+Trả Lời Chủ Đề
Trang 1/9
1 2 3 ... 9
kết quả từ 1 tới 10/ Tổng số 81

Ðề tài: Giá trị thật của cuộc sống

  1. #1
    Tham gia ngày
    Aug 2006
    Bài viết
    771
    DangVo's Avatar
     GIÁ TRỊ THẬT CỦA CUỘC SỐNG




    Một ngày nọ, người cha giàu có dẫn con trai đến một vùng quê để thằng bé thấy những người nghèo ở đây sống như thế nào. Họ tìm đến nông trại của một gia đình nghèo. "Ðây là một cách để dạy con biết quí trọng những người có cuộc sống cơ cực hơn mình" - người cha nghĩ đó là bài học thực tế tốt cho đứa con bé bỏng của mình.
    Sau khi ở lại và tìm hiểu đời sống ở đây, họ trở về nhà. Trên đường về, người cha nhìn con trai mỉm cười:
    - Chuyến đi như thế nào hả con?
    - Thật tuyệt vời bố ạ!
    - Con đã thấy những người nghèo sống như thế nào rồi đấy!
    - Ồ vâng.
    - Thế con đã rút ra được điều gì từ chuyến đi này?
    Ðứa bé không ngần ngại trả lời:
    - Con thấy chúng ta có một con chó, họ có bốn. Nhà mình có một hồ bơi, họ lại có một con sông dài bất tận. Chúng ta phải đưa những chiếc đèn lồng vào vườn, họ lại có những ngôi sao lấp lánh vào đêm. Mái hiên nhà mình chỉ đến trước sân, họ thì có cả chân trời. Chúng ta có một miếng đất để sinh sống, và họ có những cánh đồng trải dài. Chúng ta phải mua thực phẩm còn họ lại trồng ra những thứ ấy. Chúng ta có những bức tường bảo vệ xung quanh, còn họ có những người bạn láng giềng che chở cho nhau.
    Ðến đây người cha không nói gì cả.
    - Bố ơi, con đã biết chúng ta nghèo như thế nào rồi.
    Rất nhiều khi chúng ta đã quên mất những gì mình đang có và chỉ luôn đòi hỏi những thứ quá tầm tay. Cũng có những thứ không giá trị với người này nhưng lại là mong mỏi của người khác. Ðiều đó phụ thuộc vào cách nhìn, đánh giá và hoàn cảnh mỗi người. Xin đừng quá lo lắng, chờ đợi vào những gì bạn chưa có mà bỏ quên điều bạn đang có, dù là chúng rất nhỏ nhoi.

     

    Khuyết Danh

    Sưu tầm

  2. #2
    Tham gia ngày
    Jul 2009
    Bài viết
    82
    An Phuoc's Avatar

    Nếu mình để cho những hạt giống không dễ thương, những hạt giống của giận hờn, ganh tỵ, ích kỷ, hơn thua… có cơ hội phát sinh thì mình nhìn đâu cũng thấy “phân bò” hết. Ngược lại, nếu mình biết nuôi dưỡng và phát triển những hạt giống từ, bi, hỷ, xả, những hạt giống thương yêu, cảm thông, tha thứ… thì mình nhìn ai cũng thấy dễ thương, nhìn đâu cũng thấy Tịnh độ, thấy Phật.

    Một hôm, Tô Đông Pha đến chùa Kim Sơn chơi với Thiền sư Phật Ấn cả ngày. Hai người đối nhau luận Thiền, Đông Pha hỏi Phật Ấn:


    - Ngài thấy tôi thế nào?
    Phật Ấn đáp:
    - Rất trang nghiêm, giống một ông Phật!
    Tô Đông Pha nghe nói vô cùng phấn khởi. Phật Ấn lại hỏi Tô Đông Pha:
    - Ông thấy ta ra sao?
    Đông Pha thấy Phật Ấn mập tròn, lại mặc áo đen, bèn đáp ngay:
    - Giống một đống phân bò!

