+Trả Lời Chủ Đề
Trang 1/2
1 2
kết quả từ 1 tới 10/ Tổng số 11

Ðề tài: Đức Quyền Giáo Tông ( Giảng )

  1. #1
    Tham gia ngày
    Oct 2008
    Bài viết
    30
     

    Ðức Quyền Giáo Tông
    giải nghĩa về "Ðức Chí Thành"


    ÐỨC CHÍ THÀNH


    Ðức chí thành là tánh chất thành thật chơn chánh mà mọi người cần phải có hầu để đối đãi nhau cho ngay thẳng, thật thà trong đường Ðời hay là đường Ðạo. Ðức chí thành là gốc năm thường, là nguồn trăm nết. Có chí thành thì đạo hạnh con người mới đặng rõ ràng sáng tỏ. Không chí thành thì đạo hạnh phải bị tà khuất tối tăm. Cho nên con người ở đời mà không un đúc đặng một khối chí thành là gốc rễ thì trông chi đến việc trau giồi đức hạnh là nhành lá vậy.


    Ðức chí thành tỉ như một khối vàng, dùng nó mà chế tạo ra lắm đồ trang sức tốt xinh cao giá. Chí khối vàng ấy phải pha phải trộn thì mất nguyên chất tự nhiên, rồi bảo sao những đồ trang sức làm ra không phải xấu hèn thấp giá.


    Người xưa tuy quê hèn, song giữ đặng hai chữ chí thành, đối với nhau chẳng hề dối giả, gạt gẫm là gì. Một tiếng ừ với nhau cầm đáng ngàn vàng, một lời hứa với nhau khư khư giữ chặt.


    Người nay tuy gọi văn minh tấn bộ; song cái ánh sáng văn minh chóa ra làm cho con người dường như bị nắng quáng đèn lòa mà xem không rõ cái tướng của đức chí thành đặng vậy. Cũng bởi không chí thành cho nên ở đời mới có người nầy xảo trá, kẻ kia gian tham, sanh lòng nghi kỵ lẫn nhau đến đổi trong một việc làm nhỏ mọn mà có nhiều kẻ chung lo thì cũng hóa ra hư hỏng. Theo đường đời mà đức chí thành còn quan trọng là thế, huống chi đường Ðạo là chỗ cần phải treo lên một tấm gương thanh bạch hầu để soi chung thiên hạ.


    Người hành đạo cần phải có đức chí thành, tôn chỉ Ðạo mới đặng quang minh chánh đại, rồi nhơn đó mới đặng lòng tín nhiệm của chúng sanh. Khi tụng kinh cầu nguyện, khẩn vái với Trời Phật, nếu đặng chí thành mới có cảm. Có cảm mới có ứng. Có ứng mới có nghiệm; cho nên có câu: "Hữu thành tất hữu Thần" là vậy đó.


    Người làm Ðạo mà chí thành thì chẳng hề để ý chi riêng về việc công quả mà cầu danh, chẳng hề tính lập công quả mà cầu danh. Chẳng hề ỷ mình lập nhiều công quả mà tự kiêu, tự đắc rồi tác oai tác phước, lập thế chuyên quyền, gây ra lắm điều trái Ðạo, ai nói cũng nghe, ai khuyên cũng không nạp, ai trách cũng không dung.


    Người làm Ðạo mà chí thành thì chỉ lo cho chúng sanh, chớ không kể đến thân mình, tự buộc mình vào nơi khổ hạnh, đem cả hình hài trí thức làm món hy sinh cho tôn chỉ Ðạo, thân còn chẳng kể huống lựa lợi và danh.


    Nói tắt lại một điều là làm Ðạo mà còn chút ý riêng về lợi và danh thì chưa có thiệt là chí thành vậy.


    Người theo Ðạo mà không chí thành thì bất quá là: Cầu vui tu bắt chước hoặc là tu "cầu mị" theo ông nọ bà kia đặng có dễ bề thân cận mà chác chuộng mua yêu cùng trông ỷ lại nơi người vậy thôi.


    Người theo Ðạo mà không chí thành thì bất quá là mượn danh Ðạo để vụ tất đồng tiền, hoặc bị lợi dụng đức tin của hàng Tín Ðồ thấp thỏi để mưu điều trái Ðạo.


