đạo cao đài

lamexanh

New member
 
<H2><A name=mucluc><FONT color=maroon size=5>ĐẠO CAO ĐÀI<BR>trong các Hội Nghị Quốc Tế </FONT></A></H2><FONT face="Times New Roman">
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US>Chúng tôi được </SPAN><SPAN lang=X-NONE>Tòa Thánh Tây Ninh</SPAN><SPAN lang=EN-US> (Nam Việt Nam) ủy nhiệm làm </SPAN><SPAN lang=X-NONE>đại</SPAN><SPAN lang=EN-US> diện Đạo Cao Đài trong các Hội nghị quốc tế về tôn giáo.</SPAN></P>
<P =MsoText><B><SPAN lang=EN-US style="FONT-SIZE: 14pt">1. Hội nghị quốc tế Thần  linh học Barcelone </SPAN><SPAN lang=EN-US>(1934)</SPAN></B></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US style="FONT-SIZE: 11pt">Người</SPAN><SPAN lang=EN-US> ta đọc trong tạp chí </SPAN><I><SPAN lang=EN-US>La Revue Spirite</SPAN></I><SPAN lang=EN-US> (số tháng 10 - 1934, trang 505) trong một loạt các nguyện vọng được toàn hội chấp thuận :</SPAN></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US>“<B> Mục thứ 8 : Phong trào Cao Đài :</B> Do đề nghị của ông Gabriel Gobron, Tiếp Dẫn </SPAN><SPAN lang=EN-US style="FONT-SIZE: 11pt">Đạo</SPAN><SPAN lang=EN-US> Nhơn tại nước Pháp của </SPAN><SPAN lang=EN-US style="FONT-SIZE: 11pt">Đạo Cao Đài</SPAN><SPAN lang=EN-US> (hay </SPAN><SPAN lang=EN-US style="FONT-SIZE: 11pt">Phật</SPAN><SPAN lang=EN-US> giáo canh tân, hay Thần linh học VN), Hội nghị quốc tế Thần linh học lần thứ 5 họp ở Barcelone (từ ngày 1 đến 10-9-1934) thỉnh cầu rất cung kính Chánh phủ Pháp vui lòng nhớ lại các lời hứa long trọng vào tháng 3 năm 1933 tại Quốc Hội Pháp, của Thủ Tướng Sarraut, lúc ông là Bộ Trưởng Thuộc địa, thiết lập </SPAN><SPAN lang=EN-US style="FONT-SIZE: 11pt">với</SPAN><SPAN lang=EN-US> ân huệ cho những tín đồ Cao Đài một qui chế </SPAN><SPAN lang=EN-US style="FONT-SIZE: 11pt">cũng</SPAN><SPAN lang=EN-US> rộng rãi như qui chế được hưởng bởi những </SPAN><SPAN lang=EN-US style="FONT-SIZE: 11pt">người</SPAN><SPAN lang=EN-US> theo Thiên Chúa giáo hay các tín đồ Phật giáo trong các nước của Liên bang Đông Dương.”</SPAN></P>
<P =MsoText><B><SPAN lang=EN-US style="FONT-SIZE: 14pt">2. Hội Nghị thế giới về tôn giáo ở Luân đôn (1936)</SPAN></B></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US>Báo</SPAN><I><SPAN lang=EN-US> Le Cyne</SPAN></I><SPAN lang=EN-US> (ngày 20-9-1936) loan tin :</SPAN></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US>“ Tại Hội nghị Quốc tế về Tôn giáo tổ chức ở Luân </SPAN></P>
<P =MsoText><SPAN lang=EN-US>đôn, dưới sự chủ tọa của Ngài Francis Younghusband, nơi đó ông Gabriel Gobron, Tiếp Dẫn </SPAN><SPAN lang=EN-US style="FONT-SIZE: 11pt">Đạo</SPAN><SPAN lang=EN-US> Nhơn tại nước Pháp của Đạo Cao Đài, tham dự theo lời mời của </SPAN><SPAN lang=X-NONE>Tòa Thánh Tây Ninh</SPAN><SPAN lang=EN-US>, Đạo Cao Đài được thừa nhận là tôn giáo khoan dung nhứt thế giới. Trước đông đảo hội viên gồm </SPAN><SPAN lang=X-NONE>đại</SPAN><SPAN lang=EN-US> diện của tất cả tôn giáo