    Phật Ấn không nói gì. Đông Pha cho rằng mình đã thắng một keo, lòng rất sung sướng, về nhà hớn hở nói với Tô tiểu muội:



    - Này muội muội, hồi nào tới giờ anh bị Ấn lão cho đo ván mãi, đấu không lại ông ta. Không biết hôm nay Hòa thượng trở cờ hay học sĩ này gặp may mà Ấn lão không còn lời để nói, không có lý để trình đấy.
    Nói rồi bèn thuật lại chuyện luận chiến vừa qua. Tô tiểu muội thiên tư hơn người, tài hoa xuất chúng, nghe ca ca kể xong câu chuyện, liền nói:
    - Xì, anh thua đậm rồi!
    Đông Pha tức quá mắng :
    - Ta làm sao lại thua? Nếu ta thua sao ông ấy không nói một lời nào?
    Tô tiểu muội nói:
    - Này ca ca, tôi xin hỏi anh, Phật quý hay phân bò quý?
    Đông Pha nói:
    - Đương nhiên là Phật quý rồi!
    Tô tiểu muội nói:
    - Phật là Ấn lão thấy, còn phân bò là anh thấy, thế có phải là anh bị đánh úp không? Ấn lão đắc thắng hoàn toàn, còn gì để nói nữa!

    Đông Pha nghe tiểu muội nói thế, như bong bóng xì hơi, biết rằng bị rơi vào tròng của Phật Ấn, thua một keo nặng.


    AP (copy qua email của một người Bạn)


  3. #3
    Tham gia ngày
    Jul 2009
    Bài viết
    82
    An Phuoc's Avatar

    BÀI HỌC ĐẠO LÝ:

    Trong tâm thức của con người chứa đựng rất nhiều hạt giống. Có những hạt giống dễ thương nhưng cũng có rất nhiều hạt giống không dễ thương; có những hạt giống làm Phật nhưng cũng có rất nhiều hạt giống làm chúng sanh. Nếu mình để cho những hạt giống không dễ thương, những hạt giống của giận hờn, ganh tỵ, ích kỷ, hơn thua… có cơ hội phát sinh thì mình nhìn đâu cũng thấy “phân bò” hết. Ngược lại, nếu mình biết nuôi dưỡng và phát triển những hạt giống từ, bi, hỷ, xả, những hạt giống thương yêu, cảm thông, tha thứ… thì mình nhìn ai cũng thấy dễ thương, nhìn đâu cũng thấy Tịnh độ, thấy Phật.

    Cho nên, “tâm thế nào thì nhìn ra thế ấy”, “Thương người thương cả lối đi, ghét người ghét cả tông chi họ hàng”. Đó, cũng cái tâm ấy, khi có tình thương thì ngay cả lối đi mình cũng thấy đẹp, thấy thương, nói chi nhìn thấy người ta cười! Vậy mà khi không thương nữa, lúc đã ghét rồi, thì đâu chỉ người ấy đáng ghét, cả bà con của người ta cũng trở thành người xấu.

    Vì vậy, người học Phật phải biết nuôi dưỡng, làm lớn mạnh tình thương và sự hiểu biết trong tâm mình. Khi tâm mình có năng lượng từ bi và trí tuệ, nó sẽ làm tươi mát đời sống của tự thân và đem đến cho mọi người xung quanh niềm an lạc, hạnh phúc. Khi ấy nhìn đâu mình cũng có thể thấy hoa, dù khi hoa đang là rác.

    Học Phật, luận Thiền không phải để tranh cao thấp, hơn thua, mà để chuyển hóa nội tâm. Khi tiếp xúc với mọi người, nguyện tiếp xúc và khơi dậy những hạt giống thương yêu, hiểu biết, từ bi hỷ xả. Đó là mình đang nuôi dưỡng nhau, để xây dựng một cuộc sống an lành, hạnh phúc. Nhìn vào cái xấu của nhau, thì chẳng có ích lợi gì, mà còn thêm mệt. Rõ ràng khi mình phê bình ai, giận hờn ai, sẽ thấy mệt vô cùng.

    Cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn nếu mình biết nhận thức theo chiều hướng tích cực, mọi người sẽ dễ thương hơn nếu mình biết khơi dậy và nuôi dưỡng hạt giống thương yêu, hiểu biết. “Tâm tịnh là cõi Phật”, đó là bí quyết để xây dựng Tịnh độ.


