VÀI KINH NGHIỆM TÂM LINH

Guests

Guest
 <FONT size=3>1<strong><U>/- Thiếu tình mẫu tử.</U></strong> Xin đơn cử sau đây vài trường hợp điển hình về kinh nghiệm trong đời sống tâm linh của một tín đồ tu chơn ở Tòa Thánh Tây Ninh. </FONT>
<P><FONT size=3>Là một thanh niên còn trẻ tuổi y đã sớm bước chân vào sinh hoạt Thượng Thừa Đại Đạo, trong quãng đầu đời theo tiếng gọi sâu thẳm của tâm linh mình thúc giục và may duyên được Chân Sư dìu dẫn trực tiếp. Sau khi tu tập khổ hạnh một thời gian, một ngày kia trong buổi công phu giờ Tý, Chơn Thần y được đối diện trước quyền năng Thiêng Liêng của Chân Sư và như thường lệ Chân Sư dạy y…… </FONT>
<P><FONT size=3><I>" Con hãy dùng phép hồi quang phản chiếu, xem xét lại những gì con đã nghĩ và làm trong ngày hôm nay, có gì lầm lỗi chăng ? "</I> </FONT>
<P><FONT size=3>Y ngồi yên một lúc và hồi tưởng…… </FONT>
<P><FONT size=3>Trong thời kỳ tu học nầy Chân Sư không dạy y điều gì khác hơn là phép xét mình… </FONT>
<P><FONT size=3>_ Bạch Thầy con đã làm tròn bổn phận con trong những công việc thường lệ ngày hôm nay, không có điều gì làm mất lòng ai cả. </FONT>
<P><FONT size=3>Chân Sư hỏi tiếp : </FONT>
<P><I><FONT size=3>_ Còn bữa cơm trưa nay ? </FONT></I>
<P><FONT size=3>_ Bạch Thầy mọi người đều vui vẻ. </FONT>
<P><I><FONT size=3>_ Con đã ăn món gì ? </FONT></I>
<P><FONT size=3>Y đáp một cách thản nhiên vì cũng chẳng nhớ mình đã ăn món gì. </FONT>
<P><FONT size=3>_ Bạch Thầy thì món gì vừa miệng con thì con ăn, có ai phiền hà gì đâu, con thấy mọi người đều vui vẻ. </FONT>
<P><FONT size=3>Chân Sư ôn tồn giảng dạy bằng một giọng trầm trầm đầy quyền lực làm thức tỉnh chơn thần y. </FONT>
<P><FONT size=3><I>" Trong bữa ăn bà mẹ nếu thấy món nào bà cho là ngon miệng đối với bà, bà ăn ít hay là nhường lại cho con bà ăn. Tình thương của một bà mẹ phàm tục đối với con là như thế. Con chưa sống với tình mẫu tử ấy thì làm sao có được tình thương yêu đại đồng đối với chúng sanh. Con phải thương yêu chúng sanh như thương chính thân mình vậy ".</I> </FONT>
<P><FONT size=3>Chân Sư dừng lại không nói thêm một lời nào nữa, có một sức mạnh vô hình truyền qua từng lời nói của Chân Sư làm cho tâm thức y bừng tỉnh dậy. Bao nhiêu ý nghĩ trước đây tự thấy mình cũng thuộc loại khá về đạïo đức ở thế gian đều tan biến hết. Y nhận thức được tính chất tầm thường trong tinh thần mình cũng như của bao nhiêu người trần tục khác dù y đang được Chân Sư dạy Đạo bằng huyền linh mặc khải. </FONT>
<P><BR><FONT size=3><B><U>2/- Cứu đói trẻ mồ côi</U></B> Và một lần khác vào khoảng nửa đời tu học y cũng gặp một trường hợp tương tự. Có một số trẻ mồ côi sống gần nơi y cư ngụ đang gặp cơn đói, không phải vì xã hội bạc đãi chúng nó, mà vì lòng tham lợi của người chăm sóc khiến xảy ra vụ đói mà bên ngoài ít người biết được. Y biết rõ tình trạng thiếu thốn của chúng, nhưng y vẫn lờ đi không giúp đỡ gì. Y an tâm để việc đói khát ấy lại cho người khác lo liệu, tự nhủ rằng mình làm quá nhiều công việc tinh thần rồi. </FONT>
<P><FONT size=3>Trong một lần diện kiến Chân Sư bằng Chơn Thần sau phần dạy bảo xong, Ngài liền quay sang hỏi thăm chuyện trần tục. </FONT>
<P><I><FONT size=3>"_ Mấy đứa trẻ mồ côi ở gần con đó hiện giờ sống ra sao ? </FONT></I>
<P><FONT size=3>- Bạch Thầy chúng nó đang đói phải ăn cháo qua ngày. </FONT>
<P><FONT size=3>Ngài dạy tiếp : </FONT>
<P><FONT size=3><I>" Trong túi con đang có tiền, con có quyền chi dụng số ấy. Mấy đứa trẻ mồ côi đang đói trước mắt con, mà con vẫn làm ngơ, hạnh của một người tu không phải như thế. Con hãy trở về cõi đời trần tục của con mà lập hạnh lại".</I> </FONT>
<P><FONT size=3>Chơn Thần y đã bị Chân Sư đuổi về cõi đời trần tục vì thiếu hạnh thương yêu đối với chúng sanh… </FONT>
<P><FONT size=3>Thế là sau đó một chương trình cứu đói cho trẻ mồ côi được thực hiện một cách âm thầm, khéo léo, khoảng vài ba tháng thì hết nạn. Có ai biết rằng những bát cơm cứu trợ vào những ngày giờ ấy là kết quả của một hình phạt mà vị môn đồ tu chơn đã nhận từ vị Thầy của mình nơi cõi Thiêng Liêng để cảnh cáo. </FONT>
<P><FONT size=3>Y nhớ mãi bài học nầy trong đời. </FONT>
<P><BR><FONT size=3><B><U>3/- Tâm ô uế</U></B> Một câu chuyện khó quên nữa là chuyện hai con kiến vàng cắn lộn. </FONT>
