Lòng Tốt

Hao Quang

New member
<P> Chào A C E !! HQ rất zuuui được gặp lại A C E ! </P><strong>
<P style="TEXT-ALIGN: center" align=center><strong><SPAN style="FONT-FAMILY: Arial">LÒNG TỐT</SPAN></strong><SPAN style="FONT-FAMILY: Arial"><?:NAMESPACE PREFIX = O /><O:p></O:p></SPAN></P>
<P style="MARGIN: 0in 0in 0pt"><SPAN style="FONT-FAMILY: Arial">Anh thanh niên suýt nữa thì không nhìn thấy người đàn bà đang đứng vẫy tay cầu cứu . trời đã tối bà đứng sâu phía bên lề đường và đang cần người giúp đỡ. Anh đánh vòng xe ra phía trước chiếc mercedes của bà rùi mở cửa bước ra chào hỏi<O:p></O:p></SPAN></P>
<P style="MARGIN: 0in 0in 0pt"><SPAN style="FONT-FAMILY: Arial">-         thưa bà tôi có thể giúp gì cho bà – tên tôi là jack .<O:p></O:p></SPAN></P>
<P style="MARGIN: 0in 0in 0pt"><SPAN style="FONT-FAMILY: Arial">xe của bà bị xẹp bánh – jack bò người xuống dưới lòng xe tìm chỗ để đặc càng nâng xe. Sau nửa giờ làm thợ sửa ô tô bất đắc dĩ , cuối cùng jack cũng thay được cái bánh xe cho người đàn bà. Trong khi jack đang vặn lại những con ốc cài bánh xe, người đàn bà bước lại phía sau gần anh để trò chuyện. “ tôi đã lái xe từ LosAngeles, về tới đây thì bỗng bị xí bánh. Nếu không có anh tôi không biết bao giờ mới về tới nhà đây . để cảm ơn lòng tốt tôi sẽ trả tiền sửa xe cho anh – thế anh lấy bao nhiêu ?” <O:p></O:p></SPAN></P>
<P style="MARGIN: 0in 0in 0pt"><SPAN style="FONT-FAMILY: Arial">jack nói : “sống trên đời ai cũng có lúc cần một sự giúp đỡ và biết đâu tương lai tôi cũng sẽ nằm trong trường hợp đó. Nếu như thực sự bà muốn trả công cho tôi thì lần sau, gặp ai đó hoạn nạn, bà nên giúp đỡ lại “<O:p></O:p></SPAN></P>
<P style="MARGIN: 0in 0in 0pt"><SPAN style="FONT-FAMILY: Arial">người đàn bà lái xe vài dặm đến một quán ăn nhỏ, thì dừng lại. Bà ghé vào mua miếng bánh ăn cho đỡ bụng và để sưởi ấm người trước khi lên đường đi tiếp. Cô hầu bàn bước ra chào bà, trên môi nở một cười duyên dáng. Cô đang mang thai khoảng gần đến ngày sinh nở nên dáng đi trông rất mệt nhọc và nặng nề. Người đàn bà cảm thấy thương cô gái ở hoàn cảnh mang thai mà đêm khuya vẫn phải làm việc. Rồi bà chợt nhớ đến người thanh niên khi nãy đã giúp đỡ mình. Sau khi ăn xong bà ra về và để lại trên bàn tờ 4 tờ  giấy bạc 100 USD. Cô hầu bàn chạy theo để trả lại số tiền còn dư khá nhiều cho khách, nhưng  bà đã cho xe chạy. Lòng đầy thắc mắt cô quay lại bàn khi nãy bà ta ngồi thì thấy vài hàng chữ viết lên tấm khăn giấy “ phần tiền dư là món quà tặng cho em bé, cô không phải trả lại. Tôi vừa được một người giúp đỡ nay tôi gởi lại phần quà này để giúp đỡ cô “<O:p></O:p></SPAN></P>
<P style="MARGIN: 0in 0in 0pt"><SPAN style="FONT-FAMILY: Arial">đến khuya, quán ăn đóng cửa, trên đường lái xe về nhà cô hầu bàn nhớ đến nét mặt lo lắng của người chồng, anh cứ làm quần quật suốt ngày để lo cho gia đình nhưng vẫn không đủ ăn, thế mà giờ đây sắp có thêm thành viên nữa chào đời. Về đến nhà thấy chồng ngồi xem tivi, cô đi đến ôm hôn và thỏ thẻ : “ jack yêu của em, mình không phải lo lắng nữa, em mới vừa được món quà từ người khách lạ mặt, vào ngủ đi rùi em sẽ kể cho anh ngheeee …………” "sưu tầm từ internet"<O:p></O:p></SPAN></P></strong><FONT size=3 face=VNI-Times></FONT>
<BLOCKQUOTE style="MARGIN-RIGHT: 0px" dir=ltr>
<P><FONT color=#666666><EM><strong>Nhắn tin HaoQuang:</strong> Bài viết này được gởi với font Vni. Vì vậy, mọi người sẽ không đọc được bài viết nếu máy tại đó không hổ trợ Font Vni (Font này không được Win hổ trợ). Tốt nhất, HQ nên chuyển từ VNi sang UniCode nội dung bài viết này, sau đó hiệu chỉnh lại bài viết với nội dung được chuyển. HQ có thể chuyển trực tuyến </EM></FONT><A href="http://www.caodaism.net/chuviet" target="_blank"><FONT color=#666666><EM>tại đây</EM></FONT></A><FONT color=#666666><EM>. Thân (Admin)</EM></FONT></P></BLOCKQUOTE>     
 

DT

New member
<img border="0" src="smileys/smiley32.gif" border="0">
<br />
<br /> <img border="0" src="smileys/smiley4.gif" border="0">
<br />
<br />Chờ bạn ở những chuyện tiếp theo <img border="0" src="smileys/smiley2.gif" border="0">
 

Hao Quang

New member
<P>phuuuuuu ù ! bó tay chấm com ! mấy cái việc này thì...HQ đầu hàng hai tay luôn !! vậy nhờ ban quản trị chỉnh giúp nhé !! nói thật HQ mở bài này ra HQ cũng chẳng đọc được thấy toàn là xế lô xế là không hà !!!! Thanks</P>
 

Như Quỳnh

Moderator
Huynh Hào Quang ơi! để tiểu mụôi giúp huynh 1 tay nhe! ^^<br><br>

<p style="text-align: center;" align="center"><strong><u><span style="font-family: Arial;">LÒNG TỐT</span></u></strong><span style="font-family: Arial;"><o:p></o:p></span></p>

<p style="margin: 0in 0in 0.0001pt;"><span style="font-family: Arial;">Anh
thanh niên suýt nữa thì không nhìn thấy người đàn bà đang đứng vẫy tay cầu cứu
. trời đã tối bà đứng sâu phía bên lề đường và đang cần người giúp đỡ. Anh đánh
vòng xe ra phía trước chiếc mercedes của bà rùi mở cửa bước ra chào hỏi<o:p></o:p></span></p>

<p style="margin: 0in 0in 0.0001pt;"><span style="font-family: Arial;">-        
thưa bà tôi có thể giúp gì cho bà – tên tôi là jack .<o:p></o:p></span></p>