     


    Ý nghĩa của bài này được "mở rộng" từ bài trên - cũng được copy từ email của một người Bạn


    AP


  4. #4
    Tham gia ngày
    Jul 2009
    Bài viết
    82
    An Phuoc's Avatar

    Quí ACEs,


    Có lẽ quí ACEs đã đọc qua 2 câu này trong Đạo Đức Kinh:


     


    THƯỜNG VÔ DỤC, DĨ QUAN KỲ DIỆU


    THƯỜNG HỮU DỤC, DĨ QUAN KỲ KIẾU


     


    AP


     


  5. #5
    Tham gia ngày
    Jul 2009
    Bài viết
    82
    An Phuoc's Avatar

    Quyết Đoán và Sai Lầm 


    Một lần Khổng Tử dẫn học trò đi du thuyết từ Lỗ sang Tề. Trong đám học trò đi với Khổng Tử có Nhan Hồi và Tử Lộ là hai học trò yêu của Khổng Tử.

    Trong thời Đông Chu, chiến tranh liên miên, các nước chư hầu loạn lạc, dân chúng phiêu bạt điêu linh, lầm than đói khổ … Thầy trò Khổng Tử cũng lâm vào cảnh rau cháo cầm hơi và cũng có nhiều ngày phải nhịn đói, nhịn khát. Tuy vậy, không một ai kêu than, thoái chí; tất cả đều quyết tâm theo thầy đến cùng.

    May mắn thay, ngày đầu tiên đến đất Tề, có một nhà hào phú từ lâu đã nghe danh Khổng Tử, nên đem biếu thầy trò một ít gạo … Khổng Tử liền phân công Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, còn Nhan Hồi thì đảm nhận việc thổi cơm.

    Tại sao Khổng Tử lại giao cho Nhan Hồi - một đệ tử đạo cao đức trọng mà Khổng Tử đã đặt nhiều kỳ vọng nhất - phần việc nấu cơm? Bởi lẽ, trong hoàn cảnh đói kém, phân công cho Nhan Hồi việc bếp núc là hợp lý nhất.

    Sau khi Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, Nhan Hồi thổi cơm ở nhà bếp, Khổng Tử nằm đọc sách ở nhà trên, đối diện với nhà bếp, cách một cái sân nhỏ.

    Đang đọc sách bỗng nghe một tiếng "cộp"  từ nhà bếp vọng lên, Khổng Tử ngừng đọc, liếc mắt nhìn xuống … thấy Nhan Hồi từ từ mở vung, lấy đũa xới cơm cho vào tay và nắm lại từng nắm nhỏ … Xong, Nhan Hồi đậy vung lại, liếc mắt nhìn chung quanh … rồi từ từ đưa cơm lên miệng …

    Hành động của Nhan Hồi không lọt qua đôi mắt của vị thầy tôn kính. Khổng Tử thở dài … ngửa mặt lên trời mà than rằng: “Chao ôi! Học trò nhất của ta mà lại đi ăn vụng thầy, vụng bạn, đốn mạt như thế này ư? Chao ôi! Bao nhiêu kỳ vọng ta đặt vào nó thế là tan thành mây khói!”

    Sau đó, Tử Lộ cùng các môn sinh khác mang rau về … Nhan Hồi lại luộc rau … Khổng Tử vẫn nằm im đau khổ …

    Một lát sau rau chín. Nhan Hồi và Tử Lộ dọn cơm lên nhà trên; tất cả các môn sinh chắp tay mời Khổng Tử xơi cơm.

    Khổng Tử ngồi dậy và nói rằng: “Các con ơi! Chúng ta đi từ đất Lỗ sang Tề đường xa vạn dặm, thầy rất mừng vì trong hoàn cảnh loạn lạc, dãi nắng dầm mưa, đói khổ như thế này mà các con vẫn giữ được tấm lòng trong sạch, các con vẫn yêu thương đùm bọc nhau, các con vẫn một dạ theo thầy, trải qua bao nhiêu chặng đường đói cơm, khát nước …

    Hôm nay, ngày đầu tiên đến đất Tề, may mắn làm sao thầy trò ta lại có được bữa cơm. Bữa com đầu tiên trên đất Tề làm thầy chạnh lòng nhớ đến quê hương nước Lỗ. Thầy nhớ đến cha mẹ thầy … cho nên thầy muốn xới một bát cơm để cúng cha mẹ thầy, các con bảo có nên chăng?