<P><FONT size=3>Hôm ấy khoảng 11 giờ trưa, vị môn đồ tu chơn đang ngồi đi tiêu dưới gốc một bụi tre. Cầu tiêu nơi miền quê chỉ là một cái hố sâu có hai miếng ván bắt ngang, bao chung quanh vài thanh gỗ và mấy miếng lá dừa sơ sài. Gió hiu hiu thổi, vài áng mây bay lãng đãng trên bầu trời xanh thẳm. Y đang ngồi ngó mông lung bất giác nhìn xuống thanh gỗ thấy một hàng kiến vàng bò lưa thưa… Có hai con chẳng biết giận nhau chuyện gì, đang cắn nhau dữ dội, bốn cái nanh bấu chặt không rời, chân chỏi vào nhau dựng đứng cả người, con nầy đẩy qua con kia đẩy lại, khi thắng khi bại, có lúc lăn nhào trông giống một màn đô vật trên võ đài. Lấy làm vui mắt, y mãi mê xem trận kiến vàng đấu võ. Bỗng một luồng thần lực tuôn tràn xuống mạnh mẽ khắp cả người y. Y đã quen với cảm giác nầy mỗi khi Chân Sư sắp xuất hiện, nên định thần lại để tâm thật yên xem có chuyện gì xảy ra. Y nghe rõ tiếng nói Chân Sư lồng lộng trong chơn thần với giọng nghiêm khắc. </FONT>
<P><I><FONT size=3>"_ Hai con kiến đang cắn nhau sắp chết mà con nỡ ngồi nhìn như thế à ! Sao con không can nó ra ?" </FONT></I>
<P><FONT size=3>Y có cảm giác sợ hãi vì thất lễ, cầu tiêu ô uế quá sao Thầy lại đến nơi nầy. </FONT>
<P><FONT size=3>Tiếng nói lại tiếp : </FONT>
<P><FONT size=3><I>"_ Con nhìn xuống hầm cầu kia xem "</I> </FONT>
<P><FONT size=3>Y ngó xuống hố tiêu thấy một đám dòi lúc nhúc. </FONT>
<P><FONT size=3><I>"_ Nơi đó đang có sự sống. Có sống là có Thầy trong đó, không có gì là ô uế cả. Chính tâm con đang dơ đó ".</I> </FONT>
<P><FONT size=3>Tiếng nói im bặt… </FONT>
<P><FONT size=3>Y lấy ngón tay định kéo mỗi con ra một bên … </FONT>
<P><FONT size=3>Tiếng nói lại vang lên : </FONT>
<P><FONT size=3><I>" Nhẹ nhẹ tay không khéo con làm chết nó bây giờ ".</I> </FONT>
<P><FONT size=3>Y xé một miếng giấy nhỏ xen vào giữa bốn cái càng của chúng, rồi dùng miếng giấy khác ép nhẹ vào thân nó đẩy ra xa, chúng vẫn còn giận dữ, phải một hồi lâu mới chịu buông ra mà bò đi chỗ khác. </FONT>
<P><FONT size=3>Y bàng hoàng như vừa qua một cơn mộng giữa ban ngày … </FONT>
<P><FONT size=3>Bên ngoài đàn kiến vẫn bò lưa thưa, cơn gió nhẹ thoảng qua và những đám mây trôi lững thững trên nền trời xanh biếc, khung cảnh vẫn y như lúc nãy nhưng tâm hồn người tu sĩ đã đổi thay rất nhiều. Những dòng tư tưởng của trí não lại hiện ra ; thì ra bấy lâu nayThầy bắt mình học thuộc lòng Tân Luật, Pháp Chánh Truyền mình đọc thuộc như con két mà không nhập tâm chút nào. </FONT>
<P><FONT size=3><I>" Đừng thấy đồng Đạo tranh đua ngồi mà xem không để lời hòa giải ".</I> </FONT>
<P><FONT size=3>Thầy muốn dạy mình một bài học về hai chữ " <B>Đạo Tâm"</B> thật mắc mỏ và quí giá vô cùng. </FONT>
<P><FONT size=3>Sau nầy khi tuổi đời đã về chiều, vị môn đồ tu chơn trẻ tuổi của mấy mươi năm trước mỗi khi nhắc lại kinh nghiệm tu học của mình để hướng dẫn đàn em, vẫn khẳng định rằng : </FONT>
<P><B><FONT size=3>" Cả cuộc đời của Qua, Qua đã sống tràn ngập trong ân huệ thiêng liêng của Đại Từ Phụ và các Đấng trọn lành do duyên may từ tiền kiếp mà được vậy ngay từ buổi đầu tu học. Qua có thể làm chứng chắc với mấy em rằng, phải có công nghiệp phụng sự vạn linh, phải tu sửa đức hạnh của mình từ trong tâm ý sâu kín cho đến những biểu lộ bên ngoài trong cử chỉ, lời nói, hành động cho đến chỗ chí Thánh mới đoạt Đạo đặng. Kiến thức về đạo lý không thôi chưa đủ mà phải thực hành đạo lý ấy mới trọn vẹn tri hành hợp nhứt tạo nên thiện duyên, thiện nghiệp đọng lại trong Chơn Thần một sức sông tâm linh cảm hóa được lòng người gọi là cái đức của kẻ tu hành. </FONT>
<P><FONT size=3>Cái phép tu luyện chỉ giúp mình gần đặng Chân Sư để nghe lời chỉ giáo, còn Thánh chất trong con người mình, mình phải tự tạo cả tâm ý lẫn hành động đều mang tính chất thánh thiện mới được. Chân Sư không bồng ẵm đặng, luật Trời không cho phép như thế. </FONT>
<P><FONT size=3>Hay nói một cách khác thì phương pháp tu luyện cũng như áo mão, quyền hành, chức tước của giáo quyền giúp mình đến chỗ tạo được nhiều công nghiệp phụng sự vạn linh và đức hạnh thánh thiện là hai yếu tố quyết định cho người tu sĩ đắc Đạo hay không ".</FONT></B><FONT size=3> </FONT>
<P><FONT size=3>( Trích Quan Niệm Tu Chơn Trong Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ - Nguyễn Long Thành 1974 ) <BR></FONT></P>
 