    Người giữ Ðạo mà không chí thành, dầu cho bác lãm quần thơ, rõ thông đạo lý đến đâu đi nữa tưởng cũng không trông thành Ðạo.


    Ấy vậy, nếu rủi trong Ðạo mà có đại đa số người không chí thành dầu cho tôn chỉ Ðạo cao thượng đến đâu đi nữa, nền Ðạo bất quá cũng để một trò cười cho thiên hạ.


    Thánh ngôn Ðức Chí Tôn dạy rằng: " ..... ...... Các con phải biết Ðạo gốc bởi lòng Bác Ái và chí thành. Bác Ái là lòng đại từ bi thương xót sanh linh hơn thân mình. Cho nên kẻ có lòng Bác Ái coi mình nhẹ hơn mảy lông mà coi thiên hạ trọng bằng Trời Ðất.


    Còn chí thành là mỗi việc đều lấy lòng thành thật mà đối đãi trong Ðời và trong Ðạo. Dầu kẻ phú quí bực nào đi nữa mà không có lòng Bác Ái và chí thành thì không làm chi nên việc.


    Vậy nên Thầy khuyên các con trước hết phải ở sao cho ra vẻ đạo đức, đừng để ý gì việc công quả mà nêu danh nơi cõi tạm nầy.


    Các con phải mở rộng tâm chí ra mà hành Ðạo mới nên cho, chớ đừng mờ hồ rằng Ðạo thành thì mình được làm một vị xứng đáng và đại ích trong Ðạo".


    Tóm lại, đức chí thành là gốc của nền Ðạo, tức là tánh mạng của Ðạo vậy, cho nên trong bài Kinh Niệm Hương mở đầu có câu: "Ðạo gốc bởi lòng thành tín hiệp".


    Ðức chí thành không cần tập luyện mới có chỉ tại nơi tâm muốn cùng không muốn mà thôi.


    LÒNG Bác Ái


    Trên mặt địa cầu nầy, nhơn loại phần nhiều cũng bởi cái lòng vị kỷ mà gây ra lắm điều bạo ngược. Kẻ tham trộm là bởi quí trọng của mình mà không quí trọng của thiên hạ, vì vậy nên tính lấy của người đặng bổ thêm của mình. Yếu sức thì gạt lường trộm cắp, mạnh thế lại ép đè cướp giựt, có khi còn hại đến mạng người. Ăn thịt một con sanh vật là lấy huyết nhục nó để bồi bổ cho huyết nhục mình tức là quí trọng sanh mạng mình mà không quí trọng sanh mạng nó vậy.


    Như hai đàng chiến đấu, bên nào cũng đem hết sức lực để tiêu diệt bên kia, thì đàng nào cũng quí trọng mạng mình mà không quí trọng sanh mạng bên nghịch.


    Cái lòng vị kỷ gia hại cho nhơn quần xã hội là thế.


    Nay muốn tảo trừ cái điều hại ấy, cần nhứt phải làm thế nào cho thiên hạ ai ai cũng có cái lòng Bác Ái.


    Bác Ái là gì?


    Bác là rộng, ái là thương. Lòng Bác Ái tức là lòng thương rộng ra. Ta chẳng những thương ông bà, cha mẹ, vợ con cùng là thân tộc họ hàng, mà ta còn phải thương rộng ra cho đến cả nhơn loại chẳng luận nước nào.


    Ta chẳng những thương cả nhơn loại, mà ta còn phải thương rộng ra cho tới cả loài sanh vật khác nữa.


    THƯỢNG TRUNG NHỰT


  2. #2
    Tham gia ngày
    Mar 2008
    Bài viết
    999
     

    Bài giãng đạo tại nhà ông cả Hồ-văn-Nhơn Bến-Tre ngày
    24-8-Mậu thìn (7 Octobre 1928)