    Trừ Nhan Hồi đứng im, còn các môn sinh đều chắp tay thưa: “Dạ thưa thầy, nên ạ!”

    Khổng Tử lại nói: “Nhưng không biết nồi cơm này có sạch hay không?”

    Tất cả học trò không rõ ý Khổng Tử muốn nói gì nên ngơ ngác nhìn nhau. Lúc bấy giờ Nhan Hồi liền chắp tay thưa: “Dạ thưa thầy, nồi cơm này không được sạch.”

    Khổng Tử hỏi: “Tại sao?”

    Nhan Hồi thưa: “Khi cơm chín con mở vung ra xem thử cơm đã chín đều chưa, chẳng may một cơn gió tràn vào, bồ hóng và bụi trên nhà rơi xuống làm bẩn cả nồi cơm. Con đã nhanh tay đậy vung lại nhưng không kịp. Sau đó con liền xới lớp cơm bẩn ra, định vứt đi … nhưng lại nghĩ: cơm thì ít, anh em lại đông, nếu bỏ lớp cơm bẩn này thì vô hình trung làm mất một phần ăn, anh em hẳn phải ăn ít lại. Vì thế cho nên con đã mạn phép thầy và tất cả anh em, ăn trước phần cơm bẩn ấy, còn phần cơm sạch để dâng thầy và tất cả anh em …

    Thưa thầy, như vậy là hôm nay con đã ăn cơm rồi … bây giờ, con xin phép không ăn cơm nữa, con chỉ ăn phần rau. Và … thưa thầy, nồi cơm đã ăn trước thì không nên cúng nữa ạ!

    Nghe Nhan Hồi nói xong, Khổng Tử ngửa mặt lên trời mà than rằng: “Chao ôi! Thế ra trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật! Chao ôi! Suýt tí nữa là Khổng Tử này trở thành kẻ hồ đồ !


    Bài nhận được từ email của một nguòi Bạn


    AP


  6. #6
    Tham gia ngày
    Oct 2007
    Bài viết
    1.368
    Trung ngôn's Avatar

    Thưa Quý huynh tỷ, 


    Tiếp bài của An Phước, Trung ngôn xin được chép ra đây một câu chuyện để mọi người cùng xem, ngẫm nghĩ và thật sự cân nhắc trước khi có quyết định làm hay không làm một việc khi chưa biết rõ căn nguyên sự việc.


    Phần in nguyên, font Times, size chữ 5. Nguồn: Công việc của người Tu đức sống đạo, Hiếu Để, NXB Thuận Hóa, 1997, tr.101.


    ___________________________________


               Có một vị tăng trụ trì chùa nơi nọ. Lúc mới đến hóa duyên, thường siêng năng tinh tấn. Nhờ có chút tiến tu được tín chúng xa gần kính ngưỡng, ứng cúng lễ vật bạc tiền. Nhà sư dần dần ưu quen hưởng thụ, trễ biếng tu hành. Lúc gần cuối đời, bệnh tình chồng chất, nằm liệt giường chờ lúc lâm chung. Trên ngọn núi sau chùa, có vị tăng ẩn tu, đức độ nức tiếng xa gần. Một buổi sáng đang ngồi định tâm, vị cao tăng vội đứng lên, xuống núi. Vừa ưa gặp một cô gái bên bờ suối, sư vội ôm lấy, toan hãm hiếp. Cô gái hoảng hồn, thoát được, chạy biến về nhà. Thấy con gái hớt hải chạy về, người mẹ dò hỏi, biết chuyện chẳng lành. Là một phật tử thuần thành, người mẹ ôn tồn nói với con:


                 “Ngài là vị sư đức độ xưa nay, đã thoát ly trần tục ẩn tu. Hôm nay lại làm chuyện quấy ắt có cớ gì. Con nên đến  hỏi Ngài cho rõ ngọn nguồn. Chớ vội hồ nghi mà thất lễ với bậc tu hành”.


