+Trả Lời Chủ Đề
kết quả từ 1 tới 5/ Tổng số 5

Ðề tài: Thiền Sinh và Con Bọ Cạp

  1. #1
    Tham gia ngày
    Aug 2006
    Bài viết
    771
    DangVo's Avatar

    Thiền Sinh và Con Bọ Cạp.

    Một thiền sinh ngắm nhìn dòng suối hiền hòa, bỗng nhiên trông thấy
    một con bò cạp rớt xuống suối. Vị thiền sinh này đưa tay vớt nó và
    nhẹ nhàng để nó lên mặt đất. Con bò cạp theo phản ứng tự nhiên là
    cong đuôi chích bất cứ ai đụng đến nó. Mặc dù bị nó chích rất đau,
    nhưng ông không hề tức giận, vì đã làm được một việc mà ông thích
    làm là cứu sống được con bò cạp. Sau đó, ông đứng lên đi, nhưng đi
    được vài bước, thì ông quay lại nhìn con bò cạp, thấy nó lại té xuống
    suối nữa. Ông vội vàng chạy lại vớt nó, rồi cẩn thận đặt nó lên mặt
    đất. Lần thứ hai cũng như lần đầu, ông cũng bị nó chích nữa.

    Trông thấy cảnh tượng này, một sư huynh đứng bên cạnh bực mình,
    nói lớn: Con bò cạp vô ơn bạc nghĩa như vậy, cắn hoài, cứu nó làm gì
    cho mệt. Kệ xác nó.

    Ông thản nhiên trả lời rất hay: Chích là thói quen của con bò
    cạp, giúp nó là thói quen của tôi.

    Đó chính là thói quen của lòng từ bi.
    Chúng ta giúp đỡ người khác bằng một thái độ không
    mong họ phải biết ơn, đền ơn. Người như vậy mới làm
    nên đạo cả. Nhưng triết lý của câu chuyện không ở góc
    độ này, mà muốn nói điều quan trọng hơn. Đó là nếu
    chúng ta muốn làm Phật sự, muốn dấn thân vào đời,
    muốn giúp đỡ mọi người, nếu không chịu đựng được
    những cú chích của con bò cạp, cú chích của những lời
    thị phi, của lời hãm hại, của sự đày đọa, của những
    gian lao thử thách, thậm chí là việc sát hại, chúng ta
    sẽ không bao giờ thành công được. Vì thế, thiếu vắng
    lòng từ bi, lòng khoan dung, lòng kham nhẫn mà làm
    nhiều Phật sự chừng nào, lòng sân hận, buồn phiền của
    chúng ta càng dễ lớn chừng đó. Đôi lúc chúng ta làm
    Phật sự trở thành Ma sự là vì vậy. Tâm huyết quá lớn,
    nhưng không có sự tu tập để chuyển hóa được nghịch
    cảnh, để thăng hoa đời sống tâm linh và đạo đức, thì
    sự sân hận, uất ức và sự si mê sẽ có cơ hội lớn mạnh,
    len vào tâm trí chúng ta để trở thành những thói quen
    mới. Đó là thói quen xấu trước những hoàn cảnh không
    thuận duyên.

    Triết lý của câu chuyện ở chỗ đó. Chúng ta thấy bò
    cạp có thói quen chích.

    Nhân tình thế thái trong cuộc đời cũng như vậy. Đôi
    lúc chúng ta nhiệt tình với người nào đó quá mức,
    chúng ta giúp đỡ, xây dựng, giáo dưỡng người đó càng
    nhiều thì càng làm họ bị trói buộc, cho nên nhà Nho
    nói rằng giáo đa thành oán. Thói quen của sự phản bội,
    của nhân tình thế thái là những thứ dễ làm chúng ta
    chán nản lắm và nếu như không có lòng chịu đựng được
    những cú chích của nhân tình thế thái thì tốt hơn,
    chúng ta đừng bao giờ dấn thân hành Bồ tát đạo.
    Chúng ta tu tập hạnh Độc giác, tức giác ngộ rồi nhập
    Niết bàn còn tốt hơn; vì làm quá độ chẳng những
    không có lợi cho người khác, còn hại đến bản thân và
    đời sống nội tâm của ta rất nhiều.

    Tác Giả: Không biết


    Hào Quang đọc tin nhắn đi , có chuyện cần nhờ HQ
    Cao Đài Đại Đạo
    http://www.caodai.info

  2. #2
    Tham gia ngày
    Mar 2007
    Bài viết
    1.028
    Hao Quang's Avatar
    HQ cảm ơn Huynh DangVo về câu chuyện trên!

