+Trả Lời Chủ Đề
Trang 2/9
1 2 3 4 ... 9
kết quả từ 11 tới 20/ Tổng số 81

Ðề tài: Giá trị thật của cuộc sống

  1. #11
    Tham gia ngày
    Jul 2009
    Bài viết
    82
    An Phuoc's Avatar

    Câu Chuyện HỌC LÀM NGƯỜI


    Sách Lã Thị Xuân Thu có chép một câu chuyện như sau: Nước Tề có người xem tướng chó rất giỏi. Một người hàng xóm tới nhờ anh ta tìm cho một con chó biết bắt chuột. Ít lâu sau, anh mang đến một con chó và nói: "Con chó này tốt lắm, ông cứ dùng sẽ vừa ý".


    Người hàng xóm tin theo, nhưng mấy năm qua, con chó không bắt được con chuột nào cả. Người hàng xóm phàn nàn, anh ta liền nói: "Con chó này tốt, nhưng nó chỉ có tài săn bắt hươu nai, bây giờ muốn nó bắt chuột thì phải buộc chân sau nó lại". Người hàng xóm đã nghe theo và quả nhiên con chó bắt chuột rất hay.

    Có cùm một chân lại, con chó mới có thể bắt được chuột. Phải chăng, đó không phải là hình ảnh của rất nhiều người thành công trong những địa hạt lớn, trong những công tác xã hội, trong những việc làm ở quy mô lớn, nhưng lại thất bại trong gia đình hay trong chính cuộc sống cá nhân của mình. Người ta nghĩ rằng chỉ có những công việc vĩ đại mới có giá trị. Người ta phân bua rằng việc trong nhà, việc ở xó bếp là việc của đàn bà.

    Thế nhưng có ai nghĩ rằng hạnh phúc của gia đình tùy thuộc rất nhiều vào những công việc xó bếp ấy. Và những công việc vô danh ấy cũng đòi hỏi nhiều hy sinh, nhẫn nhục và tình yêu hơn tất cả những đại cuộc khác. Công việc càng nhỏ nhặt, càng vô danh thì càng nhiều phiền toái và càng đòi hỏi nhiều phấn đấu hơn. Nếu không bióêt cùm chân lấy một chân, nếu không biết hy sinh, nhẫn nhục, một người mẹ trong gia đình không thể chịu đựng năm kia tháng nọ tất cả những phiền toái ấy.

    Trích từ Email - AP


  2. #12
    Tham gia ngày
    Jul 2009
    Bài viết
    82
    An Phuoc's Avatar

    Sự Thành Thật & Dối Trá


    Each time you are honest and conduct yourself with honesty, a success force will drive you toward greater success. Each time you lie, even with a little white lie, there are strong forces pushing you toward failure.


    Mỗi khi bạn thành thật và tác động chính bạn với sự chân thật, sức mạnh thành đạt sẽ đưa bạn đến những thành đạt vĩ đại hơn. Mỗi khi bạn dối trá, ngay cả sự dối trá vô tội vạ, có nhiều lực mạnh đẩy bạn đến thất bại.


    AP - Sưu tầm


  3. #13
    Tham gia ngày
    Nov 2008
    Bài viết
    1.020
    1234's Avatar

     


    Huynh AN PHUOC :


    Mỗi khi bạn thành thật và tác động chính bạn với sự chân thật, sức mạnh thành đạt sẽ đưa bạn đến những thành đạt vĩ đại hơn. Mỗi khi bạn dối trá, ngay cả sự dối trá vô tội vạ, có nhiều lực mạnh đẩy bạn đến thất bại.


    Theo thiển ý đệ có lẽ là do động cơ của sự thành thật là lòng "tâm huyết - hoài


    báo" còn động cơ của sự dối trá là tính "băng hoại - trốn chạy " => kết cục :


    1 cái  kết quả  đối đải với 1 cái hậu quả !


