hồn câu


    chuyện được " thoát ra " bay bỗng !  ==>  HAY ! 


    ( Thay cho đều ta không dùng ngôn ngữ nào lột tả được hơn,qua cảm nhận ! )


    Ta cảm nhận "cái hồn " bay bỗng cũng từ đây ! Còn câu chữ ở lại thì vẫn


    cứ mãi,vẫn mãi,,, ở lại theo cùng "câu chuyện" phải không Hiền Huynh !   


    ( Vài dòng chia sẻ cảm nhận cùng huynh ! )


     


  7. #7
    Tham gia ngày
    Mar 2009
    Bài viết
    140
     
    Huynh 1234 thân mến

    Câu chuyện " Chân tướng thiền sư " có một lối kết VN , loại kết có hậu để làm bài học cho hậu thế ; Nhưng nếu ta bắt chước vị thiền sư kia mà gặp người đồ đệ không trực tính như Mãn Không lên tiếng chỉ trích sư phụ , mà im lặng quay về ngồi lê đôi mách thì câu chuyện sẽ như thế nào nhỉ

     Người xưa có câu :" qua điền bất chỉnh lý -- lý hạ bất chỉnh cân " để khỏi loạn lòng cho những kẻ  suốt đời chỉ biết hoài nghi người khác

     Nếu Mãn Không tin thầy mình tuyệt đối thì câu chuyện không để đời phải không ?

     Đạo chúng ta , chẳng mấy ai tin ai , chẳng mấy ai phục ai - thì đạo lớn sao thành được

  8. #8
    Tham gia ngày
    Nov 2008
    Bài viết
    1.020
    1234's Avatar


    Đạo Đệ 1234 Kính Đạo Tỷ Vi Li 


    Nếu Mãn Không không trực tính mà im lặng quay về ngồi lê đôi mách thì


    khi ấy Mãn Không sẽ chẳng còn là Mãn Không mà sẽ  => Tự Mãn , và => Mãn


    Không sẽ trở thành => Hữu Mãn => Bất Mãn và => Suốt đời sẽ trở nên Bất


    Mãn trong "thui chột" vì vĩnh viễn tự niêm khoá cái "Thấy" cái "Biết" của tự


    thân ==> vĩnh viễn xa lìa sự thấy ,biết : Cái "Chân Tướng " hiện hữu,hằng


    hữu nơi Thầy Mình !


    Nhưng còn 1234 thì biết chắc 1 đều rằng : Cái "chân tướng " thật sự của


    Thiền Sư Thì vẫn mãi ở lại với Thiền sư ! chứ chẳng phải vì cái không


    thấy,không biết của học trò ! ( hay cái "ngồi lê đôi mách" của học trò mà


    lại mất đi được ! )


     


    Đạo Tỷ ViLi : Nếu Mãn Không tin thầy mình tuyệt đối thì câu chuyện không để đời phải không ?


    Nếu Mãn Không tin Thầy mình tuyệt đối thì vẫn sẽ có cái để đời ! nhưng ở


    chiều hướng khác và khía cạnh khác Tỷ V.L àh ! ( Tỷ V,L cảm nhận sao ! ?&nbsp


    Đạo Tỷ ViLi :


    Đạo chúng ta , chẳng mấy ai tin ai , chẳng mấy ai phục ai - thì đạo lớn sao thành được


    Mệnh đề của Tỷ Vi Li làm 1234 nảy sinh 1 ý khác => Hệ Qủa :


    Đạo chúng ta , Nếu ai cũng tin ai , ai cũng đều phục lẫn nhau - thì đạo sao


    thành lớn được ? Đại Nghi ! Ắt sẽ ==> Đại Ngộ ( là đây vậy ! )


    Và Tỷ Vi Li hay 1234 hoặc bất cứ 1 đạo hữu nào ! tất cả đều có quyền Đại


    Nghi rồi ắt hẳn 1 ngày đẹp trời nào đó chúng ta cũng sẽ ==> Đại Ngộ !


    nhưng sẽ "Tuỳ" ! ( Sau chữ tuỳ là cả 1 Bầu Trời đang rộng mở ! có đầy Hoa


    Thơm - Cỏ Lạ ! đúng không Đạo Tỷ ! ) 1234 còn mông muội ,mong được


    Đạo Tỷ Đạo dẫn thêm cho đệ ! 1234 Kính Đạo Tỷ ! 