<p style="margin: 0in 0in 0.0001pt;"><span style="font-family: Arial;">xe
của bà bị xẹp bánh – jack bò người xuống dưới lòng xe tìm chỗ để đặc càng nâng
xe. Sau nửa giờ làm thợ sửa ô tô bất đắc dĩ , cuối cùng jack cũng thay được cái
bánh xe cho người đàn bà. Trong khi jack đang vặn lại những con ốc cài bánh xe,
người đàn bà bước lại phía sau gần anh để trò chuyện. “ tôi đã lái xe từ
LosAngeles, về tới đây thì bỗng bị xí bánh. Nếu không có anh tôi không biết bao
giờ mới về tới nhà đây . để cảm ơn lòng tốt tôi sẽ trả tiền sửa xe cho anh – thế
anh lấy bao nhiêu ?” <o:p></o:p></span></p>

<p style="margin: 0in 0in 0.0001pt;"><span style="font-family: Arial;">jack
nói : “sống trên đời ai cũng có lúc cần một sự giúp đỡ và biết đâu tương lai
tôi cũng sẽ nằm trong trường hợp đó. Nếu như thực sự bà muốn trả công cho tôi
thì lần sau, gặp ai đó hoạn nạn, bà nên giúp đỡ lại “<o:p></o:p></span></p>

<p style="margin: 0in 0in 0.0001pt;"><span style="font-family: Arial;">người
đàn bà lái xe vài dặm đến một quán ăn nhỏ, thì dừng lại. Bà ghé vào mua miếng
bánh ăn cho đỡ bụng và để sưởi ấm người trước khi lên đường đi tiếp. Cô hầu bàn
bước ra chào bà, trên môi nở một cười duyên dáng. Cô đang mang thai khoảng gần
đến ngày sinh nở nên dáng đi trông rất mệt nhọc và nặng nề. Người đàn bà cảm thấy
thương cô gái ở hoàn cảnh mang thai mà đêm khuya vẫn phải làm việc. Rồi bà chợt
nhớ đến người thanh niên khi nãy đã giúp đỡ mình. Sau khi ăn xong bà ra về và để
lại trên bàn tờ 4 tờ  giấy bạc 100 USD. Cô hầu bàn chạy theo để trả lại số
tiền còn dư khá nhiều cho khách, nhưng  bà đã cho xe chạy. Lòng đầy thắc mắt
cô quay lại bàn khi nãy bà ta ngồi thì thấy vài hàng chữ viết lên tấm khăn giấy
“ phần tiền dư là món quà tặng cho em bé, cô không phải trả lại. Tôi vừa được một
người giúp đỡ nay tôi gởi lại phần quà này để giúp đỡ cô “<o:p></o:p></span></p>

<p style="margin: 0in 0in 0.0001pt;"><span style="font-family: Arial;">đến
khuya, quán ăn đóng cửa, trên đường lái xe về nhà cô hầu bàn nhớ đến nét mặt lo
lắng của người chồng, anh cứ làm quần quật suốt ngày để lo cho gia đình nhưng vẫn
không đủ ăn, thế mà giờ đây sắp có thêm thành viên nữa chào đời. Về đến nhà thấy
chồng ngồi xem tivi, cô đi đến ôm hôn và thỏ thẻ : “ jack yêu của em, mình
không phải lo lắng nữa, em mới vừa được món quà từ người khách lạ mặt, vào ngủ
đi rùi em sẽ kể cho anh ngheeee …………” "sưu tầm từ internet"<o:p></o:p></span></p>

<br>
 

Hao Quang

New member
<P> Thanks muội Như Quỳnh! để huynh HQ kể cho NQ và A C E nghe tiếp câu chuyện thứ hai nhé!! có thể câu chuyện này nhiều A C E đã đọc qua ! nhưng vì ý nghĩa tích cực của nó nên HQ đăng lên để A C E chúng ta cùng đọc cho...zui! </P>
<P>câu chuyện có tựa đề : <strong>CÁI BÀO RAU CỦ</strong> </P>
<P>Ông David là chủ một trang trại, rất giàu có Ông & vợ - bà Thomas đối xử rất thân thiện với mọi người. Đặc biệt là tá điền của họ nên ai cũng yêu mến và thân thiết với họ như trong gia đình.</P>
<P>Một hôm ông David thấy vợ sai người giúp việc đến nhà bà johny- một tá điền của ông để mượn một cái bào rau củ. Sau khi người giúp việc đi khỏi, ông hỏi vợ :" anh không nghĩ rằng nhà chúng ta lại không có một cái bào rau củ hay là không đủ khả năng để mua nó mà em lại sai người đi mượn cho thêm phiền phức??"</P>
<P>Bà Thomas trả lời từ tốn:" Anh xem này cái bào của nhà ta vẫn còn rất tốt.Em biết mọi người ở vùng này đều yêu quý chúng ta vì chúng ta đem lại nhiều vật chất cho họ hơn các ông chủ khác. Nhưng em muốn được yêu mến bằng một thứ tình cảm cao hơn ,  là tình làng nghĩa xóm. Mà điều đó chỉ có khi chúng ta và họ không còn khoảng cách giữa chủ và tớ, giữa nghèo và giàu.Như vậy chuyện cái bào rau củ chỉ là cái cớ để chúng ta đến gần mọi người hơn mà thôi." (sưu tầm theo : For sentimental reasons )</P>
 

Đại Đồng

Administrator
<P>  Chào ACEs, thêm một mẫu chuyện thật thứ ba.</P>
<P align=center><strong><FONT color=#0000ff size=4>Một ly sữa</FONT></strong></P>
<DIV =small align=center><B><FONT color=#0000ff size=4></FONT></B></DIV><BR><FONT face="Verdana, Arial" size=2><FONT color=#0000ff>Trưa hôm đó, có một cậu bé nghèo bán hàng rong ở các khu nhà để kiếm tiền đi học. Bụng đói cồn cào mà lục túi chỉ còn mấy đồng tiền ít ỏi, cậu liều xin một bữa ăn tại một căn nhà gần đó. Nhưng cậu giật mình xấu hổ khi thấy một cô bé ra mở cửa. Và thay vì xin gì đó để ăn, cậu đành xin một ly nước uống. Cô bé trông cậu có vẻ đang đói nên bưng ra một ly sữa lớn. <BR><BR>Cậu bé uống xong, hỏi "Tôi nợ bạn bao nhiêu?".<BR><BR>"Bạn không nợ tôi bao nhiêu cả. Mẹ dạy rằng chúng tôi không bao giờ nhận tiền khi làm một điều tốt."<BR><BR>Cậu bé cám ơn và đi khỏi. Lúc này, Howard Kelly thấy tự tin hơn nhiều, mạnh mẽ hơn nhiều. <BR><BR>Nhiều năm sau, cô gái đó bị căn bệnh hiểm nghèo. Các bác sĩ trong vùng bó tay và chuyển cô lên bệnh viện trung tâm thành phố để các chuyên gia chữa trị. Tiến sĩ Howard Kelly được mời khám. Khi nghe tên địa chỉ của bệnh nhân, một tia sáng loé lên trong mắt ông. Ông đứng bật dậy và đi đến phòng bệnh nhân và nhận ra cô bé ngày nào ngay lập tức. Ông đã gắng sức cứu được cô gái này. Sau thời gian dài, căn bệnh của cô gái cũng qua khỏi. Trước khi tờ hoá đơn thanh toán viện phí được chuyển đến cô gái, ông đã viết gì đó lên bên cạnh. <BR>Cô gái lo sợ không dám mở ra, bởi vì cô chắc chắn rằng cho đến hết đời thì cô cũng khó mà thanh toán hết số tiền này.<BR><BR>Cuối cùng cô can đảm nhìn, và chú ý đến dòng chữ bên cạnh tờ hoá đơn....<BR><BR></FONT>
<DIV align=right><I><FONT color=#0000ff>"Đã thanh toán đủ bằng một ly sữa."<BR><BR>Ký tên<BR><BR>Tiến sĩ Howard Kelly.</FONT></I></DIV>
<P><BR><BR><FONT color=#0000ff>Nước mắt vui mừng cứ thế dâng trào và lời từ trái tim cô gái thốt lên trong nước mắt: "Cảm ơn ông!." <BR><BR>Đây là câu chuyện có thật. Dr. Howard Kelly là một nhà vât lý lỗi lạc, đã sáng lập ra Khoa Ung thư tại trường Đại học John Hopkins năm 1895.</FONT> (Sưu Tầm)</P>
<P></FONT> </P>
 

