Bảo Thủ Thuần Phong Mỹ Tục

Phụng Thánh

New member
 
<P style="TEXT-ALIGN: center" align=center><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="FONT-SIZE: 14pt; COLOR: red"><FONT face="Times New Roman">Bảo Thủ Thuần Phong Mỹ Tục<?:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:eek:ffice:eek:ffice" /><o:p></o:p></FONT></SPAN></B></P>
<P style="TEXT-ALIGN: justify"><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: blue; mso-bidi-font-style: italic"><FONT size=3><FONT face="Times New Roman">[Thuyết Đạo của Đức Hộ Pháp ]<o:p></o:p></FONT></FONT></SPAN></B></P>
<P style="TEXT-ALIGN: justify"><FONT size=3><FONT face="Times New Roman"><I>Tại Ðền Thánh, 12 tháng 5 năm Mậu Tý (dl. 18-06-1948)</I><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: blue; mso-bidi-font-style: italic"><o:p></o:p></SPAN></B></FONT></FONT></P>
<P><FONT size=3><FONT face="Times New Roman"> <SPAN style="mso-tab-count: 1">           </SPAN>Hôm nay, Bần Ðạo tiếp tục khảo cứu phong hóa của dân tộc Việt <?:namespace prefix = st1 ns = "urn:schemas-microsoft-com:eek:ffice:smarttags" /><st1:country-region w:st="on"><st1:place w:st="on">Nam</st1:place></st1:country-region> đối với phong hóa các dân tộc khác, cốt yếu xem coi chúng ta có phương gì chỉnh đốn đạo nhơn luân của họ đặng? Mấy kỳ trước Bần Ðạo đã giảng rằng<B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: blue">: <I>Ðạo nhơn luân khởi đoan do chồng vợ, có chồng vợ mới có cha con, có cha con mới có dân tộc lập thành quốc gia xã hội.</I><o:p></o:p></SPAN></B></FONT></FONT></P>
<P =than1 style="MARGIN: auto 0in"><FONT size=3><FONT face="Times New Roman">Ðương nhiên chúng ta thấy đạo nhơn luân của các sắc dân trên mặt địa cầu buổi nầy đã nghiêng đổ và lung lạc tất cả, <B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: blue">nhứt là bên Âu Châu, đạo nhơn luân của họ tồi tệ là thường, Bần Ðạo thấy rất nên bại hoại,</SPAN></B> từ thử đến giờ chưa nghe ai nói cha lấy con, anh lấy em, mà bên Âu Châu thường có xảy ra điều ấy. Hại thay! Trải qua tám chục năm nay những tánh tình yêu nghiệt ấy lại truyền sang đến nòi giống chúng ta, ngày nay vẫn còn thấy tấn tuồng đó nữa, yêu nghiệt đã biến tướng biểu sao thiên hạ không loạn được. Ðạo nhơn luân đã vậy, tinh thần của con người không còn biết phẩm vị, nhơn cách gì hết, nên hột giống ác nghiệt biến sanh ra mãi thôi. <B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: blue">Thành thử nhơn loại ngày nay quá bạo ngược, tương tàn tương sát lẫn nhau, người đối với người còn dữ tợn hơn thú đối với thú nữa, vô nhơn vô đạo, cha không xứng phận cha, con chẳng biết đạo con, anh chẳng ra anh, em chẳng ra em, chồng không nên chồng, vợ không đáng vợ, nền luân lý của nhơn loại trên mặt địa cầu nầy không còn có khuôn khổ gì hết.</SPAN></B> <B style="mso-bidi-font-weight: normal"><I style="mso-bidi-font-style: normal"><SPAN style="COLOR: teal">May thay! Ðạo nhơn luân của tổ phụ chúng ta lưu lại, dầu bị ảnh hưởng của văn minh ngoại bang làm cho ô uế đôi chút, nhưng nhờ Ðức Chí Tôn đến phổ truyền nền Chơn giáo của Ngài nơi đất Việt Nam nầy, có thể còn sửa đương đặng và lại sẽ làm khuôn mẫu cho toàn cả các sắc dân nơi địa cầu nầy bắt chước theo nữa.<o:p></o:p></SPAN></I></B></FONT></FONT></P>