    Chư Quí Đạo hữu, Đạo muội, chư Thiện Nam Tín Nữ,
    “Đường xa viễn vọng, cách trở ngàn trùng, anh em chúng tôi chẳng ngại ngùng đi đến đây, trước là khai đàn cho ông Cả Hồ-văn-Nhơn và vợ là Lê-thị-Liêng, sau chỉ rõ cho anh em được biết mục đích tôn chỉ Đại Đạo Tam Kỳ.
    Vả chăng hạt Bến-Tre đây là chổ địa linh nhơn kiệt, xuất hiện nhiều nhà thi văn đặc biệt, tôi đâu dám tự phụ tài hay học giỏi mà múa bùa trước cửa Lỗ-Bang, diễn văn nơi làng Khổng Thánh, nhưng sở dĩ có mấy lời hèn mọn tỏ ra đây mong cho anh em chị em hiểu rõ nguồn cơ Đại-Đạo Tam-Kỳ.
    Đạo vẫn rất cao sâu mầu nhiệm, nếu dẫn từ khí hư vô sanh ra Thái-Cực, Lưỡng Nghi, Tứ Tượng vân vân…thì dông dài và rất khó hiểu cho phần nhiều trong em út chưa rõ đạo. Vậy tôi xin cắt nghĩa cuộc tuần hòan giác thế, nên Đạo khai và khai tại nước Nam-Việt ta cho chư đạo hữu, chư đạo muội hiểu rõ đặng có đủ đức tin, ngõ hầu sốt sắn theo hành đạo trong thời kỳ này.
    Từng nghe: Thiên Địa tuần hòan, châu nhi phục thỉ.
    Từ tạo Thiên lập Địa, Càn khôn phát khởi tới ngày nay biết mấy muôn mấy vạn lần xuân qua hè lại, thu mãn đông tàn, nay tới đời hạ nguơn mạt kiếp cũng gọi là cuối cùng.
    Phàm muôn việc đều có thỉ có chung, có khởi có cùng như một ngày một đêm 12 giờ khởi ư Tý Sửu Dần Mẹo Thìn Tỵ Ngọ Mùi Thân Dậu Tuất Hợi.
    Tới Hợi rồi thì phải khởi lại Tý. Mỗi tháng khởi mồng một
    tới ba mươi cuối tháng rồi lại khởi lại mồng một nửa. Năm thì khởi
    tháng giêng đầu năm rồi tới tháng chạp là cuối năm thì phải khởi
    lại tháng giêng. Mỗi tháng chia ba tuần, mỗi tuần 10 ngày : mổi
    năm chia ra tam ngươn : Thượng - ngươn, Ttung ngươn, Hạ ngươn.
    ấy là luật tuần huấn của Trời phân định, việc thế thì cũng phải
    có tuần hoàn vậy. Hồi tạo Thiên lập địa Càn khôn phát khởi rồi
    cũng phải tới cuộc cuổi cùng, như cùng năm, cùng tháng, cùng
    ngày, cùng đêm, cùng giờ, cùng khắc v.v… nên cũng chia ra tam
    ngươn , . Thượng ngươn, Trung ngươn, Hạ ngươn. Mỗi năm trời
    đất đều lớn hơn ngươn năm trước. Nay tới đời Hạ ngươn hầu bước
    qua Thượng ngươn khởi lại nên nhân vật đổi dời. Đạo là tối
    trọng , tối quí trong đời. Đạo vẫn có trước rồi mới có đời. Đạo
    đời đi cặp nhau. Đạo như cái !ưới bao trùm Càn khôn thế giới
    không có việc chi từ lớn chí nhỏ mà ra khỏi Đạo. Nay vì cuộc
    tuần hoàn và vì căn bổn háo sanh nên đấng Chí-Tôn chưyễn đạo lại.
    Dẫn hồi tạo Thiên lập địa thì nội vùng Á đông đây văn minh
    trước nên từ Bàn cổ sơ khai, Đạo cũng khai bên vùng Á đông
    trước như đạo Phật thì mở khai tại Thiên Trước là đức Nhiên
    Đăng Cổ Phật Thích Ca khai đạo Phật. Đại Đạo là đạo Tiên thì
    Lão Tử khai tại Trung Huê, sau nữa Khổng Phu Tử khai đạo
    Thánh cũng ở Trung Huê là ở miền Á đông. Sau lần lần đạo trải