Hao Quang

New member
<P align=center>Câu chuyện thứ 4: <FONT color=#0000ff><strong>KẾ SÁCH HOÀN HẢO!!</strong> </FONT>thật 100%</P>
<P>Tại một khu phố nọ có một ngôi nhà trọ! nơi ấy mỗi gia đình có một cuộc sống yên bình - hạnh phúc như bao....khu nhà trọ khác! Thế nhưng hạnh phúc là vậy yên bình là vậy thế mà có một thực tế là ít ai biết mặt nhau - ít ai thăm hỏi nhau dù có bệnh tật hay khó khăn gì ! </P>
<P>Cũng nơi đó có một anh sinh viên nghèo..nghèo...rớt mồng tơi ! trong phòng thậm chí cái chén đôi đũa hổng có nhưng nói về sách thì..bao la! có thể cuộc sống sinh viên xa nhà - xa gia đình khiến anh ta cô độc giữa chốn phồn hoa đêm đêm về phòng đọc sách tới khuya rùi ngủ ! cuộc sống cô độc đến nỗi anh ta phải thốt lên : ôi ! chẳng lẽ cuộc sống trôi wa vô vị thế này sao?? chẳng lẽ một người "Năng động - hoạt bát " &....xấu trai lại cô đơn mỗi khi đêm về thế này sao? Thế rùi anh ta quyết định sẽ xóa tan màn đêm u ám này ! anh ta quyết định đi làm wen với tất cả mọi người trong khu nhà trọ! </P>
<P>Cứ tưởng việc này còn khó hơn....lên trời ! nhưng thật bất ngờ là nó còn dễ hơn..."bốc" hạt đậu phụng và..."lủm" vậy !</P>
<P>Đầu tiên anh ta tìm cách làm wen với hai cụ già bán vé số phòng bên cạnh! Nhưng làm wen bằng cách nào ! và thế là  dành 5000 đồng để wa mua vé số ! nhưng thực chất là để "thủ thỉ - tỉ tê" với hai cụ! mọi việc tiếp diễn thuận lợi và "tình làng nghĩa xóm" trở nên thân mật hơn ! và cứ thế cứ thế anh ta lần lượt làm wen với tất cả những người trong khu nhà trọ! mỗi khi đi công tác hay làm thêm có chút chút khi thì đêm về mấy chai dầu cho các cụ! khi thì mấy miếng bánh cho các em nhỏ ! và mỗi khi anh ta bệnh có cụ đến thoa dầu - bắt gió v v v ! và đến bây giờ anh ta không còn thấy cô độc nữa ! anh ta cảm thấy cuộc đời này sống thật ý nghĩa ! và mỗi khi rảnh rỗi anh ta lại hát rêu rao "cuộc đời vẫn đẹp sao - tình yêu vẫn đẹp sao..."</P>
<P>Mặt dù anh ta được được rất nhiều tình yêu thương của mọi người - sự đoàn kết của mọi người trong khu nhà trọ ! nhưng anh ta cũng mắc nợ họ rất nhiều và chắc có lẽ anh ta sẽ trả từ nay tới....tết cũng hổng xong !! bởi trong nhà anh ta bây giờ có nhiều thứ lắm nào là dây nịt cũ nè ! đôi vớ nè ! cái mũ nè ! đôi đũa nè ! cái bát - cái chén nè ! quyển sách - cây bút vân vân và vân vân ! vì sao anh ta có nhiều thứ thế! đó là "hậu quả" của việc làm wen của anh ta đó ! anh ta cứ giả đò mượn hoài !mượn những thứ người ta ít cần đến vì anh ta mượn không phải đơn giản chỉ  là mượn! mà mục đích của anh ta là muốn làm wen với mọi người đó ! đúng là một "kế sách" hoàn hảo.</P>   <edited><editID>Hao Quang</editID><editDate>39390.971712963</editDate></edited>
 

Xí muội

New member
<P> Hao Quang ơi,</P>
<P>Chuyện thiệt 100% của Hao Quang nghe sao giống chuyện của một đệ trên diễn đàn quá dzậy?! <IMG src="smileys/smiley2.gif" border="0"></P>
<P>Thân ái.</P>
 

Hao Quang

New member
<P> Ừm há! hình như đọc kỹ lại thấy cũng giống giống một người trên diễn đàn vậy !! hic</P>
<P>câu chuyện thứ năm:<FONT color=#0000ff><strong> "AI MÀ BIẾT ĐƯỢC"</strong> </FONT>thật 100%</P>
<P>vâng! cuộc sống ở một thành phố nhộn nhịp - phát triển nhất nước đôi lúc khiến con người ta có cảm giác..thú vị nhưng cũng có lúc buồn chán và....vô vị! có một nhóm bạn vì muốn tạo một không khí dễ chịu ! không...khói xe - không máy vi tính - không sách vở - không cãi lộn - không muốn làm....tài xế cho một ai đó ! họ quyết định mua một tourt du lịch đi vũng tàu - nha trang..đến 5 ngày! </P>
<P>vì nhà mỗi đứa cách xa nhau nên xe phải đi đến mỗi nơi "bốc" mỗi đức "bỏ" lên xe! đến  ngã ba TH còn 2 đứa cuối cùng là xong nhưng có một trục trặc là lúc lên xe không phải 2 mà 3 người ! một bà lão nữa! mọi người không để ý ! đến khi xe chạy một đoạn lơ xe mới phát hiện và đến hỏi bà lão một cách lịch sự:</P>
<P>Thưa bà bà có mua tourt du lịch của chúng tôi không ạ?</P>
<P>bà lão tỏ ra rất ngạc nhiên sau một lúc ngó qua lại bà mới thốt lên!!</P>
<P>thôi rồi ! Tôi lộn ! tôi cứ tưởng đây là chiếc xe "ĐÒ" ! Tôi thấy hai anh thanh niên lên xe và Tôi lên luôn chứ không biết đây là xe du lịch! bà lão nói tiếp :</P>
<P>Tôi xin lỗi chú! có thể cho Tôi đi nhờ đến VT được không?? vì Tôi có người thân đang gặp nạn ở VT Tôi phải ra gấp! vì chờ xe hồi sáng tới chừ không thấy xe nào nên Tôi...sốt ruột quá! Tôi sẽ trả tiền cho chú mà!! </P>
<P>Anh lơ xe có thể thấy bà lão ăn mặt....hơi không sạch sẽ ! nên không muốn cho bà lão đi tiếp và buộc bà ta xuống xe! sau khi bà xuốn xe bỗng mọi người trên xe cười ồ lên ! một anh thanh niên không hiểu họ cười gì?? không hiểu vì sao người ta cười ! phải chăng vì sự "lộn" xe của bà lão hay chỉ vì bà lão ăn mặt không không được...lịch sự !!? </P>
<P>Đang suy nghĩ vẩn vơ thì bỗng một bạn nữ trong xe đứng phắt dậy chạy tới chỗ tài xế nói to nhỏ gì đó ! bỗng nhiên tài xế quoay ngoắt 180 độ chạy tới đón bà lão ! mọi người trên xe hết sức ngạc nhiên ! khi đến tham quan một ngôi chùa gần vũng tàu anh thanh niên chủ động đi tới làm wen sau một hồi nói chuyện...trên trời dưới đất ! anh thanh niên đi vào chủ đề chính ! anh hỏi:</P>
<P>"....hồi nảy bạn nghĩ như thế nào mà chạy tới nói tài xế quay xe lại đón bà lão vậy !!??" cô bạn nói(nguyên văn) : "vì bạn hỏi nên mình mới nói thật ra lúc nhìn bà lão thất thủi cầm cái nón và một bịch đồ xuống xe trông bà thật buồn ! mình lại nghĩ ông bà ngoại - bà nội mình ngoài quê biết đâu vì lo cho người thân cho gia đình cũng hớt hải như bà lão núc nãy vậy ! ai mà biết được phải không bạn!!??" người thanh niên giật mình vì câu hỏi ngược lại ! </P>
<P>anh ta cũng "cứng họng"  trả lời cho wa chuyện : ừm! bạn nói đúng ai mà biết được ! khi leo lên đến mấy chục bậc thang của ngôi chùa anh thanh niên vẫn bị ám ảnh bởi câu hỏi của cô bạn: " ai mà biết được phải không bạn" !!. ừm đúng rùi - ai mà biết được ! cuộc sống mà </P>
<P> </P>
<P> </P>
<P> </P>
 