     

         

  9. #9
    Tham gia ngày
    Mar 2009
    Bài viết
    140

     
    Kinh huynh 1234
    . Chúng ta đang sống trong thời pháp mà thiên hạ gọi là mạt   -  Đạo đức xã hội suy đồi - Thiên tai dịch hoạ , bệnh tật chiến tranh... cứ mãi rập rình . VL nghe nói chơn truyền đã thất nên Đại Đạo mới hoằng khai. Điểm này chắc là đúng !
      Bắt chước huynh Đạt Tường khen huynh 1234 vài câu thực là không khó cho VL , nhưng lại sợ khó cho người được khen. Chính tiểu đệ cũng rất thèm ngọt , dẫu biét rằng ngọt là không tốt
      Qua câu chuyện " Chân tướng thiền sư " theo tiểu đệ thì nhập tâm ngay một điều là... chưa hiểu "tuyệt"  thấu đáo thì tối kị đánh giá người khác  ( chắc huynh cũng biết câu chuyện " thế à "  )Đây là nhân cách của người tu , lại đặc biệt cần thiết ở cái thời buổi hôm nay
      Tiểu đệ dám đâu phê phán những người đã lưu truyền những câu chuyện Đạo hay như thế , nhưng có vài ý kiến ở bài viết trên là tự nhắc nhở lòng mình....
      Ngay tại diễn đàn này , các thành viên đã từng nặng nề với nhau khi phải bảo vệ thanh danh những bậc tiền khai mà mình đang thần tượng ; Ô hô ! ta biết gì về các Ngài mà nhiều lời như thế?
      Lịch sử là quan trọng khi lịch sử đem lại những điều hay cho hậu thế theo , những điều dở cho hậu thế tránh. Còn lịch sử không mang tính đồng nhất để cho hậu thế tranh cải thì quả thật là không nên - trăm vạn lần không nên
      Chuyện tranh cải của nhiều người... tiểu đệ hình dung giống Mãn Không  nếu thiếu đi trực tính như đã nói ở trên.  Huynh thấy đấy , họ đã nặng lời với nhau....
      Còn câu chữ " Có đại nghi ắt sẽ đại ngộ " Tiểu đệ lại nghĩ không giống huynh đài rồi. Đại nghi  là nghi ngờ người khác thì Tào Mạnh Đức đã đại ngộ rồi . Đại nghi của người tu là nghi ngờ chính bản thân mình , phải luôn luôn cảnh tỉnh bản thân , và không nên tin theo cái lục căn lục trần phỉnh dỗ ; Đọc một câu nói của thánh hiền ,phải nghiền ngẫm và chưa nên đánh giá dở hay khi chưa đưa nó vào cuộc sống... chưa đánh giá...vì nghi
     Huynh 1234 kính mến ! trong âm lượng của huynh đài , tiểu đệ cảm nhận huynh đài còn thích ngọt nhiều lắm đấy ( giống đệ ) Tiểu đệ viết bài trên là đánh giá cao cái hay của câu chuyên nằm ở phía phản diện...mà nó lại giống đệ ở cái chổ là bức xúc nhưng không trực tính để...mang tội ngàn thu
     Mong đợi sự cùng cảm thông trên con đường tu học


     

  10. #10
    Tham gia ngày
    Nov 2008
    Bài viết
    1.020
    1234's Avatar

     


    Tỷ Vi Li : 


      Bắt chước huynh Đạt Tường khen huynh 1234 vài câu thực là không khó cho VL , nhưng lại sợ khó cho người được khen. Chính tiểu đệ cũng rất thèm ngọt , dẫu biét rằng ngọt là không tốt


     


    + Nếu ta không có thói quen khen tặng người thì nếu ta tập và học cách khen người => chắc sẽ là


    1 hạnh nết hay là đều chắc chắn ! ( tập khí xấu=> thói,tật xấu nhưng còn tập khí tốt => hạnh,nết


    tốt&nbsp


    + Nếu "Bắt chước" được là chúng ta => tạo tướng "bắt chước" khen ,còn để dẫn đến chất khen


    thật sự thì lại là 1 chuyện khác nữa phải không  tỷ ! ? ( vì thật sự đạt cái chất khen qua lời khen thì


    không phải dể gì ! ) Đơn cử giửa Huynh Đạt Tường và 1234 thật sự không có mối liên hệ mật thiết


    nào ngòai đời cả ! không từng biết mặt nhau ! không cùng sinh họat cùng cơ quan,không cùng chi


    phái,và nếu V.L vỡ lẽ ra rằng 1234 càng không cùng...tôn giáo ! ( mới là mấu chốt ! ) Nhưng Huynh


    Đạt Tường và 1234 đã "gặp nhau" trong 1 thoáng của giấc "Chiêm bao"  !


    Qua trăn trở đầy thi vị về 1 cảm nhận về cái nhìn thấy biết ,chợt nhận ra nhau ! ( cũng trong giấc


    chiêm bao ! ) đều này chỉ có Huynh Đạt Tường Và 1234 thấu hiểu và cảm nhận tường tận được mà


    thôi ! nếu như Tỷ V.L có hỏi huynh ấy ! huynh Đạt Tường cũng không thể dẫn Tỷ V,L vào giấc


    "chiêm bao"  ấy được đâu ạh ! Và càng không phải dễ gì huynh ấy khen tặng 1 ai đâu ! Huynh ấy


    cũng "khó chịu" lắm đấy ! và càng không phải huynh ấy khen tặng 1234 đâu ! ( huynh ấy khen "cái


    hồn" ,"cái chất" của bài mà 1234 gửi mà thôi ! )


