<b><span style="color: red;">ÐẠO PHÁP THUẦN CHƠN HUYỀN VI CHỨNG ĐẮC
</span></b><br><br><b><span style="color: red;">I - Ðạo pháp :</span></b>
<br><br>Ðạo là nguyên lý tuyệt đối tạo nên Càn Khôn Vũ Trụ muôn loài vạn vật.
Đạo là Hư Vô Chi Khí hay Hạo Nhiên Khí, nó bao la bàng bạc cùng khắp Vũ Trụ, nó
ở trong vạn vật tế vi mà cũng có nó trong vật vĩ đại, đâu đâu cũng có nó. Đức
Lão Tử gượng gọi là Đạo, nên gọi nó là phụ mẫu chi đạo. Đạo trước tiên tạo lên
ngôi Thái Cực mà đời gọi là Đức Thượng Đế, Đấng Chí Tôn Đại Từ Phụ, là Thầy của
người tín đồ Cao Đài. <br><br>Thầy mới phân Thái Cực ra Lưỡng Nghi là hai khí âm
dương -Âm dương chồng nhau sanh ra TứTượng có 4 cánh , quây quần đun đẩy nhau
biến thành Bát Quái, 8 cánh quay cuồng mới sanh ra thế giới muôn loài, vạn vật.
Từ vật chất tiến lên thảo mộc thú cầm đến loài người, phải trải qua vô lượng
kiếp luân hồi để tiến hóa. Được làm người, tối linh hơn vạn vật, thật khó khăn
vô cùng. Thánh Nhân có nói <b>"Vi nhơn nan đắc</b>". <br><br>Con người nhờ Tu Luyện
mới trở nên hàng Thần Thánh Tiên Phật. <br>Thầy có dạy:<br>Nếu không có Hư Vô
Chi Khí thì không có Thầy, không có Thầy thì không có chi trong Càn Khôn thế
giới nầy. Một Chơn Thần của Thầy mà sanh ra các con và chư Thần Thánh Tiên Phật.
Nên Đạo là lẽ sống thiên nhiên bất diệt, trường tồn củaTrời đất vạn vật. Còn Đạo
thì còn, mất Đạo thì chết, con người muốn sống thì luôn luôn phải giữ lấy nó.
<br>Thánh Nhân dạy: "<b>Đạo bất khả tu du lỳ dã</b>", là không bao giờ xa lìa
Đạo vì lý do đó. <br><br><b><span style="color: red;">Đạo là cứu cánh còn Pháp là
phương tiện</span></b>. Pháp môn là phương pháp giúp con người gìn giữ đươc Đạo
mà hằng sống cùng Trời đất, đạt Đạo là đạt được bí quyết huyền đồng cùng Trời
đất để sống trường tồn bất diệt cùng Trời đất, là hiệp nhất cùng Chí Tôn Thượng
Đế, <b><span style="color: red;">nên gọi đắc Đạo là đắc nhứt </span></b>mà hễ đắc
nhứt thì được Một, được một là được tất cả (đắc nhứt vạn sự tất) thể có đủ quyền
năng thần thông như Thượng Đế vậy. Đó là ý nghĩa của 2 chữ Đạo Pháp.
<br><br><b><span style="color: red;">Ðạo là sức sống thiên nhiên, Pháp là chiếc
Bác Nhã thuyền sang sông</span></b>. Ðạo là cứu cánh, Pháp là phương tiện. Hành
giả muốn sang sông, từ bờ mê sang bến giác, từ bến tục sang cõi Tiên phải nhờ
chiếc bè làm phương tiện để qua sông mà nhà Phật gọi là đáo bỉ ngạn. (Bát Nhã Ba
La Mật). <br><br><b><span style="color: red;">Đạo vẫn có Một mà phương tiện pháp
môn vẫn muôn vàn </span></b>nên Phật đã bảo. Pháp môn vô lượng vì căn trí chúng
sanh vô lượng. (84000 pháp môn nên phải tùy duyên mà hóa độ, không nên câu
chấp...)<b> Đạo Pháp không phải trừu tượng mông lung cho người đời ăn bánh vẽ,
dối gạt con người để lợi dụng,</b> mà là pháp môn thiết thực giúp hành giả bảo
tồn được một thân xác cường tráng khỏe mạnh, ít bịnh hoạn, nếu hành giả siêng
năng kiên trì luyện tập hằng ngày. <br><br>Đức Lão Tổ có dạy: <b>Thời gian có
trước sau, pháp môn theo thời gian có tân có cựu. Đại Đạo không thời gian không
sau không trước, cũng không cựu không tân, Đại Đạo vẫn là bản thể bất biến</b>.