Hao Quang

New member
<P> Chào bạn Vo Danh! rất vui khi đọc bài này của bạn ! có thể học hỏi kinh nghiệm từ người khác là một bài học bổ ích và thực tiễn nhất ! cám ơn bạn! sẽ chờ đọc những trang bài tiếp theo.</P>
<P>Có thể nói về vấn đề tu luyện Đạo đối với Q hay những gì hơi cao siêu một chút đối với Q hơi xa vời! Thế nhưng không có chuyện gì là không thể cả đúng không?? hi vọng sẽ học hỏi từ bạn nhiều điều tất nhiên với tinh thần hòa ái và đoàn kết ! cám ơn bạn ! </P>
 

thanhy

New member
<P>Cám ơn VoDanh đã trích đăng những câu chuyện thực tế, gần gũi nhưng chất chứa những điều Đạo lý như trên. Mến chúc Hiền Đệ tiến mãi trên con đường tu học và phụng sự nhơn sanh. Tệ huynh.</P>
 

Guests

Guest
<P> Đa tạ sự khích lệ động viên của chư huynh dành cho đệ , không biết đạo huynh nào có các chuyện Đạo tương tự như trên xin hoan hỷ đăng lên cho chư huynh tỷ đệ muội cùng nhau học tập được không ạ?</P>
<P> Xin chân thành đa tạ trước </P>
<P> Trân trọng kính chào ! </P>
 

thanhy

New member
<H2 align=left><FONT color=#000000 size=2>Sau đây là quan niệm tu của một tín đồ Cao Đài:</FONT></H2>
<H2 align=center><FONT color=#660066>PHẬT BÀ HÓA HIỆN</FONT></H2>
<P ="BANTIN1">Bác Hai thích thực tế, không ưa chuyện mơ hồ. Bác có quen mấy cháu ở Vĩnh Chánh, những người niệm Phật kiên trì lắm! Họ tự qui định ngày niệm mấy muôn, nếu thiếu phải thức khuya dậy sớm niệm bù lại.</P>
<P ="BANTIN1">Một hôm có dịp Bác nói với các cháu ấy:</P>
<P ="BANTIN1">Không rõ cơ duyên làm sao mà Bác lại niệm Quan Thế Âm Bồ Tát nhiều hơn niệm Phật. </P>
<P ="BANTIN1">Một cháu hỏi: Ông Hai ơi! Con nghe người ta nói niệm Quan Thế Âm hay thường nằm mộng thấy Phật Bà lắm! Vậy Ông có mộng thấy Phật Bà lần nào hôn?</P>
<P ="BANTIN1">Bác đáp: Không! Ông không chiêm bao gặp, mà có gặp Phật Bà hiện ra ban ngày ở Long Xuyên.</P>
<P ="BANTIN1">Cô bé tỏ vẻ ngạc nhiên, mở to mắt nhìn Bác.</P>
<P ="BANTIN1">Bác kể tiếp:</P>
<P ="BANTIN1">Hôm ấy khoảng 3-4 giờ chiều. Chiếc xe Long Xuyên Cái Dầu sắp rời bến. Nhưng có một băng chưa đủ người, vì có một ông cùi ngồi nên còn hai chỗ không ai chịu ngồi cả. Lẽ ra với số khách đó cũng đủ cho xe rời bến, nhưng vì dưới bến còn khách nên lơ xe tìm cách chở đủ số lượng. Bác tài lại thương thuyết gì đó với ông cùi, nhưng ông tỏ vẻ bất bình, không chịu. Sau cùng chú lơ xe lại đôi co:</P>
<P ="BANTIN1">Ông đi làm tôi mất hết hai chỗ ngồi.</P>
<P ="BANTIN1">Việc đó đâu phải lỗi tại tôi, Ông cùi đáp. Người ta không đi mặc họ, tôi đi trả tiền đủ thôi!</P>
<P ="BANTIN1">Chú lơ cáu lên: Ông xuống đi xe khác, tôi cho tiền xe ông!</P>
<P ="BANTIN1">Ông cùi đáp: Tôi cần về nhà, chứ không cần tiền. Nếu ai cũng nói như chú thì tối nay tôi ngủ đâu? </P>
<P ="BANTIN1">Không giải quyết được, tài xế và lơ xe lằng nhằng hoài. Hành khách cũng nhốn nháo. </P>
<P ="BANTIN1">Ngay lúc ấy, một cô hành khách rất "moden" đứng dậy nói: Để tôi giải quyết cho!</P>
<P ="BANTIN1">Chú lơ xoay lại hỏi: Chị chịu trả thêm hai chỗ ngồi nữa hôn?</P>
<P ="BANTIN1">Không cần! Cô ấy nói. Tôi giải quyết ổn thôi.</P>
<P ="BANTIN1">Rồi cô đến bên ông cùi và nói:</P>
<P ="BANTIN1">Thưa Bác, Bác ngồi sát vô con ngồi kế Bác là xong!</P>
<P ="BANTIN1">Cô vừa ngồi bên ông cùi, một người lên ngồi cạnh cô và một người khác đến ngồi ghế cô vừa bỏ trống. </P>
<P ="BANTIN1">Xe rời bến, người cư sĩ chứng kiến sự việc nãy giờ tự nhủ:</P>
<P ="BANTIN1">Lẽ ra việc làm đó là việc của mình, nhưng vì mình chờ xem, ngờ đâu cô "model" kia giải quyết đẹp quá!</P>
<P ="BANTIN1">(Chính vị cư sĩ này thuật lại chuyện trên).</P>
<P ="BANTIN1">Đến đây, Bác kết thúc câu chuyện: Cô gái model là hiện thân của Phật Bà đấy!</P>
<P ="BANTIN1">Cháu bé lên tiếng ngay: Con thà trả thêm hai chỗ ngồi nữa, chứ không thể ngồi như vậy được!</P>
<P ="BANTIN1">Bác nói: Phật Bà ngồi mới được! Chứ cư sĩ ngồi không được đâu! </P>
<H2 align=center><FONT color=#660066>HỐI TIẾC</FONT></H2>
<P ="BANTIN1">Có ông bạn nhà bên cạnh đường. Một tối nọ ông đang cúng trên gác, bỗng nghe tiếng than vãn dưới đường: "Giờ này làm sao dám kêu cửa nhà ai để mượn ống bơm, biết ai có mà hỏi!" Trong khi đó, nhà ông có ống bơm, ông cũng biết người ta đang ngặt lắm, muốn kêu cho mượn nhưng sợ lỡ dở thời cúng nên thôi! Cúng xong, ông mới thấy thời gian thừa thãi làm sao! Lòng cảm thấy hối tiếc, tự trách:</P>
<P ="BANTIN1">Phải lúc nãy mình ngưng cúng, kêu cho mượn ống bơm, người ta mừng biết bao! Đây là dịp để mình tu, để mình thể hiện tinh thần đạo đức (ban vui cứu khổ). Rồi bấy giờ mặc sức mà cúng đến sáng cũng được.</P> 
 