lớn </SPAN><SPAN lang=EN-US style="FONT-SIZE: 11pt">trên</SPAN><SPAN lang=EN-US> thế giới và các </SPAN><SPAN lang=X-NONE>đại</SPAN><SPAN lang=EN-US> diện báo chí quốc tế, </SPAN><SPAN lang=X-NONE>đại</SPAN><SPAN lang=EN-US> diện Cao Đài tại Pháp tuyên bố : </SPAN><I><SPAN lang=EN-US>“ Đạo Cao Đài là một thực nghiệm về sự hòa hợp các chủng tộc và các sắc dân, mà quí vị hội họp nơi đây là vì mục tiêu ấy. Đạo Cao Đài hay Phật giáo canh tân  chắc chắn là một thực nghiệm sống của sự kết hợp và phục nhứt các tôn giáo.” </SPAN></I><SPAN lang=EN-US> </SPAN><SPAN lang=EN-US style="FONT-SIZE: 11pt">Nhiều</SPAN><SPAN lang=EN-US> tràng pháo tay nhiệt liệt hoan nghinh câu kết luận ấy. </SPAN></P>
<P =MsoText><SPAN lang=EN-US style="FONT-SIZE: 4pt"></SPAN> </P>
<P =MsoText><B><SPAN lang=EN-US style="FONT-SIZE: 14pt">3. Hội Nghị Thần linh học thế giới ở Glasgow </SPAN><SPAN lang=EN-US>(1937)</SPAN></B></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US>Nhựt báo</SPAN><I><SPAN lang=EN-US> L’Annam nouveau</SPAN></I><SPAN lang=EN-US> (14-11-1937) loan tin :</SPAN></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US>“ Do đề nghị của ông Gabriel Gobron, Tiếp Dẫn </SPAN><SPAN lang=EN-US style="FONT-SIZE: 11pt">Đạo</SPAN><SPAN lang=EN-US> Nhơn tại Pháp của </SPAN><SPAN lang=EN-US style="FONT-SIZE: 11pt">Đạo Cao Đài</SPAN><SPAN lang=EN-US> hay Thần linh học VN, Hội nghị Thần linh học thế giới lần thứ 6 họp ở Glasgow (từ ngày 3 đến 10-9-1937), sau Hội nghị Thần linh học thế giới lần thứ 5 tại Barcelone, nêu ra nguyện vọng là </SPAN><I><SPAN lang=EN-US>những </SPAN><SPAN lang=EN-US style="FONT-SIZE: 11pt">người</SPAN><SPAN lang=EN-US> theo Thần linh học VN trong các nước của Liên bang Đông Dương  được hưởng những tự do tín ngưỡng và thờ cúng như những </SPAN><SPAN lang=EN-US style="FONT-SIZE: 11pt">người</SPAN><SPAN lang=EN-US> VN theo Thiên Chúa giáo hay </SPAN><SPAN lang=EN-US style="FONT-SIZE: 11pt">đạo</SPAN><SPAN lang=EN-US> Tin Lành, dầu họ là dân thuộc địa, dân bảo hộ, dân lai hay </SPAN><SPAN lang=EN-US style="FONT-SIZE: 11pt">người</SPAN><SPAN lang=EN-US> ngoại quốc.</SPAN></I></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US>“ Nguyện vọng nêu ra trong Hội nghị Thần linh học quốc tế ở Baecelone đã mở ra thời kỳ khá rộng rãi cho các tín đồ Cao Đài hay Thần linh học VN”.</SPAN></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US>Nguyện vọng nầy được trình bày và bàn cãi trong bộ phận triết học của Hội nghị, được nhìn nhận bởi sự hoan nghinh trong buổi hội họp dân chúng tổ chức tại Phòng Triển lãm mỹ thuật McLellan ngày 9-9-1937.</SPAN></P>