    Ngài Đạt Lai Lạt Ma từng nói : Cây lúa nào hạt non hạt lép thì nó đứng thẳng vươn cao. Còn những cây lúa nặng trĩu hạt luôn oằn mình xuống dưới thấp.
    Cái Tôi của ai nhỏ bé thì tâm lượng người đó mênh mông!
    Làm được thật khó!

    Kính Huynh DangVo! trong hộp thư HQ thấy có tới 9 tin nhắn! nhưng không đọc được! Huynh DangVo có thể liên hệ qua mail:
    khongquen16@gmail.com!
    Chúc Huynh vui ve!
    "ai đời, ai đạo, ai tri kỷ
    nhắn gởi cho ai một chút tình"

  3. #3
    Tham gia ngày
    Sep 2009
    Bài viết
    140
    luutunha's Avatar
    Tâm huyết quá lớn,nhưng không có sự tu tập để chuyển hóa được nghịch cảnh, để thăng hoa đời sống tâm linh và đạo đức, thì sự sân hận, uất ức và sự si mê sẽ có cơ hội lớn mạnh,

    Kính chào Anh Vui ! Lâu rồi không có dịp trò chuyện với nhau, chắc anh vẫn khỏe như hồi nào ?

    Xin trao đổi với anh chút ý đạo cho vui: Đa số cách tu hành mà người tu hiện nay đang hành thường chỉ giúp cho mình có lòng bồ tát trong một thời điểm ngắn mà thôi chứ không vững bền. Phật pháp chỉ cho chỗ vĩnh hằng , nghĩa là cực lạc lâu dài, nhưng vì không rõ lý nên không nhận ra.

    Nay Thầy đến khai ngộ cho rõ: Phải có một thứ nước mầu nhiệm mới dập tắt lửa lòng đau khổ. Cái thứ nước giải oan nghiệt - hay là nước thánh tắm gội cái thân phàm cho thanh sạch thì thứ lửa dục trần gian mới không còn. Đa số người tu đều không quan tâm đến thứ nước nầy nên cứ loay hoay hòi mà vẫn chẳng thấy tiến bộ bao nhiêu. Cũng vì muốn nhấn mạnh đến thư nước nầy mà Đạo Thầy buộc chúng ta phải tứ thời cúng nước.

    Với Đạo Cao Đài Thầy dạy thiền định chỉ là một phần nhỏ thôi, còn thì bên ngoài hình thức là cúng nước, bên trong thì tứ thời tu công cũng chỉ là vận hà xa bôm nước. Thiền định suy gẫm nhiều chỉ giúp hiểu ra lý đạo của nước, chứ không dập tắt được lửa.


  4. #4
    Tham gia ngày
    Aug 2006
    Bài viết
    771
    DangVo's Avatar
    Nguyên văn bởi luutunha Xem Bài viết
    [I] . Cũng vì muốn nhấn mạnh đến thư nước nầy mà Đạo Thầy buộc chúng ta phải tứ thời cúng nước.

    Với Đạo Cao Đài Thầy dạy thiền định chỉ là một phần nhỏ thôi, còn thì bên ngoài hình thức là cúng nước, bên trong thì tứ thời tu công cũng chỉ là vận hà xa bôm nước. Thiền định suy gẫm nhiều chỉ giúp hiểu ra lý đạo của nước, chứ không dập tắt được lửa.


    “Thi
    Thiên điển tiếp giao khá lặng trang
    Tịnh thân khẩu ý phải bình hàng
    Ruồng vào huyết mạch châu lưu đó
    Chuyển hóa âm ma rất nhẹ nhàng.
    Quan Thế Âm


    Thiền định khi tiếp được Tiên Thiên điển thì sẽ thấy có kết quả như lời dạy của Đức Quan Âm đó luutumha .
    Cúng tứ thời thuộc về Tâm Pháp Cao Đài, nếu làm đúng, thì ít nhứt trước khi về với Thầy thì cũng có vài ấn chứng, nếu không có ấn chứng gì hết , nghĩa là TU ....,
    thay đổi nội dung bởi: DangVo, 01-07-2015 lúc 09:37 AM
    Cao Đài Đại Đạo
    http://www.caodai.info

  5. #5
    Tham gia ngày
    Aug 2006
    Bài viết
    771
    DangVo's Avatar
    Nguyên văn bởi DangVo Xem Bài viết
    Thiền Sinh và Con Bọ Cạp.