Thế nên, pháp môn vô lượng, hành giả phải đạt đến chỗ bất nhị pháp môn mới thật
sự chứng quả. <br><br>Đạo-Pháp rất giản dị không ngoài việc luyện âm dương Thần
khí, Tánh Mạng, nên bảo Tánh Mạng phải song tu của hàng Đại Thừa Thiên Đạo để
giải thoát. <br><br>Trên đây chúng tôi đă giải sơ ý nghĩa của Đạo Pháp và sau
đây xin giải thế nào là <b><span style="color: red;">Đạo Pháp thuần chơn ?.
</span></b><br><br>Thuần chơn là hoàn toàn chơn thiệt, chơn chánh, không giả mạo
phỉnh dối gạt chúng, không trục lợi khoe danh đúng với Chánh Pháp chơn truyền,
do nơi Đức Chí Tôn Thượng Đế dạy trực tiếp Ngài Ngô Minh Chiêu là vị môn đồ đầu
tiên của đức Cao Đài Thượng Đế năm Tân Dậu (1920) tại Dương Đông trên đảo Phú
Quốc. <br><br>Trước khi đức Thượng Đế khai Đạo thì Đạo pháp do nơi chư Phật Tiên
thay mặt Thượng Đế giáng trần mở Đạo trong hai thời kỳ phổ độ trước; như Đức
Nhiên Đăng Cổ Phật (A-Di-Đà Phật), Đức Thích Ca Mâu-Ni truyền đến 33 vị Tổ Thiền
Sư (chót là Lục Tổ Huệ Năng). <br><br>Ngài Ngô Minh Chiêu đã chứng quả tại tiền
sau 12 năm chịu gian khổ luyện Đạo chuyên cần và được Thiên phong là Ngô Đại
Tiên. Sau khi Ngài liễu Đạo thì đức Đông Phương Lão Tổ được lịnh Đức Chí Tôn với
sự chứng kiến của Tam Giáo ĐạoTổ truyền pháp bằng linh cơ diệu bút. Thánh giáo
sưu tập "Huấn Từ Đức Chí Tôn" trang 37 Thầy có dạy: "<span style="color: red;">Thượng Đế vị nhân sanh mà khai Đạo Pháp để con cái của Thầy
học hỏi mà hành theo đúng chánh pháp, đến ngày công quả viên mãn sẽ trở về hiệp
nhứt cùng Thầy. Lúc bấy giờ các con là Thầy, là Phật Tiên Thánh. Đó là lối tuyệt
đích của Đạo</span>". <br><br>Theo chúng tôi, <b><span style="color: red;">Đạo pháp
thuần chơn </span></b>là chơn truyền của Thầy Thượng Đế đã trực truyền cho Ngài
Ngô Minh Chiêu đã tu tập chuyên nhứt hành thâm 01 kỷ và đã đắc quả Ngô ĐạiTiên
mà toàn Đạo, tất cả Hội Thánh đều nhìn nhận. Chúng ta có thể xem mục Ấn Chứng
Thiên phong nơi quyển Đại Thừa Chơn Giáo ấn bản năm 1950 của Phái Chiếu Minh Tam
Thanh Vô Vi. <br><br>Thánh giáo của Đức Chí Tôn Thượng Đế giáng cơ tại quần đảo
Dương Đông Phú Quốc nơi phái Chiếu Minh có lập ngôi đền dưới bảng hiệu Cao Đài
Hội Thánh, ngày rằm tháng ba năm Đinh Mùi (25/4/67) xác minh như sau: "<span style="color: red;"><span style="font-weight: bold;">Ngày xưa Thầy đã giao Bí pháp chơn truyền và trách nhiệm cho
CHIÊU</span> để dìu dẫn các con nào có hoàn cảnh, có phương tiện, có thì giờ, có cơ
duyên, thì sớm lo tu luyện để chờ ngày công quả đủ, để trở về hiệp nhất cùng
Thầy</span>".<br><br> Còn đối với Cơ Quan Phổ Thông Giáo Lý Đại-Đạo, Đức Đông Phương Lão
Tổ có dạy ngày rằm tháng chín, năm Giáp Dần (29/10/74) như sau: <br>"<span style="color: blue;">Buổi đầu sơ khai Đại Đạo, đức Thượng Đế muốn cho nhơn sanh ý
thức được Vạn Giáo Nhứt Lý, nên vẫn cậy tay phàm truyền giáo cho những môn đệ
đầu tiên như Thầy đã đổ thần về các môn đệ. Đúng 36 năm, các pháp đã an bày trên
thế gian, những người tiền khai đã mệnh danh là thí điểm của Đạo Pháp được triệu
hồi vì Bần Đạo vâng sắc chỉ Ngọc Hư Cung với sự chứng kiến của Tam Giáo Đạo Tổ.