<P =MsoText><B><SPAN lang=EN-US style="FONT-SIZE: 14pt">4. Hội nghị thế giới về Tín ngưỡng tại Ba-lê (1939)</SPAN></B></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US>Tóm tắt bài tường thuật của tạp chí </SPAN><I><SPAN lang=EN-US>La Revue Spirite </SPAN></I><SPAN lang=EN-US>(Tạp chí Thần linh học)  (Ba-lê, 8 - 9) : </SPAN></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US>“ Hội nghị thế giới về Tín ngưỡng đã được tổ chức trước đây ở Luân đôn, Oxford, Cambridge, năm nay tổ chức tại Ba-lê. Cộng sự viên của chúng ta là ông Gabriel Gobron, được ủy nhiệm bởi các tín đồ Cao Đài hay Phật giáo canh tân ở Đông Dương, đến tham dự.</SPAN></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US>Những lời trách cứ mà ông đã đưa ra trong Hội Nghị tại Luân đôn có thể được lập lại nơi đây và hơn thế nữa : Những người tổ chức, hầu hết là người Anh, chỉ quan tâm đến các tôn giáo xưa có một quá khứ lâu dài và phong phú (lời phát biểu của ông Lacombe ngày 10-7-1939) và như vậy là đặt ra ngoài, các tôn giáo mới, những giáo lý mới và hơn nữa tôn giáo tổng hợp như Đạo Cao Đài có chủ trương dung hợp cơ bản những tín đồ Phật giáo, Công giáo, Lão giáo, Nho giáo, Hồi giáo, vv. . . </SPAN></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US>Vô ích để nói rằng Thần linh học, Thông Thiên học, Nhân loại học, vv . . . đều bị bỏ ra ngoài Hội Nghị nầy, chỉ tìm kiếm sự hợp tác trong “tôn kính” của những tôn giáo lớn và không bao giờ có sự dung hợp cơ bản hay tổng hợp.</SPAN></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US>Không có một so sánh nào về sự cao trọng của các tôn giáo được tha thứ. Giáo hội Công giáo, tuy chánh thức vắng mặt, nhưng được </SPAN><SPAN lang=X-NONE>đại</SPAN><SPAN lang=EN-US> diện rộng rãi (Giáo sư Maritain, ông Lacombe, vv. . .) và trong tất cả các ngày, Công giáo đều nhận được sự tôn kính.</SPAN></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US>Hàng trăm người, phần nhiều là dân anglo-saxon, - sĩ quan, viên chức, giáo sư, quí tộc, trưởng giả - tham dự các ngày Công giáo, Do Thái giáo, Phật giáo, Tin lành, Hồi giáo, Ấn giáo, họ xen vào các cuộc tranh luận, đôi khi ngoài các đề tài nêu ra : Làm thế nào ngự trị tinh thần huynh đệ trên thế giới bởi sự tụ hội các tôn giáo ?</SPAN></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US>“ Sự bảo trợ chánh thức ban cho Hội Nghị (ông Champetier de Ribes và ông Georges Mandel) sự tiếp nhận Hội Nghị tại trường </SPAN><SPAN lang=X-NONE>đại</SPAN><SPAN lang=EN-US> học Sorbonne bởi ông Viện Trưởng Roussy, với sự tham dự của các thuộc </SPAN><SPAN lang=X-NONE>địa</SPAN><SPAN lang=EN-US> Pháp (một vị tướng ở Tunis, một Tỉnh trưởng ở Syrie, vv . . .) một “Ủy ban Pháp”  làm tăng uy thế của các buổi thảo luận long trọng tại Giảng đường Richelieu từ ngày 2 đến 11-7-1939.</SPAN></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US>“ Ưu điểm của Hội Nghị - ngoài những giới hạn hẹp hòi mà người ta qui định và những dự phòng chánh đáng - là kêu lên những </SPAN><SPAN lang=X-NONE>quyền</SPAN><SPAN lang=EN-US> của con người, mà hiện thời bị chà đạp trong  tất cả các chế độ độc tài.