    (không biết sao ! đệ chỉ cảm nhận sao nói vậy ! )


  4. #14
    Tham gia ngày
    Sep 2009
    Bài viết
    1.137
    hienhuu's Avatar
     
    Giá Trị của cuộc sống hiện đại ngày hôm nay không phải là đang sống đời thượng cổ thánh đức đâu ! những phương tiện vật chất hiện đại là để giúp cho con người liên lạc được dễ dàng nhau qua hình thức điện thoại và internet hay đi đến nơi nầy nơi kia bằng máy bay hay phi thuyền. Những phương tiện như thế là để giúp chúng ta tu hành truyền bá mối Đạo Thầy cho được dễ dàng mau lẹ. Vì lúc trước Càn Vô đắc khán, Khôn vô đắc duyệt còn nay thì Càn-Kôn Dĩ tận thức rồi nên con người liên-lạc với nhau rất là dễ.
       Nếu muốn có đời sống của thượng cổ Thánh-Đức thì con người phải biết yêu thương nhau, hòa hiệp nhau thì đó là sống theo đời thượng cổ Thánh Đức. Còn hiện nay còn thù ghét nhau thì làm sao mà có được Thánh-Đức ?./.

  5. #15
    Tham gia ngày
    Jul 2009
    Bài viết
    82
    An Phuoc's Avatar

    Xin cảm ơn Huynh 1234 đã có những cảm nhận trong chủ đề.


    Xin mời quí Anh Chị Em xem một bài khác: Những Người Thầy Trong Cuộc Đời 



    Khi Hasan, một nhà hiền triết Hồi giáo sắp qua đời, có người hỏi ông: Thưa Hasan, ai là thầy của Ngài?


    Hasan đáp: Những người thầy của ta nhiều vô kể. Nếu điểm lại tên tuổi của các vị ấy hẳn sẽ mất hàng tháng, hàng năm, và như thế lại quá trễ vì thời gian của ta còn rất ít. Nhưng ta có thể kể về ba người thầy sau của ta.


    Người đầu tiên là một tên trộm. Có một lần ta đi lạc trong sa mạc, khi ta tìm đến được một khu làng thì trời đã rất khuya, mọi nhà đều đi ngủ cả. Nhưng cuối cùng ta cũng tìm thấy một người, ông ta đang khoét vách một căn nhà trong làng. Ta hỏi ông ta xem có thể tá túc ở đâu, ông ta trả lời: “Khuya khoắt thế này thật khó tìm chỗ nghỉ chân, ông có thể đến ở chỗ tôi nếu ông không ngại ở chung với tên trộm”. Ta đã nán lại đấy hẳn một tháng! Cứ mỗi đêm ông ta lại bảo: “Tôi đi làm đây. Ông ở nhà và cầu nguyện cho tôi nhé!”. Mỗi khi ông ta trở về ta đều hỏi: “Có trộm được gì không?” và ông ta đều đáp: “Hôm nay thì chưa, nhưng ngày mai tôi sẽ cố, có thể lắm chứ.” Ta chưa bao giờ thấy ông ta trong tình trạng tuyệt vọng, ông ta luôn hạnh phúc.


    Có lần ta đã suy ngẫm và suy ngẫm trong nhiều năm ròng để rồi không ngộ ra được một chân lý nào. Ta đã rơi vào tình trạng tuyệt vọng, tuyệt vọng đến nỗi ta nghĩ mình phải chấm dứt tất cả những điều vô nghĩa này. Ngay sau đấy ta chợt nhớ đến tên trộm, kẻ hàng đêm vẫn quả quyết: “Ngày mai tôi sẽ làm được, có thể lắm chứ!”


    Người thầy thứ hai là một con chó. Khi ta ra bờ sông uống nước, có một con chó xuất hiện. Nó cũng khát nước. Nhưng khi nhìn xuống dòng sông, nó thấy cái bóng của mình nhưng lại tưởng là một con chó khác. Hoảng sợ, nó tru lên và bỏ chạy. Nhưng rồi khát quá nó bèn quay trở lại. Cuối cùng, mặc nỗi sợ hãi trong lòng, nó nhảy xuống sông và cái bóng biến mất. Ta hiểu đây là một thông điệp đã được gởi đến cho ta: con người phải biết chiến thắng nỗi sợ hãi trong lòng bằng hành động.