Lần điểm Đạo đầu tiên trên bước sơ cơ cho Định Pháp Minh Thiện. Từ đó với sứ
mạng ban truyền Tân Pháp Cao Đài để cho nhân sanh giác ngộ, Bần Đạo phải đảm
nhiệm chưởng quản HiệpThiên Đài Vô vi, để truyền pháp cho ngườicó sứ mạng thiêng
liêng và người ấy sẽ trực tiếp hướng dẫn hàng thiện căn qua bến giác khi được
điểm Đạo. Tân Pháp Cao Đài là pháp môn Đại ân xá, là nấc thang cuối cùng đời Mạt
Pháp để cứu độ nhơn sanh</span>". <br><br>Đức Đông Phương Lão Tổ cũng minh xác
việc Ngài Ngô Minh Chiêu là sứ đồ đầu tiên của Cao Đài Thượng Đế. (trang. 113
TGST của đức Đông Phương LãoTổ):<br><br>"<span style="color: blue;">Ngày mới sơ
khai Đại Đạo, Ngô Minh Chiêu cũng được đặc ân để làm 1 sứ đồ trước nhứt thế
Thiên hành hóa buổi đầu tiên khai huyền vi pháp nhiệm lập thành nền tảng Đại Đạo
Tam Kỳ Phổ Độ cho đến ngày nay công quả, công phu, công trình đầy đủ, đã trút
hết những gì tạm bợ cõi thế gian, trở về quả vị Đại Tiên, là bực tiền khai Đại
Đạo tại Việt Nam, cũng như các bực giáo chủ ở lân bang quốc ngoại</span>". Bần
Đạo nhắc lại: Khi Ngô Minh Chiêu chứng quả Đại Tiên còn truyền lại cho hàng đệ
tử tu hành, nhưng giáo pháp chỉ hoàn tất trong đoạn đường ngắn của Đại Tiên tìm
đến chỗ đắc nhứt để phục hồi nguyên vị, kỳ trung sứ mạng cứu cánh trong Tam Kỳ
Phổ Độ không phải như ngày xưa chánh pháp tự tay phàm truyền thọ nữa, <span style="color: red;">mà phải cần có sự điểm đạo của thiêng liêng</span>, vì thế
cho nên chư hiền đệ hiền muội sớm được hưởng đặc ân thọ truyền bí pháp trên
huyền cơ điển bút". <br><br>Câu thứ nhì: <span style="color: rgb(255, 0, 0); font-weight: bold;">Huyền vi chứng đắc</span>, hay chứng đắc huyền
vi, cho dễ hiểu hơn là chứng đắc huyền vi của Đạo Pháp nhiệm mầu nhờ hành đúng
theo <span style="color: red;">Đạo pháp thuần chơn tức Chánh Pháp chơn truyền của
Thầy</span> và đức Đông Phương Lão Tổ truyền dạy. <br><br>Chúng ta có thể nhận
xét sự chứng đắc của hành giả qua hình hài và tinh thần của thiền sinh. Như thân
ít đau bịnh lặt vặt là nhờ hô hấp công phu vận khí, (ngoại trừ bịnh do trọng
nghiệp tiền khiên) mặt mày tươi sáng, thân thể tráng kiện không bị âm ma chướng
quái quấy nhiễu, hành giả phải đạt đến chỗ quán triệt Thiên địa chi căn mới biết
đường quay về khi trả thân tứ đại./. <br><br>Đạo Pháp có nhiều trình độ để tu
tiến từ Hạ, Trung, Thượng. Pháp môn thì có trước có sau, có tân có cựu, còn Đạo