</SPAN></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US>“ Một nguyện vọng là kêu gọi các nhà độc tài nên nhân đạo hơn nữa, được Hội Nghị chấp nhận và vấn đề người tị nạn phải được ghi vào nghị trình của Hội Nghị sắp tới  tổ chức ở Hòa-lan. Một lời kêu gọi gởi đến các Giáo hội chánh thức được đưa ra. </SPAN></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US>“ Những khách đến viếng thăm </SPAN><SPAN lang=X-NONE>điện</SPAN><SPAN lang=EN-US> Versailles, các viện  bảo tàng Ba-lê, các trung tâm trí thức, Thánh đường Hồi giáo, nơi đó nhân phẩm có tính cách của dân Ba-lê đón nhận một cách lịch sự các Hội viên, vv. . . đã theo dõi hội tập thường ngày. Quả thật, người ta nói nhiều nhưng người ta cũng hành động : một Hội nghị như thế là một sự kiện đáng ghi nhớ. Người ta muốn tuyên bố nó quan trọng hơn cả Hội nghị Quốc liên, tiếp theo một trong những tiệc trà qui tụ nhiều Hội viên mà một ngày nào đó khơi lên ngọn lửa của những tân tín đồ về lý tưởng tôn giáo. “</SPAN></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US>Báo </SPAN><I><SPAN lang=EN-US>La Vérité</SPAN></I><SPAN lang=EN-US> ở Nam Vang, nơi đó có trụ sở của Hội Thánh Ngoại giáo Đạo Cao Đài, có tường thuật gần giống như trên (ngày 26-7-1939) : Đạo Cao Đài trong Hội Nghị các </SPAN></P>
<P =MsoText><SPAN lang=EN-US>tôn giáo tại Ba-lê (trang 1 và 5) :</SPAN></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US>“ Đạo Cao Đài hay Phật giáo canh tân đã được giới thiệu vào năm nay trong Hội Nghị các tôn giáo tại Ba-lê (từ ngày 3 đến 11 tháng 7) bởi ông Gabriel Gobron, Tiếp Dẫn Đạo Nhơn tại Pháp của Đạo Cao Đài, ông gặp lại các nhân </SPAN><SPAN lang=X-NONE>vật</SPAN><SPAN lang=EN-US> lãnh đạo mà ông đã quen biết tại Luân đôn vào năm 1936, Ngài Francis Younghusband là chủ tọa và ông Arthur Jackman làm thơ ký.</SPAN></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US>“ Chánh phủ Pháp đã tổ chức và bảo trợ Hội Nghị các tôn giáo, chính các ông Georges Mandel, Bộ Trưởng Bộ Thuộc </SPAN><SPAN lang=X-NONE>địa</SPAN><SPAN lang=EN-US>; ông Champetier de Ribes, Bộ Trưởng Bộ trợ cấp; ông Viện trưởng Viện </SPAN><SPAN lang=X-NONE>Đại</SPAN><SPAN lang=EN-US> học Ba-lê, Bác sĩ Roussy, đã cung cấp Giảng đường rộng lớn Richlieu của </SPAN><SPAN lang=X-NONE>Đại</SPAN><SPAN lang=EN-US> học Sorbonne làm nơi hội họp cho Hội Nghị.</SPAN></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US>Một Ủy ban Pháp, dưới </SPAN><SPAN lang=X-NONE>quyền</SPAN><SPAN lang=EN-US> của Giáo sư  Louis  Massignon, gồm nhiều nhân </SPAN><SPAN lang=X-NONE>vật</SPAN><SPAN lang=EN-US> : bà De Coral-Rémusat, ông Jean Herbert, bà De Margerie, công chúa A. Murat, ông De Traz, ông Lacombe, giáo sư Daniel Rops, vv . . . điều khiển các cuộc thảo luận, tập trung vào đề tài căn bản : Làm thế nào mở mang tinh thần hợp tác huynh đệ trên thế giới bởi các tôn giáo ?