               Cô gái lo lắng trong lòng nhưng phải vâng lời mẹ, liền trở lại bên bờ suối, thì thấy nhà sư đang tĩnh tọa trên thạch bàn gần đó. Cô đến quỳ trước sư thưa hỏi, Ngài xuất định trả lời:


               “Dục lạc là món hư phù giả hiệp, với kẻ tu hành đâu có lý động tâm. Ta sở dĩ đã xử sự với nàng như thế là vì muốn tìm một chổ thiện lành cho vị sư chùa đó đang hấp hối có chổ thác sanh, may ra có cơ hội tạo gầy công đức, kẻo tội nghiệp một đời tu. Nhưng vì nghiệp của y quá nặng nên khó gặp duyên may. Vào lúc ấy có 2 con chó giao cấu và vị sư ấy đã có chổ thác sanh rồi!”.


                   Xem vậy, con người từ vũ trụ sinh ra nhưng do nghiệp duyên tích tập nên được phân ngõ chia đường, mỗi người thọ quả và tạo sinh nghiệp mới.  


     


  7. #7
    Tham gia ngày
    Sep 2009
    Bài viết
    1.137
    hienhuu's Avatar
     
    Khi hienhuu xem bài của AP thấy có ý nghĩa hay. nhưng đến bài sau của TN thì có điều không ổn !
       Nếu vị sư đó nếu muốn làm phước thì phải được sự đồng ý của cô gái đó thì mới kết duyên mới có ý nghĩa chớ không nên hãm hiếp cũng may là sự việc chưa thành.
       Rồi khi có cặp chó đang giao cấu thì người bị bệnh sắp chết sẽ có cơ hội để đầu kiếp làm chó sao?
       Con người khi mãn phần nếu họ có nhơn quả thì họ cũng kiếm 1 nơi nào đó để cho chơn hồn họ định tỉnh xét mình suy nghĩ rồi có dịp thuận duyên thì đầu kiếp cũng không muộn chớ không cần phải đầu kiếp chó liền nếu mình không muốn. Chỉ trừ trường hợp nặng nghiệp quá và muốn đầu kiếp chó liền thì phải chịu thôi./.

  8. #8
    Tham gia ngày
    Jul 2009
    Bài viết
    82
    An Phuoc's Avatar

    Một Vấn Đề - Hai Cách Diễn Đạt.


    Một cậu bé mù ngồi trên bật thang của cái building, cạnh chân có cái nón.  Cậu bé cầm cái bảng hiệu với hàng chữ:  “Tôi mù, xin giúp đở”.  Trong nón chỉ có vài đồng xu.


    Một người đàn ông đi qua.  Ông lấy vài đồng xu trong túi và bỏ vào cái nón.  Xong lấy cái bảng hiệu, trở qua mặt bên kia, và viết vào mấy chữ.  Ông đưa bảng hiệu lại cho cậu bé cầm để mọi người đi ngang qua thấy hàng chữ mới.


    Không lâu cái nón bắt đầu đầy.  Rất nhiều người cho tiền cậu bé mù.  Chiều ngày đó, người đổi bảng hiệu trở lại để xem kết quả ra sao.  Cậu bé nhận ra tiếng động của bước chân nên hỏi, “Đó có phải là vị đổi bảng hiệu hồi sáng nầy ?  Vị đã viết gì ?”


    Người đàn ông nói, “Tôi chỉ viết sự thật.  Tôi nói như điều cậu đã nói nhưng bằng một cách khác.”  Tôi viết là:  “Hôm nay trời đẹp, nhưng tôi không nhìn thấy được.”

    Cả hai bảng hiệu đều nói lên là cậu bé bị mù lòa.  Nhưng bảng hiệu đầu tiên chỉ giãn dị nói cậu bé bị mù.  Bảng hiệu thứ hai nói với mọi người là họ may mắn không bị mù.  Chúng ta không ngạc nhiên là bảng hiệu thứ hai có hiệu quả hơn.

    Trích từ email của một người Bạn

    AP


  9. #9
    Tham gia ngày
    Jul 2009
    Bài viết
    82
    An Phuoc's Avatar

    Tình Yêu


    Câu chuyện bắt đầu kể lại rằng có một bà mẹ kia đã trách đứa con gái 5 tuổi vì cô bé đã lãng phí sử dụng một cuộn giấy gói quà đắt tiền mầu vàng đồng. Trong lúc thu nhập tài chánh của gia đình đang bấp bênh, bà mẹ còn trở nên cáu gắt hơn khi bà khám phá ra cô con gái đã dùng cuộn giấy gói quà để gói một hộp quà và đã đặt no dưới gốc cây thông Noël.