    Người thầy cuối cùng là một đứa bé. Ta đến một thành phố nọ và thấy một đứa bé trên tay cầm một cây nến đã thắp sáng để đặt trong đền thờ. Ta hỏi đứa bé: “Con tự thắp sáng cây nến này phải không?” Đứa bé đáp: “Thưa phải.” Đoạn ta hỏi: “Vậy con có biết ánh sáng từ đâu đến không?”. Đứa bé cười to, thổi phụt ngọn nến và nói: “Ngài thấy ánh sáng đã biến mất, vậy Ngài bảo ánh sáng đã đi đâu?”. Cái tôi ngạo nghễ của ta hoàn toàn sụp đổ, pho kiến thức kim cổ của ta cũng sụp đổ theo. Lúc ấy ta nghiệm ra sự dốt nát của bản thân. Và từ đó ta vứt đi tất cả những tự hào về kiến thức của mình.


    Đúng là có thể nói ta không có một ai là thầy, nhưng điều này không có nghĩa ta không phải là một học trò. Ta xem vạn vật là thầy. Tinh thần học hỏi của ta luôn rộng mở hơn tất cả các người. Ta học hỏi từ tất cả mọi vật, từ cành cây ngọn cỏ đến đám mây trên trời kia. Ta không có một người thầy vì ta có hàng triệu triệu người thầy mà ta đã học được mỗi khi có thể. Điều thiết yếu trong cuộc sống là luôn làm một học trò. Điều này có nghĩa là gì? Nghĩa là có khả năng học hỏi, luôn sẵn sàng học để biết chấp nhận ý nghĩa của vạn vật. Người thầy là người thông qua đó ta bắt đầu học cách học hỏi.


    AP - Sưu tầm


  6. #16
    Tham gia ngày
    Nov 2008
    Bài viết
    1.020
    1234's Avatar

     


       1234 rất rất cám ơn hiền huynh An Phuoc đã siu tầm và cống hiến cho d.đ 1 bài rất rất hay ! đầy súc tích !   Và cũng nhân đây làm 1234 chợt nhớ có 1 cách ngôn câu trong đời :


    Nếu ta biết làm 1 người con tốt ắt ta sẽ có thể trở nên 1 người cha tốt ! và Nếu ta biết làm


    1 học trò ngoan thì ắt có thể ta trở nên 1 người thầy giỏi !


     Cuộc sống muôn vàn ánh sáng lung linh và huyền ảo ! nhiều ánh sáng lung linh chợt hiện


    và chợt mất ! Có tồn đọng lại những gì được chăng ! Có lẽ là những cảm nhận ấm áp tình


    huynh nghĩa đệ cùng nhau trong 1 kiếp làm người ! Biết có còn kiếp sau tất cả chúng ta


    còn đủ đầy trong cuộc hội ngộ ! tương giao ! 1234 thấy ngậm ngùi cho 1 kiếp làm người


    trong hiện tại ! Càng thấy thấm thía và trân trọng ,thầm cám ơn diển đàn đã tạo cho huynh


    đệ chúng ta có những cuộc hội ngộ kỳ thú này trong 1 kiếp hiện tiền ! để rồi biết có bao


    giờ ! biết cóđến bao giờ chúng ta còn gặp lại nhau ! vậy chúng ta hãy trân trọng những


    giây phút hiện tại cho dù chúng ta 1 ai đó trong những thành viên chúng ta đã từng bất


    đồng ý kiến trong quá khứ gần hay tương đồng ý kiến nhau trong hiện kiếp ! Vậy nên


    chăng chúng ta hãy trân trọng nhau ! và quý mến cuộc đời ngắn ngủi trong 1 hiện kiếp này


    phải không đạo huynh An Phuoc ? Để xua tan đi bóng đêm mòn mõi để cùng nhau sưởi


    ấm những tâm hồn trong cô quạnh ! lạnh lẽo giửa đêm đông cuộc đời

     

  7. #17
    Tham gia ngày
    Jul 2009
    Bài viết
    82
    An Phuoc's Avatar

    Bài học về lòng biết ơn

    Vào cái thời khi mà món kem nước hoa quả còn rất rẻ tiền, có một câu chuyện về cậu bé 10 tuổi thế này:

    Ngày nọ, Jim - tên của cậu bé - sau một hồi đi qua đi lại, ngó nghiêng vào cửa hàng giải khát đông nhất nhì thành phố, nơi có món kem nước hoa quả mà cậu rất thích, mạnh dạng tiến lại gần cái cửa, đẩy nhẹ và bước vào. Chọn một bàn trống, cậu nhẹ nhàng ngồi xuống ghế và đợi người phục vụ đến.