Hao Quang

New member
<P> Câu chuyện thứ sáu:<FONT color=#993300> "NGỌT" </FONT></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt"><FONT size=3><FONT face=VNI-Times>T</FONT><SPAN style="FONT-FAMILY: 'Times New Roman'">ết rùi có về quê ! mồng một tết tới nhà mấy đứa bạn đã sinh họat đạo ! mới một năm thui mà trông đứa nào đứa nấy …..”sành điệu” ra phết! <?:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:eek:ffice:eek:ffice" /><o:p></o:p></SPAN></FONT></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt"><SPAN style="FONT-FAMILY: 'Times New Roman'"><FONT size=3>Rùi tụi nó tổ chức đi thăm các gia đình đạo hữu trong đạo ! khi đến nhà một …..”Thím” nhà bốn vách che bằng mái tole – một cái bàn – kèo xà gồ đều <SPAN style="mso-spacerun: yes"> </SPAN>bằng tre mà dường như có nhiều “lỗ mọt” lắm !! tụi bạn lì xì thím một ít tiền nhưng Thím nhất định không lấy ! Thím nói : “Mấy bay trẻ làm ra tiền lì xì cho tao – tao cảm thấy rất vui rùi ! tấm lòng mấy đứa bay tao nhận! nhưng trong độ (đạo) có nhiều người ốm lắm mấy bay tới tùy đứa mà giúp đỡ chút ít . chứ họ già đau yếu liên miên …”sau khi đi thăm một số gia đình về đến nhà trong lòng cảm thấy vui vẻ lạ thường. Bà má thấy là lạ hỏi:<o:p></o:p></FONT></SPAN></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt"><SPAN style="FONT-FAMILY: 'Times New Roman'"><FONT size=3><SPAN style="mso-spacerun: yes"> </SPAN>“ủa! bửa ni mi ăn bầu cua nhiều lắm hay răng mà dui dữ rứa” <SPAN style="mso-spacerun: yes"> </SPAN>..”<o:p></o:p></FONT></SPAN></P>
<P><SPAN style="FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: 'Times New Roman'; mso-fareast-font-family: 'Times New Roman'; mso-ansi-: EN-US; mso-fareast-: EN-US; mso-bidi-: AR-SA">“đâu có tụi con đi thăm gia đình đạo hữu trong đạo thấy họ dui nên con …dui theo đó chứ “</SPAN></P>
<P><SPAN style="FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: 'Times New Roman'; mso-fareast-font-family: 'Times New Roman'; mso-ansi-: EN-US; mso-fareast-: EN-US; mso-bidi-: AR-SA">Rùi móc trong túi ít tiền lì xì nhưng ba má không nhận còn nói : thui mi lấy tiền đó lên chùa làm công quả đi chứ tao và ổng còn mấy miếng rau có thể tự lo được ! rùi quay sang anh chị nói: mấy đứa bay đứa nào “có” thì giúp đỡ chú tám …anh năm …mấy ông ấy đau ốm mấy tháng nay ……”</SPAN></P>
<P><SPAN style="FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: 'Times New Roman'; mso-fareast-font-family: 'Times New Roman'; mso-ansi-: EN-US; mso-fareast-: EN-US; mso-bidi-: AR-SA"> hì hì thế mới biết về quê là vậy ! giờ mới thấm thía câu Quê hương là chùm khế ngọt ! ngọt không chỉ từ những cây khế quanh vườn trèo hái mỗi ngày – ngọt không chỉ tình cha mẹ vói con cái – ngọt không chỉ tình người – tình làng xóm láng giềng – mà quan trọng hơn mỗi chúng ta khi về quê phải dự trữ một ít “ngọt “để mang đi để cảm thấy trong lòng không phải hối tiếc: “ à hình như mình quên đêm theo một chút............NGỌT" hì hì </SPAN></P>
<P> </P>
 

Hao Quang

New member
 <FONT size=3><SPAN =subcontent>Có bao giờ bạn thắc mắc tại sao những vết trầy xước sơ sơ trên da lại thường gây tổn thương nghiêm trọng hơn cả những vết đứt sâu? Các bác sĩ cho ta biết rằng bởi vì các đuôi thần kinh cảm giác nằm rất gần bề mặt da và đặc biệt tập trung nhiều ở đôi bàn tay.</SPAN> </FONT>
<P><FONT size=3>Mỗi centimet vuông trên bàn tay bạn chứa khoảng 12 sợi dây thần kinh như thế. Vì vậy, những vết trầy xước trực tiếp tác động vào các đuôi thần kinh cảm giác làm ta cảm thấy đau đớn nhiều dù vết thương chẳng lớn bao nhiêu. </FONT>
<P><FONT size=3></FONT>
<P><FONT size=3>Cũng vậy, những phê phán “nhẹ cân” của những người gần gũi với ta làm ta “rát buốt” trầm trọng (có khi cả đời) – bởi vì ta thường nhạy cảm với những người ta yêu thương và kính trọng. </FONT>
<P><FONT size=3></FONT>
<P><FONT size=3>Tình yêu của gia đình và bạn hữu dành cho ta đòi hỏi ta có bổn phận tránh làm cho họ bị tổn thương bằng những lời nói hay việc làm khiếm nhã. </FONT>
<P><FONT size=3></FONT>
<P><FONT size=3>Có những lúc ta vô tình làm tổn thương người ta yêu quý. Đó chỉ là do ta muốn thể hiện cái tôi, thể hiện cá tính của mình mà ta không biết rằng đã vô tình làm đau người khác. Khi đó, chính ta lại làm mất đi của ta cơ hội được yêu thương, thay vào đó là tình cảm trái ngược. Hãy rộng lượng hơn, hãy đối xử với mọi người theo cách mà ta muốn họ đối xử với ta. (Theo Chinabroadcast.cn)</FONT></P>
 