</SPAN></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US>“ Chung quanh vấn đề đặt ra nầy, người ta chẳng những ghi nhận các ngày Công giáo, Tin lành, Ấn giáo, Hồi giáo, Phật giáo, Do Thái giáo, vv . . . tùy theo diễn giả chánh thức thuộc vào một trong những tín điều nào. </SPAN></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US>Như thế, thứ ba ngày 4 tháng 7 là ngày Công giáo : Giáo hội Công giáo chánh thức vắng mặt, không tham dự các công việc của Hội nghị, nhưng Giáo sư Jacques Maritain, ông Lacombe và vài người Công giáo khác đóng vai trò hàng đầu trong tuần lễ Hội nghị. Giáo hội Công giáo vô hình nhưng hiện diện.</SPAN></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US>“ Nói thật ra thì tầm vóc của Hội Nghị không lớn lắm, cũng không quốc tế như người ta mong ước. Điều nầy do vài hạn chế đặt ra cho các Hội viên :</SPAN></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US>1. Không một tôn giáo nào được bày tỏ ưu điểm của mình để thu hút tín đồ của tôn giáo khác.</SPAN></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US>2. Không có vấn đề thống nhứt hay dung hợp các tôn giáo, nhưng chỉ có sự hợp tác giữa các tôn giáo khác nhau đã bị chia rẽ từ trước. Một tôn giáo thống nhứt tổng hợp như Đạo Cao Đài cảm thấy khó chịu trong Hội Nghị; cũng thế, ông Tiếp Dẫn Đạo Nhơn tại Pháp tuyên bố với ông Olivier Lacombe, Phó Chủ tịch Ủy ban Pháp, rằng ông ta là người “tà giáo” duy nhứt trong Hội nghị.</SPAN></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US>3. Tiến trình của Hội nghị, theo nguyên tắc, được dành cho các tôn giáo lớn và xưa chứng tỏ sự lớn mạnh của họ bởi quá khứ lâu dài. (Lời nói của ông Lacombe ngày 1-7-1939).</SPAN></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US>“ Ngài Francis Younghusband lúc bấy giờ tuyên bố với ông Gabriel Gobron rằng ông Gobron là người được trọng đãi, được tự do phát biểu và bàn cãi như tất cả mọi người, sau khi ông trình ủy nhiệm thư của cấp thẩm </SPAN><SPAN lang=X-NONE>quyền</SPAN><SPAN lang=EN-US> Đạo Cao Đài với Phòng thư ký ở trường Sorbonne.</SPAN></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US>“ Ông Georges Mandel, Bộ Trưởng Thuộc </SPAN><SPAN lang=X-NONE>địa</SPAN><SPAN lang=EN-US>, xác nhận sự tham dự của các phần tử của Đế quốc Pháp tham gia vào các công việc và tranh luận nơi Hội nghị. Do đó, tướng Hasan Husny Abdelwhab ở Tunis một Tùy viên của Cao Ủy Phủ của Syrie, đã được lên  trình bày về Hồi giáo.</SPAN></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US>Trái lại, ông Tiếp Dẫn Đạo Nhơn tại Pháp của chúng ta không gặp các phần tử  Pháp ở Á châu; Ấn giáo và Phật giáo chỉ được </SPAN><SPAN lang=X-NONE>đại</SPAN><SPAN lang=EN-US> diện bởi những người Anh : Tỳ Khưu Thittila (Tu viện Rangoon), Giáo sư Dasgupta (Calcutta), vv…</SPAN></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US>“ Mỗi ngày, ở Ba-lê cũng như ở Luân đôn năm 1936, có một bài thuyết trình vào buổi sáng, kế đó là tranh luận vào</SPAN></P>