Guests

Guest
<P> <FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>Kính !</FONT></P>
<P><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>  Xin cảm ơn huynh thanhy đã sưu tầm cho đệ xem am tường nhiều thêm , xin mạn phép quay lại 3 câu chuyện mà đệ sưu tập ở phần trên đệ xin ghi phụ chú vào thêm một bài Thánh Giáo của Đức Nhàn Âm Đạo Trưởng dạy cho rõ lý hơn </FONT></P>
<P><FONT size=3><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif"> <EM>Mậu-Thìn - 1928 </EM></FONT></FONT></P>
<P><FONT size=3><BR><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif"></FONT></FONT>
<CENTER><FONT New Roman><FONT New Roman>
<H2><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>Nhàn-Âm Ðạo-Trưởng </FONT></H2></CENTER>
<P><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>        Chư Ðạo-hữu biết trước, muốn rèn lòng đạo-đức phải khởi nơi đâu cho chắc bước đường chăng? </FONT></P>
<P><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>        Ðạo-đức cần trau nơi tâm là chỗ chẵng ai thấy được. Rèn trau cho thuần-tâm mỹ-tánh, rồi mới lần đến bề ngoài, trọn hết cả ngoài trong, thì chừng ấy thân-hình tâm-trí chắc khư, nào ai chuyển lay cho được. Lo ngoài quên trong, che bề trong trau bề ngoài, ấy là cách-thức của Hớn Lưu-Bang đối-đãi với tướng-sĩ đó, cũng như có xác không hồn chuộng hữu-hình mà quên các huyền-bí chơn-truyền. Than ôi! có hình-thể, xương-thịt mà chơn-hồn phưởng-phất nơi xa, thì cái thân vô-dụng ấy trơ-trơ như khối đá dựa đường, như khúc cây bên trủng. Có đèn dầu đầy mà thiếu hơi lửa nhen lên, thì cũng phải mờ-mịt thâm-u, trông chi soi sáng. </FONT>
<P><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>        Ấy vậy, nên biết mà răng mình, cái tâm là vật người không thấy được, khá giồi-trau nó trước, nếu bỏ tâm kia ra ngoài, mà rèn hình-thể, thì chẳng khác chi quì đọc kinh, đèn đốt đỏ hừng, mà thiếu Bức Thiên-Nhản trên Ðiện vậy. Hồn ma bóng quế cũng lên ngồi, mà ngạ quỉ vô-thường cũng xẩn-bẩn, đó là phương đem đường cho quỉ-vương chẳng một ai tránh được nghe. </FONT>
<P><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>        Nên hiểu kỹ lời, bằng chẳng thấu thì tu có ích chi. </FONT>
<P><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3></FONT>
<P><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>        Thăng </FONT></P>
<P><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3>( Trích Thánh Ngôn Hiệp Tuyển Quyển Thứ  Nhì ) </FONT></P>
<P><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif" size=3> Thân ái kính chào ! </FONT></P></FONT></FONT>
 