    khắp qua hướng tây, nên đức Chúa Giê-Su truyền đạo Thánh bên
    hướng Tây. Kể đó đạo mới rồi truyền ra khắp năm châu.
    ” Ngày nay là châu nhi phục thỉ nên Đại Đạo phải ra tại Á
    đông này. Bởi cớ ấy nên trong bài Khai kinh của đức Lữ Tổ cho
    hai câu đầu như vầy :
    - Biển trần khổ vơi vơi trời nước,
    Ánh Thái dương rọi trước phương Đông .
    ” Mặt trời mọc hưởng Đông rồi lân lan lạn thì qua hướng
    Tây. Đạo truyền ra cũng như thế.
    ” Người nước Nam từ cổ chí kim thiệt không có Đạo trong nước
    nhà mà người Nam ta có tâm đạo ; người Nam trổi danh khắp đia
    cầu về bề tin ngưỡng Đạo Phật, đạo Tiên ,đạo Nho tuy khai bên Ấn-
    Độ và bên Trung Hoa , sau người Nam biết đặng cũng hết lòng sùng
    bái. Đạo Gia-Tô của mấy Linh Mục bên Thái-Tây đem gieo truyền
    bên nước ta thì người Nam cũng kính trọng . Phần nhiều trong người
    Nam thì hay đi chùa, đi miếu, đi nhà thờ cầu khẩnn, vọng tưởng hết
    lòng, ngưỡng mộ Trời Phật. Người không đi chùa, đi miễu, không đi
    nhà thờ thì trong nhà cũng thờ ông bà cha mẹ quá vãng rồi, ấy là đạo
    Nho. Mấy bằng cớ trên đây chỉ rõ rằng người Nam Việt tin tưởng
    Trời Phật Thánh Thần, tin tưởng chắc rằng chết thì cái xác phàm
    này chết tiêu diệt, chớ linh hồn bất tiêu bất diệt, vì đạo tâm ấy mà
    trong thời kỳ chuyển đạo này đấng Chí-Tôn thương lòng thành thật
    của nhơn sanh nơi đây mà khai Tam Kỳ Phổ Độ (ân xá lần thứ ba)
    ” Tuy khai đạo tại nước Nam mà cũng khởi ư Đông. Bàn Cổ sơ
    khai Thiên sanh ư Tý, Địa tịch ư Sửu , Nhơn sanh ư Dần. Từ năm
    Bính Dần, đạo phát khai tại Tây Ninh, lần lần truyền ra Gia Định
    Biên Hòa, Thủ Dầu Một, Chợ Lớn là mấy hạt ở về hướng Đông. Qua
    năm thứ nhì thứ ba, đạo mới truyền lần ra mấy hạt hướng Tây.
    ” Trong thời đại hạ ngươi đây, nhân loại ở thế gian phần đông vì
    ham cái văn minh vật chất, ham ăn mặc sung sướng, giành giựt cái
    xé mồi phú quí, bả vinh hoa, vẽ cân đai, mùi chung đỉnh, mạnh còn
    yếu mất đua chen lẫn lộn.
    ” Than ôi ! Nhân loại như thế sao khỏi động lòng Trời !
    ” Đấng Chí-Tôn vì háo sanh, đại từ đại bi, thấy nhân loại đương
    mờ mịt trong giòng hắc ám, lầm đường lạc nẽo, mới khai Đại - Đạo
    để độ dẫn chúng sanh thoát khỏi bến trầm luân khổ hải này.
    ‘”Tộl chỉ rõ cho thiện nam tín nữ biết rằng người Nam không
    đạo nhà, mà nay đấng Chí-Tôn thương tâm đạo chúng ta nên khai
    đạo tại đây Hồi năm đầu khai đạo, đấng Chí-Tôn có cho ông
    Nguyễn thế Vinh cũng là người đạo đức và con nhà nho phong ở tại
    Chợ lớn một bàl thư tứ tuyệt như vầy :
    ” Từ trước nước Nam chẳng đạo nhà,
    Nay ta gây dựng lập nên ra
    Ví dầu ai hỏi sao bao nả ?
    Rằng trẻ rồi sau biến hoá giá !