<P =than1 style="MARGIN: auto 0in"><FONT size=3><FONT face="Times New Roman"><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: blue">Ðạo làm chồng, chúng ta có gương xưa tích cũ, nhờ nơi Nho tông rất oai quyền, nghiêm khắc, mặt luật của nó kềm chế tâm lý của con người.</SPAN></B> Ðạo nhơn luân của nhà Nho ta có cái vẻ đẹp thiên nhiên, ai tiêm nhiễm đến cũng sanh mê mẩn, cảm kích, <B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: blue">vậy mới tạo tâm lý theo Nho tông làm hình trạng tinh thần Nho Ðạo, khuôn tuồng đó duy ở Việt Nam mới có,</SPAN></B> còn các Tôn giáo khác hình tướng lại biến ra làm khuôn mẫu riêng trên sân khấu đời, nên Ðạo Nho tông thâm nhập vào cốt thể của cả thảy con người đặng. Bao nhiêu gương để chỉnh đốn đạo nhơn luân, cốt yếu làm con người biết <B>đạo vợ chồng</B> là trọng, đặng sửa đương cho nhau lập mình lên bực chí Thánh. <B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: blue">Như thời xưa vợ ông Châu Công, Ngài là Tể Tướng đầu triều mà bà vợ vẫn lo canh cửi làm ăn nuôi mẹ chồng, một vị mạng phụ phu nhơn mà cư xử được như vậy thật đáng quý.</SPAN></B> Kịp đến khi ông hồi hưu, buổi già cả vợ chồng đối với nhau như chủ khách. <B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: teal">Nước ta lại có bà vợ của ông Phan Thanh Giản. Ông xuất sĩ rồi bận việc triều chánh luôn, hết khi ở Bắc rồi lại vào Trung, không mấy khi vào <st1:country-region w:st="on"><st1:place w:st="on">Nam</st1:place></st1:country-region>. Bà mạng phụ ở nhà với cha mẹ chồng lo thủ hiếu thay thế cho chồng, xét ra thì gương ấy cả Âu Châu cũng chưa hề có vậy. </SPAN></B><SPAN style="COLOR: teal">Ngày giờ nào, gương mẫu tiết liệt ấy trải ra cho toàn phụ nữ trên mặt địa cầu nầy đồ theo, thì ngày ấy danh thể của phái nữ mới được trọng nể</SPAN><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: blue">, nhứt là phụ nữ Cao Ðài cần phải làm cho đặng,</SPAN></B><SPAN style="COLOR: teal"> hầu sửa đương nền phong hóa của Việt Nam trước đã.<o:p></o:p></SPAN></FONT></FONT></P>
<P =than1 style="MARGIN: auto 0in"><FONT face="Times New Roman" size=3>Còn về sự tồi tệ thì chúng ta hằng thấy tích xưa điển cũ, như có câu: "Ðố phụ loạn gia". Lạ lùng thay và khéo léo thay! Chẳng phải do ở bọn hàn mặc hoặc thượng lưu trí thức, lại ở nơi một người đàn bà hạng thường, đủ khôn ngoan đạo đức có đủ hạnh kiểm có thể sửa chồng nên phận được.</FONT></P>
<P =than1 style="MARGIN: auto 0in"><FONT size=3><FONT face="Times New Roman"><SPAN style="COLOR: maroon">Xưa kia có người lính cầm lọng cho Yến Tử là quan Tể Tướng. Ông nầy thì nhỏ người, còn chú lính cầm lọng thì to lớn kịch cợm. Ông Yến Tử tuy là Tể Tướng đầu triều, nhưng con người có tánh cách nho nhã, nề nếp nhà quan, không kiêu hãnh, gương mặt khiêm hòa, còn chú lính cầm lọng lại vênh mày vênh mặt, bộ tướng tá nghinh ngang, tưởng rằng không phải Yến Tử mà chính anh ta là Tể Tướng đầu triều mà chớ! Lúc Tể Tướng đi ngang qua, người vợ chú lính núp kẹt cửa thấy vậy, nên khi về nhà mới đòi làm tờ để. Anh ta hỏi tại sao? </SPAN><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: teal">Người vợ nói rằng:</SPAN></B><SPAN style="COLOR: maroon"> "Thiếp núp sau cửa, thiếp thấy chàng đi ngang, Quan Tể Tướng, Ngài thì nhỏ người mà gương mặt nho nhã, tỏ vẻ hạ mình còn chàng thân hình to lớn mà chàng hiên ngang coi trái mắt quá lẽ, vì thế, thiếp lấy làm hổ ngươi không thể ở với chàng nữa". Nhờ vậy, </SPAN><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: teal">chú lính ấy biết cảm hóa, sau sửa mình lập thân trong hàng ngũ quân binh lên đến bực Tướng.</SPAN></B><SPAN style="COLOR: maroon"> Ấy vậy, đạo nhơn luân nếu biết giữ chặt, thì vợ có thể làm nên cho chồng, dạy chồng nên đạo được. </SPAN><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: teal">Phụ nữ Cao Ðài cũng thế đã hai mươi ba năm nay tiêm nhiễm đạo đức tinh thần, tạo đầu óc tâm não, vậy tìm phương dạy chồng thế nào!<o:p></o:p></SPAN></B></FONT></FONT></P>