Vinh Nguyen

New member
Khà khà, một Guess đặc biệt!
<br />Là thành viên thứ 2 của diễn đàn, có những suy nghĩ rất sâu sắc, thú vị cho diễn đàn, rất mong đọc được những chia sẻ của hiền
 

Ngoc Tram

New member
<P> Nghe sao mà hay và ý nghĩa quá ! Một vị khách đặc biệt và tài hoa của Diễn Đàn nhỉ? </P>
<P> Chúc huynh Khách này dồi dào sức khoẻ và hưởng ân đức của Ơn Trên , cũng xin cám ơn huynh đã sưu tầm cho Ngoc Tram xem những điều bổ ích !</P>
<P> Thân chào ! </P>
 

trung_thu123

New member
<P> Xin chào quý  Huynh Tỷ Đệ Muội !</P>
<P>Hiện nay học trò Vo Danh bị giám thị không cho vào lớp học rồi!!!!!<IMG src="smileys/smiley19.gif" border="0"> Trên mãnh vườn của Vo Danh có trồng tỉa ,hoặc huê lợi gì  Tỷ  Guests đứng tên và quản lý , quý HTDM đọc lại thì biết ,mấy chổ khác cũng thế.!! Xin chào thân ái ! chúc HTDM vui vẻ ! </P>
 

Dai Pho

New member
<P> Kính </P>
<P> Bài này thật hay , xin đa tạ chư huynh tỷ đã vui lòng bỏ công sưu tầm và đăng trình cho tiểu đệ xem !</P>
<P> Thành thật tri ân !</P>
<P> Xin kiếu ! </P>
 

romanticschool

New member
Mình xin chào tất cả các ace!<br>Mình muốn đóng góp vào một câu chuyện mà không phải câu chuyện. Nó cho chúng ta thấy sự mầu nhiệm của Thầy.<br><br>Tại nơi mình ở, một cụ bà vừa mới mất. Cụ theo đạo Thầy từ nhỏ. Ngày hôm đó, trời mưa tầm tã. Từ lúc mất cho đến trước lúc đi chôn cất khoảng 30 phút, trời vẫn còn mưa to và tối ôm. Nhưng lạ thay, sau đó hết mưa và mây tan ra nhưng chỉ một chồm. Và từ lúc đi cho đến lúc về, trời đã dừng mưa hẳn và bầu trời trong sáng dần.<br>Không chỉ một người đâu, mình đã để ý chuyện này từ lâu và cảm nhận rất rõ vấn đề này. <br>Đó cũng là một điều kỳ diệu mà Thầy đã ban cho chúng ta.<br><br>Kính chào!<br>
 

caodaiyouth

New member
 
Câu chuyện bạn kể hay đó! Và mình cũng biết đến điều này! Linh thiêng phải không bạn?!<br>Cảm ơn bạn nha!<br>
 

1234

Active member
Vài điều trải nghiệm , chia sẻ cùng diễn đàn .

+ ( Lưu ý bạn đọc tất cả mọi tư tưởng , đăng trình chỉ mang tính cách trao đổi , tham khảo ! không hề nhấn nhá cái TÔI phàm thức để ngầm ý cho : Thế giới biết mình là ai ! mình là CÁI GÌ ! Vào cửa Đạo thì phải biết vất bõ cái Bản Ngã TO ĐÙNG của mình ra ngoài cửa ! để thẫm thấu sâu cái Lý , cái Sự của Huyền Vi , Vì trong thế giới tâm linh có rất nhiều vị "kẹt" ở chỗ Siêu Vi Tế . chưa quán sát , cảnh giác cao độ về cái bản ngã siêu vi tế của mình ! cũng như là của người ! Nếu thành tựu thì chấp đó là thành tựu của mình ? và thành tựu đó thật là của mình ? còn giả như nghe ai kể với mục đích trải nghiệm , trao đổi hay cũng như là để mở rộng thêm cái sự , cái việc vô vi sống động tuy không mà có ! tuy có mà không để được biết thêm ! thì lại sanh lòng đố kỵ cho là người ấy đang "Khoe" đang tô vẽ cái "bản ngã" thì sẽ tự mình kẹt chấp lấy chính mình thì ... đáng thương lắm thay !. Trong diễn đàn này đệ từng bị những vị ở "dạng" này bắt giò .... nhưng bắt "Hụt" giò ! vì họ không hiểu sâu , cảm nhận được sâu phần siêu vi tế của cái "BẢN NGÃ" trong chính họ và người viết . Rất mong ! nhận được sự đồng cảm và hoan hỹ của chư H.T.Đ.M )

Cách đây độ chừng một tháng . Tiểu đệ có tiếp xúc một người bạn . Trong lúc trò chuyện thì vị bạn này tâm sự ... hỏi 1234 rằng có biết vị Thầy nào hay ! giúp cho một việc ....

Chuyện là trong gia đình vị này ! có người em gái ( độ chừng 50 tuổi ) . Sau khi đám tang Mẹ xong ! người em gái bỗng trở nên ... bệnh . Có khi Mẹ nhập vào , có khi những phần khác "dữ dằn" nhập vào mượn xác nói năng rất bặm trợn ! ( người nhà cứ liên tưởng là những vong thuộc hàng "Đại Ca" ) . Và hiện tượng này lặp đi lặp lại suốt vài tháng rồi ! . Nhà có nhờ một ông Thầy ( Tăng bên nhà Phật Cúng Kinh . vì nhà người này là người Hoa ở Chợ Lớn theo Phật Giáo ).