chỉ có Một mà thôi. <br><br><span style="color: rgb(255, 0, 0); font-weight: bold;">Tân Pháp Cao Đài do đức Đông Phương Lão Tổ truyền
dạy: </span><br>Trước tiên là lớp Dự Bị Sơ Thiền, sau đó là Sơ Thiền Tâm Pháp cho hành
giả giữ đươc 10 ngày trai giới trong một tháng. Nếu hành giả giữ đươc trường
trai thì sẽ có pháp môn khác và khi đã trường trai tuyệt dục được để quyết tâm
cầu tu giải thoát luân hồi, thì có Pháp môn Đại Thừa Tánh Mạng song tu. Tu ở bực
Sơ Thiền thì còn lo nhơn đạo và hằng lưu tâm bồi công lập đức cho dồi dào để làm
nền móng vững vàng khi lên hàng Thiên Đạo Đại Thừa cho bớt phần khảo đảo hơn vì
: "<b><span style="color: red;">Vô ma khảo bất thành Đại Đạo</span></b>", tu ở
bực nầy thì phải chấp nhận mọi gian lao khổ cực, chịu nhồi quả cho dứt đoạn tiền
duyên nghiệp lực chướng ngại đã vương mang trì kéo từ các tiền kiếp. Tu cho
được: "<b><span style="color: red;">Vạn duyên đốn tuyệt, niệm lự giai
vong</span></b>" mới đạt được kết quả đạt Đạo giải thoát. <br><br><span style="color: rgb(255, 0, 0); font-weight: bold;">II- Đạo Pháp với thân Tứ Đại </span><br>
<br>(còn tiếp)<br>
</span></b><br><br><b><span style="color: red;">I - Ðạo pháp :</span></b>
<br><br>Ðạo là nguyên lý tuyệt đối tạo nên Càn Khôn Vũ Trụ muôn loài vạn vật.
Đạo là Hư Vô Chi Khí hay Hạo Nhiên Khí, nó bao la bàng bạc cùng khắp Vũ Trụ, nó
ở trong vạn vật tế vi mà cũng có nó trong vật vĩ đại, đâu đâu cũng có nó. Đức
Lão Tử gượng gọi là Đạo, nên gọi nó là phụ mẫu chi đạo. Đạo trước tiên tạo lên
ngôi Thái Cực mà đời gọi là Đức Thượng Đế, Đấng Chí Tôn Đại Từ Phụ, là Thầy của
người tín đồ Cao Đài. <br><br>Thầy mới phân Thái Cực ra Lưỡng Nghi là hai khí âm
dương -Âm dương chồng nhau sanh ra TứTượng có 4 cánh , quây quần đun đẩy nhau
biến thành Bát Quái, 8 cánh quay cuồng mới sanh ra thế giới muôn loài, vạn vật.
Từ vật chất tiến lên thảo mộc thú cầm đến loài người, phải trải qua vô lượng
kiếp luân hồi để tiến hóa. Được làm người, tối linh hơn vạn vật, thật khó khăn
vô cùng. Thánh Nhân có nói <b>"Vi nhơn nan đắc</b>". <br><br>Con người nhờ Tu Luyện
mới trở nên hàng Thần Thánh Tiên Phật. <br>Thầy có dạy:<br>Nếu không có Hư Vô
Chi Khí thì không có Thầy, không có Thầy thì không có chi trong Càn Khôn thế
giới nầy. Một Chơn Thần của Thầy mà sanh ra các con và chư Thần Thánh Tiên Phật.
Nên Đạo là lẽ sống thiên nhiên bất diệt, trường tồn củaTrời đất vạn vật. Còn Đạo
thì còn, mất Đạo thì chết, con người muốn sống thì luôn luôn phải giữ lấy nó.