    Một thiền sinh ngắm nhìn dòng suối hiền hòa, bỗng nhiên trông thấy
    một con bò cạp rớt xuống suối. Vị thiền sinh này đưa tay vớt nó và
    nhẹ nhàng để nó lên mặt đất. Con bò cạp theo phản ứng tự nhiên là
    cong đuôi chích bất cứ ai đụng đến nó. Mặc dù bị nó chích rất đau,
    nhưng ông không hề tức giận, vì đã làm được một việc mà ông thích
    làm là cứu sống được con bò cạp. Sau đó, ông đứng lên đi, nhưng đi
    được vài bước, thì ông quay lại nhìn con bò cạp, thấy nó lại té xuống
    suối nữa. Ông vội vàng chạy lại vớt nó, rồi cẩn thận đặt nó lên mặt
    đất. Lần thứ hai cũng như lần đầu, ông cũng bị nó chích nữa.

    Trông thấy cảnh tượng này, một sư huynh đứng bên cạnh bực mình,
    nói lớn: Con bò cạp vô ơn bạc nghĩa như vậy, cắn hoài, cứu nó làm gì
    cho mệt. Kệ xác nó.

    Ông thản nhiên trả lời rất hay: Chích là thói quen của con bò
    cạp, giúp nó là thói quen của tôi.

    Đó chính là thói quen của lòng từ bi.
    Chúng ta giúp đỡ người khác bằng một thái độ không
    mong họ phải biết ơn, đền ơn. Người như vậy mới làm
    nên đạo cả. Nhưng triết lý của câu chuyện không ở góc
    độ này, mà muốn nói điều quan trọng hơn. Đó là nếu
    chúng ta muốn làm Phật sự, muốn dấn thân vào đời,
    muốn giúp đỡ mọi người, nếu không chịu đựng được
    những cú chích của con bò cạp, cú chích của những lời
    thị phi, của lời hãm hại, của sự đày đọa, của những
    gian lao thử thách, thậm chí là việc sát hại, chúng ta
    sẽ không bao giờ thành công được. Vì thế, thiếu vắng
    lòng từ bi, lòng khoan dung, lòng kham nhẫn mà làm
    nhiều Phật sự chừng nào, lòng sân hận, buồn phiền của
    chúng ta càng dễ lớn chừng đó. Đôi lúc chúng ta làm
    Phật sự trở thành Ma sự là vì vậy. Tâm huyết quá lớn,
    nhưng không có sự tu tập để chuyển hóa được nghịch
    cảnh, để thăng hoa đời sống tâm linh và đạo đức, thì
    sự sân hận, uất ức và sự si mê sẽ có cơ hội lớn mạnh,
    len vào tâm trí chúng ta để trở thành những thói quen
    mới. Đó là thói quen xấu trước những hoàn cảnh không
    thuận duyên.

    Triết lý của câu chuyện ở chỗ đó. Chúng ta thấy bò
    cạp có thói quen chích.

    Nhân tình thế thái trong cuộc đời cũng như vậy. Đôi
    lúc chúng ta nhiệt tình với người nào đó quá mức,
    chúng ta giúp đỡ, xây dựng, giáo dưỡng người đó càng
    nhiều thì càng làm họ bị trói buộc, cho nên nhà Nho
    nói rằng giáo đa thành oán. Thói quen của sự phản bội,
    của nhân tình thế thái là những thứ dễ làm chúng ta
    chán nản lắm và nếu như không có lòng chịu đựng được
    những cú chích của nhân tình thế thái thì tốt hơn,
    chúng ta đừng bao giờ dấn thân hành Bồ tát đạo.
    Chúng ta tu tập hạnh Độc giác, tức giác ngộ rồi nhập
    Niết bàn còn tốt hơn; vì làm quá độ chẳng những
    không có lợi cho người khác, còn hại đến bản thân và
    đời sống nội tâm của ta rất nhiều.

    Tác Giả: Không biết
    Đọc bài này rồi đọc bài (TNHT ,tr.176/1972)
    Vì có ghét nhau , mà vạn loại mới khi nhau , khi lẫn nhau mới tàn hại nhau, mà tàn hại lẫn nhau, là cơ diệt thế.
    Vậy Thầy cấm các con từ đây, nếu không đủ sức thương yêu nhau , thì cũng chẳng đặng ghét nhau , nghe à ! "
     (TNHT ,tr.176/1972)


    Giúp người thoát qua tai nạn, không được cám ơn còn bị rủa, vậy mình có đủ lòng từ bi , bác ái mà giúp họ nữa khi họ bị nạn ? Nếu mình không biết có làm được không nữa ..hihi
    Cao Đài Đại Đạo
    http://www.caodai.info

Nội quy viết bài

Nội quy viết bài
  • Quý hiền không thể tạo chủ đề
  • Quý hiền không thể gởi Trả lời
  • Quý hiền không thể gởi tập tin đính kèm
  • Quý hiền không thể sửa bài viết của quý hiền