Sau khi vị Thầy này Cúng Kinh thì bệnh tình người em tạm ổn một thời gian ! sau đó lại tái phát lại rất "dữ dội" . Người nhà lại thỉnh nhờ một Vị Sư Nữ tới nhà giúp . Khi Vị Sư nữ này tới thì mấy Vong dữ kia nhập xác người em , chỉ vào mặt vị Sư Nữ nọ mà nói : Bà tính tới đây "Quậy" tôi phải không ? . Thế là Vị Sư Nữ kia thoái lui về ! ( biết là đụng phải "dạng" Dữ ! mà không chỉ một vài vong không đâu ! Sau này 1234 có thể nói là một "Ổ" Vong đủ thành phần kết tập rất nhiều thành phần ... tại ngôi gia đó ! )

Nghe qua câu chuyện sơ khởi trên 1234 cũng thấy hơi " nhợn nhợn" . Nhưng Vị bạn này cố nài giúp ! Và cũng vì chuyện "bức xúc" ! 1234 đành nói rằng ... Không hứa trước điều gì cả ! để 1234 trả lời sau !

+ Vì khi "xuất kích" hành giả phải có "mật lịnh" , có sự hỗ trợ , gia bị của Chư Thiên , và sự ẩn mật của thế lực vô vi mới có thể hoàn thành tốt công viêc thuộc về ... vô vi . ( 1234 luôn ý thức rằng Không thể ngang nhiên lấy "Nội Lực" tự thân mà tham gia vào những công việc đặc biệt này mà mong "hóa giải" được "vấn đề" ! ví như có một vài vị học Nhân Điển hay một số công phu nào đó ! đạt một số thành quả nho nhỏ ... chưa có được sự câu thông ấn chứng của vô vi ... Vì đạt được một số thành tựu nho nhỏ rồi lại quá chủ quan , tự tin vào "bản lĩnh" của nội lực tự thân , không có sự yểm trợ , gia bị sau lưng ... cứ thế mà chủ quan "xen ngang" vào ... cuối cùng ... phải ... lãnh một hậu quả không lường tưởng trước được ! )

+ Sau khi về đem sự việc kiến trình cùng vô vi . 1234 được phép "xuất kích" .

+ Sau khi hội ý cùng người anh (anh bạn) rằng 1234 chỉ tới nhà và "Khuyên nhủ" các Vong kia ... mà thôi ! Và đóng một vai tuồng là tới nhà "giả đò" bấm huyệt xoa bóp , cho từng người trong nhà ... với mục đích tập trung người lớn nhỏ trong nhà lại ( trong đó có cả Cô người bệnh kia ! ) . Anh bạn hội ý rằng khi nào Cô em bị bệnh kia ... ra ! tôi sẽ nháy mắt cho anh biết ! .

+ Khi 1234 đang ngồi xoa bóp chân cho người chị Lớn , và kế nữa là day bấm tay cho anh bạn , thì trong nhà đã hội ý sẵng là trong nhà ... kéo ra hết ! trong đó có người bệnh ! Khi mấy chị em gái của anh bạn kéo ra ! thì có một người nữ ! hai tay cung lại đưa ra phía trước và hai bàn tay quắp lại ! Nhìn lườm lườm 1234 và nói : Thầy tới đây , thầy định bắt tôi phải không ? ( nhìn là 1234 nhận ra ngay người bệnh )

+ 1234 đang day huyệt cánh tay cho ông bạn và nhìn mĩm cười thân thiện nói : Tôi không biết bắt ai cả ! Tôi chỉ xoa huyệt để làm cho mấy vị này khỏe ... mà thôi !

+ Khi làm xong công việc "Phụ" 1234 bèn vào công việc "Chính" . 1234 bảo người bệnh lại ngồi gần trước mặt và xòe hai lòng bàn tay ra ! và hỏi sao cứ quắp tay lại hoài vậy ? người này không trả lời .

+ Khi người này xòe hai tay ra ! 1234 bèn dùng tay áp vào xoa ! và sau đó vỗ vào ! Vị này nói : thầy đánh con đau quá thầy , 1234 lại nói xòe tiếp ra đi ! 1234 lại dùng tâm từ mà áp tay vào xoa xoa ....

+ 1234 bèn nói vị này ngồi lên ghế mà nói chuyện ! Bỗng như Mẹ của người này vào "xác" và xô vẹt ghế ra ! quỳ xuống chấp tay sụt sùi và nói : Để Con xin quỳ lạy thầy ! xin thầy cứu cho Con và con của Con đi thầy ! Tụi này nó dữ lắm thầy ! Vì quá thuơng con của con ! con về nhập xác Nó ! mà nay thì không ra được và phần Hồn con của Con thì đứng ở ngoài bị đám âm binh Dữ kia giữ lại ! Và không biết khi con ra rồi thì hồn con của Con có vào được xác không nữa ? Xin thầy cứu Con và con của Con ! ( Và Vong này vừa định xá lạy thì 1234 cản lại không để cho lạy ! Nhưng Vong này cứ quỳ chấp hai tay mãi dưới đất không dám lên ghế ngồi đối diện nói chuyện .... )


( còn tiếp )




 
Sửa lần cuối:

1234

Active member
+ Trong quá trình ngồi trò chuyện cùng người bệnh ( có khi là vong Mẹ của người bệnh ! chợt có lúc mấy phần khác dữ dằn khác "xen" vào nói lào quào vài tiếng ! rồi nhanh chân "vọt" ra ! )

Trong quá trình ngồi "đàm phán" thì 1234 có lần đứng lên hai tay kết ấn vô vi . và có dậm hai chân , cung hai ngang bụng lòng bàn tay xòe ra và kình lực trong hai tay cuộn lên rần rần tựa như "Phát Kình Lực" tựa như của mấy vị trong phim chưởng H.K vậy !