<br>Thánh Nhân dạy: "<b>Đạo bất khả tu du lỳ dã</b>", là không bao giờ xa lìa
Đạo vì lý do đó. <br><br><b><span style="color: red;">Đạo là cứu cánh còn Pháp là
phương tiện</span></b>. Pháp môn là phương pháp giúp con người gìn giữ đươc Đạo
mà hằng sống cùng Trời đất, đạt Đạo là đạt được bí quyết huyền đồng cùng Trời
đất để sống trường tồn bất diệt cùng Trời đất, là hiệp nhất cùng Chí Tôn Thượng
Đế, <b><span style="color: red;">nên gọi đắc Đạo là đắc nhứt </span></b>mà hễ đắc
nhứt thì được Một, được một là được tất cả (đắc nhứt vạn sự tất) thể có đủ quyền
năng thần thông như Thượng Đế vậy. Đó là ý nghĩa của 2 chữ Đạo Pháp.
<br><br><b><span style="color: red;">Ðạo là sức sống thiên nhiên, Pháp là chiếc
Bác Nhã thuyền sang sông</span></b>. Ðạo là cứu cánh, Pháp là phương tiện. Hành
giả muốn sang sông, từ bờ mê sang bến giác, từ bến tục sang cõi Tiên phải nhờ
chiếc bè làm phương tiện để qua sông mà nhà Phật gọi là đáo bỉ ngạn. (Bát Nhã Ba
La Mật). <br><br><b><span style="color: red;">Đạo vẫn có Một mà phương tiện pháp
môn vẫn muôn vàn </span></b>nên Phật đã bảo. Pháp môn vô lượng vì căn trí chúng
sanh vô lượng. (84000 pháp môn nên phải tùy duyên mà hóa độ, không nên câu
chấp...)<b> Đạo Pháp không phải trừu tượng mông lung cho người đời ăn bánh vẽ,
dối gạt con người để lợi dụng,</b> mà là pháp môn thiết thực giúp hành giả bảo
tồn được một thân xác cường tráng khỏe mạnh, ít bịnh hoạn, nếu hành giả siêng
năng kiên trì luyện tập hằng ngày. <br><br>Đức Lão Tổ có dạy: <b>Thời gian có
trước sau, pháp môn theo thời gian có tân có cựu. Đại Đạo không thời gian không
sau không trước, cũng không cựu không tân, Đại Đạo vẫn là bản thể bất biến</b>.
Thế nên, pháp môn vô lượng, hành giả phải đạt đến chỗ bất nhị pháp môn mới thật
sự chứng quả. <br><br>Đạo-Pháp rất giản dị không ngoài việc luyện âm dương Thần
khí, Tánh Mạng, nên bảo Tánh Mạng phải song tu của hàng Đại Thừa Thiên Đạo để
giải thoát. <br><br>Trên đây chúng tôi đă giải sơ ý nghĩa của Đạo Pháp và sau
đây xin giải thế nào là <b><span style="color: red;">Đạo Pháp thuần chơn ?.