<P =than1 style="MARGIN: auto 0in"><FONT face="Times New Roman" size=3>Có nhiều hạng người được vinh vang thì lên mặt phách xấc, không nhớ đến căn bổn hèn hạ của mình khi trước, phải biết rằng chúng ta đứng đợt với thiên hạ được là nhờ Chí Tôn tô mày vẽ mặt cho đó, hạng nầy rất nhiều, phụ nữ nên để ý sửa dạy cho họ bớt tâm tự kiêu đôi chút.</FONT></P>
<P =than1 style="MARGIN: auto 0in"><FONT size=3><FONT face="Times New Roman"><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: blue">Ðối với cha con, Nho tông để lại nhiều vẻ đẹp của tổ phụ chúng ta lưu truyền đặng làm chuẩn thằng mà sửa đương xã hội và lập quốc</SPAN></B>. <B>Cha hiền mới sanh con thảo,</B> con thảo là hột giống để làm một nền móng tương lai, tương lai quý hóa không thể tả, bởi Tiên Nho chúng ta đã nói<B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: teal">: <I>"Vua Nghiêu tìm ông Thuấn đặng truyền ngôi</I></SPAN></B><I>, chẳng vì lẽ gì hơn là nghe danh ông Thuấn chí hiếu, mà một khi ta được chí hiếu rồi thì không gì sánh bằng. Có hiếu rồi mới có nghĩa, có trung, có cang, có trí, nghĩa là hễ có hiếu rồi thì có thể có đủ hết tính đức khác".</I></FONT></FONT></P>
<P =than1 style="MARGIN: auto 0in"><FONT face="Times New Roman" size=3>Ngày xưa người ta tầm <B>hiếu,</B> đến tại nơi thôn lân, huyện, phủ, tỉnh lỵ, để hỏi thăm những gương hiếu thuận. Người ta <B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: blue">tìm hiếu</SPAN></B> tức là <B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: teal">tìm hiền</SPAN></B>, do cái hiếu ấy suy độ ra cái hiền của bậc danh thần triều chánh, mà muốn có hiếu thì cha phải có từ vậy. Bần Ðạo thấy quốc dân Việt <st1:country-region w:st="on"><st1:place w:st="on">Nam</st1:place></st1:country-region> bị ảnh hưởng của ngoại quốc, con không cần cha, cha không biết đến con, tồi phong tệ tục ấy đã thấy rõ ràng trước mắt. <SPAN style="COLOR: blue">Bởi vậy, trong xã hội có ba người quan trọng: </SPAN><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: teal">Cha, Chủ, Chúa.</SPAN></B><SPAN style="COLOR: blue"> <B style="mso-bidi-font-weight: normal">Cha là ông chủ của một gia đình</B>, </SPAN><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: teal">Chủ là ông chủ của một hương đảng,</SPAN></B><SPAN style="COLOR: blue"> </SPAN><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: maroon">Chúa là ông chủ của một nước</SPAN></B><SPAN style="COLOR: blue">, cả ba vị ấy làm đầu từ gia đình lên xã hội.</SPAN> Nếu quyền cha nắm không kham là do người cha bất lực. Truy căn nguyên là do tại tự do kết hôn, chồng không phải chồng, vợ không phải vợ, cập xách với nhau rồi tự lập gia đình, đạo nhơn luân không có chỗ nào ràng buộc, chẳng qua là chơi hoa giỡn nguyệt, không căn bản gì hết, biểu sao khi sanh con ra mà chúng lại không trở nên kẻ vô bổn. Nhứt hạng Việt <st1:country-region w:st="on"><st1:place w:st="on">Nam</st1:place></st1:country-region> lai của ta là tối hại.</FONT></P>
<P =than1 style="MARGIN: auto 0in"><FONT face="Times New Roman" size=3>Bần Ðạo đã nói để cha mẹ định hôn, như thế có lợi hơn vì như ta vẫn thấy, cả kiếp sanh lúc còn nhỏ, cha mẹ còn đủ, đến ông nội, ông cố cũng còn nữa, trộng một chút là ta vẫn cũng còn thấy đông đảo, đó là khi chưa biết khôn, khi đã khởi biết khôn ngoan thì ông nội đã đi đâu rồi, rồi cha mẹ đã già, mà mình cũng già nữa, trong lúc ông bà cha mẹ mất, mình cảm thấy cái quyền trong tâm lý của mình cũng mất.</FONT></P>