+ Xong "công tác" lúc về bước ra hai chân 1234 như là ... mới leo núi cả tuần hay sao ấy ! hai bắp đùi "cứng ngắt" đến nỗi khi về bước lên bậc cầu thang phải đi từng bước như là mới leo núi , hay lâu ngày tập chạy bộ về vậy !

+ Tối hôm đó về 1234 ngủ thấy : Mình đang đứng ngoài một chỗ nọ mà có hàng rào thưa . Nhìn vào trong thì thấy nhiều tốp người ! cứ một tốp là có 1-2 vị công an đi kèm với vài người mà 1234 cho là mấy vị dân phòng đi kèm ! và rất nhiều tốp cứ mỗi tốp là có mấy vị dân phòng đẩy theo 1 cái xe có 4 bánh , tựa như xe người ta sẽ chở vải cây trong Chợ Lớn vậy ! và những tốp này họ đi vào phía trong ! xa xa 1234 thấy như một dãy nhà kho , sau đó khi mấy tốp này đi ra , ngang qua mặt 1234 . thì thấy trên từng xe có vô số cái xác nằm trong bao Ny-lon ( tựa như túi đựng xác vậy ! nhưng đầu những người này thò ra ngoài , và được che phần mặt , nhưng họ không chết hẳn ! vì 1234 thấy đầu họ còn ngoe ngoảy cục cựa ! )

+ Sáng ra 1234 ghé qua uống cà phê cùng anh bạn Đạo . và thuật lại câu chuyện vừa qua ( toàn bộ ) . 1234 nhắc tới việc dậm hai chân về "Nhức cứng ngắt" có phải là do đệ dậm hai chân không ? Thì anh Huynh này cười ! nói em về dậm thử 100 cái coi thử nó có "nhức" như em nói không ? Không phải vậy đâu ! mà là "Vong" nó đang đu theo nhiều lắm đó ! em về mà gửi họ đi ! và câu chuyện em ngủ thấy tối đó ! cũng là liên quan đến câu chuyện ...!

( còn tiếp )
 

1234

Active member
+ Anh bạn đạo trong quá trình trò chuyện có góp ý 1234 nên về trình gửi cho mấy Vong đang đeo này để gửi họ đi ! và huynh này kể có lần trong nhóm của anh ấy của một vị huynh đi độ vong sau khi về nhức hai chân và nhức lần lên cánh tay vì để quá lâu mà không biết cách "xả" ra đến nỗi cánh tay bị "xụi" luôn ! Anh này bảo 1234 nên về trình gửi để mấy vong này để họ được tiếp độ về "trường trại" mà tu học , vì em có duyên để độ họ !

+ Anh nói tiếp Cho dù là một vị khác có hình tướng hơn em , ví như em đi theo vị Tăng nào đó có hình thức trang trọng , bề thế hơn em nhiều ! cùng lúc vào chỗ đó thì chưa chắc mấy vong này theo vị Tăng đó để mà đeo theo để được sự thỉnh chuyển tiếp độ , vì em có "Duyên" với bọn người này ! 1234 từng nghe anh tâm sự trong quá trình đi độ Vong thì anh từng chứng kiến có một nhóm khác có mấy vị Tăng ( chắc chưa đủ Đạo Lực , Đức Độ ) đi dộ Vong mà bị vong nhập nhảy múa .... thậm chí là nhổng chúi đầu xuống đất mà múa men lung tung , .... Tuy là vong nhưng họ vẫn biết được là nên theo ai ? ai là người có khả năng , có thể thỉnh chuyển , bàn giao cho họ về đến nơi "trường trại" mà tu học .

+ Ví như nơi em vừa đến là một "Ổ" Vong . Mà trong đó có vài vong "Đại Ca" họ mới tập họp nắm giữ vài chục , vài trăm vong hiền hơn nhóm họp thành "lâu la" cho nên khi em tiếp xúc người bệnh thì thấy hết vong này vào quỳ than khóc , thì vong khác lại vào nói hỗn vài tiếng rồi nhả xác chạy ra ! là như thế . Trong khi những vong Hiền này họ không muốn quậy phá xác , không muốn nhóm họp cùng các vong Dữ " Đại Ca" này ! nhưng họ bị kìm chế ! Khi em tới họ thấy có thế lực khác ! thế lực của vô vi , lẩn khuất Chư Thiên họ đứng sau lưng em , Ví như trong hữu vi mấy người bán vé số , đánh giày .... sống lang thang vô tình bị kìm hãm , ức chế không thoát ra được bởi một số tay "Anh Chị" đường phố nên vô tình kết tập thành một băng nhóm . Trong khi những người này thực sự họ muốn có chỗ nơi để an dưỡng , tu học .... thế là khi em tới ! họ như thấy "Chính Quyền" đang hiện hữu đứng đó ! chần chờ gì nữa ! ? họ đồng nhất Tung cửa "xe" mà xông vào , nhảy lên xe tải của "Chính Quyền" mong nhận được sự che chắn đó ! và đồng lúc là những vong Hiền này họ rời lìa được "Băng Nhóm" của những tay "Anh Chị" kia !