    Sáng ngày Noël, cô bé trao món quà mà cô đã kỹ lưỡng bọc giấy mầu vàng đồng và thưa với mẹ:


    “Mẹ ơi, đây món quà con tặng Mẹ!” Bà mẹ lộ vẻ lúng túng vì cái phản ứng quá đáng đối với con ngày hôm trước. Bà mở hộp quà ra và phát hiện cái hộp trống hông. Bà nghiêm nét mặt bảo: “Này cô bé, con có biết không, khi chúng ta tặng quà cho ai thì bên trong hộp phải có một thứ gì chứ?”


    Cô bé rươm rướm nước mắt thưa lại với mẹ:


    “Mẹ ơi, không phải hộp trống không đâu, con đã bỏ đầy bao nhiêu là nụ hôn trước khi đậy nắp và bọc giấy.”


    Bà mẹ sững sờ, quỳ sụp xuống ôm con gái vào lòng và xin lỗi với con vì những lời lẽ cứng rắn và sự nóng giận mà bà đã biểu lộ.


     


    Chẳng bao lâu sau, một tai nạn khủng khiếp đã cướp mất con gái bà và người ta kể lại rằng bà mẹ vẫn giữ cái hộp bọc giấy vàng trên mặt tủ nhỏ nơi đầu giường của bà trong suốt cuộc đời. Mỗi khi bà phải đối phó với một nan đề hoặc lúc thất vọng chán chường, bà mở nắp hộp ra và nhận lấy một nụ hôn tưởng tượng, hồi tưởng đến tình thương đứa con đã đặt vào đó.


     


    Thực tế của cuộc đời là mỗi người trong chúng ta từng nhận một món quà như thế, cũng bọc trong hộp bao giấy vàng. Hộp quà này đầy những nụ hôn và không có vật sở hữu nào quý giá hơn tình yêu.



    Béatrice Wanaverbecq


     


    AP - Copied từ "Slice Show"

     

  10. #10
    Tham gia ngày
    Jul 2009
    Bài viết
    82
    An Phuoc's Avatar

     


    Lời Hay Ý Đẹp cua Đức Đalai Lama:


     


    Có người hỏi Đức Dalai Lama:
    "Điều gì làm Ngài ngạc nhiên nhất ở nhân loại ?"
    Ngài trả lời:
    "Con người... bởi vì con người phung phí sức khỏe để tích tiền của,
    rồi lại bỏ tiền ra để tìm mua lại sức khỏe.
    Và vì quá lo nghĩ cho tương lai, con người quên mất hiện tại
    ,  đến nỗi không sống với hiện tại lẫn tương lai.
    Con người sống như thể sẽ không bao giờ chết...
    Nhưng rồi sẽ chết như chưa từng sống bao giờ "


    AP Copied từ email


Trang 1/9
1 2 3 ... 9

Nội quy viết bài

Nội quy viết bài
  • Quý hiền không thể tạo chủ đề
  • Quý hiền không thể gởi Trả lời
  • Quý hiền không thể gởi tập tin đính kèm
  • Quý hiền không thể sửa bài viết của quý hiền
Chủ đề giống nhau
  1. Cuộc sống và những mẩu chuyện!
    Bởi Hao Quang trong mục Bài học từ cuộc sống
    Replies: 64
    Có Bài Mới: 29-11-2015, 02:05 PM
  2. Lời cám ơn cuộc sống !!!
    Bởi NAMMÔ trong mục Cảm xúc Thành viên
    Replies: 0
    Có Bài Mới: 20-03-2009, 09:46 AM
  3. Tiếng nói cuộc sống !
    Bởi teutonic trong mục Bài học từ cuộc sống
    Replies: 8
    Có Bài Mới: 16-04-2008, 04:50 AM
  4. Những bài học từ cuộc sống
    Bởi Diệu Thanh trong mục Bài học từ cuộc sống
    Replies: 3
    Có Bài Mới: 20-03-2008, 11:32 PM
  5. Bài học từ cuộc sống.
    Bởi romano trong mục Bài học từ cuộc sống
    Replies: 2
    Có Bài Mới: 19-02-2007, 09:08 PM