<P =than1 style="MARGIN: auto 0in"><FONT face="Times New Roman" size=3>Cha mẹ là bực cao kỳ trí thức, đáng kính, đáng tôn, khi cưới vợ cho con dầu cho chúng ta chưa có tình thương nồng nàn đi nữa, nhưng thời gian qua chừng nào, nhứt là khi cha mẹ vợ hoặc cha mẹ chồng đã khuất, thì vợ nhận thấy ở chồng là hình ảnh người cha của mình, còn chồng nhận thấy ở vợ là hình ảnh mẹ của mình, nên được khuây khỏa tấm lòng và khắn khít không lìa nhau là vì lẽ ấy. Nói gì trên bộc trong dâu, một đời nếu không có xảy ra điều gì thì thôi, còn nếu có xảy ra điều chi sanh phiền sanh giận, thì chừng ấy không phương thuốc gì trị được cả, tâm lý phải chia lìa thì tình kia phải xa cách, mới dễ bỏ nhau thay chồng đổi vợ, con cái sanh ra thấy tấn tuồng ấy tập tánh học theo, biểu sao tương lai không hư hèn và tánh đức không lạc lầm phàm tâm lìa đạo đức. Làm cha mẹ nếu chúng ta biết Tiên Nho đã đối với con người như thế nào, và toàn cả xã hội Việt Nam, cả nòi giống cưng con như thế nào, đến nỗi trong một Tông đường có đứa con nào ngỗ nghịch cha mẹ định từ bỏ thì chỉ nói ngoài cửa miệng, chớ chưa thấy ai từ con được bao giờ.</FONT></P>
<P =than1 style="MARGIN: auto 0in"><FONT size=3><FONT face="Times New Roman">Nhớ lại, khi Bần Ðạo đi ngoài Qui Nhơn, gặp một ông già tên là ông Sáu Chèo, vì ông bán chèo nên mọi người kêu như vậy, vô nhà nhìn thấy bàn thờ ông bà không có treo tranh biển gì hết, chỉ để một câu đối, mà chỉ có một vế thôi: <I>"Nhược niệm Cửu Huyền chi bổn, khả năng tu tỉnh ngộ thân",</I> nghĩa là: <I>"Nhớ đến Cửu Huyền thì phải rán gìn giữ thân mình".</I> Bần Ðạo thấy thờ có một câu mà không có sơn thủy gì hết, lấy làm lạ thì ông nói: "Một câu đó đủ nghĩa để dạy con cái biết tuân theo, thành tâm tu chỉnh thì Cửu Huyền sẽ vinh diệu, <B>biết giữ thân mình</B> không bịnh nhược thì sanh con sáng láng mạnh khỏe khôn ngoan". <SPAN style="COLOR: blue">Ðời bây giờ thiên hạ </SPAN><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: teal">mê đường hoa nguyệt phong tình</SPAN></B><SPAN style="COLOR: blue">, </SPAN><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: maroon">sanh con lớn lên thành ho lao, ho tổn, hay tật nguyền, có nhiều sắc dân sanh con thấy tàn tật ghê khiếp lắm</SPAN></B><SPAN style="COLOR: blue">, vì cớ mà mấy năm trước đây </SPAN><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: teal">Hitler thi hành chánh sách của Ðức Quốc Xã xử tử hay là thiến những kẻ tàn tật, bịnh hoạn,</SPAN></B><SPAN style="COLOR: blue"> lấy lý rằng kẻ ấy chẳng giúp ích gì cho nước, chẳng những thêm một miếng ăn cho xã hội lại còn di hại cho nòi giống nữa, nên giết bỏ đi chỉ chừa lại những dân đinh cường tráng, nhưng vì Ðức Quốc Xã đã làm quá lẽ thành ra tàn ác nghịch đạo làm người.<o:p></o:p></SPAN></FONT></FONT></P>
<P =than1 style="MARGIN: auto 0in"><FONT face="Times New Roman" size=3>Tổ phụ chúng ta không thi thố chánh sách ấy, chỉ dùng tinh thần đặng giữ con cho nó tránh khỏi sự bạc nhược đã nói, mà nòi giống Việt Nam nầy không bị tiêu diệt là nhờ khéo giữ đạo nhơn luân từ trước đó vậy./-</FONT></P>
<P =than1 style="MARGIN: auto 0in"><FONT face="Times New Roman" size=3>[<B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: blue">Quyển 2</SPAN></B>: Năm Mậu Tý (1948) ]</FONT></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt"><o:p><FONT face="Times New Roman" size=3> Phụng Thánh st</FONT></o:p></P>
 

Facebook Comment

Top