    ” Bài tứ tuyệt này chứng tỏ rằng từ cổ chí kim nước ta không
    đạo nhà. Nước mà không đạo cũng thí như người ta không hồn, nhà
    không đạo đức tự nhiên càng thường luân lý phải suy bại.
    ‘” Đạo là gì ? Đạo rất cao sâu mầu nhiệm, đạo bao trùm Càn khôn
    thế giới, không có vật chỉ, không có việc chi ra khỏi đạo Tôi xin diễn
    tắt rằng hễ có đời tức nhiên có đạo.
    ” Trong thế sự chia ra hai bên, một bên hữu hình, một bên vô
    hình. Hữu hình hự hoại, vô hình bất tiêu bất diệt.
    ” Hửu hình là những vật chi mình rờ nắm được như cái bàn cái
    ghế, cái xác phàm của ta đây là hữu hình, vì ta rờ nắm được, ấy vậy
    xác phàm của ta phải tiêu phải diệt. Còn vô hình như gió như mây, muôn
    năm ngàn kiếp, gió mây có tận diệt bao giờ, mà có ai bắt gió đón mây
    cho được Linh hồn ta cũng như gió như mây , vậy bất tiêu bất diệt,
    nên phải luân hồi chuyễn kiếp, tuỳ theo công quả của ta cấu kết nơi
    trần thế đây Hễ hiền thì thăng, dữ phải đoạ, vạy vảy, trả trả, y theo
    Thiên điều phán lịnh, lỗ kim không lọt, một mảy cũng sai nên Thánh
    nhơn Ngài có chỉ trong câu : Thiền võng khỏi khởi sơ nhi bất lậu !
    ” Than ôi ! ít người nghĩ cho kỹ , vì trong cuộc trần thế này nhiều
    bẩy rập, níu kéo chúng sanh đem thân trần cấu gieo miền trầm luân.
    Ai ai cũng tranh giành nhau trên đường danh bể loạn lo ăn ngon mặc
    đẹp ở lầu cao gác rộng, nhà dọc dãy ngang, thềm gấm sân hoa, tiêu
    xài huy hoàng. Than ôi ! Đường thế bầy trò hư hoại, người bị chôn
    lấp trong chốn hí tràng qua lại ngựa xe. Than ôi ! Nhân loại chỉ biết.
    đời bao giờ nghĩ đến Đạo, người một đạo nhau mà nhiều khi nhìn
    như kẻ Tân người Việt, trong một làng một xóm với nhau mà coi
    như cách biển Sở sông Ngô, chỉ bo bo lo cho mình , một mình mình
    ấm, một mình mình no, một mình mình yên vui, một mình mình
    sung sướng, từ sớm mai đến tối, từ tối đến sáng, thỏn mỏn lân lựa
    tháng ngày cứ lo giành giựt, giựt giành, lao thân tiêu tứ. Ít ai nghĩ
    hồn lìa khỏi xác thì đem theo có một chữ tội với một chữ phước.
    Người có tu tâm đường tánh biết thương đồng loại biết giữ đạo nhơn
    luân thì hồn được siêu thăng tinh độ ! “
    ” Người ít nhơn đức hơn nữa, đều cũng có làm lành lo âm
    chất trong khi ở thế, thì được đầu thai lại mà hưởng phước.
    Còn kẻ vô đạo đức, không kể nhơn luân, chẳng biết thờ kỉnh
    Trời Phật Tiên Thánh thì phải bị đoạ A-Tỳ, chịu ngục hình khảo
    phạt trừng trị những tội ác đã kết ra trên thế sự. Ấy là những
    việc huyền bí nhiệm mầu trong đạo.
    ” Người muốn cho linh hồn khỏi mấy điều khổ nhục ấy thì
    phải biết Đạo mà trau dồi hạnh đức , phải lo tu tâm dưỡng tánh.
    ” Tu nghĩa là trau dồi tánh hạnh
    ” Tu không phải từ mơi tới chiều tụng kinh gõ mõ mới gọi
    rằng tu .
    ” Tu có nhiều buộc : bực Thượg Thừa phái ép mình hành
    xác phải nâu sồng khó hạnh, lo làm âm chất, lo công quả cho
    Trời Phật, chừng quả mản mới tìm chổ u nhàn mà luyện đạo
    ấy là bực thượng thừa Nếu trong thế gian mỗi người đều phế
    công việc mà tìm chỗ u nhàn như vậy thì thế sự này phải ấm
    lạnh có ai đâu mà lo nhơn đạo.
    ” Con người ở thế cả cá nhân đều có phận sự, nếu bỏ phậ sự
    thì thất nhơn đạo mà không đạo nào tránh khỏi nhơn đạo cho
    được Người hành đạo mà bỏ nhơn đạo, không lo nhơn đạo
    cho hoàn toàn thì hành đạo vô ích. .
    ” Ấy vậy trước hết phải biết đạo là biết có Trời, có Phật Tiên
    Thánh, phải biết có luân hồi chuyễn kiếp. Theo nhơn đạo, trai thì
    lo tam cang ngũ thường, gái thì tam tùng tứ đức. Trước hết là
    tu tại gia, tại thiền , tại thị , lo làm lành lánh dữ trau dồi tâm tánh
    chơn thàth, ấy là tu. Đạo làm người nhơn nghĩa lễ trí tín phải
    giữ hẳn hòi, tam cang phải nắm chặt.
    ” Ở thế phải tùng theo luật thế. Đối với quan viên chức sắc
    phải biết bổn phận làm dân , phải nhớ câu sám hối :
    Chớ làm con giặc tôi loàn,
    Thuế sưu đóng đủ đừng toan kế tà
    ” Nếu mình sanh rối loạn trong xã tắc , nếu mình không tuân
    pháp luật thì mình làm người loạn, có đạo đức chi. .
    “Đối với cha mẹ, anh em chị em, vợ chồng con cái thì phải
    biết công sanh thành dưỡng dục là ơn trọng không kể xiết, phải giữ
    câu hiếu để mà bồi đắp ơn sâu.
    ” Anh em cốt nhục đồng bào, phải giữ chữ thuận hoà cho vẹn.
    ” Vợ chồng nghĩa nặng, đối. đáp nhau như cân thăng bằng,
    giữ được vậy mới trọn nghĩa. .
    ” Đạo làm cha là thay mặt cho Tạo Hoá đặng dìu dắt linh
    hồn ấu nhi trọn bề đạo đức.
    “Người nào giữ nhơn đạo cho hoàn toàn thì lo gì không gần
    Thiên đạo”
    Thượng Đâu Sư
    THƯỢNG TRUNG NHỰT