</span></b><br><br>Thuần chơn là hoàn toàn chơn thiệt, chơn chánh, không giả mạo
phỉnh dối gạt chúng, không trục lợi khoe danh đúng với Chánh Pháp chơn truyền,
do nơi Đức Chí Tôn Thượng Đế dạy trực tiếp Ngài Ngô Minh Chiêu là vị môn đồ đầu
tiên của đức Cao Đài Thượng Đế năm Tân Dậu (1920) tại Dương Đông trên đảo Phú
Quốc. <br><br>Trước khi đức Thượng Đế khai Đạo thì Đạo pháp do nơi chư Phật Tiên
thay mặt Thượng Đế giáng trần mở Đạo trong hai thời kỳ phổ độ trước; như Đức
Nhiên Đăng Cổ Phật (A-Di-Đà Phật), Đức Thích Ca Mâu-Ni truyền đến 33 vị Tổ Thiền
Sư (chót là Lục Tổ Huệ Năng). <br><br>Ngài Ngô Minh Chiêu đã chứng quả tại tiền
sau 12 năm chịu gian khổ luyện Đạo chuyên cần và được Thiên phong là Ngô Đại
Tiên. Sau khi Ngài liễu Đạo thì đức Đông Phương Lão Tổ được lịnh Đức Chí Tôn với
sự chứng kiến của Tam Giáo ĐạoTổ truyền pháp bằng linh cơ diệu bút. Thánh giáo
sưu tập "Huấn Từ Đức Chí Tôn" trang 37 Thầy có dạy: "<span style="color: red;">Thượng Đế vị nhân sanh mà khai Đạo Pháp để con cái của Thầy
học hỏi mà hành theo đúng chánh pháp, đến ngày công quả viên mãn sẽ trở về hiệp
nhứt cùng Thầy. Lúc bấy giờ các con là Thầy, là Phật Tiên Thánh. Đó là lối tuyệt
đích của Đạo</span>". <br><br>Theo chúng tôi, <b><span style="color: red;">Đạo pháp
thuần chơn </span></b>là chơn truyền của Thầy Thượng Đế đã trực truyền cho Ngài
Ngô Minh Chiêu đã tu tập chuyên nhứt hành thâm 01 kỷ và đã đắc quả Ngô ĐạiTiên
mà toàn Đạo, tất cả Hội Thánh đều nhìn nhận. Chúng ta có thể xem mục Ấn Chứng
Thiên phong nơi quyển Đại Thừa Chơn Giáo ấn bản năm 1950 của Phái Chiếu Minh Tam
Thanh Vô Vi. <br><br>Thánh giáo của Đức Chí Tôn Thượng Đế giáng cơ tại quần đảo
Dương Đông Phú Quốc nơi phái Chiếu Minh có lập ngôi đền dưới bảng hiệu Cao Đài
Hội Thánh, ngày rằm tháng ba năm Đinh Mùi (25/4/67) xác minh như sau: "<span style="color: red;"><span style="font-weight: bold;">Ngày xưa Thầy đã giao Bí pháp chơn truyền và trách nhiệm cho
CHIÊU</span> để dìu dẫn các con nào có hoàn cảnh, có phương tiện, có thì giờ, có cơ
duyên, thì sớm lo tu luyện để chờ ngày công quả đủ, để trở về hiệp nhất cùng
Thầy</span>".<br><br> Còn đối với Cơ Quan Phổ Thông Giáo Lý Đại-Đạo, Đức Đông Phương Lão
Tổ có dạy ngày rằm tháng chín, năm Giáp Dần (29/10/74) như sau: <br>"<span style="color: blue;">Buổi đầu sơ khai Đại Đạo, đức Thượng Đế muốn cho nhơn sanh ý
thức được Vạn Giáo Nhứt Lý, nên vẫn cậy tay phàm truyền giáo cho những môn đệ
đầu tiên như Thầy đã đổ thần về các môn đệ. Đúng 36 năm, các pháp đã an bày trên
thế gian, những người tiền khai đã mệnh danh là thí điểm của Đạo Pháp được triệu
hồi vì Bần Đạo vâng sắc chỉ Ngọc Hư Cung với sự chứng kiến của Tam Giáo Đạo Tổ.