Hao Quang

New member
<P> Lâu ngày quá! có một câu chuện Q kể cho các bạn nge nè! </P>
<P>Có hai anh chàng nọ rất zuui tính ! một anh rất rất rất keo kiệt! còn một anh  rất rộng lượng! khi đi ăn hay đi.....nhậu anh ta đều muốn dành chi!  có một lần hai anh đi công tác! anh keo kiệt đề nghị...đi xe buyt để dành một chút tiền tiêu "xả láng". anh rộng lượng dù không thích nhưng cũng méo mặt gật đầu! </P>
<P>Khi xe đi đến trạm thứ 2 thì bên dưới trạm có hai mẹ con : đứa con gái nhìn rất thuong (thương kiểu khác à nha) hình như trong bụng đau lắm mà hai đứa nghĩ chắc...đau khủng khiếp lắm! đứa con khoảng chừng 16 tuổi! còn người mẹ trông rất đau khổ như không thể đau khổ hơn bà muốn khóc muốn khóc nhiều lắm nhưng dường như nước mắt cũng không còn! </P>
<P>Khi lên xe nghe bà kể lại sự tình thì ra bà không đủ tiền chạy chữa cho con gái nên bệnh viện không chấp nhận! bà phải về nhà vay tiền để chạy chữa tiếp! hai anh thanh niên cũng đồng cảm với họ tất cả mọi người trên xe đồng cảm với họ ai cũng tỏ ra thương xót! nhưng thầm nghĩ trong bụng có thương thì được gì trong khi chẳng có một hành động cụ thể nào! bỗng nhiên:</P>
<P>Anh keo kiệt đứng dậy nắm tay anh rộng lượng đi xành xạch đến trứoc mẹ con cô gái chẳng biết hắn chuẩn bị trong tay một số tiền tự lúc nào rồi dúi vào tay người mẹ thủ thỉ một câu: cô cầm chút tiền về lo cho em! bà mẹ lắc đầu rồi hắn phán một câu " con còn trẻ mà" thế rồi hắn lôi anh rộng lượng xuống xe! và tiếp tục........ngồi đợi xe buyt kế tiếp! </P>
<P>Hắn chẳng nói lời nào! dù rất ngạc nhiên trước hành động của anh bạn nhưng anh rộng lượng nghĩ"Quái! còn mấy chục cây nữa mới tới nơi tự nhiên dọt xuống đây ngồi đợi chiếc nữa! tính way sang hỏi anh bạn chưa kịp hỏi hắn phán một câu: mày biết sao không? không!? nói thực tao cũng chẳng biết tạo sao! sau khi đưa tiền là tao dọt! </P>
<P>ha ha! cái thằng thiệt là! thực ra anh rộng lượng biết! anh ta chẳng hề keo kiệt chút nào! mà người keo kiệt chính là....! anh rộng lượng nghĩ!</P>
<P>đợi 1 tiếng cũng có chuyến xe đến hai đứa xe lên xe ngồi mà chẳng nói lời nào - đi qua một cái cầu nhìn xa xa bầu trời trong xanh thiệt đẹp dưới sông với những đợt sóng nhấp nhô nhấp nhô giống như cuộc đời hai đứa vậy nó cũng lên cũng xuống cũng nhấp nhô với nhịp sống hối hả chốn phồn hoa! nghĩ đến chuyện vừa rồi hai đứa nhắm mắt mơ màng cảm thấy lòng thật thanh thản! </P>
<P> </P>
<P> </P>
 

4mat

New member
<P> Chào HDTM ! </P>
<P>nói thật ! Đệ đọc xong mấy mẩu chuyện trên của Huynh Tỷ, Đệ có cảm giác gì đó rất cảm động </P>
<P><FONT color=#0000ff>Nước mắt vui mừng cứ thế dâng trào và lời từ trái tim cô gái thốt lên trong nước mắt: "Cảm ơn ông!."     </FONT><FONT color=#000000>hix ! xúc động quá !<IMG src="smileys/smiley19.gif" border="0"></FONT></P>
<P>mình lại nghĩ ông bà ngoại - bà nội mình ngoài quê biết đâu vì lo cho người thân cho gia đình cũng hớt hải như bà lão núc nãy vậy </P>
<P><FONT size=3>những phê phán “nhẹ cân” của những người gần gũi với ta làm ta “rát buốt” trầm trọng (có khi cả đời) – bởi vì ta thường nhạy cảm với những người ta yêu thương và kính trọng.</FONT></P>
<P><FONT size=3>................. đọc xong thấy thấm thía vô cùng <IMG src="smileys/smiley5.gif" border="0"></FONT></P>
 

Hao Quang

New member
<P> hôm nay một bạn gởi cho mình một cái "meo" gởi hai câu chuện sưu tầm được nên post lên HTDM chúng ta cùng đọc! câu chuyện 1:</P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><FONT size=3><B><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"></SPAN></B><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><?:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:eek:ffice:eek:ffice" /><o:p></o:p></SPAN></FONT></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto" align=center><B><SPAN style="FONT-SIZE: 18pt; FONT-FAMILY: Verdana"><U>Thế Giới Sẽ Hết Nghèo Ðói</U></SPAN></B><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><o:p></o:p></SPAN></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3> <I>Mẹ Têrêxa thành Cacutta, người được giải thưởng Nobel Hòa Bình năm 1979 đã kể lại câu chuyện sau đây:</I><o:p></o:p></FONT></SPAN></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><FONT size=3><I><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana">Ngày nọ, có một thiếu phụ và 8 đứa con dại đến gõ cửa xin gạo. </SPAN></I><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><o:p></o:p></SPAN></FONT></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><FONT size=3><I><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana">Từ nhiều ngày qua, bà và các con của bà không có được một hạt cơm trong bao tử. </SPAN></I><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><o:p></o:p></SPAN></FONT></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><FONT size=3><I><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana">Mẹ Têrêxa đã trao cho bà một túi gạo. </SPAN></I><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><o:p></o:p></SPAN></FONT></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><FONT size=3><I><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana">Người đàn bà nhận gạo, cám ơn và chia ra làm hai phần... </SPAN></I><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><o:p></o:p></SPAN></FONT></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><FONT size=3><I><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana">Ngạc nhiên về cử chỉ ấy, Mẹ Têrêxa hỏi bà tại sao lại phân làm hai. </SPAN></I><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><o:p></o:p></SPAN></FONT></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><FONT size=3><I><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana">Người đàn bà nghèo khổ ấy trả lời: "Tôi dành lại một phần cho gia đình người Hồi Giáo bên cạnh nhà, vì đã mấy ngày qua họ cũng không có gì để ăn"</SPAN></I><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><o:p></o:p></SPAN></FONT></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>Mẹ Têrêxa kết luận như sau: <o:p></o:p></FONT></SPAN></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>Thế giới này sẽ hết nghèo đói nếu người ta biết chia sẻ cho nhau. <o:p></o:p></FONT></SPAN></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>Càng giàu có, chúng ta càng muốn tích lũy thêm, <o:p></o:p></FONT></SPAN></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>nhưng càng nghèo khổ, chúng ta càng dễ chia sẻ hơn.<o:p></o:p></FONT></SPAN></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><BR><FONT size=3>Nghèo không là một điều xấu, <o:p></o:p></FONT></SPAN></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>giàu cũng không là một cái tội. <o:p></o:p></FONT></SPAN></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>Xấu hay không, tội hay không đó là lòng tham lam và ích kỷ của con người mà thôi. <o:p></o:p></FONT></SPAN></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>Giá trị và danh dự của con người tùy thuộc ở lòng quảng đại của mình.<o:p></o:p></FONT></SPAN></P>
<P>câu chuyện 2: để hôm sau nghen! </P>
 