  3. #3
    Tham gia ngày
    Sep 2008
    Bài viết
    158
    Văn Kim Hương's Avatar

     Anh Cả Quyền Giáo Tông Lê Văn Trung là bậc Đại Thiên Phong nhiều công trạng đáng để toàn Đạo ca tụng. Gương hành đạo nhiệt tâm và những Thiên tính của Anh Cả đáng để các lớp thế hệ tín đồ Cao Đài  học hỏi và rèn luyện.


    Nam mô Đức Quyền Giáo Tông Thượng Trung Nhựt.


  4. #4
    Tham gia ngày
    Jan 2007
    Bài viết
    27

     Hiền Tỷ Văn Kim Hương!


    Xin hỏi Hiền Tỷ một câu hỏi nhỏ, hơi ngoài lề chút xíu


    Đức Quyền Giáo Tông Thượng Trung Nhựt hay Đức Quyền Giáo Tông Lê Văn Trung? cái nào đúng


     


  5. #5
    Tham gia ngày
    Dec 2007
    Bài viết
    997
    Phụng Thánh's Avatar

     Thưa Bạn Quốc Sách và Các Bạn


    Thượng Trung Nhựt là Thánh Danh còn Lê văn Trung là Thế Danh. Chức Sắc CTĐ không còn giữ Thế danh.  Vậy theo tôi, Phải xưng tụng Đức Quyền Giáo Tông Thượng Trung Nhựt,


    Vài hàng thô thiển.


  6. #6
    Tham gia ngày
    Oct 2006
    Bài viết
    3.036

    Trường Nguyễn Thị Minh Khai vừa tổ chức họp mặt mừng 95 năm thành lập trường


    Báo có đưa tin, nhắc đến năm thành lập nhưng lại quên không nhắc đến người có công đầu trong việc vận động thành lập trường nữ trung học đầu tiên ở Việt Nam


    Đó là Ngài Lê Văn Trung - Thượng Nghị Viên Hội Đồng Quản Hạt Sài Gòn


  7. #7
    Tham gia ngày
    Jan 2007
    Bài viết
    27

     Kính HTĐM


     Hiền Hoà dẫn chứng chí phải, theo như quan sát các bài mà các thành viên đăng bên trên là lấy từ những quyễn sách của các tác giả ngày xưa điều thấy rằng trưởng bối chúng ta đang phần dùng là Đức Quyền Giáo Tông Lê Văn Trung, mình không dám nói là dùng Thánh Danh hay Thế Danh là trên trọng bên khinh.