Lần điểm Đạo đầu tiên trên bước sơ cơ cho Định Pháp Minh Thiện. Từ đó với sứ
mạng ban truyền Tân Pháp Cao Đài để cho nhân sanh giác ngộ, Bần Đạo phải đảm
nhiệm chưởng quản HiệpThiên Đài Vô vi, để truyền pháp cho ngườicó sứ mạng thiêng
liêng và người ấy sẽ trực tiếp hướng dẫn hàng thiện căn qua bến giác khi được
điểm Đạo. Tân Pháp Cao Đài là pháp môn Đại ân xá, là nấc thang cuối cùng đời Mạt
Pháp để cứu độ nhơn sanh</span>". <br><br>Đức Đông Phương Lão Tổ cũng minh xác
việc Ngài Ngô Minh Chiêu là sứ đồ đầu tiên của Cao Đài Thượng Đế. (trang. 113
TGST của đức Đông Phương LãoTổ):<br><br>"<span style="color: blue;">Ngày mới sơ
khai Đại Đạo, Ngô Minh Chiêu cũng được đặc ân để làm 1 sứ đồ trước nhứt thế
Thiên hành hóa buổi đầu tiên khai huyền vi pháp nhiệm lập thành nền tảng Đại Đạo
Tam Kỳ Phổ Độ cho đến ngày nay công quả, công phu, công trình đầy đủ, đã trút
hết những gì tạm bợ cõi thế gian, trở về quả vị Đại Tiên, là bực tiền khai Đại
Đạo tại Việt Nam, cũng như các bực giáo chủ ở lân bang quốc ngoại</span>". Bần
Đạo nhắc lại: Khi Ngô Minh Chiêu chứng quả Đại Tiên còn truyền lại cho hàng đệ
tử tu hành, nhưng giáo pháp chỉ hoàn tất trong đoạn đường ngắn của Đại Tiên tìm
đến chỗ đắc nhứt để phục hồi nguyên vị, kỳ trung sứ mạng cứu cánh trong Tam Kỳ
Phổ Độ không phải như ngày xưa chánh pháp tự tay phàm truyền thọ nữa, <span style="color: red;">mà phải cần có sự điểm đạo của thiêng liêng</span>, vì thế
cho nên chư hiền đệ hiền muội sớm được hưởng đặc ân thọ truyền bí pháp trên
huyền cơ điển bút". <br><br>Câu thứ nhì: <span style="color: rgb(255, 0, 0); font-weight: bold;">Huyền vi chứng đắc</span>, hay chứng đắc huyền
vi, cho dễ hiểu hơn là chứng đắc huyền vi của Đạo Pháp nhiệm mầu nhờ hành đúng
theo <span style="color: red;">Đạo pháp thuần chơn tức Chánh Pháp chơn truyền của
Thầy</span> và đức Đông Phương Lão Tổ truyền dạy. <br><br>Chúng ta có thể nhận
xét sự chứng đắc của hành giả qua hình hài và tinh thần của thiền sinh. Như thân
ít đau bịnh lặt vặt là nhờ hô hấp công phu vận khí, (ngoại trừ bịnh do trọng
nghiệp tiền khiên) mặt mày tươi sáng, thân thể tráng kiện không bị âm ma chướng
quái quấy nhiễu, hành giả phải đạt đến chỗ quán triệt Thiên địa chi căn mới biết
đường quay về khi trả thân tứ đại./. <br><br>Đạo Pháp có nhiều trình độ để tu
tiến từ Hạ, Trung, Thượng. Pháp môn thì có trước có sau, có tân có cựu, còn Đạo
chỉ có Một mà thôi. <br><br><span style="color: rgb(255, 0, 0); font-weight: bold;">Tân Pháp Cao Đài do đức Đông Phương Lão Tổ truyền
dạy: </span><br>Trước tiên là lớp Dự Bị Sơ Thiền, sau đó là Sơ Thiền Tâm Pháp cho hành
giả giữ đươc 10 ngày trai giới trong một tháng. Nếu hành giả giữ đươc trường
trai thì sẽ có pháp môn khác và khi đã trường trai tuyệt dục được để quyết tâm
cầu tu giải thoát luân hồi, thì có Pháp môn Đại Thừa Tánh Mạng song tu. Tu ở bực
Sơ Thiền thì còn lo nhơn đạo và hằng lưu tâm bồi công lập đức cho dồi dào để làm
nền móng vững vàng khi lên hàng Thiên Đạo Đại Thừa cho bớt phần khảo đảo hơn vì
: "<b><span style="color: red;">Vô ma khảo bất thành Đại Đạo</span></b>", tu ở
bực nầy thì phải chấp nhận mọi gian lao khổ cực, chịu nhồi quả cho dứt đoạn tiền
duyên nghiệp lực chướng ngại đã vương mang trì kéo từ các tiền kiếp. Tu cho
được: "<b><span style="color: red;">Vạn duyên đốn tuyệt, niệm lự giai
vong</span></b>" mới đạt được kết quả đạt Đạo giải thoát. <br><br><span style="color: rgb(255, 0, 0); font-weight: bold;">II- Đạo Pháp với thân Tứ Đại </span><br>
<br>(còn tiếp)<br>