    Chỉ vài phút sau, một người nữ phục vụ tiến lại gần Jim và đặt trước mặt cậu một ly nước lọc. Ngước nhìn cô phục vụ, cậu bé hỏi: “Cho cháu hỏi bao nhiêu tiền một đĩa kem nước hoa quả ạ?”. “50 xu“, cô phục vụ trả lời. Nghe vậy, Jim liền móc trong túi quần ra một số đồng xu lẻ, nhẩm tính một hồi, cậu hỏi tiếp: “Thế bao nhiêu tiền một đĩa kem bình thường ạ?”. “35 xu”, người phục vụ vẫn kiên nhẫn trả lời cậu bé mặc dù lúc đó khách vào cửa hàng đã rất đông và đang đợi cô. Cuối cùng, người nữ phục vụ cũng mang đến cho Jim món kem mà cậu yêu cầu, và sang phục vụ những bàn khác. Cậu bé ăn xong kem, để lại tiền trên bàn và ra về.

    Khi người phục vụ quay trở lại để dọn bàn, cô ấy đã bật khóc khi nhìn thấy 2 đồng kẽm (1 đồng bằng 5 xu) và 5 đồng xu lẻ được đặt ngay ngắn trên bàn, bên cạnh 35 xu trả cho đĩa kem mà Jim đã gọi - Jim đã không thể có món kem nước hoa quả mà cậu ấy thích bởi vì cậu ấy chỉ có đủ tiền để trả cho một đĩa kem bình thường và một ít tiền boa cho cô.


    AP - Sưu tầm


  8. #18
    Tham gia ngày
    Jul 2009
    Bài viết
    82
    An Phuoc's Avatar

    Bài Học từ Chim Ưng


    Chim ưng có khoảng thời gian sống dài nhất trong chủng loại của nó. Nó có thể sống tới 70 tuổi. Nhưng để đạt tới tuổi này, chim ưng phải lấy một quyết định khó khăn.


     


    Vào những năm 40, các móng vuốt dài và dẻo của nó không còn có thể quắp lấy con mồi dùng làm lương thực được nữa; chiếc mỏ dài và sắc của nó đã bị cong lại. Đôi cánh già nua và nặng nề do bộ lông dày đã dính vào ngực nó, khiến nó bay vất vả.


     


    Như thế, chim ưng bị bỏ mặc với hai chọn lựa mà thôi: chịu chết hoặc đi qua một tiến trình thay đổi đau đớn kéo dài 150 ngày. Tiến trình đó buộc chim ưng bay lên một đỉnh núi và ngồi vào tổ của nó. Tại đó, chim ưng gõ mỏ vào một tảng đá cho tới khi mỏ của nó gãy đi. Sau khi đã bẽ gảy mỏ, chim ưng chờ cho một cái mỏ khác mọc, rồi dùng chiếc mỏ mới, nó sẽ bẻ gãy các móng vuốt. Sau khi các móng vuốt mới đã mọc lại, chim ưng bắt đầu nhổ các lông già đi.


     


    Sau năm tháng, chim ưng bay lượn chào mừng cuộc tái sinh và có thể sống thêm 30 năm nữa.


     


    Để có thể tồn tại, chúng ta phải bắt đầu một tiến trình thay đổi. Đôi khi chúng ta cần loại bỏ những ký ức, những thói quen già cỗi và những truyến thống quá khứ khác. Và, chỉ khi đã thoát khỏi các khối nặng quá khứ, chúng ta mới có thể tận dụng hiện tại.


    AP Sưu tầm


  9. #19
    Tham gia ngày
    Jul 2009
    Bài viết
    82
    An Phuoc's Avatar

    Triết lý Cao Đài có còn hợp với thiên niên kỷ mới hay không?