<P =MsoText><SPAN lang=EN-US>buổi chiều, sau đó thì đi viếng thăm các cảnh lạ (Điện Versailles, các Viện Bảo tàng, vv. . .) và đến các trung tâm trí thức của Ba-lê (Viện Văn minh Ấn độ, Hồi giáo, Hội Liên hiệp Pháp Anh, vv. . .).</SPAN></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US>“ Ông Tiếp Dẫn Đạo Nhơn tại Pháp của chúng ta đã phê phán tổ chức Hội nghị ở Luân đôn, nơi đó nhiều bậc trí thức đơn độc, không </SPAN><SPAN lang=X-NONE>đại</SPAN><SPAN lang=EN-US> diện cho ai cả (và đôi khi có một chút tự kiêu), đã chiếm diễn đàn trong 1 </SPAN><SPAN lang=X-NONE>hoặc</SPAN><SPAN lang=EN-US> 2 giờ.</SPAN></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US>“ Nay thì Hội nghị ở Ba-lê dành cho những </SPAN><SPAN lang=X-NONE>đại</SPAN><SPAN lang=EN-US> diện của các cộng </SPAN><SPAN lang=X-NONE>đồng, theo đúng từ ngữ</SPAN><SPAN lang=EN-US> của qui chế Hội nghị tại Sorbonne. Như thế, các người không chuyên nghiệp  và tài tử    phải tránh ra để nhường chỗ cho những </SPAN><SPAN lang=X-NONE>đại</SPAN><SPAN lang=EN-US> danh như Giáo sư Jacques Maritain (Viện Công giáo Ba-lê), Giáo sư Dasgupta (Ấn giáo), Bác sĩ  Sié (</SPAN><SPAN lang=X-NONE>Đại học Nam kinh), tướng Hasan Husny Abdelwahab, Tử tước Samuel (Cựu Cao ủy ở Palestine), Tỳ khưu Thittila (Tu viện Rangoon), Giáo sư Hauter (Đại học Tin lành Strasbourg), vv. . .</SPAN></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US>“ Thứ ba, ngày 11 thì chấm dứt các công việc và tranh luận trong tình huynh đệ lịch sự nhứt. Họ chia tay với sự bịn rịn và đau lòng, sau khi biểu quyết những nguyện vọng, các giải pháp, xem xét các dự án, các cải thiện, quyết định </SPAN><SPAN lang=X-NONE>địa</SPAN><SPAN lang=EN-US> điểm cho Hội nghị sắp tới ở Hòa Lan, vv. . .</SPAN></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US>“ Trong số rất nhiều sự việc thú vị, đáng chú ý là nguyện vọng yêu cầu các nhà độc tài cư xử nhân đạo hơn với dân chúng; những lời khen ngợi về công trình hòa bình của ông Chamberlain; lời cảm tạ đối với nhà cầm </SPAN><SPAN lang=X-NONE>quyền</SPAN><SPAN lang=EN-US> Pháp đã đối đãi tốt đẹp với các tôn giáo mà không cần chứng minh, khả năng chọn  Strasbourg, Jérusalem, Genève, vv . . . làm nơi Hội nghị sắp tới; sự kêu gọi các Giáo hội nên cho phổ biến các công trình của Hội nghị mà một diễn giả đã nói rằng các chánh trị gia và những người cổ súy họ. Vấn đề người tỵ nạn  được đặt ra cho năm tới.</SPAN></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US>“ Ủy ban Pháp quyết định tiếp tục tại Ba-lê công việc làm cho các tôn giáo lớn xích lại gần nhau hơn và hiểu biết nhau hơn. Nhiều Hiệp hội liên tôn được chú ý trong thủ đô, cung cấp cho các Hội viên thích tham dự các cuộc hội họp và đóng góp các cố gắng.</SPAN></P>
<P =MsoText style="TEXT-INDENT: 36pt"><SPAN lang=EN-US style="FONT-SIZE: 12pt; FONT-FAMILY: Times New Roman">Từ đây Hội nghị sẽ thay thế Hội Quốc liên, đã bị đả phá bởi “ Chúng tôi nghĩ rằng, không bao lâu nữa, Đạo Cao Đài sẽ có vai tuồng quan trọng bởi cái gương mẫu sống động của nó, trong các Hội nghị quốc tế về tôn giáo.”</SPAN></P><BR></FONT>
 

Facebook Comment

Top