+ Lúc họ "xông" vào cùng lúc với số lượng quá đông , quá lớn ! ( họ ùa vào tung cửa để lên xe , để được sự che chắn và tiếp chuyển cho họ ! ) Cũng là là em cảm nhận được ! nên em đứng dậy thủ "Ấn" và dùng Chân Khí phát công để "Cản" , hãm bớt lại , cân bằng lại cái "Lực" Âm đó xông vào ! và với phần Duơng khí , Chân khí của em quá Mạnh nên nó không thể "Xông" lên được tới Tay em , mà chỉ trụ nơi hai Chân em mà thôi !

Và với cảnh tối về vào trong Định em thấy từng tốp Công An đi kèm mấy vị Dân Phòng đẩy từng xe chở đầy nhóc xác nhưng ngo ngoe không chết hẳn là những Vong Nhơn này họ bị Trọng Thuơng bởi Chân Khí em phát ra quá Mạnh . Thôi em về ngồi Công Phu và Triệu Giảng , Thuyết Linh cho họ nghe , và "Bàn Giao" Thỉnh chuyển cho họ về "Trường Trại" đi .

+ Về nhà 1234 lên nơi Phòng Thờ , Tam Bảo ngồi Công Phu , nhập định và Triệu Giảng , Thuyết Linh cho họ về cuộc sống vô thường , về lý Bát Nhã .... sau đó bảo họ đeo lên hai tay . 1234 xòe hai bàn tay ra ! thì hai lòng bàn tay tê cứng lại và thỉnh chuyển Chư Thiên Tiếp độ họ qua "Xe Đặc chủng" tiếp độ họ về nơi cần đến ! Sau khi cúng xong , bàn giao họ qua "Xe" khác 1234 hết nhức hai chân ngay !

( còn tiếp )
 

1234

Active member
+ Trong quá trình trò chuyện , trao đổi cùng anh bạn đạo 1234 có kể rằng do người bệnh quá nặng ! nên sau khi nhờ 1234 giúp ! người nhà không mấy tin tưởng là sẽ ... êm xuôi ! nên có lần đưa người bệnh qua cầu chà và ( quận 8 ) nhờ một ông thầy Miên ( có lẽ là thầy Bùa giúp xem xét tình hình bệnh trạng ! ) Ông thầy này bắt mạch và bảo người này chỉ bị tâm thần thôi ! còn cái phần "bệnh kia" không có ! bảo người nhà nên đưa người bệnh đi khám bệnh tâm thần đi !

+ Nghe 1234 kể chuyện đó ông anh bạn đạo phì cười ! Tại em không biết đó thôi ! mấy vị này làm "nghề" để kiếm tiền ! khi họ thấy thế lực kia họ không kham nỗi ! nếu họ "đụng chạm" vào có khi là ... họ phải "lên bờ - xuống ruộng" chứ chẳng phải là ... chuyện chơi đâu ! Vì an toàn nên họ từ chối "khéo" và né luôn ! họ "ăn - uống" không bao nhiêu mà phải .... trả giá ! nên họ "né" khéo cho xong !

+ Thỉnh thoảng 1234 có allo hỏi thăm người anh bệnh tình của người bệnh ! thì người anh mời 1234 qua nhà chơi và xem xét giùm mức độ ! ( vì trước mắt là thấy người bệnh đã được bình phục ! không còn động thái nói năng , hành động kỳ quặc như trước nữa ... ! )

1234 ghé nhà thăm . Cô người bệnh bước ra chào hỏi và nói : Chào thầy !

1234 hỏi : Ủa ! Nị có còn nhớ và nhận ra tôi không ? thì vị này nói là có nhớ và có nhận ra là 1234 đã từng tới giúp ! đang nói được vài câu thì cô này bỗng ...ựa ... ựa ! như nấc cục vài cái ! 1234 bảo cô này thắp hương lên và quỳ xuống trước bàn thờ ! nói cô quỳ chấp tay tôi đứng sau lưng nghe tôi đọc làm sao thì cứ đọc theo như thế nha !

Sau đó 1234 viết cho vài câu trong đó có bài Phật Chú Chuẩn Đề . 1234 dặn mỗi sáng và tối cô phải nên đọc trước mắt là 3 lần . sau quen dần đọc nhiều thêm lên .

1234 nói với người anh rằng . Do cô em của anh có "Nhà" mà cửa nẻo lỏng lẽo không có "Chốt - Khóa" nên cần thường chú nguyện và niệm tụng bài chú này ! Để chi ? Để mỗi ngày tự đóng cho mình một "cây cọc" lâu dần mỗi ngày chỉ cần có một cọc rào quanh "Nhà" thì sẽ tạo ra được một cái " hàng rào" không ai có thể tự tiện "ra vào" thoải mái như trước được nữa ! Do thấy chủ nhà đã có ý "phòng trộm" họ không dám tự tiện , thả dàn mà ... ra vào nữa ! phần cũng có thể bọn người này sẽ cảm nhận rằng với những "cọc này" chủ nhà dùng không phải là ... ngẫu nhiên ! khi mà bọn người này dám "phá rào" thì chưa chắc họ được .... thong dong như trước đây họ đã từng vào .... vì khi người này đã có những cọc hàng rào "đặc biệt" rồi thì ắt hẳn sau lưng người này có liên kết với công ty phòng chống trộm ! ? và .... có lẽ trong nhà còn có gài "ca - me - ra" ,, còi báo hú chống trộm nữa .... không chừng ! ?

( còn tiếp )
 

Facebook Comment

Top