    Quí Anh Chị Em,

    Bài này của tác giả Từ Chơn viết năm 2008, AP nhận được qua email. Thẩy hay nên trích một đoạn đầu gởi đến Anh Chị Em nhân dịp đầu năm 2010. Những điều thật đáng suy nghĩ để chúng ta cần cùng nhau suy nghĩ. Xin click vào link sau đây để tham khảo toàn bài - http://www.tamduyen.com/2010/01/01/suy-niem/

    Một hôm tôi vào tự điển Wikipedia trên internet để xem trang Cao Đài. Trong phần thảo luận, một vị khách nào đó đã có nhận xét thẳng thừng như sau: “Đạo này chẳng có triết lý gì cả, chỉ vay mượn, chắp vá ý tưởng của những tôn giáo khác mà thôi.…” Tôi thành thật cảm ơn người bạn không quen đã có một nhận định rất thẳng thắn, và cầu mong cộng đồng Cao Đài, những ai tự nhận mình có trách nhiệm với tiếng nói của Cao Đài, cùng những ai muốn lập ngôn với Đức Chí Tôn, hãy suy gẫm về nhận xét này, rồi tự học hỏi thêm nữa để làm tròn trách vụ của mình.


    Thông thường, những ai mới tiếp xúc với Cao Đài lần đầu đều không tránh khỏi có những nhận xét tương tự như trên. Để cho vị khách quí ấy có nhận xét như thế là lỗi của chúng ta: con cái của Đức Chí Tôn đã không nói rõ được triết lý cao cả của Đại Từ Phụ. Tuy nhiên, nếu xét cho kỹ thì nhận xét này cũng có những nguyên nhân tương đối dễ hiểu. Trước hết, phần lớn kinh sách của Cao Đài chưa vượt quá mức độ lập đi lập lại hệ thống triết lý của Đạo Phật, Đạo Lão và Đạo Khổng. Thậm chí nhiều tác giả chỉ mới giải thích sơ sài triết lý của ba tôn giáo này thì đã vui lòng tự cho rằng mình nói được nguyên tắc của Cao Đài rồi.


    Ngoài ra, chưa có đặc trưng nào của Cao Đài được chính thức giới thiệu một cách có hệ thống bằng ngôn ngữ đương thời để cho người học đạo dễ dàng tìm hiểu. Hiện cũng có một số tác giả cố gắng làm điều này nhưng phần lớn viết bằng cổ văn nặng nề điển tích, đôi khi lại mang tính thần bí, rất khó hiểu đối với giới trẻ ngày nay.


    Còn có thể kể thêm là chưa thấy có những ý tưởng đột phá có tầm mức quốc tế. Đa số các tác giả viết về Cao Đài thường lập lại 100% thánh ngôn, chứ không dám có những suy tưởng “vượt rào ngoạn mục”. Một số tác giả lại loay hoay với những gút mắc nặng phần sử học, xoay quanh những mâu thuẫn nội bộ trong thời kỳ khai đạo. Than ôi! Chúng ta chưa vượt ra khỏi chiếc vỏ bọc cục bộ của chính mình thì nói gì đến truyền đạo ra ngoại quốc!


    Điểm cuối cùng là văn hóa Cao Đài dường như đứng yên không phát triển. Chúng ta đều biết rằng ngoài kinh điển ra, luôn có một nền văn hóa song hành với tôn giáo. Văn hóa này thể hiện qua cách diễn giải, truyền bá triết lý của tôn giáo, và giúp đưa những nguyên tắc sống theo đạo lý vào trong xã hội. Kinh luật cần phải giữ nguyên không đổi, nhưng văn hóa dùng để phổ biến triết lý tôn giáo không thể khư khư giữ mãi một hình thức cố định. Muốn truyền bá rộng rãi thì không thể đem một câu văn, một từ ngữ hoặc một quan điểm thịnh hành cách đây đã tám mươi năm để thuyết phục một người sống trong thời đại tin học hiện nay. Một bài thơ thất ngôn bát cú khoán thủ, chẳng hạn, có thể tạo một xúc cảm đặc biệt trong lòng một nhà nho mười thập kỷ trước, nhưng đối với giới trẻ hiện nay, một bài thơ như vậy chỉ còn có giá trị nhất định về mặt nghiên cứu lịch sử.