    Nếu ai đọc sách đạo trên trang Tủ Sách Đại Đạo thì sẽ thấy các tác giả điều dùng cụm từ Đức Quyền Giáo Tông Lê Văn Trung, khó mà tìm tài liệu nào nói về vấn đề này lúc Ngài Thượng Trung Nhựt lên nắm Quyền Giáo Tông tại Đạo Nghị Định Thứ 1 của Đức Lý phong Ngài là Quyền Giáo Tông nhưng cũng chỉ nói "... Nay ban hành cho Thượng Đầu sư thay mặt cho Lão mà thi hành phận sự Giáo Tông về phần xác....."


    Mình cũng không dám nói là Hiền Tỷ Văn Kim Hương niệm danh Ngài như vậy là đúng hay sai! "


    Nam mô Đức Quyền Giáo Tông Thượng Trung Nhựt." như thế Quyền Giáo Tông Hay Giáo Tông là Phái Thượng chăng? mà cũng không phải !


    Vấn đề này cũng có thể kiểm chứng, Các HTĐM nào đã có dự đàn cúng Ngài Vía Đức Quyền Giáo Tông thì thử nhớ lại xem lúc đó ta niệm danh của Ngài là gì?


  8. #8
    Tham gia ngày
    Mar 2008
    Bài viết
    999
    Nguyên văn bởi Hiền Hòa

     Kính Chú Phụng Thánh !


     Cháu HH có vài ngu ý xin Chú chỉ dạy thêm, Chú nói Chức Sắc CTĐ không giữ Thế danh mà chỉ dùng Thánh Danh , điều này cháu hoàn toàn đồng ý , nhưng xin Chú nói rõ hơn là chỉ dùng Thánh Danh Tam Giáo là Thái Thanh - Thượng Thanh - Ngọc Thanh từ phẩm Lễ Sanh cho đến Đầu Sư mà thôi. Còn từ phẩm Chưởng Pháp đến Giáo Tông là trở lại dùng Thế Danh ! Như chúng ta thường thấy :


     1/ Đức Giáo Tông Lý Thái Bạch , nếu nói dùng Thánh Danh , sao Đức Lý không lấy Thánh Danh là  Đức Giáo Tông Thái Bạch Thanh hay Thượng Bạch Thanh hoặc Ngọc Bạch Thanh???



    Đức LÝ Thái Bạch có tên là LÝ BẠCH ! Tiên Danh là THÁI BẠCH KIM TINH rồi thì còn lấy chi THÁI BẠCH THANH,HAY THƯỢNG,NGỌC BẠCH THANH nữa chứ HUYNH !


    Nguyên văn bởi hiềnhoà


     2/ Đức Ngọc Chưởng Pháp Trần Văn Thụ , nếu buộc dùng Thánh Danh cho hàng phẩm Chưởng Pháp và Giáo Tông thì Ngài Chưởng Pháp Thụ phải có Thánh Danh là : Đức Ngọc Chưởng Pháp Ngọc Thụ Thanh rồi???



    Nếu gọi là Ngọc Chưởng Pháp mà còn kiu là Ngọc Phụ Thanh là sai !


    Thứ hai Ngài Đại Diện cho Hiệp Thiên bên Cửu Trùng thì cũng không đặng dùng Thánh Danh !


    Thứ ba nếu thật sự cần dùng Thánh Danh thì thiết nghỉ chỉ có HIỆP THIÊN mới thật sự là cần dùng thôi (vì Bên Đạo )vậy mà HIỆP THIÊN cũng không dùng


    Theo NGU Ý CỬU TRÙNG TỪ PHẨM ĐẦU SƯ nên dùng Thánh Danh để cho đời biết gọi ! chẳng hạn như mấy ông bền đạo Thiền vậy ! Còn Giáo Tông vì thay mặt cho Đại Từ Phụ và duy chỉ gọi là Giáo Tông (tại ta gọi là Đức Giáo Tông ABC,ĐỨC Quyền Giáo Tông ABC,..vì để phân biệt giữa các Ngài thôi)


    Nguyên văn bởi hiềnhoà


     3/ Nếu nói Chức Sắc của Đạo đều dùng Thánh Danh thì e cho có phần chưa hợp lý lắm , vì nếu xét kỹ , Hội Thánh Lưỡng Đài về mặt Pháp Lý Thiên Điều đều có giá trị ngang nhau , không bên nào trọng , bên nào khinh cả ! Nếu Chức Sắc Hội Thánh Cửu Trùng Đài đều dùng Thánh Danh và như thế mới là Hội Thánh mới là Thánh Thể thì chẳng lẽ Hội Thánh Hiệp Thiên Đài từ phẩm Hộ Pháp , Thượng Phẩm , Thượng Sanh , Thập Nhị Thời Quân , Thập Nhị Bảo Quân ,..... đều sử dụng Thế Danh thì đều là phàm đều không xứng gọi là Thánh Danh hay sao???