     


    Mặc dù 1234 không phải là thầy bói nhưng 1234 có lẽ cảm nhận tỷ V,L,Có lẽ không quen dùng


    "đắng" nhưng cũng rất thích "tò mò" muốn nếm "đắng!" như người rất sợ Ma mà lại hay thích nghe


    kể chuyện "Ma ! "  ( không biết đúng không nữa !&nbsp


    Nhưng nếu 1234 mượn câu của của Thiền Sư Cảnh Hư : Ngươi Xem Đi ! ( xem gì ? )


    Xem xem xuyên suốt quá trình 1234 tham gia D,Đ có "xen" hay "tham gia - tham dự" vào bất cứ 1


    chủ đề nào canh cải nhạy cảm ! với những câu ý "nặng nề !" hay làm "nhăn mặt" người nghe


    không !?


    Chắc cũng có lẽ tỷ V,L có cảm nhận 1234 thích  "ngọt" có lẽ cũng vì những lý do sau :


    1234 thường hay "vui tính" và hay "têu tếu" tóat ra nhiều "chất ngọt",mà thật sự muốn vậy ngòai đời


    chuyện đạo - đời thì 1234 phải trui rèn qua nhiều thứ chất lửa "cay - đắng" đầy nghiệt ngã trong


    đời ! chứ không phải giản đơn như tỷ thấy 1234 qua D,Đ như vậy đâu !


    Chẳng qua là 1234 tham gia D,Đ trên 1 tinh thần "hổng giống ai " không tranh cải => Đắng =>


    người quen đắng thì không sao ! rủi lở nhằm người không quen đắng thì => BỊ RƯỢT     


    + Và cũng có lẽ 1234 thường dùng "Ngọt" để "đải" huynh,đệ trong trò chuyện đổi trao ! mà ngọt để


    khích tấn nhau,động viên nhau,chứ không phải dùng SI-RÔ ngọt làm mê ngũ nhau ! đây là đều mà


    1234 phải tạm mượn câu của Thiền Sư : Ngươi Xem Đi ! ( mà phải xem kỹ àh nha ! )


    Còn cơ đạo chúng ta cứ 10 người 100 ý cứ canh cải ==> Còn đâu cái gọi là CƠ TRỜI còn đâu gọi


    là CƠ CHUYỂN


    Sự thật nếu chúng ta muốn "thấy-biết" theo 1234 thì không qua hay bằng sự "biện luận" => thấy


    biết được mà có lẽ đôi khi chúng ta phải "chiêm bao " => thấy được cũng để rồi => không còn


    canh cải chi nữa,nếu được vậy thì còn gì là CƠ TRỜI ! CƠ CHUYỂN ! ( Mạch huyết,vận hành của


    Càn Khôn ! )


    Có người khi ngũ mớ ! thấy "ác mộng " thấy mình trong chiêm bao bị đánh,bị rượt,bị cướp ,,thấy


    ma ! phát hoảng mắt thì "nhắm" mà miệng thì "la" ,cái nhắm mắt đang ngũ là cái có thiệt,và cái


    tiếng la phát ra từ miệng tạo ra âm thanh ú ớ la cũng là thiệt ! nhưng khi thật sự "tỉnh ngủ" và thật


    sự "mở mắt" ra ! thì mồ hôi hột đổ túa ra ! nhưng tâm thức chưa định tỉnh ,chưa hoàng hồn ! 


    + Nhưng còn người đang trong cơn "Mộng mị" thấy Ma hay "ác mông" mà tiềm thức mạnh biết và


    tự biết mình đang "chiêm bao" chứ không phải thật ! thì thử hỏi trong lúc ấy! trong cơn mê mà biết


    là  mình đang mê thì thử hỏi người ấy có phát hoảng ==> LA HOẢNG nữa hay không ! ? 


    Quả là Tỷ V,L đã chuyền quả banh khó ! trong tư thế bắt banh không dể cho 1234 ! và còn muốn


    1234 bằng tư thế "đưa banh" thật ngọt vào lưới ! ( 1234 không là cầu thủ giỏi đâu nha tỷ ! )


    Mong rằng dòm lại ( sau bài trả lời này ! ) không ai "rượt" mình !   


    Mà "rượt" người chuyền trái banh banh khó này cho 1234 he !  Chúc Tỷ phần nào "thỏa mãn"


    sau bài viết !


    Còn câu Đại Nghi => Đại Ngộ ( 1234 có chiều hướng có lẽ Tỷ nhận định đúng ! nơi Tỷ không giống


    1234 rồi ! ) Chúc Tỷ luôn vui và có nhiều cảm nhận đóng góp cho D,Đ
     


     

     

Trang 1/26
1 2 3 11 ... 26

Nội quy viết bài

Nội quy viết bài
  • Quý hiền không thể tạo chủ đề
  • Quý hiền không thể gởi Trả lời
  • Quý hiền không thể gởi tập tin đính kèm
  • Quý hiền không thể sửa bài viết của quý hiền