Hao Quang

New member
 câu chuyện thứ 2:
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto" align=center><B><SPAN style="FONT-SIZE: 18pt; FONT-FAMILY: Verdana">Tiếng Khóc Của Sa Mạc</SPAN></B><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3> <?:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:eek:ffice:eek:ffice" /><o:p></o:p></FONT></SPAN></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><FONT size=3><I><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana">Một mẩu chuyện của người Phi Châu kể lại rằng:</SPAN></I><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><o:p></o:p></SPAN></FONT></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><FONT size=3><I><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana">một người Ả Rập sống ở sa mạc có thói quen nằm sát xuống đất, úp tai trên cát từng giờ lâu.</SPAN></I><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><o:p></o:p></SPAN></FONT></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><FONT size=3><I><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana">Có người hỏi tại sao làm thế, anh ta giải thích như sau:</SPAN></I><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><o:p></o:p></SPAN></FONT></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><FONT size=3><I><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana">"Tôi nghe sa mạc khóc vì nó rất muốn được làm một ngôi vườn xinh tươi".</SPAN></I><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><o:p></o:p></SPAN></FONT></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>Sa mạc mong mỏi được trở thành ngôi vườn, <o:p></o:p></FONT></SPAN></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>Cũng thế tâm hồn con người luôn hướng về điều thiện. <o:p></o:p></FONT></SPAN></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>Khoảng cách giữa sa mạc và ngôi vườn xinh tươi đó là:<o:p></o:p></FONT></SPAN></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3> * nước non, <o:p></o:p></FONT></SPAN></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>* điều kiện thời tiết <o:p></o:p></FONT></SPAN></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>* và nhất là công lao của con người. <o:p></o:p></FONT></SPAN></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>Không có sự chăm sóc của con người, sa mạc vẫn tiếp tục là bãi cát khô cằn. <o:p></o:p></FONT></SPAN></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>Cõi lòng con người sẽ mãi mãi là một sa mạc cằn cỗi <o:p></o:p></FONT></SPAN></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>nếu nó không được vun xới và tưới bằng: <o:p></o:p></FONT></SPAN></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>* cố gắng, <o:p></o:p></FONT></SPAN></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>* phấn đấu, <o:p></o:p></FONT></SPAN></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>* hy sinh <o:p></o:p></FONT></SPAN></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>* và tình yêu. <o:p></o:p></FONT></SPAN></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>Phải tốn biết bao là kiên nhẫn, biết bao chống đỡ, biết bao nghị lực, biết bao mồ hôi... <o:p></o:p></FONT></SPAN></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>để biến sa mạc của tâm hồn thành một khu vườn tươi tốt... <o:p></o:p></FONT></SPAN></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 15pt; mso-margin-top-alt: auto; mso-margin-bottom-alt: auto"><SPAN style="FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>Sa mạc tâm hồn của chúng ta sẽ khóc mãi nếu chúng ta không ra tay cày xới và vun trồng…..<B>mỗi ngày.</B></FONT><o:p></o:p></SPAN></P>
 

Hao Quang

New member
<P> có một câu chuyện về người học trò được rèn luyện ở một tu viện trong nhiều năm để trở thành người thầy tu. một ngày kia người Thầy đến căn phòng nhỏ của anh ta, mang theo chiếc batoong sần sùi và nói : "con đã làm rất tốt con trai của ta, giờ đây chỉ còn một thử thánh cuối cùng mà con phải vượt qua. Ta sẽ trở lại trong một ngày gần đây. nếu con vượt qua thử thách con sẽ trở thành thầy tu. Nếu con thất bại ta sẽ dùng cây gậy này để đánh con"</P>
<P>trứoc khi người học trò kịp hỏi thêm thử thách cuối cùng này là gì, vị thầy tu bước ra khỏi phòng và khóa trái cửa lai. Người học trò không còn biết làm gì ngòai việc ngồi trong phòng và suy nghĩ về thử thách cuối cùng.</P>
<P>ngày hôm sau, người thầy trở lại mang theo cây gậy và nói :"vậy thì..."và trước khi người thầy kịp thốt ra thêm lời nào, anh học trò nhảy vọt tới và cướp lấy cây gậy, vị thầy tu mỉm cười và nói:"<strong>chào mừng, người huynh đệ"</strong></P>
 