    Con cái Đức Chí Tôn phải tạo ra một nền văn hóa theo sát sự biến chuyển của thời đại. Nói cách khác, văn hóa phải sống. Phải có những bài viết mới, phải có những hình thức phổ biến mới, phải mở hướng đi mới. Trong văn hóa, ngừng lại không phát triển có nghĩa là lạc hậu, mà lạc hậu thì không thể thực hiện được nguyên tắc phổ độ của Cao Đài.
    Vậy muốn làm cho mọi người hiểu rõ hơn về triết lý Cao Đài, con cái Đức Chí Tôn phải học hỏi ngày càng nhiều để có trình độ văn hóa theo kịp với thời đại, nghiên cứu sâu rộng về các tôn giáo trên thế giới để nâng cao sự hiểu biết lên tầm mức quốc tế. Văn hóa có nâng cao thì việc truyền bá mới càng rộng khắp.


    Lại có một người bạn khác lại hỏi tôi: “Khi đọc kinh sách Cao Đài, tôi có cảm tưởng triết lý đạo quá cổ xưa, chưa thấy điểm nào đáng gọi là mới. Trình độ loài người thì tiến lên như vũ bão. Chỉ cần qua năm, mười năm, là một quan điểm kinh tế, chính trị hay khoa học đã có thể trở thành lỗi thời.Trong điều kiện như thế, Cao Đài có đảm đương nổi sứ mạng phổ độ toàn thế giới không?”


    AP

       

  10. #20
    Tham gia ngày
    Sep 2009
    Bài viết
    1.137
    hienhuu's Avatar
     
    Khi đọc tới đây thì họ nói đúng ở chổ là các tôn giáo khác đã trải qua mấy ngàn năm nên kinh sách của họ nhiều lắm đọc đến cả đời cũng chưa hết nổi.
      Còn Cao-Đài mới xuất hiện ra hơn 80 năm chủ ý là qui tam giáo hiệp ngũ chi nên coi tất cả tôn giáo như là của Thầy và những giáo lý cơ bản nào còn dùng được thì qui lại làm của Thầy vì Thầy thường nói tất cả Giáo Chủ của tôn giáo đều là Thị Ngã là của Ta, do Ta tức là của Thầy.
       Vì trình độ để chấp nhận Cao-Đài hiện nay của con người chưa đủ để hiểu nổi triết lý Cao-Đài cho nên mới xảy ra như thế, nhưng cũng cần phải có thời gian sau mới thấu hiểu nổi triết lý cao siêu của Cao-Đài. Và người nào hữu duyên mới nhận lãnh Cao-Đài trước. Còn những người khác thì phải chờ vì Cao-Đài do cơ bút giáng cho biết Đạo Cao-Đài kéo dài đến Thất Ức Niên. Giống như người sang giàu đi đò thấy đò của Cao-Đài vì mới nên còn nghèo tỉ như triết lý chẳng có bao nhiêu toàn là vay muợn nợ của người khác mà lập thành đò Cao-Đài.Vậy thì hãy cứ chờ đi vì xế chiều rồi chỉ còn có 1 chiếc nầy mà thôi./.

Trang 2/9
1 2 3 4 ... 9

Nội quy viết bài

Nội quy viết bài
  • Quý hiền không thể tạo chủ đề
  • Quý hiền không thể gởi Trả lời
  • Quý hiền không thể gởi tập tin đính kèm
  • Quý hiền không thể sửa bài viết của quý hiền
Chủ đề giống nhau
  1. Cuộc sống và những mẩu chuyện!
    Bởi Hao Quang trong mục Bài học từ cuộc sống
    Replies: 64
    Có Bài Mới: 29-11-2015, 02:05 PM
  2. Lời cám ơn cuộc sống !!!
    Bởi NAMMÔ trong mục Cảm xúc Thành viên
    Replies: 0
    Có Bài Mới: 20-03-2009, 09:46 AM
  3. Tiếng nói cuộc sống !
    Bởi teutonic trong mục Bài học từ cuộc sống
    Replies: 8
    Có Bài Mới: 16-04-2008, 04:50 AM
  4. Những bài học từ cuộc sống
    Bởi Diệu Thanh trong mục Bài học từ cuộc sống
    Replies: 3
    Có Bài Mới: 20-03-2008, 11:32 PM
  5. Bài học từ cuộc sống.
    Bởi romano trong mục Bài học từ cuộc sống
    Replies: 2
    Có Bài Mới: 19-02-2007, 09:08 PM