     VD: Thánh Danh của Ngài Trần Khai Pháp là : NAM MÔ ĐỨC TRẦN KHAI PHÁP CHƠN QUÂN


     Chúng ta thấy vẫn còn có Thế Danh là họ Trần của Đức Ngài đó chứ !


     Vài lời thiển cận , xin khép nép trình đăng !  


     


    Mà theo ý có chút vui vui một chút là nếu dùng Thánh Danh thì Thánh Tôn,còn dùng Thế Danh thì Thế Tôn sao cũng được hjhj


    Nếu chúng ta nhận xét Thế Danh hay Thánh Danh,Đạo gọi sao cũng được vì đâu cũng là cái tên mà đã có sẵn duyên lành nơi Ngọc Hư,nay vào Đạo rồi lại lấy thêm một Thánh Danh nữa ! Thì ai gọi sao gọi !


    Ông sư bên chùa đặt tên cho đệ tử là DIỆU MỸ,DIỆU LIÊN,....mà còn kiu là PHÁP DANH thì há chẳng phải đồng hành cùng Thế Dan hay sao?


    Nếu nói dùng Thánh Danh thì trong Kinh cầu bệnh thì sao?


    Nay đệ tử tên họ,vậy ha lẽ chúng ta lấy Thánh Danh ra mà đọc à !!!


    Đức Ngài Lê Bá Trang khi còn sống có Thánh Danh là Ngọc Trang Thanh,khi mất đi rồi thì có Thánh Danh là Cái Thiên Tiên Quan:NAM MÔ CÁI THIÊN TIÊN QUAN TỪ BI CỨU THẾ THIÊN TÔN


    Như vậy Thánh Danh NGỌC THƯỢNG THÁI là Thầy lập ra theo Tam Giáo Đạo và để tiện cho đời xưng gọi ! và vì nữa thì huyền vi quá nammô không rành hjhj


    Kính bạch !

     

  9. #9
    Tham gia ngày
    Mar 2008
    Bài viết
    999

     NAMMÔ chẳng biết CAO Ý của anh là gì nữa đó hiềnhoà !!!? với lại Thánh Giáo Cao Thượng Phẩm có khi nào,do ai phò loan???


    Mà cũng đúng Ai đời chơn thần người tu mà lại nặng hơn hủ lô nhà máy hjhjhj


  10. #10
    Tham gia ngày
    Jan 2007
    Bài viết
    27
    Hiền Hoà và Nam mô lại lảm nhảm chuyện cái hủ lô gì trong

    chủ đề này vậy,

    Hãy tôn trọng nhau và mọi người xem diễn đàn này chút

    nhé. cải nhau cái .... hủ lô thì vô tin nhắn đi,

    Tôi bắt đầu chán và làm cụt hướng với chủ đề này với hai

    bạn rồi.

    Chán Thật, cải vã vô bổ


Trang 1/2
1 2

Nội quy viết bài

Nội quy viết bài
  • Quý hiền không thể tạo chủ đề
  • Quý hiền không thể gởi Trả lời
  • Quý hiền không thể gởi tập tin đính kèm
  • Quý hiền không thể sửa bài viết của quý hiền
Chủ đề giống nhau
  1. Kỷ niệm 80 năm đăng tiên - Quyền Giáo Tông
    Bởi dong tam trong mục Cao Đài và Tôn giáo
    Replies: 13
    Có Bài Mới: 27-11-2016, 08:43 PM
  2. Quyền hành Giáo tông qua Kinh Dịch
    Bởi Trung ngôn trong mục Vấn đáp học Đạo
    Replies: 9
    Có Bài Mới: 02-07-2009, 01:49 AM
  3. Đức Quyền Giáo Tông Lê văn Trung
    Bởi Hạnh Nguyên trong mục Cơ sở Đạo & Hội thánh
    Replies: 14
    Có Bài Mới: 18-08-2008, 03:08 AM