Hao Quang

New member
Bức thư Q này mới SƯU TẦM của đứa bạn! hè hè post HTĐM đọc chút
<br />giải xìtrest
<br />
<br />Thư gởi đứa con iu quý của ta!
<br />Này con! Ta không biết vì sao ta viết lá thư này, có thể ta lo xa,có thể
<br />ta thận trọng, có thể ta mong ước đều gì đó tốt đẹp về một cuộc sống
<br />không tranh giành, không sân si, không thù hận…không không và
<br />không ….
<br />
<br />Này con!
<br /> ta cũng ước mong như tất cả mọi người là được sống trong một gia
<br />đình em ấm và hạnh phúc! ta biết, ta biết con háo hức, ta biết con nôn
<br />nóng, ta biết con bồn chồn, hồi hộp để ngắm nhìn cuộc sống tươi đẹp
<br />này,
<br />
<br />Nhưng có một diều ta nói trước với con rằng cuộc sống mà ta dang
<br />sống không chỉ toàn màu hồng , cũng có lúc màu xám, có lúc màu đen,
<br />cũng có lúc màu đen thui thùi lùi! nên dù con đang bị “vòng tròn kim cô
<br />ếm” thì con cũng đừng mong tìm mọi cách thoát ra, mà hãy “đợi đúng
<br />ngày giờ” thì tức khắc “thần chú” sẽ được giải!
<br />
<br />Con iu của ta!
<br /> Cái ngày con thoát khỏi “vòng tròn kim cô” cũng chính là ngày hạnh
<br />phúc nhất đời ta, biết bao mong ứoc, hoài bảo, hi vọng của ta sẽ dành
<br />hết cho con, ta tự hào rằng khi con sinh ra đã mang trong người dòng
<br />máu “đạo dòng” ta sẽ mang con đi tắm thánh, ta sẽ cho con đến Thánh
<br />Thất thường xuyên, ta sẽ cho con đi sanh hoạt, ta sẽ cho con tiếp xúc
<br />nhiều thật nhiều những bài thánh ngôn, thánh giáo của Thầy và các
<br />Đấng Thiêng Liêng, ta sẽ đào tạo con thành một tín đồ hữu ích, một
<br />tín đồ chân chính có đủ tài, trí, đức, dũng để truyền bá Đạo chúng ta đi
<br />khắp nơi, con có biết chăng đó là điều mà ta, ông con, và cả gia tộc ta
<br />hằng mong đợi bấy lâu!
<br />
<br />Nhưng con iu của ta!
<br />Ta hi vọng bao nhiêu thì ta cũng lo sợ bấy nhêu, ta sợ, ta sợ cái cuộc
<br />đời này nó sẽ cám dỗ con như nó đã từng cám dỗ ta, ta sợ sự yếu đuối
<br />của con không cưỡng lại được sự cám dỗ đầy ma lực của trường đời,ta
<br />đã sai một lần và ta không muốn con sai thêm một lần nào nữa!
<br />
<br />Con iu của ta!
<br /> Con có biết chăng cái cuộc đời nó đã cám dỗ ta biết dường nào, nó đã
<br />đưa ta từ sai lầm này đến hết sai lầm khác, và lần lần ta trở thành nô lệ
<br />của nó hồi nào không hay, ta phải khó khăn, khó khăn lắm, phải mất
<br />thời gian lâu lắm ta mới thoát ra được!
<br />
<br />Nên: con ta của iu:
<br />Ta không mong con làm một điều gì đó lớn lao, anh hùng ta chỉ mong
<br />con dù có đi giao lưu với bạn bè thì con phải kiềm chế bản tính của
<br />mình, ta không mong con …nhậu nhiều ta chỉ mong con hãy ăn chay
<br />nếu đúng ngày ăn chay, ta không mong con …uống nhiều ta chỉ mong
<br />con uống “một chai” để thể hiện sự tôn trọng bạn bè, khi ta nói một
<br />chai thì con phải hiểu theo “nghĩa trắng.. tinh khiết” là một chai..nước
<br />lọc, là một chai “lavi một phần tất yếu của cuộc sống” chứ không hiểu
<br />theo “nghĩa đen ..đầy cồn”, là một chai “cộc con lơ”, là một chai “ít ô”,
<br />là chai” he nit si”, 1 chai “quơ xờ trít” hay ken, sài gòn xanh xanh, đỏ
<br />đỏ nhen con, ta cũng không mong con nói nhiều ta chỉ mong con nói
<br />điều đáng nói, ta không mong con nâng giá trị của mình để nguời khác
<br />ngưỡng mộ, mà ta mong con trong bất kỳ hoàn cảnh nào cũng phải hạ
<br />mình nghen con! Ta không mong con nhớ những điều tốt con làm cho
<br />người, ta mong con nhớ những điều tốt người làm cho mình, ta cũng
<br />khôn mong con …đi “cua” nhiều ta chỉ mong con “cua” một người mà
<br />con cảm thấy sống trọn đời! nói chung ta mong con như tất cả người
<br />cha, mẹ nào trên thế giới này mong con của mình trở thành một người
<br />tốt!
<br />
<br />Con iu của ta!
<br /> Con biết chăng mấy bữa nay ta …mất ngủ nhiều quá, và tối nay chắc
<br />ta phải ..mất ngủ 1 bữa nữa, khi lớn lên ta không mong con ham xem
<br />đá banh như ta, ta chỉ mong con ..ham thứ khác nhé!
<br /> Mà con biết bây giờ là mấy giờ không? hịên giờ là 1h45! cái giờ mà mọi
<br />người hướng về đấu trường: champion league để xem trận đấu giữa
<br />chansi và manchéttơ diu en tic! Tuy ta hơi thất vọng khi MU không vào
<br />được chung kết cúp FA! Nhưng ta cũng hi vọng vào cúp C1
<br />
<br />Đến giờ rồi! ta phải ra quán coi chớ ta coi ở nhà lỡ có pha bóng nào
<br />hấp dẫn, hay cú sút quá đẹp ta ré lên sẽ làm con giật mình mà “đạp”
<br />mẹ con, khi con “đạp” mẹ con thì chắc chắn rằng mẹ con sẽ đạp ta, mẹ
<br />con đạp ta thì ta không biết ta “thê thảm” đến mức nào! Nên thui! Ta
<br />ra quán coi cho …an tòan, con nhớ …đừng tắt điện thoại nhé! Khi nào
<br />ta về ta “nhá máy” thì con “đạp” mẹ con để mẹ con mở cửa cho ta! Hai
<br />cha con mình nhớ “phối hợp” cho “ăn ý” nhé! Chớ đêm khuya ta ngủ
<br />ngoài sân ….ta sợ “ma nhát” lắm! (đến bi giờ ta cũng không bit: “ta sợ
<br />ma nhát hay ma ..sợ ta nhát nữa”)
<br />good bye! see you again!
<br />
 

Hao Quang

New member
“Bao tử em ..có đáy không?”
<br />
<br />Một ngày rằm nọ! vì buổi trưa nơi đó không có quán chay nên tôi …nhịn
<br />lun! đến tối đói kinh khủng, đói khủng khiếp! vì ngày rằm quán chay rất
<br />đông, đông lắm tôi chọn một chỗ có máy quạt cho mát và bắt đầu gọi
<br />món để ….ăn!
<br />
<br />Ăn được dĩa cơm thứ nhất thấy “thon thon” vì chưa no! tôi gọi tiếp dĩa
<br />cơm thứ hai, lúc này có một chị đến ngồi gần tôi, chị ngạc nhiên vì thấy
<br />bên tay trái tôi có một dĩa đã ăn rồi thấy tôi ăn tiếp dĩa nữa và bồi thêm
<br />một dĩa cơm thêm!
<br />
<br />Biết chị thắc mắc tôi nói
<br />Vì hồi trưa em không ăn nên giờ đói quá nên làm tới hai dĩa!
<br />Chỉ cũng ăn chay à? Tôi hỏi:
<br />ừ! Một phần chị theo đạo, một phần chị …mập quá nên ăn chay cho
<br />huyết áp khỏi tăng! Chị trả lời
<br />Chị theo đạo vậy chị ăn chay mấy ngày một tháng? Tôi hỏi
<br />Chị ăn có hai ngày rằn trong tháng thôi! Chị trả lời
<br />Vậy là chị theo đạo phật? tôi hỏi
<br />ừ!chị Thấy em ăn cơm chay …ngon quá vậy! em ăn một tháng mấy
<br />ngày?
<br />Em ăn 1 tháng 6 ngày! Tôi trả lời
<br />Hả! em ăn tới 6 ngày, giỏi vậy!
<br />Vậy em theo đạo nào? Chị hỏi
<br />Em theo đạo Cao Đài! Em ăn 6 ngày là thấp nhất đó! Đáng lẽ em phải
<br />ăn 10 ngày!Tôi trả lời
<br />ừm! chị nge nói Đạo Cao Đài ăn chay nghiêm túc lắm!
<br />
<br />khi nghe câu này không biết tôi vui hay buồn! có lẽ vui vì mọi người có
<br />những nhận xét tốt đẹp về Đạo Cao Đài! còn tôi buồn! tôi không biết
<br />tôi buồn gì nhưng tôi cảm nhận một điều chắc chắn sắp tới tôi phải
<br />nghiêm thúc hơn với bản thân, phải ăn đúng ngày chay, phải sống sao
<br />cho …phải .. phải..phải…biết bao chữ phải hiện ra trong đầu tôi!
<br />
<br />Nhưng có một chữ phải mà tôi phải thực hiện ngay: phải kêu thêm dĩa
<br />cơm chay thứ 3! Chớ hai dĩa trước ăn không no! hic
<br />khi nghe Tôi gọi thêm dĩa cơm thứ ba, bà chị mới wen trợn tròn mắt hỏi:
<br />ủa! bao tử em …có đáy không?
 

Hao Quang

New member
 
<P style="MARGIN: 0in 0in 0pt" ="Msonormal"><FONT face="Times New Roman" size=3><strong>NGÀY 6-7-2009 </strong></FONT></P>
<P style="MARGIN: 0in 0in 0pt" ="Msonormal"><FONT face="Times New Roman" size=3><strong>(nhằm ngày 14 âm lịch)</strong></FONT></P>
<P style="MARGIN: 0in 0in 0pt" ="Msonormal"><FONT face="Times New Roman" size=3></FONT> </P>
<P style="MARGIN: 0in 0in 0pt" ="Msonormal"><FONT face="Times New Roman" size=3>Có một buổi ta ngồi trong quán ….cốc</FONT></P>
<P style="MARGIN: 0in 0in 0pt" ="Msonormal"><FONT face="Times New Roman" size=3>Đang mơ màng xem lịch ..hết hồn ..oôiiii!</FONT></P>
<P style="MARGIN: 0in 0in 0pt" ="Msonormal"><FONT face="Times New Roman" size=3>Thì ra nay "mười bốn" ăn<SPAN style="mso-spacerun: yes">  </SPAN>chay thui</FONT></P>
<P style="MARGIN: 0in 0in 0pt" ="Msonormal"><FONT face="Times New Roman" size=3>Mà đâu bít kêu liền ..ba dĩa ốc</FONT></P>
<P style="MARGIN: 0in 0in 0pt" ="Msonormal"><?:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:eek:ffice:eek:ffice" /><?:NAMESPACE PREFIX = O /><?:NAMESPACE PREFIX = O /><O:p><FONT face="Times New Roman" size=3> </FONT></O:p></P>
<P style="MARGIN: 0in 0in 0pt" ="Msonormal"><FONT face="Times New Roman" size=3>Mấy đứa bạn ngồi liếc ngang liếc dọc:</FONT></P>
<P style="MARGIN: 0in 0in 0pt" ="Msonormal"><FONT face="Times New Roman" size=3>Hỏi: nay sao "ngồi một cục" ..hổng ăn à??</FONT></P>
<P style="MARGIN: 0in 0in 0pt" ="Msonormal"><FONT face="Times New Roman" size=3>Giả đò ôm cái …bụng ..thở không ra</FONT></P>
<P style="MARGIN: 0in 0in 0pt" ="Msonormal"><FONT face="Times New Roman" size=3>ừ! Đau quá! thui, dùng ..chai nước lọc</FONT></P>
<P style="MARGIN: 0in 0in 0pt" ="Msonormal"><O:p><FONT face="Times New Roman" size=3> </FONT></O:p></P>
<P style="MARGIN: 0in 0in 0pt" ="Msonormal"><FONT face="Times New Roman" size=3>Nhìn mấy đứa nó zzzzddôôô lại …mời mọc</FONT></P>
<P style="MARGIN: 0in 0in 0pt" ="Msonormal"><FONT face="Times New Roman" size=3>Thèm! Nút lộn “nước miến” chảy vào trong</FONT></P>
<P style="MARGIN: 0in 0in 0pt" ="Msonormal"><FONT face="Times New Roman" size=3>Quyết hổng ăn ! …chứng tỏ con Đạo dòng!</FONT></P>
<P style="MARGIN: 0in 0in 0pt" ="Msonormal"><FONT face="Times New Roman" size=3>Thà nước lọc! gìn TAM QUY NGŨ GIỚI!</FONT></P>
<P style="MARGIN: 0in 0in 0pt" ="Msonormal"><FONT face="Times New Roman" size=3>…….Về thui em! </FONT></P>
<P style="MARGIN: 0in 0in 0pt" ="Msonormal"><FONT face="Times New Roman" size=3>Good bye! See you again</FONT></P>   
 

Nhan Nai

New member
<P> </P>
<P><FONT size=4 face="Times New Roman, Times, serif">   <strong>Bạn Hào Quang</strong> thân mến ! NN. vừa xem bài thơ của Bạn gồm có 13 câu , chứng tỏ một tín hữu " ngoan đạo ". Bởi lẽ , cùng với bạn bè chung bữa ăn nhậu , Bạn sực nhớ ngày 14.âm lịch nên tìm kế khước từ món nhậu :" <strong>Giả đò</strong> <strong>ôm cái bụng thở không ra , ừ ! Đau quá !thui ! dùng..chai nước lạnh. </strong>OK<strong> !</strong> Nhưng Bạn diễn tả mấy câu sau : <strong>Thèm ! Nuốt lộn " nước miếng " chảy vào trong</strong>...!  Thơ nầy thuộc lọai trào phúng  OK! Vui lắm đấy !Nhưng  NN. nghĩ sâu  một chút , có nhiều bạn lại đánh giá không lầm rằng : Bạn đã bị sai giới rồi ! Vì  mấy con ốc ở trên đĩa kia đã bị Bạn nuốt vào trong bụng...! <IMG src="smileys/smiley18.gif" border="0"> </FONT> <IMG src="smileys/smiley7.gif" border="0">. <FONT size=4 face="Times New Roman, Times, serif">NN. xin góp ý vui vui , nếu Bạn đừng hờn NN. nghe , đổi mấy câu thơ chót rằng : " <strong>Mình xin lỗi ! còn nhiều ngày ăn nhậu.</strong> <strong>Để vào <U>cầu</U> giải quyết cái bụng đau</strong> ! <strong>Chai nước lọc "sẽ hạ hồi phân giải</strong> "<IMG src="smileys/smiley5.gif" border="0"><IMG src="smileys/smiley11.gif" border="0"> !</FONT></P>
<P><FONT size=4 face="Times New Roman">       Nhân đây NN. tặng cho Bạn Hào Quang một bài thơ, để xem cho vui  cửa vui nhà <IMG src="smileys/smiley18.gif" border="0"><IMG src="smileys/smiley4.gif" border="0">: !          </FONT></P>
<P><FONT size=4 face="Times New Roman">                                               <strong><FONT color=#0000ff>MIẾNG ĂN</FONT></strong>...</FONT></P>
<P><FONT size=4 face="Times New Roman"><strong>                             " <FONT color=#0000ff>Miếng ăn ai cũng muốn  ngon </FONT></strong></FONT></P>
<P><FONT color=#0000ff size=4 face="Times New Roman"><strong>                               Nào : Heo, tơm, cá , bò dòn , rượu bia </strong></FONT></P>
<P><FONT color=#0000ff size=4 face="Times New Roman"><strong>                               Người tu  ta quyết tránh lìa...</strong></FONT></P>
<P><FONT color=#0000ff size=4 face="Times New Roman"><strong>                                Nghĩ tình Người , Vật tuy chia  cùng đồng...</strong></FONT></P>
<P><FONT color=#0000ff size=4 face="Times New Roman"><strong>                                Cùng CHA nhân lọai , đồng linh</strong></FONT></P>
<P><FONT color=#0000ff size=4 face="Times New Roman"><strong>                                Ham sống sợ chết , như mình nào ngơ ...!?</strong></FONT></P>
<P><FONT color=#0000ff size=4 face="Times New Roman"><strong>                                Thà rằng : Đói sạch, no dơ...</strong></FONT></P>
<P><FONT size=4 face="Times New Roman"><strong><FONT color=#0000ff>                                Tu hành chân chính thờ TRỜI ban ơn</FONT>."</strong> /-</FONT></P>
<P><FONT size=4 face="Times New Roman">                                                   __________</FONT></P>
<P><FONT size=4 face="Times New Roman">                                </FONT>   </P>
<P><FONT size=4 face="Times New Roman"></FONT> </P>
<P><FONT size=4 face="Times New Roman"></FONT> </P>
<P><FONT size=4 face="Times New Roman"></FONT> </P>
 

Facebook Comment

Top