<FONT color=#ff33cc> </FONT>
<CENTER><FONT color=#ff33cc><FONT size=+2>Ðại Ðạo Tam Kỳ Phổ Ðộ</FONT> <BR><FONT size=-2>Công-Bình Bác-Ái Từ-Bi</FONT> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc><FONT size=+2>Con Ðường Thiêng Liêng Hằng Sống</FONT> <BR></FONT></P><FONT color=#ff33cc>
<HR width="100%">
<BR><FONT size=-1>Thuyết Ðạo của Ðức Hộ Pháp</FONT> <BR><FONT size=-1>Tài liệu do Ban Tốc Ký Tòa Thánh Tây Ninh Sưu Khảo</FONT> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Lời Tựa</FONT></CENTER><FONT color=#ff33cc>Sau khi ấn hành xong bộ " Thuyết Ðạo của Ðức Hộ Pháp " đã thuyết trong mười năm, bắt đầu từ năm Bính Tuất đến năm Bính Thân. Chúng tôi tiếp tục xuất bản quyển " Con Ðường Thiêng Liêng Hằng Sống " để cống hiến quí vị một tài liệu quí giá trong vấn đề nghiên cứu nền giáo lý của Ðại-Ðạo Tam-Kỳ Phổ-Ðộ. <BR>Con Ðường Thiêng Liêng Hằng Sống là một quyển tài liệu đầu tiên nêu rõ vấn đề siêu hình mà từ xưa đến nay chưa có một bộ sách nào diễn tả được tận cùng chơn lý. <BR>Quyển tài liệu nầy không những là một ánh đuốc soi đường cho người học Ðạo mà còn là một tài liệu ghi chép lại đầy đủ những cuộc đối thoại giữa các chơn linh cao siêu nhưng thiếu đạo đức với các Ðấng Trọn Lành nơi cảnh Thiêng Liêng Hằng Sống. Ngoài ra, tài liệu nầy có thể được xem là một biểu đồ ghi rõ sự biến thiên về cá tính cùng trình độ tiến hóa của con người qua không gian và thời gian. <BR>Trong những ngày khởi đầu ghi chép tốc ký quyển Con Ðường Thiêng Liêng Hằng Sống chúng tôi bị thiếu sót một đoạn rất quan trọng là đoạn mở đầu. Nhưng may thay lúc chuẩn bị tài liệu để thực hiện lời Thuyết Ðạo của Ðức Hộ Pháp thì được Chức Sắc, Chức Việc và Ðạo Hữu quen thân gởi về chúng tôi nhiều tài liệu để đóng góp. Ðến khi soạn ra để in thì chúng tôi tìm thấy bài đầu của Con Ðường Thiêng Liêng Hằng Sống thật là may mắn thay cũng là vinh hạnh thay cho chúng ta. Vì nếu Con Ðường Thiêng Liêng Hằng Sống mà thiếu bài đầu, cũng như chúng ta đi đêm mà không có ánh đuốc vậy. <BR>Thật ra khi chép lời Thuyết Ðạo của Ðức Hộ Pháp, có nhiều Tốc Ký Viên ghi chép, nhưng chúng tôi thì hoàn toàn thiếu mất một đoạn đầu, đến nay lại tìm thấy trong số tài liệu mà quý vị có nhã ý đóng góp với chúng tôi. Chúng tôi muốn biết quý danh để ghi vào danh sách những ân nhân của chúng tôi, nhưng không cách nào biết được. Vậy chúng tôi thành kính ghi lại những vòng chữ nầy để tri ân vị Tốc Ký Viên nào đã giúp cho chúng tôi hoàn thành quyển Con Ðường Thiêng Liêng Hằng Sống được hoàn toàn đầy đủ. <BR>Dầu sao, để cho quyển Con Ðường Thiêng Liêng Hằng Sống có một giá trị tuyệt đối về tinh thần, chúng tôi thỉnh cầu Hội Thánh thiết lập một đàn cơ tại Cung Ðạo cầu Ðức Hộ Pháp giáng đàn hiệu đính lại lần chót. Ðó là ý nguyện duy nhất của chúng tôi. <BR>Thành Kính <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 13 tháng 8 năm Mậu Tý (16-9-1948) </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðêm nay Bần Ðạo thuyết có hơi dài một chút, rán ngồi nghe. <BR>Kể từ đêm nay Bần Ðạo bắt đầu thuyết một đề tài trọng yếu, đề tài nầy phải thuyết nhiều đêm mới hết; bởi thế cho nên cứ mỗi bốn đêm thì thuyết một lần, Bần Ðạo rán thúc nhặt cho con cái Ðức Chí Tôn có một bửu bối nơi tay để ngày kia tìm đường đoạt Ðạo. <BR>Ðề tài đêm nay là:"Con Ðường Thiêng Liêng Hằng Sống" <BR>Con đường Thiêng Liêng Hằng Sống là gì? Nếu hiểu theo Chơn Pháp của Ðức Chí Tôn, thì con đường Thiêng Liêng Hằng Sống là: Con đường dành cho các chơn hồn khi thoát xác, rồi quay về với Ðức Chí Tôn để được định vị thăng hay đọa. Nhưng nếu hiểu theo triết lý nhà Phật, thì con đường Thiêng Liêng Hằng Sống là con đường của Luân Hồi. <BR>Như vậy con đường Thiêng Liêng Hằng Sống là một đề tài thuyết pháp khó khăn; muốn cho toàn thể con cái của Ðức Chí Tôn thấu đáo, lãnh hội đầy đủ nghĩa lý sâu xa của đề tài đó; ít ra phải viết thành sách, mà sách ấy tới mấy ngàn trang là ít. <BR>Ấy vậy con cái của Ðức Chí Tôn rán nghe và ráng đi cúng đặng nghe, để nữa sau khỏi hối tiếc và oán trách; nói sao Bần Ðạo không cho hay trước, không cho biết trước, để được nghe những điều bí yếu trong nền Ðạo Cao Ðài, những triết lý cao siêu mà chỉ có Ðạo Cao Ðài mới có. Tuy nhiên, âu cũng là một đặc ân của Ðức Chí Tôn dành cho Ðạo Cao Ðài ngày nay, nên mới có mấy đứa nhỏ cố gắng học được tốc ký để ghi chép những lời thuyết Ðạo của Bần Ðạo. Vì những lời thuyết Ðạo nầy không phải của Phạm Công Tắc mà là của Hộ Pháp; Hộ Pháp thay lời Ðức Chí Tôn nói Ðạo cho toàn thể con cái của Ngài nghe, quý hay chăng là ở chỗ đó. <BR>Bần Ðạo may duyên được Ðức Chí Tôn chọn làm Ngự Mã Quân của Ngài để "xiển dương" nền Chánh Giáo, tức là nền Ðạo Cao Ðài nầy để thay thế tất cả Tôn Giáo đã có từ trước. Vì lẽ các Tôn Giáo ấy ngày nay không còn phù hợp với lương tri lương năng của loài người nữa, hay nói một cách khác là các nền Tôn Giáo ấy ngày nay đã bị bế. <BR>Nhớ lại từ khi Ðức Chí Tôn chọn Bần Ðạo làm Hộ Pháp, dạy Bần Ðạo phò loan và chấp bút, đặc biệt hơn hết là chấp bút; vì nhờ chấp bút, mà Bần Ðạo được Ðức Chí Tôn dạy cách tham thiền, khi biết tham thiền rồi mới nhập tịnh; nhưng nhập tịnh không phải dễ, chỉ sai một tí, sót một chút là có thể hỏng cả cuộc đời. Nhập tịnh mà không tới thì bị hôn trầm tức là ngủ gục, còn nhập tịnh mà quá mức thì phải điên đi mà chớ. Nhập tịnh mà đúng rồi, còn phải nhờ các Ðấng Thiêng Liêng mở huệ quang khiếu nữa mới xuất hồn ra được. Con đường mà chơn thần xuất ra rồi về với Ðức Chí Tôn là con đường Thiêng Liêng Hằng Sống đó vậy. Chính Bần Ðạo được Ðức Chí Tôn mở huệ quang khiếu nên mới về được hội kiến cùng Ðức Chí Tôn và đã học hỏi được nơi Ðức Chí Tôn nhiều điều bí yếu bí trọng. <BR>Ngày nay giảng con đường Thiêng Liêng hằng Sống là Bần Ðạo muốn dìu dắt chơn thần của toàn thể con cái Ðức Chí Tôn về với Ðức Chí Tôn qua một hình thức thuyết đạo. <BR>Con đường về với Ðức Chí Tôn không phải dễ, mà cũng không phải về là tới liền. Muốn về với Ðức Chí Tôn ta phải qua nhiều Cung nhiều Ðiện; mỗi cung chúng ta gặp một sự lạ, mỗi Ðiện chúng ta gặp một huyền vi khác nhau; phải đi từ Cung nầy đến Ðiện nọ, nên gọi là: "Dục tấn trên con đường Thiêng Liêng Hằng Sống". Về được với Ðức Chí Tôn thì không còn hạnh phúc nào bằng! <BR>Một kiếp tu chưa chắc đã về được với Ðức Chí Tôn, muôn năm ngàn kiếp mà nếu thiếu tu, cũng không khi nào về được với Ðức Chí Tôn, mấy anh mấy chị rán nhớ điều đó. Mà tu thì sao? Trong cửa Ðạo Cao Ðài nầy đã dạy tu rồi; nhứt là Bần Ðạo đã giảng nhiều rồi, ấy là ta phải: Lập Ðức, Lập Công, và Lập Ngôn đó vậy. <BR>Bây giờ trở lại đề tài dục tấn trên con đường Thiêng Liêng Hằng Sống. <BR>Như hồi nãy Bần Ðạo có nói, nhờ hồng ân đặc biệt của Ðức Chí Tôn, Bần Ðạo được diễm phúc hội hiệp cùng Ngài; và trước khi hội hiệp cùng Ngài, Bần Ðạo cũng đã được hội kiến cùng các Ðấng Thiêng Liêng nơi cõi Thiêng Liêng Hằng Sống. <BR>Kể từ đêm nay Bần Ðạo không thuyết đạo; mà Bần Ðạo chỉ nói lại, thuật lại những gì Bần Ðạo đã thấy, đã nghe, đã biết khi gặp các Ðấng nơi cảnh Thiêng Liêng kia; âu cũng là phương pháp giúp cho toàn thể con cái Ðức Chí Tôn biết trước cảnh đó như thế nào, để nữa có về thì không bỡ ngỡ. <BR>Bần Ðạo nói, con cái Ðức Chí Tôn nghe, rồi tưởng tượng như mình có một người hướng dẫn, và đi đâu thì người hướng dẫn giải thích đến đó; tỷ dụ như người ngoại quốc đến nước Việt Nam được một người hướng dẫn và giới thiệu các thắng cảnh Việt Nam đó vậy. <BR>Mỗi chơn hồn nơi thế gian nầy, khi thoát xác đều phải qui tựu tại Ðền Thánh nầy, và đi từ trong Ðền Thánh nầy đến các cảnh giới khác. Tại sao phải vào Ðền Thánh nầy mà không vào các Ðền Thánh khác? tại vì Ðền Thánh nầy tỷ như một trường thi: mỗi năm Chính Phủ mở một kỳ thi như thi tú tài chẳng hạn; địa điểm đã ấn định rồi, chỉ có thi nơi đó mới có giá trị. Tòa Thánh nầy cũng vậy, Ðức Chí Tôn lập ra để con cái của Ngài: Lập Công, Lập Ðức, Lập Ngôn mà về với Ngài. <BR>Vào Ðền Thánh tức là vào Hiệp Thiên Ðài, đi từ Hiệp Thiên Ðài đến Cung Ðạo, nhưng muốn vào Cung Ðạo phải qua Cửu Trùng Ðài; mỗi nấc Cửu Trùng Ðài là mỗi lần khảo dượt của các Ðấng Thiêng Liêng, là mỗi lần cứu rỗi của Cửu Vị Nữ Phật, là mỗi lần cầu xin của các đẳng linh hồn. Toàn thể con cái của Ðức Chí Tôn, đọc lại mấy bài kinh từ đệ Nhứt Cửu đến đệ Cửu Cửu, và Tiểu Tường đến Ðại Tường thì biết. <BR>Trong cửa Ðạo Cao Ðài có ba cách về với Ðức Chí Tôn, hay là có ba cách lập vị mình: </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>* Cách Thứ Nhứt: Các chơn hồn mượn xác phàm phải đi theo phẩm trật Cửu Thiên Khai Hóa, tức là theo Hội Thánh Cửu Trùng Ðài, dùng tài sức của mình lập công để đoạt Ðạo; nghĩa là phải đi từ bậc Ðạo Hữu lên Lễ Sanh, Giáo Hữu, Giáo Sư v.v.. Phải lập công từ Tiểu Thừa lên Trung Thừa rồi đến Ðại Thừa; phải ăn chay từ sáu ngày mỗi tháng đến mười ngày, rồi ăn chay trường luôn. Phải "Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ". Các chơn hồn đi theo phẩm trật Cửu Thiên Khai Hóa còn phải có tự tín rồi tha tín tức là giác nhi giác tha đó vậy. Có tự tín rồi tha tín tức là tự độ mình rồi độ chúng sanh. Ðạo Cao Ðài khác với các nền Tôn Giáo khác là ở chỗ đó. Trước hết phải độ mình, độ gia đình mình rồi mới độ người ngoài thân tộc, tức là độ cả nhơn loại vậy. Mình phải học để mình hiểu Ðạo, hiểu Ðạo rồi nói sao cho thân tộc mình hiểu Ðạo; chẳng những nói Ðạo cho thân tộc mình biết mà thôi, mà phải nói Ðạo cho toàn nhơn loại nữa. Mình học để biết Ðạo là lập Ðức, nói Ðạo cho thân tộc mình biết Ðạo là lập Công, độ toàn nhơn loại là lập Ngôn; có làm đủ ba điểm đó mới về được với Ðức Chí Tôn bằng con đường Cửu Thiên Khai Hóa. <BR>* Cách Thứ Hai: Lập vị mình theo Thập Nhị Ðẳng Cấp Thiêng Liêng tức là theo Hội Thánh Phước Thiện, nơi đây ngoài việc ăn chay giữ gìn luật Ðạo tùng theo Chơn Pháp của Ðức Chí Tôn còn phải dùng Ðức để lập vị mình. <BR>Muốn lập đức phải đi từ Minh Ðức, Tân Dân, Thính Thiện, Hành Thiện, Giáo Thiện, Chí Thiện v.v.. <BR>Lập đức là gì? Là dùng sự thương yêu để cứu độ chúng sanh mà Ðức Chí Tôn đã có nói: "Sự yêu thương là chìa khóa mở cửa Bạch Ngọc Kinh" là vậy đó. <BR>Các đẳng chơn hồn tái kiếp đang chơi vơi trong "Tứ Diệu Ðề Khổ"; muốn thoát khổ họ phả thọ khổ, có thọ khổ mới thắng khổ. Người đi theo Thập Nhị Ðẳng Cấp Thiêng Liêng là dạy người ta thọ khổ để thắng khổ, muốn dạy người ta thọ khổ trước hết mình phải thọ khổ đã; muốn thọ khổ thì không gì hay bằng dùng Ðức Thương Yêu: Cho nên bậc thứ nhứt của Thập Nhị Ðẳng Cấp Thiêng Liêng là Minh Ðức đó vậy. <BR>Có thương yêu mới thọ khổ được, ta thương Cha Mẹ ta, ta mới chịu khổ mà bảo dưỡng Cha Mẹ lúc tuổi già; ta thương con ta, ta mới lo tảo lo tần nuôi nó khôn lớn; ta thương những người cô thế tật nguyền ta mới tầm phương giúp đỡ họ, mà tầm phương giúp họ là thọ khổ đó vậy. <BR>Thọ khổ rồi mới thắng khổ; thọ khổ không phải một ngày, một bữa; mà phải thọ cho đến nơi đến chốn, nghĩa là nuôi Cha Mẹ cho đến tuổi già, lo cho con từ khi còn bé cho đến lúc nó tự lo cho nó được. Hai điều đó còn dễ, đến lo cho thiên hạ hết khổ mới khó. Vì khi lo cho người nầy, hết người nầy đến người khác và cứ như vậy trọn kiếp sanh mới gọi là thắng khổ, có thắng khổ mới về được với Ðức Chí Tôn bằng con đường Thập Nhị Ðẳng Cấp Thiêng Liêng. <BR>*Cách Thứ Ba:là cách tu chơn hay là cách tịnh luyện cũng thế. <BR>Những người đi trong Cửu Phẩm Thần Tiên hay đi trong Thập Nhị Ðẳng Cấp Thiêng Liêng; khi mình đã nhận thấy là đã Lập Ðức, Lập Công, Lập Ngôn rồi; hay là đã thọ khổ và thắng khổ rồi mà còn sức nữa, thì vào nhà Tịnh để được Tu Chơn. Nơi đây các vị đó sẽ được học phương pháp luyện Tinh hóa Khí, luyện Khí hóa Thần tức là Tinh Khí Thần hiệp nhứt là Hườn Hư đó vậy. <BR>Bây giờ trở lại Con Ðường Thiêng Liêng Hằng Sống. Khi chúng ta qua khỏi Cửu Trùng Ðài bước vào Cung Ðạo, trực ngó lên trên, không thấy Bát Quái Ðài nữa, mà thấy đại hải minh mông, thấy mờ mờ mịt mịt; Càn Khôn Vũ Trụ bao la không thể gì tưởng tượng được, bắt đầu từ lúc nầy chúng ta bước vào con đường Thiêng Liêng Hằng Sống rồi đó. <BR>Nếu đi theo con đường Cửu Thiên Khai Hóa và con đường Thập Nhị Ðẳng Cấp Thiêng Liêng thì khác. Vì đi hai con đường đó là khi ta mãn kiếp về với Ðức Chí Tôn ta đi với cả Linh Hồn và Thể Phách. Còn hôm nay chúng ta về với Ðức Chí Tôn bằng Chơn Thần vì Bần Ðạo may duyên được đặc ân của Ðức Chí Tôn cho phép nên mới đi riêng cũng như đi tắt vậy. <BR>Chúng ta ngó lên thấy như đại hải minh mông, nhưng thật ra không phải đại hải mà là vòm trời của Càn Khôn Vũ Trụ, nơi xa xa khi ẩn khi hiện trong mây; một tòa nhà nguy nga đồ sộ, thoạt ẩn thoạt hiện mập mờ, vừa ngó thấy thì ta muốn đến ngay. Không biết làm sao đến, vừa lúc đó pháp thân ta như có một sức mạnh hút đi, không đi mà đến, đến mau như đi bằng máy bay vậy. <BR>Ðến rồi ngó thấy quần sanh nhơn loại muôn trùng, lớp đến lớp đi không biết bao nhiêu mà nói; nhiều như vậy, mà dường như không có tiếng động nào, thứ tự lớp lang có trật tự lắm. Nơi đó gọi là Cung Thánh, tức là Cung để cho các chơn hồn ra khỏi cảnh Thiêng Liêng đi tái kiếp mà cũng là nơi tiếp rước các đẳng linh hồn sau khi tái kiếp trở về. <BR>Nơi đó giống như một trạm hàng không hay là trạm xe lửa vậy; kẻ đi người đến muôn trùng, đi thì buồn về thì vui, nhưng tất cả đều hiển hiện lên khuôn mặt của mọi người một sự lo lắng chung; đi cũng lo mà về cũng lo. Ði mà lo là lo không biết xuống thế gian có làm tròn bổn phận khi giao ước với Ðức Chí Tôn không?! Về cũng lo là lo không biết phẩm vị mình ra sao, có còn hay mất; lo lắm, mọi người đều lo lắm. <BR>Kỳ sau Bần Ðạo giảng tiếp về Cung Thánh và Cung Thế Thiên Hành Hóa. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 18 tháng 8 năm Mậu-Tý ( 21-9-1948 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Như lời hứa hẹn của Bần-Ðạo hôm qua, chúng ta rủ nhau dục tấn trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. <BR>Hôm qua chúng ta đã đến Cung Thánh, chúng ta đã hiểu sơ lược quần sanh nhơn-loại trên mặt địa-cầu nầy. Hôm nay Bần-Ðạo dắt chư Hiền-Hữu vào nơi Cung Thừa-Thiên Hành Hóa, nơi đó Chư Thánh đang ngồi cân lường từ việc tương lai, từ trái địa-cầu nầy qua trái địa-cầu khác; nơi đó, không có buổi nào họ không tưởng đến tinh thần nhơn-loại trong Càn-Khôn Vũ-Trụ, từ nước nầy qua nước khác. Họ ngồi họ lập chương-trình định quyết, ai đến ai về để cứu vãn tình thế, không có buổi nào họ quên được, hạng nhứt hơn hết là Cung Thừa-Thiên Hành-Hóa. Chúng ta hiểu rằng Chư Thánh không có buổi nào họ quên lo cho số mạng của chúng ta. Ta phải dục tấn tới nữa, tới Cung Hành-Hóa. Ta giong ruỗi trên con đường xa xăm, vòi vọi, bởi trên đường đi đến Cung Hành-Hóa thiên hạ vắng vẻ, ít ai. Từ thử tới giờ muốn qui Tiên, muốn vị Phật, chẳng phải dễ gì đoạt đặng. <BR>Từ loài người biết người, ta so sánh coi luật-pháp giúp nhơn-loại thành Tiên thành Phật như thế nào? Tức nhiên muốn thành Tiên thành Phật phải tu bao nhiêu năm? Chúng ta coi Ðạo-Giáo tại sao không tăng tiến, chúng ta tính xem Ðạo-Giáo đã giúp thiên hạ đoạt vị gì? Phong-Thần Trung-Hoa hay của Phù-Tang không giúp họ gì hết, chỉ làm họ tạo thêm bất mãn, luân-luân chuyển-chuyển, không giúp họ tạo được phẩm-vị gì hết. Phần đông họ nhờ quả kiếp họ định-vị cho họ mà thôi. Vì cớ chúng ta thấy trên mặt địa-cầu nầy nhiều vị oán Ðạo-Giáo lắm. <BR>Bần-Ðạo nói điều ấy để quan-sát vì chúng ta phải dục tấn trên con đường vô cùng vô tận, kiếp sanh của chúng ta mặc cho thiên-hạ nói dễ mà khó gìn chơn-lý. Chúng ta đi đến nơi khác hơn cảnh náo nhiệt đã trải qua. <BR>Trái lại, con đường chúng ta đi hôm nay thật là huyền-diệu đẹp-đẽ, an-nhàn làm sao. Ta vừa bước tấn tới thì thấy trong mình ta thơ-thới nhẹ-nhàng, dọc theo hai bên con đường ta đi ấy, cảnh nào cũng hữu tình; khi nhắc đến thế-gian làm ta buồn rầu, nhưng nơi đây không có cảnh nào làm cho các bạn thơ-thới bằng. Hễ nói Tiên thì có Tiên, mấy bạn biết sao không? Mơ mộng chẳng phải là chuyện không có. Ta đi tới mãi, càng đi sâu chúng ta thấy hưởng vui khoái-lạc vô cùng. Chúng ta sẽ đi tới cảnh đó, để tạo ra các Pháp Giới. Muốn đặng thì đặng vô biên huyền bí, chúng ta thấy các việc ta chưa đoạt đến mà dòm thấy mặt thiên-hạ đặng. Họ không phải lãnh-đạm với ta đâu, chờ ta đặng đón rước ta. Ta thấy trên khuôn mặt họ hiện ra đủ khôn ngoan, hiền từ, đức tánh Thiêng- Liêng lộng-lẫy không còn một mảy may phàm cách. Cái Phong-Thần vẫn còn huyền-bí vô biên, họ muốn thế nào thì đẹp cả đôi như vậy. Trái lại có một điều vẫn giữ Thể Pháp của họ cho dễ nhìn : Như chúng ta gặp Bát Tiên y như trong tượng vẽ không thay đổi mấy đặng thiên-hạ nhìn đặng. Bỡi trong thâm-tâm cao-siêu ấy cho chúng ta tìm phương đoạt tánh. <BR>Chúng ta thấy địa giới không thua gì Càn-Khôn Vũ-Trụ, từ Thượng-Cổ đủ hết. Tôi xin nói không phải địa-cầu nầy, làm bạn với địa-cầu nầy mà thôi, mà nơi địa-cầu khác họ cũng đến làm bạn. Những Ðấng đến đó họ ở địa-cầu khác, họ qua không phải ở địa-cầu nầy, họ ở địa-cầu về đoạt phẩm-vị cao siêu, chớ địa cầu 68 nầy Bần-Ðạo nói: Ở địa cầu 68 nầy có loạn nhiều chớ không phải có con cái nhiều. <BR>Bần-Ðạo nói, họ đương nói chuyện mà trên đầu họ muôn ánh hào quang xẹt tứ tung ở không trung, họ đương nói chuyện ở đây mà họ điều đình tới địa-giới khác, cả Càn-Khôn Vũ-Trụ huyền bí vô biên không tả đặng, ấy là một phẩm-vị Thế-Thiên Hành-Hóa cầm quyền Tạo-Ðoan, không có điều gì họ không làm đặng. <BR>Cái quyền ấy như đàng cựu chúng ta nói: " Tiền trảm, hậu tấu ". Họ nịnh có, trung có; nhưng chúng ta muốn tìm bạn mực thước tinh-thần nghị lực trí não huyền bí, nơi Cung Thế-Thiên Hành-Hóa có cảnh nào mà không có. Ta thấy hoàn cảnh phủ phê Pháp-Giới, không sở năng nào thiếu thốn. Ðịa-cầu nầy muốn đủ thì họ bảo bọc cho tồn tại không thể thiếu Pháp-Giới nào. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 8 tháng 9 năm Mậu-Tý ( 10-10-1948 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðêm nay Bần-Ðạo giảng tiếp con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống, chúng ta đã đình bộ tại Cung Thế-Thiên Hành-Hóa, ngày nay giảng về Cung ấy. <BR>Chúng ta đi tới nữa sẽ gặp cảnh ly kỳ nhứt là buổi giảng Ðạo hôm nay, cốt yếu giảng cho cả Chức-Sắc Thiên-Phong là các phần-tử trong Thánh-Thể của Ðức Chí-Tôn đó vậy. <BR>Chúng ta tiến tới mãi đi trên con đường đó xa vô cùng tận, không thể gì định thời gian. Chúng ta tới nữa, thử nghĩ chúng ta ngồi trên chiếc máy bay như thế nào thì đi theo cơ huyền-diệu-pháp như thế ấy. Ngồi trên cơ huyền-diệu-pháp tức nhiên là ngồi trên xe bí- mật của Ðức Chí-Tôn để đến một đài sáng suốt chiếu diệu. Ðài ấy có tám góc kêu là Bát- Quái-Ðài không thể gì chúng ta tả ra với lời nói đặng, bỡi đài ấy huyền-bí biến hóa vô cùng. Nó có tám cửa, trong tám cửa chúng ta ngó thấy cả Vạn-Linh và Vật-Loại. Các hình thể Vạn-Linh đều xuất hiện, hình ảnh sáng suốt hiện ra hào quang chiếu diệu. Trong tám góc có tám cái cầu. Lạ thay cầu ấy không phải bằng cây ván, mà nó là tám đạo hào- quang. Cầu ấy bắt ngang bờ, dưới cầu ấy chúng ta ngó thấy dường như một Bích-Hải nước xao, sóng dợn như biển sôi nổi đó vậy. Trong tám góc chúng ta thấy đó, chắc cả thảy đều để ý nơi góc ta đến, thấy nhơn-loại đi tới đi lui nhiều hơn hết. <BR>Lạ thay cầu ấy rất huyền-diệu, ai đứng đó được mới biết mình nhập vô Bát-Quái-Ðài. Lúc để bước lên cầu, cầu ấy chuyển đi, làm cho chúng ta phải yếu, đi không đặng, chúng ta muốn thối bộ. Khi chân vừa bước tới chính mình ta ngó thấy dường như mình yếu đi, nhưng người nào bước tới cũng đặng. <BR>Ði được nữa chừng nếu không đủ thiên-vị, hay vì tội tình oan gia nghiệt chướng chi mà chúng ta đã đào tạo nơi mặt thế nầy, chúng ta đi tới nữa cầu sẽ lọt xuống Bích-Hải. Lọt xuống đó rồi ta thấy hồi lúc còn ở trên cầu, chúng ta thấy hình ảnh còn đẹp-đẽ tốt tươi, hễ lọt xuống Bích-Hải rồi chúng ta thấy hình thù đen thui dị hợm lắm, ta không thể tưởng-tượng còn hơn loài mọi kia tối đen như vậy. <BR>Tội nghiệp thay, khi ta thấy nơi ấy có nhiều bạn đồng tu với ta, những bạn ấy chung sống với ta ở trong .g Ðức Chí-Tôn đó vậy. Chúng ta may duyên được ngó thấy mình ngồi trên chỗ cao trọng để làm người khán giả, dòm thấy người bạn của chúng ta lâm vào cảnh ấy, dầu ai vững tâm thế nào tôi tưởng khó cầm giọt lụy đặng. Ngộ-nghĩnh có một điều là không khi nào sai chạy, Bần-Ðạo dám quả quyết rằng, không có điều nào qua Pháp-Luật vô biên ấy. Chúng ta ngó thấy mỗi việc nơi thế gian nầy ta nên lấy làm bài học, đặng định tâm chúng ta, đặng tu tỉnh tinh-thần ta cho nên chí thiện, chí Thánh hầu xứng đáng làm phần-tử Thánh-Thể của Ðức Chí-Tôn. <BR>Ðừng mộng tưởng một hành tàng nào trong kiếp sống thế-gian nầy của ta có thể khuất lấp qua khỏi quyền Thiêng-Liêng của Ðức Chí-Tôn được. <BR>Ta minh-mẫn, sáng suốt, biết phân biệt tội phước đặng định số phận Thiêng-Liêng, quyết hẳn rằng không có điều nào khuất lấp Luật-Pháp Thiêng-Liêng của Ðức Chí-Tôn đã định cả. <BR>Bần-Ðạo may duyên đặng thấy hình trạng ấy, chúng ta không thế gì định hành-tàng người nầy hay, người kia dở, người nầy nên, người kia hư. Nhiều điều ta ngó thấy trong cảnh nầy khác hẳn với khuôn luật vô hình, chúng ta chẳng thế nào đoán trước được. Bần-Ðạo thấy người bạn nhờ ơn Thiêng-Liêng của Ðức Chí-Tôn, ơn riêng ban cho người bạn ấy. Người ấy có Người chí thân là một Ðấng cầm quyền trọng hệ trên Hư-Linh tức là Diêu-Trì-Cung Thất-Nương, Bần-Ðạo nói rõ Người ấy là Vương-Quang-Kỳ chú ruột của Thất-Nương vậy. Người mở Ðạo mà chẳng biết Ðạo là gì hết, đi theo một tư-tưởng của nền chánh-giáo do Ðức Chí-Tôn định quyết tư-tưởng của Người ấy, và cả hành-tàng nếu chúng ta thấy, ta sẽ lên án là Tả-Ðạo Bàn-Môn chắc hẳn vậy. <BR>Lạ thay! Khi Bần-Ðạo quay lại dòm thấy nhiều bạn rơi xuống Bích-Hải khóc lóc, còn người đó bận Thiên-Phục, giống hình đội mão Giáo-Sư, lại áo tốt dắt vai, mão cầm nơi tay bận quần cụt ở trần đi ngật-ngờ, ngật-ngưỡng cười một mình không biết cười cái gì, đi ngang qua Bát-Quái-Ðài như không vậy. <BR>Ấy các bạn đủ biết, dầu hành tàng của người bề hữu-vi thấy trái hẳn nền chơn-giáo Ðức Chí-Tôn mà trọn tâm tín-ngưỡng Ngài ta đoán không đặng, người thọThiên-Phục áo mão dầu không thế gì mặc vô được, duy cầm nơi tay đi ngang vô Bát-Quái-Ðài không quyền-lực nào ngăn cản được. Chúng ta đến lấy bài học ấy, đặng để trong tâm, đừng phê- bình công kích. Thoảng ta có phận sự dạy-dỗ để dìu-dắt cả các phần-tử Thánh-Thể của Ðức Chí-Tôn và chúng ta có được quyền lấy oai-nghiêm của mình tìm phương thế nào dạy-dỗ đặng hiểu biết về phần hình-thể và phần hồn của toàn con cái Ðức Chí-Tôn; ngoài ra không có quyền gì công kích tự kiêu, mình bất quá là một phần-tử trong Thánh-Thể của Ngài mà thôi, không đặng quá tự-tôn tự-trọng. <BR>Cửa Thiêng-Liêng chúng ta có những linh hồn, thoảng may duyên tạo nhiều linh hồn nữa, tức nhiên ta có quyền năng dìu dắt con cái của Ðức Chí-Tôn trở về trong đường lối khai phá của Người, ấy là phận sự của chúng ta đó. <BR>Phận sự, khi nào gọi đến phận sự thì không có quyền sở hữu chi riêng của mình nơi đó; chẳng phải quyền hành riêng tư của mình, thì không có lý do đượợcó lý do đượi riêng của mình nơi đó; chẳng phải quyền hành riêng tư của mình, thì không có lý do được tự-kiêu. Tự làm phận sự, nếu nói chánh đáng nữa thì bất quá là cái máy Thiêng-Liêng của Ðức Chí-Tôn, mạnh yếu tại nơi người điều khiển, không phải tại chúng ta có quyền tự-chủ tự-kiêu gì mà đọat được. Chúng ta có quyền thay thế làm Thầy, làm Cha của con cái Ðức Chí-Tôn, chúng ta không có quyền làm chủ sự đày đọa, bắt họ làm nô lệ. Chẳng phải vì công- nghiệp vĩ-đại hay là công-nghiệp tối cao của mình mà trở lại khi rẻ các chơn-linh xuống thế-gian nầy, nếu các bạn không giữ cho nó công-bình ấy cũng không phương thoát khỏi tội đó. Bỡi nó là phương-pháp trị loạn vậy. <BR>Có điều thảm trạng hơn hết là có nhiều kẽ đi đến nơi, biết mình đi không được đến bờ, khóc lóc rồi trở lại. Cả thảy tưởng-tượng coi, họ cốt yếu tái kiếp làm người để trả oan- nghiệt của họ là vì lẽ đó. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 12 tháng 9 năm Mậu-Tý ( 14-10-1948 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Bần-Ðạo giảng tiếp con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. Kỳ rước Bần-Ðạo đã đi đến Bát-Quái-Ðài, tưởng cả thảy đều nhớ. Hôm trước Bần-Ðạo chỉ giảng về bài học của chúng ta khi vượt qua khổ hải để đến Bát-Quái-Ðài. <BR>Hôm nay, Bần-Ðạo giảng tiếp tại sao chúng ta lên Bát-Quái-Ðài bằng con đường khác hơn con đường những kẻ đã đến. Vì những kẻ khác bị một cây cầu ngăn cách giữa khổ hải và Bát-Quái-Ðài, cầu ấy buộc họ không thế gì đến Bát-Quái-Ðài phải thoái bước, sự thảm trạng không thể gì tả được. Sự thối bước đó diễn tiến trước mắt, chúng ta không có người nào cầm giọt lụy của mình đặng, ngó thì đau khổ vô ngần. <BR>Vậy kiếm hiểu coi Bát-Quái-Ðài ấy là gì? Phải chăng là Tòa-Tam-Giáo của Ðức Chí-Tôn do Thánh-Ngôn để lại. Chúng ta quan-sát coi trạng thái. Muốn đến Bát-Quái-Ðài chúng ta phải qua ao Ô-Trì, chúng ta thấy Bát-Quái-Ðài ở dưới trồi lên trước mặt chúng ta; chúng g ta; chúng có cửa Phật mà thôi. Cả bảy cửa kia Quỷ giữ không cho ai qua lại, không có lực quyền nào đi ngang qua đặng. Ca dòm phía dưới thấy Ðại-Hải mênh mông, nước cuồn-cuộn xanh như biếc, sóng dợn ba đào, mỗi làn sóng có đề chữ " Khổ ". Chúng ta chia ra đi trên ấy, chúng ta thấy dợn hào-quang nổi lên dữ tợn lắm! Mấy chữ lớn là: Sanh, Lão, Bệnh, Tử. Làn sóng dợn lên rồi hạ xuống, mỗi làn đều có một chữ " Khổ ". <BR>Chúng ta thấy đau khổ trong buổi sanh, thấy làn sóng rồi chúng ta thấy khổ nhục, khổ dữ lắm! Mỗi làn sóng đều thấy khổ. Thử nghĩ Ðại-Hải như thế nào thì khổ hải là cả nước của chúng ta như thế ấy. <BR>Nếu chúng ta xin phép Ðức Chí-Tôn vô đài ấy, chúng ta biết trước rằng đó là Tòa Tam- Giáo Ngọc-Hư Cung, chúng ta được hiểu trước hết, nếu Ðức Chí-Tôn cho vô thì chúng ta chẳng phải đi ngang qua cầu như những người kia vậy, con đường ta đi khác hơn. <BR>Chúng ta tưởng-tượng rằng đường Bần-Ðạo dắt cứ đi, đi trên con đường Hằng-Sống. Con đường nầy khác hẳn với con đường kia, chúng ta giong ruổi trên con đường Thánh, cho nên chúng ta muốn đến tức nhiên chúng ta sẽ đến. <BR>Chí-Tôn có Bát-Quái-Ðài, chúng ta ở ngoài thấy mênh-mông hào quang chiếu diệu, một nhà tám cửa. Khi chúng ta vô rồi, đài ấy biến mất, chỉ còn Càn-Khôn Vũ-Trụ chung quanh chúng ta. Ðài ấy vẫn xoay, xoay mãi; mà ta biết rằng đài ấy là Tòa-Tam-Giáo. Chúng ta không thấy trạng thái cái hình thể nó ra sao, khi chúng ta đến hào quang chiếu diệu xông lên làm như ngọn lửa vậy. <BR>Lửa ấy chẳng phải là lửa thật, nó là hào quang cho ta thấy trước rồi nó biến mất đi. Kế thấy một cây cân Công-Bình hiện ra trước mắt chúng ta , rồi cũng từ từ biến mất. Chúng ta thấy mình chẳng khác nào như khán giả đứng trước đài kia coi cả kiếp sanh chúng ta từ trước, nó sẽ hiện lại trước mắt chúng ta, không điều gì sót, phải chăng kinh Phật gọi nơi ấy là Minh-Cảnh-Ðài, chớ không phải kiếng. Trước mặt chúng ta, chúng ta thấy khi trước chúng ta làm những việc gì nay nó sẽ chiếu lại cho xem chẳng khác gì như mình xem tuồng hát bóng vậy. <BR>Mỗi khi mình hành động gì trong kiếp sanh khi xưa, hôm nay đều ngó thấy trước mặt; và cân ấy tùy theo nên, hư, tội phước mà hiện tượng ra hết thảy; quyết đoán một cách công-bình không sai chút nào hết. Phải chăng đó là huyền-bí của Tòa Thiêng-Liêng ấy? <BR>Vậy hành tàng đã có trước mắt, luật Tam-Giáo chẳng hề sai chạy. Kiếp sanh đã làm gì, Ðời hay Ðạo, mặt Luật Thiêng-Liêng không sót một điều. Chúng ta muốn coi cái Bí-Pháp sửa trị ra sao, đi vô đó thì biết. Những người khác họ đi đường nào chúng ta không ngó thấy, khi vô trong Ðài rồi, họ cũng như mình, đồng thể như mình; nếu họ vô rồi không phân biệt họ được nữa. Ngó thấy quyền-pháp trong Ðài ấy tình trạng rất ngộ-nghĩnh, hào quang chiếu diệu. Khi bước lên cây cầu đứng rồi, thấy chung lộn với nhau, vạn-vật người đi ngang qua đấy. Có một điều ngộ-nghĩnh là chúng ta thấy Nam hóa Nữ, Nữ hóa Nam không còn hình ảnh nữa. Ðến bây giờ trong đài ấy hiện ra hai ánh lửa: Nếu người nào thiếu .g thương yêu không biết thương mình, không biết thương người - nếu phạm vào luật thương yêu ấy thì dầu Nam cũng phải hóa Nữ; Nữ đã trọn kiếp tu, thật hành nghiêm luật thương yêu đó thì đặng hóa Nam. Có một điều ta nên để ý là không biết lúc nào họ ra cửa; khi họ ra không biết họ ra cửa nào, chúng ta ra ra chỉ biết mình thôi, không thể gì đoán được mấy người kia. Nếu có đoạt phẩm-vị họ chỉ biết lấy họ mà thôi. Họ thành Tiên, thành Phật cũng tại đó. Khi họ ra Nam hóa Nữ, nếu họ có tội tình gì thì bắt họ phải trở lại đầu kiếp. <BR>Dầu cho hình luật định họ phải đầu kiếp, nhưng họ còn quyền duy chủ của họ nữa, không có quyền luật nào buộc họ phải đầu kiếp liền được. Họ đặng vô Ðài ấy 1200, 2400 tới 3000 năm ở đó an nghĩ vui hứng. Ngày giờ nào biết ta có thể đầu kiếp trở lại đặng chuyển Pháp đến giáo Ðạo, hành Ðạo - chừng ấy chúng ta ra khỏi Niết-Bàn đặng đầu kiếp. Ngày ấy chúng ta định cho chúng ta chớ không phải Ngọc-Hư-Cung định cho chúng ta, ta có quyền tự chủ khi đã định nơi cõi Hư-Linh, còn khi mang xác phàm nầy rồi, thì mình không định được nữa! <BR>Có nhiều Ðấng Thiêng-Liêng đến trọn một kiếp sanh mà không làm gì được lại phải đầu kiếp. Ấy vậy chúng ta nên kể trong sử của chúng ta từ thử đến giờ, nhứt là Ðạo-Giáo họ để tâm-thần tìm cho nhơn-sanh một thuyết, thuyết ấy không đúng với chơn-lý Thiêng - Liêng chút nào. Họ lập thuyết là phân chúng sanh ra Nam Nữ, làm ra khuôn-khổ " Nam Nữ thọ thọ bất thân ", cả nền Tôn-Giáo tạo ra Pháp-Giới bất công là Nữ bao giờ cũng chịu thiệt thòi hơn Nam. <BR>Ðạo vợ chồng ở trên thế gian nầy chúng ta nên cẩn thận để ngày kia về đến Bát-Quái- Ðài khỏi thất lỗi với vợ. Nếu người vợ đối tròn bổn-phận với mình thì họ được hóa Nam, chừng ấy là người bạn mật thiết với chúng ta. Thoảng như chúng ta làm sai với bạn chúng ta, thì ngày kia bạn ta trách ta rằng: Tôi xuống trần chung sống với bạn, những cảnh khổ bạn không dìu dắt tôi, bạn còn hất-hủi tôi nữa. Câu trách ấy ta phải chịu không thể gì trả lời được. <BR>Vì cớ cho nên Phật-Giáo cho Nữ đồng quyền Nam, tôi nói quả quyết rằng: Chừng nào chúng ta thấy nơi mặt thế nầy đoàn em Nữ phái mình biết sợ, kiêng nễ Pháp-Luật thì nó cũng như Nam vậy. Nếu bạc đãi nó, hủy bỏ nó, không đồng sống dìu-dắt nhau, ngày giờ đến Bát-Quái-Ðài nó hóa Nam, dòm lại nó là người bạn quí nhứt của mình - cũng chịu đau khổ trọn kiếp sanh - chúng ta tưởng lấy làm đau đớn không giúp được , trái lại còn khi rẻ gớm ghiếc, chúng ta đến sẽ thấy chỗ đó không còn Nam Nữ nữa. <BR>Hư-Linh kia quả quyết rằng: Có nhiều bạn Nam ta quen biết, đầu kiếp Nữ tại thế-gian nầy, không biết là bao nhiêu, nhiều lắm! Có các Ðấng cao siêu đến Ngươn Tứ-Chuyển nầy đặng tạo hình các chơn-hồn. Họ đến tại thế đặng chuyển thế. Dầu Nam Nữ ở các Cung cũng đến tại thế gian nầy, làm đàn bà đặng thay các sắc dân ấy để chuyển thế. <BR>Chơn thật nơi cõi Hư-Linh kia không phân biệt Nam Nữ. Ðức Chí-Tôn nói, Nam không được lấn quyền hành hơn Nữ, Nam Nữ đều con của Ðức Chí-Tôn hết. Nói như thế ta biết không có gì lạ. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 19 tháng 9 năm Mậu-Tý ( 21-10-1948 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðêm nay chúng ta rủ nhau dục-tấn trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. Trước Bần-Ðạo đã đắt chư Hiền-Hữu, chư Hiền-Muội vào Bát-Quái-Ðài chung chịu với các bậc Quỉ-Nhân hay Nguyên-Nhân. Tưởng khi chúng ta vào đó, mỗi đứa chắc hẳn rằng sẽ được gặp nhiều người bạn quen có thâm tình yêu mến chúng ta. Trước khi chúng ta ra khỏi Bát-Quái-Ðài rồi không còn hình-thể nhơ-nhớp như trước nữa, bỏ bảy khí chất tạo thành hình-thể chúng ta. <BR>Nhờ đi ngang qua Bát-Quái-Ðài, bước Thiêng-Liêng ấy, Bần-Ðạo tả cho chúng ta rõ con đường đi ấy không phân biệt Nam-Nữ; còn cả thảy hình-hài thể-chất của chúng ta, nhờ huyền-diệu ấy mà tiêu hủy, nó biến thành đạo hào-quang. Chúng ta dòm lại, Bần-Ðạo quả quyết rằng chúng ta tưởng như thể xác nầy là gió bụi. Chúng ta không còn mặc một mảnh áo hay mảnh vải gì khác nữa, chúng ta sẽ trầm lộn với đạo hào-quang vinh diệu kia che phủ. Khi chúng ta ra khỏi Bát-Quái-Ðài rồi thấy vui sướng không tả được. Phải chăng nơi ấy là nơi chúng ta đã đoạt đặng Thánh-Thể ta; nhà Phật gọi Tiên-Phong Ðạo-Cốt. Khi ra khỏi Bát-Quái-Ðài, các bạn chúng ta ở trong Bát-Quái-Ðài không có người nào là không bạn với chúng ta, chẳng bao lâu nữa các vị ấy là thân nhân của chúng ta. Ðây rồi chư Hiền-Hữu, chư Hiền-Muội còn ba điều vui hơn nữa; ba hạnh phúc mà chúng ta không bao giờ hưởng được nơi mặt thế nầy. <BR>Chúng ta đi, chúng ta dục tấn tới con đường Thiêng-Liêng ấy, con đường nầy là con đường chúng ta phải đi. Duy có một điều đi trên con đường chúng ta đã đi, con đường quen nầy chưa gặp trong Bát-Quái-Ðài có người nào ác hết - dầu biết hay không biết chẳng hạn - khi về cảnh ấy, không Ðấng nào xa lạ với chúng ta, không phải một loài với chúng ta; mà lại trong Bát-Quái-Ðài có cả thân nhân chúng ta đó vậy. <BR>Một điều chúng ta sẽ ngạc nhiên hơn hết là : Chúng ta đi trên con đường Thánh nầy thấy những hạng lãnh-đạm ấy cũng mừng rỡ, cũng vui thấy nhau vậy; nhưng không bằng những người đi qua cầu Bát-Quái-Ðài rồi. Khi chúng ta tưởng-tượng đến các Ðấng ấy thì họ sẽ nghinh tiếp mừng rỡ chúng ta, mừng rở một cách nồng-nàn như người thân của họ vậy, và họ còn ứa lụy nữa. Trong Ðài tiếp rước mừng rỡ tôn trọng ấy, chúng ta chưa thấy vị Ðế-Vương nào tại thế-gian nầy mà hưởng được đặc ân ấy ! <BR>Chúng ta tự hiểu rằng: Cõi Thiêng-Liêng Hằng-Sống kia không phải để rước những vị Chí-Thánh mà thôi, mà cảnh Thiêng-Liêng vinh diệu kia thoảng chúng ta biết tự tu thân giải oan nghiệt, tội chướng thì đoạt đặng chơn huệ tinh-thần của chúng ta vậy. Một điều chúng ta đừng tưởng họ ganh-ghét chúng ta, sự vinh-hiển của họ có bao nhiêu, thì mình cũng được vui hưởng bấy nhiêu như họ vậy. Tới cửa đó hết sự ganh-ghét, giành-giựt hiềm thù với nhau. Cảnh đó là cảnh vui hưởng hạnh-phúc chung với nhau. Chúng ta thấy vật loại cũng có tình đời với chúng ta; có một cảm-tình không thể gì tả đặng, như loài chim chóc, thú cầm cây cối đều có thể trong tinh-thần của chúng ta một thâm tình quen biết nồng-nàn đặc-biệt với nhau. Con người ở thế gian nầy gọi Nam-Thanh Nữ-Tú; nhưng Bần-Ðạo quả quyết rằng: Thế gian nầy không có; nếu có, thì cũng chẳng đẹp bằng. Ở trên đó, không người nào không xinh. Nơi cảnh ấy không cần gì ăn mặc, họ muốn thì hiện tượng có. Tỷ như mình muốn cái gì đẹp thì có cái nấy, nhứt là mấy cô nhỏ muốn chi đặng nấy. Cái kiếp chúng ta nơi cảnh nầy là cảnh giả. Chúng ta đoạt ý muốn một điều vui hơn nữa là những người thiếu-thốn nơi mặt thế nầy, nếu họ đoạt vị được, thì ngày đó họ vui hưởng biết bao nhiêu ! <BR>Chúng ta đến nữa, xa xa dòm tới một phương trời xanh thấy một Vân-Ðộng đẹp vô- biên vô-giới; không thể tả bằng mực hay bút nghiên được. Vân-Ðộng ấy hữu tình nồng- nàn với chúng ta làm sao đâu! <BR>Chúng ta thấy xa xa kia phất-phới một cây phướn theo chiều gió phất-phơ, màu chiếu diệu đầy hào-quang, mà cây phướn ấy lại quen; phướn ấy là tình cố hữu với chúng ta nữa. <BR>Bần-Ðạo dám nói chắc rằng những kẽ nào gốc-gác ở Tây-Ninh nầy đã lìa khỏi xứ sở lâu rồi, đến khi về tới Trảng-Bàng trực ngó lên thấy hình dạng Núi Bà xanh ngắt kia, bắt nhớ lại mọi cảnh đáo để. Bần-Ðạo nói cái tình của mình đối với cây phướn trước mặt kia, có muôn triệu sự mến yêu. Bỡi vậy nên chúng ta ngó thấy, thấy rồi dường như kẻ ấy muốn chạy sao cho mau đến Tây-Ninh, đến đặng thấy Tòa-Lầu nguy-nga chớn chở đẹp đẽ vô cùng. Tại đó cũng biến hóa vô biên nào nhà nghề, nào nhà kiến-trúc, làm cho cả tinh-thần phải gẫm nghĩ xem mê man, không có họa đồ nào vẽ được hết. Chúng ta thấy bước qua nền bên kia, chúng ta đi đó chẳng phải cát đất, nó là hào-quang chiếu diệu. Chúng ta vô Tòa-Lầu-Các ấy đủ các hạng người chúng ta quen thuộc hồi trước. <BR>Bần-Ðạo chẳng cần nói cả thảy cũng đều biết, nội bao nhiêu đó chúng ta sẽ biết cảnh đó thế nào, chúng ta được gặp bạn thân yêu không còn e lệ Nam Nữ nữa. Kìa bạn ôi! Bạn thân mến, không có gì ngần-ngại nữa. Tình thương chúng ta sống lại , ân-ái chập chồng, anh em xác thịt. Ðối với cảnh ấy, nó không nghĩa lý gì hết! <BR>Bần-Ðạo nói rằng cái luật thương yêu ấy, nó hiện tượng ra không phải vô nhơn-đạo, nó là hiện tượng tình hạnh-phúc lớn lao, làm cả mấy người dòm thấy hiểu hạnh-phúc, vui hưởng cái tình ấy, họ để cái thâm tình nơi cảnh ấy. Có một điều quyền-năng vô tận mà chúng ta không hưởng được - chúng ta không thể hưởng được cảnh ấy nơi thế-gian nầy. Ngộ-nghĩnh thay, tỷ như chúng ta đã lưu-lạc cõi xa, khi Bần-Ðạo về đến thấy cảnh ấy, thấy nó nồng-nàn thâm-thúy biết bao nhiêu. Họ mừng rỡ tiếp rước, Bần-Ðạo nói: Nơi cảnh ấy chúng ta muốn gì đều có trước mắt, nên giờ khắc nầy chúng ta vừa tưởng muốn người bạn nào thì sẽ có người bạn ấy ngay. Bần-Ðạo căn dặn một điều đặng ngày sau về cõi Thiêng-Liêng khỏi ân-hận là Vợ-Chồng với nhau, Bần-Ðạo nói đồng ý-kiến hay không là về tâm-lý, để về đến cõi ấy rồi ân-hận. <BR>Bần-Ðạo khó tả được vì sự thương yêu của họ còn mặn nồng yêu ái hơn nữa. Những hạnh-phúc đã qua, họ rớt giọt nước mắt đau thương. Trong thế-gian làm người một trăm năm, còn cảnh kia, đời đời kiếp kiếp. Chúng ta đi tới vô cửa, họ sẽ dắt chúng ta đi tới nữa thấy vui hớn hở vào thân ta. Không biết vui hưởng thế nào, có phải chăng là nhờ nơi cửa Ðạo. <BR>Gọi là Cực-Lạc Thế-Giới, ngoài cảnh đó ra Bần-Ðạo chưa tìm được cảnh nào hơn cảnh ấy, chỉ có nơi đó mà thôi. Phật gọi là Cực-Lạc Thế-Giới. <BR>Chúng ta vào trong cũng thấy một cái Ngai, đến trước Ngai vinh diệu ấy, chúng ta vừa dòm lên dường như có một Ðấng, Ðấng ấy chúng ta có thể gọi là Bà Già. Nếu chúng ta tưởng một vị Tiên-Nữ, thì có một vị Tiên-Nữ. Muốn thấy già thì già, muốn thấy trẻ thì trẻ rất huyền-diệu, chúng ta được vào, vô thấy bà Mẹ mình. <BR>Ông Nội dòm lên cũng thấy Mẹ; cháu nội dòm lên cũng thấy mặt Mẹ. Bỡi vậy cho nên cả tình ái của mình đều thấy cả nghiệp năng yêu-ái của mình. Ở thế-gian nầy, Mẹ hay chửi mắng rầy la, khi chúng ta về cảnh ấy thấy người Mẹ có nhơn tình làm sao đâu, chứ không phải như các bà Mẹ ở thế-gian nầy vậy. <BR>Hễ khi thấy Bà rồi, cả tình ái xưa không thể gì tả ra hình-trạng được, rồi tình ấy buộc chúng ta dầu đứa nào cứng đầu bao nhiêu mà khi thấy cái thâm-tình cao trọng của bà Mẹ cũng phải đổ lệ rơi châu. Bần-Ðạo dám chắc có nhiều người tin Ðạo, hiểu Ðạo mà chưa biết. Thử hỏi Ðức Di-Lặc Vương-Phật, dầu Ngài đến bực cao trọng bao nhiêu cũng là con, nghe ra dường như Chưởng-Quản các nơi do quyền của Ðức Di-Lặc; còn Phật-Mẫu nơi Cung Tạo-Hóa-Thiên là Mẹ của chúng ta. Có một điều Bần-Ðạo chẳng dám nói. Muốn biết cái tình Mẹ yêu con như thế nào? Chúng ta thấy tượng của Phật-Mẫu, Ðức Di-Lạc quì đàng sau lưng chấp hai tay đưa lên đó, dầu Bần-Ðạo không tả hai nghĩa lý ấy, cả thảy cũng đều hiểu quyền-năng bực nào, nghĩa là Mẹ cũng vẫn là quyền Mẹ. <BR>Trái ngược lại, cầm quyền vi chủ mà Bần-Ðạo làm con phải hiếu hậu vi tiên, quyền năng ấy cũng để là Mẹ. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 26 tháng 9 năm Mậu-Tý ( 28-10-1948 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Hôm nay Bần-Ðạo giảng tiếp dục tấn trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. <BR>Trước khi tiếp, Bần-Ðạo nói rõ cái chí hướng của Bần-Ðạo thế nào mà từ trước đến nay Bần-Ðạo giữ căn bản đặng rủ các bạn đi cùng Bần-Ðạo trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. <BR>Cả thảy các bạn Nam cũng vậy, Nữ cũng vậy . Có một điều làm cho Bần-Ðạo ái ngại lo-lắng hơn hết: Trước khi mở nền Ðạo, đã có định phận đặng đi độ những chơn-hồn Thánh-Thể của Ðức Chí-Tôn, nhứt là mấy anh mấy chị niên cao kỷ trưởng. Bần-Ðạo lo- lắng với nhiều điều hơn hết; vì cớ cho nên Bần-Ðạo giảng dục tấn trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống, cốt yếu là để cho có địa vị trước mặt cả Thánh-Thể Ðức Chí-Tôn, nhứt là mấy anh mấy chị lớn biết con đường đi, hiểu rõ thấy trước mặt dường như mình đã biết rồi. Ðịnh tinh thần, đừng mờ mệt, áy náy, sợ sệt, ngập ngừng. Ðường mình đi quen, đặng tức nhiên mình sẽ đi mạnh bước trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. <BR>Bần-Ðạo cùng các bạn kỳ trước đã ghé nơi Cung Tạo-Hóa-Thiên tức Tòa Thiên-Cung Phật-Mẫu là Diêu Trì Cung. Bần Ðạo có nói một điều làm cho chúng ta nên suy nghĩ nhiều là: " Huyền-bí vô biên của Phật-Mẫu ". <BR>Bần-Ðạo nói sơ lược quyền năng thế nào, mà khi chúng ta vào kiến diện Ngài, ta ngó trên mặt Ngài, ta thấy mặt Bà Mẹ ta, sanh ta, đương như buổi sống, đương lo buổi trở về. Bần-Ðạo tưởng ngó thấy Bà Mẹ sanh Bần-Ðạo, tưởng cả thảy cũng đều ngó thấy Người Mẹ của họ vậy. <BR>Nếu lấy theo cái trí học tưởng-tượng, không biết con mắt Thiêng-Liêng có chiếu hình Mẹ ta chiếu diệu ra không? Hay là huyền-điệu vô biên của Phật-Mẫu cho chúng ta thấy như vậy. <BR>Bà Mẹ hình hài chúng ta đây, là nhơn-viên của Ðức Phật-Mẫu bên phái Nữ đó. Phái Nữ ráng để tâm nghe điều ấy, là nhơn-viên mật thiết của Ðức Phật-Mẫu, trước khi để tại thế-gian nầy một hình-hài vào .g mình sản-xuất, tức nhiên là Phật-Mẫu đã giao quyền năng Tạo-Ðoan trong tay mình đó vậy. <BR>Chẳng cần nói cái vinh-diệu của người đàn bà khi người con ấy nên người, biết dục tấn trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. <BR>Mình về tại Cung Diêu-Trì, dòm lên thấy tượng ảnh của mình không vinh-diệu nào bằng cái vinh-diệu ấy. Có điều trọng hệ là dầu Nam, Nữ cũng vậy ráng giữ một điều nầy: Coi chừng đừng thất hiếu với Cha-Mẹ. Ngày mình ngó thấy hình ảnh của Ðức Phật-Mẫu thì thấy người Mẹ nhơn từ, hiền-hậu vô cùng, hạnh-phúc mình được hưởng đó. Còn trái ngược lại, nếu ta thất hiếu, thì dòm vào hình ảnh của Phật-Mẫu, ta thấy nét mặt nghiêm- nghị và lãnh đạm, chúng ta sẽ hết sức đau khổ đó! <BR>Bây giờ chúng ta đi vô đến cảnh ấy, muốn cái gì đặng cái nấy, vì cớ cho nên Ðức Phật Kim-Cang, khi đoạt Ðạo, có đi vào cảnh ấy có để một câu: " Thơ tượng hành khúc " là Chơn-Thần ấy vậy. Bỡi nơi cảnh ấy, hễ mình tưởng cái gì, muốn cái gì thì được cái nấy. Nếu mình chưa thỏa mãn trong mấy ngàn kiếp sanh thuở trước, mà khi mình được hữu hạnh hữu phước về đến Phật-Mẫu được, thì chừng ấy chúng ta muốn cái gì, nó sẽ hiện ra để làm cho chúng ta thỏa mãn cái tinh thần, cũng như cái hạnh phúc ở thế gian nầy vậy. <BR>Loài người tìm mãi hạnh-phúc của kiếp sanh, mà trong kiếp sanh không bao giờ đoạt được. Chúng ta ngó thấy khi trước trong Ðạo-Sử để lại, nếu chúng ta muốn biết Ðạo Minh- Châu chúng ta đều ngó thấy trước mắt, có một điều chúng ta có đi thì mới biết. Còn tánh tọc mạch nghe nói nơi Diêu-Trì-Cung có Vườn Ngạn-Uyển, mà Vườn Ngạn-Uyển ấy ra sao? Trong kinh luật có nói: " Mỗi mạng sanh con người đều có một bông nở trong Vườn Ngạn-Uyển, mỗi khi bông ấy héo rụng tức nhiên là có một người chết ". Tại thế nầy gọi là chết chớ không phải chết, loài người không bao giờ chết cả. Chết ấy là chúng ta thay một cái áo để ngoài, vào nhà tắm, tắm rồi ta mặc lại nữa! Sự sống chết như thay đổi cái áo kia vậy thôi. Trước mắt chúng ta, hiện-tượng hào quang chiếu diệu một vườn hoa đẹp-đẽ đủ màu, vườn hoa ở cảnh Thiêng-Liêng ấy không phải như vườn hoa ở thế-gian nầy đâu. Bông hoa Thiêng-Liêng ấy sẽ sống một triệu lần do nơi quyền-năng biến hóa của nó, và nó sẽ hiện-tượng biến hóa trước mặt ta vô cùng tận vậy. Bỡi vì, nó thay đổi màu sắc rực- rỡ vô biên, cho nên mỗi phen kiếp sanh tại thế nầy, đường tấn hóa trên con đường trí- thức tinh thần, mỗi khi nhơn-loại tấn triển lên thì Vườn Ngạn-Uyển nó sẽ đổi hình đổi tướng một cách đẹp-đẽ vô ngần. <BR>Nghe trong kinh luật nói: Nơi ấy là nơi Vạn-Linh hay nơi Ngọc-Hư-Cung hoặc là nơi Cực-Lạc Thế-Giới, nếu chúng ta tưởng-tượng thì nó sẽ hiện-tượng ra trước mặt chúng ta, có một điều là kẽ tọc mạch muốn đi tới đặng biết cái hướng của mình thế nào. <BR>Khi dòm lại thế-gian phía sau lưng hiện-tượng trước mặt chúng ta dường như con sông đại-hải và thấy bờ sông bên kia người ta đứng muôn trùng thiên số không thể nào đếm được. Còn phía xa mù tịt bên bờ sông đông đảo vô cùng, mắt ta không thế nào trông thấy và đếm được. Chúng ta thấy xa xa thiên hạ vô số bên kia bờ họ đương khóc than đau khổ vô cùng. Có một điều làm người tọc mạch ngạc nhiên hơn hết là không biết họ sao mà đông đảo. Bên bờ sông bên nây Nam cũng có, Nữ cũng có; bên bờ sông bên kia Nam cũng có Nữ cũng có, nhưng họ cứ dòm chừng nhau ở bên mé Thiên-Cung. Họ buồn rầu như lo lắng, như đợi chờ ngày tái kiếp, muốn đi nữa đặng mà sống. Thương thay người mé bên kia sông dòm qua mé bên nây sông, thấy họ thảm đạm khóc lóc, buồn rầu không biết bao nhiêu mà kể. <BR>Nam cũng vậy, Nữ cũng vậy, ráng để tâm mà nghe một điều nầy là một điều bí-mật trọng yếu cho kiếp sanh nên hiểu kìa. Ở mé bên nây thiên hạ hào-quang chiếu diệu đẹp- đẽ vô cùng, còn ở mé bờ bên kia sông thấy hình thể họ khô khan, đau thảm, tiều-tụy và buồn rầu. <BR>Hỏi vậy bên nầy làm gì dòm bên kia lại khóc, bên kia dòm qua bên nây lại đau khổ? Ðó là luật thiên-nhiên vẫn có một. Vì luật thương yêu mà những người đứng bờ sông bên kia dòm qua, bên nây dòm lại - là những người trước kia đã có tình thương yêu với nhau mà những khi có sự trắc trở nhơn tình nên họ bị quả kiếp mà họ phải tự sát lấy họ. Người đàn bà nào tự vận hay người đàn ông nào tự sát, rồi người nào có thiệt .g thương yêu chơn thật ấy, trước đã xuống Uổng-Tử-Thành để đầu kiếp mà trở lại căn quả, vì không trọn căn số của mình, còn niên kỷ bao nhiêu cũng phải trở lại đầu kiếp. Vừa đến tuổi cập kê Nam Nữ đôi bên vừa có tình-dục đã phát động ra thì là chết, làm cho chết. Dầu hai đàng đứng trước mặt nhau cũng không khi nào làm chồng vợ với nhau đặng. Chừng ấy người trọn .g thương yêu chơn thật thì Ðức Phật-Mẫu siêu độ cầu rỗi với Ðức Chí-Tôn, đem vào cảnh Thiêng-Liêng Hằng-Sống. Còn người nào không biết tình thương, thương bằng tình thương giả dối xảo trá phải đầu kiếp trao lại từ người. <BR>Kiếp người hữu-hình, đời người vô-hình, xây nhau cả năm mười kiếp thiên trùng đau đớn đáo để. Nếu biết con đường Thánh vào ở nơi đó, thì trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống là con đường Ðạo hay là con đường giác-ngộ mà thôi. <BR>Chúng ta dòm bên kia thấy họ đau khổ, họ chỉ mong cái ước vọng của họ đoạt thành, nhưng tuyệt vọng! Họ cũng phải đành chịu vậy thôi. Chúng ta ngó thấy tình-trạng nầy làm cho kẽ ấy ngày đêm mơ-mộng, họ mong ước sao qua khỏi con sông ấy, Bần-Ðạo tưởng là sông Ngân-Hà đó vậy. Chúng ta dòm xuống mặt bờ sông bên nây giữa con đường, khi chúng ta phải đi ngang qua đó, dòm lại thấy Bát-Quái-Ðài đứng giữa không trung. <BR>Con sông ấy có tám đạo hào-quang mù-mịt chiếu ra tám cửa, chúng ta dòm tiếp trong các đạo hào-quang đều có tượng hình ảnh vạn-vật cả thảy. <BR>Bên bờ sông kia có một chiếc thuyền, thuyền ấy của Ðức Phật-Quan-Âm Bồ-Tát, đã vâng lịnh Ðức Di-Lạc-Vương-Phật đi độ sanh, thuyền ấy thường qua qua lại lại; vì cớ cho nên bờ bên nây ngó bờ bên kia như mơ-mộng để trông chờ. Tôi tưởng bài học nầy ai biết được quyền-năng vô biên ấy, ngó lại kiếp sống của mình, ngó thấy cả trạng thái đương nhiên nó không phải là cảnh phàm nầy vậy. Mà mãi từ thử đến giờ, làm người ai có biết kiếm chỗ thật của mình không? <BR>Hại thay, họ không biết họ sống, họ không biết kiếp sanh của con người khổ não là thế nào. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 29 tháng 9 năm Mậu-Tý ( 31-10-1948 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðêm nay chúng ta lại tiếp tục tiến bước trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. <BR>Kỳ rồi, Bần-Ðạo rủ cả thảy các bạn đi Cung Diêu-Trì. Chúng ta lại còn rủ nhau ra trước Cung Diêu-Trì dòm trở lộn lại xem cảnh tục của chúng ta vừa thoát qua coi thế nào? Bần-Ðạo chỉ nói nơi xa-xăm của chúng ta đi qua, chúng ta thấy hình-trạng Bát-Quái-Ðài, dưới chân có Thất-Ðầu-Xà và dưới mình của Thất-Ðầu-Xà là khổ hải tức là cảnh trần của chúng ta vậy. Bên kia có liên tiếp mật thiết vô một nẽo sông Ngân-Hà, rồi Bần-Ðạo chỉ cho hiểu rằng: Từ khổ hải ấy về cảnh Thiêng-Liêng Hằng-Sống phải đi ngang qua sông Ngân-Hà, có một chiếc thuyền Bát-Nhã của Ðức Quan-Âm Bồ-Tát, vâng lịnh Ðức Di-Lạc Vương-Phật chèo qua lại Ngân-Hà và khổ hải đặng độ sanh thiên-hạ. <BR>Có một điều chúng ta để ý ngó lại tấm cửa Bát-Quái-Ðài, xuất hiện ra tám hào-quang chiếu diệu rực-rỡ và xoay tròn trong tám vạn sanh linh, đều có đủ tám cửa, có Bát-Hồn hiện ra đủ hết: Vật-Chất, Thảo-Mộc, Thú-Cầm, Nhơn-Loại, Thần, Thánh, Tiên, Phật. Chúng ta thấy các đẳng chơn-hồn ấy rải khắp trong Càn-Khôn Vũ-Trụ. Có điều đặc-sắc chúng ta để ý dòm coi người ta thế nào? Chúng ta ngó thấy các vật loại, nhứt là hạng bất động-vật cũng vẫn bình-tịnh trong Ðạo Hào-Quang ấy, xuất hiện ra mà không xao-xuyến dữ tợn. Ra khỏi một phần ba đường, bề xa xuôi của nó chúng ta không thế gì đoán đặng. Tỷ như ra khỏi cửa ấy ba bực, chơn-hồn ấy vẫn còn có thứ-tự, ra ngoài nữa thì lộn-xộn. Phải chăng nơi ấy Ðạo-Giáo cho là Kim-Bàn đó vậy, tức nhiên là nơi các chơn-hồn hiện ra. Còn các chơn-hồn nữa chúng ta ngó thấy trên đầu mỗi người có một Ðạo Hào-Quang, đặc sắc hơn nữa là trong ấy hiện ra một điểm linh-quang hiển hiện chơn-tánh kiếp sanh họ tức nhiên là vị Phật. <BR>Chúng ta quan-sát tìm hiểu ngó thấy trong mỗi người chúng ta có ba món đặc-sắc mà Ðức Chí-Tôn đã để vào hình ảnh con người là: Tinh, Khí, Thần. Thật ra thì ba vật là: Thú, Người và Phật. Thỉnh-thoảng có dịp Bần-Ðạo sẽ giảng-giải điều ấy cho biết nguyên-căn của người xuất-hiện nơi nào, đến đây để làm gì, và chết rồi đi đâu? <BR>Phải chăng cái cảnh của Ðức Phật Kim-Cang đã đoạt vị ( Vô thọ thường thức Diêu-Trì ) chúng ta đến đó ngó thấy tinh-thần tư-tưởng, hiện-tượng, chúng ta thấy bất quá là tin- tưởng Ðạo-Giáo. Bần-Ðạo dám chắc người nào đi tìm Ðạo mà có tâm định tưởng là thấy ngay. Chớ nếu đi theo Ðạo do Ðức Chí-Tôn dìu-dắt tới đâu thì hay tới đó, thành ra không phải tin tưởng, thì cái thế-giới vô-hình là con đường đã mở để dìu-dắt cả toàn nhơn-loại trong Càn-Khôn Vũ-Trụ không thấy được. <BR>Chúng ta thiết nghĩ, Ðức Chí-Tôn mở Ðạo cho chúng ta biết phân biệt Bí-Pháp Chơn- Truyền đặng đi theo Ngài, hay là theo thú - vì thi hài chúng ta là thú, không thể gì chối cãi được. <BR>Nếu chúng ta quan-sát trong cái bí-mật huyền-vi của Thiêng-Liêng Tạo-Hóa từ trong phẩm Tiểu-Hồi đến Ðại-Hồi; tới phẩm Thần, Thánh, Tiên, Phật thì con đường ấy đi không biết bao nhiêu thời gian mà nói. Thật sự từ hồi mới tạo trái địa-cầu nầy, tức nhiên mỗi địa-hoàn mới phôi thai, chúng ta có thể tính nó là 700 triệu năm. Tiểu-Hồi đến tại mặt thế gian nầy tạo hình ảnh vật loại thú cầm, cho nên cốt cách nhơn-phẩm, từ trong giác-hồn đi cho đến linh-hồn, tính ít nữa cũng 100 triệu năm. Con thú chúng ta đang mang nơi mình đây là con kỵ vật, nó lăn-lóc chết sống nơi mặt địa-cầu nầy, tới chừng nào nó có đặng nhứt điểm linh-tâm, thì Ðại-Hồi chúng ta đến nhập thể-phách của nó là thú thì nó tranh sống đủ điều, phải ăn phải mặc, đồng sanh dưới mặt địa-cầu nầy đặng bảo tồn sanh mạng, phải đối phó với áp-lực Tạo-Ðoan như: lửa, nước, gió, mưa, nóng nực, thú dữ v.v... <BR>Loài người cũng dữ, đã bảo tồn sanh mạng thì chiến-đấu không biết bao nhiêu là chiến-đấu, với tánh đức thú đã qua chẳng biết bao nhiêu thời gian chiến-đấu đặng sống. Con người giữ được nhơn-phẩm thì đừng để con thú ấy nó dữ đặng nó bảo-tồn mình, tức nhiên sẽ đày đọa mình. Mình ở giữa, trên kia là Ðức Chí-Tôn, dưới đây là thú. Hỏi mình có đủ linh-tánh bảo tồn danh-thể khỏi phải theo ai chăng? Không lẽ mình theo thú; thú là cái khí, cái khí là sự sáng-suốt khôn ngoan là linh-tâm mình vậy. <BR>Nơi trí mình đây, đương nhiên bây giờ chúng ta thấy cả huyền-vi bí-mật của Tạo-Ðoan một ngày kia, không khỏi trí óc của loài người có điểm quang-minh cực kỳ, họ sẽ đoạt được huyền-vi ấy. Bởi trí họ quá khôn ngoan vì vật-chất, trí ấy dục họ vô Ðạo, phản loạn lại linh-tâm và dục tánh, phản lại Tạo-Ðoan. Chính mình đứng trong hạng quyền-năng, tức nhiên khí ấy là quyền-năng khôn ngoan ấy do Ðấng Tạo-Ðoan ban cho, mà Ðấng Tạo- Ðoan tức nhiên là Ðức Chí-Tôn vậy. Ðức Chí-Tôn ban cho chúng ta hưởng cái khôn ngoan hơn vạn loại, mà loài người thường phản lại với Tạo-Hóa, trở nên tự-kiêu, tự-đắc. Sách Thánh, sách Phật nói: " Cái khôn ngoan của người là quỉ ". Hèn chi Ông Bà mình, nhất là người An-Nam, hể khi nào thấy đứa nào xảo trá, ngang ngược họ nói: " Thằng nó quỉ quái ". Cái khôn ngoan của mình là quỉ. Nếu nó dìu đường mình đi theo nó thì mong gì đoạt được ngôi vị cao trọng đối phẩm Thần, Thánh, Tiên, Phật mà Chí-Tôn đã hứa. " Nếu các con có thể hơn Thầy, thì Thầy cũng hạ mình cho các con đoạt đặng ngôi vị ", ấy là hàng phẩm của Ðức Chí-Tôn đối cả Chơn-Thần. <BR>Hại thay họ không muốn nghe, và không muốn biết, bỡi không dám biết mình sợ e cho họ không biết, nên Quỉ Tánh họ dục theo con đường thú, thành thử ra cái tấn tuồng tương-tàn tương-sát nhau tại thế-gian nầy đương nhiên. Chúng ta thấy tình-trạng khổ sở trước mắt là do nơi loài người mất nhơn-phẩm, mà theo tùng phục con thú, làm nô-lệ cho nó rồi họ chiến-đấu sát hại nhau như con thú rừng. <BR>Tương-tàn tương-sát nhau mà dành sống, đó là bài học để cho chúng ta biết và Bần- Ðạo còn thuyết nhiều nữa. Hôm nay chỉ nói sơ lược đặng mở trí để kỳ tới chúng ta có thì giờ đặng dục tấn trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 5 tháng 10 năm Mậu-Tý ( 5-11-1948 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðêm nay Bần-Ðạo giảng tiếp cuộc dục tấn trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. <BR>Hôm trước Bần-Ðạo rủ các bạn đình lại nơi Bát-Quái-Ðài để xem cái bí-mật huyền-vi của cơ tạo. Chỗ ấy là toàn cả Chơn-Thần của vạn loại biến tướng ra tạo thành Càn-Khôn Vũ-Trụ. <BR>Bần-Ðạo không cần tả, duy lấy cái bí-mật huyền-vi mà làm bài học, ngày nay Bần-Ðạo tả cái hình tướng nó ra cho rõ-ràng coi có phải Phật-Giáo gọi Kim-Bàn là đó chăng? <BR>Chúng ta day mặt ngó lại nơi cõi trần là khổ hải, liên hệ với sông Ngân-Hà, cõi Thiêng- Liêng, thì giòng sông Ngân-Hà có chiếc thuyền Bát-Nhã, người ngồi dưới thuyền ấy là Ðức Quan-Âm Bồ-Tát, vâng lịnh Ðức Di-Lạc Vương-Phật để đưa rước các chơn-linh đoạt Ðạo. Bần-Ðạo xin tả Ðài Bát-Quái ấy nó huyền-vi bí-mật làm sao. Trong tám cửa xuất hiện ra tám phẩm chơn-hồn, nó xoay tròn như bánh xe; chúng ta thấy chẳng khác cây đèn pha nơi mé biển, hễ có xoay thì thấy tám đạo hào-quang chiếu diệu khắp cả Càn- Khôn Vũ-Trụ. Cái tôn nghiêm không thể tả, mặt Thiêng-Liêng huyền-bí vĩ-đại làm cho kinh khủng sợ-sệt, bỡi hào-quang chiếu diệu ấy nó lẫn lộn trong khối sanh-quang. Cái hình- trạng các chơn-thần như chúng ta thấy ở mặt thế-gian nầy vậy; dầu thú-cầm, thảo-mộc, nhơn-loại, chơn-thần hình tượng nó vẫn tốt đẹp như thường, không phải như xác thịt thú- chất chúng ta vậy. <BR>Hễ tám đạo hào-quang ấy soi tới đâu thì tám phẩm chơn-thần đều cuồn-cuộn chiếu diệu ra; lớp thì đi, lớp thì về; lớp vô, lớp ra muôn trùng vạn điệp không thể gì tưởng- tượng được. <BR>Vả chăng trong Càn-Khôn Vũ-Trụ có nhiều Tam-Thiên Thế-Giới, Tứ-Ðại Bộ-Châu, Thất- Thập Nhị-Ðịa. Ngoài cảnh giới ấy, thế-giới nầy qua thế-giới kia, có nhiều thế-giới chưa biến hình-tướng cả thế-giới, chưa có Vạn-Linh Vũ-Trụ. Chúng ta lấy sự so-sánh gọi là chủ quyền hơn hết là trong phần 72 quả địa-cầu có nhơn-loại ở - chúng ta tưởng-tượng trái đất nầy bề ngang có 10 ngàn cây số, chúng ta chỉ lấy một tấm ban-gian chúng ta cân thử thế giới chỉ xa chúng ta 280 cây số, mà xa trái đất chỉ có một tấc thôi. Chư Hiền-Tỷ, chư Hiền Muội tưởng-tượng Càn-Khôn Vũ-Trụ lớn vĩ-đại. Lấy mặt Thiêng-Liêng mà thấy càng sợ-sệt, thì ngoài ra chúng ta không thể nào thấu đáo đặng những chơn-hồn biến hóa ra Vạn-Linh. Chúng ta ngó lại coi trước Diêu-Trì-Cung nguy-nga đẹp-đẽ vô cùng, bên mặt có thế-giới, bên trái cũng có thế-giới chẳng khác, nơi cung giữa cũng chiếu diệu hào-quang như trước mặt chúng ta đó vậy. <BR>Tưởng cả thảy muốn biết trước Diêu-Trì Cung, ba cung ấy là gì? Bần-Ðạo nói rõ : Cung giữa trước Diêu-Trì-Cung là Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa, bên mặt là Cực-Lạc Thế-Giới, bên trái là Ngọc-Hư-Cung. <BR>Tuy vân chúng ta thấy, với con mắt Thiêng-Liêng Bần-Ðạo nói quả quyết rằng: Ðường xa muốn đoạt đến muôn trùng xa thẳm, chúng ta thấy đặng là gì tại Cung-Diêu-Trì, chúng ta muốn cái gì thì được cái nấy. Muốn đoạt đến Bát-Quái-Ðài như chúng ta thấy khi nãy chẳng phải dễ. Kim-Bàn chúng ta thấy con đường muôn trùng mà không thể gì quan-sát và tưởng-tượng được. <BR>Bây giờ chúng ta chung vô cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa, rồi lần-lượt qua hai cung kia. Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa, Ðức Chí-Tôn để ở thế-gian nầy cho chúng ta hiểu biết hai chữ Hiệp-Thiên đem để trong cửa Ðạo, tức nhiên đem hình-tượng để nơi mặt thế-gian nầy - ấy là nơi ngự của Tam-Trấn Oai-Nghiêm, là nơi của các Ðấng trọn lành đóng đô nơi đó. Chẳng phải nơi mặt địa-cầu nầy thôi, trong Tam-Thiên Thế-Giới, Thất-Thập-Nhị Ðịa-Cầu cũng vậy, đều có Ðại-Diện của mình nơi đó đặng để bào chửa tội cho Vạn-Linh sanh chúng. <BR>Bần-Ðạo nói nơi đây chẳng khác gì ở nơi cõi trần nầy, như các chỗ Tòa-Án để làm việc vậy. Các Ðấng Trọn-Lành mới được về đó làm Ðại-Diện cho Vạn-Linh, phải có đặc quyền mới vào được Cung ấy. <BR>Dầu Thần vị, Thánh vị, Tiên vị, hay Phật vị cũng phải đoạt được cấp bằng Trọn-Lành mới vào Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa, Cung ấy đặc biệt để binh vực Vạn-Linh sanh chúng. Bần-Ðạo tưởng Ðức Chí-Tôn lập Hiệp-Thiên-Ðài tại thế nầy rất ngộ-nghĩnh thay! Có một điều là khi Bần-Ðạo vào thì thấy họ niềm-nỡ, Bần-Ðạo dám chắc nơi miệng họ khi thấy mình đến đó hiểu được và biết được như có lời yếu thiết. Họ muốn nói với mình rằng : Về nếu có thể nói lại với sanh chúng tức là nhơn-sanh, hiểu rằng cái án của kiếp sanh họ nơi Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa đã có nhiều, chúng ta đã đảm nhiệm nhiều nỗi khó khăn, ước ao sao các bạn hiểu luật nhơn-quả Thiêng-Liêng, quyền Thiêng-Liêng thưởng phạt là gì? Ðịnh quyền Thiêng-Liêng đặng về nói lại, thuyết lại dỗ-dành cho họ biết rằng nơi cõi Hư-Linh còn có kẽ chí thân vẫn hằng ngày cầu nguyện và xin tội cho mọi người. Nơi Ngọc-Hư Cung rất nghiêm khắc, nơi Cực-Lạc Thế-Giới khó khăn mà các bạn đều có binh vực và dìu đường mở lối cho họ đi, đặng các bạn có một điều tu tỉnh, đặng nối gót theo Ðức Chí-Tôn, tận hiếu với Ngài, tận trung cùng Thánh-Thể Ngài. <BR>Cả anh em nơi Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa đủ phương chước, đủ quyền hành để bảo tồn con cái Ðức Chí-Tôn, họ biết tự-trọng họ, thì chẳng quyền-năng nào ép họ đặng. <BR>Bần-Ðạo tưởng từ thử đến giờ, chưa có nền Tôn-Giáo nào công-chánh, nhơn-từ và đặc sắc công-bình là quyền Thiêng-Liêng vô cùng vô tận. Tưởng lại tiếng hứa của Ðức Chí- Tôn :" Tận độ chúng-sanh " không phải quá đáng vậy. Có lẽ phương-pháp khó khăn ấy, Ðức Chí-Tôn định quyền năng dù thế-giới vô-hình cũng vậy, mà thế-giới hữu-hình cũng vậy. <BR>Các bạn duy có tu mà thành, tu hành thì không ai có quyền-hành nào biếm nhẻ các bạn, và không có quyền-hành nào bỏ rơi các bạn. Nhớ hằng ngày tưởng-tượng tới lẽ ấy, để tâm hăng-hái đặng làm bửu-bối mà theo chơn Ðức Chí-Tôn cho trọn Ðạo. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 8 tháng 10 năm Mậu-Tý ( 8-11-1948 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Bần-Ðạo ngày nay thuyết vấn-đề có liên-hệ với Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa. <BR>Chúng ta kỳ trước đã ghé qua nơi Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa, đã hội đàm cùng các Ðấng Trọn-Lành, các Ðấng cứu rỗi nhơn-loại toàn cả Càn-Khôn Vũ-Trụ. <BR>Có một điều trọng hệ, đương buổi nầy là buổi náo nhiệt tại sao? Tại mãn Hạ-Ngươn Tam-Chuyển, Thiên-Thơ đã định Long-Hoa Hội. Thánh-Giáo Chí-Tôn nói: " Các con phải chung cùng nhau, tức nhiên lập Long-Hoa Hội, định vị cho các chơn-linh trong kỳ Hạ- Ngươn Tam-Chuyển nầy, định vị cho họ đặng mở Thượng-Ngươn Tứ-Chuyển cho các chơn linh ". Ngài mở Long-Hoa Hội ấy, tức nhiên là Ngài định chấm rớt đậu cho các chơn-linh vậy. Vì cớ cho nên chúng ta ngó thấy có huyền-vi bí-mật nơi mặt thế nầy, Ðức Chí-Tôn đến mở Ðạo ngày nay, chúng ta có thấy oan-gia nghiệp-chướng phải trả liền buổi nầy, không cho thiếu, trả mãn mới thôi. <BR>Bần-Ðạo đã thuyết-minh dầu cho một cá nhân, một quốc-gia hay toàn cả nhơn-loại, mỗi nơi đều có quả kiếp của mình đương hiện-tượng, tấn tuồng chúng ta thấy than thở, nạn nồi da xáo thịt, cốt nhục tương tàn, sát hại lẫn nhau, nguyên do không có gì lạ. Cái tấn tuồng loạn Thập-Nhị Sứ-Quân buổi nọ thế nào, tấn tuồng nầy cũng vậy, quả kiếp nước Việt-Nam vay trả đó là xong. Vì cớ cho nên Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa nắm quyền nhơn-loại cả Càn-Khôn Vũ-Trụ nhiều trái địa-cầu; duy có trái-địa cầu 68 nầy các chơn-linh ở Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa khổ tâm hơn hết, là lo trái địa-cầu nầy phải chịu oan gia của Hạ-Ngươn Tam-Chuyển. Ấy vậy Bần-Ðạo đã thuyết-minh từ buổi mới khởi đoan chúng ta dắt nhau đi trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. <BR>Bây giờ chúng ta để dấu hỏi? Vì cớ nào cả toàn cầu nhơn-loại buổi nầy sanh hỗn loạn, náo nhiệt, tương-tàn tương-sát lẫn nhau? Vì có tấn tuồng ấy mà cả nền chính-trị thế- giới Quốc-Gia nào cũng chinh nghiêng, xiêu đổ, nguyên do tại chỗ nào? Ta tìm hiểu trước rồi mới để ý truy nguyên căn nhơn-quả của trái địa-cầu 68 nầy mới có thể hiểu được con đường tấn bộ trong cõi Thiêng-Liêng Hằng-Sống. Con vật nó còn chung sống cùng xã-hội tức nhiên hiệp-chủng cùng nhau đặng sống . Loài thú có nhiều giống nó tự-chủ lấy nó, dầu cho côn trùng, thú vật hay ngư điểu, có nhiều loại đã sống tự-chủ lấy nó được. Nhơn- loại là người, chẳng hề khi nào sống riêng mình được, tại sao? Tại cái thương yêu ràng buộc trong phương sống, con người chỉ lấy trí khôn ngoan tức nhiên cái thiên-lương mình đặng chung hiệp. <BR>Nói mưu trí bảo vệ sanh mạng mình là cái mưu trí con người không đủ, lấy luật sống để làm căn-bản thì con người thua nhiều hơn con thú lắm. Bần-Ðạo thường nói thua mà sợ - nào kêu là Ông Cọp, Ông Voi, Ông Sư Tử v.v... <BR>Nhiều con thú mà con người sợ như vậy, nên lập xã-hội đặng bảo vệ cho nhau, tức nhiên có lập luật, xã-hội quây-quần chung sống cùng nhau mới có tinh-thần vững chắc. Mà con người bao giờ cũng vậy, họ chẳng hề khi nào định phận họ phải đối trả lại xã- hội nhơn quần. Trái lại trí khôn ngoan mâu-thuẫn lường gạt xã-hội mà thôi, ăn gian xảo mị, con người có thể qua mặt xã-hội được, nhưng luật công-bình Thiêng-Liêng căn quả chẳng hề khi nào chúng ta qua mặt đặng. Vì cớ trái-chủ oan-gia là tự chúng ta tạo nghiệp nơi kiếp sanh của chúng ta đã nương theo đặng sống, đặng bảo vệ sinh mạng mình mà ra. Mình còn mượn cái sống cả vật loại đặng làm phương sống, phải ăn mới sống, phải mặc mới lành. Nếu nhơn-loại trần-lổ thì dở hơn con thú nữa - con thú không có manh quần tấm áo, nó tìm phương thế che để sống. Mà hễ nương sống, tìm sống tức giết nhau đặng giành sự sống. Con người nếu giành sống như con vật, tức nhiên phải sát nhân đặng bảo vệ sinh mạng mình, tấn tuồng ấy chúng ta thấy hiển nhiên trước mắt. Bần-Ðạo chức-vụ Thiêng-Liêng là Hộ-Pháp, Bần-Ðạo vấn-nạn các Ðấng Thiêng-Liêng buổi ban sơ, không thể gì con người có thể đầu kiếp làm thú. Các Ðấng Thiêng-Liêng trả lời dè-dặt: " Khi tôi tưởng có nhiều chơn-linh không đáng địa-vị nhơn-phẩm, Chí-Tôn vẫn ban ơn cho làm thế nào cho có sự tấn-hóa toàn-thể. Còn nhơn-phẩm trở lại, tấn tuồng ấy có hai lẽ: hoặc đứng chựng phẩm người tấn tới, mà hể ta đứng không đặng phải thoái bộ - mà con người đã thối bộ, tức nhiên con người trở lại thú rồi ! ". <BR>Chơn-lý ấy để lại có lẽ thiên-hạ quả quyết không xứng đáng để bảo thủ. Kỳ dư nếu buổi Hạ-Ngươn nầy định Long-Hoa Hội, Ðức Chí-Tôn đã đau khổ về con cái Ngài biết bao nhiêu. Ðấng Cha Lành Thiêng-Liêng ấy đã thảm khổ dường nào vì con cái của Người. Ta tưởng-tượng từ tạo-thiên-lập-địa tới giờ không có nhơn-loại nào nơi mặt địa-cầu nào được hưởng hồng-ân đặc-biệt như chúng ta ngày nay vậy. <BR>Nhơn quần xã-hội đồng sống cùng nhau, tức nhiên ta phải có định chủ-quyền từ lúc còn ăn lông, ở lổ dĩ chí ngày nay. Muốn bảo vệ phương sống cất nhà trên ngọn cây, rồi tạo ra hang ổ, rồi thỉnh-thoảng làm nhà. Hồi buổi ấy duy chỉ có sợ thú dữ, ở trong hang coi chừng không thấy có thú gì dữ mới dám chạy ra bưng, ra ruộng tát cá đem nấu ăn. Rồi coi chừng không có con gì dữ hại đến tánh mạng, chạy ra cuốc đất trồng khoai đặng nuôi sống. Có nhiều khi sợ thú dữ, không dám chung ra khỏi hang, bị ba thằng điếm nó lén ăn cắp của mình, rồi mình yếu hơn nó không thể gì bảo vệ sanh mạng được phải chịu thua. Rồi cập bầy cập bạn, hể nó làm được bao nhiêu của thì tao mầy hiệp nhau dành lấy. Một mình mầy đánh không lại nó, tao hiệp với mầy đánh nó. Ðứa nầy kiếm với hai ba người, đàng kia tìm bốn năm người hiệp nhau đánh giết tàn phá; thành ra Mán, Mọi kia chưa chắc bảo thủ cả sanh mạng đặng. Duy sợ chúng đánh trước rồi cùng phương, hết thế mới chịu thua; rồi phải phục lụy làm tay chơn nô lệ, bọn nầy làm chủ bọn kia, tổng-số lại làm xã-hội, quốc-gia nguyên do là vậy. <BR>Từ thử tới giờ muốn giữ trật-tự công-bình bảo vệ mạng sống chung cho nhau có phương công-lý, tức nhiên có định chủ-quyền. Chủ-quyền hồi trước, mỗi nơi có một vị đủ trí-thức, đủ tài tình, đủ mạnh mẽ, làm chủ nơi Mán, Mọi. Khi lập quốc phải tôn sùng cung kỉnh vị làm Chúa của nước, tức nhiên chúng ta đã thấy sau nầy vậy. Nhờ kiến-thức, nhờ định phận có nghiêm-luật, như ở Nhật Bổn có khuôn khổ buổi ban sơ, bảo vệ sanh mạng nhân dân, cân giữ công-chánh. Cái khuôn khổ làm chúa của Mán, Mọi; dĩ chúa quốc-gia, làm chủ sanh mạng toàn-thể quốc dân, nó đã định vận của toàn quốc-gia Mán, Mọi vậy. <BR>Tấn tuồng ấy chúng ta thấy hiển nhiên bây giờ còn dấu tích mà buổi đó, theo Mán Mọi, một quốc-gia không có khó như bây giờ. Nhơn-trí buổi đó hiền lương, Thánh-Ðức của họ không xảo trá, không hung ác, không như vào thế-kỷ hai mươi nầy. <BR>Chịu ảnh hưởng văn-minh khoa-học, trí-lực khôn ngoan của nhơn-loại đi quá xa, không phương thế trị an đặng, vì cớ cho nên chánh quyền thường bị đánh đổ. Họ nói gì công chúng kêu gọi đại đa số nhân-dân cướp chánh-quyền lập lại chánh-trị. <BR>Ngày nay chúng ta thấy cả toàn mặt địa-cầu nầy đều xu hướng theo dân-chủ, dân-chủ là gì? Là đại đa số dân chúng tổng-hợp lại nắm chủ-quyền, mà ảnh-hưởng cũng do đại đa số đó cầm vận mạng mặt địa-cầu nầy. Hại thay có nhiều hạng người không đủ tinh- thần học-thức hay không đủ tâm-đức cầm sanh mạng nhơn-loại, thảo nào ta không thấy phương tranh-đấu ai mạnh là hơn. Làm chúa thiên-hạ với phương xảo mị, không phải làm chúa loài người với phương-pháp tối cổ. Nhơn-loại để lại cái giống loạn, cả tinh-thần toàn- thể trên mặt địa-cầu nầy đều loạn, chỉ vì không có quyền vi-chủ. <BR>Vì cớ cho nên vận mạng nước nhà không chủ-quyền đặc biệt, không quyền vi-chủ tức nhiên phải loạn. Có loạn đương nhiên bây giờ họ mới biết, họ tự hiểu có quyền vi-chủ ấy mới cầm vững quốc vận, nhưng quyền vi-chủ chính họ đã đập tan nát hết rồi. Bây giờ họ tiềm-tàng phương thế đào tạo chủ-quyền ấy mới ra tấn tuồng ngày nay. Chúng ta ngó thấy nhơn-loại đương mong chiếm đoạt quyền ấy đặng bảo tồn vận mạng cho nước được tồn tại. <BR>Bây giờ nhơn-loại đương chạy kiếm chủ-quyền, chủ-quyền ấy dầu nó thế nào cũng không thể tồn tại được. Vì cớ cho nên Ðức Chí-Tôn đến, Ðức Ngài nói: " Phương-pháp tạo quyền của nhơn-loại không thể gì bền vững được, ta coi các người đập phá tan tành hết. Ta đến cho lại, ta chỉ đường cho ". <BR>Ðường Ðức Chí-Tôn chỉ là con đường Pháp-Chánh vậy. Ngày giờ nào trên mặt địa-cầu nầy: quốc-gia, xã-hội, nhơn-quần biết tìm chủ-quyền đặc-sắc vĩnh-cữu, công-chánh - tức phải đồ theo Pháp-Chánh của Ðạo Cao-Ðài, tạo hình tướng Thánh-Thể quốc-gia, có lẽ ngày giờ đó thiên-hạ mới thấy chủ-quyền của Ðạo Cao-Ðài, định thật quyền cho quốc-gia và toàn thể nhơn-loại. Bần-Ðạo nói Pháp-Chánh có năng lực đào tạo quyền hành cho nhơn-loại. Khá sửa lại, chỉnh đốn lại; ít nữa muốn đoạt được món báu ấy, nhơn-loại phải tự-tỉnh định quyền vi-chủ trước lấy mình; dầu cho cá nhân, quyền sở-hữu tự-chủ của họ cũng do nơi đạo-đức tạo thành vậy. <BR>Ấy vậy ngày giờ nào nhơn-loại trở lại con đường đạo-đức đặng giải kiết, gầy dựng phương-pháp sống, mới sống vinh-quang, sống ôn tồn hạnh-phúc. Ngày giờ nào tiêu diệt được quả kiếp hung tàn trở lại con đường đạo-đức, ngày giờ ấy quốc-gia mới yên ổn, ngày giờ ấy thiên-hạ mới hưởng được hồng-ân đặc-biệt của Ðức Chí-Tôn ban cho. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 12 tháng 10 năm Mậu-Tý ( 12-11-1948 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Bần-Ðạo giảng tiếp con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống, bỡi vì có chơn-lý triết-lý bí yếu về phần hồn của chúng ta. <BR>Buổi chúng ta đương hội đàm cùng chư Thần, Thánh, Tiên, Phật đã đoạt- vị trọn lành làm đại-diện bào chửa cho chúng ta nơi Ngọc-Hư Cung và Cực-Lạc Thế-Giới. <BR>Bần-Ðạo hôm nay giảng qua ảnh-hưởng với các triết-lý của nền Ðạo, đặng mở con đường trí-thức cho toàn-thể theo bước, đặng thấu đáo chơn-truyền. Bần-Ðạo nói chúng ta đi tìm triết-lý nầy hồi lúc chúng ta còn sanh tiền, tức nhiên chúng ta đi tìm con đường Thiêng-Liêng tối cao trước mắt, chúng ta không thế gì tìm học triết-lý đặng dạy dỗ chúng ta được. Cho nên từ thử đến giờ, Bần-Ðạo muốn dìu-dẫn con cái Ngài đi trên con đường chơn thật - nếu cả thảy đều để tâm nghe và suy nghĩ tìm tàng, Bần-Ðạo nói một cách chơn thật, cái triết-lý chơn thật nó không có giả dối. Bần-Ðạo cần chỉ điều trọng yếu nên tầm hiểu để ý đặng vô Cung Diêu-Trì đặng tìm hiểu chơn-lý của họ. Nền Chánh-Giáo của Ðức Chí-Tôn các bạn đã ngó thấy, nơi Kim-Bàn Bát-Quái-Ðài xuất hiện ra Bát-Phẩm Chơn Hồn, chánh-thể của họ thể nào? Cái Phách của họ thể nào? Bần-Ðạo đã minh tả kỳ trước cái Chơn-Thần của chúng ta như xác thú chúng ta vậy. <BR>Chơn-Thần ấy là gì? Bần-Ðạo chỉ sơ qua đó thôi, nó là một khối linh-quang ( bỡi vì khối linh-quang tạo Chơn-Thần ) thì hình-thể nó là xác thân thọ linh-hồn của chúng ta vậy; hình-thể chúng ta mang ngày nay là xác thú. Bần-Ðạo đã có dắt các bạn ngoạn cảnh sanh-hoạt của hình-thể và thể-chất. Bần-Ðạo đã dìu-dắt các bạn đi trên con đường mới sơ sanh, cái thể của con người tức nhiên là con thú hữu-hình chúng ta đương mang, đương lập là nhờ nơi khối khối thiên-lương Ðức Diêu-Trì Kim-Mẫu đã tạo. <BR>Quyền năng chơn-linh chúng ta có hai con thú trong chơn-linh chúng ta để bảo vệ tánh mạng chúng ta, ngày nay loài người còn tồn-tại nơi mặt thế nầy chẳng phải vì mạnh mẽ mà thắng cả vạn-vật nơi mặt địa-cầu nầy để bảo tồn mình đặng. <BR>Nếu các bạn hiểu số cộng lịch-sử của trái đất các bạn sẽ thấy, trái đất nầy từ mới phôi thai duy trì cho đến ngày nay biết bao nhiêu thế-kỷ có thế lực, bảo sanh mạnh-mẽ mà có phương thế nào bảo trọng cho đến ngày nay chăng? Nếu một kiếp chúng ta tưởng-tượng được thì thấy luật sanh hóa ngày nay nó dữ tợn lắm, ngày nay các vật loại cầm thú nó mạnh lụn lại, đặng bảo vệ cả sanh mạng của nó; còn loài người yếu ớt bạc nhược. <BR>Muốn bảo-vệ sanh mạng mình được tồn tại thì phải làm sao mới đặng? Chúng ta đến nhờ khối sanh-quang ấy tạo chơn-thần, ấy là nhứt điểm linh của Ðức Chí-Tôn đó. Mình nương nhứt điểm linh đó nên con người mới bảo tồn sanh mạng cho được cho đến ngày hôm nay, không thể gì mình diệt nhứt điểm linh-quang nầy đặng. <BR>Bây giờ chúng ta đã thấy giáp vòng Càn-Khôn Vũ-Trụ, phải chung vô cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa, coi Ðại-Diện mình bảo vệ mình về phương diện nào? Vã chăng trong Càn- Khôn Vũ-Trụ, chư Hiền-Hữu, Hiền-Muội, Hiền-Tỷ, Hiền-Huynh đã ngó thấy hằng hà sa số nhơn-loại, chớ không phải một số hệ-định mà hết trong Càn-Khôn Vũ-Trụ nầy. <BR>Trái đất nầy nếu ta sánh lại với Càn-Khôn Vũ-Trụ, dám chắc không có bằng hàng xóm láng giềng chớ đừng nói đến một thành-thị hay một xã-hội gì được. Bỡi vậy cho nên các Ðấng Trọn Lành đại-diện chúng ta, đã tạo thành hình-thể, trong trái địa-cầu nầy, chưa biến tướng ra sao, vì nó còn định một ở trong như mặt trăng, nó đũ bảy phần của nó; nó biến thể nầy ra hằng-hà chơn-linh của trái địa-cầu. <BR>Hồi nhứt kiếp của nó, đoạt biết bao nhiêu vị Thần, Thánh, Tiên, Phật; các Ðấng Trọn Lành đã tạo trước kia, dám chắc danh-thể trái địa-cầu 68 nầy, Bần-Ðạo nói quả quyết với các bạn, hình thể của nó cao trọng lắm. Vì sao nó là một hạng địa-cầu chót hết trong 72 mà đứng vào hàng 68? Nói đến chót mà danh-thể nơi đó nó đã tạo ra, chúng ta có được đoạt phẩm-vị là nơi cửa Hiệp-Thiên Hành-Hóa; Bần-Ðạo nói quả quyết các Ðấng Ðại-Diện cho chúng ta có một danh-thể đặc biệt, danh-thể cao trọng lắm đó vậy. <BR>Chúng ta vấn nạn, chúng ta vào nơi ấy ngó thấy các đấng Thiêng-Liêng hằng hà sa số, đối phẩm một cách vinh-quang cao trọng, Bần-Ðạo tưởng cả thảy lấy làm ngạc nhiên lắm. Nếu chúng ta tọc mạch tìm coi trái địa-cầu ở trước làm thế nào mà tạo các Ðấng Trọn-Lành được? Tạo vinh-quang cao trọng được? Chắc cả thảy đều tọc mạch như Bần-Ðạo, cũng muốn biết như Bần-Ðạo. Loài người do ai sanh ra thì Phật Kim-Cang trước kia đã có triết-lý buổi sơ sanh, cái nguyên-căn tạo ra tứ khổ, mối khổ sanh kia còn tạo ra cho chúng ta ba cái khổ nữa, tại sao phải sợ? Cái sợ phải hay quấy chúng ta để ý theo dõi, chúng ta sợ khổ lắm. Triết-lý các Ðấng Trọn-Lành đại-diện chúng ta nơi cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa phải sợ, sợ mà tránh khỏi, thì cái sợ ấy hữu lý; sợ mà tránh không khỏi thì cái sợ ấy vô lý. Lại còn khuôn mẫu sửa ra tánh đức chơn thành, hồn phách còn hèn hạ tại sao ai cũng vậy. <BR>Hết thảy chúng ta quan-sát như thế nầy: Tại sao chúng ta phải làm, phải ở đây? Tại sao chúng ta phải mang tứ khổ? Bằng cớ đã có hiển nhiên chúng ta không thể gì chối cải được. Sự thật phải tìm cái sự thật chớ, tại sao sợ? Bần-Ðạo đã thuyết: Dầu cho cá nhân, dầu cho thôn lân, dầu cho xã-hội, dầu cho toàn-thể thiên-hạ trên mặt địa-cầu nầy cũng vậy, cũng đều có quả kiếp, quả kiếp ấy gầy dựng ra, sản-xuất ra do cơ sanh-hóa của nó; vì cớ cho nên Bần-Ðạo dắt chư Hiền-Hữu đi trên con đường ấy. <BR>Chúng ta sanh tại mặt thế nầy, vừa lọt .g mẹ phải chịu mấy muôn quả kiếp rồi. Thánh-Giáo Gia-Tô đã gọi là : Tội Tổ-Tông chúng ta đó vậy, thì thân thể nầy mới làm sao đây? Bỡi vì chúng ta vừa có thì khóc tu oa, cái tiếng ở trong .g Mẹ mới ra mà có tất cả các nợ; nợ trái chủ, nợ quả kiếp đủ thứ, không biết bao nhiêu món nợ. <BR>Cửa Hư-Linh các Ðấng Trọn-Lành đại-diện chúng ta biết bao nhiêu Ðấng đã gớm-ghiết quả kiếp ấy, vì sợ giựt giành quyết thắng không nỗi phải chịu muôn triệu năm trong quả kiếp. <BR>Họ mãi ngồi trong địa-vị họ thôi, không tấn thối được, phải chăng là mối nợ mình biết để tìm phương thế đặng mình trả. Mà hể trả rồi mình lại giàu thêm nữa mới là lạ chớ! Cái nợ nó thiết yếu, nó trọng hệ, nó mắc mỏ lắm. Nếu chúng ta sợ như người chiến-sĩ ra trận mà sợ chết thì không có giá-trị gì hết, phải quyết thắng mới đáng mặt Tướng-Quân, Tướng Soái, đáng mặt anh-hùng. Còn chiến-sĩ mà sợ chết, trốn lính thì có danh-vọng gì đâu?! <BR>Trái Ðịa-Cầu 68 nầy nó có danh-thể đặc-biệt của nó nơi Thiêng-Liêng Hằng-Sống. Cũng nói sợ mà các Ðấng Trọn-Lành đến cư ngụ, cũng do nơi đó mà ra, các Ðấng ấy quyết thắng, lập vị mình một cách khó khăn, nhưng vinh-diệu lắm! Chơn-lý ấy chúng ta không khi nào đặng mờ hồ, duy có một điều là những trái chủ quả kiếp nặng-nề của chúng ta từ thử đến giờ, làm sao mà trả cái quả kiếp ấy cho rồi, đừng để nó theo ràng buộc cái khối Thiên-Lương của chúng ta. Buộc nhứt điểm Linh-Quang của chúng ta, tức là nó ràng buộc lấy ta, chẳng khác nào mang theo một thây chết. Làm sao bỏ được cái thây chết thúi tha ấy, thì mới thong thả nhẹ-nhàng, nhưng không bỏ được! <BR>Cái tình trạng khổ nảo ấy, làm người ta ai cũng đều biết, không cần gì tả hình-tướng nó ra, cái sanh-hoạt của con thú nầy. Bần-Ðạo tưởng Ðạo Phật gọi nó là con kỵ vật, con thú cỡi của chúng ta. Vì cớ nên triết-lý của nhà Phật nói, thí-dụ như: Ðức Từ-Hàng cỡi con Kim-Mao-Hẩu, Ðức Phật Kim-Cang cỡi con Ðề-Thính giải kiếp họ một cách vinh diệu. Con vật nầy nó làm cho ta thiếu chịu kiếp sanh của nó, nó làm ta phải biểu nó trả cho đặng. Phương-pháp nó phải trả thế nào? Là nó phải nương theo cơ-quan hữu-vi nầy mà nó sống - nó tạo, nó gây ra quả kiếp tồn tại, nó mới nương theo xã-hội nhơn quần, nương theo mặt địa-cầu nầy mà sống - nó nương theo mối nợ riêng của nó, để nó trả nợ riêng cho nó. <BR>Nó có phần đoạt được cái triết-lý cao thượng rồi, nó không nương theo mặt địa-cầu xã- hội mà sống nữa. Nó quyết định làm tôi tớ cho xã-hội, làm tôi cho mặt địa-cầu nầy để trả nợ tình của nó. Ngày giờ nào nó không làm tôi tớ cho cơ-quan hữu- hình nầy, thì mối nợ ấy vẫn còn vậy. Cái triết-lý cao thượng hơn hết là mình không sống cho mình, mình sống cho xã-hội nhơn quần, tức nhiên chung sống trên mặt địa-cầu nầy, thì cơ-quan giải khổ của chúng ta ngày nay chắc-chắn không ai là không đoạt được đó vậy. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 4 tháng 11 năm Mậu-Tý ( 4-12-1948 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Trước khi giảng trên Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa, chúng ta còn một vấn-đề rắc rối giữa các cuộc thiệt chiến của các chơn-linh đã tạo thành Ðạo. Có một vấn-đề rắc rối hơn hết là vấn-đề con người trong Tứ-Khổ. Các chơn-linh đến trần gian nầy mang cái xác phàm tức nhiên xác thú của họ, nương với cái hình-luật tấn-hóa của các chơn-linh để lập Thiêng-Liêng vị của mình. Có một điều mâu-thuẩn hơn hết là muốn đoạt Thiêng-Liêng vị xứng đáng thì phải giải quyết vấn-đề Tứ-Khổ. Ðã đành sanh trong vòng tứ khổ, định lại cả tinh-thần, chúng ta không thể gì từ chối cái tinh-thần ấy đặng. Mang xác phàm phải chịu khổ với phàm mới đoạt được Thiêng-Liêng vị. Ngài nói có một điều là tấn tuồng theo mặt luật tấn-hóa trong kiếp sanh, trong hành khổ - khổ thì ai cũng thế, kỳ dư các chơn- linh đoạt đến Tiên-Phật vị, họ dám có can đảm, dám có nghị lực, dám có oai quyền, họ ngó ngay Tứ Khổ để quyết thắng. <BR>Bỡi vì họ có năng lực đủ tinh-thần, mà hại thay các Ðấng Trọn Lành không đủ oai quyền, không đủ năng lực của họ, các Ðấng Trọn Lành vì sợ hải. Bỡi cớ muốn trọn lành thì họ phải tìm hạnh-phúc, họ tìm hạnh-phúc trong cảnh khổ ấy, chúng ta đều ngó thấy như vạn loại: Con cá bị nhốt trong chậu, con chim bị nhốt trong lồng, con người bị nhốt trong Tứ-Khổ, bao giờ cũng tìm kiếm phương thế đặng thoát ngục nơi mặt Càn-Khôn Vũ-Trụ nầy. Thật tướng nó, ta là cái lồng , cái khám nhốt cái chơn-linh, như con thú kia nó còn vùng-vẫy thoát cảnh khổ, dù thoát không đặng mà nó vẫn tìm thế vùng-vẫy để thoát cho đặng. <BR>Cái chơn-linh đầu kiếp mang lấy xác phàm nơi Càn-Khôn Vũ-Trụ nầy họ đã hiểu Tứ Diệu-Ðề khổ, họ phải tìm phương thế đặng thoát khổ, nhưng Luật Thiêng-Liêng định vậy. Chúng ta ngó thấy dễ hiểu, nhứt là Bần-Ðạo đã hiểu tấn tuồng ấy rồi. <BR>Con người bị đầu kiếp trong cảnh khổ, trong ngục hình, bao giờ cũng tìm phương kế hoạt động để giải khổ. Tìm phương thế giải khổ không đặng, cũng kiếm phương thế an-ủi lấy mình - tức nhiên, tìm mảy may hạnh-phúc để gỡ khổ cho mình. Ngặt nỗi, muốn tìm phương thoát ngục ấy, nhưng than ôi, biết bao nhiêu là khổ hải! Có nhiều khi chưa tìm đặng hạnh-phúc để giải khổ, nó làm cho mình thêm tội nữa mà chớ! <BR>Ấy vậy một vấn-đề không đồng năng-lực với nhau, các chơn-linh cao siêu ấy cũng không dám đứng ra với Tứ-Diệu-Ðề Khổ ấy để kiếm phương thế tạo hạnh-phúc mảy may trong kiếp sống đặng đỡ khổ. <BR>Bây giờ chúng ta cũng nên ngừng bước lại, đặng quan sát cái thiệt hạnh-phúc của loài người; có phương thế nào thắng cảnh khổ đặng chăng? Hạnh-phúc trong cảnh trần họ là gì? Chúng ta nên kiếm hiểu, có kiếm hiểu đặng mới giải quyết vấn-đề thắng khổ đặng, chúng ta chỉ ngó thấy từ thử đến giờ thiên hạ chỉ mơ ước của mình. Bần-Ðạo nhớ Ðạo- Giáo của chúng ta có một triết-lý rất hữu hình, rất ngộ nghĩnh, rất cao siêu. <BR>Có một chơn-linh đó đi xuống địa ngục, đến chừng trả tội xong rồi ở dưới Diêm-Vương cho đi đầu kiếp; chơn-linh ấy cự nự lắm xin Diêm-Vương phải cho mấy điều xin thì chơn- linh ấy mới chịu đi đầu kiếp. <BR>Diêm-Vương hỏi ngươi muốn xin điều gì? Chơn-linh ấy nói: Cho tôi xin bốn điều, rồi đọc lên bốn câu thơ: <BR>Cha Thượng-Thơ, <BR>Con Trạng-Nguyên, <BR>Quanh nhà ngàn khoảnh nhứt hạng điền, <BR>Trai tơ gái lịch, vợ tốt hầu xinh thảy thảy đều. <BR>Diêm-Vương nói chưa chắc, nếu có cho người cũng chưa đủ hạnh-phúc, chưa đủ vinh- hiển đâu. Cha Thượng-Thơ, con Trạng-Nguyên tức nhiên linh-hồn ấy muốn làm Trạng- Nguyên con của vị Thượng-Thơ. <BR>Chưa chắc gì vị Trạng-Nguyên ấy gặp được vị quan thanh-liêm, đủ đạo-đức, đủ cường lực, đủ hạnh-phúc để làm cha mẹ cho dân. Thoảng gặp vị Thượng-Thơ gian ác, gian tham, hối lộ, chung vô đầu-kiếp có nên hay chăng? <BR>Chơn-linh ấy vẫn cầu xin cho mình được làm quan, nhứt định làm quan Trạng- Nguyên. Nếu thi đậu Trạng-Nguyên rồi cũng chưa chắc gì có hạnh-phúc. Làm quan Trạng như ông Tam-Phương ba kỳ thi đậu Trạng gặp ông Minh-Mạng làm ba khoa thi, ông Tam-Phương chiếm hết. Mới 14 tuổi mà đã ba lần đậu Trạng, nhưng tuổi còn nhỏ lắm không xuất-sĩ đặng, đợi tới 20 tuổi mới xuất-sĩ ra triều, nhưng đến 25 tuổi lại chết. Thử hỏi, ông Tam-Phương có hạnh-phúc hay chăng? Dám chắc chưa có. <BR>Câu thứ ba: Quanh nhà ngàn mẫu nhứt hạng điền, nghĩa là, quanh nhà ấy ruộng nhứt hạng ngàn khoảnh đặng sau nầy làm giàu, mà thử hỏi có hạnh-phúc chăng? Bất quá tham của thôi, chớ chưa có hạnh-phúc. <BR>Câu thứ tư: Trai tơ gái lịch, vợ tốt hầu xinh thảy thảy đều. Trai tơ gái lịch tức nhiên đệ nhứt trong thiên-hạ hết, mà sao có tạo hạnh phúc đặng hay chăng? Chưa chắc. <BR>Câu thứ năm: Vợ tốt hầu xinh thảy thảy đều. Vợ tốt hơn mình thì nó ăn hiếp mình; nó cậy sang, nó biết nó đẹp hơn mình; vì mình thương nó quá, nên nó cậy thế nó đè đầu mình xuống nó dọi đầu mình. Duy có câu thảy thảy đều hơn hết thảy là câu chót, mà cũng chưa chắc tạo hạnh-phúc được. <BR>Ấy vậy từ thử đến giờ cả thảy đều hiểu dầu cho bậc Ðế-Vương cũng chưa chắc kiếp sanh đoạt đặng hạnh-phúc. Các nhà Hiền-Triết của nước Việt-Nam ta, Nho-Tông của chúng ta có để 3 câu trọng yếu, muốn lập quốc, muốn tạo hạnh-phúc cho dân, quốc dân phải có 3 điều kiện: " Thiên-thời, địa-lợi, nhơn-hòa ". Ấy vậy chúng ta kiếm thử coi trong ba điều kiện để tạo cho dân coi có phương thế gì giải khổ hay chăng? Thiên-Thời, Ðịa-Lợi, Nhơn-Hòa. <BR>1- Thiên-thời là gì? Tức nhiên theo mạng Trời, Trời đã định cho mình tức nhiên mình phải tùng mạng Trời, tùng mạng Trời tức nhiên tùng Ðạo. Thiên-thời tức nhiên tùng Ðạo, không thể gì chối được. <BR>2- Ðịa-lợi là gì? Là cả thảy địa-dư toàn trong nước dân đều hiện, đất sung túc được hay chăng? Bậc thượng-lưu, trí-thức cần nên tưởng lại câu ấy, mà câu ấy là của ai? Quốc- Vương, Thủy-Thổ, Ðịa-Lợi, dầu không đặng hưởng địa-lợi nó cũng biến địa-lợi, mà phải có đạo-đức có nhơn tài tạo mới được. <BR>3- Nhơn-hòa đặng chi? Nếu cả thảy không có hòa thì loạn-lạc, hễ có loạn-lạc thì có giặc giã chiến-tranh. Ấy vậy có ba điều từ thử đến giờ đặng tạo hạnh-phúc cho quốc dân mà có phương-thế tạo đặng hay chăng? Tạo có thể đặng chớ, nhưng chúng ta thử nghĩ đương giờ phút nầy nhơn-loại bị dọa nạt trận giặc thứ ba. Ðã hai phen rồi, hai trận chiến tranh thiên-hạ chết muôn trùng vạn điệp. <BR>Nhơn-loại sắp bị dọa nạt trận giặc thứ ba nữa, nhơn-loại sống làm gì mà phải chịu nạn ấy? Có phải nhơn-loại đeo đuổi tìm hạnh-phúc chăng? <BR>Ðây một bằng cớ hiển nhiên toàn cả quốc-dân Việt-Nam đương vì của, đương tìm hạnh phúc của họ ở trong lý-thuyết mơ-mộng mà thôi. Như chánh-phủ Hồ-Chí-Minh đương tìm hạnh-phúc trong lý-thuyết chớ không có gì hết. Cả toàn-cầu đương khởi chiến-tranh tìm hạnh-phúc cho nhơn-loại, Bần-Ðạo dám chắc là không có. Có là chỉ lòe-loẹt các yếu điểm để lên nạn chiến-tranh giết lẫn nhau, để hai phen thất bại cũng vì muốn tạo hòa-bình hạnh-phúc cho nhơn-loại. <BR>Hại thay tinh-thần của nhơn-loại bây giờ đang thống khổ, dám chắc dầu không khổ, nhơn-loại cũng không biết nghe theo tiếng Thánh, đặng tự-giác sửa mình tìm được hạnh- phúc chơn thật. <BR>Họ cứ nương theo cái hạnh-phúc giả dối, nên vị Thánh Gandhi bị chúng giết, mà vị Thánh Dalagadot cũng bị kẽ ác tâm ám-sát để tranh sống. Ðương nhiên bây giờ nhơn- loại bị thống khổ nhiều, mà nó hiện-tượng ra đặng kiếm thế giải quyết cơ-quan thống trị cả tinh-thần hạnh-phúc của loài người; họ lập Vạn-Quốc-Liên-Minh mà Hội-Quốc-Liên đã làm nên chưa? Cũng chưa gì hết. Bỡi vì có nhiều nguyên căn cho nên Garry Davis anh đã tượng trưng tinh-thần của loài người được; phải có người đến giữa Hội-Quốc-Liên đặng hỏi: " Có thể bảo trọng hòa-bình cứu nhơn-loại đặng chăng? " Garry Davis " chiến tướng biểu nhơn-loại theo anh, mà nhơn-loại nghe không? Chính mình Bần-Ðạo cũng theo nữa. <BR>Ðúng theo lý-thuyết mờ ám theo lý-thuyết Cộng-Sản, thuyết nầy thuyết nọ đặng tìm hạnh-phúc của loài người, mà càng tìm càng đi sâu chừng nào càng đau khổ cho nhơn- loại chừng nấy. Ðể cho thiên-hạ suy nghĩ, suy gẫm tìm thử hạnh-phúc chơn thật thế nào? <BR>Kỳ tới Bần-Ðạo sẽ giảng thêm. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Thời-Tý, đêm 5-11 năm Mậu-Tý ( 5-12-1948 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Hổm rày đình thuyết cuộc dục tấn của chúng ta trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống, hôm nay Bần--Ðạo giảng tiếp. Nhưng trước hết Bần-Ðạo cho cả toàn con cái của Ðức Chí-Tôn nhứt là Thánh-Thể của Ngài tức Hội-Thánh hay rằng Ðức Cựu Hoàng Bảo-Ðại vừa gởi cho ông Nguyễn-Hữu-Trí tức là một vị của Chính-Phủ Trung-Ương Lâm- Thời Việt-Nam phái đi làm quan-sát viên, dự Hội-Nghị Liên-Hiệp-Quốc, nhưng Ðức Bảo-Ðại chưa cho ông dự Hội-Nghị, vì chơn tướng độc-lập và thống-nhất của Việt-Nam chưa thành hình, chưa có thể dự Hội-Quốc-Liên được. Ngài gởi cho ông ba bức thơ tỏ vẻ đầy đủ hy-vọng về sự đòi hỏi sẽ toại nguyện, đem lại độc-lập và thống-nhứt cho nước nhà. Ngài yêu cầu toàn quốc-dân hiệp nhau, đừng quá trọng đảng phái chánh-kiến mà nên trọng tương-lai của Quốc-Gia, phải có .g ái-quốc chơn chánh, chung tâm hiệp sức vừa giúp Ngài, thì Ngài mới có thể tạo hạnh-phúc cho nước nhà và cho chủng-tộc. Ấy là lời than của một vị Ðế-Vương. Ngài nói rằng: Nếu tôi đoạt được cái sở vọng của toàn-thể đồng-chủng ta đặng, chẳng qua là nhờ ở tâm-lý cương quyết của Quốc-Dân mà đoạt đặng tạo quốc cũng do Quốc Dân, mà định vận mạng tương-lai của nước nhà cũng do Quốc- Dân đó vậy. Một vị Ðế-Vương đã kêu gọi, toàn-thể bá tánh hiệp sức với người đặng lo tạo thành hạnh-phúc, tương-lai của nòi giống và cho nước, Bần-Ðạo tưởng lại duy có kẽ điếc, đui mới không biết phận-sự mình đối đãi với nòi giống mình, với nước nhà mình như thế nào? <BR>Hôm nay Bần-Ðạo tiếp giảng cuộc dục tấn trên con đường Thiêng-Liêng Hằng- Sống. <BR>Chúng ta ngưng bước từ hổm rày nơi Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa, Cung ấy có liên- quan tới phần hồn của nhơn-loại, nhứt là về Ðạo-Giáo tinh-thần, nên chúng ta ngưng lại đó đặng quan-sát cả hành-tàng của Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa như thế nào? <BR>Ta gặp các Ðấng Trọn-Lành nơi Cung ác Ðấng Trọn-Lành nơi Cung ạo tâm hồn của mình, các Tôn-Giáo ấy có đủ quyền-năng bảo vệ tương-lai phần hồn của sanh-chúng chăng? Chúng ta sẽ thấy các Ðấng ấy cười và nói rằng: Thoảng nơi Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa nầy đòi phen mời các vị Giáo-Chủ ấy đến hiện-diện đặng chứng kiến một án-tiết gì của các Tông-Ðồ họ thi thố tại thế, đương nhiên tôi xin chư Hiền-Hữu đừng lấy làm lạ. <BR>Vả chăng các vị Giáo-Chủ lập giáo đều nương nơi một tinh-thần của họ, tinh-thần hữu- định ấy có căn nguyên trong tinh-thần của toàn nhơn-loại. Họ chỉ lấy một thuyết trọng yếu đặng làm triết-lý Ðạo-Giáo của họ - tỷ như Thánh-Giáo Gia-Tô lấy tâm làm căn bản, Lão- Giáo lấy thân làm căn bản; Hồi-Giáo lấy tín-ngưỡng làm căn bản - mỗi giáo-lý đều có sở năng làm trung-tâm điểm đặng vi-chủ tinh-thần của con người trong chỗ khuyết-điểm của họ. <BR>Thoảng có một vị tu chơn theo Phật-Giáo, chẳng noi theo tánh đức nhà Phật là Từ-Bi Bác-Ái, chỉ biết một điều trọn kiếp sanh đem thân phụng sự cho nhơn-loại, cho chúng- sanh. Sang, trọng, vinh, hiển họ coi như nước chảy, như giọt sương đầu cỏ. Sang trọng như Phật, xuất thân nơi nhà Ðế-Vương mà còn bỏ hết, mang Bình-Bát đi hành-khất đặng mà chi, để ll gì? Ngài hành-khất đặng của bố-thí, tạo Cấp-Cô-Ðộc-Viên nuôi kẽ nghèo đói. Mảnh áo Ngài không muốn mặc sang trọng hơn kẽ khó khăn. Tánh-đức của Phật là ăn mày, mà ăn mày như thế ấy siêu thoát tinh-thần làm sao! <BR>Thoảng một vị giáo-đồ nhà Phật lấy căn bản hành-khất ấy đặng tạo một cảnh chùa, rồi ngồi đợi chúng-sanh đem của bố-thí tới đặng ăn mà sống; ngoài ra nữa, còn lường gạt tâm-lý của các Tín-Ðồ, đem cả mầu-nhiệm Thiêng-Liêng của Phật dạy làm một món khí cụ đặng dọa nạt hù nhát kẽ Tín-Ðồ, duy có một phương hù nhát mà thôi. Lập ra cửa Phong-Ðô có hình khảo ghê sợ đặng dụ-dỗ họ nơi Niết-Bàn mà kỳ trung chưa hề phụng- sự chúng-sanh như Phật. Ðến khi về cửa Thiêng-Liêng nói: Tôi theo tôn chỉ của nhà Phật mà Phật đã đoạt-vị, tôi cũng phải được đoạt-vị như Phật vậy chớ! Hỏi vậy chớ Cung Hiệp- Thiên Hành-Hóa mới đem lý-thuyết nào, bằng cớ nào đặng bảo-vệ cho kẽ ấy nơi Cực-Lạc Thế-Giới và Ngọc-Hư-Cung đặng? <BR>Nói về Tâm: Ðức Gia-Tô truyền Thánh-Giáo tại thế, Ngài lấy tó thể -sinh đặng tế-lễ Ðức Chí-Tôn - Ngài xin mang cả tội tình của loài người vào mình, cũng như con dê hy-sinh ( Le bouc Emissaire ) mang cả tội tình cho nòi giống. Ngài đã mang cả tội tình ấy mà chịu chết trên cây Thánh-Giá đặng cứu rỗi nhơn-loại. Vì một mãnh tâm yêu-ái vô cùng tận mà Ngài chỉ biết sống với tình thương vô tận đó mà thôi, Ngài chỉ biết sống đây, mạng sống để trong tay của chúng-sanh, đặng làm con vật tế Ðức Chí-Tôn và vì Ðức Chí-Tôn mà thôi, chơn-lý của Ngài là vậy. Tâm Thánh của Ngài vô cùng tận. Thoảng các môn-đệ của Ngài về tới Cung Hiệp-Thiên Hành- Hóa nói: Tôi thương chúng-sanh như Thầy tôi, tôi noi theo chơn-truyền của Thầy tôi tức là Ðức Chúa Jésus Christ, tôi cũng đem mãnh tâm hiến cho đức Chí-Tôn vậy, nhưng tinh- thần của họ chẳng mảy may yêu-ái chúng sanh. Trái lại họ cầm quyền-năng gọi là nhơn danh Ðức Chúa Trời tha tội cho nhơn-loại, cầm quyền ấy đặng vi-chủ tinh-thần loài người. <BR>Nơi cửa Hiệp-Thiên Hành-Hóa ấy chúng Tín-Ðồ nói: Tôi theo dõi chơn Chúa, làm tôi cho Chúa, gìn chính-sách của Chúa đem mãnh tâm làm môi giới đặng cứu khổ chúng- sanh; mà kỳ thật xét đoán chơn-lý cao siêu của Ðức Chúa Jésus Christ, hành-tàng của họ thi thố không ăn thua chi cả. Hỏi vậy, nếu Ngọc-Hư-Cung và Cực-Lạc Thế-Giới vấn nạn các Ðấng Trọn Lành nơi Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa về những hành-tàng của các Tín-Ðồ, trái ngược lại Ðạo-Giáo của Thầy họ, các Ðấng Trọn Lành ấy trả lời thế nào với hai quyền năng Trị-Thế và Giác-Thế. <BR>Nói đến Trí: Khổng-Giáo lấy Trí làm căn bản, Trí thực muôn hình ngàn trạng, đem cái triết-lý cao siêu ra tạo xã-hội nhơn-quần không phải là dễ. Ðức Khổng-Phu-Tử phải dùng Trí đặng tự-tu kỳ thân. Có tự-tu kỳ thân đặng mới đủ quyền-năng yêu-ái giáo-hóa các chơn-linh tức là các nhơn-loại đặng trọn lành, đến tột bực lành là Chí-Thiện. Trái ngược lại môn-đồ của Ngài nương nơi Trí-Giác ấy làm căn bản, học nhiều thấy rộng, nói cho hay cho khéo, lấy cả tinh-thần cao thượng đặng hài-hước nơi lỗ miệng, còn thật chơn-lý không ai làm đặng. Những kẽ ấy về Ngọc-Hư-Cung kêu nài nói: Tôi theo Ðạo-Giáo của Ðức Khổng-Phu-Tử đào luyện trí-thức, tôi biết trọng nhơn-luân phẩm-cách, biết giữ-gìn luật-lệ của Thánh-Giáo di-truyền, tôi cũng có quyền đứng vào phẩm Thánh. Tam-Thập- Lục Thánh thế nào, tôi cũng phải được thế ấy; chớ có lý do nào tôi về đây lại bài-bác tôi ra khỏi cửa Khổng-Giáo đặng chăng? Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa tính lẽ nào đây? Nó noi theo Ðức Khổng-Phu-Tử đào tạo tinh-thần, tôn trọng Thánh-Giáo, phục tùng giáo-lý của Ngài. Sự thật chẳng thực-hành gì cả, mà trái ngược lại họ lấy trí-thức để giục loạn làm cho xã-hội điên đảo. Lấy trí-thức ngồi liếm bút lông mèo, xúi thiên-hạ kiện cáo nhau; lấy văn-chương làm cho ly-dị chồng vợ người ta, dùng miệng lưỡi lường-gạt kẽ dốt nát, mượn ngòi bút nó dám bán cả sanh mạng của con người; hỏi những kẽ đó Ðức Khổng-Phu-Tử có nhìn không? Chắc chắn không nhìn khi Ngài đến Cung Hiệp-Thiên-Hành-Hóa đặng vi- chứng vụ án đó. <BR>Trong ba bằng cớ vừa kể đó, Bần-Ðạo quả quyết rằng: Các vị Giáo-Chủ đã tạo ra các nền Tôn-Giáo, tinh-thần của họ cũng chỉ biết phụng-sự cho nhơn-loại. Mà hại thay! Cơ- quan của họ đào tạo tinh-thần cho loài người với tinh-thần trí-thức của họ, họ chịu khổ hạnh muôn cay ngàn đắng trọn kiếp sanh đào tạo cho đời, rốt cuộc cả triết-lý Ðạo-Giáo thay vì tạo hạnh-phúc cho nhơn-loại, trái ngược lại đã làm khí cụ của kẽ vô tâm lợi dụng đặng lường gạt tinh-thần nhơn-loại hơn nữa, thay vì làm phước, họ đã làm tội. Tội nghiệp thay! Nếu Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa chiếu luật: " Tội vi trưởng " thì chưa chắc các vị Giáo-Chủ ấy ngồi yên trên Liên-Ðài của họ đặng, và nếu như nơi cửa Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa ấy là Tòa-Ngự của các Ðấng Trọn-Lành đặng bào chửa cho các đẳng linh-hồn siêu thoát, mà các Ðấng ấy nếu còn chút phàm tâm, thì chưa chắc gì các vị Giáo-Chủ ngồi yên, cứ hầu tòa mãi-mãi thôi. Tín đồ các Ðạo-Giáo tạo thành, thay vì làm cho vị Giáo-Chủ của họ thêm danh-dự, lại gây tội tình thêm nữa! <BR>Lời tục nói: Không ai hại mình hơn là kẽ thân yêu của mình. Có một điều Bần-Ðạo xét đoán lấy làm sợ-sệt hơn hết là nền Tôn-Giáo của Ðức Chí-Tôn. Lấy Tinh-Thần-Làm-Căn- Bản hỏi vậy: Tinh-thần của nhơn-loại hiện ở dưới quyền áp bức của văn-minh vật-chất; tinh-thần ấy có đủ quyền-năng tự-vệ lấy họ chăng? Tinh-thần họ có đủ lực lượng chiến thắng chăng? Nếu thoảng tinh-thần của nhơn-loại không quật khởi lên: Tự-quyết, tự-chủ, tự định phận đặng, mà phải chịu làm nô-lệ cho văn-minh vật-chất, thì tương-lai Ðạo Cao- Ðài sẽ ra sao? Mà chẳng những phải tự bảo vệ chiến thắng mà thôi, mà còn phải bảo vệ chơn tướng của đạo-đức tinh-thần của loài người trở mặt ra đối với tinh-thần cường liệt của Ðức Chí-Tôn, thì tương-lai nơi mặt thế nầy sẽ như thế nào? Chúng ta cũng nên để có một câu hỏi. <BR>Có một điều chúng ta nên để mắt nhìn coi Ðức Chí-Tôn tạo hình thể nào đặng bảo trọng tinh-thần đạo- đức ấy. Ấy là một phương-pháp ta nương theo đó đặng tạo dựng khối đức tin vững chắc bền-bĩ vậy. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 13 tháng 11 năm Mậu-Tý ( 13-12-1948 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðêm nay, Bần-Ðạo giảng tiếp cuộc thiệt chiến giữa Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa về " Ðức-Tín ". <BR>Có những điều rắc rối giữa quyền-năng binh vực các chơn-linh trong Càn-Khôn Vũ-Trụ đối với quyền trị thế của Ngọc-Hư-Cung và quyền giáo-hóa của Cực-Lạc Thế-Giới. Về mặt triết-lý, có nhiều triết-lý đã gây nên một trường ngôn luận sôi nỗi giữa các nền Tôn-Giáo và tín-đồ của họ. <BR>Về đức tin ta ngó thấy, phần nhiều hạng thượng-lưu trí-thức trước mặt ta hiện giờ nầy, nhứt là các văn-sĩ của Á-Ðông ta, tức là các nhà Nho, còn ở Âu-Châu có các nhà tự do ngôn-luận, tự do tư-tưởng, phần đông hạng tự do ngôn-luận ở Âu-Châu đều là vô tín- ngưỡng cả thảy. Họ còn đi quá nữa là bọn Anarchistes, là họ chẳng có phương châm tôn chỉ thờ phượng chi hết, chớ chẳng phải nói vô tín-ngưỡng mà thôi đâu. Các nhà ấy tới chừng trở về Thiêng-Liêng vị rồi phải buộc mình quì trước mặt luật Thiêng-Liêng chịu khảo dượt tinh-thần. Họ muốn tránh mà làm sao tránh khỏi quyền-năng vô đối của Càn-Khôn Vũ-Trụ, muốn tránh luật Thiêng-Liêng ấy mà làm sao tránh khỏi đặng. Các nhà ấy họ miệng lưỡi lắm, họ phản đối kịch liệt với nhiều lý-thuyết đến đổi quái gở ta không thể tưởng-tượng được. Tỉ như giữa Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa họ nói như thế nầy: " Mấy nhà triết-học cao siêu đại-giác đến thế lập-giáo dạy Ðạo cho nhơn-sanh họ đã lập quyền sở-hữu của họ, điều đó có thật, nhìn nhận, song quyền sở-hữu ấy đối với phương sanh sống của đời không có quyền-năng chi hết, trái lại làm cho trở ngại bước đường tranh- đấu và tấn hóa của loài người mà chớ. Chớ chi quyền-năng Thiêng-Liêng mà người ta nói là quyền vô cùng tận, năng lực vô biên, quyền lực ấy thường nơi miệng nhơn-sanh; gọi là quyền-năng Tạo-Ðoan của Càn-Khôn Vũ-Trụ, có thế cho chúng tôi đức tin, lấy oai- quyền mà tạo đức tin cho chúng tôi thấy hiện-tượng trước mặt. Hay là quyền-năng ấy có bảo trọng đặng sanh mạng của loài người thì ai không muốn tu, ngặt một nổi cả triết-lý ấy còn bóng dáng mơ hồ, thì chúng tôi mới mượn nơi đâu mà tạo đức-tin theo Ðạo-Giáo cho được? <BR>Các vì Giáo-Chủ khuyên chúng tôi làm lành lánh dữ, chúng tôi thấy trường đau khổ trước mắt, chúng tôi muốn làm lành nhưng ngặt thiên-hạ không muốn lành, giục thúc chúng tôi phải dữ, vì chúng tôi nhịn thì sẽ bị cái dữ của thiên hạ tàn hại. Muốn nhẫn-nhục vì .g thương yêu nhịn cái sống của mình đặng tạo cái sống cho người mà nhơn-loại không nhơn tay, thay vì tôn sùng sự cao siêu như chúng tôi, họ không chịu vậy, chớ mạng sống của chúng tôi nào có quản chi. <BR>Các Ngài cũng ngó thấy, thế-gian kia bao nhiêu bực đạo-đức phải chịu khuất thân dưới quyền cường-bức của thế gian, chịu mai một thiệt thòi, chịu ăn xin ở tạm; bây giờ mấy Ngài biểu nương nơi họ mà tạo đức-tin, cái đức-tin trọn cả kiếp sống của các Vị đạo-đức ấy, tôi chưa hề thấy hình ảnh nó, xin các Ngài tả hình nó cho chúng tôi thấy thử coi. <BR>Các Ðấng Trọn-Lành nơi cửa Thiêng-Liêng kia mới lấy lý-thuyết nào đặng đối-đãi với lời nói ấy. Các Ngài nói: " Các ông bất quá là đa-văn quảng-kiến, tìm phương-thế đặng chửa mình, chớ chơn-lý không phải như mấy ông bày đặt ra đó đâu. Cái chơn-lý là các ông không biết tin mình thì còn tin ai, còn tin triết-lý Ðạo-Giáo sao được. Ðức Chí-Tôn sai các Vì Giáo-Chủ đến tạo Tôn-Giáo nơi mặt thế nầy chẳng phải cầu nhơn-loại thờ phượng Ngài; mà chính Ngài đến hay Ngài sai Người đến chỉ để tạo Ðền-Thờ đức-tin của nhơn-loại tức là tạo Ðền-Thờ cho nhơn-loại thờ nhơn-loại, không phải thờ Ngài đâu. Mấy ông phản đối nói rằng: Lấy đạo-đức đặng làm môi-giới tạo phương-pháp bảo trọng mạng sanh một cách bền vững kiên cố; chỉ thử coi, không có. Chính mình các ông còn nương theo triết-lý Ðạo-Giáo đặng tạo cái sống của các ông kia mà. Nếu triết-lý Ðạo-Giáo không có thì nhơn-loại sẽ thuộc vào hàng thú-cầm như voi, cọp, beo, khỉ độc trên rừng kia; các ông đã nương nơi Ðạo-Giáo đặng bảo trọng mình đó. Hỏi các ông nương theo lý- thuyết nào mà biết mình cao trọng, mà biết mình hơn vạn loại, mà biết mình tối linh, biết mình là Thần-Linh của thế-gian nầy, mà biết chính mình các ông là điểm chơn-linh của Trời? Làm sao các ông biết tự-trọng mình là phẩm cao trọng tại thế? Tối linh hơn vật loại? Các ông muốn tính chối phẩm-vị cao trọng của mình đặng nạp cả mạng sanh và tâm hồn vào chỗ đê tiện, thì bảo tinh-thần phải nương nơi đâu? Chính mình các ông không tin mình thì tin ai? <BR>Không! Không bao giờ các Vì Giáo-Chủ gạt ai! Mấy Ông nói triết-lý Ðạo-Giáo gạt-gẫm tâm-lý của nhơn-sanh, chính cái triết-lý đó là cái mặt kiến để trước mặt nhơn-sanh coi theo, các Ông không coi, vì sợ mà tránh đi thì các Ông tạo đức-tin ở chỗ nào? Tấn tuồng sanh sống giục thúc nhơn-loại tàn hại nhau như thế nào? Bực trí-thức tinh-thần trong nhơn-loại tìm hạnh-phúc trong cái sống vật-chất, tức là cái sống của con vật. Loài người đã đào óc não, mưu cầu hạnh-phúc cho kiếp sống của loài người đã nên chưa? Ðã thành hình chưa? Hay còn đang tìm tàng, còn đang chiến-đấu, mà còn chiến-đấu đến chừng nào? Tức là còn mê-man trong phương-pháp tàn hại, làm tàn khổ cho kiếp sanh nhơn- loại mà thôi, chớ không mảy may đắc lợi. Các ông trách quyền Thiêng-Liêng, không để một oai-quyền nào trước mắt, không đủ năng-lực định đức-tin cho thiên-hạ. Dám chắc rằng dầu cho Ðức Chí-Tôn hiện hình biểu con người theo Ngài đi nữa, con vật của họ biểu họ chỉ theo hạnh-phúc của con vật mà thôi, tại họ không theo chớ có phải hiện ra cho thấy mà theo đâu? <BR>Ðức-tin nơi ta đó, trước hết, ta biết ta; có biết ta rồi mới biết thiên-hạ, có biết thiên-hạ rồi mới biết đến Chí-Tôn là ngôi Chúa-Tể Tạo-Ðoan Càn-Khôn Vũ-Trụ, biết Ðấng ấy là biết rõ mình vậy. Nếu chưa biết Ðấng ấy, thì đừng trông mong biết mình, mà chính mình không biết mình thì không còn ai biết mình hết. Sống không đức-tin, nghĩa là không tự biết mình, khác nào cây cỏ vật loại kia, thì không có nghĩa gì hết, sống ấy vô giá-trị. <BR>Bây giờ hỏi vậy, vô trong trường khoa-mục kia, các giám-khảo hỏi Tứ-Thư, Ngũ-Truyện Kinh-Ðiển, tức là các triết-học Nho-Giáo của mình đã học rồi, tới chừng nhập thi không đem theo gì hết, mà trả-lời các vấn-đề hạch-hỏi được trúng thì khoa-mục ấy mình đậu. Ðạo-Giáo cũng vậy, các Tôn-Giáo để lại thế-gian cho mình thi hành triết-lý ấy ra hiện- tượng, tại không đức-tin rồi không làm, biểu các phẩm Thần, Tiên nơi cõi Hư-Linh tôn sùng mình trọng hậu với giá-trị nào? Nói thật như kẽ đánh bông vụ kia, đánh trúng thì ăn tiền, nếu để chén ngữa ra thì thiên-hạ ai nói cũng trúng hết! <BR>Ðức-tin có ở con người tự biết tự-trọng, tự thờ mình, mình thờ mình đặng tức là thiên-hạ thờ mình đặng; đức-tin do nơi mình tin mình; mình tin mình đặng, thiên-hạ mới tin mình, còn mình chưa tin mình mà biểu thiên-hạ tin mình làm sao đặng? Mình không tin mình, mà biểu nhơn-loại tin tưởng Ðức Chí-Tôn là Ðấng tạo sanh Càn-Khôn Vũ-Trụ, sản-xuất ra linh-hồn ta sao đặng? Nếu chưa đủ đức-tin làm bằng chứng vô đối, thì chưa xứng đáng làm phần-tử trong Thánh-Thể của Ðức Chí-Tôn, tức là Hội-Thánh của Ngài đó vậy. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Thời Tý, Ðêm 15 tháng 11 năm Mậu-Tý ( 15-12-1948 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Hôm nay Bần-Ðạo giảng tiếp cuộc thiệt chiến giữa các Ðấng Trọn-Lành nơi Cung Hiệp Thiên Hành-Hóa và các Chơn-Linh có trí-thức tinh-thần cao siêu mà không dung nạp một tín-ngưỡng nào hết, tức là các tinh-thần vô đạo-đức. <BR>Vấn nạn về tín-ngưỡng Ðạo-Giáo, họ hỏi các Ðấng Trọn-Lành: " Nếu quả nhiên như các Ngài buộc chúng tôi phải có đức-tin đặng tu, phải có đức-tin mới tu kỳ thân đặng, và dục tấn trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống vô-biên vô-giới trong hàng phẩm các Ðấng Thiêng-Liêng, tức là các chơn-hồn trong Càn-Khôn Vũ-Trụ; chúng tôi xin hỏi: " Nơi thế- gian nầy biết bao nhiêu Tôn-Giáo mà các Vị Giáo-Chủ đã tạo thành, đương giáo-hóa nhơn sanh nơi mặt thế; chúng tôi không công-kích gì các Ðạo-Giáo ấy, nhưng làm cho tinh-thần nhơn-loại mờ hồ, mất cả tín-ngưỡng Ðạo-Giáo là do lẽ ấy. Chúng tôi cũng không công- kích rằng: Các Vị Giáo-Chủ đã để các triết-lý Ðạo-Giáo nơi thế-gian nầy là không thật bổ ích cho tinh-thần nhơn-loại, song chúng tôi làm chứng quả-quyết một điều là triết-lý của các nền Tôn-Giáo đã phản khắc nhau, tinh-thần triết-học tín-ngưỡng không đồng làm cho tinh-thần trí-thức loài người hoang mang không biết nên để đức-tin nơi nào cho đặng. <BR>Về nhơn-đạo, ta thấy ai rủi sanh làm người tại thế-gian nầy tự nhiên biết mình đến một cảnh khổ, và kiếp sống của mình là kiếp khổ, ai cũng hiểu cả Tứ-Khổ mà Ðức Phật Thích- Ca đã để tại thế gian, không phải là không chí lý; để cho tinh-thần loài người nhận thấy bỡi trọn kiếp sanh làm con người phải biết cái khổ ấy do nhiên, không chối cải được; nhưng mỗi Ðạo-Giáo có mỗi phương-chước tu hành đặng dục tấn về mặt tinh-thần trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. <BR>Nhơn-Ðạo dạy nhơn loại Tùng-Khổ, <BR>Thần-Ðạo dạy nhơn loại Thắng-Khổ, <BR>Thánh-Ðạo dạy nhơn loại Thọ-Khổ, <BR>Tiên-Ðạo dạy nhơn loại Giải-Khổ, <BR>Phật-Ðạo dạy nhơn loại Thoát-Khổ. <BR>Thành ra chỉ có một triết-lý, chỉ vì muốn diệt khổ, mà các Tôn-Giáo đã đề ra mỗi đường mỗi nẽo, mỗi triết-lý. Chúng ta thấy các triết-lý ấy đều chơn thật và đều bổ ích; chơn-lý ấy chúng tôi không phản đối, nhưng chúng tôi thấy vì lẽ phải, toàn-thể các Tôn-Giáo ấy làm cho tinh-thần loài người không biết chọn cửa nào cho đặng. Vì cớ nên nhiều kẽ nếu trí-thức tinh-thần được đầy-đủ đặng suy đoán, tìm hiểu, biết quan-sát các triết-lý Tôn-Giáo, đạo-đức, thì sự mờ-hồ như chúng tôi đã nói là chơn thật, quả quyết đáng gọi là mờ-hồ, nó mờ-hồ có nhiều lẽ. Thoảng có một triết-lý nào mà tìm chưa tận cùng chỉ sợ một điều nếu nhẹ tín, đem để đức-tin mình nơi nào rồi sợ thiên-hạ bàn tán trích điểm ấy sợ xấu hổ; biết đáng tín-ngưỡng lại sợ miệng lưỡi thế-gian trích điểm, rồi làm bộ mình cũng coi không chịu có tín-ngưỡng gì hết; phần nhiều các bậc có học, các triết-học-gia tại thế-gian nầy có tánh ấy. <BR>Ðã biết mà lại sợ, biết mình tín-ngưỡng là đúng mà không quyết thắng tâm-lý của mình và của người đặng định-quyết sự tín-ngưỡng, sợ thiên-hạ cười rồi làm màu-mè không tín- ngưỡng, phần nhiều hạng hữu-học như vậy. <BR>Như thế thì các Ðấng Trọn-Lành trả-lời ra sao? Nói: Các Ông đủ trí-thức tinh-thần, đủ học-thức kiến-văn đặng chủ định tinh-thần tâm-lý của mình, mà các Ông không đủ can đảm quyết làm cái điều phải làm ấy. Các Ông chán thấy một kẽ có tâm hồn cao thượng; điều gì học hỏi nhận thấy là cao thượng, phải lẽ thì họ cũng dám hy-sinh tánh mạng làm cho nên tướng điều ấy. Từ tạo-thiên lập-địa tới chừ, bao nhiêu bậc hiền-triết đã hủy mình làm theo lẽ phải ấy. Chúng tôi hỏi các Ông: Các nền Tôn-Giáo hiện-tượng nơi thế-gian có Tôn-Giáo nào dạy thiên-hạ làm quấy chăng? Nếu quả nhiên không có Tôn-Giáo nào, dầu Tả-Ðạo, Bàn-Môn đi nữa, cũng không dám dạy nhơn-loại điều quấy, vẫn dạy điều phải mà thôi. Bỡi vì với lẽ phải ấy, không có Tôn-Giáo nào đã gọi là Tôn-Giáo mà dám dạy làm quấy, tức nhiên dạy làm phải. Nếu bậc trí-thức như các Ông thấy phải không dám làm thì là bạc nhược tinh-thần lắm vậy. <BR>Một điều nữa, lấy tín-ngưỡng làm căn bản, từ thử đến giờ các Ông đã thấy nó làm môi giới, định phương-châm cho nhơn-loại sống, như thế nào các Ông chối đặng?! Nếu thoảng nói các Tôn-Giáo tại thế nầy, làm cho tinh-thần nhơn-loại không thể chủ-định nơi nào mà để tín-ngưỡng, chúng tôi xin nói như thế nầy: Người ta dọn một bữa cơm có đủ món ăn; nào thịt, nào muối, nào tương, nào rau, nào chao mà mấy người nói nhiều món quá, cứ cầm đủa quơ hoài, không ăn rồi chịu đói sao? Phải ăn chớ! <BR>Các Tôn-Giáo để lại thế-gian nầy miêu tả tánh nết của loài người, làm phương-châm đặng dìu-dắt tinh-thần loài người. <BR>Trong một cái nhà, cũng có chỗ cho mấy người ở, không lẽ không có một nơi nào cho mấy người đến, người ta đem nhiều món ăn mà không biết lựa chọn mà ăn; không phải không món nào bổ ích đặng định phần sống, tại dỡ không biết lựa hay là tại làm màu, chê rẻ, trề nhúng thà chết đói không thèm ăn. Lời tục nói: Làm cách sạch ruột, ắt phải đói ". <BR>Các nền Tôn-Giáo có thể ví như một gia-đình, người nầy tranh hơn thua công-kích người kia, không lạ mỗi gia-đình nếu có Ông Bà, Cha Mẹ, Cô Bác, phải có con cháu, như đám thiếu-sinh kia, nếu dạy anh mầy phải phục tùng Mẹ mầy, Mẹ mầy phải phục tùng Cha mầy, Cha mầy phải phục tùng Ông Nội mầy, Ông Nội mầy phải phục tùng Ông Cố mầy, định quyền hạn trong gia-đình không phải là chuyện dối giả hay là chuyện không có thật. <BR>Nhưng có một điều là khi đứa trẻ nên người, không cần nói đến những điều trên mà nói như vầy: Trong gia-đình mầy có Ông, Bà, Cha, Mẹ và anh em mầy, mà mầy là một phần tử, mầy là người ở trong gia-đình ấy. Các nền Tôn-Giáo đã để tại mặt thế-gian nầy tùy theo trí-hóa, tánh-đức của nhơn-loại tiến tới địa-điểm nào, để Tôn-Giáo cho vừa chừng địa-điểm ấy. <BR>Còn hiểu Tôn-Giáo là gì, lẽ ấy Tôn-Giáo nào cũng dạy ta cho sáng đạo-đức tinh-thần, tổng-số các Tôn-Giáo ấy đáng tạo ra thiệt tướng của đạo-đức, chớ không phải sanh ra cho nhiều đặng trích-điểm nhau, tàn diệt nhau, không có phương-thế gì mà Tôn-Giáo nầy tàn diệt Tôn-Giáo kia, dầu có ganh-ghét nhau không khi nào Tôn-Giáo nầy có thể giết được Tôn-Giáo khác, bỡi không có năng-lực, lực-lượng gì mà tiêu-diệt nhau được cả; bỡi chơn-lý chỉ là một chơn-lý, là sống trong cái sống của tín-ngưỡng, sống trong con đường hằng sống và làm cho được hằng sống vô-biên vô-giới; tạo tinh-thần cho biết nguồn cội của Tôn-Giáo là chỉ hằng sống mà đi tìm thôi. Dầu cho một trăm đường đi, ta chỉ cần biết một nẽo là đủ, chớ đi một ngàn ngõ cuối cùng cũng đến một địa-điểm là cõi Thiêng-Liêng Hằng-Sống. Ðó là thiệt cảnh mà ta cần tìm chớ không phải cảnh phàm nầy. <BR>Ta mang thi hài thú-chất chịu khổ sở đủ đầy, ta tìm chơn-lý của Tôn-Giáo thì có Tôn- Giáo nào mà không chỉ đường, họ chỉ nhiều chừng nào thì đường chắc đến chừng nấy. Nếu không chỉ được con đường Hằng-Sống ấy thì không phải là Tôn-Giáo nữa! Ta không cần nghe và cũng không cần theo dầu bị dụ-dỗ buổi mê-tín đị đoan; chừng ấy không phải chơn-tướng Thiêng-Liêng Hằng-Sống, mà nhơn-loại muốn tìm thì họ từ-giã ngay, không hề khi nào gạt đến tận cùng, đến diệt tiêu cả sở-vọng của tinh-thần loài người đặng. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 19 tháng 11 năm Mậu-Tý ( 19-12-1948 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Hôm nay Bần-Ðạo giảng tiếp về triết-lý trọng yếu nên hơi lâu dài, cả thảy ngồi có mõi mệt xin đừng phiền. <BR>Mỗi phen cúng giờ khuya, muốn giảng triết-lý nào có thể viết ra thành một quyển sách mà gom nó lại thế nào làm một bài văn ngắn-ngủi, có đầy đủ tinh-thần không phải là dễ, khó lắm vậy. <BR>Ðêm nay Bần-Ðạo giảng tiếp: Trường thiệt-chiến nơi Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa về huyền-vi bí-mật của các cơ-quan hiệp nhứt là về triết-lý: " Vị tha diệt kỷ " tức là " Dĩ công diệt tư ", ấy là Bí-Pháp. Nếu có thể thật-hành tại mặt địa-cầu nầy, đặng cứu vãn cả cơ-quan tương khắc, tương đối đem nhơn-loại ra khỏi vòng tương-tàn tương-sát lẫn nhau. <BR>Vả chăng, trên Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa các Ðấng lấy thuyết dục-tấn làm căn-bản, dầu cho về mặt triết-lý cũng ở trong tay các Ðấng mà có tự do tín-ngưỡng, các Ðấng chịu ảnh-hưởng của Nho-Giáo, nêu lên lẽ công bỏ điều tư. Ngoài ra, có tín-ngưỡng mới rõ danh-vị của huyền-vi thưởng phạt, và toàn cả quyền năng hữu-hình và vô-hình của Ðức Chí-Tôn là Ðấng Chủ-Tể muôn loài. Nhưng hại thay! Trong triết-lý của Nho-Tông, tín ngưỡng lấy tinh-thần của nhơn-loại mà chịu cái ảnh-hưởng ấy thôi, ấy là phương-pháp trong sự tự-do tư-tưởng và sự tự-do tín-ngưỡng của nhơn-loại, mà nhơn-loại chịu ảnh-hưởng ấy, chưa đoạt được quyền vi-chủ ấy, nên giữa Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa phản đối nói rằng: " Chúng tôi thấy tại mặt thế cả vạn loại bảo-thủ sanh mạng có nhiều lẽ bất công trước mắt, trường đời hổn loạn, mạnh được yếu thua, ngu bị tàn hại, trí được cường-liệt. Dầu cho nhơn-loại cũng vậy, chúng tôi thấy trước mắt đương nhiên trên mặt địa-cầu nầy, tấn tuồng cứ tiếp diễn mãi không thế nào dứt đặng. Bậc Ðại-Giác của nhơn loại kiếm phương thuốc dung hòa, các cơ-quan tuồng đời đã xô đuổi nhơn-loại đi trên con đường diệt vong. Buổi tương-lai đây hỏi có một quyền năng vô-hình định vận, định căn cho toàn nhơn-loại, quyền năng đó có đủ năng-lực để bảo vệ họ và ngăn cản không để cho sự bất công tiếp diễn nữa không? <BR>Tưởng nếu chúng ta bị vấn nạn như vậy, chắc khó giải quyết lắm; may thay nơi Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa, các Ðấng Trọn-Lành chưa chịu thua họ, các Ðấng ấy trả lời: " Cũng bỡi nguyên căn dĩ tư diệt công, dĩ kỷ diệt tha ", tấn tuồng tiếp diễn giờ phút nào thì luật tương đối định mạng vận cả sanh-hoạt của vạn-loại vẫn còn đến giờ phút ấy. Giờ nào mà nhơn-loại biết dĩ công diệt tư, dĩ tha diệt kỷ, giờ ấy là giờ giải thoát cho nhơn-loại chớ có gì đâu. <BR>Chúng ta nhìn thấy trường đời, có khác chi nơi cửa Thiêng-Liêng kia có một điều là: Những cơ-quan của tinh-thần vật loại tạo thành tướng đều là " Dĩ kỷ vị tư ", mà hễ dĩ kỷ vị tư tức có tương tranh tương đối, mà có tương tranh ắt có tương tàn tương diệt chớ có gì lạ đâu. <BR>Các vật loại đã chịu mặt luật Thiên-Nhiên, luật ấy định quyền dĩ công diệt tư; dầu cho xã-hội nhơn quần đến gia-đình cũng vậy. Trong gia-đình toàn con cái lấy gia-đình làm chủ-nghĩa, mà họ lấy tư-kỷ thì gia-đình ấy náo loạn, tàn mạt. Trong một quốc-gia xã-hội, dân phải vị quốc ( tức là vì nước ) mình thì quốc-gia mới cường liệt; còn dân vị-kỷ chỉ biết hạnh-phúc cá nhân, không biết hy-sinh cho quốc-vận thì nước nhà loạn lạc, xã-hội vạn quốc đương nhiên chỉ biết làm cho nước mình cường liệt, chỉ lo cho nước mình cao sang hơn các nước khác; chẳng qua vì vị-tư, vị-kỷ của họ mà ra. Nước nầy muốn đặt mình cho cao sang hơn nước kia, tức có phản đối có phấn đấu, mà hễ phấn đấu thì nhơn-loại tương tàn tương-sát nhau. Ðiều ấy không lạ, luật thiên-nhiên dục-tấn, họ dục-tấn đặng chi? Ðặng đưa họ đến con đường hiệp nhứt tức là đường vị-tha bất vị-kỷ. Hại thay! Nhơn-loại chưa có tinh-thần đó. Ðiều nào vị-kỷ đáng lẽ họ không gọi là công-lý hay gọi là chơn chánh đối với kẽ khác; họ để giá trị ấy là đê hèn, thô bỉ, lạc hậu, là lẽ bất công thì thế nào thế-gian nầy không đão lộn loạn-ly cho được? <BR>Các bạn có dấu-diếm được không? Mời các bạn ra khỏi Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa đem xuống thế-gian coi thế-gian đào tạo từ thử, coi tình trạng biến hóa của nó đặng quyết định do quyền-năng thế nào? Ðứng trước cửa Diêu-Trì-Cung dưới cây phướn chiêu-hồn của Ðức Diêu-Trì, ta dòm thấy một bản-đồ dường như trải ngữa cho chúng ta xem, thấy một khu đất de ra đại-hải, đất ấy một phần bưng lầy nho nhỏ, một phần trên gò nỗng, chỗ khuyết chỗ đầy, chỗ lưng chỗ vơi, dơ dáy là bùn, để giá bán ba trăm quan. Mãnh đất ấy là thành Nữu-Ước ( New York ) tình cảnh đìu-hiu để giá bán chỉ có ba trăm quan mà thôi. Rồi chúng ta thấy hình nó biến tướng ra sao? Nó thành Châu-Thành nho nhỏ, vừa như Châu-Thành, vừa như cửa biển, các con buôn đến buôn bán. Kế thấy biến tướng ra một Châu-Thành lớn, thiên hạ lên xuống nhứt là bán vàng, xem ra tình-trạng kha khá rồi biến nữa. Thấy Châu-Thành lớn lao thiên-hạ náo nhiệt, đó là đến thế-kỷ La Fayette, lúc ấy thiên-hạ nơi thành phố Nữu-Ước tìm phương giải thoát nạn đô-hộ của Anh, biến nữa thì thấy lầu đài chớn-chở, cửa biển thuyền bè tấp nập, thiên-hạ đô hội; nhà thì cất 100 tầng, lầu các nguy-nga, không còn tình trạng như trước kia. Những nơi bùn lầy thành ra một cửa biển lớn lao vô cùng tận, giàu sang vô đối. Nếu chúng ta tưởng tượng, tại có những cái tư-kỷ ban sơ mà thành Nữu-Ước đó được cảnh trạng bây giờ, hỏi nhơn-loại muốn bảo thủ cái nào, muốn bảo thủ mãnh đất bùn lầy, hay là cảnh đài các hiển nhiên đây. <BR>Các Ðấng ấy nói: Chưa hết, sẽ còn thay đổi nữa, chẳng phải thành phố Nữu-Ước thôi, mà cả hoàn-cầu đến hạn định của mình đều phải đổi nữa. <BR>Các bạn Việt-Nam, cho các bạn thấy bản-đồ thành phố Sài-Gòn, dòm thấy trên bản-đồ do con sông lớn hai bên bần mọc li-bì. Kế đó con sông nhỏ, sơ-rơ mấy nhà thuyền chài. Bến-Nghé là đó, bùn lầy dơ bẩn hai bên con sông lớn chảy dài vô trong ruộng đầy-đặn, đưng cỏ mọc. Thỉnh-thoảng thấy biến tướng ra, hai bên sông bớt bần, thiên-hạ chen nhau cất nhà, gọi là nhà sàn, đầy dẫy thuyền bè tới lui buôn bán. Biến nữa, thấy dựa bờ sông có người xúm-xít cất nhà, nhóm thành làng lớn, nhà cửa thuyền bè đặt nghẹt. Biến nữa thấy ruộng khô, nhà đắp nền đất, nhà ngói, nhà tranh nhiều. Biến nữa thấy hai bên bờ sông nhỏ bây giờ là đại-lộ Charner, thiên-hạ ở coi náo nhiệt, lao-xao lố-xố. Biến nữa con sông đó đâu mất. Hai bên bờ sông lớn không còn nhà sàn như trước nữa, lại có tàu khói ra vô tấp nập, thiên-hạ buôn bán. Biến nữa thấy Châu-Thành buôn bán sầm uất, tiếp nữa thấy lầu đài nhà thờ nhà nước, rồi biến nữa ta thấy thành phố đương nhiên bây giờ. <BR>Các Ðấng hỏi: Chúng ta muốn bảo thủ thành-phố Sài-Gòn như trước, còn ruộng đất bùn lầy; hay muốn bảo thủ phong cảnh ngày nay? Lại nói: Chưa hết đâu còn thay đổi nữa. <BR>Bây giờ có người nhất định nói hiện giờ có Ðạo Cao-Ðài chờ coi đặng làm bằng chứng. Tìm tòi thấy Ðền-Thánh chúng ta đây, bản-đồ có rừng, cây, cọp, beo, khỉ đủ thứ thú dữ ở. Rồi thấy biến ra vài cái nhà tranh cất leo-teo trong rừng. Biến nữa thấy phát ra một khoảnh trong cất Ðền-Thờ với vài ba cái nhà lá làm trú phòng. Rồi biến ra chòi cất cùng hết , mỗi nơi một cái chòi xen lẫn nhau trong rừng có vùng đắp đất. Biến nữa thấy thiên hạ vô Ðền-Thờ coi được sạch-sẽ, vẻ- vang. Thấy làm gì mấy Ông lớn vô rồi ba người ở ngoài cửa mắng nhiếc chưởi bới. Biến nữa thấy thiên- hạ người nghèo khó tấp nập ra vô, đốn cây, ban gò mối, làm cho đất bằng phẳng. Biến nữa thấy chất đá ngói cất Ðền-Thờ lợp ngói, biến nữa sập cái Ðền-Thờ đó xuống có Ðền-Thờ khác thiên-hạ đang làm, tức là Ðền-Thờ đương nhiên dinh-thự mọc lên cùng khắp. <BR>Hỏi Ðạo Cao-Ðài muốn để bảo thủ khu rừng hoang vu hay bảo thủ Ðền-Thánh hiện giờ, hay là muốn giữ để làm tư-kỷ cho mình chăng? <BR>Các Ðấng ấy nói: Các sự biến-tướng là gì lẽ công hết thảy, dầu cho thành-phố Sài-Gòn hay thành-phố Nửu-Ước điều biến-tướng theo lẽ công không vì tư được; nhà ta cất giờ phút nầy bất quá là mở phần tựu hình đặng cốt yếu trong sự thống-nhất vì công, không vị-tư vị-kỷ được. <BR>Ấy vậy ta thấy hữu-hình hiện giờ cái bí-mật huyền-vi Thiêng-Liêng trên con đường trải qua từ Bát-Quái-Ðài đến đây thấy thế nào? Thấy có những cây, khi đi ngang qua các Ðền Ðài phải biết rằng: có bàn tay của mấy người tượng nắn ra các cái đó, các vật chung quanh mỗi người nhìn thấy trên con đường qua trải qua ấy, cũng chính tay mỗi đứa mình đào tạo thành ra một vật chung, nó là công không phải tư. Cho đến Ðức Phật Mẫu mà các người đến kiến định, nhìn nhận là Mẹ sanh của mình tại thế, chính Phật-Mẫu tượng hình cho chúng mình. Phật-Mẫu cũng là công, không phải tư được. Còn Ðức Chí Tôn mà ta sẽ gặp tới đây,ta sẽ thấy Ðức Chí-Tôn là cha của mỗi đứa mình, thấy Ổng định nhập vào cho công và hết còn là tư. Về huyền-bí Thiêng-Liêng, nắm cái Càn-Khôn lập quyền-năng vững chãi do nơi cơ-quan vị-công bất vị-tư. <BR>Thế-gian nầy, ngày giờ nào nhơn-loại lấy của mình làm công, không lấy một mảnh đất nào làm tư nữa, thì ngày giờ ấy thiên-hạ mới hạnh-phúc. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 22 tháng 11 năm Mậu-Tý ( 22-12- 1948 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Hôm nay chúng ta đã đến tại nơi Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa đặng quan-sát kiếm tìm cả sự thiệt-chiến coi có cái chi phản-khắc với chúng ta không? <BR>Từ hôm trước đến nay, Bần-Ðạo đã thuyết-minh những điều vấn nạn của các Chơn Linh siêu thoát. Nhưng vì thiếu đạo-đức tinh-thần, kiếm đủ triết-lý đặng chối tội, chúng ta đã thấy các Ðấng Trọn-Lành nơi Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa kia chưa để cho họ đặng thắng đó vậy. <BR>Ðêm nay chúng ta tưởng mình lên tại chót Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa, kỳ nầy là kỳ trọng yếu hơn hết. Bỡi vì họ vấn nạn về quyền-năng tín-ngưỡng. <BR>Luật Thương-Yêu Công-Bình của các vị Giáo-Chủ đã để tại mặt thế-gian nầy vấn nạn kịch liệt lắm, chúng ta để ý, hạng nhứt là Chư Chức-Sắc Thiên-Phong Nam Nữ nên cần để ý cho lắm. <BR>Bần-Ðạo thuyết đêm nay là đêm trọng yếu hơn hết, họ vấn nạn về tín-ngưỡng. Kỳ trước Bần-Ðạo giảng về chỗ có nhiều Tôn-Giáo làm cho nhơn-tâm bất nhứt, ngày hôm nay họ công-kích về luật điều, họ hỏi: " Nếu như Ðạo-Giáo có một khuôn khổ hữu hình, tức nhiên là phải chiến-đấu khuôn-khổ của Thiên-Ðiều mà tại sao các vị Giáo-Chủ lập giáo bất đồng với nhau? Vị nầy nói vầy, vị kia nói khác, tức nhiên phản-khắc với nhau biểu sao nhơn-loại không chia rẽ? Biểu sao không thống-nhứt? <BR>Các vị Giáo-Chủ quan-sát lại coi những Ðạo-Pháp, Ðạo-Luật của mấy vị Giáo-Chủ ấy, vẫn là phương-pháp khắc bạc với nhau, phản đối với nhau; không đồng tâm, đồng đức, nhứt là không đồng tánh về tư-tưởng, đạo-đức tinh-thần biểu sao nhơn-sanh không chia rẽ, nếu chia rẽ tức nhiên loạn-lạc. <BR>Ðời lúc nào cũng phản trắc loạn-lạc chia rẽ, thì các Ðấng Trọn-Lành nơi Cung Hiệp- Thiên Hành-Hóa họ chỉ ngồi họ cười; họ nói luật hữu-hình bất công của các chủng-tộc nơi mặt địa-cầu nầy, là tại nhiều tâm-lý, nhiều tâm-đức, nhiều tinh-thần, đừng có nói là một nòi giống, một quốc-gia hay vạn-quốc. Tánh-đức nhơn-loại bất đồng thay. Chẳng khác nào các vị buộc vị Phật Sĩ-Ðạt-Ta lập giáo nơi Ấn-Ðộ là Phật-Giáo ngày nay, mà Ngài đồng tâm,đồng tánh với người khác giống được. Ngài vẫn làm chủ tâm-lý của loài người do tại đâu? Do mặt Luật Bác-Ái và Công-Bình, những phương-pháp của các vị Giáo-Chủ, dầu cho luật-pháp đã lập nền Tôn-Giáo bất điều hòa với nhau nhưng nó cũng mở đường chỉ nẽo cho nhơn-loại đi đến con đường của Ðạo-Giáo, tức là tín-ngưỡng thờ Người và thờ Trời. Còn về luật-pháp của mình, Ðức Phật Thích-Ca có nói: " Nếu như Ngài không Bác-Ái, không Công-Bình, thì Ðạo-Giáo của Ngài không Bác-Ái Công-Bình đặng ". Lập đạo từ trước đến giờ, hỏi Ðấng ấy lập giáo của họ trên nền tảng nào? Có phải Bác-Ái và Công-Bình chăng? Nếu không phải Bác-Ái và Công-Bình thì chưa có tìm một triết-lý cao siêu, để vào tâm-lý tinh-thần nhơn-loại ở mặt thế nầy. Chúng ta thấy cửa ấy là Nhân đó vậy. <BR>Nhưng trái ngược lại, họ còn dành phần họ đánh ép mình, nếu chúng sanh không có tinh-thần với họ và nếu không có công-bình, tâm-lý, tinh-thần và không .g thương yêu đầy dẫy, chưa đồng tâm tánh trí não, thì các Ngài chưa hạ mình xuống đặng nâng đỡ tinh thần loài người dường ấy. <BR>Ðức Lão-Tử thấy thiên-hạ không biết nhìn phẩm-vị của mình, không biết chơn-tướng của mình để nơi nào mà định vị cho mình. Trái ngược lại, Ngài sanh ra tại đất Trung-Hoa, biểu tâm-lý nhơn sanh điêu tàn, họ không biết phẩm-giá con người là gì? Ðến đổi tâm-lý loài người buổi ấy cũng xáo trộn, không còn chơn-phẩm của người. Họ không biết tự tôn họ, họ chưa biết phẩm-vị họ, thì họ chưa tin thiên-hạ, tức nhiên là thú-chất vật loại. Nếu không phải có bác-ái từ-bi thức tỉnh nhơn-loại buổi ấy, thì họ chưa biết phẩm-vị tối cao tối trọng của họ, họ không còn làm con vật nữa. Nếu chẳng Bác-Ái Công-Bình chưa hề khi nào lập nên nền Tôn-Giáo như thế đặng. <BR>Ðến ngày nay, nước Tàu còn lưu lại, Ngài chẳng phải nói Á-Ðông mà thôi đến Châu-Âu cũng vậy. Ngài nói các triết-lý Ðạo cao siêu chơn thật, người ta theo không biết bao nhiêu nói về chơn thật thì chúng ta bảo vệ tinh-thần mà thôi. Các Ngài tìm thấy, các Ngài ngó lụn lại, các Ngài thấy tinh-thần mà thôi; dầu luật-pháp Tôn-Giáo cũng do Bác-Ái Công Bình mà lập thành. Những phương-pháp họ tạo ra cho có hình-tướng cốt yếu dìu dắt tinh thần nhơn-loại đi đến mức cao thượng là Bác-Ái Công-Bình; Bác-Ái Công-Bình ấy là Ðạo Nhơn-Luân đó vậy. Nho-Giáo, Ðức Khổng-Phu-Tử lập tại Trung-Hoa vì Ngài thấy nhơn luân buổi nọ điên đão điêu tàn nên mới lập ra Nho-Giáo để bảo vệ Nhơn-Luân. <BR>Cũng vậy nữa, Lão-Tử Ngài thấy nhơn-phẩm suy đồi không còn giá-trị tâm-lý, nhơn sanh buổi ấy mất hẳn giá-trị của nhơn-loại, nên Ngài hạ mình xuống đặng định Luật- Pháp, trụ cái Ðạo Nhơn-Luân làm căn bản; hễ biết trọng mình, biết địa-vị mình tức nhiên Thiên-Ðạo, biết Thiên-Ðạo tức nhiên biết Thiên-Ðiều, biết Thiên-Ðiều tức nhiên biết Ðức Chí-Tôn tạo Ðạo, mình phải giữ Ðạo. Ngài không lẽ lấy danh tánh của Ðức Chí-Tôn làm của tư được. <BR>Ngài nói, đệ nhứt Ðạo tối cao tối trọng, đặng chỉ mặt Luật Bác-Ái và Pháp Công-Chánh. Ðã định cái sống trong Càn-Khôn Vũ-Trụ thì phải định cái sống cho loài người, định cái sống cho toàn-thể chủng-tộc cho toàn mặt địa-cầu nầy. <BR>Luật-Pháp của Ngài nó đã trái hẳn phong-hóa mặt địa-cầu, nói về tinh-thần đạo-đức của Tôn-Giáo nó là mô giới, cho nên ngày giờ nầy cả Vạn-Quốc đều để tâm tìm kiếm luật pháp ấy. <BR>Vì cớ cho nên Ðạo Cao-Ðài Ðức Chí-Tôn có tiên-tri rằng: " Ðạo Cao-Ðài tức nhiên là một cây cờ báo hiệu cho Vạn-Quốc toàn-cầu hay trước là: Thời kỳ Nho-Tông chuyển thế đã đến ". <BR>Ðạo-Ðức của Chúa Jésus-Christ tức nhiên là Công-Giáo, nếu người không có Bác-Ái thì chưa đem xác thịt của mình làm con vật đặng tế Ðức Chí-Tôn. Ngài cầu xin tha thứ tội tình cho nhơn-loại, Người ấy là Người đáng để .g yêu thương. Nếu đem ra làm kiểu mẫu cho nhơn-loại bắt chước thì Tôn-Giáo Gia-Tô đã đoạt được bao nhiêu tinh-thần thương yêu nơi mặt địa-cầu nầy vậy. <BR>Nếu các Ngài còn chối cãi thì tôi nói rằng: " Dầu cho muôn đường ngàn nẽo thì các Ngài cũng phải chọn một, các Ngài chối không chịu dìu-dẫn tâm-lý loài người đi trong con đường tín-ngưỡng và dìu-dắt tinh-thần loài người trong Luật Yêu-Thương và Pháp Công-Chánh, các Ngài chỉ đem mấy bản hồ-sơ ra để trước mắt Tòa Tam-Giáo mà cầu rỗi lấy mình, tôi dám chắc các người không phương thế gì chối tội đặng. Dầu cượng lý bao nhiêu cũng không chối đặng, các người chối tội xin có bằng cớ dĩ nhiên rằng: <BR>Ðạo Cao-Ðài xuất hiện, Ðức Chí-Tôn đến mở Ðạo 24 năm trường, Ngài đến ký một bản " Hòa- Ước Thứ Ba " với Nhơn-Loại, vì bản " Hòa-Ước Thứ Hai " đã bị Nhơn-Loại phản bội; không giữ sự tín-ngưỡng của mình vì cớ cho nên thất Ðạo, nhơn-loại đi trên con đường diệt vong tương-tranh tự-diệt nhau. Vì .g bác-ái từ-bi cho nên Ðức Chí-Tôn Ngài đến, Ngài ký tờ " Hòa-Ước Thứ Ba " nầy nữa, để nơi mặt Luật- Ðiều cho chúng ta. <BR>Các Ðấng Thiêng-Liêng chỉ ngay Ðạo Cao-Ðài mà tín-ngưỡng và từ-bi cho y theo chủ pháp của mình " Dieu et Humanité "; nên Trời và Người về mặt Luật Bác-Ái, về mặt Pháp Công-Bình, ngoài ra dầu Luật-Pháp muôn hình ngàn tướng cũng vẫn trong Luật Bác-Ái và Công-Bình mà thôi. <BR>Hội-Thánh Cao-Ðài cũng vẫn do mặt luật vô-hình tối cao là mặt Luật Bác-Ái và Công-Bình, dẫn họ đến cảnh vô-hình tối cao tối trọng, cũng do Luật-Pháp của Ðạo Cao-Ðài. <BR>Ngoài ra Luật Bác-Ái và Công-Bình tất cả còn lại là phương-pháp mà thôi. <BR>Kỳ tới Bần-Ðạo giảng cái quyền-năng là cái hiệu-nghiệm của Luật Bác-Ái và Công- Bình. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 26 tháng 11 năm Mậu-Tý ( 26-12-1948 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Kỳ trước Bần-Ðạo thuyết cuộc thiệt-chiến tại Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa, về mặt luật các nền Tôn-Giáo để tại thế-gian nầy, có thuyết sơ cái Luật và Pháp của Ðức Chí-Tôn đã dành cho Thánh-Thể của Ngài thi-hành Ðệ-Tam Hòa-Ước của Ngài. <BR>Bần-Ðạo hứa sẽ thuyết-minh cái quyền-năng của Luật Thương-Yêu và Pháp Công- Chánh. Bần-Ðạo đã nói sơ qua cái luật quyền-năng của Ðức Chí-Tôn đã nói buổi nọ. Buổi ấy luật hình của Ðức Chí-Tôn cho nhơn-loại chưa có ký tờ Hòa-Ước, Ðức Chưởng-Ðạo đã có tả sơ qua cho chúng ta hiểu Ðức Chí-Tôn buộc Thánh-Thể của Ngài và toàn nhơn-loại tùng một khuôn Luật Thương-Yêu và Bí-Pháp Công-Chánh. Khi đó Bần-Ðạo hỏi Ngài: Thầy là Thầy, Cha là Cha, cả thảy sao Ngài lại xưng bằng Thầy; thì Ðức Chưởng-Ðạo nói: Cha thì đáng Cha, Thầy thì đáng Thầy. Ðến đây Bần-Ðạo sẽ giảng sơ bài thi: " Luật Thương-Yêu và Quyền Công-Chánh ". <BR>" ................................................... <BR>Gần thiện-lương xa lánh phàm-tâm, <BR>Làm cha nuôi nấng âm thầm; <BR>Làm Thầy lại nhượng phẩm Thần, ngôi Tiên , <BR>............................................................ ". <BR>Tức Ngài cho hiểu Ðệ-Tam Hòa-Ước với Ðức Chí-Tôn, Ngài sẽ buộc nhơn- loại nhứt là Thánh-Thể của Ngài thi hành Luật Thương-Yêu và Quyền Công-Chánh. <BR>Bây giờ Bần-Ðạo thuyết về cái năng- lực của Luật Thương-Yêu và của Quyền Công Chánh. Chúng ta đã thấy hiện- tượng trước mặt chúng ta cả cơ- quan tạo đoan hữu- hình. Chúng ta chẳng cần tìm sâu- xa mà hiểu là do nơi Luật Thương-Yêu mà sản- xuất vật gì, con gì, nó cũng có tình ân- ái của nó; thoảng như nó không có tình- cảm ân- ái của nó, thì nó không sanh-sản con cái được. Con người không có tình thương với nhau, ân-tình với nhau, nên chồng nên vợ. Nếu không như vậy chắc là không có con nối dòng, truyền tử lưu tôn cho loài người đặng. <BR>Từ tạo Thiên lập Ðịa tới giờ, Luật Thương-Yêu dầu vạn-vật cũng thế, người cũng thế. Luật Thương-Yêu muốn đủ cao trọng hơn nữa, cao sang hơn nữa, thì luật ấy định luật nơi Ngọc-Hư-Cung và Tây-Phương Cực-Lạc, tức nhiên Cực-Lạc Thế-Giới. Nếu nói thiệt đủ tinh thần mặt Luật Thương-Yêu ấy, trừ lại cơ-quan Tạo-Ðoan, cả vạn-vật trong Càn-Khôn Vũ- Trụ nầy là Cung Diêu-Trì tức nhiên là Cung Ðức Phật-Mẫu đó vậy. <BR>Nói thật nếu Ðức Chí-Tôn Ngài không có nhứt điểm tình-ái, không phân ra đệ-nhị xác thân; Ngài là bạn, Ngài là cơ hữu-vi Tạo-Ðoan Càn-Khôn Vũ-Trụ đương nhiên bây giờ. Cũng như chúng ta, nếu chúng ta sợ cái cơ-quan Tạo-Ðoan ấy, tức nhiên tạo đời của mình. Nếu bên Nam, bên Nữ sợ vợ, sợ chồng thì đâu có tạo ra đời của mình, phải có tình ái nồng-nàn, nó mới nên chồng vợ. Không phải vợ chồng thương nhau mà thôi, nó còn xô đẩy cao xa hơn nữa. Nếu chúng ta biết lương-tâm nòi giống quốc-gia, chủng-tộc tức nhiên chúng ta phải tạo đời; không phải thương chồng vợ mà thôi, Luật Thương-Yêu ấy nó còn cao xa hơn nữa. <BR>Bỡi vậy, Ðức Khổng Phu-Tử lập Giáo, lập Nho-Tông của Ngài chú trọng nhứt là Ngài lấy nhơn-luân làm căn bản, chặt-chịa mạnh-mẽ chắc-chắn lắm! Vì cớ cho nên Ðạo Nho-Tông của Ngài để lại hơn hai ngàn năm vẫn còn nguyên-lực của nó. Ðương nhiên bây giờ nó còn đủ sức chuyển-thế đặng nó làm căn-bản mạnh-mẽ chắc-chắn. Căn-bản nhơn-luân chỉ sản-xuất nơi tình-ái mà ra, ấy Luật Thương-Yêu Ðức Chí-Tôn buộc phải theo theo mới được ký Hòa-Ước với Ngài, phải thi-hành cái luật ấy. <BR>Tờ Hòa-Ước nầy, ký với Ngài phải cho có hiệu-nghiệm. Ngài buộc ký với Ngài thi-hành theo luật, cho chúng ta khỏi phải bội ước với Ngài, đã hai kỳ ký Hòa-Ước với Ngài, đều hai kỳ bội ước. Nếu chúng ta xét đoán hai kỳ trước, Ngài có buộc luật ấy hay chăng? Sao không có, có chớ! Mà tại Ngài không nói với nhơn-loại, không nói tức không buộc, không buộc thì không làm, đã có định-luật mà không có buộc, không buộc thì không đặng. <BR>Kỳ nầy Ðức Chí-Tôn không nói, mà Ðức Chí-Tôn buộc, lại buộc phải thi-hành quyền Công-Chánh, chúng ta không cần tìm Trời - Ðất chi cả, cơ-quan dưới thế, nếu không có mặt Công-Bình về tâm-lý, không có mực thước Công-Lý tại mặt thế nầy, thì Bần-Ðạo dám chắc rằng: Cả cơ-quan hiển nhiên bây giờ không còn tồn tại được. <BR>Có một điều khuyết-điểm chúng ta ngó thấy; một trường hỗn loạn, tương-tàn tương-sát với nhau. Vì muốn thi hành mặt công-lý, tức nhiên lấy cân Công-Chánh làm mô giới cả cơ quan trị thế. Nhơn-loại loạn lạc, tức nhiên mặt luật Công-Bình chúng ta đã ngó thấy, quả nhiên không thể chối cải cái gì được. Công-Chánh là nơi miệng lưỡi của loài người, tức nhiên vạn-quốc đương dùng bây giờ là một phương-pháp để lường gạt tâm-lý nhơn-loại. <BR>Mặt cân công-bình thiên-hạ gọi là công-lý mà thế-gian nầy chưa có công-lý, mạnh thì công-lý của họ khác, giàu thì công-lý của họ khác, sang thì công-lý của họ khác, vinh hiển thì công-lý của họ khác, nghèo khổ thì công-lý của họ khác. <BR>Cái công-lý của nhơn-loại bây giờ là công-lý giả, vì bỡi công-lý giả ấy cho nên mới có trường hổn loạn, tương-tàn tương-sát với nhau, phải họ đem công-lý về mặt tinh-thần quả quyết đặng cân phân cùng các chủng-tộc nơi mặt địa-cầu nầy; nếu cân công-chánh ấy thiệt tướng của nó, thì thiên-hạ không có tương-tàn tương-sát với nhau, ngày nay máu sông xương núi; họ dùng lời dùng tiền thực hiện công-chánh đặng lòe-loẹt nghĩa lý công chánh của họ. Con người chưa có đoạt đặng công-chánh thật sự vì cớ con người chưa có mặt luật Công-Bình Bác-Ái dưới thế-gian nầy. Bỡi cớ cho nên Ðức Chí-Tôn buộc cả con cái của Ngài nhứt là Thánh-Thể của Ngài thi-hành cho được thiệt tướng. <BR>Bỡi vậy có câu Thánh-Ngôn của Ngài nói: " Ngày giờ nào các con dòm thấy một lẽ bất công nào nơi mặt thế-gian nầy thì ngày giờ ấy chưa thành Ðạo ". <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 8 tháng 12 năm Mậu-Tý ( 6-01-1949 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Hôm nay Bần-Ðạo giảng tiếp cái hạnh-phúc chơn thật của loài người do nơi đâu mà có? Bần-Ðạo đã tả cho cuộc thiệt-chiến nơi Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa. Các Ðấng Chơn-Linh cao siêu về trí-thức tinh-thần thiếu đạo-đức họ phản đối, họ cho rằng : Duy có bậc chơn-linh cao trọng, đủ tinh-thần, đủ quyền-năng, đủ phương-pháp mới ngó ngay " Tứ-Diệu-Ðề " tức nhiên là bốn điều khổ của kiếp sanh đặng lập vị mình. Phần nhiều các chơn-linh khác không thể gì đảm đương quyết thắng " Tứ-Diệu-Ðề " ấy đặng, hơn nữa vì quá khổ họ tìm mảy may hạnh-phúc, họ phải tìm lấy hạnh-phúc đặng giải khổ; duy có phương thế tìm hạnh-phúc trong phương tối khổ, vì cớ mà tạo ra oan-nghiệt tội tình, quả kiếp là do nơi đó. Bần-Ðạo nói vì cớ ấy cho nên rủ nhau tìm coi cái hạnh-phúc chơn thật của kiếp sanh con người do nơi đâu mà có. <BR>Bần-Ðạo cũng luôn dịp để toàn-thể Thánh-Thể của Ngài và toàn cả con cái của Ðức Chí-Tôn lấy trí-thức kiếm hiểu coi nơi Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa các Ðấng Trọn-Lành trả lời với họ thế nào? Bần-Ðạo thuyết đêm nay hơi lâu một chút rán ngồi chờ để tâm mà nghe. <BR>Bao giờ cũng vậy, muốn thuyết cái chơn-lý phải lấy cái Thể Pháp; nhứt là dùng cái Thể-Pháp ngắn-ngủi khó .g lắm, nhứt là phải thúc lại trong thời gian ngắn-ngủi nầy. Vì thấy mỗi khi cúng rồi cả thảy đều mỏi-mệt, nên Bần-Ðạo không muốn để cho Hiền-Hữu, Hiền-Huynh, Hiền-Tỷ, Hiền-Ðệ, Hiền-Muội mỏi-mệt như thế; khó lắm không phải dễ. Thuyết-pháp không phải dễ, dễ chăng là mấy bà lên nói hai ba câu rồi xuống, kết cuộc của mấy bà là vậy thôi; thế nên hôm nay tóm-tắt như vậy thôi, cũng như có vị Giáo-Sư lên đài đứng sợ hãi quá, không phải dễ, vì chưa có ngày giờ tìm-tàng. Mỗi khi Bần-Ðạo thuyết, Bần-Ðạo để riêng một chỗ trống để cho tinh-thần toàn-thể Thánh-Thể con cái của Ðức Chí-Tôn kiếm hiểu châm thêm cho được cao siêu, chúng ta có thể tìm-tàng được. <BR>Bần-Ðạo cố đưa chìa khóa cho cả thảy nắm trong tay, đặng mở ra hầu dìu dắt cả thảy đi cho trọn vẹn trong khối Linh-Ðài của Ðức Chí-Tôn. <BR>Ấy vậy, chúng ta kiếm hiểu cái hạnh-phúc chơn thật của con người, tức nhiên của kiếp sanh do đâu mà có? Bần-Ðạo thường khuyên nhủ, nếu muốn kiếm một sự thật của một chơn-lý hay một triết-lý vô-hình vô-cảnh khó lắm; chúng ta phải thấu đáo cho tận cùng, duy chúng ta tìm-tàng dễ-dàng là chúng ta chỉ tìm nơi cái Linh-Ðài, lấy cái nhỏ mà tìm cái lớn. Thoảng như chúng ta muốn tìm phương-pháp giải quyết cái thống-khổ đương nhiên nơi mặt địa-cầu nầy, họ đương đi trong cảnh vô-hình để họ tìm hạnh-phúc cho nhơn-loại. <BR>Ôi biết bao nhiêu cái mưu chước đặng tìm hạnh-phúc, mà tội nghiệp thay cho nhơn-loại họ cũng tìm, họ đương khao-khát cái hạnh-phúc thương yêu đặng để sống. Ai đề xướng tạo ra hạnh-phúc cho họ thì họ theo, họ chỉ theo Hitler vì họ tưởng Hitler tạo hạnh-phúc cho họ đặng. Như dân Ý họ theo Moussolini họ cũng tưởng Moussolini tạo hạnh-phúc cho họ được mà thôi. <BR>Ðương giờ phút nầy, các chủng-tộc nơi mặt địa-cầu nầy, giờ phút nầy thiên-hạ đương bị lòe-loẹt vì hạnh-phúc ấy làm cho tinh-thần loài người đương hoang mang bất nhứt, cũng vì khao khát hạnh-phúc mà thiên-hạ bị lường gạt tinh-thần. <BR>Chúng ta suy gẫm kiếm hạnh-phúc của loài người do nơi đâu mà có? <BR>Bần-Ðạo để cho cả thảy đều suy gẫm tìm kiếm; Bần-Ðạo nói trắng ra thì chúng ta tự nghĩ mỗi anh em, mỗi người đều tự kiếm lấy mình coi hạnh-phúc mình ở chỗ nào; kiếp sống chúng ta từ thuở lọt .g hạnh-phúc ở đâu, tìm thử coi? Chúng ta không thấy gì hết, chúng ta duy có biết đau khổ mà thôi. Bởi cớ cho nên, Bần-Ðạo khuyên cả toàn-thể nhìn ngay "Tứ-Diệu-Ðề" của Ðức Phật Thích-Ca là đúng, mà sự phản-kháng của các Chơn-linh nơi Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa không cãi qua lẽ đó được. <BR>Chúng ta nên biết kiếm coi sanh của chúng ta là khổ, kiếp sanh của chúng ta từ buổi lọt .g Nam-Nữ cũng vậy, phải tìm coi hạnh-phúc do nơi đâu mà có?! <BR>Bần-Ðạo dùng phép hồi-quang phản-chiếu xem kiếp sống của Bần-Ðạo, chịu thống khổ bao nhiêu và được bao nhiêu hạnh-phúc chơn thật. Bần-Ðạo phải đi từ chỗ nào Bần-Ðạo ngó thấy Bần-Ðạo sanh ra gặp nhà nhân-từ đạo-đức. Ông Thân Bần-Ðạo làm một vị quan của đời Pháp thuộc ( lúc ấy Bần-Ðạo mới có bốn tuổi ); chức tước ấy cũng khá, có dư dả, dư ăn, đủ mặc, nếu ăn hối-lộ có thể làm giàu được. Nhưng Ông Thân của Bần-Ðạo đạo-đức lắm, người dĩ-đức vi-trọng. Ông thường thấy sự bất công thì Ông phản đối ngay, nhứt là trường hợp bị áp-bức nòi giống của đám dân nghèo. Ðem tinh-thần ra cứu đời như thế nên đứng không bền-bỉ, vì vẫn bênh vực những kẻ yếu hèn, kẻ cô đơn; phản đối kịch-liệt với cái oai-quyền đặc-biệt của thiên-hạ. Thiên-hạ ghét những người phản đối với họ, nên họ đuổi Ông; rồi Ông về với Bà Mẹ Bần-Ðạo lo tảo lo tần mua bán để muôi sống. Bần-Ðạo thứ tám còn em thứ chín nữa ở với nhau như bầy con ở trong cái ổ nghèo, ổ rách vậy. Mấy anh mấy chị lớn họ lập nên danh kẻ có chồng, người có vợ; chỉ có một mình Bần-Ðạo ở với Cha-Mẹ mà thôi. Bần-Ðạo là con chót, con áp út phải ở trong gia-đình đó, ngày buổi ấy tưởng mình vô phước; mà ngó lại buổi ấy Bần-Ðạo chưa biết gì hết chỉ có biết thương nhau mà thôi. Thương Cha có công sanh dưỡng và công-chánh, thương mẹ bảo trọng gia-đình lo tảo lo tần nuôi con, thương anh em trong gia-đình duy có biết thương mà lo học; sợ không học Ông, Bà, Cha, Mẹ buồn rầu; nói con không học Cậu, Mợ buồn lắm. Vì thương yêu nên quyết chí học, học là tánh-đức của thiên-nhiên; thương nhiều quá, thương trong gia-đình hơn ai hết, anh em cũng vậy. Hạng nhứt trong nhà bất hòa là điều khổ hơn hết. Anh Chị bất hòa Bần-Ðạo theo năn-nỉ, khóc lóc giải hòa; ngó lại hồi lúc đó đến bây giờ, thì lúc đó hạnh-phúc nhiều hơn hết, chỉ có biết thương yêu mà thôi. <BR>Ðến chừng lập được thân danh ra đứng đợt với đời, kiếp sống từ đó xét lấy mình thì thời buổi ấy, đã tính trong óc - Cha đã chết từ hồi mới lên 12 tuổi chỉ ở với Mẹ; thương Mẹ sợ Mẹ chết nữa không biết ở với ai ?! Sợ quá chừng quá đỗi khi nằm ngủ cũng sợ. <BR>Ở Tây-Ninh nầy người ta thường chôn đám xác ban đêm, khi ngủ nghe họ hò, giựt mình thức dậy mò kiếm Bà Già, Bà Già hay, hỏi con làm gì vậy ?! Con nghe người ta đưa đám xác con sợ Mẹ chết quá. Cũng vì sự thương quá đỗi, chừng được 17 tuổi quyết định ra làm việc để trả hiếu cho Mẹ. <BR>Bần-Ðạo hiện tại ở Tây-Ninh thiên-hạ còn nhớ, buổi ấy không biết gì hết, duy có biết thương Mẹ mà thôi, thêm nữa mấy đứa em gái tới ngày giờ định gả lấy chồng chớ không còn ở chung nữa. Lúc ấy Bần-Ðạo đã thi đậu, nếu ra làm với hãng buôn ăn lương lớn mà sợ không biết nuôi Mẹ được không? Lại bị người anh rễ nói: Em làm việc cho hãng buôn ngoài không có danh-dự gì hết, nghe lời nên xin sở nhà nước. Làm việc mỗi tháng lương 70, 80 đồng là nhiều lắm. Ăn xài hơn ai hết mà cũng dư một đôi chục bạc để nuôi Mẹ; đến chừng lương còn hai chục đồng một tháng chừng đó thiếu nợ, lại còn thêm một bà vợ nữa, công việc bối-rối xãy ra không biết bao nhiêu, tới chừng đó không còn lo cho Mẹ được nữa; còn lo gì nữa được! Lúc đó khổ về thể-xác mà tinh-thần cũng khổ nữa, không biết buổi nào quên được. Mà trong gia-đình khi đó tạo hạnh-phúc được chưa? Chưa tạo hạnh-phúc được thì bà Mẹ đã chết. <BR>Năm Bần-Ðạo được 22 tuổi, đau đớn biết bao nhiêu, chỉ có biết một điều là lo lập thân danh đặng nuôi Mẹ, lập đặng thân danh để bảo trọng anh em. Ðến chừng thành danh rồi khổ đáo để. Cha, Mẹ đã khuất hết, dầu thương bao nhiêu cũng không còn, lại bị ác nữa là vợ con gia-đình sanh đẻ mãi; đâu có lo ngoài được nữa, khởi thống-khổ tâm hồn. Tới chừng cao sang sung-sướng ngó lụn lại không còn thấy Cha, Mẹ vì Cha, Mẹ đã chết hết. Hai Ðấng ấy đã chết hết thôi mình đeo theo anh em, em chết nữa, lần lượt bao nhiêu người thân-ái đều chết hết; bao nhiêu cái thương nồng-nàn chỉ để nơi người Anh Rễ, thương hơn anh ruột nữa. Có một người em gái thứ chín, đó là người bạn thân mến trong kiếp sanh của Bần-Ðạo mà đã qui liễu rồi. Tới chừng ấy tâm hồn ngơ-ngẫn, xác thịt bơ thờ; đi ra ngoài đồng ngó ngọn cỏ, con chim nó cũng nhắc; nghe tiếng hót của mấy em cấy lúa, nghe tiếng hò của người chèo ghe cũng nhắc tới nỗi đau thương. Từ ngày ấy, không biết buổi nào được vui, chỉ muốn tu, muốn tìm cảnh tu, cho đến từng tuổi nầy đáo để tâm hồn quá lẽ! <BR>Nhờ Ðức Chí-Tôn đem cây đuốc Huệ-Quang chiếu diệu tâm hồn nầy đặng gỡ mối đau khổ. Vì cớ cho nên Bần-Ðạo theo, càng theo cái lý-tưởng càng để tâm hồn theo Ngài, rồi Ngài gieo tình thương yêu nồng-nàn hơn muôn triệu lần của gia-đình nữa. <BR>Hễ biết tu thì biết Ðạo, hễ biết Ðạo rồi thì biết dìu-dắt anh em chị em tình yêu thương nồng-nàn đáo để, thương hình-trạng của thiên-hạ muôn ngàn đau khổ. <BR>Bần-Ðạo đã sống bao nhiêu năm khổ chỉ biết chung chịu điều thống khổ với nhau; mấy anh lớn, mấy chị lớn lần lượt họ đi về chầu Ðức Chí-Tôn hết, chỉ để một mình Bần- Ðạo quằn-quại gánh vác hai vai; khổ anh khổ em mà các bạn còn bơ-thờ chẳng biết đạo hạnh là gì hết; nỗi lo nghiệp Ðạo, nỗi lo dạy-dỗ mấy em, nỗi lo cho đám con trẻ, mà mấy kẻ không có tay giúp đỡ vì Ðạo, binh vực cho Ðạo, mà tình-trạng thể tánh còn thay đổi. <BR>Trái lại Bần-Ðạo đem thân mình vô cửa Ðạo đặng thoát ly thống-khổ cho tâm hồn, mà nó lại còn tăng thêm cái thống-khổ nữa. Hỏi cái thống-khổ của Bần-Ðạo nơi đâu mà sản xuất, trong cảnh khổ ấy Bần-Ðạo cũng có thể tìm hạnh-phúc đặng mà sống, nếu không có hạnh-phúc thì Bần-Ðạo đã chết rồi, chết rồi thuở thiên-hạ cường quyền áp-bức đồ lưu nơi hải-ngoại; chết hồi buổi Ðạo nguy biến suy vong, nếu không có hạnh-phúc tinh-thần an-ủi thì đâu có sống đến ngày nay. <BR>Có chớ, có hạnh-phúc an-ủi được tâm hồn của Bần-Ðạo là khối thương yêu của Bần- Ðạo, thương yêu con cái của Ðức Chí-Tôn, của triệu tâm hồn ấy là hạnh-phúc chân thật. <BR>Bần-Ðạo không kiếm mà thể xác đặng mạnh-mẽ, năng-lực đó nó làm cho Bần-Ðạo sống, sống đặng quyết thắng cả cái thống-khổ là do hạnh-phúc thương yêu ấy. Bần-Ðạo thương yêu chân thật con cái của Ngài, rồi Bần-Ðạo thấy cả thảy con cái của Ngài thương yêu Bần-Ðạo lại một cách chân thành. Hỏi trong buổi chưa thương họ còn có kẻ ganh hiềm, ghét ngỏ, vì tinh-thần ganh tị của họ; nhờ sự thương yêu chơn thật của toàn thể con cái Ðức Chí-Tôn đem chứng cớ ra công-lý, làm cho toàn cả thiên-hạ ngó thấy khối thương yêu công-bình Thiêng Liêng hiện-tượng ra đặng làm chứng cho Bần-Ðạo. Vì thương yêu nên mới tạo hạnh-phúc, vì thương yêu nên mới tạo ra tổ-nghiệp. Ngày giờ nầy các hạnh-phúc thiệt tướng là bởi khối yêu thương vô tận đối với con cái của Ðức Chí-Tôn, tức nhiên là trong Ðạo-Ðức đó vậy. Hạnh-phúc nó làm cho Bần-Ðạo sống một cách mạnh mẽ, sống một cách oai quyền; cả thảy đoán xét lại, khi chúng ta tạo dựng được một cái đại-nghiệp hay gầy dựng một công-nghiệp nào mà đặng hưỡng đặc-ân của nó, thì công-nghiệp ấy vẫn còn giá-trị. <BR>Còn chúng ta có thể tạo công-nghiệp cũng không phải là một thời gian, một thời gian không thể gì đặng. Nếu cả triệu con người tin tưởng đặng, dầu công-nghiệp ấy phải đem mạng sống của mình đặng ký thác cho nó đi nữa cũng phải làm. <BR>Giá-trị gì một mạng sanh, đem đổi hạnh-phúc cho cả triệu người mà sao không đổi, cái hạnh-phúc chơn thật. <BR>Bần-Ðạo cho hay nếu Ðạo Cao-Ðài sẽ hưởng được cái hạnh-phúc vô ngàn của Ðức Chí-Tôn ban bố ngày nay đã thiệt-tướng vì vinh-hạnh đó, Bần-Ðạo đã lập được đại công đối với toàn cả con cái của Ðức Chí-Tôn, Bần-Ðạo đã lập được là nhờ cái quyền-năng vô đối của hạnh-phúc ấy. <BR>Kỳ tới Bần-Ðạo sẽ giảng thêm năng-lực thương yêu và hạnh-phúc của loài người. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 15 tháng 12 năm Mậu-Tý [13-01-1949] <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Kỳ thuyết-pháp trước Bần-Ðạo đã để một dấu hỏi, Ðạo Cao-Ðài có thể đem hạnh phúc cho nhơn-loại, tạo hòa-bình làm cho đại-đồng thiên-hạ đặng chăng? <BR>Ðã để dấu hỏi tức nhiên phải trả-lời. Chúng ta chẳng nên chỉ biết tin nơi Ðức Chí-Tôn mà thôi, mà phải biết Ngài đến tạo nền Tôn-Giáo cốt yếu là đến ký tờ Hòa-Ước với nhơn sanh, tạo hạnh-phúc cho nhơn-sanh và làm cho thiên-hạ hưởng đặng thái-bình nơi mặt địa cầu 68 nầy, tức nhiên chúng ta dám quả-quyết và để đức tin chắc-chắn rằng: thế nào cũng thành tựu, nhứt là có lời quyết đoán của Anh Cả Thiêng-Liêng của chúng ta là Ðức Lý-Giáo-Tông đã nói: <BR>"Ðức tin một khối tượng nên hình, <BR>Ðã hiệp Vạn-Linh với Chí-Linh " <BR>Nghĩa là Ðạo Cao-Ðài đã thành, nhưng từ-từ đi lên cho đến cái địa cảnh vô đối của nó. Ta choán biết Chí-Tôn đến ký Hòa-Ước dưới thế gian nầy, chúng ta ngó thấy Hòa-Ước của nhơn-sanh nhứt là các liệt-cường ký với nhau khoản nầy, khoản nọ, khoản kia đủ thứ; ký không biết mấy khoản. <BR>Với Ðức Chí-Tôn chỉ có hai khoản mà thôi: <BR>1- Luật thương-yêu: Ngài định-luật cho chúng ta là thương-yêu; không phải chỉ thương yêu nhơn-loại mà thôi, mà phải thương-yêu cả toàn Vạn-Linh nữa. <BR>2- Quyền công-chánh: Ngài chỉ định là quyền công-chánh từ thử, ta chưa ngó thấy Hòa-Ước nào mà đơn sơ như thế, mà nó oai quyền làm sao! Không thể gì thực hiện đặng, dầu cho tận-thế loài người cũng không khi nào thực-hiện ra đặng! <BR>Chúng ta đã hiểu và tin rằng thế nào nó cũng thành, nhưng thời gian ta không biết định đoạt, ta chỉ lương-tri tức là lấy trí-tri để hiểu chơn-tướng của Ðạo Cao-Ðài, làm thế nào đem hạnh-phúc cho nhơn-loại hưởng được và tạo hòa-bình cho thiên-hạ cả Ðại-Ðồng Thế- Giới. <BR>Chúng ta duy lấy trí-tri tìm hiểu thôi, chúng ta thấy cái quyền-năng của Luật Thương- Yêu thế nào? Tấn tuồng hiển nhiên hiện từ khi có loài người đến giờ, nếu không có sức mạnh-mẽ vô biên của Luật Thương-Yêu ấy thì Ðức Phật Thích-Ca chưa có lập giáo thành tướng được. <BR>Khi Ngài đến Ream luyện pháp tuyệt-thực có bốn người theo Ngài, bốn người không phải theo Ngài làm môn-đệ mà theo coi Phật có đoạt Pháp đặng chăng?! Ðến chừng Ngài từ trên đãnh núi tuột xuống, Ngài ăn uống lại. Bốn người ấy đợi Ngài ở chân núi thấy như vậy cho rằng Ngài đã qui phàm rồi, không có đoạt Pháp chi hết nên cả bốn người bỏ đi. Tới chừng Ngài đi thuyết-giáo, Ngài tìm bốn người ấy, bốn người ấy biết Ngài chơn thật mới theo, trong bốn người, chỉ có hai người là trọng yếu hơn hết, nhưng rồi đến cuối cùng chỉ còn có một người đoạt đặng Phật-Giáo mà thôi. <BR>Ðạo Tiên, Lão-Tử có một người môn đệ và một đứa ở là Từ-Giáp biết Ðạo của Ngài, duy có ông Doãn-Hỷ theo Ðức Lão-Tử đoạt phép truyền giáo mà Ðạo Tiên còn tồn tại đến ngày nay. <BR>Ðạo Khổng-Phu-Tử tuy vân, nó có Tam-Thập Lục-Thánh, Thất-Thập Nhị-Hiền, Tam Thiên Ðồ-Ðệ mà cả thảy Ðức Khổng-Phu-Tử chưa chắc người nào đoạt đặng. Duy có một người mà thôi là Thầy Sâm; bắng cớ là buổi chung qui Ngài kêu Sâm nói: " Ngộ Ðạo Nhứt Nhi Quán Chi ", Ðạo ta chỉ có một người biết mà thôi. <BR>Ðức Chúa Jésus Christ có người môn-đệ mà thôi, bỡi Ông Pièrre chối Ðạo ba lần khi ăn năn khóc lóc với Bà Maria mà xưng tội mình. <BR>Mahomet có một người môn-đệ phụ nữ mà Ðạo Hồi đã thành vậy. Chúng ta suy đoán chỉ có thương yêu, duy có một người thương, hoặc nữa người thương mà các vị Giáo-Chủ đã lập thành Tôn-Giáo tại mặt thế nầy. <BR>Chúng ta xét lại thấy Ðạo Cao-Ðài còn hạnh-phúc hơn các nền Tôn-Giáo khác, nếu nhận quả quyết thì có ba người, mà nếu có ba người tức nhiên nhiều hơn thiên-hạ rồi. <BR>Cái thiệt-tướng của nền Tôn-Giáo, Ðức Chí-Tôn hiện-tượng do quyền-năng vô đối của Ngài mà đoạt được, trong đó các vị thừa mạng lịnh của Ngài đã vẽ nên hình, nắn nên tướng của nó. Bần-Ðạo kiếu lỗi cùng con cái của Ngài; không phải tự-kiêu hay là tự-đắc chính tay Bần-Ðạo có một phần khá lắm; vì cớ Bần-Ðạo rủ chúng ta dùng phép hồi-quang phản-chiếu đặng định tướng diện của mình, cốt yếu là một phần-tử trong nền Tôn-Giáo. Hễ mình coi chơn-tướng của mình, rồi tổng-số chơn-tướng đó làm chơn-tướng của Ðạo, Bần-Ðạo thấy Ðạo Cao-Ðài nên hình đặng tức là thành tướng thương yêu vô tận vô biên. Nó nên hình có nét đẹp thiên-nhiên là nhờ vẽ với cây viết thương yêu mà viết nét Thiêng- Liêng cho Thánh-Thể của Ngài để theo nét thương yêu ấy đặng tạo nên hình-trạng hình tướng một khối thương yêu. Ta không có mơ vọng và không có lường gạt tâm-lý nhơn- sanh, trước mặt mỗi người đều thấy, hỏi do quyền năng nào tạo thành quyền-lực ngày nay. <BR>Quyền Ðạo ngày nay do Luật Thương-Yêu mà thành tướng vậy, mà nếu do Luật Thương Yêu thành tướng thì không có quyền-năng nào tàn phá nó đặng; nó có sợ chăng là sợ luật thù hận. May thay cả lực-lượng thù hận cũng không xung đột được, bỡi có bàn tay Thiêng-Liêng gạt thù hận ra khỏi rồi. <BR>Nó nên hình bỡi sự thương yêu, trưởng thành trong sự thương yêu, bỡi hình chất của thương yêu hễ càng ngày càng lớn lên càng tráng kiện, nó sẽ làm chúa cả thù hận không hề xâm lấn nó đặng. <BR>Nó quả quyết Bần-Ðạo đã đánh tan thù hận ra, khi các đảng phái dùng quyền-lực đặng chiếm ngôi vị của Ðức Chí-Tôn để tại thế-gian nầy. <BR>Bần-Ðạo đã can đảm dùng quyền của Bần-Ðạo đánh ngã hết đặng bảo trọng hình tướng Thiêng-Liêng của Ðạo. Bần-Ðạo lỗ vốn cũng nhiều, Bần-Ðạo gánh lấy cả thù hận ấy đặng bảo tồn hình-thể của Ðức Chí-Tôn cho trọn thương yêu. <BR>Bần-Ðạo dùng can đảm gánh cả thù hận của thiên-hạ mà bảo tồn khối thương yêu vô đối của Ðức Chí-Tôn không cho hoen ố, nhơ bợn. Tại sao mà Bần-Ðạo dám thí mình gánh vác thù hận đặng bảo trọng nó? Bỡi biết nó là Chúa của hình ảnh, của quyền trị thế tương lai, nó là Thầy của thiên- hạ đặng trị thế. Nếu không trọn vẹn nó lưu lại kiểu dở thô bỉ nhơ nhớp thì không thể vì làm Thầy thiên- hạ đặng. <BR>Các chi phái hồi đó dùng cường-quyền mà đoạt- vị. Bần-Ðạo là Hộ-Pháp nắm giữ chơn truyền của Ðức Chí-Tôn trong tay đây, mà để cho nó đoạt ngôi soán vị như các đời vua chúa từ trước lưu lại đối với nền chơn-giáo của Ðức Chí-Tôn sao? <BR>May thay! Các quyền ấy không xung đột được với Thánh-Thể của Ðức Chí-Tôn, nó đã bại trận. Bỡi Thánh-Thể của Ngài có người cầm Luật-Pháp oai-nghiêm tức là cầm cây huệ kiếm trong tay đặng gìn-giữ nền Chơn-Giáo nên hình được; nó nên hình được tức nhiên nó tạo cho thiên-hạ được; nó tạo oai-quyền của nó thành tướng đặng, thì tạo quyền cho nhơn sanh tại mặt địa-cầu nầy về tương-lai đặng. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 18 tháng 12 năm Mậu-Tý ( 16-01-1949 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Hôm nào đến nay chúng ta lưu luyến nơi Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa, chúng ta đã có thấy nhiều bài hay ho về tinh-thần của chúng ta; có lẽ chúng ta ở mãi, nhưng chúng ta phải dục-tấn nữa, tấn bộ trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. <BR>Chúng ta đình lại, rủ các bạn đến đây rất dễ, ngày giờ chúng ta ở Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa tức nhiên gần nơi Diêu-Trì-Cung là nơi nhao rún của chúng ta, chúng ta chẳng phải dễ gì mà đi đặng. Các bạn nên nhớ rằng: Chúng ta là người hành khách, có một điều là muốn đi tới Cung ấy, dám chắc mình ngưng bước rất dễ; ci thật có hạnh-phúc Bà Mẹ của Bần-Ðạo đã qui liễu khi trước đặng nhập vô hình thể Thiêng-Liêng, Bà Mẹ sanh chúng ta tình yêu ái nồng-nàn làm sao! <BR>Chúng ta ngó thấy lúc mới sơ khởi, chúng ta còn vật-loại; biến thân lên cho đến Nhơn- Phẩm, Thiên-Thần, chúng ta đã có hạnh-phúc đứng đến địa-vị như nhau. Ðệ-Nhị xác thân chúng ta sanh xuống làm người ở trong Ðệ-Tam Âm-Quang thì thấy cái liên khổ, trong khuôn-khổ nơi Cung Diêu-Trì thế nào? <BR>Bần-Ðạo giảng điều trọng yếu hơn hết, mỗi căn tu của chúng ta đây, chúng ta ngó thấy Bà Mẹ sanh của chúng ta chịu nguyên vẹn nơi Cung ấy. Ðại-nghiệp nơi Thiêng- Liêng chúng ta đã đào tạo, Bà Mẹ sanh của chúngào tạo, Bà Mẹ sanh của chúngcủa nó đều đem cất trong một căn nhà; sự thương yêu trọng-hệ vô cùng. Mỗi vật chơi của con đều để cho có thứ-tự, đến khi con lớn khôn rồi, đem ra làm dấu tích sơ sanh của nó, Bà Mẹ tại mặt thế nầy như vậy, huống chi Bà Mẹ Thiêng-Liêng đã để muôn ngàn triệu kiếp sanh, chúng ta đã đoạt được thế nào mà không lưu-luyến nó đặng; mỗi việc gì, mỗi hành-vi gì, nơi Cung ấy nó giục nhớ cho chúng ta những điều di-tích lại là mỗi cảm-tình vô hạn. <BR>Ngoài ra còn một điều trọng-hệ hơn hết, là nơi Cung của chúng ta hội-hiệp mỗi thân tộc Thiêng-Liêng của chúng ta đều hiểu biết cái hạnh-phúc. <BR>Các bạn nên suy nghĩ lại, khi chúng ta lên Cung ấy chúng ta tạm nghỉ nơi Cung ấy; chúng ta nghĩ lại nơi thế-gian nầy, gia-đình dầu đông-đảo, bất quá sống một trăm tuổi mà thôi; dám chắc bao nhiêu năm đi nữa cũng phải về, huống chi là các thân-tộc nơi Cung ấy đang chờ ta, đang trông ngóng buổi qui-hồi của chúng ta; họ muốn chúng ta trở về không uổng kiếp sanh, cái thâm-tình thường lệ là cái chi? Là cái tình của chúng ta yêu ái từ buổi xa nhau, nó khổ não lương-tâm, đau đớn về tinh-thần vô cùng. Cần nhứt chúng ta phải biết chúng ta là một hành-khách đó vậy, nơi đây hay là nơi kia, cả Càn-Khôn Vũ-Trụ của hình-thể biết bao nhiêu địa-giới. <BR>Giờ nầy chúng ta sống nơi quả địa-cầu 68 nầy, là cái nhà trọng-hệ yêu-ái nhứt của chúng ta, tưởng chắc ai cũng sợ chết lắm; sợ chết rồi lìa khỏi quả địa-cầu 68 nầy, bị cái sợ chết mà sa đọa. Nếu họ hiểu biết cái chết của họ, thì họ không có bị cái khổ hải như vậy. Bần-Ðạo nói quả quyết rằng: Trong Càn-Khôn Vũ-trụ nầy, cái địa-cầu 68 nầy là hạng chót, hạng khổ não nhứt; kiếp sanh nơi mặt quả địa-cầu 68 nầy, không phải đáng cho chúng ta lưu-luyến; mặt địa-cầu nầy khổ não lắm, khổ não hơn hết! <BR>Chúng ta ngó thấy những cảnh tượng nơi mặt thế nầy, là chúng ta nhìn thấy những kẽ bộ-hành đi xa xứ-sở; thân-tộc họ ra bến tàu đưa đi mà người đi cũng khóc, kẻ ở cũng khóc, khóc mà đi, khóc sao không ở nhà, người nhà khóc sao để cho người ta đi, nếu khóc thì đừng đi. <BR>Bỡi bộ-hành nơi cửa Thiêng-Liêng ............ ...........................-nghiệp của Ðức Chí-Tôn,chưa có chơn-linh nào biết cái đại-nghiệp vô biên, đại-nghiệp ấy chưa có ai thấu đáo cho tận cùng . <BR>Các bạn cứ đi theo tôi đặng bước vô cửa Thiêng-Liêng. Có hai điều tối trọng tối yếu của chúng ta là nơi Ngọc-Hư-Cung và Cực-Lạc Thế-Giái, ngày giờ đó Bần-Ðạo sẽ dắt các bạn đến Cung Diêu-Trì. Bần-Ðạo cũng cần nên chỉ rõ Ðức Phật-Mẫu đến tại mặt thế gian nầy đã tượng-trưng bên Ấn-Ðộ mà Phật-Giáo nơi Ấn-Ðộ gọi Ngài là Civa Phật, là cái hình ở trên Bát-Quái-Ðài chúng ta để trên nóc đó, thấy có " Tinh-Nhũ " nơi ngực của Ngài đó. <BR>Hồi buổi Chí-Tôn phân định, phân tánh của Ngài, lấy Khí tức nhiên là Ngài dùng cái " Linh-Pháp của Ngài biến tướng ra Phật-Mẫu ". Phật-Mẫu thuộc về Âm, Chí-Tôn thuộc về Dương; Âm-Dương hiệp lại mới biến hóa Càn-Khôn Vũ-Trụ, sanh ra vạn-vật. Ðức Civa Phật, Ấn-Ðộ làm một cái hình phân nữa giống đàn bà, còn cái tướng thì đàn ông . Bởi hồi đó con người chưa phân rõ chắc-chắn Nam-Nữ ( Âm-Dương ). Ðức Civa Phật trong huyết-khí tức nhiên là huyết, còn chơn-thần đào tạo chơn-thần là Ðức Chí-Tôn. Ðức Chí-Tôn là Phật, Ðức Phật-Mẫu là Pháp; Pháp mới sanh ra vạn-vật Càn-Khôn Vũ-Trụ, vạn vật ấy là do nơi tinh mà ra, tức là Tăng. <BR>Thần tức nhiên là Ðức Chí-Tôn, Thần phân định khí, khí mới sanh ra tinh. Phật là Chí Tôn, Pháp là Civa tức Phật-Mẫu, Tăng là vật-loại trên Càn-Khôn Vũ-Trụ nầy. <BR>Ấy vậy, Ðạo-Phật thờ Phật-Mẫu chớ không phải không biết, dầu không thờ mà Ðức Phật-Mẫu vẫn ngồi từ tạo-thiên lập-địa tới giờ, tức nhiên là Ðấng tạo ra Vạn-Linh đó vậy. <BR>Phật-Mẫu là gì mà không biết? Có con mắt mà không biết Phật-Mẫu là gì? Kỳ tới Bần-Ðạo sẽ dẫn vô Ngọc-Hư-Cung coi Cung ấy là Cung gì cho biết. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 12 tháng 01 năm Kỷ-Sửu [ 09-02-1949 ] <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðêm nay chúng ta rủ nhau dục-tấn trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. <BR>Chúng ta đã làm người, mà hễ làm người thì đồng giong ruổi trên con đường Ðạo của Ðức Chí-Tôn đã đến truyền-giáo nơi mặt thế-gian nầy, chính ta đem lại điều bí-yếu hơn hết là cái Chơn-Linh cao siêu Ðạo-Giáo của Ðức Ngài. <BR>Khi trước chúng ta đến quan-sát các cơ-quan chính-trị của Càn-Khôn Vũ-trụ. Nơi Ngọc-Hư-Cung chúng ta cũng nên hiểu mình là gì cái đã, giờ mình đương làm gì, đừng để có cơ-quan bất ngờ như chúng ta đã gặp một trận thiệt-chiến nơi Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa. <BR>Con người, Bần-Ðạo đã thuyết-minh cái triết-lý ấy có hai phần đặc-biệt : <BR>1- Chơn-Linh tức nhiên là tinh-thần huyền-bí do Ðức Chí-Tôn xuất hiện . <BR>2- Phần về hình, tức nhiên là xác thân do Ðức Phật-Mẫu đào tạo; một phần hữu-hình, một phần vô-hình; phần vô-hình ấy chí-linh chí-thiện. <BR>Phần hữu-hình nó vẫn là một cơ-quan riêng, phần chí-linh ấy nó vẫn tăng tiến lên mãi cho tới các Vị Thần, Thánh, Tiên, Phật. <BR>Xác thịt của chúng ta từ trước, các Ðạo-Giáo đã tỉ con người chẳng khác như một Vị Thiên-Thần cỡi một con vật. <BR>Các nhà Triết-Lý từ thượng-cổ đến giờ họ để ra không biết bao nhiêu thí-dụ về Ðạo-Giáo, cơ bí-mật Thiêng-Liêng như Ðạo-Giáo bên Pháp: " La Belle et la Peine " là Nàng Tiên và con Thú. <BR>Các Ðạo-Giáo nơi nào cũng vậy, đều phân biệt ra hai lý hiển nhiên. Tỷ như bên Á-Ðông Phật-Giáo của chúng ta đã ngó thấy Ðức Văn-Thù Bồ-Tát cỡi con Bạch-Tượng, Ðức Từ-Hàng Bồ-Tát tức là Ðức Quan-Âm Bồ-Tát cỡi con Kim- Mao-Hẩu, Ðức Ðịa-Tạng- Vương Bồ-Tát cỡi con Ðề-Thính, như Bát-Tiên kỵ thú vân vân. Tỷ dụ về phần hồn, phần xác của loài người đó vậy. Nói rõ hơn nữa chẳng khác nào như cơ-quan Tạo-Ðoan nơi mặt thế nầy, chúng ta ngó thấy hiển nhiên là như cơ-quan vợ chồng, chúng ta ngó thấy chẳng hề khi nào một người mà lập đặng hay làm đặng phải đồng-tâm đồng-trí với nhau mới đặng, nhứt là hai cái tâm hồn nó có đặc-biệt với nhau. Tuy vẫn liên-quan mật thiết với nhau mặc dầu, hai tâm hồn chẳng buổi nào đồng thinh đồng âm-chất với nhau cả. <BR>Luật Tạo-Ðoạn cốt yếu buộc loài người, phải để ý cho lắm thì mình tự tìm lấy mình, vì Luật Thiêng-Liêng ấy buộc mình phải đi kiếm cái sống; đến tuổi cập-kê rồi mà không định đôi gã lứa, thì dường như thiếu cái sống, con người thiếu cái sống là thiếu vợ chồng đó vậy. <BR>Luật Tạo-Ðoan đã buộc mình tự xử với nhau , người Nam với người Nữ tự xử với nhau làm sao cho điều-hòa thân ái, làm sao cho Luật Tạo-Ðoan ấy được quân-bình nhau không chênh không lệch, đặng chi? Ðặng cho biết trong thân-thể của chúng ta. <BR>Thiên-Thần và Con Vật tức nhiên họ có thể hòa với nhau, họ có phương thế; hai phương thế ấy hiệp với nhau đồng sống với nhau, đồng tăng tiến lên tới đồng phẩm-vị nguyên chất Thiêng-Liêng của họ, tức nhiên Nguyên-Linh của họ vậy. <BR>Cả thảy khuôn luật ấy để cho chúng ta đặt trong tinh-thần một câu hỏi: Con vật với người có đồng-luật với nhau chăng? Không, con vật nó có luật riêng của con vật, con người có luật riêng của con người. <BR>Ấy vậy trong thân-thể của chúng ta, vật hình của chúng ta nó có khuôn-luật của vật hình, còn về phần Thiêng-Liêng nó có Luật Thiêng-Liêng. Hai khuôn-luật ấy nó không có tráo-trộn với nhau đặng; chúng ta ngó thấy hiển nhiên trước mặt, con người của chúng ta không đồng phẩm, không đồng tánh, không đồng chất. <BR>Phương sống con vật không đồng với chúng ta, chúng ta không thể gì đem cơm đưa cho con ngựa mà nó ăn, chúng ta cũng không thể gì ăn cỏ được; chúng ta không thể gì bò xuống bốn cẳng mà chạy cả ngàn dặm đặng. <BR>Còn con ngựa không thể gì ngồi đồng bàn như chúng ta đặng, một triết-lý nào mà thiên hạ đã vấn nạn về tinh-thần thì con vật với con người không thể gì đồng phẩm vậy. <BR>Con vật tức nhiên xác thịt chúng ta đang mang đây, còn Ngươn-Linh tức nhiên là Linh- Hồn, hai cái không thể gì đồng với nhau hiệp với nhau đặng. <BR>Hai mặt luật ấy vẫn đặc-biệt với nhau không thể gì hiệp một. Nhưng điều mà thiên-hạ đã tỷ-thí nói rằng; Ta đoạt Ðạo đặng " Bạch Nhựt Chi Thăng " biến hóa vô cùng Mỵ-Thuật và Mỵ-Pháp không có, không có đâu, nếu có thì Ðức Tam-Tạng khi đi thỉnh kinh rồi không bỏ xác trôi giữa giòng sông! <BR>Sống hay chăng? Ðoạt đặng cả cơ-quan bí-mật Thiêng-Liêng thì chẳng sống, chúng ta không phải xác thịt mà đoạt đặng, nó là con vật; nó phải tùng theo con vật, nó phải tùng theo luật hữu-sanh hữu-loại của nó. <BR>Ðoạt chăng nơi cửa Thiêng-Liêng Hằng-Sống tức nhiên là Ðệ-Nhị xác thân của chúng ta, lời tục ở ngoài gọi là Vía của chúng ta đó vậy. <BR>Ấy vậy, nơi cửa Ngọc-Hư-Cung là nơi cầm quyền chính-trị của Càn-Khôn Vũ-Trụ thì các phần hồn của mặt luật nơi Càn-Khôn Vũ-Trụ về phần hồn nó không đồng với mặt luật nơi thế-gian nầy. Hai mặt luật, hai nền chính-trị khác nhau đặc-biệt, chúng ta không thể gì tưởng-tượng hiệp một với cái kia; cho nên có nhiều cơ-quan trị Càn-Khôn Vũ-Trụ khác hẳn với cơ-quan trị nơi thế-gian nầy, dầu rằng nó có tương-liên mật-thiết hai nền chính-trị, mà nó không tương-hiệp cùng nhau đặng. Không có lấy hình-luật trị thế gian nầy đem trị phần hồn được, vì không giống nhau. <BR>Chúng ta phải biết chúng ta đi tìm phần gì đây? Ði tìm cơ-quan nào làm cho chúng ta đoạt đặng ngôi-vị vô-hình kia về phần Ngươn-Linh của chúng ta,đoạt phẩm-vị tối cao tối trọng là Phật-Vị. Chúng ta làm phương thế nào đoạt cho đặng Thánh-Ðức của Ðức Chí-Tôn là Chúa. Chính Ngài là một Vị Phật, một Vị đã sản xuất ra Càn-Khôn Vũ-Trụ, sản sanh các Vị Phật nơi Càn-Khôn Vũ-Trụ, chúng ta làm phương nào mà chúng ta đoạt-vị đặng cũng như Ngài vậy. <BR>Chẳng khác nào như cơ-quan hữu-hình đứa con bao giờ cũng muốn làm, quyết làm sao cho giống tính chất của Ông Cha; Cha làm được cái gì thì con cũng cố làm cho được cái nấy; tánh đức thiên-nhiên ấy không gì lạ hết. Các Chơn-Linh của loài người bất kỳ một cá nhân nào, Bần-Ðạo đã thuyết-minh dầu cho họ phàm bao nhiêu thây kệ, họ chỉ muốn làm Trời thôi; dầu cho họ hèn-hạ ra phàm-tục thế nào, mà nơi miệng họ bao giờ họ cũng muốn làm Trời, vì tinh-thần họ ngưỡng-vọng đoạt phẩm-vị ấy trong Càn-Khôn Vũ-Trụ, chúng ta thấy dục-thúc thế nào, dục-thúc bỏ con vật đặng tạo ra phẩm-vị Phật. <BR>Bởi triết-lý trước mắt chúng ta không thể gì chối cải được, chúng ta không thể gì lấy hèn-hạ mà sống được; hèn-hạ là con vật, hèn-hạ là con thú, tức nhiên là xác thịt của chúng ta đó vậy. Nó giỏi ở với chúng ta trong thời-gian mạnh-mẽ, rồi tới chừng bạc nhược tiều-tụy chúng ta phải bỏ cho nó chết. <BR>Còn con ngựa chúng ta cỡi nó là trong lúc nó còn tráng kiện, một ngày nào đó nó có thể giong ruổi được Thiên-Lý; tới chừng nó yếu tha già thảy bị hủy bỏ, thì nó phải chết, không lẽ ta coi con vật hơn ta; thì chúng ta không thể coi xác-phàm nầy, con vật nầy hơn Ngươn-Linh ta. Không khi nào chúng ta lại coi con vật. ( Tức là xác thân ta ) hơn Ngươn-Linh của chúng ta đặng. <BR>Vì lẽ ấy mà các nhà trí-thức từ thượng-cổ đến giờ người rất cần-cù tìm-tàng, nạo cả trí óc kiếm nguyên do cái sống của mình, đối với Càn-Khôn Vũ-Trụ coi toàn cả trong ấy có gì trọng-hệ mà phải tìm. Chúng ta ngó thấy tìm-tàng một điều là tại sao? Ngươn-Linh của họ phải ở trong một con vật, về tâm-linh đến tánh-linh họ có đặc-biệt; bằng chẳng vậy thì họ toàn là con vật bạc nhược, không bao giờ họ thắng nổi tức nhiên họ phải tìm nguyên do nào mà sản-xuất. <BR>Vì cớ mà chúng ta thấy chẳng bao giờ loài người dám bỏ Ðạo của mình; họ là con vật, nếu họ bỏ Ðạo tức nhiên họ là con thú mà thôi, họ không bao giờ dám bỏ cái Ðạo của họ. Họ muốn tìm-tàng thế nào, làm phương nào đem tâm-đức của họ lập giá-trị của họ, lập giá-trị cho cái sống của họ. <BR>Ấy vậy kỳ nầy Bần-Ðạo đã mở màn bí-mật ra cho chúng ta thấy, coi chúng ta phải làm cái gì?! Rồi kỳ tới Bần-Ðạo sẽ dắt cả thảy tới Ngọc-Hư-Cung đặng quan-sát cái chính-trị của Càn-Khôn Vũ-Trụ cho tường-tận. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 18 tháng 01 năm Kỷ Sửu [ 15-02-1949 ] <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Trước khi Bần-Ðạo dắt cả thảy con cái Ðức Chí-Tôn tấn bước trên con đường Thiêng- Liêng Hằng-Sống, nhứt là vào Cung Ngọc-Hư; có một điều trọng-yếu nếu không thuyết minh ra, trước khi vào nơi ấy chúng ta sẽ có nhiều khuyết-điểm. Toàn-thể con cái của Ðức Chí-Tôn không có quyền đoán triết-lý cao siêu trọng-yếu tấn-triển của phần hồn, nhứt là phương-pháp đoạt-vị của mình. <BR>Còn một thuyết trọng-yếu nơi mặt thế nầy làm cho các Ðẳng Chơn-Hồn quả kiếp biết bao nhiêu thống khổ, nhứt là dục thúc chiến-đấu tấn triển từ thử đến giờ đã gây biết bao nhiêu tội tình. <BR>Văn-Minh! Hôm nay Bần-Ðạo thuyết hai chữ Văn-Minh của thời-đại nầy, Văn-Minh là gì? Lấy theo chơn-tự Việt-Ngữ tức nhiên Nho-Tông của chúng ta: <BR>Văn nghĩa là những lời lẽ, hoặc là văn-hóa hay văn-chương; những lời-lẽ mà chúng ta đã đoạt được của người khác, hay của mình tự đặt ra. Minh nghĩa là minh-bạch rõ-ràng, sáng-suốt; lời lẽ minh-bạch rõ-ràng đã giúp cho chúng ta đoạt đặng những phương-pháp để mà định quyết tương-lai, hay là giữ tồn tại sự tấn triển trong kiếp sống của mình; hoặc là chúng ta dùng phương-pháp về văn tự, để lưu truyền ngôn-ngữ của chúng ta, đặng định một sự tấn triển của phương sống, hay phương-pháp sống của xả-hội. Chúng ta đã định, chúng ta đã đoạt được tức nhiên sự tiến-hóa tồn tại bảo thủ với một phương-pháp văn-chương; đủ lẽ hay là giải-nghĩa bao quát của chữ Văn-Minh là Civilization. <BR>Chúng ta nên hiểu có ba nghĩa Civilization, có thể tưởng rằng: <BR>1- Là tổng-số của sự tiến-triển về tâm-lý tức nhiên về chính-trị, về khuôn khổ,về hình thức của sự sinh-hoạt con người đã đoạt đặng; và lấy trí óc bảo thủ cho nó tấn triển thêm, tấn triển cho mỹ-mãn hơn nữa. <BR>2- Tổng-hợp các sự tấn triển của xã-hội, của một quốc-gia mà họ đạt đặng; họ muốn bảo thủ tồn tại nhưng họ bị tư-tưởng mới mẻ hay là những điều mới mẻ do phương tiện của sự sanh-hoạt mới mẻ sản-xuất giục thúc họ; dường như muốn khám phá những cơ nghiệp của họ, đào tạo về văn-hóa của họ về phương diện hạnh-phúc cho họ. Tư-tưởng mới mẻ ấy có thể bỏ ra, nếu cả đại-nghiệp của họ được họ tìm phương bảo thủ cho còn tồn tại. <BR>3- Phương-pháp của tinh-thần quyết thắng vật-chất, tức nhiên là những phương-pháp mà chúng ta không thể đè nén cả tinh-thần về thể-chất của hình thú ta. Với cái trí óc ta vẫn biết Thiêng-Liêng do Thiên-Tánh, đặng người xứng đáng làm người, không hạ mình xuống tánh chất con thú. <BR>Với ba ý nghĩa ấy, nghĩa lý nào chắc? Nếu nói ba thuyết ấy chắc cả thảy ba, thì chúng ta nên nhìn nhận nghĩa lý sau chót hết là chánh đáng, tại sao? Mà không thể tưởng tượng rằng: Giúp cho loài người đến địa-điểm có thể tưởng là hạnh-phúc được. Con người bây giờ có thể bay giữa không trung như con chim kia là máy bay, có thể lặn xuống biển được là nhờ máy móc, có thể không ở mặt đất mà lại ở trên mây; trên không khí Thiêng- Liêng nó không cần đi mà nó có thể chạy trên mặt đất được, nó không cần bay mà nó có thể ở giữa lưng trời được nhưng chưa phải đó là hạnh-phúc; đó chỉ là theo cái văn-minh mà thiên hạ tưởng-tượng, có thể đào tạo hạnh-phúc cho nhơn-loại đặng, không phải theo o bế hay an ủi hoặc bợ đỡ đặng mảnh thi hài đầy-đủ sung-sướng hạnh-phúc; hay nó giúp cho mảnh thi hài nầy tưởng-tượng mình không còn một lực-lượng nào đối phó với mình, tưởng hạnh-phúc thật sự. Nhưng chưa phải là thật hạnh-phúc của họ vậy, hạnh-phúc thiệt không phải là phần xác, hạnh-phúc thiệt của con người là ở nơi phần hồn. <BR>Chúng ta đã ngó thấy biết bao nhiêu vị Vương-Ðế đã tạo giang-san sự nghiệp, từ thượng-cổ đến giờ ai không tưởng đến: " Tứ Hải Vi Thiên Hạ Chi Giao ", lấy hạnh-phúc của một Ðấng làm Chúa cả các dân-tộc khác mà so sánh dám chắc nếu chúng ta dở lịch- sử ra coi thì chúng ta để dấu hỏi mơ-hồ họ chưa có thể chắc hạnh-phúc được. <BR>Trái lại chúng ta thấy một tấn tuồng : " Hễ càng cao danh-vọng lại càng dày gian-nan " Nếu họ không thỏa-mãn về tâm hồn thì đó không phải là hạnh-phúc. Dầu sang trọng sung sướng cách nào cũng chưa gọi là hạnh-phúc được, không phải tâm hồn thỏa-mãn thì không phải là hạnh-phúc thật. Con người bao giờ cũng vậy, đi tìm hạnh-phúc chứ không phải đi tìm ăn, tìm sống. Nhờ sống cho họ sang cả vinh-hiển phủ-phê thỏa-mãn; ấy là về phần xác của họ mà thôi. Dám chắc chúng ta đoạt được dầu hạnh-phúc ấy hiện hữu chúng ta thấy một vật vi hậu. Con người bao giờ cũng vậy, thân-thể của họ sung sướng bao nhiêu đi nữa chỉ hai ba ngày đầu thôi; còn thú-vị đến năm ba ngày sau họ nhảm-nhí. Hễ họ đoạt được hạnh-phúc về phần xác, dầu cho họ đoạt được đến địa-vị bực nào đi nữa cũng không thỏa-mãn; cái hạnh-phúc không phải do nơi xác thịt nầy mà sung sướng hay vinh-hiển. <BR>Ấy vậy văn-minh tạo hạnh-phúc cho loài người về phần xác thân là đời, chẳng khác nào như ngọn cỏ đầu sương, bất quá là lòe con mắt thiên-hạ mà thôi, chớ chưa thỏa-mãn. Họ tạo dựng không phải tồn-tại, không phải vinh-hiển. <BR>Cái thuyết của văn-minh là cái phương-pháp giúp cho con người biết duy-chủ con vật của mình, mà điều-độ sự sống còn tồn-tại nơi mặt thế nầy. Sống tạm tại mặt thế nầy làm cho họ thỏa-mãn đặng điều-độ mảnh thi-hài hay thể-chất nầy thôi, duy có tinh-thần đạo đức mới đặng. <BR>Một lần nữa, giải thật nghĩa hai chữ Văn-Minh : Văn là quyền hạn, Minh là sáng-sủa đạo-đức; nếu Văn-Minh mà thiệt-tướng được là thực-hiện một nền Tôn-Giáo cao siêu tại mặt thế-gian nầy mới thiệt hạnh-phúc. Về phương-pháp Ðạo-Ðức mới thiệt hạnh-phúc. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 26 tháng 01 năm Kỷ-Sửu [ 23-02-1949 ] <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>] Ðêm nay Bần-Ðạo giảng tiếp dục-tấn trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. Từ hôm nào tới nay đình-đãi đã lâu có nhiều điều thúc-dục Bần-Ðạo phải thuyết, thuyết cho gấp, thuyết đặng cho biết; bỡi gì thấy họ cuốn gói trở về nhiều lắm, Nam-Nữ cũng vậy, cần đi cho hiểu cho quen đường về của họ. <BR>Chúng ta dục-tấn từ Diêu-Trì-Cung đến Ngọc-Hư-Cung, tức nhiên là Cung trị Càn-Khôn Vũ-Trụ đó vậy. Cung trị thế không cần nói, chúng ta cũng choán biết rằng: Chúng ta đến một Cung rất trọng yếu, chính nơi ấy là nơi cầm quyền điều khiển Càn-Khôn Vũ-Trụ. <BR>Chắc mỗi người đều tưởng-tượng, nếu cầm quyền điều khiển Càn-Khôn Vũ-Trụ thì phải là một trường Quan-Lại náo nhiệt lắm, vậy chắc ai nấy điều tưởng-tượng phải có một trường Quan-Lại như tại mặt thế nầy. <BR>Chúng ta tỷ-thí một chánh-phủ, mà nơi nào đã lấy làm Kinh-Ðô để cầm quyền trị một quốc-gia, thì Kinh-Ðô ấy bao giờ cũng náo nhiệt, Bần-Ðạo xin nói hẳn rằng: không có, không phải như sự tưởng-tượng của chúng ta vậy đâu. <BR>Bần-Ðạo xin nhắc và giảng từ bước, đặng cho con cái của Ðức Chí-Tôn dể hiểu. Bần-Ðạo ngó thấy chỉ thuật lại xin cả thảy Nam-Nữ nhứt là mấy vị cao niên, kỷ trưởng, mấy vị Chức-Sắc Thiên-Phong phải để ý lắm mà chớ. <BR>Bần-Ðạo sẽ thuyết cảnh tượng ấy, cả thảy đều thấy hiện-tượng trước mặt. <BR>Có một điều là từ giã Cung Diêu-Trì dục-tấn tới nữa Bần-Ðạo thú thật khó dụ họ đi lắm, phần nhiều về nơi cảnh ấy họ hưởng được một hạnh-phúc vô đối, nhứt là các đẳng Chơn-Hồn đã chịu thảm khổ một kiếp sanh, về cảnh ấy hưởng được hạnh-phúc vô biên vô đối. Gần Bà Mẹ yêu ái vô-lượng vô biên biểu họ từ giả Bà Mẹ ấy mà đi thì không phải dễ; nhưng có một điều trọng-yếu hơn hết, lời tục-ngữ người ta thường có nói: " Ði cho biết đó biết đây, ở nhà với Mẹ biết ngày nào khôn". Phải dục-tấn tới, thấy chán chường trước mắt mình, con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống, đi mãi không ngừng; chúng ta đi, đi miết tới nữa để học hỏi thêm nữa. <BR>Ngày giờ nào, thời buổi nào, chúng ta có thể cầm nơi tay một quyền-năng vô tận như Ðức Chí-Tôn, đặng tạo ra một Càn-Khôn Vũ-Trụ khác làm đại-nghiệp cho mình . Vì vậy nên con đường dục-tấn không có ngừng, không có giới hạn, vô lượng vô biên vô cùng tận; cũng như Càn-Khôn Vũ-Trụ chúng ta thấy trước mặt chúng ta đó vậy. <BR>Nếu chúng ta ngó thấy Cây Phướng Diêu-Trì-Cung trước mặt chúng ta, chúng ta muốn tìm Cung Ngọc-Hư thì chúng ta xây qua bên mặt; chúng ta ngó ngay Ngọc-Hư-Cung, bên trái là Diêu-Trì-Cung đó vậy. <BR>Chúng ta đi hoài chẳng phải chúng ta dục-tấn như buổi trước, bởi cảnh giới khác thường huyền-bí lạ lùng; chúng ta thấy muôn điều trước mặt chúng ta điều do Chơn-Thần xuất hiện, Vạn-pháp thành hình không có điều gì chúng ta tưởng đến mà không có trước mặt. Cảnh tượng ấy nên hình nên tướng với một cách huyền-bí vô biên vô tận, chúng ta không thể gì tưởng được. <BR>Tỷ như con đường dục-tấn ấy chúng ta muốn có một việc lạ lùng là nếu chúng ta muốn đi đến cho mau thì chúng ta đi như chớp nhoáng, muốn gì đặng nấy; tưởng thì nó hiện hình liền. Ấy là một địa-giới vô tận vô biên không khi nào lấy trí khôn con người mà tưởng-tượng được. Ôi còn khi bước theo con đường dục-tấn thì chúng ta không thể tả bằng ngòi viết đặng, bởi cảnh trí khoái-lạc vô biên. <BR>Chúng ta hưởng hạnh-phúc nơi Cung Diêu-Trì một cách khoái lạc; hạnh-phúc mà chúng ta hưởng được tưởng là hết rồi, nhưng chúng ta dục-tấn tới chừng nào độ khoái-lạc ấy cứ đến với chúng ta mãi-mãi. Ði tới nữa, đi tới mãi; đi tới một mức khoái lạc hạnh-phúc về tinh-thần, vô tận vô biên, hưởng hoài không khi nào hết. <BR>Khoảng đường mà chúng ta đi không có côi cúc, đi theo đường chúng ta gặp biết bao nhiêu người thân ái, bạn tác mừng rỡ không biết bao nhiêu. <BR>Nếu chúng ta thấy cảnh tượng của người nào lìa quê hương đi xa xứ, khi về gặp người chí chân của mình thì sự mừng rỡ của họ thế nào, chẳng cần tả ra cả thảy đều biết. Tưởng-tượng coi chúng ta gặp những người trên con đường dục-tấn toàn là những người bạn thân yêu, tình nồng-nàn ấy không biết bao nhiêu. Muôn kiếp mới tại được khối tình ái ấy, mỗi người chúng ta đều thấy trong thân-tộc của chúng ta, họ hiện-tượng không biết mấy muôn mấy ngàn kiếp; chung chịu, chung đứng, chung đi với nhau trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống ; hạnh-phúc vô cùng, không thể gì tả ra bằng ngôn-ngữ đặng. <BR>Bần-Ðạo dám bảo-kê rằng: " Nơi cảnh ấy chưa có buổi nào huyên náo hay có tiếng nào buồn ". Không có buồn, không có biết đau thảm; chúng ta đi miết tới, vui mà đi; đến trước mặt chúng ta thoạt nhiên có một thế-giái vô cùng tận, đẹp-đẽ lầu đài nguy-nga chớn chở; chúng ta tưởng-tượng rất huyền-diệu. Lầu đài ấy chúng ta ngó thấy một màu với nhau vì chỉ có một vật tạo thành mà thôi, vật đó dường như pha lê vậy; như kiếng, ngà ngà đục đục, màu thì trong, hào-quang chiếu diệu; một cảnh Trời hào-quang chiếu diệu ra muôn đạo, vì tướng của nó tạo thành hình của nó. <BR>Vì vậy mà các Trang đoạt Ðạo khi xưa đi về tới cảnh đó là nơi Ngọc-Hư-Cung, một địa giới huyền-bí làm sao! Không thể gì minh-tả ra đặng, huyền-bí về tinh-thần của chúng ta, vì nó do tinh-thần của chúng ta biến tượng, ta thấy hình-trạng nó vuông vức, chúng ta tưởng-tượng mà ra đó vậy. Chúng ta tưởng-tượng hình-trạng thế nào thì nó ra thế ấy. Nếu vị kiến-trúc-sư nào hay vị kỹ-sư nào ngó thấy nó, đều muốn bỏ nghề hết, bởi không thể gì làm được. Tôi sợ e cho họ ngó rồi chẳng phải bỏ nghề mà thôi, họ còn ngơ-ngơ, ngẩn ngẩn như điên mà chớ, bởi đã hao tâm mà làm không đặng. <BR>Chúng ta đến nơi ấy chúng ta thấy thi-hài của mình biến-tướng y như hình-ảnh của khuôn-khổ trong địa-giới, hình chúng ta biến một màu một sắc, hễ nó biến theo được mới nhập cảnh ấy được, nếu biến theo không được, thì chúng ta bị đuổi ra, ấy là Pháp-Thân của chúng ta nó phải nhập cảnh giới ấy, nên câu kinh: " Rấp nhập cảnh Thiêng-Liêng Hằng-Sống là vậy đó ". Khi vô đặng rồi tưởng đâu thiên-hạ náo nhiệt trùng-trùng điệp điệp; lạ thường lắm, không có đâu. Chúng ta chỉ thấy Tông-Ðường Thiêng-Liêng của chúng ta đang tiếp đón mứng rỡ. Ô! Nơi hội-hiệp các người thân-nhân của chúng ta, từ buổi chúng ta đoạt đặng địa-vị Tiểu-Hồi, lên tới phẩm Ðại-Hồi. Từ trong địa-vị Ðại-Hồi ấy, mà chuyển-kiếp đoạt đến địa-vị Thần,Thánh,Tiên, Phật cả ngàn muôn triệu kiếp sanh. <BR>Các bạn, các Tông-Ðường, các Gia-Tộc chúng ta, chúng ta thấy muôn-muôn trùng-trùng điệp-điệp không có định số được. Khi họ đến mừng, họ dẫn chúng ta đến một Cung họ dặn rằng: Nơi đây không được nói tiếng, chỉ tưởng mà thôi, hễ tưởng là như nói vậy. Tỷ dụ như: tôi tưởng tôi muốn gặp anh tôi, thì tức nhiên cái tưởng ấy thành tiếng nói, mà lại có người anh đứng trước mặt liền; Cung ấy không có dùng lời nói, duy có tưởng mà thế cho ngôn-ngữ. Người ta dặn đừng tưởng Thần, Thánh, Tiên, Phật; Bởi các Ðấng ấy ở cảnh đó không có. Sở dĩ mà có là tại mặt địa-cầu 68 nầy đặt ra, chớ nơi Ngọc-Hư-Cung không có; những danh-từ Thần, Thánh, Tiên, Phật chỉ dùng nơi trái địa-cầu 68 nầy mà thôi. <BR>Chúng ta biết rằng: Ðẳng-vị Thiêng-Liêng của các Chơn-Hồn không có phẩm-trật, chúng ta thiết tưởng nên có ngôi-vị nhưng lại không , chỉ có địa-vị tại mặt địa-cầu 68 nầy mà thôi. Chúng ta thấy nhơn-loại nơi mặt địa-cầu nầy, tinh-thần mỗi cá-nhân đều khác, hai ngàn bảy trăm triệu (2700 triệu) chơn-linh nơi mặt quả địa-cầu nầy, thì hai ngàn bảy trăm triệu người không đồng tánh chất, không đồng chơn-thần với nhau; cho nên không khi nào có hai người giống nhau, chưa có một chơn-thần nào giống nhau, thì cái thiên-vị kia nó không định giá được. Mỗi người đều có một phẩm-vị đặc-biệt của mình, mỗi kiếp sanh đều tấn, khi tấn tới có một sở định địa-vị của mình; mỗi một bước là một đẳng-cấp, đẳng-cấp định giai-cấp của mình, giai-cấp không phải giống như nhau như ở thế-gian nầy. Bởi địa-vị không giống nhau, phẩm-vị chỗ nào thì đứng chỗ nấy, không ai xô đuổi không ai giành-giựt được; từ chối gì cũng không được, bởi không có danh-từ, mà danh-từ dường như đã để sẵn bởi có địa-vị sẵn, nên Ðức Chí-Tôn mới nói: " Ðại-nghiệp của mỗi đứa Thầy có sắm sẵn cho đó ". <BR>Bây giờ nói về tánh-chất tôn-ti của mình, hằng-phẩm của mình đã không có, biết lấy chi mà định lấy nó, lấy gia-tộc của mình? <BR>Bần-Ðạo ngó thấy gia-tộc của các Ðấng có mặt tại thế-gian nầy, thế-giới nghiệt oan của chúng ta, tức nhiên có năm quả địa-cầu có nhơn-loại ở, tức nhiên có tên của kẻ đoạt Ðạo là: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Ngoài ra nữa chúng ta ngó thấy đại gia-đình của Ðức Phật Thích-Ca, đại gia-đình của Ðức Lão-Tử, đại gia-đình của Ðức Khổng-Phu-Tử, đại gia đình của Mahomet, đại gia-đình của Jésus-christ; đại gia-đình vinh-hiển hơn hết là đại gia-đình của Quan-Âm-Bồ-Tát, tức nhiên là Từ-Hàng-Bồ-Tát vinh-hiển hơn hết là gia-đình ấy. <BR>Ấy vậy gia-đình nào thì có phần trong gia-đình ấy, xây chuyển họ có tương-thân tương ái với nhau một cách mật-thiết như một chơn-linh Kim-Thanh-Quan xuống thế nầy có lẽ đầu-kiếp trong gia-đình của Từ-Hàng-Bồ-Tát, hay là của Khổng-Phu-Tử, hay là của Mahomet, hay là của Phật Thích-Ca cho nên các chơn-linh ấy họ đã liên-hệ mật thiết; vì lẽ ấy cho nên Càn-Khôn Vũ-Trụ có tên mình, dầu mà chúng ta muốn biết số quả địa-cầu thì chúng ta không thể gì biết được, chỉ có năm trái địa-cầu của chúng ta ở thì chúng ta biết mà thôi; chúng ta không biết cho hết. Còn ba ngàn (3000) thế-giái kia với mười một (11) thế giái ở sau, giữa mấy quả địa-cầu kia chúng ta không thể gì đoán được. Có nhiều khi thấy các Ðấng lâm-phàm hỏi ra dường như tinh-thần của chúng ta họ biết hết; cũng như có nhiều người bên Tây, bên Pháp mà họ biết nơi xứ Việt-Nam vậy. Nói dường như họ nói trên cung trăng, nhưng thật ra họ thấu-đáo cả chơn-tướng nơi mặt địa-cầu nầy; họ biết huyền-linh của họ, họ biết tài phép vô-biên của họ. Nói về kiếp-sống của chúng ta không phải hành-hạ nó, nhưng phải tập nó hành nó. Nếu khi về được rồi thân-nhân của chúng ta dắt chúng ta đến một Cung có một quyển sách Thiên-Thơ để trước mặt ta, dỡ ra xem thấy tên mình và kiếp sanh của mình đã làm gì thì trong quyển Thiên-Thơ ấy nó hiện-tượng ra hết; chúng ta tự xử chúng ta, mình làm tòa để xử mình, hoặc mình phải đầu kiếp hay là đoạt đến địa-vị nào, mình đứng đến mức nào, thì cũng do mình định-đoạt lấy. <BR>Vị Chưởng-Quản nơi Cung ấy theo tiếng phàm của chúng ta đặt tên là Nam-Tào Bắc-Ðẩu. Nơi Nam-Tào Bắc-Ðẩu không có ai trị hết, chính ta trị ta; không có ai định kiếp cho ta; chính ta định kiếp cho ta; chưa có ai phân tội phước cho ta, chính ta định tội phước cho ta. Mạng căn kiếp số ta ta định, không có một hình-luật nào buộc được chúng ta, chúng ta có quyền tự-do, quyền sở-hữu định mạng căn cho ta vậy. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 30 tháng 01 năm Kỷ Sửu [ 27-02-1949 ] <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Bần-Ðạo hôm nay giảng tiếp dục-tấn của chúng ta trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. <BR>Khi trước Bần-Ðạo đã dắt cả toàn-thể con cái của Ðức Chí-Tôn vào Ngọc-Hư-Cung, Bần-Ðạo đã cho họ ngó thấy trong Cung ấy để ghi chép cả quả kiếp của loài người. <BR>Bần-Ðạo hôm nay giảng thêm cho rành bởi gì cả cơ-quan chính-trị của Càn-Khôn Vũ-Trụ là vĩ-đại lắm. <BR>Chúng ta tưởng-tượng lại coi Ba Ngàn Thế-Giới, Tứ-Ðại Bộ-Châu, Thất-Thập Nhị-Ðịa; tưởng-tượng lụn lại coi, bảy mươi hai quả địa-cầu ở trước hơn hết, cảnh đọa Ngươn-Linh của chúng ta; mười hai thế-giới, trong 12 thế-giới của bảy mươi hai quả địa-cầu; quả địa cầu nhỏ chót hơn hết của thế-giới đương nhiên chúng ta xuống đấy là thế-giới nghiệt oan, có 5 quả địa-cầu có nhơn-loại ở. <BR>Chúng ta đây thuộc về quả địa-cầu 68, chúng ta thử nghĩ nhơn-loại nơi mặt địa-cầu nầy, hơn hai ngàn bảy trăm triệu nhơn-sanh; chúng ta thử nghĩ quả địa-cầu nầy, có gần một trăm mấy chục lần lớn hơn quả địa-cầu 69, như vậy chúng ta tưởng-tượng xem có bao nhiêu nhơn-loại ở trên mặt Càn-Khôn Vũ-Trụ vĩ-đại nầy? Nếu chúng ta tưởng-tượng nền chính-trị Càn-Khôn Vũ-Trụ, kể sanh mạng mỗi người không sót, chẳng phải dễ. Chúng ta nghĩ lại coi, họ lấy quyền-năng nào mà cầm quyền chính-trị vĩ-đại ấy đặng? Chúng ta nên tìm hiểu với huyền-vi bí-mật ấy ở đâu? Chúng ta nên kiếm coi ở chổ nào? Cơ-quan trị thế phải thế nào? Sửa chữa nó lại cho nó phù hợp với cơ-quan chính-trị của Càn-Khôn Vũ-Trụ, chừng ấy thiên-hạ mới được thái-bình; tinh-thần thế nào, hình-thể cũng vậy không chi lạ. Cả nhơn-loại chưa đoạt-pháp, chưa cầm được huyền-vi bí-mật, cho nên nhơn-loại còn loạn-lạc, có lẽ vì cớ ấy! Chúng ta đã ngó thấy cái án kia chúng ta không thể chối; cái hình-phạt dành cho chúng ta, chúng ta không thể tránh đặng. <BR>Cầm quyền rồi thì không có cái vì quá đáng, bởi tại làm sao? Tại cơ-quan của người ta nắm Bí-Pháp của người ta; quyền-năng vô-lượng vô-biên, nắm giữ cả Càn-Khôn Vũ-Trụ, cái án, cái tội vô hình chính nó đã có nơi pháp-thân của loài người, tức nhiên nó ở trong tay của Chơn-Thần của chúng ta ghi chép. Nếu chúng ta muốn chối tội thì chối sao đặng, chính Chơn-Thần ta định cho ta. Các tội-tình đều đưa ra trước mặt, từ Tiểu-Hồi tức nhiên là giác-hồn, sanh tử biết bao nhiêu kiếp sanh mới đoạt đến Ðại-Hồi. Cả cái sinh-hoạt, cả cái liên quan, cả cái căn bản, cả cái quả kiếp bất kỳ cái gì thì trong quyển Vô-Tự-Kinh đều có ghi ghép. Chính ta định cho ta mà chối sao được, dầu muốn chối cũng không chối đặng; chính Chơn-Thần ta định-án cho ta chớ không phải ai định-án cho ta, sợ hay chăng là điều đó vậy! <BR>Ông tòa ở thế-gian nầy khi định-án còn có Trạng-Sư để bào chữa, còn nơi đó không có Trạng-Sư để bào chữa cho ta; chính ta định-án cho ta, cái bí-mật vô-đối cầm quyền cả Càn-Khôn Vũ-Trụ là như vậy. Người ta để cho mình làm tòa xử lấy mình thì còn ai binh cho mình nữa. Không thế gì chối cãi tội, cãi án của mình đặng, vì chính mình định cho mình, nếu cãi đặng là qua Chơn-Thần sao?! Không chối cãi gì được hết cả! <BR>Ấy vậy trong các chơn-hồn có chia ra hai phần, hai hạng: <BR>1- Hạng vì quả kiếp, đến trả tội cho mình; chúng ta nên đặt tên cho các đẳng Linh-Hồn ấy là: kẻ tội nhơn đến để trả tội. <BR>2- Hạng nữa là hạng du-học, đến để lập-vị cho mình. <BR>Chúng ta ngó thấy một tấn tuồng quan lại, chúng ta nghĩ lấy làm ngộ-nghĩnh, nếu chúng ta chịu tội tình một mình ta, thì không lấy làm đau-đớn gì mấy. Ngặt một nỗi, phép huyền-vi vô-đối của Càn-Khôn Vũ-Trụ, buộc cả Tông-Ðường, Tổ-Tông từ trước phải chịu cho ta, làm chứng cho ta, có đau-đớn chăng là vậy đó. <BR>Một linh-hồn chịu quả kiếp nơi cảnh trần lúc trở về Ngọc-Hư-Cung, thì cả thảy Tông- Ðường họ đều có mặt tại Ngọc-Hư-Cung để đón tiếp, quan-sát coi con đường mình đã đi qua, quả kiếp đã đi qua, quả kiếp có điều chi sửa đổi hay chăng? Có làm chi tội tình nữa hay chăng? Thay vì quả kiếp mình đi trong con đường Chí-Thiện, đoạt được Bí-Pháp Chí- Linh. Còn một vài chơn-linh đi ngược lụn lại thú hình gây thêm tội ác, mình thấy vì mình mà cả Tông-Ðường đều chịu tội nên đau-đớn vô cùng. <BR>Chúng ta phải biết các Ðấng nhập vào Ngọc-Hư-Cung, tức nhiên các Ðẳng Linh-Hồn ấy đã đoạt kiếp được; có những kẽ đến thế nhập vào pháp-thân mà họ đã tạo căn quả, thì cả Tông-Ðường họ khổ não lắm. <BR>Bần-Ðạo nói Tông-Ðường Thiêng-Liêng thường ở tại Ngọc-Hư-Cung, cao trọng hơn hết là Tông-Ðường của Quan-Âm Bồ-Tát tức nhiên Từ-Hàng Bồ-Tát, Tông-Ðường cao trọng thứ hai là Tông-Ðường của Ðịa-Tạng-Vương-Bồ-Tát, Tông-Ðường thứ ba là Ðức Di-Lạc, ba Tông-Ðường cao trọng hơn hết; còn nhiều Tông-Ðường khác nữa. Mỗi người đều có Tông-Ðường đặng ngồi ở đây là chờ ta. <BR>Cả thảy đều do nơi quả kiếp mà đài xuống thế-gian để trả quả kiếp, trả hình-phạt; một trường thảm não nếu chúng ta gây thêm tội ác, thay vì đi trong con đường chí-thiện đặng lập thiên-vị cho mình. <BR>Còn một hạng gọi là hạng du-học, đến để lập-vị mình; hạng nầy không sao hết, bỡi Tông-Ðường họ nhứt định cho họ đi học. <BR>Chúng ta ngó thấy con của một người thượng-lưu kia cho con đi học; học để khôn, học cho hay, học cho giỏi; nếu thi được giỏi thì mừng lắm, nếu học dỡ thì cũng vậy. Chúng ta thấy đứa con đi học bên Pháp, không có học, đến cuối tháng bên Pháp gởi Total de note về thấy điểm sức học của con dỡ, nó dỡ về Moral, về Géographie, về Lecon de chose thì cười, bất quá nói thằng biếng học vậy thôi. Viết thơ biểu nó ráng học thêm mấy Matière đó nữa, chưa khá mấy, chỉ hạng bình thường. Các bạn ấy họ đến giữ Ðạo của họ lắm, mật thiết không có đê hèn; họ không muốn đến, mà nếu họ đến thì cao sang lắm, chẳng hề khi nào họ hạ mình xuống làm điều nhơ-nhớp. <BR>Chúng ta ngó thấy Càn-Khôn Vũ-Trụ, nắm quyền-lực làm cho chúng ta sợ hơn hết là làm cho Tông-Ðường ta phải chịu khổ, trước cái thương của Tông-Ðường ta, ấy là cái hình phạt vĩ đại ở cảnh Thiêng-Liêng; đến khi mãn kiếp trở về đoạt được cái thương hay là cái khổ của Tông-Ðường thì mình đau khổ vô cùng. Hình phạt ấy vĩ-đại lắm nên các Chơn- Hồn đều sợ-sệt hơn hết. <BR>Tại sao Ðức Chí-Tôn đến, Ngài trụ cả con cái của Ðức Ngài đặng lập Thánh-Thể hữu hình nầy, tại sao vậy? Bỡi vì hễ tạo được mặt luật hữu-vi nầy thì cả thảy con cái của Ðức Chí-Tôn đoạt-pháp đặng. Một ngày kia đoạt-vị trên cảnh Thiêng-Liêng Hằng-Sống đặng, chưa có hạnh-phúc nào dưới thế-gian nầy bằng hạnh-phúc trên cảnh Thiêng-Liêng. Chúng ta hưởng được hạnh-phúc thiệt hay chăng là do nơi đó. <BR>Thánh-Thể Ðức Chí-Tôn là gì? Là một quyền quản-trị cả luật yêu-ái của Ðức Chí-Tôn làm một khối, khối ấy dành để trong tâm não của Ngài. Mỗi phần-tử luân-hồi là mỗi phần tử của Ðức Chí-Tôn gieo trong cả hình-luật thương yêu ấy trong tâm não tinh-thần của mỗi người. <BR>Chúng ta thấy Ðức Chí-Tôn đã tạo Thánh-Thể của Ngài với một cái tình yêu ái, Ngài nói: " Các con đã hưởng được cái quyền yêu ái vô tận, các con nên lấy tình yêu ái truyền cho các em con từ thế-kỷ nầy qua thế-kỷ khác ". <BR>Một hình-phạt đương nhiên nơi cửa đọa nầy chúng ta sợ hơn hết là hình-phạt trục-xuất. Trục-xuất là gì? Là đuổi ra khỏi cái đại gia-đình, Ðại Tông-Ðường của Ðức Chí-Tôn đến đào tạo cho chúng ta. Một hình-luật tại mặt thế nầy đặng cho chúng ta không ra khỏi các Tông-Ðường ấy cốt yếu là vậy; sợ hay chăng là cái đó, án trục-xuất là vậy đó. <BR>Người nào bị trục-xuất là bị đại gia-đình mình trừ bỏ, mà từ bỏ rồi thì thân mình là con vật không phải tìm hạnh-phúc riêng một mình được, vì hình-luật nó biểu nó, phải già rồi nó phải chết, nó không còn sống. <BR>Cái quyền của Hội-Thánh trục-xuất chẳng khác nào bị đuổi ra khỏi Ðại Tông-Ðường của Ðức Chí-Tôn đến tạo dựng bị đuổi ở dưới nầy ở trên kia cũng vậy, đuổi phần xác thì phần hồn cũng bị đuổi vậy. <BR>Ngày mình không còn ở trong Ðại Tông-Ðường của Ðức Chí-Tôn là ngày mình bị nhục, tưởng sống mà thân mình trả đặng nợ hay chưa cũng không đáng sợ, trong Tông-Ðường của mình bị nhục mới đáng sợ. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 4 tháng 2 năm Kỷ-Sữu ( 03-03-1949 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Trước khi giảng tiếp dục-tấn trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống, Bần-Ðạo có nhiều điều khuyên nhủ về phương-pháp thuyết-pháp, thuyết-pháp tức nhiên là thuyết Ðạo. <BR>Trót gần hai năm trường, cũng gần 2 năm Bần-Ðạo đã tìm phương-kế cho toàn cả Thánh-Thể của Ðức Chí-Tôn thuyết-giáo, có điều trọng-yếu về phổ-tế nhơn-sanh cả thảy điều biết; nhờ cái thuyết-pháp mà chơn-truyền nó hiện-tượng, trọng-yếu của chơn-truyền của Ðức Chí-Tôn là vậy. <BR>Một điều mình đã để tâm về thuyết-pháp, tức nhiên mình cần có mục-phiêu để cho tinh thần cả toàn thính-giả chú ý vào đấy; tức nhiên cầm cây phướn Thần cho chúng ta trụ lụn lại triết-lý thuyết-pháp của mình. <BR>Bần-Ðạo thấy có một điều nên sửa chữa, có người lên nói một Ðề Nam, tới chừng thuyết đi qua Ðề Bắc không nhằm đề gì hết, chẳng khác nào Bần-Ðạo nói tôi tính đi Sài-Gòn thì thiên-hạ đều ngó về hướng Sài-Gòn, tới chừng đi thì đi lên mé Nam-Vang thành ra không ai hiểu gì hết. Nên khi thuyết-pháp trọn bài nghe mà không biết gì hết. Thuyết-pháp tức nhiên có niêm-luật của phương thuyết-pháp, phải có niêm-luật chớ không phải muốn nói gì thì nói. Bài thuyết-pháp nó giống như bài thi vậy, nó phải có đề tài; có niêm-luật, có bình trắc, có thừa khóa, có trạng luận, thúc kết; phải giữ cho ăn với cái niêm-luật của thuyết-pháp mới đặng. <BR>Ðức Chí-Tôn dạy niêm-luật thuyết-pháp một cách kỹ-lưỡng, Cao-Thượng-Phẩm và Bần-Ðạo có tập hai ba tháng vậy; hễ Cao-Thượng-Phẩm lên đài thuyết thì Bần-Ðạo làm thính-giả ngồi nghe; cần phải tập, không tập không thể gì làm được, không thể gì không tùng theo niêm-luật của Ðường-Thi vậy, không thể gì nói càn đặng. Ngoài ra niêm-luật ấy nó còn Phú, Tỷ, Hứng, Thú nữa; phải học cho thuộc .g. Bài văn hay ho là do mình thuyết có mực thước, có phù ba, có văn chương, có tài khẩu-thuyết mới được; không có khuẩn bức túng thiếu trong lời nói ngôn-ngữ của mình. Tỷ là lên đó mình phải " Quan tiền vũ hậu " lấy kim suy cổ, suy tầm những lý lẽ cho cao sâu. Hứng là mình lên đứng nhập vào cảnh tượng nào, thấy hiện-tượng ở thế-gian phải cho ăn nhập vào cảnh tượng đó; trong khuôn khổ đương nhiên cả toàn hình-thể hiện tại Ðạo với Ðời có liên-quan trọng-hệ mật thiết. Bài thuyết Ðạo của mình hay ho có lẽ hứng lấy tinh-thần đương nhiên, đem ra tùy theo mình thuyết-pháp, mình phải giải-thích cho thính-giả thấu đáo. <BR>Bây giờ cả Tông-Ðường của chúng ta ( Bần-Ðạo nói đây là Tông-Ðường Thiêng-Liêng đa ), anh em chúng ta dắt chúng ta qua Cung gọi là Cung Phục-Linh. Các bạn phải biết muôn trùng thiên-hạ vạn điệp chơn-linh, nếu như ở thế-gian nầy dùng ngôn-ngữ mà thông công cùng nhau tưởng sẽ là một sự náo nhiệt dữ tợn lắm, nhưng không cần. Nền chính-trị phi thường Bần-Ðạo sẽ tiếp giảng tới cả thảy sẽ thấy một nền chính-trị lạ lùng không thể gì tưởng-tượng được. <BR>Ngôn-ngữ nơi cảnh ấy duy có tưởng mà đặng thông-công cùng nhau mà thôi, tưởng cái gì có cái nấy; giả tỷ như Bần-Ðạo muốn đi đến chỗ đó, người ta cũng đều hiểu rằng Bần-Ðạo muốn đi đến chỗ đó. Các chơn-linh khác cũng tưởng mà nói chuyện với nhau, duy có cái tư-tưởng mà thôi chớ không có ngôn-ngữ. Chúng ta gặp biết bao nhiêu chơn linh quen thuộc thân mến yêu ái với chúng ta; cửa ấy chẳng buổi nào gặp một kẻ ghét hay kẻ nào không có thâm tình với chúng ta; có một điều các anh các chị nhớ nghe, nhớ cho lung. <BR>Bấn-Ðạo sẽ giảng có ảnh-hưởng với kiếp sanh khi chúng ta chưa vô cửa, thì những anh em trong Tông-Ðường ta có dặn trước khi vô cửa đừng có sợ-sệt gì hết, phải bình-tĩnh có điều chi thay đổi đừng sợ-sệt nao núng; có dặn trước mà khi vô dường như mất thần, mất trí, hết thảy mê-muội. Tưởng như không có ở trong cảnh ấy làm như thể chúng ta ám muội không biết đó là gì?! Không biết đó là ở đâu? Không biết gì hết. Tới chừng tỉnh dậy thấy một vị Phật Cầm cây Kiêm-Câu đứng trước mặt chúng ta và thấy Hộ-Pháp đang đứng bắt ấn giữ linh-hồn chúng ta lại. Vị Phật ấy không ai xa lạ chính là Phục-Linh Tánh-Phật đó vậy, cầm cây Kiêm-Câu quơ một cái thì chúng ta tỉnh lại một kiếp sanh, tới chừng sống lụn lại thấy trong kiếp sống trước nữa; hễ mỗi lần quơ là chúng ta thấy mỗi kiếp sanh, chúng ta sống lụn lại trong cả kiếp sống của chúng ta, chúng ta đi thối lại từ mức Ðại-Hồi cho tới Tiểu-Hồi, qua cho tới vật-loại; bởi chúng ta cả thảy đều là hóa-nhân, không ai ở mặt địa-cầu nầy mà là nguyên-nhân cả. Nguyên-nhân chúng ta đã đoạt được trong lần thứ ba là Ðệ-Tam chuyển, còn bao nhiêu đều là hóa-nhân, cả thảy đều ở trong vật-loại mà đoạt-kiếp cả. <BR>Bần-Ðạo chỉ một điều là Ðức Di-Lạc Vương-Phật đương cầm quyền Càn-Khôn Vũ-Trụ bây giờ, hồi Thất-Chuyển quả địa-cầu nầy nó chưa thoát xác của nó, kỳ phán-xét chót hết Ðức Di-Lạc còn là con Dã-Nhơn ( Con khỉ ), con khỉ ở làm đầy tớ cho Ðức Phật Thích-Ca; Ðức Phật Thích-Ca buổi ấy là anh thôn quê dân da đen ( Hắc-Chủng ) như mọi vậy thôi. Ba chuyển tới là Ðệ Tam-Chuyển, Trung-Ngươn Ðệ Tam-Chuyển thì Ðức Phật Thích-Ca đoạt tới Boudhisava, sau Ðức Phật Thích-Ca mới được vào hàng Phật tức nhiên là Boudha. <BR>Ðức Di-Lạc-Vương sửa soạn vào hàng Phật kỳ nầy, Ngài cầm quyền đặng nữa Ngài vào hàng Phật, nếu Bần-Ðạo nói Ðức Thích-Ca đến thế-gian nầy, đến quả địa-cầu 68 nầy, hồi lúc nó chưa thoát xác của nó; thì Ðức Phật Thích-Ca đem hình-ảnh của Ngài thay lần. Nên tổng-số kiếp sanh của Ngài nơi quả địa-cầu nầy lối chừng một ngàn năm trăm triệu năm chớ không có bao nhiêu đâu. <BR>Chúng ta đi vô Cung Phục-Linh chung ta phải đi ngược lụn lại, đi trở lại xuống tới vật loại; tới chừng nhập vô Ngươn-Linh chúng ta, dường như Ngươn-Linh của chúng ta sống cảnh cũng như vật-loại vậy. <BR>Lát nữa Bần-Ðạo sẽ dắt vô trong Cung Ngọc-Hư mà các Ðấng đương thông công với chúng ta, Ðấng ấy đương ngự trị tại Huỳnh-Kim-Khuyết là Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế, hay là Ðại-Thiên-Tôn; Ngài có hai chức: Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế cũng là Ngài, mà Ðại-Thiên- Tôn cũng chính là Ngài. <BR>Nói lụn lại, tới chừng chúng ta Phục-Linh, chúng ta đoạt được rồi, chúng ta thấy cả Càn- Khôn Vũ-Trụ là bạn, là tình với chúng ta. Các chơn-linh rần-rần rộ-rộ trước mặt chúng ta nhưng không có ai lạ hết; bởi vì nó có một đức, một căn-bản. Bí-mật là vậy đó. <BR>Bần-Ðạo giảng tới vô Cung Phục-Linh thì mình mất cả tinh-thần hết, chúng ta thấy đã đi mút con đường sơ sanh, buổi mới sanh chúng ta không biết gì. Kiếp sống bị một lần mê-muội, tới chừng chết chúng ta cũng bị mê-muội một lần nữa; mê-muội rồi mới sống lại, huyền-vi bí-mật là ở chỗ đó vậy. Nếu không mê thì chúng ta biết được kiếp trước của chúng ta hết, buổi mình định thần lại rồi mới biết, thiên-hạ kêu rằng ăn cháo lú mới mê muội. Vô Cung Phục-Linh nếu chúng ta không mê thì chúng ta biết được kiếp sống, nhớ thì sống không đặng phải chết, bí-mật là ở chỗ đó. Ngày giờ chúng ta phục tánh chúng ta lại được, chúng ta thấy Ðấng Tạo-Ðoan tạo Càn-Khôn Vũ-Trụ là Ðức Ngọc-Hoàng Thượng- Ðế tức là Ðại Thiên-Tôn đương ngự nơi Ngọc-Hư-Cung. Dường như rủ chúng ta phải qua chỗ đó, qua đặng hiệp mặt cùng Ðấng ấy, phải qua cho thấy Ðấng ấy; dầu cho Tông- Ðường chúng ta hay bạn tác chúng ta giờ phút đó có nắm chúng ta biểu đừng đi, nhưng Chơn-Linh của chúng ta cũng vẫn đi qua Ngọc-Hư-Cung. <BR>Bây giờ đến Cung Ngọc-Hư là nơi cầm-quyền chính-trị Càn-Khôn Vũ-Trụ, không có một ngôi sao nào, không có mặt trời nào đứng trong Càn-Khôn Vũ-Trụ mà không chịu dưới quyền điều-khiển của Ngọc-Hư-Cung. <BR>Quyền trị thế là hình-ảnh của Cữu-Trùng-Ðài, một điều mà thiên-hạ tưởng-tượng khác, có trị ai đâu?! Bần-Ðạo đã thuyết các chơn-linh tự-trị lấy mình, còn Ngọc-Hư-Cung duy có bảo-thủ tồn-tại cho họ và tác phước cho họ mà thôi, chớ không có trị. Tác phước ấy là họ muốn cho các Chơn-Linh ấy đặng hưởng phước họ không hưởng đặng, là bỡi tại quả kiếp của họ, nếu nói nhờ người cầm-quyền cho họ thấy mảy may quả kiếp của họ mà thôi. Trị là một vị Phật cầm quả kiếp chúng sanh, họ cũng không phải là gắt-gao lắm. Có nhiều Chơn-Linh biết quả kiếp của mình nặng nề quá đỗi rồi không muốn sống nữa. Quả kiếp trọng hệ lắm nên các Ðấng ấy duy có giảm bớt, kiếm phương thế giảm bớt mà thôi. <BR>Trên Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa cốt yếu chỉ cho người tội nhơn ấy làm tòa xử lấy họ, họ biết tự-tỉnh lấy họ, tự-tỉnh lấy họ đặng ngó thấy quả kiếp bớt oai-quyền mà quyết định tội mình. Trái lại người tội nhơn làm tòa xử lấy mình, còn người cầm-quyền lại để bảo-vệ hạnh-phúc giảm bớt tội tình cho ta, cầm-quyền chính-trị Càn-Khôn Vũ-Trụ là vậy đó! <BR>Cầm-quyền để tác-phước và giảm-tội chớ không phải để buộc tội, không phải để định án; định chăng là do nơi mình, mình làm tòa cũng mình. Nếu có Trạng-Sư cũng không qua đặng, Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa là cung để cho mình định tội lấy mình không qua không đặng. Nền chính-trị Càn-Khôn Vũ-Trụ là vậy, cho nên khi chúng ta vô đến Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa rủi chúng ta có làm tội tình, thì dường như các Ðấng ngự nơi Cung ấy hồi hộp lo sợ, họ sợ mà mình không sợ; trái lại họ sợ cho mình, sợ mình kêu án mình quá nặng nói trái ngược vậy đó. <BR>Thành thử, nơi Ngọc-Hư-Cung là nơi an-ủi các Chơn-Linh trong Càn-Khôn Vũ-Trụ, chính nơi ấy cầm-quyền trị Càn-Khôn Vũ-Trụ để dìu-dắt binh-vực chớ không phải để trị. Các Chơn-Linh tự trị lấy mình, các bạn nên nhớ điều ấy. Nhứt là mấy anh mấy chị vẫn phải biết cái bí-mật ấy đặng tự-tỉnh, tại mặt thế nầy mình trị mình trước đi. Trị theo cái thói của mình đấy, làm cho lấy có đi; để nữa Chơn-Linh mình về trển không có nóng, đặng ngày kia không có buộc tội mình nặng. Làm theo kiểu quẹt lọ vậy mà biết tự-trị lấy mình; đừng hồi-hộp, đừng sợ-sệt gì hết. Cho nên Ðức Chí-Tôn thường dùng tiếng ăn-năn là vậy đó, tiếng ăn-năn nó hay ho làm sao đâu; đặng cho mình khỏi tự-trị lấy mình, quyền nơi Ngọc- Hư-Cung là đó vậy. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 8 tháng 2 năm Kỷ-Sửu ( 07-03-1949 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Hôm nay chúng ta rủ nhau dục-tấn trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. <BR>Thưa cùng chư Chức-Sắc Thiên-Phong Cữu-Trùng-Ðài và Hiệp-Thiên-Ðài, Nam Nữ và mấy vị Lão-Thành. Bần-Ðạo từ khi giảng Dục-Tấn trên con đường Thiêng-Liêng Hằng- Sống, cốt ý giảng cho mấy anh mấy chị để vào cân não. Từ hôm nào tới nay láp-giáp nói nhiều quá cho anh chị được mở tinh-thần, dám chắc rằng sự nguy-ngập chưa đến nước đó. <BR>Bần-Ðạo chỉ có nắm tay các người dẩn đi vào cảnh ấy cho mấy người quan-sát tự mình tìm hiểu lấy mình dễ hơn, thuyết-giáo e sợ mấy người không trọn thấu được, mình thấy để nhớ nhặt trong cảnh ấy rồi mới có sự thật, mà Ðức Chí-Tôn muốn cả con cái của Ngài thấy cả sự thật mà thôi, không muốn cho thấy ảo-ảnh. Chơn-truyền của Ðức-Chí-Tôn đại kỵ điều ấy. Nếu thoảng như nhà tịnh-thất chưa mở ra đặng, lỗi ấy không phải nơi Bần- Ðạo, lo nội Thể-Pháp mà hai mươi bốn năm trường nhọc-nhằn không biết bao nhiêu khổ tâm khổ trí; từ tuổi xanh đến bạc đầu mà chưa rồi sáu bảy phần mười. Bần-Ðạo xin thú thật rằng không có cái nạn làm nô-lệ nào một cách vô lối như Bần-Ðạo đã làm. <BR>Hỏi ra không phải phận-sự của Bần-Ðạo mà Bần-Ðạo phải làm, nhiều khi ngồi buồn muốn phế hủy, ngặt dòm lại thấy con cái của Ðức Chí-Tôn không người dìu-dắt, phế bỏ mà không phế bỏ được. Mặt đời là kiếp sanh tức nhiên phần xác còn chịu nhọc-nhằn không lẽ phần hồn mà phế bỏ. <BR>Bần-Ðạo xin giảng tiếp và dắt chúng ta ra khỏi Nam-Tào Bắc-Ðẫu, khi thấy quyển Vô- Tự-Kinh rồi, thì mình đã hiểu căn phần quả-kiếp của mình, mạng căn kiếp số đều hiểu nơi Cung ấy. <BR>Bây giờ muốn thuyết-pháp cho trúng và có đề hẵn-hòi thì phải có Kinh, Ðiển, Luật. Kinh là Tứ-Kinh, Ðiển là Ngũ-Truyện; Luật là cả luật trị-thế từ cổ chí kim, đem ra làm cái niêm luật đặng tạo bài thuyết-pháp của mình. Mình phải ráng học, cần mẫn học, ấy là một điều chẳng phải dễ; nhưng phải làm cho đặng thay thế ngôn-ngữ cho Ðức Chí-Tôn, đem chơn truyền của Ngài để vào tinh-thần của nhơn-loại, nếu mình làm không đặng cũng như mình làm cho Ðức Chí-Tôn câm sao !!! Mình phải làm đặng thay thế ngôn-ngữ cho Ngài, nếu mình làm không đặng, thì thay thế cho Ngài không đặng. <BR>Từ đây về sau Bần-Ðạo siết chặt lại là ngồi nghe, hễ còn nói bậy nữa Bần-Ðạo sẽ phạt nặng đa nghe, đã gần hai năm rồi không dung thứ nữa được. Bần-Ðạo cho hay trước có bị phạt đừng than đừng trách, nói khó khăn gì hết, đã cho hay trước rồi mới làm. <BR>Ngày nay Bần-Ðạo giảng tiếp cái chính-trị của Càn-Khôn Vũ-Trụ, từ trước Bần-Ðạo đã có nói cái quyền của họ do nơi đâu mà có? Phương-pháp trị Càn-Khôn Vũ-Trụ xét ra là phương-pháp tự-trị, ta trị ta, cả nhơn-loại tự-trị lấy mình; Càn-Khôn Vũ-Trụ minh-mông đại hải, vô biên, vô giới nếu lập luật định quyền, thì không có quyền nào cầm nổi. Cả sự sanh-hoạt của Càn-Khôn Vũ-Trụ cái hay hơn hết là cái bí-mật huyền-vi của mỗi cá-nhân đều tự-trị lấy mình, ấy là chúng ta đoạt được huyền-bí vô biên xử đoán của Ðức Chí-Tôn đó vậy, là chính mình tự-trị lấy mình. <BR>Bần-Ðạo đã nói cái án không có chối, cái tội không có cãi, vì chính mình trị lấy mình; chính mình xử-đoán cho mình và chính mình định hình-phạt cho mình thì ai đâu chối cãi nữa được, còn miệng lưỡi nào mà chối cho mình, đó là quyền đã vững chắc đó vậy. <BR>Cá-nhân tự-trị, chính-trị của Càn-Khôn Vũ-Trụ không có gì khác, chỉ khác cái đó. Duy có huyền-vi vô biên của Ðức Chí-Tôn là trường Quan-Lại của Ngài đặng định cho Càn-Khôn Vũ-Trụ sinh-hoạt mà thôi, không có giá-trị gì hết. Mỗi Chơn-Linh đều có quyền tự-trị lấy mình, bây giờ nền chính-trị đã vững-vàng chắc-chắn vậy; ( trong phương-pháp Thiêng- Liêng kia nó đã chắc-chắn không có gì ốp(?) được ), chắc-chắn mạnh-mẽ oai-quyền làm sao! Bây giờ ta xét thấy nền chính-trị đã vững chắc, cả tinh-thần của Càn-Khôn Vũ-Trụ hiệp làm một đặng mình trị lấy mình. <BR>Bần-Ðạo có nói rằng: " Chúng ta chỉ sợ tôi lung hơn hết, khổ não hơn hết, là mình thấy Tông-Ðường mình bị tội nơi cảnh Thiêng-Liêng Hằng-Sống, trụ số Tông-Tộc Thiêng-Liêng của mình trên cảnh Thiêng-Liêng Hằng-Sống kia họ chịu nhục-nhã về mình, chịu chê bai biếm nhẻ, vì mình mà bị từ bỏ, dọa nạt trên cảnh Thiêng-Liêng Hằng-Sống và mất giá-trị; cái đó mới đáng sợ ". Vì cớ cho nên Bần-Ðạo chỉ vẽ cái thiệt-tướng của Càn-Khôn Vũ-Trụ, tức nhiên cái chơn-lý của Càn-Khôn Vũ-Trụ. Chơn-lý ấy hỏi nơi thế-gian nầy có đoạt đặng hay chăng? Có chớ !! <BR>Bần-Ðạo chỉ nói cho cả thảy ngó thấy Việt-Chủng của chúng ta, tức nhiên văn-minh của Trung-Hoa đoạt được trước hết; đoạt được cơ-quan võ-khí. Bần-Ðạo đã nói trái địa-cầu nầy chuyển kiếp lụn lại, nó đi đã ba chuyển kiếp rồi; kiếp trước nó đi đến Thất-Chuyển đã bị tiêu-diệt cái hình-hài của nó. Nó biến hình của nó, trái địa-cầu nầy nó đã đi đến Tam- Chuyển của nó rồi, chừng tới Thất-Chuyển nó sẽ tiêu-diệt nữa; hay biến-tướng trở lại Tam Chuyển nữa, bốn chuyển đầu Tạo-Ðoan ra dã-nhơn và hắc-chủng. <BR>Nhứt-Chuyển thì họ duy có tự-vệ mà thôi, hoặc rủ một vài người với phương-pháp tự-vệ mà thôi, vì buổi ấy thú mạnh hơn người, cho nên xã-hội thời-kỳ ấy chỉ tự-vệ mà thôi. <BR>Tới Nhị-Chuyển là thời-kỳ nghệ-thuật, tức nhiên kiếm phương-thế để tự-lập mình, bày ra binh khí hiệp nhau. Mường Mán nầy hiệp với Mường Mán khác, đặng chống-chọi với thú dữ, cơ trời buổi ấy không được hiền từ như bây giờ. Ðệ Nhị-Chuyển thiên-hạ bất định nhiều bịnh chướng, nhiều cơ-quan tiêu diệt loài người nên phải tự-vệ; muốn tự-vệ được mạnh-mẽ thì họ phải tự kiếm ra cho có binh khí, thứ nầy thứ kia đặng họ tự-vệ họ kêu là nghệ-thuật. <BR>Ðệ Tam-Chuyển xã-hội hiệp chủng, khởi có chủng-tộc và xã-hội, mà xã-hội là gì? Là hình ảnh chính-trị Thiêng-Liêng kia, suy xét chơn-lý kiếm lại coi giờ phút nầy đã mãn Tam-Chuyển và bắt đầu đi vào Thượng-Ngươn Tứ-Chuyển; là hồi nhơn-loại tương hợp với nhau cả thảy nơi mặt quả địa-cầu nầy, tức là thuyết Ðại-Ðồng. Nhơn-loại đem để nơi mặt địa-cầu nầy một nền chính-trị cho vững chắc mới hiệp đặng, tức nhiên khởi mầm để tạo ra một nền chính-trị Hiệp-Chủng Ðại-Ðồng cho nhơn-loại. Ấy vậy nước Tàu đã đoạt được Bí-Pháp ấy, các Tông-Ðường như họ nầy qua họ kia: Họ Lưu, họ Trần, họ Lê, họ Lý mỗi họ đều có Tông-Ðường để trị lấy họ, bởi cớ cho nên nhà Vua không bao giờ khó trị, phần tử trong Tông-Ðường nào mà phạm về tội gì, thì cả Tông-Ðường phải chịu trách-nhiệm với Triều-Chánh. Vì cớ cho nên nền chính-trị của nước Trung-Hoa tối cổ vững chắc mạnh-mẽ phi thường, nếu có nghiêng đổ là do họ phế cổ tùng kim; làm cho hủy-hoại nền chính-trị tối cổ quí báu mạnh-mẽ xưa kia vậy. Phương-pháp chính-trị Càn-Khôn Vũ-Trụ cũng vậy. Còn nước Việt-Nam của chúng ta là nòi giống Trung-Hoa của người Tàu, thì chúng ta đã có nền chính-trị về Tông-Ðường đó muốn cho thiên-hạ hiệp lại đại-đồng thì ít ra các Tông- Ðường phải hiệp trước đã, phải đi từ cái nhỏ mà đến cái lớn. <BR>Cái mầm Tông-Ðường hiệp nhau là vậy, cho nên Bần-Ðạo khuyên nhủ Phước-Thiện tạo dựng Tông-Ðường trở lại như xưa vậy là cái Bí-Pháp ấy muốn Ðại-Ðồng, là cơ-quan chính-trị của nước Việt-Nam, là bổn-nguyên quí hóa, bổn-nguyên chắn-chắn hơn xưa vậy. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 12 tháng 2 năm Kỷ-Sữu ( 11-03-1949 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Hôm nay Bần-Ðạo giảng tiếp sự dục-tấn của chúng ta trên con Ðường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. Bần-Ðạo đã có nói rằng: Khi cúng rồi cả thảy đều mệt vì cớ cho nên giảng Ðạo không được dài lắm, vả lại khi nào thuyết-pháp mà dạo đi dạo lại đã nghe không được còn thêm mệt; nên Bần-Ðạo thuyết độ vừa đủ chừng không cho nhạo tiếng. Nếu thuyết dài quá thành ra nhảm-nhí, nói cụt quá thì không đủ đề thuyết không hay; thành thử phải gom-góp thế nào cho vừa chừng, cả thảy con cái của Ðức Chí-Tôn không có mệt mà vui nghe. Ðêm nay Bần-Ðạo giảng có hơi dài và lâu chút có mệt xin lỗi, xin tha thứ. <BR>Bần-Ðạo giảng kỳ rồi vô Cung Phục-Linh, đêm nay giảng dài dài một chút, vì bài giảng hôm nay có Bí-Pháp giải-thoát của mình, Bần-Ðạo cho hiểu trước cái cơ Bí-Pháp huyền vi Ðạo-Giáo của Ðức Chí-Tôn có cơ giải-thoát. Bài giảng đêm nay rán để ý cho lắm. <BR>Bần-Ðạo đã giảng khi vô Cung Phục-Linh thì chúng ta sống lụn lại nhờ Ðức Phật Phục- Linh Tánh-Phật gìn-giữ cho nguyên kiếp của chúng ta; phục-linh lụn lại, qui tựu chơn-linh lụn lại. Ở trên Thượng-Nê-Hườn thì có Hộ-Pháp bắt ấn giữ cả Ngươn-Linh chúng ta cho vững chắc, chúng ta sống nơi Cung ấy có hồi mê-muội đặng cho quên cả kiếp trước của mình. <BR>Linh-hồn chúng ta đi đặng nhập mình chúng ta sống lụn lại, không biết chừng muôn triệu kiếp từ trong vật loại dĩ chí tới phẩm nhơn-loại, biết bao nhiêu kiếp, lâu chừng nào kiếp căn nhiều chừng nấy; khi chúng ta thác qua sống lại, cơ huyền-bí làm cho chúng ta nhập vô trong Ngươn-Linh của chúng ta. <BR>Ngươn-Linh ấy nó đoán xét muôn muôn quả kiếp chẳng khác gì xét đoán tội nhơn kia vậy, vì cớ cho nên Bần-Ðạo có nói mỗi đứa sẽ làm Tòa lấy mình, xử lấy mình là vậy. Cái xử mình còn nghiêm-khắc mà xử lấy mình nữa, mình xử cho mình hỏi còn ai bào chữa cho. Bần-Ðạo nói rằng: Cái án không cãi, cái tội không có chối, cái hình-luật không có tránh; tránh thế nào được, chối thế nào được vì mình xử lấy mình, chối thế nào được Ngươn-Linh của mình xử mình, Ngươn-Linh của mình làm chủ cả quả kiếp, quả kiếp của mình; trái lại nó xử tội mình thì còn ai mà bào chữa cho! <BR>Ấy vậy mà có phương-pháp bào chữa chớ, có mà không biết. Mình có thể tự mình làm trạng-sư đặng bào chữa tội cho mình. Vì khi mình đang sống đây muôn triệu kiếp mình biết cái lỗi của mình, tức nhiên Ngươn-Linh của mình cãi cho mình. Cái Ngươn-Linh cãi tội cho các Chơn-Linh, cãi cho mình thì ngày kia không có bắt tội mình nữa. Ấy vậy, phương-pháp chữa tội của các Chơn-Linh cao siêu đoạt Ðạo, để lại chơn-pháp rất đơn giản mà nhơn-sanh đương dùng, không tìm-tàng cái trọng-hệ của nó, không tìm phương giải-thoát mình. Phải chăng đây là phương-pháp " Nhựt Nhựt Tam Tỉnh Hộ Thân ", không phải một ngày mình thăm Cha, Mẹ mình một lần mà còn phải xét mình ba lần nữa! <BR>Hỏi thử tội tình của chúng ta đã làm trong kiếp sanh, Ðức Chí-Tôn để trong phương pháp nói rằng: Tội tình các con đầy dẫy nơi mặt quả địa-cầu nầy, mà đến giờ chót các con biết kêu danh Thầy thì Thầy đến cứu, Thầy đem Bí-Pháp giải-thoát để trong tay các con đặng các con đoạt chơn-pháp giải-thoát đó vậy. Kêu danh Thầy là niệm : " Nam-Mô Cao-Ðài Tiên-Ông Ðại-Bồ-Tát Ma-Ha-Tát ". <BR>Chúng ta đã ngó thấy, Bần-Ðạo đã thuyết-minh rằng: Khi Ngươn-Linh của chúng ta đã hiện-tượng của nó, thì tức nó đồng tánh với Càn-Khôn Vũ-Trụ, đồng tánh với Chí-Linh là đoạt Ðạo. Càn-Khôn Vũ-Trụ là nơi sản-xuất đấng ấy, mà Ðấng ấy đồng tánh với nhau, tức nhiên Ðấng ấy có quyền tự giải-thoát cho mình. Vì thế cho nên kêu danh Ðức Chí-Tôn thì đoạt được cơ giải-thoát; dầu tội tình bao nhiêu chúng ta đã tạo thành nơi quả địa-cầu nầy, dầu có đầy-dẫy đi nữa mà giờ chót chúng ta biết kêu danh Ðức Chí-Tôn tức nhiên biết kêu Ngươn-Linh của chúng ta, tức nhiên chúng ta chối cái quyền làm Tòa buổi chung quy của chúng ta; hễ chúng ta chối cái quyền làm Tòa thì còn ai xử ta đâu? <BR>Ðấng Chí-Linh duy chủ mà để quả-kiếp trong tay Ðấng Chí-Linh thì còn ai xử ta đâu, cơ quan giải-thoát đoạt-pháp là vậy đó! <BR>Bây giờ chúng ta thử, Bần-Ðạo nói Chơn-Linh hiện-tượng ra rồi dường như có quyền năng vô tận, biểu Ngươn-Linh phải đi đến Chí-Linh; bỡi vì Càn-Khôn Vũ-Trụ đồng âm-đức của nó, nó hiện-tượng với cơ huyền-vi bí-mật. Bỡi đồng tánh, đồng Chí-Linh với Ðấng tạo Càn-Khôn Vũ-Trụ bỡi vậy cho nên nó mới biết. <BR>Bần-Ðạo dám chắc rằng và Bần-Ðạo biết trái Ðịa-Cầu nầy nó có đến ba ngàn triệu ( 3.000.000.000 ), biết bao nhiêu nhơn-sanh; chúng ta tính gộp nội quả địa-cầu 68 nầy, nhỏ hơn hết mà nhơn-loại ở nơi mặt quả-địa cầu nầy có hơn hai ngàn bảy trăm triệu nhơn loại ( 2.700.000.000 ). <BR>Trong Càn-Khôn Vũ-Trụ có tới ba ngàn triệu quả địa-cầu thì biết bao nhiêu nhơn-loại. Tưởng-tượng lại coi Ðấng Chí-Linh cầm quyền trọn vẹn, cầm quyền xử đoán; hễ tác-phước thì xưng danh Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế, hễ bớt tội thì Ðại Thiên-Tôn. Ðấng ấy làm chủ có lạ gì đâu? Bỡi quả Ðịa-Cầu từ vật-loại cho đến con người nó có linh-hồn của nó, mà Ổng làm chúa cả sanh mạng của nó tồn tại chẳng khác nào như thân-thể chúng ta. Thử hỏi sợi lông nheo của chúng ta nó ngứa có động đến thân-thể chúng ta chăng? Ngón tay nó bị lột phao chúng ta có biết đau không? Trong Càn-Khôn Vũ-Trụ nầy nhứt động nhứt tịnh Ổng đều biết, các vật loại đâu đâu Ổng cũng đều thấu đáo. Bỡi vì chính thân-thể của Ổng là cơ-quan giải-thoát. Bí-mật là vậy đó. <BR>Bây giờ Bần-Ðạo tả hình ảnh Ngọc-Hư-Cung, khi chúng ta có hạnh-phúc được nhập vào cùng các Ðấng Thiêng-Liêng kia, chúng ta mới biết định-phận của chúng ta như thế nào. <BR>Bần-Ðạo nói: Khi chúng ta đến đứng ngoài, nhứt là Cung Phục-Linh, chúng ta thấy đài các nguy-nga, chớn-chở chói lòa như hột ngọc giữa không trung. Khi bước vô rồi thấy chiếu-diệu hào-quang, ngước mặt lên thấy Càn-Khôn Vũ-Trụ xanh biếc trước mặt, cũng như khi chúng ta đứng giữa Bát-Quái-Ðái, thấy ngôi-vị đẵng cấp Thiêng-Liêng từ mức, có Ðức Chí-Tôn ngự nơi Huỳnh-Kim-Khuyết kia vậy; ngó xuống thấy cả triều-đình vô tận vô biên oai-quyền trị thế. <BR>Thiên-hạ muôn trùng vạn điệp cũng không khi nào qua khỏi. Cái nền chính-trị Càn-Khôn Vũ-Trụ thế nào mà nắm vững chắc nó đặng? Cái nền chính-trị hữu-vi của chúng ta cũng thế; định quyền của họ là gì? Ðịnh quyền, cầm quyền Càn-Khôn Vũ-Trụ là gì? Là trị kẽ dữ, mà cái quyền đó nó đơn giản làm sao đâu! Muốn trị kẽ dữ chưa cần Tòa lên án, chưa có ngục để nhốt kẽ tội. Muốn thưởng kẽ lành không cần Vương-Ðế, không cần phần thưởng, không cần quyền năng phẩm-vị cao thấp; họ không có quyền gì hết. Bỡi vì cái Ngươn- Linh của chúng ta định án cho ta, xử lấy ta; tức nhiên nền chính-trị Càn-Khôn Vũ-Trụ đơn giản quá chừng. Luật khó khăn hơn hết là trị tội và thưởng công mà hai điều ấy không có cần thì nền chính-trị Càn-Khôn Vũ-Trụ để làm gì? Ðể đặng bảo thủ sanh tồn Càn-Khôn Vũ- Trụ, để bảo thủ là gì! Tức nhiên phụng-sự cái quyền cầm-quyền Càn-Khôn Vũ-Trụ, tức nhiên để phụng-sự cho Vạn-Loại và Vạn-Linh. <BR>Càn-Khôn Vũ-Trụ ấy để làm tội của nó, để phụng sự cho Vạn-Linh. Từ thử đến giờ chưa có quyền nào dị hợm vậy, không có quyền nào vô đối vô đoán như vậy. Vì cớ cho nên cái bí-mật của nhơn-loại đem hình ảnh hữu-hình nầy làm con vật tại thế-gian nầy có mục đích tối trọng tối Thiêng-Liêng; đến đặng phụng-sự cho nhơn-loại Vạn-Linh của mức hữu hình, phụng-sự đặng định-phận cho chúng ta. Vì cớ cho nên mới có cái thuyết định-phận. Hễ phụng-sự đắc lực thì đoạt-vị đặng, còn phụng-sự bất lực thì phạm tội. Cơ-quan giải thoát Bần-Ðạo lập lại một lần nữa và nói quả quyết rằng: " Cơ-quan giải-thoát của Ðức Chí-Tôn do nơi công-nghiệp của chúng ta phụng-sự cho Vạn-Linh đó vậy. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 22 tháng 2 năm Kỷ-Sửu ( 21-03-1949 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðêm nay Bần-Ðạo giảng tiếp con đường dục-tấn của chúng ta trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. <BR>Kỳ trước Bần-Ðạo dìu-dẫn chư Hiền-Hữu vào Linh-Tiêu-Ðiện ( Ngọc-Hư-Cung ). Ðêm nay Bần-Ðạo giảng tiếp. Trước khi tiếp, Bần-Ðạo có những điều trọng-yếu căn dặn, từ ngày Bần-Ðạo giảng cái Bí-Pháp ấy, Bần-Ðạo vẫn cầu nguyện với Ðức Chí-Tôn luôn luôn; bỡi vì nó có nhiều điều khó-khăn, những điều mà mình ngó thấy bằng con mắt Thần, lấy cái nhân-khẩu của mình mà tả chẳng hề khi nào đúng chắc đặng. Bần-Ðạo thú thật rằng: Mười phần có lẽ Bần-Ðạo tả được năm bảy phần là nhiều, sợ còn kém hơn nữa. Bần-Ðạo chỉ có cầu-nguyện với Ðức Chí-Tôn cũng như hồi trước Tam-Tạng đi thỉnh kinh nơi Ấn-Ðộ. Ngài là người Tàu, mà kinh viết tiếng Phạn, muốn dịch ra rất khó lắm; lấy cả Kinh-Luật trong trong tiếng Phạn đem ra rất khó cho Ngài lắm. Cho nên Ngài đại nguyện Ngài làm thế nào, Ngài ráng sức Ngài âm kinh tiếng Phạn ấy ra chữ Nho. Ngài chắc ý Ngài âm tiếng Phạn ấy chưa đúng. Ngài có hứa chừng nào mà tôi qui liễu, nếu trong Kinh-Luật Ðạo-Giáo mà tôi không minh tả ra đặng thì khi chết cho lưỡi tôi đen, nếu tôi tả (*) trọn vẹn, thì cho lưỡi tôi đỏ. <BR>May phước Bắc Tông được hưởng một ân-huệ mà nhà Phật đã ban ân riêng cho Ðức Tam-Tạng, khi Ngài chết người ta vạch lưỡi của Ngài ra coi thì lưỡi của Ngài đỏ; vì cớ mà chơn-giáo của nhà Phật là Bắc-Tông nhờ Ðức Tam-Tạng đã minh tả (*) ra trọn vẹn. <BR>Ngày nay Bần-Ðạo mỗi phen lên giảng về Bí-Pháp thì đều cầu-nguyện với Ðức Chí-Tôn cho sáng-suốt mà biết vẫn còn thiếu kém, không thể gì tả bằng con mắt Thần của mình đã ngó thấy đặng trọn một bài. <BR>Nếu thoảng như Ðức Chí-Tôn ban ân riêng trong nền Thánh-Giáo của Ngài có cả Thánh-Thể của Ngài đoạt Pháp đặng, thấy đặng; có lẽ cũng chỉnh thêm, giùm giúp tay với Bần-Ðạo mới toàn-thiện toàn-mỹ đặng. <BR>Ngày nay Bần-Ðạo giảng tiếp khi vô Linh-Tiêu-Ðiện lúc mới tới ngoài, chúng ta ngó thấy lầu các nguy-nga, Bần-Ðạo có nói dầu cho vị kiến-trúc-sư nào mà ngó thấy nó rồi thì mơ-mơ mộng-mộng hoài, mơ-mộng cái vẽ đẹp ấy, sợ tới điên chết mhàng phẩm dưới cũng không cần gì mơ-mộng tưởng-tượng gì hết; Pháp-Thân của chúng ta cũng đến mức đoạt-vị đặng. Còn nếu chúng ta dòm lên thì thấy địa-vị của chúng ta không thấm vào đâu hết, mà hễ dòm lên cao nữa mà so-sánh thì địa-vị của chúng ta không có nghĩa lý gì hết. <BR>Còn nếu chúng ta bị đọa thì hại thay, khổ thay, đau-đớn thay! Chúng ta thấy cái Triều-Nghi xa tuốt mút khỏi con mắt chúng ta rồi nó biến mất. Chúng ta thấy đứng bơ- thờ, không biết thân hình đến mức nào hay địa-giới nào, hay mình đến đâu, chỉ đứng đó mà chịu một tấn-tuồng thảm khổ vô đối. Hại thay, cả tội tình đều hiện ra trước mắt chúng ta không thể gì chối cải được, đứng chịu một cách thảm khổ. Mình xử lấy mình, hễ xử rồi thì từ từ hạ xuống cho tới cửa Trần-Gian ấy là cửa Phong-Ðô đó, chúng ta tự-xử chúng, chúng ta tự-xử chúngịa-vị khả quan đừng suy đoán, chúng ta sẽ thấy các Ðấng ấy cao sang vinh-hiển dường đó, có nhiều Ðấng đến gần Ðức Chí-Tôn xấp-xỉ cùng Ðức Chí-Tôn cao sang vinh-hiển dường ấy, họ đã đoạt đặng huyền-bí mà chúng ta ngó thấy những vinh-quang đều hiện ra một chữ Khổ, các Ðấng ấy lập vinh-quang cao trọng là thắng khổ đó vậy. Họ đoạt được cái quyền-năng vi-chủ của họ mà cái khổ muôn triệu vô số trong kiếp sanh của họ, họ đã chịu mà lập-vị vinh-quang. Chính mình ngó thấy ngay Ðức Chí- Tôn thấy chữ Khổ mà Ổng là Càn-Khôn Vũ-Trụ; bỡi vì Ổng có quyền-năng vi-chủ cái khổ của chúng ta, tưởng-tượng lại coi cái khổ tại sao thắng hơn mình? Tại sao mình không thắng nó nỗi? Xét đoán là tại mình không ền-năng vi-chủ cái khổ của chúng ta, tưởng-tượng lại coi cái khổ tại sao thắng hơn mình? Tại sao mình không thắng nó nỗi? Xét đoán là tại mình không ền-năng vi-chủ cái khổ của chúng ta, tưởng-tượng lại coi cái khổ tại sao thắng hơn mình? Tại sao mình không thắng nó nỗi? Xét đoán là tại mình không ền-năng vi-chủ cái khổ của chúng ta, tưởng-tượng lại coi cái khổ tại sao thắng hơn mình? Tại sao mình không thắng nó nỗi? Xét đoán là tại mình không -năng vi-chủ cái khổ của chúng ta, tưởng-tượng lại coi cái khổ tại sao thắng hơn mình? Tại sao mình không thắng nó nỗi? Xét đoán là tại mình không quyền-năng vi-chủ cái khổ của chúng ta, tưởng-tượng lại coi cái khổ tại sao thắng hơn mình? Tại sao mình không thắng nó nỗi? Xét đoán là tại mình không ăng vi-chủ cái khổ của chúng ta, tưởng-tượng lại coi cái khổ tại sao thắng hơn mình? Tại sao mình không thắng nó nỗi? Xét đoán là tại mình không uyền-năng vi-chủ cái khổ của chúng ta, tưởng-tượng lại coi cái khổ tại sao thắng hơn mình? Tại sao mình không thắng nó nỗi? Xét đoán là tại mình không hấy chữ Khổ mà Ổng là Càn-Khôn Vũ-Trụ; bỡi vì Ổng có quyền-năng vi-chủ cái khổ của chúng ta, tưởng-tượng lại coi cái khổ tại sao thắng hơn mình? Tại sao mình không thắng nó nỗi? Xét đoán là tại mình không đủ can đảm, không đủ tinh-thần chịu khổ, sợ khổ rồi không biết vi-chủ cái khổ. <BR>À, hồi lúc Bần-Ðạo chưa tin nơi huyền-bí Ðạo-Giáo của Ðức Chí-Tôn, chỉ học-thức theo thường lệ; lấy cái lương-tri lương-năng của mình mà đoạt định. Bần-Ðạo chưa tin phẩm-vị của Ðức Phật Thích-Ca hay Ðức Chúa Jésus Christ, để dấu hỏi ngờ vực? Chừng đó Ðức Chí-Tôn có trách-nhiệm nặng-nề cho thấy đặng đi ngay đến bổn thân của Ðức Chí-Tôn. Bần-Ðạo đã ngó thấy một khối an-ủi vô biên, chúng ta đã chịu trong kiếp bao nhiêu thống-khổ về hình-thể và tinh-thần; sanh sanh, tử tử lập vị mình từ bước. Một mức mình được phẩm-vị cao trọng hơn thua một mức thì thấy người ta như con chim còn mình như con cá vậy. Phẩm-vị đặc-biệt cao siêu mình đã không có còn thua người ta một mức, vì người ta cao sang như con chim còn mình hèn-hạ như con cá vậy; không có liên-quan với nhau chút nào hết rồi khi dòm lại hình-thể của Ðức Chí-Tôn, thì thấy như Ngài không có nói, không có thinh âm, mà tinh-thần của chúng ta và của Ngài dường như có liên-quan cùng nhau vậy. Thấy Ngài còn có nhiều thống-khổ; còn ta, ta chịu có một phần mà ta than-thở thối chí sao? Thống-khổ Thầy đã chịu muôn triệu lần, vì cớ cho nên khi ta thấy mặt Ðức Ngài thì những sự sầu thảm đau khổ về tâm hồn và xác thịt chúng ta đặng an-ủi. <BR>Hỏi tại sao? Tại khối quyền-năng vĩ-đại kia là khối khổ, hình-ảnh của Ngài là khổ vô tận; kho Bữu-Pháp mà Ngài đã chịu thống-khổ mới đoạt được huyền-vi ấy. Vậy chúng ta được an-ủi là sau khi chúng ta thắng nỗi khổ. <BR>Bần-Ðạo dám chắc và nói quả quyết rằng: Rất hạnh-phúc cho những kẽ nào đã chịu nhục-nhã về xác-thịt thì linh-hồn họ sẽ được một hạnh-phúc vô đối, vì kẽ ấy phải chịu một thống-khổ của Ðời mới được Ðức Chí-Tôn an-ủi. <BR>Rất hữu-hạnh cho những kẽ chịu trong kiếp sanh bị thiên-hạ đè nén, khinh rẻ, chê bai, thì Ðức Chí-Tôn đem họ vào một địa-vị phi thường vinh hiển, những kẽ ấy do nơi tay Ðức Chí-Tôn nâng đỡ cho họ được vinh-hiển oai-quyền. <BR>Nếu chúng ta đủ can-đảm mà chịu nỗi cái khổ của Ðức Chí-Tôn là chúng ta được một kho vô tận vinh-hiển đó vậy. <BR> <BR> (sưu tầm)<BR> </FONT></P>
<CENTER><FONT color=#ff33cc><FONT size=+2>Ðại Ðạo Tam Kỳ Phổ Ðộ</FONT> <BR><FONT size=-2>Công-Bình Bác-Ái Từ-Bi</FONT> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc><FONT size=+2>Con Ðường Thiêng Liêng Hằng Sống</FONT> <BR></FONT></P><FONT color=#ff33cc>
<HR width="100%">
<BR><FONT size=-1>Thuyết Ðạo của Ðức Hộ Pháp</FONT> <BR><FONT size=-1>Tài liệu do Ban Tốc Ký Tòa Thánh Tây Ninh Sưu Khảo</FONT> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Lời Tựa</FONT></CENTER><FONT color=#ff33cc>Sau khi ấn hành xong bộ " Thuyết Ðạo của Ðức Hộ Pháp " đã thuyết trong mười năm, bắt đầu từ năm Bính Tuất đến năm Bính Thân. Chúng tôi tiếp tục xuất bản quyển " Con Ðường Thiêng Liêng Hằng Sống " để cống hiến quí vị một tài liệu quí giá trong vấn đề nghiên cứu nền giáo lý của Ðại-Ðạo Tam-Kỳ Phổ-Ðộ. <BR>Con Ðường Thiêng Liêng Hằng Sống là một quyển tài liệu đầu tiên nêu rõ vấn đề siêu hình mà từ xưa đến nay chưa có một bộ sách nào diễn tả được tận cùng chơn lý. <BR>Quyển tài liệu nầy không những là một ánh đuốc soi đường cho người học Ðạo mà còn là một tài liệu ghi chép lại đầy đủ những cuộc đối thoại giữa các chơn linh cao siêu nhưng thiếu đạo đức với các Ðấng Trọn Lành nơi cảnh Thiêng Liêng Hằng Sống. Ngoài ra, tài liệu nầy có thể được xem là một biểu đồ ghi rõ sự biến thiên về cá tính cùng trình độ tiến hóa của con người qua không gian và thời gian. <BR>Trong những ngày khởi đầu ghi chép tốc ký quyển Con Ðường Thiêng Liêng Hằng Sống chúng tôi bị thiếu sót một đoạn rất quan trọng là đoạn mở đầu. Nhưng may thay lúc chuẩn bị tài liệu để thực hiện lời Thuyết Ðạo của Ðức Hộ Pháp thì được Chức Sắc, Chức Việc và Ðạo Hữu quen thân gởi về chúng tôi nhiều tài liệu để đóng góp. Ðến khi soạn ra để in thì chúng tôi tìm thấy bài đầu của Con Ðường Thiêng Liêng Hằng Sống thật là may mắn thay cũng là vinh hạnh thay cho chúng ta. Vì nếu Con Ðường Thiêng Liêng Hằng Sống mà thiếu bài đầu, cũng như chúng ta đi đêm mà không có ánh đuốc vậy. <BR>Thật ra khi chép lời Thuyết Ðạo của Ðức Hộ Pháp, có nhiều Tốc Ký Viên ghi chép, nhưng chúng tôi thì hoàn toàn thiếu mất một đoạn đầu, đến nay lại tìm thấy trong số tài liệu mà quý vị có nhã ý đóng góp với chúng tôi. Chúng tôi muốn biết quý danh để ghi vào danh sách những ân nhân của chúng tôi, nhưng không cách nào biết được. Vậy chúng tôi thành kính ghi lại những vòng chữ nầy để tri ân vị Tốc Ký Viên nào đã giúp cho chúng tôi hoàn thành quyển Con Ðường Thiêng Liêng Hằng Sống được hoàn toàn đầy đủ. <BR>Dầu sao, để cho quyển Con Ðường Thiêng Liêng Hằng Sống có một giá trị tuyệt đối về tinh thần, chúng tôi thỉnh cầu Hội Thánh thiết lập một đàn cơ tại Cung Ðạo cầu Ðức Hộ Pháp giáng đàn hiệu đính lại lần chót. Ðó là ý nguyện duy nhất của chúng tôi. <BR>Thành Kính <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 13 tháng 8 năm Mậu Tý (16-9-1948) </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðêm nay Bần Ðạo thuyết có hơi dài một chút, rán ngồi nghe. <BR>Kể từ đêm nay Bần Ðạo bắt đầu thuyết một đề tài trọng yếu, đề tài nầy phải thuyết nhiều đêm mới hết; bởi thế cho nên cứ mỗi bốn đêm thì thuyết một lần, Bần Ðạo rán thúc nhặt cho con cái Ðức Chí Tôn có một bửu bối nơi tay để ngày kia tìm đường đoạt Ðạo. <BR>Ðề tài đêm nay là:"Con Ðường Thiêng Liêng Hằng Sống" <BR>Con đường Thiêng Liêng Hằng Sống là gì? Nếu hiểu theo Chơn Pháp của Ðức Chí Tôn, thì con đường Thiêng Liêng Hằng Sống là: Con đường dành cho các chơn hồn khi thoát xác, rồi quay về với Ðức Chí Tôn để được định vị thăng hay đọa. Nhưng nếu hiểu theo triết lý nhà Phật, thì con đường Thiêng Liêng Hằng Sống là con đường của Luân Hồi. <BR>Như vậy con đường Thiêng Liêng Hằng Sống là một đề tài thuyết pháp khó khăn; muốn cho toàn thể con cái của Ðức Chí Tôn thấu đáo, lãnh hội đầy đủ nghĩa lý sâu xa của đề tài đó; ít ra phải viết thành sách, mà sách ấy tới mấy ngàn trang là ít. <BR>Ấy vậy con cái của Ðức Chí Tôn rán nghe và ráng đi cúng đặng nghe, để nữa sau khỏi hối tiếc và oán trách; nói sao Bần Ðạo không cho hay trước, không cho biết trước, để được nghe những điều bí yếu trong nền Ðạo Cao Ðài, những triết lý cao siêu mà chỉ có Ðạo Cao Ðài mới có. Tuy nhiên, âu cũng là một đặc ân của Ðức Chí Tôn dành cho Ðạo Cao Ðài ngày nay, nên mới có mấy đứa nhỏ cố gắng học được tốc ký để ghi chép những lời thuyết Ðạo của Bần Ðạo. Vì những lời thuyết Ðạo nầy không phải của Phạm Công Tắc mà là của Hộ Pháp; Hộ Pháp thay lời Ðức Chí Tôn nói Ðạo cho toàn thể con cái của Ngài nghe, quý hay chăng là ở chỗ đó. <BR>Bần Ðạo may duyên được Ðức Chí Tôn chọn làm Ngự Mã Quân của Ngài để "xiển dương" nền Chánh Giáo, tức là nền Ðạo Cao Ðài nầy để thay thế tất cả Tôn Giáo đã có từ trước. Vì lẽ các Tôn Giáo ấy ngày nay không còn phù hợp với lương tri lương năng của loài người nữa, hay nói một cách khác là các nền Tôn Giáo ấy ngày nay đã bị bế. <BR>Nhớ lại từ khi Ðức Chí Tôn chọn Bần Ðạo làm Hộ Pháp, dạy Bần Ðạo phò loan và chấp bút, đặc biệt hơn hết là chấp bút; vì nhờ chấp bút, mà Bần Ðạo được Ðức Chí Tôn dạy cách tham thiền, khi biết tham thiền rồi mới nhập tịnh; nhưng nhập tịnh không phải dễ, chỉ sai một tí, sót một chút là có thể hỏng cả cuộc đời. Nhập tịnh mà không tới thì bị hôn trầm tức là ngủ gục, còn nhập tịnh mà quá mức thì phải điên đi mà chớ. Nhập tịnh mà đúng rồi, còn phải nhờ các Ðấng Thiêng Liêng mở huệ quang khiếu nữa mới xuất hồn ra được. Con đường mà chơn thần xuất ra rồi về với Ðức Chí Tôn là con đường Thiêng Liêng Hằng Sống đó vậy. Chính Bần Ðạo được Ðức Chí Tôn mở huệ quang khiếu nên mới về được hội kiến cùng Ðức Chí Tôn và đã học hỏi được nơi Ðức Chí Tôn nhiều điều bí yếu bí trọng. <BR>Ngày nay giảng con đường Thiêng Liêng hằng Sống là Bần Ðạo muốn dìu dắt chơn thần của toàn thể con cái Ðức Chí Tôn về với Ðức Chí Tôn qua một hình thức thuyết đạo. <BR>Con đường về với Ðức Chí Tôn không phải dễ, mà cũng không phải về là tới liền. Muốn về với Ðức Chí Tôn ta phải qua nhiều Cung nhiều Ðiện; mỗi cung chúng ta gặp một sự lạ, mỗi Ðiện chúng ta gặp một huyền vi khác nhau; phải đi từ Cung nầy đến Ðiện nọ, nên gọi là: "Dục tấn trên con đường Thiêng Liêng Hằng Sống". Về được với Ðức Chí Tôn thì không còn hạnh phúc nào bằng! <BR>Một kiếp tu chưa chắc đã về được với Ðức Chí Tôn, muôn năm ngàn kiếp mà nếu thiếu tu, cũng không khi nào về được với Ðức Chí Tôn, mấy anh mấy chị rán nhớ điều đó. Mà tu thì sao? Trong cửa Ðạo Cao Ðài nầy đã dạy tu rồi; nhứt là Bần Ðạo đã giảng nhiều rồi, ấy là ta phải: Lập Ðức, Lập Công, và Lập Ngôn đó vậy. <BR>Bây giờ trở lại đề tài dục tấn trên con đường Thiêng Liêng Hằng Sống. <BR>Như hồi nãy Bần Ðạo có nói, nhờ hồng ân đặc biệt của Ðức Chí Tôn, Bần Ðạo được diễm phúc hội hiệp cùng Ngài; và trước khi hội hiệp cùng Ngài, Bần Ðạo cũng đã được hội kiến cùng các Ðấng Thiêng Liêng nơi cõi Thiêng Liêng Hằng Sống. <BR>Kể từ đêm nay Bần Ðạo không thuyết đạo; mà Bần Ðạo chỉ nói lại, thuật lại những gì Bần Ðạo đã thấy, đã nghe, đã biết khi gặp các Ðấng nơi cảnh Thiêng Liêng kia; âu cũng là phương pháp giúp cho toàn thể con cái Ðức Chí Tôn biết trước cảnh đó như thế nào, để nữa có về thì không bỡ ngỡ. <BR>Bần Ðạo nói, con cái Ðức Chí Tôn nghe, rồi tưởng tượng như mình có một người hướng dẫn, và đi đâu thì người hướng dẫn giải thích đến đó; tỷ dụ như người ngoại quốc đến nước Việt Nam được một người hướng dẫn và giới thiệu các thắng cảnh Việt Nam đó vậy. <BR>Mỗi chơn hồn nơi thế gian nầy, khi thoát xác đều phải qui tựu tại Ðền Thánh nầy, và đi từ trong Ðền Thánh nầy đến các cảnh giới khác. Tại sao phải vào Ðền Thánh nầy mà không vào các Ðền Thánh khác? tại vì Ðền Thánh nầy tỷ như một trường thi: mỗi năm Chính Phủ mở một kỳ thi như thi tú tài chẳng hạn; địa điểm đã ấn định rồi, chỉ có thi nơi đó mới có giá trị. Tòa Thánh nầy cũng vậy, Ðức Chí Tôn lập ra để con cái của Ngài: Lập Công, Lập Ðức, Lập Ngôn mà về với Ngài. <BR>Vào Ðền Thánh tức là vào Hiệp Thiên Ðài, đi từ Hiệp Thiên Ðài đến Cung Ðạo, nhưng muốn vào Cung Ðạo phải qua Cửu Trùng Ðài; mỗi nấc Cửu Trùng Ðài là mỗi lần khảo dượt của các Ðấng Thiêng Liêng, là mỗi lần cứu rỗi của Cửu Vị Nữ Phật, là mỗi lần cầu xin của các đẳng linh hồn. Toàn thể con cái của Ðức Chí Tôn, đọc lại mấy bài kinh từ đệ Nhứt Cửu đến đệ Cửu Cửu, và Tiểu Tường đến Ðại Tường thì biết. <BR>Trong cửa Ðạo Cao Ðài có ba cách về với Ðức Chí Tôn, hay là có ba cách lập vị mình: </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>* Cách Thứ Nhứt: Các chơn hồn mượn xác phàm phải đi theo phẩm trật Cửu Thiên Khai Hóa, tức là theo Hội Thánh Cửu Trùng Ðài, dùng tài sức của mình lập công để đoạt Ðạo; nghĩa là phải đi từ bậc Ðạo Hữu lên Lễ Sanh, Giáo Hữu, Giáo Sư v.v.. Phải lập công từ Tiểu Thừa lên Trung Thừa rồi đến Ðại Thừa; phải ăn chay từ sáu ngày mỗi tháng đến mười ngày, rồi ăn chay trường luôn. Phải "Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ". Các chơn hồn đi theo phẩm trật Cửu Thiên Khai Hóa còn phải có tự tín rồi tha tín tức là giác nhi giác tha đó vậy. Có tự tín rồi tha tín tức là tự độ mình rồi độ chúng sanh. Ðạo Cao Ðài khác với các nền Tôn Giáo khác là ở chỗ đó. Trước hết phải độ mình, độ gia đình mình rồi mới độ người ngoài thân tộc, tức là độ cả nhơn loại vậy. Mình phải học để mình hiểu Ðạo, hiểu Ðạo rồi nói sao cho thân tộc mình hiểu Ðạo; chẳng những nói Ðạo cho thân tộc mình biết mà thôi, mà phải nói Ðạo cho toàn nhơn loại nữa. Mình học để biết Ðạo là lập Ðức, nói Ðạo cho thân tộc mình biết Ðạo là lập Công, độ toàn nhơn loại là lập Ngôn; có làm đủ ba điểm đó mới về được với Ðức Chí Tôn bằng con đường Cửu Thiên Khai Hóa. <BR>* Cách Thứ Hai: Lập vị mình theo Thập Nhị Ðẳng Cấp Thiêng Liêng tức là theo Hội Thánh Phước Thiện, nơi đây ngoài việc ăn chay giữ gìn luật Ðạo tùng theo Chơn Pháp của Ðức Chí Tôn còn phải dùng Ðức để lập vị mình. <BR>Muốn lập đức phải đi từ Minh Ðức, Tân Dân, Thính Thiện, Hành Thiện, Giáo Thiện, Chí Thiện v.v.. <BR>Lập đức là gì? Là dùng sự thương yêu để cứu độ chúng sanh mà Ðức Chí Tôn đã có nói: "Sự yêu thương là chìa khóa mở cửa Bạch Ngọc Kinh" là vậy đó. <BR>Các đẳng chơn hồn tái kiếp đang chơi vơi trong "Tứ Diệu Ðề Khổ"; muốn thoát khổ họ phả thọ khổ, có thọ khổ mới thắng khổ. Người đi theo Thập Nhị Ðẳng Cấp Thiêng Liêng là dạy người ta thọ khổ để thắng khổ, muốn dạy người ta thọ khổ trước hết mình phải thọ khổ đã; muốn thọ khổ thì không gì hay bằng dùng Ðức Thương Yêu: Cho nên bậc thứ nhứt của Thập Nhị Ðẳng Cấp Thiêng Liêng là Minh Ðức đó vậy. <BR>Có thương yêu mới thọ khổ được, ta thương Cha Mẹ ta, ta mới chịu khổ mà bảo dưỡng Cha Mẹ lúc tuổi già; ta thương con ta, ta mới lo tảo lo tần nuôi nó khôn lớn; ta thương những người cô thế tật nguyền ta mới tầm phương giúp đỡ họ, mà tầm phương giúp họ là thọ khổ đó vậy. <BR>Thọ khổ rồi mới thắng khổ; thọ khổ không phải một ngày, một bữa; mà phải thọ cho đến nơi đến chốn, nghĩa là nuôi Cha Mẹ cho đến tuổi già, lo cho con từ khi còn bé cho đến lúc nó tự lo cho nó được. Hai điều đó còn dễ, đến lo cho thiên hạ hết khổ mới khó. Vì khi lo cho người nầy, hết người nầy đến người khác và cứ như vậy trọn kiếp sanh mới gọi là thắng khổ, có thắng khổ mới về được với Ðức Chí Tôn bằng con đường Thập Nhị Ðẳng Cấp Thiêng Liêng. <BR>*Cách Thứ Ba:là cách tu chơn hay là cách tịnh luyện cũng thế. <BR>Những người đi trong Cửu Phẩm Thần Tiên hay đi trong Thập Nhị Ðẳng Cấp Thiêng Liêng; khi mình đã nhận thấy là đã Lập Ðức, Lập Công, Lập Ngôn rồi; hay là đã thọ khổ và thắng khổ rồi mà còn sức nữa, thì vào nhà Tịnh để được Tu Chơn. Nơi đây các vị đó sẽ được học phương pháp luyện Tinh hóa Khí, luyện Khí hóa Thần tức là Tinh Khí Thần hiệp nhứt là Hườn Hư đó vậy. <BR>Bây giờ trở lại Con Ðường Thiêng Liêng Hằng Sống. Khi chúng ta qua khỏi Cửu Trùng Ðài bước vào Cung Ðạo, trực ngó lên trên, không thấy Bát Quái Ðài nữa, mà thấy đại hải minh mông, thấy mờ mờ mịt mịt; Càn Khôn Vũ Trụ bao la không thể gì tưởng tượng được, bắt đầu từ lúc nầy chúng ta bước vào con đường Thiêng Liêng Hằng Sống rồi đó. <BR>Nếu đi theo con đường Cửu Thiên Khai Hóa và con đường Thập Nhị Ðẳng Cấp Thiêng Liêng thì khác. Vì đi hai con đường đó là khi ta mãn kiếp về với Ðức Chí Tôn ta đi với cả Linh Hồn và Thể Phách. Còn hôm nay chúng ta về với Ðức Chí Tôn bằng Chơn Thần vì Bần Ðạo may duyên được đặc ân của Ðức Chí Tôn cho phép nên mới đi riêng cũng như đi tắt vậy. <BR>Chúng ta ngó lên thấy như đại hải minh mông, nhưng thật ra không phải đại hải mà là vòm trời của Càn Khôn Vũ Trụ, nơi xa xa khi ẩn khi hiện trong mây; một tòa nhà nguy nga đồ sộ, thoạt ẩn thoạt hiện mập mờ, vừa ngó thấy thì ta muốn đến ngay. Không biết làm sao đến, vừa lúc đó pháp thân ta như có một sức mạnh hút đi, không đi mà đến, đến mau như đi bằng máy bay vậy. <BR>Ðến rồi ngó thấy quần sanh nhơn loại muôn trùng, lớp đến lớp đi không biết bao nhiêu mà nói; nhiều như vậy, mà dường như không có tiếng động nào, thứ tự lớp lang có trật tự lắm. Nơi đó gọi là Cung Thánh, tức là Cung để cho các chơn hồn ra khỏi cảnh Thiêng Liêng đi tái kiếp mà cũng là nơi tiếp rước các đẳng linh hồn sau khi tái kiếp trở về. <BR>Nơi đó giống như một trạm hàng không hay là trạm xe lửa vậy; kẻ đi người đến muôn trùng, đi thì buồn về thì vui, nhưng tất cả đều hiển hiện lên khuôn mặt của mọi người một sự lo lắng chung; đi cũng lo mà về cũng lo. Ði mà lo là lo không biết xuống thế gian có làm tròn bổn phận khi giao ước với Ðức Chí Tôn không?! Về cũng lo là lo không biết phẩm vị mình ra sao, có còn hay mất; lo lắm, mọi người đều lo lắm. <BR>Kỳ sau Bần Ðạo giảng tiếp về Cung Thánh và Cung Thế Thiên Hành Hóa. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 18 tháng 8 năm Mậu-Tý ( 21-9-1948 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Như lời hứa hẹn của Bần-Ðạo hôm qua, chúng ta rủ nhau dục tấn trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. <BR>Hôm qua chúng ta đã đến Cung Thánh, chúng ta đã hiểu sơ lược quần sanh nhơn-loại trên mặt địa-cầu nầy. Hôm nay Bần-Ðạo dắt chư Hiền-Hữu vào nơi Cung Thừa-Thiên Hành Hóa, nơi đó Chư Thánh đang ngồi cân lường từ việc tương lai, từ trái địa-cầu nầy qua trái địa-cầu khác; nơi đó, không có buổi nào họ không tưởng đến tinh thần nhơn-loại trong Càn-Khôn Vũ-Trụ, từ nước nầy qua nước khác. Họ ngồi họ lập chương-trình định quyết, ai đến ai về để cứu vãn tình thế, không có buổi nào họ quên được, hạng nhứt hơn hết là Cung Thừa-Thiên Hành-Hóa. Chúng ta hiểu rằng Chư Thánh không có buổi nào họ quên lo cho số mạng của chúng ta. Ta phải dục tấn tới nữa, tới Cung Hành-Hóa. Ta giong ruỗi trên con đường xa xăm, vòi vọi, bởi trên đường đi đến Cung Hành-Hóa thiên hạ vắng vẻ, ít ai. Từ thử tới giờ muốn qui Tiên, muốn vị Phật, chẳng phải dễ gì đoạt đặng. <BR>Từ loài người biết người, ta so sánh coi luật-pháp giúp nhơn-loại thành Tiên thành Phật như thế nào? Tức nhiên muốn thành Tiên thành Phật phải tu bao nhiêu năm? Chúng ta coi Ðạo-Giáo tại sao không tăng tiến, chúng ta tính xem Ðạo-Giáo đã giúp thiên hạ đoạt vị gì? Phong-Thần Trung-Hoa hay của Phù-Tang không giúp họ gì hết, chỉ làm họ tạo thêm bất mãn, luân-luân chuyển-chuyển, không giúp họ tạo được phẩm-vị gì hết. Phần đông họ nhờ quả kiếp họ định-vị cho họ mà thôi. Vì cớ chúng ta thấy trên mặt địa-cầu nầy nhiều vị oán Ðạo-Giáo lắm. <BR>Bần-Ðạo nói điều ấy để quan-sát vì chúng ta phải dục tấn trên con đường vô cùng vô tận, kiếp sanh của chúng ta mặc cho thiên-hạ nói dễ mà khó gìn chơn-lý. Chúng ta đi đến nơi khác hơn cảnh náo nhiệt đã trải qua. <BR>Trái lại, con đường chúng ta đi hôm nay thật là huyền-diệu đẹp-đẽ, an-nhàn làm sao. Ta vừa bước tấn tới thì thấy trong mình ta thơ-thới nhẹ-nhàng, dọc theo hai bên con đường ta đi ấy, cảnh nào cũng hữu tình; khi nhắc đến thế-gian làm ta buồn rầu, nhưng nơi đây không có cảnh nào làm cho các bạn thơ-thới bằng. Hễ nói Tiên thì có Tiên, mấy bạn biết sao không? Mơ mộng chẳng phải là chuyện không có. Ta đi tới mãi, càng đi sâu chúng ta thấy hưởng vui khoái-lạc vô cùng. Chúng ta sẽ đi tới cảnh đó, để tạo ra các Pháp Giới. Muốn đặng thì đặng vô biên huyền bí, chúng ta thấy các việc ta chưa đoạt đến mà dòm thấy mặt thiên-hạ đặng. Họ không phải lãnh-đạm với ta đâu, chờ ta đặng đón rước ta. Ta thấy trên khuôn mặt họ hiện ra đủ khôn ngoan, hiền từ, đức tánh Thiêng- Liêng lộng-lẫy không còn một mảy may phàm cách. Cái Phong-Thần vẫn còn huyền-bí vô biên, họ muốn thế nào thì đẹp cả đôi như vậy. Trái lại có một điều vẫn giữ Thể Pháp của họ cho dễ nhìn : Như chúng ta gặp Bát Tiên y như trong tượng vẽ không thay đổi mấy đặng thiên-hạ nhìn đặng. Bỡi trong thâm-tâm cao-siêu ấy cho chúng ta tìm phương đoạt tánh. <BR>Chúng ta thấy địa giới không thua gì Càn-Khôn Vũ-Trụ, từ Thượng-Cổ đủ hết. Tôi xin nói không phải địa-cầu nầy, làm bạn với địa-cầu nầy mà thôi, mà nơi địa-cầu khác họ cũng đến làm bạn. Những Ðấng đến đó họ ở địa-cầu khác, họ qua không phải ở địa-cầu nầy, họ ở địa-cầu về đoạt phẩm-vị cao siêu, chớ địa cầu 68 nầy Bần-Ðạo nói: Ở địa cầu 68 nầy có loạn nhiều chớ không phải có con cái nhiều. <BR>Bần-Ðạo nói, họ đương nói chuyện mà trên đầu họ muôn ánh hào quang xẹt tứ tung ở không trung, họ đương nói chuyện ở đây mà họ điều đình tới địa-giới khác, cả Càn-Khôn Vũ-Trụ huyền bí vô biên không tả đặng, ấy là một phẩm-vị Thế-Thiên Hành-Hóa cầm quyền Tạo-Ðoan, không có điều gì họ không làm đặng. <BR>Cái quyền ấy như đàng cựu chúng ta nói: " Tiền trảm, hậu tấu ". Họ nịnh có, trung có; nhưng chúng ta muốn tìm bạn mực thước tinh-thần nghị lực trí não huyền bí, nơi Cung Thế-Thiên Hành-Hóa có cảnh nào mà không có. Ta thấy hoàn cảnh phủ phê Pháp-Giới, không sở năng nào thiếu thốn. Ðịa-cầu nầy muốn đủ thì họ bảo bọc cho tồn tại không thể thiếu Pháp-Giới nào. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 8 tháng 9 năm Mậu-Tý ( 10-10-1948 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðêm nay Bần-Ðạo giảng tiếp con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống, chúng ta đã đình bộ tại Cung Thế-Thiên Hành-Hóa, ngày nay giảng về Cung ấy. <BR>Chúng ta đi tới nữa sẽ gặp cảnh ly kỳ nhứt là buổi giảng Ðạo hôm nay, cốt yếu giảng cho cả Chức-Sắc Thiên-Phong là các phần-tử trong Thánh-Thể của Ðức Chí-Tôn đó vậy. <BR>Chúng ta tiến tới mãi đi trên con đường đó xa vô cùng tận, không thể gì định thời gian. Chúng ta tới nữa, thử nghĩ chúng ta ngồi trên chiếc máy bay như thế nào thì đi theo cơ huyền-diệu-pháp như thế ấy. Ngồi trên cơ huyền-diệu-pháp tức nhiên là ngồi trên xe bí- mật của Ðức Chí-Tôn để đến một đài sáng suốt chiếu diệu. Ðài ấy có tám góc kêu là Bát- Quái-Ðài không thể gì chúng ta tả ra với lời nói đặng, bỡi đài ấy huyền-bí biến hóa vô cùng. Nó có tám cửa, trong tám cửa chúng ta ngó thấy cả Vạn-Linh và Vật-Loại. Các hình thể Vạn-Linh đều xuất hiện, hình ảnh sáng suốt hiện ra hào quang chiếu diệu. Trong tám góc có tám cái cầu. Lạ thay cầu ấy không phải bằng cây ván, mà nó là tám đạo hào- quang. Cầu ấy bắt ngang bờ, dưới cầu ấy chúng ta ngó thấy dường như một Bích-Hải nước xao, sóng dợn như biển sôi nổi đó vậy. Trong tám góc chúng ta thấy đó, chắc cả thảy đều để ý nơi góc ta đến, thấy nhơn-loại đi tới đi lui nhiều hơn hết. <BR>Lạ thay cầu ấy rất huyền-diệu, ai đứng đó được mới biết mình nhập vô Bát-Quái-Ðài. Lúc để bước lên cầu, cầu ấy chuyển đi, làm cho chúng ta phải yếu, đi không đặng, chúng ta muốn thối bộ. Khi chân vừa bước tới chính mình ta ngó thấy dường như mình yếu đi, nhưng người nào bước tới cũng đặng. <BR>Ði được nữa chừng nếu không đủ thiên-vị, hay vì tội tình oan gia nghiệt chướng chi mà chúng ta đã đào tạo nơi mặt thế nầy, chúng ta đi tới nữa cầu sẽ lọt xuống Bích-Hải. Lọt xuống đó rồi ta thấy hồi lúc còn ở trên cầu, chúng ta thấy hình ảnh còn đẹp-đẽ tốt tươi, hễ lọt xuống Bích-Hải rồi chúng ta thấy hình thù đen thui dị hợm lắm, ta không thể tưởng-tượng còn hơn loài mọi kia tối đen như vậy. <BR>Tội nghiệp thay, khi ta thấy nơi ấy có nhiều bạn đồng tu với ta, những bạn ấy chung sống với ta ở trong .g Ðức Chí-Tôn đó vậy. Chúng ta may duyên được ngó thấy mình ngồi trên chỗ cao trọng để làm người khán giả, dòm thấy người bạn của chúng ta lâm vào cảnh ấy, dầu ai vững tâm thế nào tôi tưởng khó cầm giọt lụy đặng. Ngộ-nghĩnh có một điều là không khi nào sai chạy, Bần-Ðạo dám quả quyết rằng, không có điều nào qua Pháp-Luật vô biên ấy. Chúng ta ngó thấy mỗi việc nơi thế gian nầy ta nên lấy làm bài học, đặng định tâm chúng ta, đặng tu tỉnh tinh-thần ta cho nên chí thiện, chí Thánh hầu xứng đáng làm phần-tử Thánh-Thể của Ðức Chí-Tôn. <BR>Ðừng mộng tưởng một hành tàng nào trong kiếp sống thế-gian nầy của ta có thể khuất lấp qua khỏi quyền Thiêng-Liêng của Ðức Chí-Tôn được. <BR>Ta minh-mẫn, sáng suốt, biết phân biệt tội phước đặng định số phận Thiêng-Liêng, quyết hẳn rằng không có điều nào khuất lấp Luật-Pháp Thiêng-Liêng của Ðức Chí-Tôn đã định cả. <BR>Bần-Ðạo may duyên đặng thấy hình trạng ấy, chúng ta không thế gì định hành-tàng người nầy hay, người kia dở, người nầy nên, người kia hư. Nhiều điều ta ngó thấy trong cảnh nầy khác hẳn với khuôn luật vô hình, chúng ta chẳng thế nào đoán trước được. Bần-Ðạo thấy người bạn nhờ ơn Thiêng-Liêng của Ðức Chí-Tôn, ơn riêng ban cho người bạn ấy. Người ấy có Người chí thân là một Ðấng cầm quyền trọng hệ trên Hư-Linh tức là Diêu-Trì-Cung Thất-Nương, Bần-Ðạo nói rõ Người ấy là Vương-Quang-Kỳ chú ruột của Thất-Nương vậy. Người mở Ðạo mà chẳng biết Ðạo là gì hết, đi theo một tư-tưởng của nền chánh-giáo do Ðức Chí-Tôn định quyết tư-tưởng của Người ấy, và cả hành-tàng nếu chúng ta thấy, ta sẽ lên án là Tả-Ðạo Bàn-Môn chắc hẳn vậy. <BR>Lạ thay! Khi Bần-Ðạo quay lại dòm thấy nhiều bạn rơi xuống Bích-Hải khóc lóc, còn người đó bận Thiên-Phục, giống hình đội mão Giáo-Sư, lại áo tốt dắt vai, mão cầm nơi tay bận quần cụt ở trần đi ngật-ngờ, ngật-ngưỡng cười một mình không biết cười cái gì, đi ngang qua Bát-Quái-Ðài như không vậy. <BR>Ấy các bạn đủ biết, dầu hành tàng của người bề hữu-vi thấy trái hẳn nền chơn-giáo Ðức Chí-Tôn mà trọn tâm tín-ngưỡng Ngài ta đoán không đặng, người thọThiên-Phục áo mão dầu không thế gì mặc vô được, duy cầm nơi tay đi ngang vô Bát-Quái-Ðài không quyền-lực nào ngăn cản được. Chúng ta đến lấy bài học ấy, đặng để trong tâm, đừng phê- bình công kích. Thoảng ta có phận sự dạy-dỗ để dìu-dắt cả các phần-tử Thánh-Thể của Ðức Chí-Tôn và chúng ta có được quyền lấy oai-nghiêm của mình tìm phương thế nào dạy-dỗ đặng hiểu biết về phần hình-thể và phần hồn của toàn con cái Ðức Chí-Tôn; ngoài ra không có quyền gì công kích tự kiêu, mình bất quá là một phần-tử trong Thánh-Thể của Ngài mà thôi, không đặng quá tự-tôn tự-trọng. <BR>Cửa Thiêng-Liêng chúng ta có những linh hồn, thoảng may duyên tạo nhiều linh hồn nữa, tức nhiên ta có quyền năng dìu dắt con cái của Ðức Chí-Tôn trở về trong đường lối khai phá của Người, ấy là phận sự của chúng ta đó. <BR>Phận sự, khi nào gọi đến phận sự thì không có quyền sở hữu chi riêng của mình nơi đó; chẳng phải quyền hành riêng tư của mình, thì không có lý do đượợcó lý do đượi riêng của mình nơi đó; chẳng phải quyền hành riêng tư của mình, thì không có lý do được tự-kiêu. Tự làm phận sự, nếu nói chánh đáng nữa thì bất quá là cái máy Thiêng-Liêng của Ðức Chí-Tôn, mạnh yếu tại nơi người điều khiển, không phải tại chúng ta có quyền tự-chủ tự-kiêu gì mà đọat được. Chúng ta có quyền thay thế làm Thầy, làm Cha của con cái Ðức Chí-Tôn, chúng ta không có quyền làm chủ sự đày đọa, bắt họ làm nô lệ. Chẳng phải vì công- nghiệp vĩ-đại hay là công-nghiệp tối cao của mình mà trở lại khi rẻ các chơn-linh xuống thế-gian nầy, nếu các bạn không giữ cho nó công-bình ấy cũng không phương thoát khỏi tội đó. Bỡi nó là phương-pháp trị loạn vậy. <BR>Có điều thảm trạng hơn hết là có nhiều kẽ đi đến nơi, biết mình đi không được đến bờ, khóc lóc rồi trở lại. Cả thảy tưởng-tượng coi, họ cốt yếu tái kiếp làm người để trả oan- nghiệt của họ là vì lẽ đó. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 12 tháng 9 năm Mậu-Tý ( 14-10-1948 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Bần-Ðạo giảng tiếp con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. Kỳ rước Bần-Ðạo đã đi đến Bát-Quái-Ðài, tưởng cả thảy đều nhớ. Hôm trước Bần-Ðạo chỉ giảng về bài học của chúng ta khi vượt qua khổ hải để đến Bát-Quái-Ðài. <BR>Hôm nay, Bần-Ðạo giảng tiếp tại sao chúng ta lên Bát-Quái-Ðài bằng con đường khác hơn con đường những kẻ đã đến. Vì những kẻ khác bị một cây cầu ngăn cách giữa khổ hải và Bát-Quái-Ðài, cầu ấy buộc họ không thế gì đến Bát-Quái-Ðài phải thoái bước, sự thảm trạng không thể gì tả được. Sự thối bước đó diễn tiến trước mắt, chúng ta không có người nào cầm giọt lụy của mình đặng, ngó thì đau khổ vô ngần. <BR>Vậy kiếm hiểu coi Bát-Quái-Ðài ấy là gì? Phải chăng là Tòa-Tam-Giáo của Ðức Chí-Tôn do Thánh-Ngôn để lại. Chúng ta quan-sát coi trạng thái. Muốn đến Bát-Quái-Ðài chúng ta phải qua ao Ô-Trì, chúng ta thấy Bát-Quái-Ðài ở dưới trồi lên trước mặt chúng ta; chúng g ta; chúng có cửa Phật mà thôi. Cả bảy cửa kia Quỷ giữ không cho ai qua lại, không có lực quyền nào đi ngang qua đặng. Ca dòm phía dưới thấy Ðại-Hải mênh mông, nước cuồn-cuộn xanh như biếc, sóng dợn ba đào, mỗi làn sóng có đề chữ " Khổ ". Chúng ta chia ra đi trên ấy, chúng ta thấy dợn hào-quang nổi lên dữ tợn lắm! Mấy chữ lớn là: Sanh, Lão, Bệnh, Tử. Làn sóng dợn lên rồi hạ xuống, mỗi làn đều có một chữ " Khổ ". <BR>Chúng ta thấy đau khổ trong buổi sanh, thấy làn sóng rồi chúng ta thấy khổ nhục, khổ dữ lắm! Mỗi làn sóng đều thấy khổ. Thử nghĩ Ðại-Hải như thế nào thì khổ hải là cả nước của chúng ta như thế ấy. <BR>Nếu chúng ta xin phép Ðức Chí-Tôn vô đài ấy, chúng ta biết trước rằng đó là Tòa Tam- Giáo Ngọc-Hư Cung, chúng ta được hiểu trước hết, nếu Ðức Chí-Tôn cho vô thì chúng ta chẳng phải đi ngang qua cầu như những người kia vậy, con đường ta đi khác hơn. <BR>Chúng ta tưởng-tượng rằng đường Bần-Ðạo dắt cứ đi, đi trên con đường Hằng-Sống. Con đường nầy khác hẳn với con đường kia, chúng ta giong ruổi trên con đường Thánh, cho nên chúng ta muốn đến tức nhiên chúng ta sẽ đến. <BR>Chí-Tôn có Bát-Quái-Ðài, chúng ta ở ngoài thấy mênh-mông hào quang chiếu diệu, một nhà tám cửa. Khi chúng ta vô rồi, đài ấy biến mất, chỉ còn Càn-Khôn Vũ-Trụ chung quanh chúng ta. Ðài ấy vẫn xoay, xoay mãi; mà ta biết rằng đài ấy là Tòa-Tam-Giáo. Chúng ta không thấy trạng thái cái hình thể nó ra sao, khi chúng ta đến hào quang chiếu diệu xông lên làm như ngọn lửa vậy. <BR>Lửa ấy chẳng phải là lửa thật, nó là hào quang cho ta thấy trước rồi nó biến mất đi. Kế thấy một cây cân Công-Bình hiện ra trước mắt chúng ta , rồi cũng từ từ biến mất. Chúng ta thấy mình chẳng khác nào như khán giả đứng trước đài kia coi cả kiếp sanh chúng ta từ trước, nó sẽ hiện lại trước mắt chúng ta, không điều gì sót, phải chăng kinh Phật gọi nơi ấy là Minh-Cảnh-Ðài, chớ không phải kiếng. Trước mặt chúng ta, chúng ta thấy khi trước chúng ta làm những việc gì nay nó sẽ chiếu lại cho xem chẳng khác gì như mình xem tuồng hát bóng vậy. <BR>Mỗi khi mình hành động gì trong kiếp sanh khi xưa, hôm nay đều ngó thấy trước mặt; và cân ấy tùy theo nên, hư, tội phước mà hiện tượng ra hết thảy; quyết đoán một cách công-bình không sai chút nào hết. Phải chăng đó là huyền-bí của Tòa Thiêng-Liêng ấy? <BR>Vậy hành tàng đã có trước mắt, luật Tam-Giáo chẳng hề sai chạy. Kiếp sanh đã làm gì, Ðời hay Ðạo, mặt Luật Thiêng-Liêng không sót một điều. Chúng ta muốn coi cái Bí-Pháp sửa trị ra sao, đi vô đó thì biết. Những người khác họ đi đường nào chúng ta không ngó thấy, khi vô trong Ðài rồi, họ cũng như mình, đồng thể như mình; nếu họ vô rồi không phân biệt họ được nữa. Ngó thấy quyền-pháp trong Ðài ấy tình trạng rất ngộ-nghĩnh, hào quang chiếu diệu. Khi bước lên cây cầu đứng rồi, thấy chung lộn với nhau, vạn-vật người đi ngang qua đấy. Có một điều ngộ-nghĩnh là chúng ta thấy Nam hóa Nữ, Nữ hóa Nam không còn hình ảnh nữa. Ðến bây giờ trong đài ấy hiện ra hai ánh lửa: Nếu người nào thiếu .g thương yêu không biết thương mình, không biết thương người - nếu phạm vào luật thương yêu ấy thì dầu Nam cũng phải hóa Nữ; Nữ đã trọn kiếp tu, thật hành nghiêm luật thương yêu đó thì đặng hóa Nam. Có một điều ta nên để ý là không biết lúc nào họ ra cửa; khi họ ra không biết họ ra cửa nào, chúng ta ra ra chỉ biết mình thôi, không thể gì đoán được mấy người kia. Nếu có đoạt phẩm-vị họ chỉ biết lấy họ mà thôi. Họ thành Tiên, thành Phật cũng tại đó. Khi họ ra Nam hóa Nữ, nếu họ có tội tình gì thì bắt họ phải trở lại đầu kiếp. <BR>Dầu cho hình luật định họ phải đầu kiếp, nhưng họ còn quyền duy chủ của họ nữa, không có quyền luật nào buộc họ phải đầu kiếp liền được. Họ đặng vô Ðài ấy 1200, 2400 tới 3000 năm ở đó an nghĩ vui hứng. Ngày giờ nào biết ta có thể đầu kiếp trở lại đặng chuyển Pháp đến giáo Ðạo, hành Ðạo - chừng ấy chúng ta ra khỏi Niết-Bàn đặng đầu kiếp. Ngày ấy chúng ta định cho chúng ta chớ không phải Ngọc-Hư-Cung định cho chúng ta, ta có quyền tự chủ khi đã định nơi cõi Hư-Linh, còn khi mang xác phàm nầy rồi, thì mình không định được nữa! <BR>Có nhiều Ðấng Thiêng-Liêng đến trọn một kiếp sanh mà không làm gì được lại phải đầu kiếp. Ấy vậy chúng ta nên kể trong sử của chúng ta từ thử đến giờ, nhứt là Ðạo-Giáo họ để tâm-thần tìm cho nhơn-sanh một thuyết, thuyết ấy không đúng với chơn-lý Thiêng - Liêng chút nào. Họ lập thuyết là phân chúng sanh ra Nam Nữ, làm ra khuôn-khổ " Nam Nữ thọ thọ bất thân ", cả nền Tôn-Giáo tạo ra Pháp-Giới bất công là Nữ bao giờ cũng chịu thiệt thòi hơn Nam. <BR>Ðạo vợ chồng ở trên thế gian nầy chúng ta nên cẩn thận để ngày kia về đến Bát-Quái- Ðài khỏi thất lỗi với vợ. Nếu người vợ đối tròn bổn-phận với mình thì họ được hóa Nam, chừng ấy là người bạn mật thiết với chúng ta. Thoảng như chúng ta làm sai với bạn chúng ta, thì ngày kia bạn ta trách ta rằng: Tôi xuống trần chung sống với bạn, những cảnh khổ bạn không dìu dắt tôi, bạn còn hất-hủi tôi nữa. Câu trách ấy ta phải chịu không thể gì trả lời được. <BR>Vì cớ cho nên Phật-Giáo cho Nữ đồng quyền Nam, tôi nói quả quyết rằng: Chừng nào chúng ta thấy nơi mặt thế nầy đoàn em Nữ phái mình biết sợ, kiêng nễ Pháp-Luật thì nó cũng như Nam vậy. Nếu bạc đãi nó, hủy bỏ nó, không đồng sống dìu-dắt nhau, ngày giờ đến Bát-Quái-Ðài nó hóa Nam, dòm lại nó là người bạn quí nhứt của mình - cũng chịu đau khổ trọn kiếp sanh - chúng ta tưởng lấy làm đau đớn không giúp được , trái lại còn khi rẻ gớm ghiếc, chúng ta đến sẽ thấy chỗ đó không còn Nam Nữ nữa. <BR>Hư-Linh kia quả quyết rằng: Có nhiều bạn Nam ta quen biết, đầu kiếp Nữ tại thế-gian nầy, không biết là bao nhiêu, nhiều lắm! Có các Ðấng cao siêu đến Ngươn Tứ-Chuyển nầy đặng tạo hình các chơn-hồn. Họ đến tại thế đặng chuyển thế. Dầu Nam Nữ ở các Cung cũng đến tại thế gian nầy, làm đàn bà đặng thay các sắc dân ấy để chuyển thế. <BR>Chơn thật nơi cõi Hư-Linh kia không phân biệt Nam Nữ. Ðức Chí-Tôn nói, Nam không được lấn quyền hành hơn Nữ, Nam Nữ đều con của Ðức Chí-Tôn hết. Nói như thế ta biết không có gì lạ. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 19 tháng 9 năm Mậu-Tý ( 21-10-1948 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðêm nay chúng ta rủ nhau dục-tấn trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. Trước Bần-Ðạo đã đắt chư Hiền-Hữu, chư Hiền-Muội vào Bát-Quái-Ðài chung chịu với các bậc Quỉ-Nhân hay Nguyên-Nhân. Tưởng khi chúng ta vào đó, mỗi đứa chắc hẳn rằng sẽ được gặp nhiều người bạn quen có thâm tình yêu mến chúng ta. Trước khi chúng ta ra khỏi Bát-Quái-Ðài rồi không còn hình-thể nhơ-nhớp như trước nữa, bỏ bảy khí chất tạo thành hình-thể chúng ta. <BR>Nhờ đi ngang qua Bát-Quái-Ðài, bước Thiêng-Liêng ấy, Bần-Ðạo tả cho chúng ta rõ con đường đi ấy không phân biệt Nam-Nữ; còn cả thảy hình-hài thể-chất của chúng ta, nhờ huyền-diệu ấy mà tiêu hủy, nó biến thành đạo hào-quang. Chúng ta dòm lại, Bần-Ðạo quả quyết rằng chúng ta tưởng như thể xác nầy là gió bụi. Chúng ta không còn mặc một mảnh áo hay mảnh vải gì khác nữa, chúng ta sẽ trầm lộn với đạo hào-quang vinh diệu kia che phủ. Khi chúng ta ra khỏi Bát-Quái-Ðài rồi thấy vui sướng không tả được. Phải chăng nơi ấy là nơi chúng ta đã đoạt đặng Thánh-Thể ta; nhà Phật gọi Tiên-Phong Ðạo-Cốt. Khi ra khỏi Bát-Quái-Ðài, các bạn chúng ta ở trong Bát-Quái-Ðài không có người nào là không bạn với chúng ta, chẳng bao lâu nữa các vị ấy là thân nhân của chúng ta. Ðây rồi chư Hiền-Hữu, chư Hiền-Muội còn ba điều vui hơn nữa; ba hạnh phúc mà chúng ta không bao giờ hưởng được nơi mặt thế nầy. <BR>Chúng ta đi, chúng ta dục tấn tới con đường Thiêng-Liêng ấy, con đường nầy là con đường chúng ta phải đi. Duy có một điều đi trên con đường chúng ta đã đi, con đường quen nầy chưa gặp trong Bát-Quái-Ðài có người nào ác hết - dầu biết hay không biết chẳng hạn - khi về cảnh ấy, không Ðấng nào xa lạ với chúng ta, không phải một loài với chúng ta; mà lại trong Bát-Quái-Ðài có cả thân nhân chúng ta đó vậy. <BR>Một điều chúng ta sẽ ngạc nhiên hơn hết là : Chúng ta đi trên con đường Thánh nầy thấy những hạng lãnh-đạm ấy cũng mừng rỡ, cũng vui thấy nhau vậy; nhưng không bằng những người đi qua cầu Bát-Quái-Ðài rồi. Khi chúng ta tưởng-tượng đến các Ðấng ấy thì họ sẽ nghinh tiếp mừng rỡ chúng ta, mừng rở một cách nồng-nàn như người thân của họ vậy, và họ còn ứa lụy nữa. Trong Ðài tiếp rước mừng rỡ tôn trọng ấy, chúng ta chưa thấy vị Ðế-Vương nào tại thế-gian nầy mà hưởng được đặc ân ấy ! <BR>Chúng ta tự hiểu rằng: Cõi Thiêng-Liêng Hằng-Sống kia không phải để rước những vị Chí-Thánh mà thôi, mà cảnh Thiêng-Liêng vinh diệu kia thoảng chúng ta biết tự tu thân giải oan nghiệt, tội chướng thì đoạt đặng chơn huệ tinh-thần của chúng ta vậy. Một điều chúng ta đừng tưởng họ ganh-ghét chúng ta, sự vinh-hiển của họ có bao nhiêu, thì mình cũng được vui hưởng bấy nhiêu như họ vậy. Tới cửa đó hết sự ganh-ghét, giành-giựt hiềm thù với nhau. Cảnh đó là cảnh vui hưởng hạnh-phúc chung với nhau. Chúng ta thấy vật loại cũng có tình đời với chúng ta; có một cảm-tình không thể gì tả đặng, như loài chim chóc, thú cầm cây cối đều có thể trong tinh-thần của chúng ta một thâm tình quen biết nồng-nàn đặc-biệt với nhau. Con người ở thế gian nầy gọi Nam-Thanh Nữ-Tú; nhưng Bần-Ðạo quả quyết rằng: Thế gian nầy không có; nếu có, thì cũng chẳng đẹp bằng. Ở trên đó, không người nào không xinh. Nơi cảnh ấy không cần gì ăn mặc, họ muốn thì hiện tượng có. Tỷ như mình muốn cái gì đẹp thì có cái nấy, nhứt là mấy cô nhỏ muốn chi đặng nấy. Cái kiếp chúng ta nơi cảnh nầy là cảnh giả. Chúng ta đoạt ý muốn một điều vui hơn nữa là những người thiếu-thốn nơi mặt thế nầy, nếu họ đoạt vị được, thì ngày đó họ vui hưởng biết bao nhiêu ! <BR>Chúng ta đến nữa, xa xa dòm tới một phương trời xanh thấy một Vân-Ðộng đẹp vô- biên vô-giới; không thể tả bằng mực hay bút nghiên được. Vân-Ðộng ấy hữu tình nồng- nàn với chúng ta làm sao đâu! <BR>Chúng ta thấy xa xa kia phất-phới một cây phướn theo chiều gió phất-phơ, màu chiếu diệu đầy hào-quang, mà cây phướn ấy lại quen; phướn ấy là tình cố hữu với chúng ta nữa. <BR>Bần-Ðạo dám nói chắc rằng những kẽ nào gốc-gác ở Tây-Ninh nầy đã lìa khỏi xứ sở lâu rồi, đến khi về tới Trảng-Bàng trực ngó lên thấy hình dạng Núi Bà xanh ngắt kia, bắt nhớ lại mọi cảnh đáo để. Bần-Ðạo nói cái tình của mình đối với cây phướn trước mặt kia, có muôn triệu sự mến yêu. Bỡi vậy nên chúng ta ngó thấy, thấy rồi dường như kẻ ấy muốn chạy sao cho mau đến Tây-Ninh, đến đặng thấy Tòa-Lầu nguy-nga chớn chở đẹp đẽ vô cùng. Tại đó cũng biến hóa vô biên nào nhà nghề, nào nhà kiến-trúc, làm cho cả tinh-thần phải gẫm nghĩ xem mê man, không có họa đồ nào vẽ được hết. Chúng ta thấy bước qua nền bên kia, chúng ta đi đó chẳng phải cát đất, nó là hào-quang chiếu diệu. Chúng ta vô Tòa-Lầu-Các ấy đủ các hạng người chúng ta quen thuộc hồi trước. <BR>Bần-Ðạo chẳng cần nói cả thảy cũng đều biết, nội bao nhiêu đó chúng ta sẽ biết cảnh đó thế nào, chúng ta được gặp bạn thân yêu không còn e lệ Nam Nữ nữa. Kìa bạn ôi! Bạn thân mến, không có gì ngần-ngại nữa. Tình thương chúng ta sống lại , ân-ái chập chồng, anh em xác thịt. Ðối với cảnh ấy, nó không nghĩa lý gì hết! <BR>Bần-Ðạo nói rằng cái luật thương yêu ấy, nó hiện tượng ra không phải vô nhơn-đạo, nó là hiện tượng tình hạnh-phúc lớn lao, làm cả mấy người dòm thấy hiểu hạnh-phúc, vui hưởng cái tình ấy, họ để cái thâm tình nơi cảnh ấy. Có một điều quyền-năng vô tận mà chúng ta không hưởng được - chúng ta không thể hưởng được cảnh ấy nơi thế-gian nầy. Ngộ-nghĩnh thay, tỷ như chúng ta đã lưu-lạc cõi xa, khi Bần-Ðạo về đến thấy cảnh ấy, thấy nó nồng-nàn thâm-thúy biết bao nhiêu. Họ mừng rỡ tiếp rước, Bần-Ðạo nói: Nơi cảnh ấy chúng ta muốn gì đều có trước mắt, nên giờ khắc nầy chúng ta vừa tưởng muốn người bạn nào thì sẽ có người bạn ấy ngay. Bần-Ðạo căn dặn một điều đặng ngày sau về cõi Thiêng-Liêng khỏi ân-hận là Vợ-Chồng với nhau, Bần-Ðạo nói đồng ý-kiến hay không là về tâm-lý, để về đến cõi ấy rồi ân-hận. <BR>Bần-Ðạo khó tả được vì sự thương yêu của họ còn mặn nồng yêu ái hơn nữa. Những hạnh-phúc đã qua, họ rớt giọt nước mắt đau thương. Trong thế-gian làm người một trăm năm, còn cảnh kia, đời đời kiếp kiếp. Chúng ta đi tới vô cửa, họ sẽ dắt chúng ta đi tới nữa thấy vui hớn hở vào thân ta. Không biết vui hưởng thế nào, có phải chăng là nhờ nơi cửa Ðạo. <BR>Gọi là Cực-Lạc Thế-Giới, ngoài cảnh đó ra Bần-Ðạo chưa tìm được cảnh nào hơn cảnh ấy, chỉ có nơi đó mà thôi. Phật gọi là Cực-Lạc Thế-Giới. <BR>Chúng ta vào trong cũng thấy một cái Ngai, đến trước Ngai vinh diệu ấy, chúng ta vừa dòm lên dường như có một Ðấng, Ðấng ấy chúng ta có thể gọi là Bà Già. Nếu chúng ta tưởng một vị Tiên-Nữ, thì có một vị Tiên-Nữ. Muốn thấy già thì già, muốn thấy trẻ thì trẻ rất huyền-diệu, chúng ta được vào, vô thấy bà Mẹ mình. <BR>Ông Nội dòm lên cũng thấy Mẹ; cháu nội dòm lên cũng thấy mặt Mẹ. Bỡi vậy cho nên cả tình ái của mình đều thấy cả nghiệp năng yêu-ái của mình. Ở thế-gian nầy, Mẹ hay chửi mắng rầy la, khi chúng ta về cảnh ấy thấy người Mẹ có nhơn tình làm sao đâu, chứ không phải như các bà Mẹ ở thế-gian nầy vậy. <BR>Hễ khi thấy Bà rồi, cả tình ái xưa không thể gì tả ra hình-trạng được, rồi tình ấy buộc chúng ta dầu đứa nào cứng đầu bao nhiêu mà khi thấy cái thâm-tình cao trọng của bà Mẹ cũng phải đổ lệ rơi châu. Bần-Ðạo dám chắc có nhiều người tin Ðạo, hiểu Ðạo mà chưa biết. Thử hỏi Ðức Di-Lặc Vương-Phật, dầu Ngài đến bực cao trọng bao nhiêu cũng là con, nghe ra dường như Chưởng-Quản các nơi do quyền của Ðức Di-Lặc; còn Phật-Mẫu nơi Cung Tạo-Hóa-Thiên là Mẹ của chúng ta. Có một điều Bần-Ðạo chẳng dám nói. Muốn biết cái tình Mẹ yêu con như thế nào? Chúng ta thấy tượng của Phật-Mẫu, Ðức Di-Lạc quì đàng sau lưng chấp hai tay đưa lên đó, dầu Bần-Ðạo không tả hai nghĩa lý ấy, cả thảy cũng đều hiểu quyền-năng bực nào, nghĩa là Mẹ cũng vẫn là quyền Mẹ. <BR>Trái ngược lại, cầm quyền vi chủ mà Bần-Ðạo làm con phải hiếu hậu vi tiên, quyền năng ấy cũng để là Mẹ. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 26 tháng 9 năm Mậu-Tý ( 28-10-1948 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Hôm nay Bần-Ðạo giảng tiếp dục tấn trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. <BR>Trước khi tiếp, Bần-Ðạo nói rõ cái chí hướng của Bần-Ðạo thế nào mà từ trước đến nay Bần-Ðạo giữ căn bản đặng rủ các bạn đi cùng Bần-Ðạo trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. <BR>Cả thảy các bạn Nam cũng vậy, Nữ cũng vậy . Có một điều làm cho Bần-Ðạo ái ngại lo-lắng hơn hết: Trước khi mở nền Ðạo, đã có định phận đặng đi độ những chơn-hồn Thánh-Thể của Ðức Chí-Tôn, nhứt là mấy anh mấy chị niên cao kỷ trưởng. Bần-Ðạo lo- lắng với nhiều điều hơn hết; vì cớ cho nên Bần-Ðạo giảng dục tấn trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống, cốt yếu là để cho có địa vị trước mặt cả Thánh-Thể Ðức Chí-Tôn, nhứt là mấy anh mấy chị lớn biết con đường đi, hiểu rõ thấy trước mặt dường như mình đã biết rồi. Ðịnh tinh thần, đừng mờ mệt, áy náy, sợ sệt, ngập ngừng. Ðường mình đi quen, đặng tức nhiên mình sẽ đi mạnh bước trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. <BR>Bần-Ðạo cùng các bạn kỳ trước đã ghé nơi Cung Tạo-Hóa-Thiên tức Tòa Thiên-Cung Phật-Mẫu là Diêu Trì Cung. Bần Ðạo có nói một điều làm cho chúng ta nên suy nghĩ nhiều là: " Huyền-bí vô biên của Phật-Mẫu ". <BR>Bần-Ðạo nói sơ lược quyền năng thế nào, mà khi chúng ta vào kiến diện Ngài, ta ngó trên mặt Ngài, ta thấy mặt Bà Mẹ ta, sanh ta, đương như buổi sống, đương lo buổi trở về. Bần-Ðạo tưởng ngó thấy Bà Mẹ sanh Bần-Ðạo, tưởng cả thảy cũng đều ngó thấy Người Mẹ của họ vậy. <BR>Nếu lấy theo cái trí học tưởng-tượng, không biết con mắt Thiêng-Liêng có chiếu hình Mẹ ta chiếu diệu ra không? Hay là huyền-điệu vô biên của Phật-Mẫu cho chúng ta thấy như vậy. <BR>Bà Mẹ hình hài chúng ta đây, là nhơn-viên của Ðức Phật-Mẫu bên phái Nữ đó. Phái Nữ ráng để tâm nghe điều ấy, là nhơn-viên mật thiết của Ðức Phật-Mẫu, trước khi để tại thế-gian nầy một hình-hài vào .g mình sản-xuất, tức nhiên là Phật-Mẫu đã giao quyền năng Tạo-Ðoan trong tay mình đó vậy. <BR>Chẳng cần nói cái vinh-diệu của người đàn bà khi người con ấy nên người, biết dục tấn trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. <BR>Mình về tại Cung Diêu-Trì, dòm lên thấy tượng ảnh của mình không vinh-diệu nào bằng cái vinh-diệu ấy. Có điều trọng hệ là dầu Nam, Nữ cũng vậy ráng giữ một điều nầy: Coi chừng đừng thất hiếu với Cha-Mẹ. Ngày mình ngó thấy hình ảnh của Ðức Phật-Mẫu thì thấy người Mẹ nhơn từ, hiền-hậu vô cùng, hạnh-phúc mình được hưởng đó. Còn trái ngược lại, nếu ta thất hiếu, thì dòm vào hình ảnh của Phật-Mẫu, ta thấy nét mặt nghiêm- nghị và lãnh đạm, chúng ta sẽ hết sức đau khổ đó! <BR>Bây giờ chúng ta đi vô đến cảnh ấy, muốn cái gì đặng cái nấy, vì cớ cho nên Ðức Phật Kim-Cang, khi đoạt Ðạo, có đi vào cảnh ấy có để một câu: " Thơ tượng hành khúc " là Chơn-Thần ấy vậy. Bỡi nơi cảnh ấy, hễ mình tưởng cái gì, muốn cái gì thì được cái nấy. Nếu mình chưa thỏa mãn trong mấy ngàn kiếp sanh thuở trước, mà khi mình được hữu hạnh hữu phước về đến Phật-Mẫu được, thì chừng ấy chúng ta muốn cái gì, nó sẽ hiện ra để làm cho chúng ta thỏa mãn cái tinh thần, cũng như cái hạnh phúc ở thế gian nầy vậy. <BR>Loài người tìm mãi hạnh-phúc của kiếp sanh, mà trong kiếp sanh không bao giờ đoạt được. Chúng ta ngó thấy khi trước trong Ðạo-Sử để lại, nếu chúng ta muốn biết Ðạo Minh- Châu chúng ta đều ngó thấy trước mắt, có một điều chúng ta có đi thì mới biết. Còn tánh tọc mạch nghe nói nơi Diêu-Trì-Cung có Vườn Ngạn-Uyển, mà Vườn Ngạn-Uyển ấy ra sao? Trong kinh luật có nói: " Mỗi mạng sanh con người đều có một bông nở trong Vườn Ngạn-Uyển, mỗi khi bông ấy héo rụng tức nhiên là có một người chết ". Tại thế nầy gọi là chết chớ không phải chết, loài người không bao giờ chết cả. Chết ấy là chúng ta thay một cái áo để ngoài, vào nhà tắm, tắm rồi ta mặc lại nữa! Sự sống chết như thay đổi cái áo kia vậy thôi. Trước mắt chúng ta, hiện-tượng hào quang chiếu diệu một vườn hoa đẹp-đẽ đủ màu, vườn hoa ở cảnh Thiêng-Liêng ấy không phải như vườn hoa ở thế-gian nầy đâu. Bông hoa Thiêng-Liêng ấy sẽ sống một triệu lần do nơi quyền-năng biến hóa của nó, và nó sẽ hiện-tượng biến hóa trước mặt ta vô cùng tận vậy. Bỡi vì, nó thay đổi màu sắc rực- rỡ vô biên, cho nên mỗi phen kiếp sanh tại thế nầy, đường tấn hóa trên con đường trí- thức tinh thần, mỗi khi nhơn-loại tấn triển lên thì Vườn Ngạn-Uyển nó sẽ đổi hình đổi tướng một cách đẹp-đẽ vô ngần. <BR>Nghe trong kinh luật nói: Nơi ấy là nơi Vạn-Linh hay nơi Ngọc-Hư-Cung hoặc là nơi Cực-Lạc Thế-Giới, nếu chúng ta tưởng-tượng thì nó sẽ hiện-tượng ra trước mặt chúng ta, có một điều là kẽ tọc mạch muốn đi tới đặng biết cái hướng của mình thế nào. <BR>Khi dòm lại thế-gian phía sau lưng hiện-tượng trước mặt chúng ta dường như con sông đại-hải và thấy bờ sông bên kia người ta đứng muôn trùng thiên số không thể nào đếm được. Còn phía xa mù tịt bên bờ sông đông đảo vô cùng, mắt ta không thế nào trông thấy và đếm được. Chúng ta thấy xa xa thiên hạ vô số bên kia bờ họ đương khóc than đau khổ vô cùng. Có một điều làm người tọc mạch ngạc nhiên hơn hết là không biết họ sao mà đông đảo. Bên bờ sông bên nây Nam cũng có, Nữ cũng có; bên bờ sông bên kia Nam cũng có Nữ cũng có, nhưng họ cứ dòm chừng nhau ở bên mé Thiên-Cung. Họ buồn rầu như lo lắng, như đợi chờ ngày tái kiếp, muốn đi nữa đặng mà sống. Thương thay người mé bên kia sông dòm qua mé bên nây sông, thấy họ thảm đạm khóc lóc, buồn rầu không biết bao nhiêu mà kể. <BR>Nam cũng vậy, Nữ cũng vậy, ráng để tâm mà nghe một điều nầy là một điều bí-mật trọng yếu cho kiếp sanh nên hiểu kìa. Ở mé bên nây thiên hạ hào-quang chiếu diệu đẹp- đẽ vô cùng, còn ở mé bờ bên kia sông thấy hình thể họ khô khan, đau thảm, tiều-tụy và buồn rầu. <BR>Hỏi vậy bên nầy làm gì dòm bên kia lại khóc, bên kia dòm qua bên nây lại đau khổ? Ðó là luật thiên-nhiên vẫn có một. Vì luật thương yêu mà những người đứng bờ sông bên kia dòm qua, bên nây dòm lại - là những người trước kia đã có tình thương yêu với nhau mà những khi có sự trắc trở nhơn tình nên họ bị quả kiếp mà họ phải tự sát lấy họ. Người đàn bà nào tự vận hay người đàn ông nào tự sát, rồi người nào có thiệt .g thương yêu chơn thật ấy, trước đã xuống Uổng-Tử-Thành để đầu kiếp mà trở lại căn quả, vì không trọn căn số của mình, còn niên kỷ bao nhiêu cũng phải trở lại đầu kiếp. Vừa đến tuổi cập kê Nam Nữ đôi bên vừa có tình-dục đã phát động ra thì là chết, làm cho chết. Dầu hai đàng đứng trước mặt nhau cũng không khi nào làm chồng vợ với nhau đặng. Chừng ấy người trọn .g thương yêu chơn thật thì Ðức Phật-Mẫu siêu độ cầu rỗi với Ðức Chí-Tôn, đem vào cảnh Thiêng-Liêng Hằng-Sống. Còn người nào không biết tình thương, thương bằng tình thương giả dối xảo trá phải đầu kiếp trao lại từ người. <BR>Kiếp người hữu-hình, đời người vô-hình, xây nhau cả năm mười kiếp thiên trùng đau đớn đáo để. Nếu biết con đường Thánh vào ở nơi đó, thì trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống là con đường Ðạo hay là con đường giác-ngộ mà thôi. <BR>Chúng ta dòm bên kia thấy họ đau khổ, họ chỉ mong cái ước vọng của họ đoạt thành, nhưng tuyệt vọng! Họ cũng phải đành chịu vậy thôi. Chúng ta ngó thấy tình-trạng nầy làm cho kẽ ấy ngày đêm mơ-mộng, họ mong ước sao qua khỏi con sông ấy, Bần-Ðạo tưởng là sông Ngân-Hà đó vậy. Chúng ta dòm xuống mặt bờ sông bên nây giữa con đường, khi chúng ta phải đi ngang qua đó, dòm lại thấy Bát-Quái-Ðài đứng giữa không trung. <BR>Con sông ấy có tám đạo hào-quang mù-mịt chiếu ra tám cửa, chúng ta dòm tiếp trong các đạo hào-quang đều có tượng hình ảnh vạn-vật cả thảy. <BR>Bên bờ sông kia có một chiếc thuyền, thuyền ấy của Ðức Phật-Quan-Âm Bồ-Tát, đã vâng lịnh Ðức Di-Lạc-Vương-Phật đi độ sanh, thuyền ấy thường qua qua lại lại; vì cớ cho nên bờ bên nây ngó bờ bên kia như mơ-mộng để trông chờ. Tôi tưởng bài học nầy ai biết được quyền-năng vô biên ấy, ngó lại kiếp sống của mình, ngó thấy cả trạng thái đương nhiên nó không phải là cảnh phàm nầy vậy. Mà mãi từ thử đến giờ, làm người ai có biết kiếm chỗ thật của mình không? <BR>Hại thay, họ không biết họ sống, họ không biết kiếp sanh của con người khổ não là thế nào. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 29 tháng 9 năm Mậu-Tý ( 31-10-1948 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðêm nay chúng ta lại tiếp tục tiến bước trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. <BR>Kỳ rồi, Bần-Ðạo rủ cả thảy các bạn đi Cung Diêu-Trì. Chúng ta lại còn rủ nhau ra trước Cung Diêu-Trì dòm trở lộn lại xem cảnh tục của chúng ta vừa thoát qua coi thế nào? Bần-Ðạo chỉ nói nơi xa-xăm của chúng ta đi qua, chúng ta thấy hình-trạng Bát-Quái-Ðài, dưới chân có Thất-Ðầu-Xà và dưới mình của Thất-Ðầu-Xà là khổ hải tức là cảnh trần của chúng ta vậy. Bên kia có liên tiếp mật thiết vô một nẽo sông Ngân-Hà, rồi Bần-Ðạo chỉ cho hiểu rằng: Từ khổ hải ấy về cảnh Thiêng-Liêng Hằng-Sống phải đi ngang qua sông Ngân-Hà, có một chiếc thuyền Bát-Nhã của Ðức Quan-Âm Bồ-Tát, vâng lịnh Ðức Di-Lạc Vương-Phật chèo qua lại Ngân-Hà và khổ hải đặng độ sanh thiên-hạ. <BR>Có một điều chúng ta để ý ngó lại tấm cửa Bát-Quái-Ðài, xuất hiện ra tám hào-quang chiếu diệu rực-rỡ và xoay tròn trong tám vạn sanh linh, đều có đủ tám cửa, có Bát-Hồn hiện ra đủ hết: Vật-Chất, Thảo-Mộc, Thú-Cầm, Nhơn-Loại, Thần, Thánh, Tiên, Phật. Chúng ta thấy các đẳng chơn-hồn ấy rải khắp trong Càn-Khôn Vũ-Trụ. Có điều đặc-sắc chúng ta để ý dòm coi người ta thế nào? Chúng ta ngó thấy các vật loại, nhứt là hạng bất động-vật cũng vẫn bình-tịnh trong Ðạo Hào-Quang ấy, xuất hiện ra mà không xao-xuyến dữ tợn. Ra khỏi một phần ba đường, bề xa xuôi của nó chúng ta không thế gì đoán đặng. Tỷ như ra khỏi cửa ấy ba bực, chơn-hồn ấy vẫn còn có thứ-tự, ra ngoài nữa thì lộn-xộn. Phải chăng nơi ấy Ðạo-Giáo cho là Kim-Bàn đó vậy, tức nhiên là nơi các chơn-hồn hiện ra. Còn các chơn-hồn nữa chúng ta ngó thấy trên đầu mỗi người có một Ðạo Hào-Quang, đặc sắc hơn nữa là trong ấy hiện ra một điểm linh-quang hiển hiện chơn-tánh kiếp sanh họ tức nhiên là vị Phật. <BR>Chúng ta quan-sát tìm hiểu ngó thấy trong mỗi người chúng ta có ba món đặc-sắc mà Ðức Chí-Tôn đã để vào hình ảnh con người là: Tinh, Khí, Thần. Thật ra thì ba vật là: Thú, Người và Phật. Thỉnh-thoảng có dịp Bần-Ðạo sẽ giảng-giải điều ấy cho biết nguyên-căn của người xuất-hiện nơi nào, đến đây để làm gì, và chết rồi đi đâu? <BR>Phải chăng cái cảnh của Ðức Phật Kim-Cang đã đoạt vị ( Vô thọ thường thức Diêu-Trì ) chúng ta đến đó ngó thấy tinh-thần tư-tưởng, hiện-tượng, chúng ta thấy bất quá là tin- tưởng Ðạo-Giáo. Bần-Ðạo dám chắc người nào đi tìm Ðạo mà có tâm định tưởng là thấy ngay. Chớ nếu đi theo Ðạo do Ðức Chí-Tôn dìu-dắt tới đâu thì hay tới đó, thành ra không phải tin tưởng, thì cái thế-giới vô-hình là con đường đã mở để dìu-dắt cả toàn nhơn-loại trong Càn-Khôn Vũ-Trụ không thấy được. <BR>Chúng ta thiết nghĩ, Ðức Chí-Tôn mở Ðạo cho chúng ta biết phân biệt Bí-Pháp Chơn- Truyền đặng đi theo Ngài, hay là theo thú - vì thi hài chúng ta là thú, không thể gì chối cãi được. <BR>Nếu chúng ta quan-sát trong cái bí-mật huyền-vi của Thiêng-Liêng Tạo-Hóa từ trong phẩm Tiểu-Hồi đến Ðại-Hồi; tới phẩm Thần, Thánh, Tiên, Phật thì con đường ấy đi không biết bao nhiêu thời gian mà nói. Thật sự từ hồi mới tạo trái địa-cầu nầy, tức nhiên mỗi địa-hoàn mới phôi thai, chúng ta có thể tính nó là 700 triệu năm. Tiểu-Hồi đến tại mặt thế gian nầy tạo hình ảnh vật loại thú cầm, cho nên cốt cách nhơn-phẩm, từ trong giác-hồn đi cho đến linh-hồn, tính ít nữa cũng 100 triệu năm. Con thú chúng ta đang mang nơi mình đây là con kỵ vật, nó lăn-lóc chết sống nơi mặt địa-cầu nầy, tới chừng nào nó có đặng nhứt điểm linh-tâm, thì Ðại-Hồi chúng ta đến nhập thể-phách của nó là thú thì nó tranh sống đủ điều, phải ăn phải mặc, đồng sanh dưới mặt địa-cầu nầy đặng bảo tồn sanh mạng, phải đối phó với áp-lực Tạo-Ðoan như: lửa, nước, gió, mưa, nóng nực, thú dữ v.v... <BR>Loài người cũng dữ, đã bảo tồn sanh mạng thì chiến-đấu không biết bao nhiêu là chiến-đấu, với tánh đức thú đã qua chẳng biết bao nhiêu thời gian chiến-đấu đặng sống. Con người giữ được nhơn-phẩm thì đừng để con thú ấy nó dữ đặng nó bảo-tồn mình, tức nhiên sẽ đày đọa mình. Mình ở giữa, trên kia là Ðức Chí-Tôn, dưới đây là thú. Hỏi mình có đủ linh-tánh bảo tồn danh-thể khỏi phải theo ai chăng? Không lẽ mình theo thú; thú là cái khí, cái khí là sự sáng-suốt khôn ngoan là linh-tâm mình vậy. <BR>Nơi trí mình đây, đương nhiên bây giờ chúng ta thấy cả huyền-vi bí-mật của Tạo-Ðoan một ngày kia, không khỏi trí óc của loài người có điểm quang-minh cực kỳ, họ sẽ đoạt được huyền-vi ấy. Bởi trí họ quá khôn ngoan vì vật-chất, trí ấy dục họ vô Ðạo, phản loạn lại linh-tâm và dục tánh, phản lại Tạo-Ðoan. Chính mình đứng trong hạng quyền-năng, tức nhiên khí ấy là quyền-năng khôn ngoan ấy do Ðấng Tạo-Ðoan ban cho, mà Ðấng Tạo- Ðoan tức nhiên là Ðức Chí-Tôn vậy. Ðức Chí-Tôn ban cho chúng ta hưởng cái khôn ngoan hơn vạn loại, mà loài người thường phản lại với Tạo-Hóa, trở nên tự-kiêu, tự-đắc. Sách Thánh, sách Phật nói: " Cái khôn ngoan của người là quỉ ". Hèn chi Ông Bà mình, nhất là người An-Nam, hể khi nào thấy đứa nào xảo trá, ngang ngược họ nói: " Thằng nó quỉ quái ". Cái khôn ngoan của mình là quỉ. Nếu nó dìu đường mình đi theo nó thì mong gì đoạt được ngôi vị cao trọng đối phẩm Thần, Thánh, Tiên, Phật mà Chí-Tôn đã hứa. " Nếu các con có thể hơn Thầy, thì Thầy cũng hạ mình cho các con đoạt đặng ngôi vị ", ấy là hàng phẩm của Ðức Chí-Tôn đối cả Chơn-Thần. <BR>Hại thay họ không muốn nghe, và không muốn biết, bỡi không dám biết mình sợ e cho họ không biết, nên Quỉ Tánh họ dục theo con đường thú, thành thử ra cái tấn tuồng tương-tàn tương-sát nhau tại thế-gian nầy đương nhiên. Chúng ta thấy tình-trạng khổ sở trước mắt là do nơi loài người mất nhơn-phẩm, mà theo tùng phục con thú, làm nô-lệ cho nó rồi họ chiến-đấu sát hại nhau như con thú rừng. <BR>Tương-tàn tương-sát nhau mà dành sống, đó là bài học để cho chúng ta biết và Bần- Ðạo còn thuyết nhiều nữa. Hôm nay chỉ nói sơ lược đặng mở trí để kỳ tới chúng ta có thì giờ đặng dục tấn trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 5 tháng 10 năm Mậu-Tý ( 5-11-1948 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðêm nay Bần-Ðạo giảng tiếp cuộc dục tấn trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. <BR>Hôm trước Bần-Ðạo rủ các bạn đình lại nơi Bát-Quái-Ðài để xem cái bí-mật huyền-vi của cơ tạo. Chỗ ấy là toàn cả Chơn-Thần của vạn loại biến tướng ra tạo thành Càn-Khôn Vũ-Trụ. <BR>Bần-Ðạo không cần tả, duy lấy cái bí-mật huyền-vi mà làm bài học, ngày nay Bần-Ðạo tả cái hình tướng nó ra cho rõ-ràng coi có phải Phật-Giáo gọi Kim-Bàn là đó chăng? <BR>Chúng ta day mặt ngó lại nơi cõi trần là khổ hải, liên hệ với sông Ngân-Hà, cõi Thiêng- Liêng, thì giòng sông Ngân-Hà có chiếc thuyền Bát-Nhã, người ngồi dưới thuyền ấy là Ðức Quan-Âm Bồ-Tát, vâng lịnh Ðức Di-Lạc Vương-Phật để đưa rước các chơn-linh đoạt Ðạo. Bần-Ðạo xin tả Ðài Bát-Quái ấy nó huyền-vi bí-mật làm sao. Trong tám cửa xuất hiện ra tám phẩm chơn-hồn, nó xoay tròn như bánh xe; chúng ta thấy chẳng khác cây đèn pha nơi mé biển, hễ có xoay thì thấy tám đạo hào-quang chiếu diệu khắp cả Càn- Khôn Vũ-Trụ. Cái tôn nghiêm không thể tả, mặt Thiêng-Liêng huyền-bí vĩ-đại làm cho kinh khủng sợ-sệt, bỡi hào-quang chiếu diệu ấy nó lẫn lộn trong khối sanh-quang. Cái hình- trạng các chơn-thần như chúng ta thấy ở mặt thế-gian nầy vậy; dầu thú-cầm, thảo-mộc, nhơn-loại, chơn-thần hình tượng nó vẫn tốt đẹp như thường, không phải như xác thịt thú- chất chúng ta vậy. <BR>Hễ tám đạo hào-quang ấy soi tới đâu thì tám phẩm chơn-thần đều cuồn-cuộn chiếu diệu ra; lớp thì đi, lớp thì về; lớp vô, lớp ra muôn trùng vạn điệp không thể gì tưởng- tượng được. <BR>Vả chăng trong Càn-Khôn Vũ-Trụ có nhiều Tam-Thiên Thế-Giới, Tứ-Ðại Bộ-Châu, Thất- Thập Nhị-Ðịa. Ngoài cảnh giới ấy, thế-giới nầy qua thế-giới kia, có nhiều thế-giới chưa biến hình-tướng cả thế-giới, chưa có Vạn-Linh Vũ-Trụ. Chúng ta lấy sự so-sánh gọi là chủ quyền hơn hết là trong phần 72 quả địa-cầu có nhơn-loại ở - chúng ta tưởng-tượng trái đất nầy bề ngang có 10 ngàn cây số, chúng ta chỉ lấy một tấm ban-gian chúng ta cân thử thế giới chỉ xa chúng ta 280 cây số, mà xa trái đất chỉ có một tấc thôi. Chư Hiền-Tỷ, chư Hiền Muội tưởng-tượng Càn-Khôn Vũ-Trụ lớn vĩ-đại. Lấy mặt Thiêng-Liêng mà thấy càng sợ-sệt, thì ngoài ra chúng ta không thể nào thấu đáo đặng những chơn-hồn biến hóa ra Vạn-Linh. Chúng ta ngó lại coi trước Diêu-Trì-Cung nguy-nga đẹp-đẽ vô cùng, bên mặt có thế-giới, bên trái cũng có thế-giới chẳng khác, nơi cung giữa cũng chiếu diệu hào-quang như trước mặt chúng ta đó vậy. <BR>Tưởng cả thảy muốn biết trước Diêu-Trì Cung, ba cung ấy là gì? Bần-Ðạo nói rõ : Cung giữa trước Diêu-Trì-Cung là Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa, bên mặt là Cực-Lạc Thế-Giới, bên trái là Ngọc-Hư-Cung. <BR>Tuy vân chúng ta thấy, với con mắt Thiêng-Liêng Bần-Ðạo nói quả quyết rằng: Ðường xa muốn đoạt đến muôn trùng xa thẳm, chúng ta thấy đặng là gì tại Cung-Diêu-Trì, chúng ta muốn cái gì thì được cái nấy. Muốn đoạt đến Bát-Quái-Ðài như chúng ta thấy khi nãy chẳng phải dễ. Kim-Bàn chúng ta thấy con đường muôn trùng mà không thể gì quan-sát và tưởng-tượng được. <BR>Bây giờ chúng ta chung vô cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa, rồi lần-lượt qua hai cung kia. Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa, Ðức Chí-Tôn để ở thế-gian nầy cho chúng ta hiểu biết hai chữ Hiệp-Thiên đem để trong cửa Ðạo, tức nhiên đem hình-tượng để nơi mặt thế-gian nầy - ấy là nơi ngự của Tam-Trấn Oai-Nghiêm, là nơi của các Ðấng trọn lành đóng đô nơi đó. Chẳng phải nơi mặt địa-cầu nầy thôi, trong Tam-Thiên Thế-Giới, Thất-Thập-Nhị Ðịa-Cầu cũng vậy, đều có Ðại-Diện của mình nơi đó đặng để bào chửa tội cho Vạn-Linh sanh chúng. <BR>Bần-Ðạo nói nơi đây chẳng khác gì ở nơi cõi trần nầy, như các chỗ Tòa-Án để làm việc vậy. Các Ðấng Trọn-Lành mới được về đó làm Ðại-Diện cho Vạn-Linh, phải có đặc quyền mới vào được Cung ấy. <BR>Dầu Thần vị, Thánh vị, Tiên vị, hay Phật vị cũng phải đoạt được cấp bằng Trọn-Lành mới vào Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa, Cung ấy đặc biệt để binh vực Vạn-Linh sanh chúng. Bần-Ðạo tưởng Ðức Chí-Tôn lập Hiệp-Thiên-Ðài tại thế nầy rất ngộ-nghĩnh thay! Có một điều là khi Bần-Ðạo vào thì thấy họ niềm-nỡ, Bần-Ðạo dám chắc nơi miệng họ khi thấy mình đến đó hiểu được và biết được như có lời yếu thiết. Họ muốn nói với mình rằng : Về nếu có thể nói lại với sanh chúng tức là nhơn-sanh, hiểu rằng cái án của kiếp sanh họ nơi Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa đã có nhiều, chúng ta đã đảm nhiệm nhiều nỗi khó khăn, ước ao sao các bạn hiểu luật nhơn-quả Thiêng-Liêng, quyền Thiêng-Liêng thưởng phạt là gì? Ðịnh quyền Thiêng-Liêng đặng về nói lại, thuyết lại dỗ-dành cho họ biết rằng nơi cõi Hư-Linh còn có kẽ chí thân vẫn hằng ngày cầu nguyện và xin tội cho mọi người. Nơi Ngọc-Hư Cung rất nghiêm khắc, nơi Cực-Lạc Thế-Giới khó khăn mà các bạn đều có binh vực và dìu đường mở lối cho họ đi, đặng các bạn có một điều tu tỉnh, đặng nối gót theo Ðức Chí-Tôn, tận hiếu với Ngài, tận trung cùng Thánh-Thể Ngài. <BR>Cả anh em nơi Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa đủ phương chước, đủ quyền hành để bảo tồn con cái Ðức Chí-Tôn, họ biết tự-trọng họ, thì chẳng quyền-năng nào ép họ đặng. <BR>Bần-Ðạo tưởng từ thử đến giờ, chưa có nền Tôn-Giáo nào công-chánh, nhơn-từ và đặc sắc công-bình là quyền Thiêng-Liêng vô cùng vô tận. Tưởng lại tiếng hứa của Ðức Chí- Tôn :" Tận độ chúng-sanh " không phải quá đáng vậy. Có lẽ phương-pháp khó khăn ấy, Ðức Chí-Tôn định quyền năng dù thế-giới vô-hình cũng vậy, mà thế-giới hữu-hình cũng vậy. <BR>Các bạn duy có tu mà thành, tu hành thì không ai có quyền-hành nào biếm nhẻ các bạn, và không có quyền-hành nào bỏ rơi các bạn. Nhớ hằng ngày tưởng-tượng tới lẽ ấy, để tâm hăng-hái đặng làm bửu-bối mà theo chơn Ðức Chí-Tôn cho trọn Ðạo. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 8 tháng 10 năm Mậu-Tý ( 8-11-1948 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Bần-Ðạo ngày nay thuyết vấn-đề có liên-hệ với Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa. <BR>Chúng ta kỳ trước đã ghé qua nơi Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa, đã hội đàm cùng các Ðấng Trọn-Lành, các Ðấng cứu rỗi nhơn-loại toàn cả Càn-Khôn Vũ-Trụ. <BR>Có một điều trọng hệ, đương buổi nầy là buổi náo nhiệt tại sao? Tại mãn Hạ-Ngươn Tam-Chuyển, Thiên-Thơ đã định Long-Hoa Hội. Thánh-Giáo Chí-Tôn nói: " Các con phải chung cùng nhau, tức nhiên lập Long-Hoa Hội, định vị cho các chơn-linh trong kỳ Hạ- Ngươn Tam-Chuyển nầy, định vị cho họ đặng mở Thượng-Ngươn Tứ-Chuyển cho các chơn linh ". Ngài mở Long-Hoa Hội ấy, tức nhiên là Ngài định chấm rớt đậu cho các chơn-linh vậy. Vì cớ cho nên chúng ta ngó thấy có huyền-vi bí-mật nơi mặt thế nầy, Ðức Chí-Tôn đến mở Ðạo ngày nay, chúng ta có thấy oan-gia nghiệp-chướng phải trả liền buổi nầy, không cho thiếu, trả mãn mới thôi. <BR>Bần-Ðạo đã thuyết-minh dầu cho một cá nhân, một quốc-gia hay toàn cả nhơn-loại, mỗi nơi đều có quả kiếp của mình đương hiện-tượng, tấn tuồng chúng ta thấy than thở, nạn nồi da xáo thịt, cốt nhục tương tàn, sát hại lẫn nhau, nguyên do không có gì lạ. Cái tấn tuồng loạn Thập-Nhị Sứ-Quân buổi nọ thế nào, tấn tuồng nầy cũng vậy, quả kiếp nước Việt-Nam vay trả đó là xong. Vì cớ cho nên Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa nắm quyền nhơn-loại cả Càn-Khôn Vũ-Trụ nhiều trái địa-cầu; duy có trái-địa cầu 68 nầy các chơn-linh ở Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa khổ tâm hơn hết, là lo trái địa-cầu nầy phải chịu oan gia của Hạ-Ngươn Tam-Chuyển. Ấy vậy Bần-Ðạo đã thuyết-minh từ buổi mới khởi đoan chúng ta dắt nhau đi trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. <BR>Bây giờ chúng ta để dấu hỏi? Vì cớ nào cả toàn cầu nhơn-loại buổi nầy sanh hỗn loạn, náo nhiệt, tương-tàn tương-sát lẫn nhau? Vì có tấn tuồng ấy mà cả nền chính-trị thế- giới Quốc-Gia nào cũng chinh nghiêng, xiêu đổ, nguyên do tại chỗ nào? Ta tìm hiểu trước rồi mới để ý truy nguyên căn nhơn-quả của trái địa-cầu 68 nầy mới có thể hiểu được con đường tấn bộ trong cõi Thiêng-Liêng Hằng-Sống. Con vật nó còn chung sống cùng xã-hội tức nhiên hiệp-chủng cùng nhau đặng sống . Loài thú có nhiều giống nó tự-chủ lấy nó, dầu cho côn trùng, thú vật hay ngư điểu, có nhiều loại đã sống tự-chủ lấy nó được. Nhơn- loại là người, chẳng hề khi nào sống riêng mình được, tại sao? Tại cái thương yêu ràng buộc trong phương sống, con người chỉ lấy trí khôn ngoan tức nhiên cái thiên-lương mình đặng chung hiệp. <BR>Nói mưu trí bảo vệ sanh mạng mình là cái mưu trí con người không đủ, lấy luật sống để làm căn-bản thì con người thua nhiều hơn con thú lắm. Bần-Ðạo thường nói thua mà sợ - nào kêu là Ông Cọp, Ông Voi, Ông Sư Tử v.v... <BR>Nhiều con thú mà con người sợ như vậy, nên lập xã-hội đặng bảo vệ cho nhau, tức nhiên có lập luật, xã-hội quây-quần chung sống cùng nhau mới có tinh-thần vững chắc. Mà con người bao giờ cũng vậy, họ chẳng hề khi nào định phận họ phải đối trả lại xã- hội nhơn quần. Trái lại trí khôn ngoan mâu-thuẫn lường gạt xã-hội mà thôi, ăn gian xảo mị, con người có thể qua mặt xã-hội được, nhưng luật công-bình Thiêng-Liêng căn quả chẳng hề khi nào chúng ta qua mặt đặng. Vì cớ trái-chủ oan-gia là tự chúng ta tạo nghiệp nơi kiếp sanh của chúng ta đã nương theo đặng sống, đặng bảo vệ sinh mạng mình mà ra. Mình còn mượn cái sống cả vật loại đặng làm phương sống, phải ăn mới sống, phải mặc mới lành. Nếu nhơn-loại trần-lổ thì dở hơn con thú nữa - con thú không có manh quần tấm áo, nó tìm phương thế che để sống. Mà hễ nương sống, tìm sống tức giết nhau đặng giành sự sống. Con người nếu giành sống như con vật, tức nhiên phải sát nhân đặng bảo vệ sinh mạng mình, tấn tuồng ấy chúng ta thấy hiển nhiên trước mắt. Bần-Ðạo chức-vụ Thiêng-Liêng là Hộ-Pháp, Bần-Ðạo vấn-nạn các Ðấng Thiêng-Liêng buổi ban sơ, không thể gì con người có thể đầu kiếp làm thú. Các Ðấng Thiêng-Liêng trả lời dè-dặt: " Khi tôi tưởng có nhiều chơn-linh không đáng địa-vị nhơn-phẩm, Chí-Tôn vẫn ban ơn cho làm thế nào cho có sự tấn-hóa toàn-thể. Còn nhơn-phẩm trở lại, tấn tuồng ấy có hai lẽ: hoặc đứng chựng phẩm người tấn tới, mà hể ta đứng không đặng phải thoái bộ - mà con người đã thối bộ, tức nhiên con người trở lại thú rồi ! ". <BR>Chơn-lý ấy để lại có lẽ thiên-hạ quả quyết không xứng đáng để bảo thủ. Kỳ dư nếu buổi Hạ-Ngươn nầy định Long-Hoa Hội, Ðức Chí-Tôn đã đau khổ về con cái Ngài biết bao nhiêu. Ðấng Cha Lành Thiêng-Liêng ấy đã thảm khổ dường nào vì con cái của Người. Ta tưởng-tượng từ tạo-thiên-lập-địa tới giờ không có nhơn-loại nào nơi mặt địa-cầu nào được hưởng hồng-ân đặc-biệt như chúng ta ngày nay vậy. <BR>Nhơn quần xã-hội đồng sống cùng nhau, tức nhiên ta phải có định chủ-quyền từ lúc còn ăn lông, ở lổ dĩ chí ngày nay. Muốn bảo vệ phương sống cất nhà trên ngọn cây, rồi tạo ra hang ổ, rồi thỉnh-thoảng làm nhà. Hồi buổi ấy duy chỉ có sợ thú dữ, ở trong hang coi chừng không thấy có thú gì dữ mới dám chạy ra bưng, ra ruộng tát cá đem nấu ăn. Rồi coi chừng không có con gì dữ hại đến tánh mạng, chạy ra cuốc đất trồng khoai đặng nuôi sống. Có nhiều khi sợ thú dữ, không dám chung ra khỏi hang, bị ba thằng điếm nó lén ăn cắp của mình, rồi mình yếu hơn nó không thể gì bảo vệ sanh mạng được phải chịu thua. Rồi cập bầy cập bạn, hể nó làm được bao nhiêu của thì tao mầy hiệp nhau dành lấy. Một mình mầy đánh không lại nó, tao hiệp với mầy đánh nó. Ðứa nầy kiếm với hai ba người, đàng kia tìm bốn năm người hiệp nhau đánh giết tàn phá; thành ra Mán, Mọi kia chưa chắc bảo thủ cả sanh mạng đặng. Duy sợ chúng đánh trước rồi cùng phương, hết thế mới chịu thua; rồi phải phục lụy làm tay chơn nô lệ, bọn nầy làm chủ bọn kia, tổng-số lại làm xã-hội, quốc-gia nguyên do là vậy. <BR>Từ thử tới giờ muốn giữ trật-tự công-bình bảo vệ mạng sống chung cho nhau có phương công-lý, tức nhiên có định chủ-quyền. Chủ-quyền hồi trước, mỗi nơi có một vị đủ trí-thức, đủ tài tình, đủ mạnh mẽ, làm chủ nơi Mán, Mọi. Khi lập quốc phải tôn sùng cung kỉnh vị làm Chúa của nước, tức nhiên chúng ta đã thấy sau nầy vậy. Nhờ kiến-thức, nhờ định phận có nghiêm-luật, như ở Nhật Bổn có khuôn khổ buổi ban sơ, bảo vệ sanh mạng nhân dân, cân giữ công-chánh. Cái khuôn khổ làm chúa của Mán, Mọi; dĩ chúa quốc-gia, làm chủ sanh mạng toàn-thể quốc dân, nó đã định vận của toàn quốc-gia Mán, Mọi vậy. <BR>Tấn tuồng ấy chúng ta thấy hiển nhiên bây giờ còn dấu tích mà buổi đó, theo Mán Mọi, một quốc-gia không có khó như bây giờ. Nhơn-trí buổi đó hiền lương, Thánh-Ðức của họ không xảo trá, không hung ác, không như vào thế-kỷ hai mươi nầy. <BR>Chịu ảnh hưởng văn-minh khoa-học, trí-lực khôn ngoan của nhơn-loại đi quá xa, không phương thế trị an đặng, vì cớ cho nên chánh quyền thường bị đánh đổ. Họ nói gì công chúng kêu gọi đại đa số nhân-dân cướp chánh-quyền lập lại chánh-trị. <BR>Ngày nay chúng ta thấy cả toàn mặt địa-cầu nầy đều xu hướng theo dân-chủ, dân-chủ là gì? Là đại đa số dân chúng tổng-hợp lại nắm chủ-quyền, mà ảnh-hưởng cũng do đại đa số đó cầm vận mạng mặt địa-cầu nầy. Hại thay có nhiều hạng người không đủ tinh- thần học-thức hay không đủ tâm-đức cầm sanh mạng nhơn-loại, thảo nào ta không thấy phương tranh-đấu ai mạnh là hơn. Làm chúa thiên-hạ với phương xảo mị, không phải làm chúa loài người với phương-pháp tối cổ. Nhơn-loại để lại cái giống loạn, cả tinh-thần toàn- thể trên mặt địa-cầu nầy đều loạn, chỉ vì không có quyền vi-chủ. <BR>Vì cớ cho nên vận mạng nước nhà không chủ-quyền đặc biệt, không quyền vi-chủ tức nhiên phải loạn. Có loạn đương nhiên bây giờ họ mới biết, họ tự hiểu có quyền vi-chủ ấy mới cầm vững quốc vận, nhưng quyền vi-chủ chính họ đã đập tan nát hết rồi. Bây giờ họ tiềm-tàng phương thế đào tạo chủ-quyền ấy mới ra tấn tuồng ngày nay. Chúng ta ngó thấy nhơn-loại đương mong chiếm đoạt quyền ấy đặng bảo tồn vận mạng cho nước được tồn tại. <BR>Bây giờ nhơn-loại đương chạy kiếm chủ-quyền, chủ-quyền ấy dầu nó thế nào cũng không thể tồn tại được. Vì cớ cho nên Ðức Chí-Tôn đến, Ðức Ngài nói: " Phương-pháp tạo quyền của nhơn-loại không thể gì bền vững được, ta coi các người đập phá tan tành hết. Ta đến cho lại, ta chỉ đường cho ". <BR>Ðường Ðức Chí-Tôn chỉ là con đường Pháp-Chánh vậy. Ngày giờ nào trên mặt địa-cầu nầy: quốc-gia, xã-hội, nhơn-quần biết tìm chủ-quyền đặc-sắc vĩnh-cữu, công-chánh - tức phải đồ theo Pháp-Chánh của Ðạo Cao-Ðài, tạo hình tướng Thánh-Thể quốc-gia, có lẽ ngày giờ đó thiên-hạ mới thấy chủ-quyền của Ðạo Cao-Ðài, định thật quyền cho quốc-gia và toàn thể nhơn-loại. Bần-Ðạo nói Pháp-Chánh có năng lực đào tạo quyền hành cho nhơn-loại. Khá sửa lại, chỉnh đốn lại; ít nữa muốn đoạt được món báu ấy, nhơn-loại phải tự-tỉnh định quyền vi-chủ trước lấy mình; dầu cho cá nhân, quyền sở-hữu tự-chủ của họ cũng do nơi đạo-đức tạo thành vậy. <BR>Ấy vậy ngày giờ nào nhơn-loại trở lại con đường đạo-đức đặng giải kiết, gầy dựng phương-pháp sống, mới sống vinh-quang, sống ôn tồn hạnh-phúc. Ngày giờ nào tiêu diệt được quả kiếp hung tàn trở lại con đường đạo-đức, ngày giờ ấy quốc-gia mới yên ổn, ngày giờ ấy thiên-hạ mới hưởng được hồng-ân đặc-biệt của Ðức Chí-Tôn ban cho. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 12 tháng 10 năm Mậu-Tý ( 12-11-1948 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Bần-Ðạo giảng tiếp con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống, bỡi vì có chơn-lý triết-lý bí yếu về phần hồn của chúng ta. <BR>Buổi chúng ta đương hội đàm cùng chư Thần, Thánh, Tiên, Phật đã đoạt- vị trọn lành làm đại-diện bào chửa cho chúng ta nơi Ngọc-Hư Cung và Cực-Lạc Thế-Giới. <BR>Bần-Ðạo hôm nay giảng qua ảnh-hưởng với các triết-lý của nền Ðạo, đặng mở con đường trí-thức cho toàn-thể theo bước, đặng thấu đáo chơn-truyền. Bần-Ðạo nói chúng ta đi tìm triết-lý nầy hồi lúc chúng ta còn sanh tiền, tức nhiên chúng ta đi tìm con đường Thiêng-Liêng tối cao trước mắt, chúng ta không thế gì tìm học triết-lý đặng dạy dỗ chúng ta được. Cho nên từ thử đến giờ, Bần-Ðạo muốn dìu-dẫn con cái Ngài đi trên con đường chơn thật - nếu cả thảy đều để tâm nghe và suy nghĩ tìm tàng, Bần-Ðạo nói một cách chơn thật, cái triết-lý chơn thật nó không có giả dối. Bần-Ðạo cần chỉ điều trọng yếu nên tầm hiểu để ý đặng vô Cung Diêu-Trì đặng tìm hiểu chơn-lý của họ. Nền Chánh-Giáo của Ðức Chí-Tôn các bạn đã ngó thấy, nơi Kim-Bàn Bát-Quái-Ðài xuất hiện ra Bát-Phẩm Chơn Hồn, chánh-thể của họ thể nào? Cái Phách của họ thể nào? Bần-Ðạo đã minh tả kỳ trước cái Chơn-Thần của chúng ta như xác thú chúng ta vậy. <BR>Chơn-Thần ấy là gì? Bần-Ðạo chỉ sơ qua đó thôi, nó là một khối linh-quang ( bỡi vì khối linh-quang tạo Chơn-Thần ) thì hình-thể nó là xác thân thọ linh-hồn của chúng ta vậy; hình-thể chúng ta mang ngày nay là xác thú. Bần-Ðạo đã có dắt các bạn ngoạn cảnh sanh-hoạt của hình-thể và thể-chất. Bần-Ðạo đã dìu-dắt các bạn đi trên con đường mới sơ sanh, cái thể của con người tức nhiên là con thú hữu-hình chúng ta đương mang, đương lập là nhờ nơi khối khối thiên-lương Ðức Diêu-Trì Kim-Mẫu đã tạo. <BR>Quyền năng chơn-linh chúng ta có hai con thú trong chơn-linh chúng ta để bảo vệ tánh mạng chúng ta, ngày nay loài người còn tồn-tại nơi mặt thế nầy chẳng phải vì mạnh mẽ mà thắng cả vạn-vật nơi mặt địa-cầu nầy để bảo tồn mình đặng. <BR>Nếu các bạn hiểu số cộng lịch-sử của trái đất các bạn sẽ thấy, trái đất nầy từ mới phôi thai duy trì cho đến ngày nay biết bao nhiêu thế-kỷ có thế lực, bảo sanh mạnh-mẽ mà có phương thế nào bảo trọng cho đến ngày nay chăng? Nếu một kiếp chúng ta tưởng-tượng được thì thấy luật sanh hóa ngày nay nó dữ tợn lắm, ngày nay các vật loại cầm thú nó mạnh lụn lại, đặng bảo vệ cả sanh mạng của nó; còn loài người yếu ớt bạc nhược. <BR>Muốn bảo-vệ sanh mạng mình được tồn tại thì phải làm sao mới đặng? Chúng ta đến nhờ khối sanh-quang ấy tạo chơn-thần, ấy là nhứt điểm linh của Ðức Chí-Tôn đó. Mình nương nhứt điểm linh đó nên con người mới bảo tồn sanh mạng cho được cho đến ngày hôm nay, không thể gì mình diệt nhứt điểm linh-quang nầy đặng. <BR>Bây giờ chúng ta đã thấy giáp vòng Càn-Khôn Vũ-Trụ, phải chung vô cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa, coi Ðại-Diện mình bảo vệ mình về phương diện nào? Vã chăng trong Càn- Khôn Vũ-Trụ, chư Hiền-Hữu, Hiền-Muội, Hiền-Tỷ, Hiền-Huynh đã ngó thấy hằng hà sa số nhơn-loại, chớ không phải một số hệ-định mà hết trong Càn-Khôn Vũ-Trụ nầy. <BR>Trái đất nầy nếu ta sánh lại với Càn-Khôn Vũ-Trụ, dám chắc không có bằng hàng xóm láng giềng chớ đừng nói đến một thành-thị hay một xã-hội gì được. Bỡi vậy cho nên các Ðấng Trọn Lành đại-diện chúng ta, đã tạo thành hình-thể, trong trái địa-cầu nầy, chưa biến tướng ra sao, vì nó còn định một ở trong như mặt trăng, nó đũ bảy phần của nó; nó biến thể nầy ra hằng-hà chơn-linh của trái địa-cầu. <BR>Hồi nhứt kiếp của nó, đoạt biết bao nhiêu vị Thần, Thánh, Tiên, Phật; các Ðấng Trọn Lành đã tạo trước kia, dám chắc danh-thể trái địa-cầu 68 nầy, Bần-Ðạo nói quả quyết với các bạn, hình thể của nó cao trọng lắm. Vì sao nó là một hạng địa-cầu chót hết trong 72 mà đứng vào hàng 68? Nói đến chót mà danh-thể nơi đó nó đã tạo ra, chúng ta có được đoạt phẩm-vị là nơi cửa Hiệp-Thiên Hành-Hóa; Bần-Ðạo nói quả quyết các Ðấng Ðại-Diện cho chúng ta có một danh-thể đặc biệt, danh-thể cao trọng lắm đó vậy. <BR>Chúng ta vấn nạn, chúng ta vào nơi ấy ngó thấy các đấng Thiêng-Liêng hằng hà sa số, đối phẩm một cách vinh-quang cao trọng, Bần-Ðạo tưởng cả thảy lấy làm ngạc nhiên lắm. Nếu chúng ta tọc mạch tìm coi trái địa-cầu ở trước làm thế nào mà tạo các Ðấng Trọn-Lành được? Tạo vinh-quang cao trọng được? Chắc cả thảy đều tọc mạch như Bần-Ðạo, cũng muốn biết như Bần-Ðạo. Loài người do ai sanh ra thì Phật Kim-Cang trước kia đã có triết-lý buổi sơ sanh, cái nguyên-căn tạo ra tứ khổ, mối khổ sanh kia còn tạo ra cho chúng ta ba cái khổ nữa, tại sao phải sợ? Cái sợ phải hay quấy chúng ta để ý theo dõi, chúng ta sợ khổ lắm. Triết-lý các Ðấng Trọn-Lành đại-diện chúng ta nơi cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa phải sợ, sợ mà tránh khỏi, thì cái sợ ấy hữu lý; sợ mà tránh không khỏi thì cái sợ ấy vô lý. Lại còn khuôn mẫu sửa ra tánh đức chơn thành, hồn phách còn hèn hạ tại sao ai cũng vậy. <BR>Hết thảy chúng ta quan-sát như thế nầy: Tại sao chúng ta phải làm, phải ở đây? Tại sao chúng ta phải mang tứ khổ? Bằng cớ đã có hiển nhiên chúng ta không thể gì chối cải được. Sự thật phải tìm cái sự thật chớ, tại sao sợ? Bần-Ðạo đã thuyết: Dầu cho cá nhân, dầu cho thôn lân, dầu cho xã-hội, dầu cho toàn-thể thiên-hạ trên mặt địa-cầu nầy cũng vậy, cũng đều có quả kiếp, quả kiếp ấy gầy dựng ra, sản-xuất ra do cơ sanh-hóa của nó; vì cớ cho nên Bần-Ðạo dắt chư Hiền-Hữu đi trên con đường ấy. <BR>Chúng ta sanh tại mặt thế nầy, vừa lọt .g mẹ phải chịu mấy muôn quả kiếp rồi. Thánh-Giáo Gia-Tô đã gọi là : Tội Tổ-Tông chúng ta đó vậy, thì thân thể nầy mới làm sao đây? Bỡi vì chúng ta vừa có thì khóc tu oa, cái tiếng ở trong .g Mẹ mới ra mà có tất cả các nợ; nợ trái chủ, nợ quả kiếp đủ thứ, không biết bao nhiêu món nợ. <BR>Cửa Hư-Linh các Ðấng Trọn-Lành đại-diện chúng ta biết bao nhiêu Ðấng đã gớm-ghiết quả kiếp ấy, vì sợ giựt giành quyết thắng không nỗi phải chịu muôn triệu năm trong quả kiếp. <BR>Họ mãi ngồi trong địa-vị họ thôi, không tấn thối được, phải chăng là mối nợ mình biết để tìm phương thế đặng mình trả. Mà hể trả rồi mình lại giàu thêm nữa mới là lạ chớ! Cái nợ nó thiết yếu, nó trọng hệ, nó mắc mỏ lắm. Nếu chúng ta sợ như người chiến-sĩ ra trận mà sợ chết thì không có giá-trị gì hết, phải quyết thắng mới đáng mặt Tướng-Quân, Tướng Soái, đáng mặt anh-hùng. Còn chiến-sĩ mà sợ chết, trốn lính thì có danh-vọng gì đâu?! <BR>Trái Ðịa-Cầu 68 nầy nó có danh-thể đặc-biệt của nó nơi Thiêng-Liêng Hằng-Sống. Cũng nói sợ mà các Ðấng Trọn-Lành đến cư ngụ, cũng do nơi đó mà ra, các Ðấng ấy quyết thắng, lập vị mình một cách khó khăn, nhưng vinh-diệu lắm! Chơn-lý ấy chúng ta không khi nào đặng mờ hồ, duy có một điều là những trái chủ quả kiếp nặng-nề của chúng ta từ thử đến giờ, làm sao mà trả cái quả kiếp ấy cho rồi, đừng để nó theo ràng buộc cái khối Thiên-Lương của chúng ta. Buộc nhứt điểm Linh-Quang của chúng ta, tức là nó ràng buộc lấy ta, chẳng khác nào mang theo một thây chết. Làm sao bỏ được cái thây chết thúi tha ấy, thì mới thong thả nhẹ-nhàng, nhưng không bỏ được! <BR>Cái tình trạng khổ nảo ấy, làm người ta ai cũng đều biết, không cần gì tả hình-tướng nó ra, cái sanh-hoạt của con thú nầy. Bần-Ðạo tưởng Ðạo Phật gọi nó là con kỵ vật, con thú cỡi của chúng ta. Vì cớ nên triết-lý của nhà Phật nói, thí-dụ như: Ðức Từ-Hàng cỡi con Kim-Mao-Hẩu, Ðức Phật Kim-Cang cỡi con Ðề-Thính giải kiếp họ một cách vinh diệu. Con vật nầy nó làm cho ta thiếu chịu kiếp sanh của nó, nó làm ta phải biểu nó trả cho đặng. Phương-pháp nó phải trả thế nào? Là nó phải nương theo cơ-quan hữu-vi nầy mà nó sống - nó tạo, nó gây ra quả kiếp tồn tại, nó mới nương theo xã-hội nhơn quần, nương theo mặt địa-cầu nầy mà sống - nó nương theo mối nợ riêng của nó, để nó trả nợ riêng cho nó. <BR>Nó có phần đoạt được cái triết-lý cao thượng rồi, nó không nương theo mặt địa-cầu xã- hội mà sống nữa. Nó quyết định làm tôi tớ cho xã-hội, làm tôi cho mặt địa-cầu nầy để trả nợ tình của nó. Ngày giờ nào nó không làm tôi tớ cho cơ-quan hữu- hình nầy, thì mối nợ ấy vẫn còn vậy. Cái triết-lý cao thượng hơn hết là mình không sống cho mình, mình sống cho xã-hội nhơn quần, tức nhiên chung sống trên mặt địa-cầu nầy, thì cơ-quan giải khổ của chúng ta ngày nay chắc-chắn không ai là không đoạt được đó vậy. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 4 tháng 11 năm Mậu-Tý ( 4-12-1948 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Trước khi giảng trên Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa, chúng ta còn một vấn-đề rắc rối giữa các cuộc thiệt chiến của các chơn-linh đã tạo thành Ðạo. Có một vấn-đề rắc rối hơn hết là vấn-đề con người trong Tứ-Khổ. Các chơn-linh đến trần gian nầy mang cái xác phàm tức nhiên xác thú của họ, nương với cái hình-luật tấn-hóa của các chơn-linh để lập Thiêng-Liêng vị của mình. Có một điều mâu-thuẩn hơn hết là muốn đoạt Thiêng-Liêng vị xứng đáng thì phải giải quyết vấn-đề Tứ-Khổ. Ðã đành sanh trong vòng tứ khổ, định lại cả tinh-thần, chúng ta không thể gì từ chối cái tinh-thần ấy đặng. Mang xác phàm phải chịu khổ với phàm mới đoạt được Thiêng-Liêng vị. Ngài nói có một điều là tấn tuồng theo mặt luật tấn-hóa trong kiếp sanh, trong hành khổ - khổ thì ai cũng thế, kỳ dư các chơn- linh đoạt đến Tiên-Phật vị, họ dám có can đảm, dám có nghị lực, dám có oai quyền, họ ngó ngay Tứ Khổ để quyết thắng. <BR>Bỡi vì họ có năng lực đủ tinh-thần, mà hại thay các Ðấng Trọn Lành không đủ oai quyền, không đủ năng lực của họ, các Ðấng Trọn Lành vì sợ hải. Bỡi cớ muốn trọn lành thì họ phải tìm hạnh-phúc, họ tìm hạnh-phúc trong cảnh khổ ấy, chúng ta đều ngó thấy như vạn loại: Con cá bị nhốt trong chậu, con chim bị nhốt trong lồng, con người bị nhốt trong Tứ-Khổ, bao giờ cũng tìm kiếm phương thế đặng thoát ngục nơi mặt Càn-Khôn Vũ-Trụ nầy. Thật tướng nó, ta là cái lồng , cái khám nhốt cái chơn-linh, như con thú kia nó còn vùng-vẫy thoát cảnh khổ, dù thoát không đặng mà nó vẫn tìm thế vùng-vẫy để thoát cho đặng. <BR>Cái chơn-linh đầu kiếp mang lấy xác phàm nơi Càn-Khôn Vũ-Trụ nầy họ đã hiểu Tứ Diệu-Ðề khổ, họ phải tìm phương thế đặng thoát khổ, nhưng Luật Thiêng-Liêng định vậy. Chúng ta ngó thấy dễ hiểu, nhứt là Bần-Ðạo đã hiểu tấn tuồng ấy rồi. <BR>Con người bị đầu kiếp trong cảnh khổ, trong ngục hình, bao giờ cũng tìm phương kế hoạt động để giải khổ. Tìm phương thế giải khổ không đặng, cũng kiếm phương thế an-ủi lấy mình - tức nhiên, tìm mảy may hạnh-phúc để gỡ khổ cho mình. Ngặt nỗi, muốn tìm phương thoát ngục ấy, nhưng than ôi, biết bao nhiêu là khổ hải! Có nhiều khi chưa tìm đặng hạnh-phúc để giải khổ, nó làm cho mình thêm tội nữa mà chớ! <BR>Ấy vậy một vấn-đề không đồng năng-lực với nhau, các chơn-linh cao siêu ấy cũng không dám đứng ra với Tứ-Diệu-Ðề Khổ ấy để kiếm phương thế tạo hạnh-phúc mảy may trong kiếp sống đặng đỡ khổ. <BR>Bây giờ chúng ta cũng nên ngừng bước lại, đặng quan sát cái thiệt hạnh-phúc của loài người; có phương thế nào thắng cảnh khổ đặng chăng? Hạnh-phúc trong cảnh trần họ là gì? Chúng ta nên kiếm hiểu, có kiếm hiểu đặng mới giải quyết vấn-đề thắng khổ đặng, chúng ta chỉ ngó thấy từ thử đến giờ thiên hạ chỉ mơ ước của mình. Bần-Ðạo nhớ Ðạo- Giáo của chúng ta có một triết-lý rất hữu hình, rất ngộ nghĩnh, rất cao siêu. <BR>Có một chơn-linh đó đi xuống địa ngục, đến chừng trả tội xong rồi ở dưới Diêm-Vương cho đi đầu kiếp; chơn-linh ấy cự nự lắm xin Diêm-Vương phải cho mấy điều xin thì chơn- linh ấy mới chịu đi đầu kiếp. <BR>Diêm-Vương hỏi ngươi muốn xin điều gì? Chơn-linh ấy nói: Cho tôi xin bốn điều, rồi đọc lên bốn câu thơ: <BR>Cha Thượng-Thơ, <BR>Con Trạng-Nguyên, <BR>Quanh nhà ngàn khoảnh nhứt hạng điền, <BR>Trai tơ gái lịch, vợ tốt hầu xinh thảy thảy đều. <BR>Diêm-Vương nói chưa chắc, nếu có cho người cũng chưa đủ hạnh-phúc, chưa đủ vinh- hiển đâu. Cha Thượng-Thơ, con Trạng-Nguyên tức nhiên linh-hồn ấy muốn làm Trạng- Nguyên con của vị Thượng-Thơ. <BR>Chưa chắc gì vị Trạng-Nguyên ấy gặp được vị quan thanh-liêm, đủ đạo-đức, đủ cường lực, đủ hạnh-phúc để làm cha mẹ cho dân. Thoảng gặp vị Thượng-Thơ gian ác, gian tham, hối lộ, chung vô đầu-kiếp có nên hay chăng? <BR>Chơn-linh ấy vẫn cầu xin cho mình được làm quan, nhứt định làm quan Trạng- Nguyên. Nếu thi đậu Trạng-Nguyên rồi cũng chưa chắc gì có hạnh-phúc. Làm quan Trạng như ông Tam-Phương ba kỳ thi đậu Trạng gặp ông Minh-Mạng làm ba khoa thi, ông Tam-Phương chiếm hết. Mới 14 tuổi mà đã ba lần đậu Trạng, nhưng tuổi còn nhỏ lắm không xuất-sĩ đặng, đợi tới 20 tuổi mới xuất-sĩ ra triều, nhưng đến 25 tuổi lại chết. Thử hỏi, ông Tam-Phương có hạnh-phúc hay chăng? Dám chắc chưa có. <BR>Câu thứ ba: Quanh nhà ngàn mẫu nhứt hạng điền, nghĩa là, quanh nhà ấy ruộng nhứt hạng ngàn khoảnh đặng sau nầy làm giàu, mà thử hỏi có hạnh-phúc chăng? Bất quá tham của thôi, chớ chưa có hạnh-phúc. <BR>Câu thứ tư: Trai tơ gái lịch, vợ tốt hầu xinh thảy thảy đều. Trai tơ gái lịch tức nhiên đệ nhứt trong thiên-hạ hết, mà sao có tạo hạnh phúc đặng hay chăng? Chưa chắc. <BR>Câu thứ năm: Vợ tốt hầu xinh thảy thảy đều. Vợ tốt hơn mình thì nó ăn hiếp mình; nó cậy sang, nó biết nó đẹp hơn mình; vì mình thương nó quá, nên nó cậy thế nó đè đầu mình xuống nó dọi đầu mình. Duy có câu thảy thảy đều hơn hết thảy là câu chót, mà cũng chưa chắc tạo hạnh-phúc được. <BR>Ấy vậy từ thử đến giờ cả thảy đều hiểu dầu cho bậc Ðế-Vương cũng chưa chắc kiếp sanh đoạt đặng hạnh-phúc. Các nhà Hiền-Triết của nước Việt-Nam ta, Nho-Tông của chúng ta có để 3 câu trọng yếu, muốn lập quốc, muốn tạo hạnh-phúc cho dân, quốc dân phải có 3 điều kiện: " Thiên-thời, địa-lợi, nhơn-hòa ". Ấy vậy chúng ta kiếm thử coi trong ba điều kiện để tạo cho dân coi có phương thế gì giải khổ hay chăng? Thiên-Thời, Ðịa-Lợi, Nhơn-Hòa. <BR>1- Thiên-thời là gì? Tức nhiên theo mạng Trời, Trời đã định cho mình tức nhiên mình phải tùng mạng Trời, tùng mạng Trời tức nhiên tùng Ðạo. Thiên-thời tức nhiên tùng Ðạo, không thể gì chối được. <BR>2- Ðịa-lợi là gì? Là cả thảy địa-dư toàn trong nước dân đều hiện, đất sung túc được hay chăng? Bậc thượng-lưu, trí-thức cần nên tưởng lại câu ấy, mà câu ấy là của ai? Quốc- Vương, Thủy-Thổ, Ðịa-Lợi, dầu không đặng hưởng địa-lợi nó cũng biến địa-lợi, mà phải có đạo-đức có nhơn tài tạo mới được. <BR>3- Nhơn-hòa đặng chi? Nếu cả thảy không có hòa thì loạn-lạc, hễ có loạn-lạc thì có giặc giã chiến-tranh. Ấy vậy có ba điều từ thử đến giờ đặng tạo hạnh-phúc cho quốc dân mà có phương-thế tạo đặng hay chăng? Tạo có thể đặng chớ, nhưng chúng ta thử nghĩ đương giờ phút nầy nhơn-loại bị dọa nạt trận giặc thứ ba. Ðã hai phen rồi, hai trận chiến tranh thiên-hạ chết muôn trùng vạn điệp. <BR>Nhơn-loại sắp bị dọa nạt trận giặc thứ ba nữa, nhơn-loại sống làm gì mà phải chịu nạn ấy? Có phải nhơn-loại đeo đuổi tìm hạnh-phúc chăng? <BR>Ðây một bằng cớ hiển nhiên toàn cả quốc-dân Việt-Nam đương vì của, đương tìm hạnh phúc của họ ở trong lý-thuyết mơ-mộng mà thôi. Như chánh-phủ Hồ-Chí-Minh đương tìm hạnh-phúc trong lý-thuyết chớ không có gì hết. Cả toàn-cầu đương khởi chiến-tranh tìm hạnh-phúc cho nhơn-loại, Bần-Ðạo dám chắc là không có. Có là chỉ lòe-loẹt các yếu điểm để lên nạn chiến-tranh giết lẫn nhau, để hai phen thất bại cũng vì muốn tạo hòa-bình hạnh-phúc cho nhơn-loại. <BR>Hại thay tinh-thần của nhơn-loại bây giờ đang thống khổ, dám chắc dầu không khổ, nhơn-loại cũng không biết nghe theo tiếng Thánh, đặng tự-giác sửa mình tìm được hạnh- phúc chơn thật. <BR>Họ cứ nương theo cái hạnh-phúc giả dối, nên vị Thánh Gandhi bị chúng giết, mà vị Thánh Dalagadot cũng bị kẽ ác tâm ám-sát để tranh sống. Ðương nhiên bây giờ nhơn- loại bị thống khổ nhiều, mà nó hiện-tượng ra đặng kiếm thế giải quyết cơ-quan thống trị cả tinh-thần hạnh-phúc của loài người; họ lập Vạn-Quốc-Liên-Minh mà Hội-Quốc-Liên đã làm nên chưa? Cũng chưa gì hết. Bỡi vì có nhiều nguyên căn cho nên Garry Davis anh đã tượng trưng tinh-thần của loài người được; phải có người đến giữa Hội-Quốc-Liên đặng hỏi: " Có thể bảo trọng hòa-bình cứu nhơn-loại đặng chăng? " Garry Davis " chiến tướng biểu nhơn-loại theo anh, mà nhơn-loại nghe không? Chính mình Bần-Ðạo cũng theo nữa. <BR>Ðúng theo lý-thuyết mờ ám theo lý-thuyết Cộng-Sản, thuyết nầy thuyết nọ đặng tìm hạnh-phúc của loài người, mà càng tìm càng đi sâu chừng nào càng đau khổ cho nhơn- loại chừng nấy. Ðể cho thiên-hạ suy nghĩ, suy gẫm tìm thử hạnh-phúc chơn thật thế nào? <BR>Kỳ tới Bần-Ðạo sẽ giảng thêm. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Thời-Tý, đêm 5-11 năm Mậu-Tý ( 5-12-1948 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Hổm rày đình thuyết cuộc dục tấn của chúng ta trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống, hôm nay Bần--Ðạo giảng tiếp. Nhưng trước hết Bần-Ðạo cho cả toàn con cái của Ðức Chí-Tôn nhứt là Thánh-Thể của Ngài tức Hội-Thánh hay rằng Ðức Cựu Hoàng Bảo-Ðại vừa gởi cho ông Nguyễn-Hữu-Trí tức là một vị của Chính-Phủ Trung-Ương Lâm- Thời Việt-Nam phái đi làm quan-sát viên, dự Hội-Nghị Liên-Hiệp-Quốc, nhưng Ðức Bảo-Ðại chưa cho ông dự Hội-Nghị, vì chơn tướng độc-lập và thống-nhất của Việt-Nam chưa thành hình, chưa có thể dự Hội-Quốc-Liên được. Ngài gởi cho ông ba bức thơ tỏ vẻ đầy đủ hy-vọng về sự đòi hỏi sẽ toại nguyện, đem lại độc-lập và thống-nhứt cho nước nhà. Ngài yêu cầu toàn quốc-dân hiệp nhau, đừng quá trọng đảng phái chánh-kiến mà nên trọng tương-lai của Quốc-Gia, phải có .g ái-quốc chơn chánh, chung tâm hiệp sức vừa giúp Ngài, thì Ngài mới có thể tạo hạnh-phúc cho nước nhà và cho chủng-tộc. Ấy là lời than của một vị Ðế-Vương. Ngài nói rằng: Nếu tôi đoạt được cái sở vọng của toàn-thể đồng-chủng ta đặng, chẳng qua là nhờ ở tâm-lý cương quyết của Quốc-Dân mà đoạt đặng tạo quốc cũng do Quốc Dân, mà định vận mạng tương-lai của nước nhà cũng do Quốc- Dân đó vậy. Một vị Ðế-Vương đã kêu gọi, toàn-thể bá tánh hiệp sức với người đặng lo tạo thành hạnh-phúc, tương-lai của nòi giống và cho nước, Bần-Ðạo tưởng lại duy có kẽ điếc, đui mới không biết phận-sự mình đối đãi với nòi giống mình, với nước nhà mình như thế nào? <BR>Hôm nay Bần-Ðạo tiếp giảng cuộc dục tấn trên con đường Thiêng-Liêng Hằng- Sống. <BR>Chúng ta ngưng bước từ hổm rày nơi Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa, Cung ấy có liên- quan tới phần hồn của nhơn-loại, nhứt là về Ðạo-Giáo tinh-thần, nên chúng ta ngưng lại đó đặng quan-sát cả hành-tàng của Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa như thế nào? <BR>Ta gặp các Ðấng Trọn-Lành nơi Cung ác Ðấng Trọn-Lành nơi Cung ạo tâm hồn của mình, các Tôn-Giáo ấy có đủ quyền-năng bảo vệ tương-lai phần hồn của sanh-chúng chăng? Chúng ta sẽ thấy các Ðấng ấy cười và nói rằng: Thoảng nơi Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa nầy đòi phen mời các vị Giáo-Chủ ấy đến hiện-diện đặng chứng kiến một án-tiết gì của các Tông-Ðồ họ thi thố tại thế, đương nhiên tôi xin chư Hiền-Hữu đừng lấy làm lạ. <BR>Vả chăng các vị Giáo-Chủ lập giáo đều nương nơi một tinh-thần của họ, tinh-thần hữu- định ấy có căn nguyên trong tinh-thần của toàn nhơn-loại. Họ chỉ lấy một thuyết trọng yếu đặng làm triết-lý Ðạo-Giáo của họ - tỷ như Thánh-Giáo Gia-Tô lấy tâm làm căn bản, Lão- Giáo lấy thân làm căn bản; Hồi-Giáo lấy tín-ngưỡng làm căn bản - mỗi giáo-lý đều có sở năng làm trung-tâm điểm đặng vi-chủ tinh-thần của con người trong chỗ khuyết-điểm của họ. <BR>Thoảng có một vị tu chơn theo Phật-Giáo, chẳng noi theo tánh đức nhà Phật là Từ-Bi Bác-Ái, chỉ biết một điều trọn kiếp sanh đem thân phụng sự cho nhơn-loại, cho chúng- sanh. Sang, trọng, vinh, hiển họ coi như nước chảy, như giọt sương đầu cỏ. Sang trọng như Phật, xuất thân nơi nhà Ðế-Vương mà còn bỏ hết, mang Bình-Bát đi hành-khất đặng mà chi, để ll gì? Ngài hành-khất đặng của bố-thí, tạo Cấp-Cô-Ðộc-Viên nuôi kẽ nghèo đói. Mảnh áo Ngài không muốn mặc sang trọng hơn kẽ khó khăn. Tánh-đức của Phật là ăn mày, mà ăn mày như thế ấy siêu thoát tinh-thần làm sao! <BR>Thoảng một vị giáo-đồ nhà Phật lấy căn bản hành-khất ấy đặng tạo một cảnh chùa, rồi ngồi đợi chúng-sanh đem của bố-thí tới đặng ăn mà sống; ngoài ra nữa, còn lường gạt tâm-lý của các Tín-Ðồ, đem cả mầu-nhiệm Thiêng-Liêng của Phật dạy làm một món khí cụ đặng dọa nạt hù nhát kẽ Tín-Ðồ, duy có một phương hù nhát mà thôi. Lập ra cửa Phong-Ðô có hình khảo ghê sợ đặng dụ-dỗ họ nơi Niết-Bàn mà kỳ trung chưa hề phụng- sự chúng-sanh như Phật. Ðến khi về cửa Thiêng-Liêng nói: Tôi theo tôn chỉ của nhà Phật mà Phật đã đoạt-vị, tôi cũng phải được đoạt-vị như Phật vậy chớ! Hỏi vậy chớ Cung Hiệp- Thiên Hành-Hóa mới đem lý-thuyết nào, bằng cớ nào đặng bảo-vệ cho kẽ ấy nơi Cực-Lạc Thế-Giới và Ngọc-Hư-Cung đặng? <BR>Nói về Tâm: Ðức Gia-Tô truyền Thánh-Giáo tại thế, Ngài lấy tó thể -sinh đặng tế-lễ Ðức Chí-Tôn - Ngài xin mang cả tội tình của loài người vào mình, cũng như con dê hy-sinh ( Le bouc Emissaire ) mang cả tội tình cho nòi giống. Ngài đã mang cả tội tình ấy mà chịu chết trên cây Thánh-Giá đặng cứu rỗi nhơn-loại. Vì một mãnh tâm yêu-ái vô cùng tận mà Ngài chỉ biết sống với tình thương vô tận đó mà thôi, Ngài chỉ biết sống đây, mạng sống để trong tay của chúng-sanh, đặng làm con vật tế Ðức Chí-Tôn và vì Ðức Chí-Tôn mà thôi, chơn-lý của Ngài là vậy. Tâm Thánh của Ngài vô cùng tận. Thoảng các môn-đệ của Ngài về tới Cung Hiệp-Thiên Hành- Hóa nói: Tôi thương chúng-sanh như Thầy tôi, tôi noi theo chơn-truyền của Thầy tôi tức là Ðức Chúa Jésus Christ, tôi cũng đem mãnh tâm hiến cho đức Chí-Tôn vậy, nhưng tinh- thần của họ chẳng mảy may yêu-ái chúng sanh. Trái lại họ cầm quyền-năng gọi là nhơn danh Ðức Chúa Trời tha tội cho nhơn-loại, cầm quyền ấy đặng vi-chủ tinh-thần loài người. <BR>Nơi cửa Hiệp-Thiên Hành-Hóa ấy chúng Tín-Ðồ nói: Tôi theo dõi chơn Chúa, làm tôi cho Chúa, gìn chính-sách của Chúa đem mãnh tâm làm môi giới đặng cứu khổ chúng- sanh; mà kỳ thật xét đoán chơn-lý cao siêu của Ðức Chúa Jésus Christ, hành-tàng của họ thi thố không ăn thua chi cả. Hỏi vậy, nếu Ngọc-Hư-Cung và Cực-Lạc Thế-Giới vấn nạn các Ðấng Trọn Lành nơi Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa về những hành-tàng của các Tín-Ðồ, trái ngược lại Ðạo-Giáo của Thầy họ, các Ðấng Trọn Lành ấy trả lời thế nào với hai quyền năng Trị-Thế và Giác-Thế. <BR>Nói đến Trí: Khổng-Giáo lấy Trí làm căn bản, Trí thực muôn hình ngàn trạng, đem cái triết-lý cao siêu ra tạo xã-hội nhơn-quần không phải là dễ. Ðức Khổng-Phu-Tử phải dùng Trí đặng tự-tu kỳ thân. Có tự-tu kỳ thân đặng mới đủ quyền-năng yêu-ái giáo-hóa các chơn-linh tức là các nhơn-loại đặng trọn lành, đến tột bực lành là Chí-Thiện. Trái ngược lại môn-đồ của Ngài nương nơi Trí-Giác ấy làm căn bản, học nhiều thấy rộng, nói cho hay cho khéo, lấy cả tinh-thần cao thượng đặng hài-hước nơi lỗ miệng, còn thật chơn-lý không ai làm đặng. Những kẽ ấy về Ngọc-Hư-Cung kêu nài nói: Tôi theo Ðạo-Giáo của Ðức Khổng-Phu-Tử đào luyện trí-thức, tôi biết trọng nhơn-luân phẩm-cách, biết giữ-gìn luật-lệ của Thánh-Giáo di-truyền, tôi cũng có quyền đứng vào phẩm Thánh. Tam-Thập- Lục Thánh thế nào, tôi cũng phải được thế ấy; chớ có lý do nào tôi về đây lại bài-bác tôi ra khỏi cửa Khổng-Giáo đặng chăng? Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa tính lẽ nào đây? Nó noi theo Ðức Khổng-Phu-Tử đào tạo tinh-thần, tôn trọng Thánh-Giáo, phục tùng giáo-lý của Ngài. Sự thật chẳng thực-hành gì cả, mà trái ngược lại họ lấy trí-thức để giục loạn làm cho xã-hội điên đảo. Lấy trí-thức ngồi liếm bút lông mèo, xúi thiên-hạ kiện cáo nhau; lấy văn-chương làm cho ly-dị chồng vợ người ta, dùng miệng lưỡi lường-gạt kẽ dốt nát, mượn ngòi bút nó dám bán cả sanh mạng của con người; hỏi những kẽ đó Ðức Khổng-Phu-Tử có nhìn không? Chắc chắn không nhìn khi Ngài đến Cung Hiệp-Thiên-Hành-Hóa đặng vi- chứng vụ án đó. <BR>Trong ba bằng cớ vừa kể đó, Bần-Ðạo quả quyết rằng: Các vị Giáo-Chủ đã tạo ra các nền Tôn-Giáo, tinh-thần của họ cũng chỉ biết phụng-sự cho nhơn-loại. Mà hại thay! Cơ- quan của họ đào tạo tinh-thần cho loài người với tinh-thần trí-thức của họ, họ chịu khổ hạnh muôn cay ngàn đắng trọn kiếp sanh đào tạo cho đời, rốt cuộc cả triết-lý Ðạo-Giáo thay vì tạo hạnh-phúc cho nhơn-loại, trái ngược lại đã làm khí cụ của kẽ vô tâm lợi dụng đặng lường gạt tinh-thần nhơn-loại hơn nữa, thay vì làm phước, họ đã làm tội. Tội nghiệp thay! Nếu Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa chiếu luật: " Tội vi trưởng " thì chưa chắc các vị Giáo-Chủ ấy ngồi yên trên Liên-Ðài của họ đặng, và nếu như nơi cửa Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa ấy là Tòa-Ngự của các Ðấng Trọn-Lành đặng bào chửa cho các đẳng linh-hồn siêu thoát, mà các Ðấng ấy nếu còn chút phàm tâm, thì chưa chắc gì các vị Giáo-Chủ ngồi yên, cứ hầu tòa mãi-mãi thôi. Tín đồ các Ðạo-Giáo tạo thành, thay vì làm cho vị Giáo-Chủ của họ thêm danh-dự, lại gây tội tình thêm nữa! <BR>Lời tục nói: Không ai hại mình hơn là kẽ thân yêu của mình. Có một điều Bần-Ðạo xét đoán lấy làm sợ-sệt hơn hết là nền Tôn-Giáo của Ðức Chí-Tôn. Lấy Tinh-Thần-Làm-Căn- Bản hỏi vậy: Tinh-thần của nhơn-loại hiện ở dưới quyền áp bức của văn-minh vật-chất; tinh-thần ấy có đủ quyền-năng tự-vệ lấy họ chăng? Tinh-thần họ có đủ lực lượng chiến thắng chăng? Nếu thoảng tinh-thần của nhơn-loại không quật khởi lên: Tự-quyết, tự-chủ, tự định phận đặng, mà phải chịu làm nô-lệ cho văn-minh vật-chất, thì tương-lai Ðạo Cao- Ðài sẽ ra sao? Mà chẳng những phải tự bảo vệ chiến thắng mà thôi, mà còn phải bảo vệ chơn tướng của đạo-đức tinh-thần của loài người trở mặt ra đối với tinh-thần cường liệt của Ðức Chí-Tôn, thì tương-lai nơi mặt thế nầy sẽ như thế nào? Chúng ta cũng nên để có một câu hỏi. <BR>Có một điều chúng ta nên để mắt nhìn coi Ðức Chí-Tôn tạo hình thể nào đặng bảo trọng tinh-thần đạo- đức ấy. Ấy là một phương-pháp ta nương theo đó đặng tạo dựng khối đức tin vững chắc bền-bĩ vậy. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 13 tháng 11 năm Mậu-Tý ( 13-12-1948 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðêm nay, Bần-Ðạo giảng tiếp cuộc thiệt chiến giữa Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa về " Ðức-Tín ". <BR>Có những điều rắc rối giữa quyền-năng binh vực các chơn-linh trong Càn-Khôn Vũ-Trụ đối với quyền trị thế của Ngọc-Hư-Cung và quyền giáo-hóa của Cực-Lạc Thế-Giới. Về mặt triết-lý, có nhiều triết-lý đã gây nên một trường ngôn luận sôi nỗi giữa các nền Tôn-Giáo và tín-đồ của họ. <BR>Về đức tin ta ngó thấy, phần nhiều hạng thượng-lưu trí-thức trước mặt ta hiện giờ nầy, nhứt là các văn-sĩ của Á-Ðông ta, tức là các nhà Nho, còn ở Âu-Châu có các nhà tự do ngôn-luận, tự do tư-tưởng, phần đông hạng tự do ngôn-luận ở Âu-Châu đều là vô tín- ngưỡng cả thảy. Họ còn đi quá nữa là bọn Anarchistes, là họ chẳng có phương châm tôn chỉ thờ phượng chi hết, chớ chẳng phải nói vô tín-ngưỡng mà thôi đâu. Các nhà ấy tới chừng trở về Thiêng-Liêng vị rồi phải buộc mình quì trước mặt luật Thiêng-Liêng chịu khảo dượt tinh-thần. Họ muốn tránh mà làm sao tránh khỏi quyền-năng vô đối của Càn-Khôn Vũ-Trụ, muốn tránh luật Thiêng-Liêng ấy mà làm sao tránh khỏi đặng. Các nhà ấy họ miệng lưỡi lắm, họ phản đối kịch liệt với nhiều lý-thuyết đến đổi quái gở ta không thể tưởng-tượng được. Tỉ như giữa Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa họ nói như thế nầy: " Mấy nhà triết-học cao siêu đại-giác đến thế lập-giáo dạy Ðạo cho nhơn-sanh họ đã lập quyền sở-hữu của họ, điều đó có thật, nhìn nhận, song quyền sở-hữu ấy đối với phương sanh sống của đời không có quyền-năng chi hết, trái lại làm cho trở ngại bước đường tranh- đấu và tấn hóa của loài người mà chớ. Chớ chi quyền-năng Thiêng-Liêng mà người ta nói là quyền vô cùng tận, năng lực vô biên, quyền lực ấy thường nơi miệng nhơn-sanh; gọi là quyền-năng Tạo-Ðoan của Càn-Khôn Vũ-Trụ, có thế cho chúng tôi đức tin, lấy oai- quyền mà tạo đức tin cho chúng tôi thấy hiện-tượng trước mặt. Hay là quyền-năng ấy có bảo trọng đặng sanh mạng của loài người thì ai không muốn tu, ngặt một nổi cả triết-lý ấy còn bóng dáng mơ hồ, thì chúng tôi mới mượn nơi đâu mà tạo đức-tin theo Ðạo-Giáo cho được? <BR>Các vì Giáo-Chủ khuyên chúng tôi làm lành lánh dữ, chúng tôi thấy trường đau khổ trước mắt, chúng tôi muốn làm lành nhưng ngặt thiên-hạ không muốn lành, giục thúc chúng tôi phải dữ, vì chúng tôi nhịn thì sẽ bị cái dữ của thiên hạ tàn hại. Muốn nhẫn-nhục vì .g thương yêu nhịn cái sống của mình đặng tạo cái sống cho người mà nhơn-loại không nhơn tay, thay vì tôn sùng sự cao siêu như chúng tôi, họ không chịu vậy, chớ mạng sống của chúng tôi nào có quản chi. <BR>Các Ngài cũng ngó thấy, thế-gian kia bao nhiêu bực đạo-đức phải chịu khuất thân dưới quyền cường-bức của thế gian, chịu mai một thiệt thòi, chịu ăn xin ở tạm; bây giờ mấy Ngài biểu nương nơi họ mà tạo đức-tin, cái đức-tin trọn cả kiếp sống của các Vị đạo-đức ấy, tôi chưa hề thấy hình ảnh nó, xin các Ngài tả hình nó cho chúng tôi thấy thử coi. <BR>Các Ðấng Trọn-Lành nơi cửa Thiêng-Liêng kia mới lấy lý-thuyết nào đặng đối-đãi với lời nói ấy. Các Ngài nói: " Các ông bất quá là đa-văn quảng-kiến, tìm phương-thế đặng chửa mình, chớ chơn-lý không phải như mấy ông bày đặt ra đó đâu. Cái chơn-lý là các ông không biết tin mình thì còn tin ai, còn tin triết-lý Ðạo-Giáo sao được. Ðức Chí-Tôn sai các Vì Giáo-Chủ đến tạo Tôn-Giáo nơi mặt thế nầy chẳng phải cầu nhơn-loại thờ phượng Ngài; mà chính Ngài đến hay Ngài sai Người đến chỉ để tạo Ðền-Thờ đức-tin của nhơn-loại tức là tạo Ðền-Thờ cho nhơn-loại thờ nhơn-loại, không phải thờ Ngài đâu. Mấy ông phản đối nói rằng: Lấy đạo-đức đặng làm môi-giới tạo phương-pháp bảo trọng mạng sanh một cách bền vững kiên cố; chỉ thử coi, không có. Chính mình các ông còn nương theo triết-lý Ðạo-Giáo đặng tạo cái sống của các ông kia mà. Nếu triết-lý Ðạo-Giáo không có thì nhơn-loại sẽ thuộc vào hàng thú-cầm như voi, cọp, beo, khỉ độc trên rừng kia; các ông đã nương nơi Ðạo-Giáo đặng bảo trọng mình đó. Hỏi các ông nương theo lý- thuyết nào mà biết mình cao trọng, mà biết mình hơn vạn loại, mà biết mình tối linh, biết mình là Thần-Linh của thế-gian nầy, mà biết chính mình các ông là điểm chơn-linh của Trời? Làm sao các ông biết tự-trọng mình là phẩm cao trọng tại thế? Tối linh hơn vật loại? Các ông muốn tính chối phẩm-vị cao trọng của mình đặng nạp cả mạng sanh và tâm hồn vào chỗ đê tiện, thì bảo tinh-thần phải nương nơi đâu? Chính mình các ông không tin mình thì tin ai? <BR>Không! Không bao giờ các Vì Giáo-Chủ gạt ai! Mấy Ông nói triết-lý Ðạo-Giáo gạt-gẫm tâm-lý của nhơn-sanh, chính cái triết-lý đó là cái mặt kiến để trước mặt nhơn-sanh coi theo, các Ông không coi, vì sợ mà tránh đi thì các Ông tạo đức-tin ở chỗ nào? Tấn tuồng sanh sống giục thúc nhơn-loại tàn hại nhau như thế nào? Bực trí-thức tinh-thần trong nhơn-loại tìm hạnh-phúc trong cái sống vật-chất, tức là cái sống của con vật. Loài người đã đào óc não, mưu cầu hạnh-phúc cho kiếp sống của loài người đã nên chưa? Ðã thành hình chưa? Hay còn đang tìm tàng, còn đang chiến-đấu, mà còn chiến-đấu đến chừng nào? Tức là còn mê-man trong phương-pháp tàn hại, làm tàn khổ cho kiếp sanh nhơn- loại mà thôi, chớ không mảy may đắc lợi. Các ông trách quyền Thiêng-Liêng, không để một oai-quyền nào trước mắt, không đủ năng-lực định đức-tin cho thiên-hạ. Dám chắc rằng dầu cho Ðức Chí-Tôn hiện hình biểu con người theo Ngài đi nữa, con vật của họ biểu họ chỉ theo hạnh-phúc của con vật mà thôi, tại họ không theo chớ có phải hiện ra cho thấy mà theo đâu? <BR>Ðức-tin nơi ta đó, trước hết, ta biết ta; có biết ta rồi mới biết thiên-hạ, có biết thiên-hạ rồi mới biết đến Chí-Tôn là ngôi Chúa-Tể Tạo-Ðoan Càn-Khôn Vũ-Trụ, biết Ðấng ấy là biết rõ mình vậy. Nếu chưa biết Ðấng ấy, thì đừng trông mong biết mình, mà chính mình không biết mình thì không còn ai biết mình hết. Sống không đức-tin, nghĩa là không tự biết mình, khác nào cây cỏ vật loại kia, thì không có nghĩa gì hết, sống ấy vô giá-trị. <BR>Bây giờ hỏi vậy, vô trong trường khoa-mục kia, các giám-khảo hỏi Tứ-Thư, Ngũ-Truyện Kinh-Ðiển, tức là các triết-học Nho-Giáo của mình đã học rồi, tới chừng nhập thi không đem theo gì hết, mà trả-lời các vấn-đề hạch-hỏi được trúng thì khoa-mục ấy mình đậu. Ðạo-Giáo cũng vậy, các Tôn-Giáo để lại thế-gian cho mình thi hành triết-lý ấy ra hiện- tượng, tại không đức-tin rồi không làm, biểu các phẩm Thần, Tiên nơi cõi Hư-Linh tôn sùng mình trọng hậu với giá-trị nào? Nói thật như kẽ đánh bông vụ kia, đánh trúng thì ăn tiền, nếu để chén ngữa ra thì thiên-hạ ai nói cũng trúng hết! <BR>Ðức-tin có ở con người tự biết tự-trọng, tự thờ mình, mình thờ mình đặng tức là thiên-hạ thờ mình đặng; đức-tin do nơi mình tin mình; mình tin mình đặng, thiên-hạ mới tin mình, còn mình chưa tin mình mà biểu thiên-hạ tin mình làm sao đặng? Mình không tin mình, mà biểu nhơn-loại tin tưởng Ðức Chí-Tôn là Ðấng tạo sanh Càn-Khôn Vũ-Trụ, sản-xuất ra linh-hồn ta sao đặng? Nếu chưa đủ đức-tin làm bằng chứng vô đối, thì chưa xứng đáng làm phần-tử trong Thánh-Thể của Ðức Chí-Tôn, tức là Hội-Thánh của Ngài đó vậy. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Thời Tý, Ðêm 15 tháng 11 năm Mậu-Tý ( 15-12-1948 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Hôm nay Bần-Ðạo giảng tiếp cuộc thiệt chiến giữa các Ðấng Trọn-Lành nơi Cung Hiệp Thiên Hành-Hóa và các Chơn-Linh có trí-thức tinh-thần cao siêu mà không dung nạp một tín-ngưỡng nào hết, tức là các tinh-thần vô đạo-đức. <BR>Vấn nạn về tín-ngưỡng Ðạo-Giáo, họ hỏi các Ðấng Trọn-Lành: " Nếu quả nhiên như các Ngài buộc chúng tôi phải có đức-tin đặng tu, phải có đức-tin mới tu kỳ thân đặng, và dục tấn trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống vô-biên vô-giới trong hàng phẩm các Ðấng Thiêng-Liêng, tức là các chơn-hồn trong Càn-Khôn Vũ-Trụ; chúng tôi xin hỏi: " Nơi thế- gian nầy biết bao nhiêu Tôn-Giáo mà các Vị Giáo-Chủ đã tạo thành, đương giáo-hóa nhơn sanh nơi mặt thế; chúng tôi không công-kích gì các Ðạo-Giáo ấy, nhưng làm cho tinh-thần nhơn-loại mờ hồ, mất cả tín-ngưỡng Ðạo-Giáo là do lẽ ấy. Chúng tôi cũng không công- kích rằng: Các Vị Giáo-Chủ đã để các triết-lý Ðạo-Giáo nơi thế-gian nầy là không thật bổ ích cho tinh-thần nhơn-loại, song chúng tôi làm chứng quả-quyết một điều là triết-lý của các nền Tôn-Giáo đã phản khắc nhau, tinh-thần triết-học tín-ngưỡng không đồng làm cho tinh-thần trí-thức loài người hoang mang không biết nên để đức-tin nơi nào cho đặng. <BR>Về nhơn-đạo, ta thấy ai rủi sanh làm người tại thế-gian nầy tự nhiên biết mình đến một cảnh khổ, và kiếp sống của mình là kiếp khổ, ai cũng hiểu cả Tứ-Khổ mà Ðức Phật Thích- Ca đã để tại thế gian, không phải là không chí lý; để cho tinh-thần loài người nhận thấy bỡi trọn kiếp sanh làm con người phải biết cái khổ ấy do nhiên, không chối cải được; nhưng mỗi Ðạo-Giáo có mỗi phương-chước tu hành đặng dục tấn về mặt tinh-thần trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. <BR>Nhơn-Ðạo dạy nhơn loại Tùng-Khổ, <BR>Thần-Ðạo dạy nhơn loại Thắng-Khổ, <BR>Thánh-Ðạo dạy nhơn loại Thọ-Khổ, <BR>Tiên-Ðạo dạy nhơn loại Giải-Khổ, <BR>Phật-Ðạo dạy nhơn loại Thoát-Khổ. <BR>Thành ra chỉ có một triết-lý, chỉ vì muốn diệt khổ, mà các Tôn-Giáo đã đề ra mỗi đường mỗi nẽo, mỗi triết-lý. Chúng ta thấy các triết-lý ấy đều chơn thật và đều bổ ích; chơn-lý ấy chúng tôi không phản đối, nhưng chúng tôi thấy vì lẽ phải, toàn-thể các Tôn-Giáo ấy làm cho tinh-thần loài người không biết chọn cửa nào cho đặng. Vì cớ nên nhiều kẽ nếu trí-thức tinh-thần được đầy-đủ đặng suy đoán, tìm hiểu, biết quan-sát các triết-lý Tôn-Giáo, đạo-đức, thì sự mờ-hồ như chúng tôi đã nói là chơn thật, quả quyết đáng gọi là mờ-hồ, nó mờ-hồ có nhiều lẽ. Thoảng có một triết-lý nào mà tìm chưa tận cùng chỉ sợ một điều nếu nhẹ tín, đem để đức-tin mình nơi nào rồi sợ thiên-hạ bàn tán trích điểm ấy sợ xấu hổ; biết đáng tín-ngưỡng lại sợ miệng lưỡi thế-gian trích điểm, rồi làm bộ mình cũng coi không chịu có tín-ngưỡng gì hết; phần nhiều các bậc có học, các triết-học-gia tại thế-gian nầy có tánh ấy. <BR>Ðã biết mà lại sợ, biết mình tín-ngưỡng là đúng mà không quyết thắng tâm-lý của mình và của người đặng định-quyết sự tín-ngưỡng, sợ thiên-hạ cười rồi làm màu-mè không tín- ngưỡng, phần nhiều hạng hữu-học như vậy. <BR>Như thế thì các Ðấng Trọn-Lành trả-lời ra sao? Nói: Các Ông đủ trí-thức tinh-thần, đủ học-thức kiến-văn đặng chủ định tinh-thần tâm-lý của mình, mà các Ông không đủ can đảm quyết làm cái điều phải làm ấy. Các Ông chán thấy một kẽ có tâm hồn cao thượng; điều gì học hỏi nhận thấy là cao thượng, phải lẽ thì họ cũng dám hy-sinh tánh mạng làm cho nên tướng điều ấy. Từ tạo-thiên lập-địa tới chừ, bao nhiêu bậc hiền-triết đã hủy mình làm theo lẽ phải ấy. Chúng tôi hỏi các Ông: Các nền Tôn-Giáo hiện-tượng nơi thế-gian có Tôn-Giáo nào dạy thiên-hạ làm quấy chăng? Nếu quả nhiên không có Tôn-Giáo nào, dầu Tả-Ðạo, Bàn-Môn đi nữa, cũng không dám dạy nhơn-loại điều quấy, vẫn dạy điều phải mà thôi. Bỡi vì với lẽ phải ấy, không có Tôn-Giáo nào đã gọi là Tôn-Giáo mà dám dạy làm quấy, tức nhiên dạy làm phải. Nếu bậc trí-thức như các Ông thấy phải không dám làm thì là bạc nhược tinh-thần lắm vậy. <BR>Một điều nữa, lấy tín-ngưỡng làm căn bản, từ thử đến giờ các Ông đã thấy nó làm môi giới, định phương-châm cho nhơn-loại sống, như thế nào các Ông chối đặng?! Nếu thoảng nói các Tôn-Giáo tại thế nầy, làm cho tinh-thần nhơn-loại không thể chủ-định nơi nào mà để tín-ngưỡng, chúng tôi xin nói như thế nầy: Người ta dọn một bữa cơm có đủ món ăn; nào thịt, nào muối, nào tương, nào rau, nào chao mà mấy người nói nhiều món quá, cứ cầm đủa quơ hoài, không ăn rồi chịu đói sao? Phải ăn chớ! <BR>Các Tôn-Giáo để lại thế-gian nầy miêu tả tánh nết của loài người, làm phương-châm đặng dìu-dắt tinh-thần loài người. <BR>Trong một cái nhà, cũng có chỗ cho mấy người ở, không lẽ không có một nơi nào cho mấy người đến, người ta đem nhiều món ăn mà không biết lựa chọn mà ăn; không phải không món nào bổ ích đặng định phần sống, tại dỡ không biết lựa hay là tại làm màu, chê rẻ, trề nhúng thà chết đói không thèm ăn. Lời tục nói: Làm cách sạch ruột, ắt phải đói ". <BR>Các nền Tôn-Giáo có thể ví như một gia-đình, người nầy tranh hơn thua công-kích người kia, không lạ mỗi gia-đình nếu có Ông Bà, Cha Mẹ, Cô Bác, phải có con cháu, như đám thiếu-sinh kia, nếu dạy anh mầy phải phục tùng Mẹ mầy, Mẹ mầy phải phục tùng Cha mầy, Cha mầy phải phục tùng Ông Nội mầy, Ông Nội mầy phải phục tùng Ông Cố mầy, định quyền hạn trong gia-đình không phải là chuyện dối giả hay là chuyện không có thật. <BR>Nhưng có một điều là khi đứa trẻ nên người, không cần nói đến những điều trên mà nói như vầy: Trong gia-đình mầy có Ông, Bà, Cha, Mẹ và anh em mầy, mà mầy là một phần tử, mầy là người ở trong gia-đình ấy. Các nền Tôn-Giáo đã để tại mặt thế-gian nầy tùy theo trí-hóa, tánh-đức của nhơn-loại tiến tới địa-điểm nào, để Tôn-Giáo cho vừa chừng địa-điểm ấy. <BR>Còn hiểu Tôn-Giáo là gì, lẽ ấy Tôn-Giáo nào cũng dạy ta cho sáng đạo-đức tinh-thần, tổng-số các Tôn-Giáo ấy đáng tạo ra thiệt tướng của đạo-đức, chớ không phải sanh ra cho nhiều đặng trích-điểm nhau, tàn diệt nhau, không có phương-thế gì mà Tôn-Giáo nầy tàn diệt Tôn-Giáo kia, dầu có ganh-ghét nhau không khi nào Tôn-Giáo nầy có thể giết được Tôn-Giáo khác, bỡi không có năng-lực, lực-lượng gì mà tiêu-diệt nhau được cả; bỡi chơn-lý chỉ là một chơn-lý, là sống trong cái sống của tín-ngưỡng, sống trong con đường hằng sống và làm cho được hằng sống vô-biên vô-giới; tạo tinh-thần cho biết nguồn cội của Tôn-Giáo là chỉ hằng sống mà đi tìm thôi. Dầu cho một trăm đường đi, ta chỉ cần biết một nẽo là đủ, chớ đi một ngàn ngõ cuối cùng cũng đến một địa-điểm là cõi Thiêng-Liêng Hằng-Sống. Ðó là thiệt cảnh mà ta cần tìm chớ không phải cảnh phàm nầy. <BR>Ta mang thi hài thú-chất chịu khổ sở đủ đầy, ta tìm chơn-lý của Tôn-Giáo thì có Tôn- Giáo nào mà không chỉ đường, họ chỉ nhiều chừng nào thì đường chắc đến chừng nấy. Nếu không chỉ được con đường Hằng-Sống ấy thì không phải là Tôn-Giáo nữa! Ta không cần nghe và cũng không cần theo dầu bị dụ-dỗ buổi mê-tín đị đoan; chừng ấy không phải chơn-tướng Thiêng-Liêng Hằng-Sống, mà nhơn-loại muốn tìm thì họ từ-giã ngay, không hề khi nào gạt đến tận cùng, đến diệt tiêu cả sở-vọng của tinh-thần loài người đặng. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 19 tháng 11 năm Mậu-Tý ( 19-12-1948 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Hôm nay Bần-Ðạo giảng tiếp về triết-lý trọng yếu nên hơi lâu dài, cả thảy ngồi có mõi mệt xin đừng phiền. <BR>Mỗi phen cúng giờ khuya, muốn giảng triết-lý nào có thể viết ra thành một quyển sách mà gom nó lại thế nào làm một bài văn ngắn-ngủi, có đầy đủ tinh-thần không phải là dễ, khó lắm vậy. <BR>Ðêm nay Bần-Ðạo giảng tiếp: Trường thiệt-chiến nơi Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa về huyền-vi bí-mật của các cơ-quan hiệp nhứt là về triết-lý: " Vị tha diệt kỷ " tức là " Dĩ công diệt tư ", ấy là Bí-Pháp. Nếu có thể thật-hành tại mặt địa-cầu nầy, đặng cứu vãn cả cơ-quan tương khắc, tương đối đem nhơn-loại ra khỏi vòng tương-tàn tương-sát lẫn nhau. <BR>Vả chăng, trên Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa các Ðấng lấy thuyết dục-tấn làm căn-bản, dầu cho về mặt triết-lý cũng ở trong tay các Ðấng mà có tự do tín-ngưỡng, các Ðấng chịu ảnh-hưởng của Nho-Giáo, nêu lên lẽ công bỏ điều tư. Ngoài ra, có tín-ngưỡng mới rõ danh-vị của huyền-vi thưởng phạt, và toàn cả quyền năng hữu-hình và vô-hình của Ðức Chí-Tôn là Ðấng Chủ-Tể muôn loài. Nhưng hại thay! Trong triết-lý của Nho-Tông, tín ngưỡng lấy tinh-thần của nhơn-loại mà chịu cái ảnh-hưởng ấy thôi, ấy là phương-pháp trong sự tự-do tư-tưởng và sự tự-do tín-ngưỡng của nhơn-loại, mà nhơn-loại chịu ảnh-hưởng ấy, chưa đoạt được quyền vi-chủ ấy, nên giữa Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa phản đối nói rằng: " Chúng tôi thấy tại mặt thế cả vạn loại bảo-thủ sanh mạng có nhiều lẽ bất công trước mắt, trường đời hổn loạn, mạnh được yếu thua, ngu bị tàn hại, trí được cường-liệt. Dầu cho nhơn-loại cũng vậy, chúng tôi thấy trước mắt đương nhiên trên mặt địa-cầu nầy, tấn tuồng cứ tiếp diễn mãi không thế nào dứt đặng. Bậc Ðại-Giác của nhơn loại kiếm phương thuốc dung hòa, các cơ-quan tuồng đời đã xô đuổi nhơn-loại đi trên con đường diệt vong. Buổi tương-lai đây hỏi có một quyền năng vô-hình định vận, định căn cho toàn nhơn-loại, quyền năng đó có đủ năng-lực để bảo vệ họ và ngăn cản không để cho sự bất công tiếp diễn nữa không? <BR>Tưởng nếu chúng ta bị vấn nạn như vậy, chắc khó giải quyết lắm; may thay nơi Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa, các Ðấng Trọn-Lành chưa chịu thua họ, các Ðấng ấy trả lời: " Cũng bỡi nguyên căn dĩ tư diệt công, dĩ kỷ diệt tha ", tấn tuồng tiếp diễn giờ phút nào thì luật tương đối định mạng vận cả sanh-hoạt của vạn-loại vẫn còn đến giờ phút ấy. Giờ nào mà nhơn-loại biết dĩ công diệt tư, dĩ tha diệt kỷ, giờ ấy là giờ giải thoát cho nhơn-loại chớ có gì đâu. <BR>Chúng ta nhìn thấy trường đời, có khác chi nơi cửa Thiêng-Liêng kia có một điều là: Những cơ-quan của tinh-thần vật loại tạo thành tướng đều là " Dĩ kỷ vị tư ", mà hễ dĩ kỷ vị tư tức có tương tranh tương đối, mà có tương tranh ắt có tương tàn tương diệt chớ có gì lạ đâu. <BR>Các vật loại đã chịu mặt luật Thiên-Nhiên, luật ấy định quyền dĩ công diệt tư; dầu cho xã-hội nhơn quần đến gia-đình cũng vậy. Trong gia-đình toàn con cái lấy gia-đình làm chủ-nghĩa, mà họ lấy tư-kỷ thì gia-đình ấy náo loạn, tàn mạt. Trong một quốc-gia xã-hội, dân phải vị quốc ( tức là vì nước ) mình thì quốc-gia mới cường liệt; còn dân vị-kỷ chỉ biết hạnh-phúc cá nhân, không biết hy-sinh cho quốc-vận thì nước nhà loạn lạc, xã-hội vạn quốc đương nhiên chỉ biết làm cho nước mình cường liệt, chỉ lo cho nước mình cao sang hơn các nước khác; chẳng qua vì vị-tư, vị-kỷ của họ mà ra. Nước nầy muốn đặt mình cho cao sang hơn nước kia, tức có phản đối có phấn đấu, mà hễ phấn đấu thì nhơn-loại tương tàn tương-sát nhau. Ðiều ấy không lạ, luật thiên-nhiên dục-tấn, họ dục-tấn đặng chi? Ðặng đưa họ đến con đường hiệp nhứt tức là đường vị-tha bất vị-kỷ. Hại thay! Nhơn-loại chưa có tinh-thần đó. Ðiều nào vị-kỷ đáng lẽ họ không gọi là công-lý hay gọi là chơn chánh đối với kẽ khác; họ để giá trị ấy là đê hèn, thô bỉ, lạc hậu, là lẽ bất công thì thế nào thế-gian nầy không đão lộn loạn-ly cho được? <BR>Các bạn có dấu-diếm được không? Mời các bạn ra khỏi Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa đem xuống thế-gian coi thế-gian đào tạo từ thử, coi tình trạng biến hóa của nó đặng quyết định do quyền-năng thế nào? Ðứng trước cửa Diêu-Trì-Cung dưới cây phướn chiêu-hồn của Ðức Diêu-Trì, ta dòm thấy một bản-đồ dường như trải ngữa cho chúng ta xem, thấy một khu đất de ra đại-hải, đất ấy một phần bưng lầy nho nhỏ, một phần trên gò nỗng, chỗ khuyết chỗ đầy, chỗ lưng chỗ vơi, dơ dáy là bùn, để giá bán ba trăm quan. Mãnh đất ấy là thành Nữu-Ước ( New York ) tình cảnh đìu-hiu để giá bán chỉ có ba trăm quan mà thôi. Rồi chúng ta thấy hình nó biến tướng ra sao? Nó thành Châu-Thành nho nhỏ, vừa như Châu-Thành, vừa như cửa biển, các con buôn đến buôn bán. Kế thấy biến tướng ra một Châu-Thành lớn, thiên hạ lên xuống nhứt là bán vàng, xem ra tình-trạng kha khá rồi biến nữa. Thấy Châu-Thành lớn lao thiên-hạ náo nhiệt, đó là đến thế-kỷ La Fayette, lúc ấy thiên-hạ nơi thành phố Nữu-Ước tìm phương giải thoát nạn đô-hộ của Anh, biến nữa thì thấy lầu đài chớn-chở, cửa biển thuyền bè tấp nập, thiên-hạ đô hội; nhà thì cất 100 tầng, lầu các nguy-nga, không còn tình trạng như trước kia. Những nơi bùn lầy thành ra một cửa biển lớn lao vô cùng tận, giàu sang vô đối. Nếu chúng ta tưởng tượng, tại có những cái tư-kỷ ban sơ mà thành Nữu-Ước đó được cảnh trạng bây giờ, hỏi nhơn-loại muốn bảo thủ cái nào, muốn bảo thủ mãnh đất bùn lầy, hay là cảnh đài các hiển nhiên đây. <BR>Các Ðấng ấy nói: Chưa hết, sẽ còn thay đổi nữa, chẳng phải thành phố Nữu-Ước thôi, mà cả hoàn-cầu đến hạn định của mình đều phải đổi nữa. <BR>Các bạn Việt-Nam, cho các bạn thấy bản-đồ thành phố Sài-Gòn, dòm thấy trên bản-đồ do con sông lớn hai bên bần mọc li-bì. Kế đó con sông nhỏ, sơ-rơ mấy nhà thuyền chài. Bến-Nghé là đó, bùn lầy dơ bẩn hai bên con sông lớn chảy dài vô trong ruộng đầy-đặn, đưng cỏ mọc. Thỉnh-thoảng thấy biến tướng ra, hai bên sông bớt bần, thiên-hạ chen nhau cất nhà, gọi là nhà sàn, đầy dẫy thuyền bè tới lui buôn bán. Biến nữa, thấy dựa bờ sông có người xúm-xít cất nhà, nhóm thành làng lớn, nhà cửa thuyền bè đặt nghẹt. Biến nữa thấy ruộng khô, nhà đắp nền đất, nhà ngói, nhà tranh nhiều. Biến nữa thấy hai bên bờ sông nhỏ bây giờ là đại-lộ Charner, thiên-hạ ở coi náo nhiệt, lao-xao lố-xố. Biến nữa con sông đó đâu mất. Hai bên bờ sông lớn không còn nhà sàn như trước nữa, lại có tàu khói ra vô tấp nập, thiên-hạ buôn bán. Biến nữa thấy Châu-Thành buôn bán sầm uất, tiếp nữa thấy lầu đài nhà thờ nhà nước, rồi biến nữa ta thấy thành phố đương nhiên bây giờ. <BR>Các Ðấng hỏi: Chúng ta muốn bảo thủ thành-phố Sài-Gòn như trước, còn ruộng đất bùn lầy; hay muốn bảo thủ phong cảnh ngày nay? Lại nói: Chưa hết đâu còn thay đổi nữa. <BR>Bây giờ có người nhất định nói hiện giờ có Ðạo Cao-Ðài chờ coi đặng làm bằng chứng. Tìm tòi thấy Ðền-Thánh chúng ta đây, bản-đồ có rừng, cây, cọp, beo, khỉ đủ thứ thú dữ ở. Rồi thấy biến ra vài cái nhà tranh cất leo-teo trong rừng. Biến nữa thấy phát ra một khoảnh trong cất Ðền-Thờ với vài ba cái nhà lá làm trú phòng. Rồi biến ra chòi cất cùng hết , mỗi nơi một cái chòi xen lẫn nhau trong rừng có vùng đắp đất. Biến nữa thấy thiên hạ vô Ðền-Thờ coi được sạch-sẽ, vẻ- vang. Thấy làm gì mấy Ông lớn vô rồi ba người ở ngoài cửa mắng nhiếc chưởi bới. Biến nữa thấy thiên- hạ người nghèo khó tấp nập ra vô, đốn cây, ban gò mối, làm cho đất bằng phẳng. Biến nữa thấy chất đá ngói cất Ðền-Thờ lợp ngói, biến nữa sập cái Ðền-Thờ đó xuống có Ðền-Thờ khác thiên-hạ đang làm, tức là Ðền-Thờ đương nhiên dinh-thự mọc lên cùng khắp. <BR>Hỏi Ðạo Cao-Ðài muốn để bảo thủ khu rừng hoang vu hay bảo thủ Ðền-Thánh hiện giờ, hay là muốn giữ để làm tư-kỷ cho mình chăng? <BR>Các Ðấng ấy nói: Các sự biến-tướng là gì lẽ công hết thảy, dầu cho thành-phố Sài-Gòn hay thành-phố Nửu-Ước điều biến-tướng theo lẽ công không vì tư được; nhà ta cất giờ phút nầy bất quá là mở phần tựu hình đặng cốt yếu trong sự thống-nhất vì công, không vị-tư vị-kỷ được. <BR>Ấy vậy ta thấy hữu-hình hiện giờ cái bí-mật huyền-vi Thiêng-Liêng trên con đường trải qua từ Bát-Quái-Ðài đến đây thấy thế nào? Thấy có những cây, khi đi ngang qua các Ðền Ðài phải biết rằng: có bàn tay của mấy người tượng nắn ra các cái đó, các vật chung quanh mỗi người nhìn thấy trên con đường qua trải qua ấy, cũng chính tay mỗi đứa mình đào tạo thành ra một vật chung, nó là công không phải tư. Cho đến Ðức Phật Mẫu mà các người đến kiến định, nhìn nhận là Mẹ sanh của mình tại thế, chính Phật-Mẫu tượng hình cho chúng mình. Phật-Mẫu cũng là công, không phải tư được. Còn Ðức Chí Tôn mà ta sẽ gặp tới đây,ta sẽ thấy Ðức Chí-Tôn là cha của mỗi đứa mình, thấy Ổng định nhập vào cho công và hết còn là tư. Về huyền-bí Thiêng-Liêng, nắm cái Càn-Khôn lập quyền-năng vững chãi do nơi cơ-quan vị-công bất vị-tư. <BR>Thế-gian nầy, ngày giờ nào nhơn-loại lấy của mình làm công, không lấy một mảnh đất nào làm tư nữa, thì ngày giờ ấy thiên-hạ mới hạnh-phúc. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 22 tháng 11 năm Mậu-Tý ( 22-12- 1948 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Hôm nay chúng ta đã đến tại nơi Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa đặng quan-sát kiếm tìm cả sự thiệt-chiến coi có cái chi phản-khắc với chúng ta không? <BR>Từ hôm trước đến nay, Bần-Ðạo đã thuyết-minh những điều vấn nạn của các Chơn Linh siêu thoát. Nhưng vì thiếu đạo-đức tinh-thần, kiếm đủ triết-lý đặng chối tội, chúng ta đã thấy các Ðấng Trọn-Lành nơi Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa kia chưa để cho họ đặng thắng đó vậy. <BR>Ðêm nay chúng ta tưởng mình lên tại chót Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa, kỳ nầy là kỳ trọng yếu hơn hết. Bỡi vì họ vấn nạn về quyền-năng tín-ngưỡng. <BR>Luật Thương-Yêu Công-Bình của các vị Giáo-Chủ đã để tại mặt thế-gian nầy vấn nạn kịch liệt lắm, chúng ta để ý, hạng nhứt là Chư Chức-Sắc Thiên-Phong Nam Nữ nên cần để ý cho lắm. <BR>Bần-Ðạo thuyết đêm nay là đêm trọng yếu hơn hết, họ vấn nạn về tín-ngưỡng. Kỳ trước Bần-Ðạo giảng về chỗ có nhiều Tôn-Giáo làm cho nhơn-tâm bất nhứt, ngày hôm nay họ công-kích về luật điều, họ hỏi: " Nếu như Ðạo-Giáo có một khuôn khổ hữu hình, tức nhiên là phải chiến-đấu khuôn-khổ của Thiên-Ðiều mà tại sao các vị Giáo-Chủ lập giáo bất đồng với nhau? Vị nầy nói vầy, vị kia nói khác, tức nhiên phản-khắc với nhau biểu sao nhơn-loại không chia rẽ? Biểu sao không thống-nhứt? <BR>Các vị Giáo-Chủ quan-sát lại coi những Ðạo-Pháp, Ðạo-Luật của mấy vị Giáo-Chủ ấy, vẫn là phương-pháp khắc bạc với nhau, phản đối với nhau; không đồng tâm, đồng đức, nhứt là không đồng tánh về tư-tưởng, đạo-đức tinh-thần biểu sao nhơn-sanh không chia rẽ, nếu chia rẽ tức nhiên loạn-lạc. <BR>Ðời lúc nào cũng phản trắc loạn-lạc chia rẽ, thì các Ðấng Trọn-Lành nơi Cung Hiệp- Thiên Hành-Hóa họ chỉ ngồi họ cười; họ nói luật hữu-hình bất công của các chủng-tộc nơi mặt địa-cầu nầy, là tại nhiều tâm-lý, nhiều tâm-đức, nhiều tinh-thần, đừng có nói là một nòi giống, một quốc-gia hay vạn-quốc. Tánh-đức nhơn-loại bất đồng thay. Chẳng khác nào các vị buộc vị Phật Sĩ-Ðạt-Ta lập giáo nơi Ấn-Ðộ là Phật-Giáo ngày nay, mà Ngài đồng tâm,đồng tánh với người khác giống được. Ngài vẫn làm chủ tâm-lý của loài người do tại đâu? Do mặt Luật Bác-Ái và Công-Bình, những phương-pháp của các vị Giáo-Chủ, dầu cho luật-pháp đã lập nền Tôn-Giáo bất điều hòa với nhau nhưng nó cũng mở đường chỉ nẽo cho nhơn-loại đi đến con đường của Ðạo-Giáo, tức là tín-ngưỡng thờ Người và thờ Trời. Còn về luật-pháp của mình, Ðức Phật Thích-Ca có nói: " Nếu như Ngài không Bác-Ái, không Công-Bình, thì Ðạo-Giáo của Ngài không Bác-Ái Công-Bình đặng ". Lập đạo từ trước đến giờ, hỏi Ðấng ấy lập giáo của họ trên nền tảng nào? Có phải Bác-Ái và Công-Bình chăng? Nếu không phải Bác-Ái và Công-Bình thì chưa có tìm một triết-lý cao siêu, để vào tâm-lý tinh-thần nhơn-loại ở mặt thế nầy. Chúng ta thấy cửa ấy là Nhân đó vậy. <BR>Nhưng trái ngược lại, họ còn dành phần họ đánh ép mình, nếu chúng sanh không có tinh-thần với họ và nếu không có công-bình, tâm-lý, tinh-thần và không .g thương yêu đầy dẫy, chưa đồng tâm tánh trí não, thì các Ngài chưa hạ mình xuống đặng nâng đỡ tinh thần loài người dường ấy. <BR>Ðức Lão-Tử thấy thiên-hạ không biết nhìn phẩm-vị của mình, không biết chơn-tướng của mình để nơi nào mà định vị cho mình. Trái ngược lại, Ngài sanh ra tại đất Trung-Hoa, biểu tâm-lý nhơn sanh điêu tàn, họ không biết phẩm-giá con người là gì? Ðến đổi tâm-lý loài người buổi ấy cũng xáo trộn, không còn chơn-phẩm của người. Họ không biết tự tôn họ, họ chưa biết phẩm-vị họ, thì họ chưa tin thiên-hạ, tức nhiên là thú-chất vật loại. Nếu không phải có bác-ái từ-bi thức tỉnh nhơn-loại buổi ấy, thì họ chưa biết phẩm-vị tối cao tối trọng của họ, họ không còn làm con vật nữa. Nếu chẳng Bác-Ái Công-Bình chưa hề khi nào lập nên nền Tôn-Giáo như thế đặng. <BR>Ðến ngày nay, nước Tàu còn lưu lại, Ngài chẳng phải nói Á-Ðông mà thôi đến Châu-Âu cũng vậy. Ngài nói các triết-lý Ðạo cao siêu chơn thật, người ta theo không biết bao nhiêu nói về chơn thật thì chúng ta bảo vệ tinh-thần mà thôi. Các Ngài tìm thấy, các Ngài ngó lụn lại, các Ngài thấy tinh-thần mà thôi; dầu luật-pháp Tôn-Giáo cũng do Bác-Ái Công Bình mà lập thành. Những phương-pháp họ tạo ra cho có hình-tướng cốt yếu dìu dắt tinh thần nhơn-loại đi đến mức cao thượng là Bác-Ái Công-Bình; Bác-Ái Công-Bình ấy là Ðạo Nhơn-Luân đó vậy. Nho-Giáo, Ðức Khổng-Phu-Tử lập tại Trung-Hoa vì Ngài thấy nhơn luân buổi nọ điên đão điêu tàn nên mới lập ra Nho-Giáo để bảo vệ Nhơn-Luân. <BR>Cũng vậy nữa, Lão-Tử Ngài thấy nhơn-phẩm suy đồi không còn giá-trị tâm-lý, nhơn sanh buổi ấy mất hẳn giá-trị của nhơn-loại, nên Ngài hạ mình xuống đặng định Luật- Pháp, trụ cái Ðạo Nhơn-Luân làm căn bản; hễ biết trọng mình, biết địa-vị mình tức nhiên Thiên-Ðạo, biết Thiên-Ðạo tức nhiên biết Thiên-Ðiều, biết Thiên-Ðiều tức nhiên biết Ðức Chí-Tôn tạo Ðạo, mình phải giữ Ðạo. Ngài không lẽ lấy danh tánh của Ðức Chí-Tôn làm của tư được. <BR>Ngài nói, đệ nhứt Ðạo tối cao tối trọng, đặng chỉ mặt Luật Bác-Ái và Pháp Công-Chánh. Ðã định cái sống trong Càn-Khôn Vũ-Trụ thì phải định cái sống cho loài người, định cái sống cho toàn-thể chủng-tộc cho toàn mặt địa-cầu nầy. <BR>Luật-Pháp của Ngài nó đã trái hẳn phong-hóa mặt địa-cầu, nói về tinh-thần đạo-đức của Tôn-Giáo nó là mô giới, cho nên ngày giờ nầy cả Vạn-Quốc đều để tâm tìm kiếm luật pháp ấy. <BR>Vì cớ cho nên Ðạo Cao-Ðài Ðức Chí-Tôn có tiên-tri rằng: " Ðạo Cao-Ðài tức nhiên là một cây cờ báo hiệu cho Vạn-Quốc toàn-cầu hay trước là: Thời kỳ Nho-Tông chuyển thế đã đến ". <BR>Ðạo-Ðức của Chúa Jésus-Christ tức nhiên là Công-Giáo, nếu người không có Bác-Ái thì chưa đem xác thịt của mình làm con vật đặng tế Ðức Chí-Tôn. Ngài cầu xin tha thứ tội tình cho nhơn-loại, Người ấy là Người đáng để .g yêu thương. Nếu đem ra làm kiểu mẫu cho nhơn-loại bắt chước thì Tôn-Giáo Gia-Tô đã đoạt được bao nhiêu tinh-thần thương yêu nơi mặt địa-cầu nầy vậy. <BR>Nếu các Ngài còn chối cãi thì tôi nói rằng: " Dầu cho muôn đường ngàn nẽo thì các Ngài cũng phải chọn một, các Ngài chối không chịu dìu-dẫn tâm-lý loài người đi trong con đường tín-ngưỡng và dìu-dắt tinh-thần loài người trong Luật Yêu-Thương và Pháp Công-Chánh, các Ngài chỉ đem mấy bản hồ-sơ ra để trước mắt Tòa Tam-Giáo mà cầu rỗi lấy mình, tôi dám chắc các người không phương thế gì chối tội đặng. Dầu cượng lý bao nhiêu cũng không chối đặng, các người chối tội xin có bằng cớ dĩ nhiên rằng: <BR>Ðạo Cao-Ðài xuất hiện, Ðức Chí-Tôn đến mở Ðạo 24 năm trường, Ngài đến ký một bản " Hòa- Ước Thứ Ba " với Nhơn-Loại, vì bản " Hòa-Ước Thứ Hai " đã bị Nhơn-Loại phản bội; không giữ sự tín-ngưỡng của mình vì cớ cho nên thất Ðạo, nhơn-loại đi trên con đường diệt vong tương-tranh tự-diệt nhau. Vì .g bác-ái từ-bi cho nên Ðức Chí-Tôn Ngài đến, Ngài ký tờ " Hòa-Ước Thứ Ba " nầy nữa, để nơi mặt Luật- Ðiều cho chúng ta. <BR>Các Ðấng Thiêng-Liêng chỉ ngay Ðạo Cao-Ðài mà tín-ngưỡng và từ-bi cho y theo chủ pháp của mình " Dieu et Humanité "; nên Trời và Người về mặt Luật Bác-Ái, về mặt Pháp Công-Bình, ngoài ra dầu Luật-Pháp muôn hình ngàn tướng cũng vẫn trong Luật Bác-Ái và Công-Bình mà thôi. <BR>Hội-Thánh Cao-Ðài cũng vẫn do mặt luật vô-hình tối cao là mặt Luật Bác-Ái và Công-Bình, dẫn họ đến cảnh vô-hình tối cao tối trọng, cũng do Luật-Pháp của Ðạo Cao-Ðài. <BR>Ngoài ra Luật Bác-Ái và Công-Bình tất cả còn lại là phương-pháp mà thôi. <BR>Kỳ tới Bần-Ðạo giảng cái quyền-năng là cái hiệu-nghiệm của Luật Bác-Ái và Công- Bình. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 26 tháng 11 năm Mậu-Tý ( 26-12-1948 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Kỳ trước Bần-Ðạo thuyết cuộc thiệt-chiến tại Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa, về mặt luật các nền Tôn-Giáo để tại thế-gian nầy, có thuyết sơ cái Luật và Pháp của Ðức Chí-Tôn đã dành cho Thánh-Thể của Ngài thi-hành Ðệ-Tam Hòa-Ước của Ngài. <BR>Bần-Ðạo hứa sẽ thuyết-minh cái quyền-năng của Luật Thương-Yêu và Pháp Công- Chánh. Bần-Ðạo đã nói sơ qua cái luật quyền-năng của Ðức Chí-Tôn đã nói buổi nọ. Buổi ấy luật hình của Ðức Chí-Tôn cho nhơn-loại chưa có ký tờ Hòa-Ước, Ðức Chưởng-Ðạo đã có tả sơ qua cho chúng ta hiểu Ðức Chí-Tôn buộc Thánh-Thể của Ngài và toàn nhơn-loại tùng một khuôn Luật Thương-Yêu và Bí-Pháp Công-Chánh. Khi đó Bần-Ðạo hỏi Ngài: Thầy là Thầy, Cha là Cha, cả thảy sao Ngài lại xưng bằng Thầy; thì Ðức Chưởng-Ðạo nói: Cha thì đáng Cha, Thầy thì đáng Thầy. Ðến đây Bần-Ðạo sẽ giảng sơ bài thi: " Luật Thương-Yêu và Quyền Công-Chánh ". <BR>" ................................................... <BR>Gần thiện-lương xa lánh phàm-tâm, <BR>Làm cha nuôi nấng âm thầm; <BR>Làm Thầy lại nhượng phẩm Thần, ngôi Tiên , <BR>............................................................ ". <BR>Tức Ngài cho hiểu Ðệ-Tam Hòa-Ước với Ðức Chí-Tôn, Ngài sẽ buộc nhơn- loại nhứt là Thánh-Thể của Ngài thi hành Luật Thương-Yêu và Quyền Công-Chánh. <BR>Bây giờ Bần-Ðạo thuyết về cái năng- lực của Luật Thương-Yêu và của Quyền Công Chánh. Chúng ta đã thấy hiện- tượng trước mặt chúng ta cả cơ- quan tạo đoan hữu- hình. Chúng ta chẳng cần tìm sâu- xa mà hiểu là do nơi Luật Thương-Yêu mà sản- xuất vật gì, con gì, nó cũng có tình ân- ái của nó; thoảng như nó không có tình- cảm ân- ái của nó, thì nó không sanh-sản con cái được. Con người không có tình thương với nhau, ân-tình với nhau, nên chồng nên vợ. Nếu không như vậy chắc là không có con nối dòng, truyền tử lưu tôn cho loài người đặng. <BR>Từ tạo Thiên lập Ðịa tới giờ, Luật Thương-Yêu dầu vạn-vật cũng thế, người cũng thế. Luật Thương-Yêu muốn đủ cao trọng hơn nữa, cao sang hơn nữa, thì luật ấy định luật nơi Ngọc-Hư-Cung và Tây-Phương Cực-Lạc, tức nhiên Cực-Lạc Thế-Giới. Nếu nói thiệt đủ tinh thần mặt Luật Thương-Yêu ấy, trừ lại cơ-quan Tạo-Ðoan, cả vạn-vật trong Càn-Khôn Vũ- Trụ nầy là Cung Diêu-Trì tức nhiên là Cung Ðức Phật-Mẫu đó vậy. <BR>Nói thật nếu Ðức Chí-Tôn Ngài không có nhứt điểm tình-ái, không phân ra đệ-nhị xác thân; Ngài là bạn, Ngài là cơ hữu-vi Tạo-Ðoan Càn-Khôn Vũ-Trụ đương nhiên bây giờ. Cũng như chúng ta, nếu chúng ta sợ cái cơ-quan Tạo-Ðoan ấy, tức nhiên tạo đời của mình. Nếu bên Nam, bên Nữ sợ vợ, sợ chồng thì đâu có tạo ra đời của mình, phải có tình ái nồng-nàn, nó mới nên chồng vợ. Không phải vợ chồng thương nhau mà thôi, nó còn xô đẩy cao xa hơn nữa. Nếu chúng ta biết lương-tâm nòi giống quốc-gia, chủng-tộc tức nhiên chúng ta phải tạo đời; không phải thương chồng vợ mà thôi, Luật Thương-Yêu ấy nó còn cao xa hơn nữa. <BR>Bỡi vậy, Ðức Khổng Phu-Tử lập Giáo, lập Nho-Tông của Ngài chú trọng nhứt là Ngài lấy nhơn-luân làm căn bản, chặt-chịa mạnh-mẽ chắc-chắn lắm! Vì cớ cho nên Ðạo Nho-Tông của Ngài để lại hơn hai ngàn năm vẫn còn nguyên-lực của nó. Ðương nhiên bây giờ nó còn đủ sức chuyển-thế đặng nó làm căn-bản mạnh-mẽ chắc-chắn. Căn-bản nhơn-luân chỉ sản-xuất nơi tình-ái mà ra, ấy Luật Thương-Yêu Ðức Chí-Tôn buộc phải theo theo mới được ký Hòa-Ước với Ngài, phải thi-hành cái luật ấy. <BR>Tờ Hòa-Ước nầy, ký với Ngài phải cho có hiệu-nghiệm. Ngài buộc ký với Ngài thi-hành theo luật, cho chúng ta khỏi phải bội ước với Ngài, đã hai kỳ ký Hòa-Ước với Ngài, đều hai kỳ bội ước. Nếu chúng ta xét đoán hai kỳ trước, Ngài có buộc luật ấy hay chăng? Sao không có, có chớ! Mà tại Ngài không nói với nhơn-loại, không nói tức không buộc, không buộc thì không làm, đã có định-luật mà không có buộc, không buộc thì không đặng. <BR>Kỳ nầy Ðức Chí-Tôn không nói, mà Ðức Chí-Tôn buộc, lại buộc phải thi-hành quyền Công-Chánh, chúng ta không cần tìm Trời - Ðất chi cả, cơ-quan dưới thế, nếu không có mặt Công-Bình về tâm-lý, không có mực thước Công-Lý tại mặt thế nầy, thì Bần-Ðạo dám chắc rằng: Cả cơ-quan hiển nhiên bây giờ không còn tồn tại được. <BR>Có một điều khuyết-điểm chúng ta ngó thấy; một trường hỗn loạn, tương-tàn tương-sát với nhau. Vì muốn thi hành mặt công-lý, tức nhiên lấy cân Công-Chánh làm mô giới cả cơ quan trị thế. Nhơn-loại loạn lạc, tức nhiên mặt luật Công-Bình chúng ta đã ngó thấy, quả nhiên không thể chối cải cái gì được. Công-Chánh là nơi miệng lưỡi của loài người, tức nhiên vạn-quốc đương dùng bây giờ là một phương-pháp để lường gạt tâm-lý nhơn-loại. <BR>Mặt cân công-bình thiên-hạ gọi là công-lý mà thế-gian nầy chưa có công-lý, mạnh thì công-lý của họ khác, giàu thì công-lý của họ khác, sang thì công-lý của họ khác, vinh hiển thì công-lý của họ khác, nghèo khổ thì công-lý của họ khác. <BR>Cái công-lý của nhơn-loại bây giờ là công-lý giả, vì bỡi công-lý giả ấy cho nên mới có trường hổn loạn, tương-tàn tương-sát với nhau, phải họ đem công-lý về mặt tinh-thần quả quyết đặng cân phân cùng các chủng-tộc nơi mặt địa-cầu nầy; nếu cân công-chánh ấy thiệt tướng của nó, thì thiên-hạ không có tương-tàn tương-sát với nhau, ngày nay máu sông xương núi; họ dùng lời dùng tiền thực hiện công-chánh đặng lòe-loẹt nghĩa lý công chánh của họ. Con người chưa có đoạt đặng công-chánh thật sự vì cớ con người chưa có mặt luật Công-Bình Bác-Ái dưới thế-gian nầy. Bỡi cớ cho nên Ðức Chí-Tôn buộc cả con cái của Ngài nhứt là Thánh-Thể của Ngài thi-hành cho được thiệt tướng. <BR>Bỡi vậy có câu Thánh-Ngôn của Ngài nói: " Ngày giờ nào các con dòm thấy một lẽ bất công nào nơi mặt thế-gian nầy thì ngày giờ ấy chưa thành Ðạo ". <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 8 tháng 12 năm Mậu-Tý ( 6-01-1949 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Hôm nay Bần-Ðạo giảng tiếp cái hạnh-phúc chơn thật của loài người do nơi đâu mà có? Bần-Ðạo đã tả cho cuộc thiệt-chiến nơi Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa. Các Ðấng Chơn-Linh cao siêu về trí-thức tinh-thần thiếu đạo-đức họ phản đối, họ cho rằng : Duy có bậc chơn-linh cao trọng, đủ tinh-thần, đủ quyền-năng, đủ phương-pháp mới ngó ngay " Tứ-Diệu-Ðề " tức nhiên là bốn điều khổ của kiếp sanh đặng lập vị mình. Phần nhiều các chơn-linh khác không thể gì đảm đương quyết thắng " Tứ-Diệu-Ðề " ấy đặng, hơn nữa vì quá khổ họ tìm mảy may hạnh-phúc, họ phải tìm lấy hạnh-phúc đặng giải khổ; duy có phương thế tìm hạnh-phúc trong phương tối khổ, vì cớ mà tạo ra oan-nghiệt tội tình, quả kiếp là do nơi đó. Bần-Ðạo nói vì cớ ấy cho nên rủ nhau tìm coi cái hạnh-phúc chơn thật của kiếp sanh con người do nơi đâu mà có. <BR>Bần-Ðạo cũng luôn dịp để toàn-thể Thánh-Thể của Ngài và toàn cả con cái của Ðức Chí-Tôn lấy trí-thức kiếm hiểu coi nơi Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa các Ðấng Trọn-Lành trả lời với họ thế nào? Bần-Ðạo thuyết đêm nay hơi lâu một chút rán ngồi chờ để tâm mà nghe. <BR>Bao giờ cũng vậy, muốn thuyết cái chơn-lý phải lấy cái Thể Pháp; nhứt là dùng cái Thể-Pháp ngắn-ngủi khó .g lắm, nhứt là phải thúc lại trong thời gian ngắn-ngủi nầy. Vì thấy mỗi khi cúng rồi cả thảy đều mỏi-mệt, nên Bần-Ðạo không muốn để cho Hiền-Hữu, Hiền-Huynh, Hiền-Tỷ, Hiền-Ðệ, Hiền-Muội mỏi-mệt như thế; khó lắm không phải dễ. Thuyết-pháp không phải dễ, dễ chăng là mấy bà lên nói hai ba câu rồi xuống, kết cuộc của mấy bà là vậy thôi; thế nên hôm nay tóm-tắt như vậy thôi, cũng như có vị Giáo-Sư lên đài đứng sợ hãi quá, không phải dễ, vì chưa có ngày giờ tìm-tàng. Mỗi khi Bần-Ðạo thuyết, Bần-Ðạo để riêng một chỗ trống để cho tinh-thần toàn-thể Thánh-Thể con cái của Ðức Chí-Tôn kiếm hiểu châm thêm cho được cao siêu, chúng ta có thể tìm-tàng được. <BR>Bần-Ðạo cố đưa chìa khóa cho cả thảy nắm trong tay, đặng mở ra hầu dìu dắt cả thảy đi cho trọn vẹn trong khối Linh-Ðài của Ðức Chí-Tôn. <BR>Ấy vậy, chúng ta kiếm hiểu cái hạnh-phúc chơn thật của con người, tức nhiên của kiếp sanh do đâu mà có? Bần-Ðạo thường khuyên nhủ, nếu muốn kiếm một sự thật của một chơn-lý hay một triết-lý vô-hình vô-cảnh khó lắm; chúng ta phải thấu đáo cho tận cùng, duy chúng ta tìm-tàng dễ-dàng là chúng ta chỉ tìm nơi cái Linh-Ðài, lấy cái nhỏ mà tìm cái lớn. Thoảng như chúng ta muốn tìm phương-pháp giải quyết cái thống-khổ đương nhiên nơi mặt địa-cầu nầy, họ đương đi trong cảnh vô-hình để họ tìm hạnh-phúc cho nhơn-loại. <BR>Ôi biết bao nhiêu cái mưu chước đặng tìm hạnh-phúc, mà tội nghiệp thay cho nhơn-loại họ cũng tìm, họ đương khao-khát cái hạnh-phúc thương yêu đặng để sống. Ai đề xướng tạo ra hạnh-phúc cho họ thì họ theo, họ chỉ theo Hitler vì họ tưởng Hitler tạo hạnh-phúc cho họ đặng. Như dân Ý họ theo Moussolini họ cũng tưởng Moussolini tạo hạnh-phúc cho họ được mà thôi. <BR>Ðương giờ phút nầy, các chủng-tộc nơi mặt địa-cầu nầy, giờ phút nầy thiên-hạ đương bị lòe-loẹt vì hạnh-phúc ấy làm cho tinh-thần loài người đương hoang mang bất nhứt, cũng vì khao khát hạnh-phúc mà thiên-hạ bị lường gạt tinh-thần. <BR>Chúng ta suy gẫm kiếm hạnh-phúc của loài người do nơi đâu mà có? <BR>Bần-Ðạo để cho cả thảy đều suy gẫm tìm kiếm; Bần-Ðạo nói trắng ra thì chúng ta tự nghĩ mỗi anh em, mỗi người đều tự kiếm lấy mình coi hạnh-phúc mình ở chỗ nào; kiếp sống chúng ta từ thuở lọt .g hạnh-phúc ở đâu, tìm thử coi? Chúng ta không thấy gì hết, chúng ta duy có biết đau khổ mà thôi. Bởi cớ cho nên, Bần-Ðạo khuyên cả toàn-thể nhìn ngay "Tứ-Diệu-Ðề" của Ðức Phật Thích-Ca là đúng, mà sự phản-kháng của các Chơn-linh nơi Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa không cãi qua lẽ đó được. <BR>Chúng ta nên biết kiếm coi sanh của chúng ta là khổ, kiếp sanh của chúng ta từ buổi lọt .g Nam-Nữ cũng vậy, phải tìm coi hạnh-phúc do nơi đâu mà có?! <BR>Bần-Ðạo dùng phép hồi-quang phản-chiếu xem kiếp sống của Bần-Ðạo, chịu thống khổ bao nhiêu và được bao nhiêu hạnh-phúc chơn thật. Bần-Ðạo phải đi từ chỗ nào Bần-Ðạo ngó thấy Bần-Ðạo sanh ra gặp nhà nhân-từ đạo-đức. Ông Thân Bần-Ðạo làm một vị quan của đời Pháp thuộc ( lúc ấy Bần-Ðạo mới có bốn tuổi ); chức tước ấy cũng khá, có dư dả, dư ăn, đủ mặc, nếu ăn hối-lộ có thể làm giàu được. Nhưng Ông Thân của Bần-Ðạo đạo-đức lắm, người dĩ-đức vi-trọng. Ông thường thấy sự bất công thì Ông phản đối ngay, nhứt là trường hợp bị áp-bức nòi giống của đám dân nghèo. Ðem tinh-thần ra cứu đời như thế nên đứng không bền-bỉ, vì vẫn bênh vực những kẻ yếu hèn, kẻ cô đơn; phản đối kịch-liệt với cái oai-quyền đặc-biệt của thiên-hạ. Thiên-hạ ghét những người phản đối với họ, nên họ đuổi Ông; rồi Ông về với Bà Mẹ Bần-Ðạo lo tảo lo tần mua bán để muôi sống. Bần-Ðạo thứ tám còn em thứ chín nữa ở với nhau như bầy con ở trong cái ổ nghèo, ổ rách vậy. Mấy anh mấy chị lớn họ lập nên danh kẻ có chồng, người có vợ; chỉ có một mình Bần-Ðạo ở với Cha-Mẹ mà thôi. Bần-Ðạo là con chót, con áp út phải ở trong gia-đình đó, ngày buổi ấy tưởng mình vô phước; mà ngó lại buổi ấy Bần-Ðạo chưa biết gì hết chỉ có biết thương nhau mà thôi. Thương Cha có công sanh dưỡng và công-chánh, thương mẹ bảo trọng gia-đình lo tảo lo tần nuôi con, thương anh em trong gia-đình duy có biết thương mà lo học; sợ không học Ông, Bà, Cha, Mẹ buồn rầu; nói con không học Cậu, Mợ buồn lắm. Vì thương yêu nên quyết chí học, học là tánh-đức của thiên-nhiên; thương nhiều quá, thương trong gia-đình hơn ai hết, anh em cũng vậy. Hạng nhứt trong nhà bất hòa là điều khổ hơn hết. Anh Chị bất hòa Bần-Ðạo theo năn-nỉ, khóc lóc giải hòa; ngó lại hồi lúc đó đến bây giờ, thì lúc đó hạnh-phúc nhiều hơn hết, chỉ có biết thương yêu mà thôi. <BR>Ðến chừng lập được thân danh ra đứng đợt với đời, kiếp sống từ đó xét lấy mình thì thời buổi ấy, đã tính trong óc - Cha đã chết từ hồi mới lên 12 tuổi chỉ ở với Mẹ; thương Mẹ sợ Mẹ chết nữa không biết ở với ai ?! Sợ quá chừng quá đỗi khi nằm ngủ cũng sợ. <BR>Ở Tây-Ninh nầy người ta thường chôn đám xác ban đêm, khi ngủ nghe họ hò, giựt mình thức dậy mò kiếm Bà Già, Bà Già hay, hỏi con làm gì vậy ?! Con nghe người ta đưa đám xác con sợ Mẹ chết quá. Cũng vì sự thương quá đỗi, chừng được 17 tuổi quyết định ra làm việc để trả hiếu cho Mẹ. <BR>Bần-Ðạo hiện tại ở Tây-Ninh thiên-hạ còn nhớ, buổi ấy không biết gì hết, duy có biết thương Mẹ mà thôi, thêm nữa mấy đứa em gái tới ngày giờ định gả lấy chồng chớ không còn ở chung nữa. Lúc ấy Bần-Ðạo đã thi đậu, nếu ra làm với hãng buôn ăn lương lớn mà sợ không biết nuôi Mẹ được không? Lại bị người anh rễ nói: Em làm việc cho hãng buôn ngoài không có danh-dự gì hết, nghe lời nên xin sở nhà nước. Làm việc mỗi tháng lương 70, 80 đồng là nhiều lắm. Ăn xài hơn ai hết mà cũng dư một đôi chục bạc để nuôi Mẹ; đến chừng lương còn hai chục đồng một tháng chừng đó thiếu nợ, lại còn thêm một bà vợ nữa, công việc bối-rối xãy ra không biết bao nhiêu, tới chừng đó không còn lo cho Mẹ được nữa; còn lo gì nữa được! Lúc đó khổ về thể-xác mà tinh-thần cũng khổ nữa, không biết buổi nào quên được. Mà trong gia-đình khi đó tạo hạnh-phúc được chưa? Chưa tạo hạnh-phúc được thì bà Mẹ đã chết. <BR>Năm Bần-Ðạo được 22 tuổi, đau đớn biết bao nhiêu, chỉ có biết một điều là lo lập thân danh đặng nuôi Mẹ, lập đặng thân danh để bảo trọng anh em. Ðến chừng thành danh rồi khổ đáo để. Cha, Mẹ đã khuất hết, dầu thương bao nhiêu cũng không còn, lại bị ác nữa là vợ con gia-đình sanh đẻ mãi; đâu có lo ngoài được nữa, khởi thống-khổ tâm hồn. Tới chừng cao sang sung-sướng ngó lụn lại không còn thấy Cha, Mẹ vì Cha, Mẹ đã chết hết. Hai Ðấng ấy đã chết hết thôi mình đeo theo anh em, em chết nữa, lần lượt bao nhiêu người thân-ái đều chết hết; bao nhiêu cái thương nồng-nàn chỉ để nơi người Anh Rễ, thương hơn anh ruột nữa. Có một người em gái thứ chín, đó là người bạn thân mến trong kiếp sanh của Bần-Ðạo mà đã qui liễu rồi. Tới chừng ấy tâm hồn ngơ-ngẫn, xác thịt bơ thờ; đi ra ngoài đồng ngó ngọn cỏ, con chim nó cũng nhắc; nghe tiếng hót của mấy em cấy lúa, nghe tiếng hò của người chèo ghe cũng nhắc tới nỗi đau thương. Từ ngày ấy, không biết buổi nào được vui, chỉ muốn tu, muốn tìm cảnh tu, cho đến từng tuổi nầy đáo để tâm hồn quá lẽ! <BR>Nhờ Ðức Chí-Tôn đem cây đuốc Huệ-Quang chiếu diệu tâm hồn nầy đặng gỡ mối đau khổ. Vì cớ cho nên Bần-Ðạo theo, càng theo cái lý-tưởng càng để tâm hồn theo Ngài, rồi Ngài gieo tình thương yêu nồng-nàn hơn muôn triệu lần của gia-đình nữa. <BR>Hễ biết tu thì biết Ðạo, hễ biết Ðạo rồi thì biết dìu-dắt anh em chị em tình yêu thương nồng-nàn đáo để, thương hình-trạng của thiên-hạ muôn ngàn đau khổ. <BR>Bần-Ðạo đã sống bao nhiêu năm khổ chỉ biết chung chịu điều thống khổ với nhau; mấy anh lớn, mấy chị lớn lần lượt họ đi về chầu Ðức Chí-Tôn hết, chỉ để một mình Bần- Ðạo quằn-quại gánh vác hai vai; khổ anh khổ em mà các bạn còn bơ-thờ chẳng biết đạo hạnh là gì hết; nỗi lo nghiệp Ðạo, nỗi lo dạy-dỗ mấy em, nỗi lo cho đám con trẻ, mà mấy kẻ không có tay giúp đỡ vì Ðạo, binh vực cho Ðạo, mà tình-trạng thể tánh còn thay đổi. <BR>Trái lại Bần-Ðạo đem thân mình vô cửa Ðạo đặng thoát ly thống-khổ cho tâm hồn, mà nó lại còn tăng thêm cái thống-khổ nữa. Hỏi cái thống-khổ của Bần-Ðạo nơi đâu mà sản xuất, trong cảnh khổ ấy Bần-Ðạo cũng có thể tìm hạnh-phúc đặng mà sống, nếu không có hạnh-phúc thì Bần-Ðạo đã chết rồi, chết rồi thuở thiên-hạ cường quyền áp-bức đồ lưu nơi hải-ngoại; chết hồi buổi Ðạo nguy biến suy vong, nếu không có hạnh-phúc tinh-thần an-ủi thì đâu có sống đến ngày nay. <BR>Có chớ, có hạnh-phúc an-ủi được tâm hồn của Bần-Ðạo là khối thương yêu của Bần- Ðạo, thương yêu con cái của Ðức Chí-Tôn, của triệu tâm hồn ấy là hạnh-phúc chân thật. <BR>Bần-Ðạo không kiếm mà thể xác đặng mạnh-mẽ, năng-lực đó nó làm cho Bần-Ðạo sống, sống đặng quyết thắng cả cái thống-khổ là do hạnh-phúc thương yêu ấy. Bần-Ðạo thương yêu chân thật con cái của Ngài, rồi Bần-Ðạo thấy cả thảy con cái của Ngài thương yêu Bần-Ðạo lại một cách chân thành. Hỏi trong buổi chưa thương họ còn có kẻ ganh hiềm, ghét ngỏ, vì tinh-thần ganh tị của họ; nhờ sự thương yêu chơn thật của toàn thể con cái Ðức Chí-Tôn đem chứng cớ ra công-lý, làm cho toàn cả thiên-hạ ngó thấy khối thương yêu công-bình Thiêng Liêng hiện-tượng ra đặng làm chứng cho Bần-Ðạo. Vì thương yêu nên mới tạo hạnh-phúc, vì thương yêu nên mới tạo ra tổ-nghiệp. Ngày giờ nầy các hạnh-phúc thiệt tướng là bởi khối yêu thương vô tận đối với con cái của Ðức Chí-Tôn, tức nhiên là trong Ðạo-Ðức đó vậy. Hạnh-phúc nó làm cho Bần-Ðạo sống một cách mạnh mẽ, sống một cách oai quyền; cả thảy đoán xét lại, khi chúng ta tạo dựng được một cái đại-nghiệp hay gầy dựng một công-nghiệp nào mà đặng hưỡng đặc-ân của nó, thì công-nghiệp ấy vẫn còn giá-trị. <BR>Còn chúng ta có thể tạo công-nghiệp cũng không phải là một thời gian, một thời gian không thể gì đặng. Nếu cả triệu con người tin tưởng đặng, dầu công-nghiệp ấy phải đem mạng sống của mình đặng ký thác cho nó đi nữa cũng phải làm. <BR>Giá-trị gì một mạng sanh, đem đổi hạnh-phúc cho cả triệu người mà sao không đổi, cái hạnh-phúc chơn thật. <BR>Bần-Ðạo cho hay nếu Ðạo Cao-Ðài sẽ hưởng được cái hạnh-phúc vô ngàn của Ðức Chí-Tôn ban bố ngày nay đã thiệt-tướng vì vinh-hạnh đó, Bần-Ðạo đã lập được đại công đối với toàn cả con cái của Ðức Chí-Tôn, Bần-Ðạo đã lập được là nhờ cái quyền-năng vô đối của hạnh-phúc ấy. <BR>Kỳ tới Bần-Ðạo sẽ giảng thêm năng-lực thương yêu và hạnh-phúc của loài người. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 15 tháng 12 năm Mậu-Tý [13-01-1949] <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Kỳ thuyết-pháp trước Bần-Ðạo đã để một dấu hỏi, Ðạo Cao-Ðài có thể đem hạnh phúc cho nhơn-loại, tạo hòa-bình làm cho đại-đồng thiên-hạ đặng chăng? <BR>Ðã để dấu hỏi tức nhiên phải trả-lời. Chúng ta chẳng nên chỉ biết tin nơi Ðức Chí-Tôn mà thôi, mà phải biết Ngài đến tạo nền Tôn-Giáo cốt yếu là đến ký tờ Hòa-Ước với nhơn sanh, tạo hạnh-phúc cho nhơn-sanh và làm cho thiên-hạ hưởng đặng thái-bình nơi mặt địa cầu 68 nầy, tức nhiên chúng ta dám quả-quyết và để đức tin chắc-chắn rằng: thế nào cũng thành tựu, nhứt là có lời quyết đoán của Anh Cả Thiêng-Liêng của chúng ta là Ðức Lý-Giáo-Tông đã nói: <BR>"Ðức tin một khối tượng nên hình, <BR>Ðã hiệp Vạn-Linh với Chí-Linh " <BR>Nghĩa là Ðạo Cao-Ðài đã thành, nhưng từ-từ đi lên cho đến cái địa cảnh vô đối của nó. Ta choán biết Chí-Tôn đến ký Hòa-Ước dưới thế gian nầy, chúng ta ngó thấy Hòa-Ước của nhơn-sanh nhứt là các liệt-cường ký với nhau khoản nầy, khoản nọ, khoản kia đủ thứ; ký không biết mấy khoản. <BR>Với Ðức Chí-Tôn chỉ có hai khoản mà thôi: <BR>1- Luật thương-yêu: Ngài định-luật cho chúng ta là thương-yêu; không phải chỉ thương yêu nhơn-loại mà thôi, mà phải thương-yêu cả toàn Vạn-Linh nữa. <BR>2- Quyền công-chánh: Ngài chỉ định là quyền công-chánh từ thử, ta chưa ngó thấy Hòa-Ước nào mà đơn sơ như thế, mà nó oai quyền làm sao! Không thể gì thực hiện đặng, dầu cho tận-thế loài người cũng không khi nào thực-hiện ra đặng! <BR>Chúng ta đã hiểu và tin rằng thế nào nó cũng thành, nhưng thời gian ta không biết định đoạt, ta chỉ lương-tri tức là lấy trí-tri để hiểu chơn-tướng của Ðạo Cao-Ðài, làm thế nào đem hạnh-phúc cho nhơn-loại hưởng được và tạo hòa-bình cho thiên-hạ cả Ðại-Ðồng Thế- Giới. <BR>Chúng ta duy lấy trí-tri tìm hiểu thôi, chúng ta thấy cái quyền-năng của Luật Thương- Yêu thế nào? Tấn tuồng hiển nhiên hiện từ khi có loài người đến giờ, nếu không có sức mạnh-mẽ vô biên của Luật Thương-Yêu ấy thì Ðức Phật Thích-Ca chưa có lập giáo thành tướng được. <BR>Khi Ngài đến Ream luyện pháp tuyệt-thực có bốn người theo Ngài, bốn người không phải theo Ngài làm môn-đệ mà theo coi Phật có đoạt Pháp đặng chăng?! Ðến chừng Ngài từ trên đãnh núi tuột xuống, Ngài ăn uống lại. Bốn người ấy đợi Ngài ở chân núi thấy như vậy cho rằng Ngài đã qui phàm rồi, không có đoạt Pháp chi hết nên cả bốn người bỏ đi. Tới chừng Ngài đi thuyết-giáo, Ngài tìm bốn người ấy, bốn người ấy biết Ngài chơn thật mới theo, trong bốn người, chỉ có hai người là trọng yếu hơn hết, nhưng rồi đến cuối cùng chỉ còn có một người đoạt đặng Phật-Giáo mà thôi. <BR>Ðạo Tiên, Lão-Tử có một người môn đệ và một đứa ở là Từ-Giáp biết Ðạo của Ngài, duy có ông Doãn-Hỷ theo Ðức Lão-Tử đoạt phép truyền giáo mà Ðạo Tiên còn tồn tại đến ngày nay. <BR>Ðạo Khổng-Phu-Tử tuy vân, nó có Tam-Thập Lục-Thánh, Thất-Thập Nhị-Hiền, Tam Thiên Ðồ-Ðệ mà cả thảy Ðức Khổng-Phu-Tử chưa chắc người nào đoạt đặng. Duy có một người mà thôi là Thầy Sâm; bắng cớ là buổi chung qui Ngài kêu Sâm nói: " Ngộ Ðạo Nhứt Nhi Quán Chi ", Ðạo ta chỉ có một người biết mà thôi. <BR>Ðức Chúa Jésus Christ có người môn-đệ mà thôi, bỡi Ông Pièrre chối Ðạo ba lần khi ăn năn khóc lóc với Bà Maria mà xưng tội mình. <BR>Mahomet có một người môn-đệ phụ nữ mà Ðạo Hồi đã thành vậy. Chúng ta suy đoán chỉ có thương yêu, duy có một người thương, hoặc nữa người thương mà các vị Giáo-Chủ đã lập thành Tôn-Giáo tại mặt thế nầy. <BR>Chúng ta xét lại thấy Ðạo Cao-Ðài còn hạnh-phúc hơn các nền Tôn-Giáo khác, nếu nhận quả quyết thì có ba người, mà nếu có ba người tức nhiên nhiều hơn thiên-hạ rồi. <BR>Cái thiệt-tướng của nền Tôn-Giáo, Ðức Chí-Tôn hiện-tượng do quyền-năng vô đối của Ngài mà đoạt được, trong đó các vị thừa mạng lịnh của Ngài đã vẽ nên hình, nắn nên tướng của nó. Bần-Ðạo kiếu lỗi cùng con cái của Ngài; không phải tự-kiêu hay là tự-đắc chính tay Bần-Ðạo có một phần khá lắm; vì cớ Bần-Ðạo rủ chúng ta dùng phép hồi-quang phản-chiếu đặng định tướng diện của mình, cốt yếu là một phần-tử trong nền Tôn-Giáo. Hễ mình coi chơn-tướng của mình, rồi tổng-số chơn-tướng đó làm chơn-tướng của Ðạo, Bần-Ðạo thấy Ðạo Cao-Ðài nên hình đặng tức là thành tướng thương yêu vô tận vô biên. Nó nên hình có nét đẹp thiên-nhiên là nhờ vẽ với cây viết thương yêu mà viết nét Thiêng- Liêng cho Thánh-Thể của Ngài để theo nét thương yêu ấy đặng tạo nên hình-trạng hình tướng một khối thương yêu. Ta không có mơ vọng và không có lường gạt tâm-lý nhơn- sanh, trước mặt mỗi người đều thấy, hỏi do quyền năng nào tạo thành quyền-lực ngày nay. <BR>Quyền Ðạo ngày nay do Luật Thương-Yêu mà thành tướng vậy, mà nếu do Luật Thương Yêu thành tướng thì không có quyền-năng nào tàn phá nó đặng; nó có sợ chăng là sợ luật thù hận. May thay cả lực-lượng thù hận cũng không xung đột được, bỡi có bàn tay Thiêng-Liêng gạt thù hận ra khỏi rồi. <BR>Nó nên hình bỡi sự thương yêu, trưởng thành trong sự thương yêu, bỡi hình chất của thương yêu hễ càng ngày càng lớn lên càng tráng kiện, nó sẽ làm chúa cả thù hận không hề xâm lấn nó đặng. <BR>Nó quả quyết Bần-Ðạo đã đánh tan thù hận ra, khi các đảng phái dùng quyền-lực đặng chiếm ngôi vị của Ðức Chí-Tôn để tại thế-gian nầy. <BR>Bần-Ðạo đã can đảm dùng quyền của Bần-Ðạo đánh ngã hết đặng bảo trọng hình tướng Thiêng-Liêng của Ðạo. Bần-Ðạo lỗ vốn cũng nhiều, Bần-Ðạo gánh lấy cả thù hận ấy đặng bảo tồn hình-thể của Ðức Chí-Tôn cho trọn thương yêu. <BR>Bần-Ðạo dùng can đảm gánh cả thù hận của thiên-hạ mà bảo tồn khối thương yêu vô đối của Ðức Chí-Tôn không cho hoen ố, nhơ bợn. Tại sao mà Bần-Ðạo dám thí mình gánh vác thù hận đặng bảo trọng nó? Bỡi biết nó là Chúa của hình ảnh, của quyền trị thế tương lai, nó là Thầy của thiên- hạ đặng trị thế. Nếu không trọn vẹn nó lưu lại kiểu dở thô bỉ nhơ nhớp thì không thể vì làm Thầy thiên- hạ đặng. <BR>Các chi phái hồi đó dùng cường-quyền mà đoạt- vị. Bần-Ðạo là Hộ-Pháp nắm giữ chơn truyền của Ðức Chí-Tôn trong tay đây, mà để cho nó đoạt ngôi soán vị như các đời vua chúa từ trước lưu lại đối với nền chơn-giáo của Ðức Chí-Tôn sao? <BR>May thay! Các quyền ấy không xung đột được với Thánh-Thể của Ðức Chí-Tôn, nó đã bại trận. Bỡi Thánh-Thể của Ngài có người cầm Luật-Pháp oai-nghiêm tức là cầm cây huệ kiếm trong tay đặng gìn-giữ nền Chơn-Giáo nên hình được; nó nên hình được tức nhiên nó tạo cho thiên-hạ được; nó tạo oai-quyền của nó thành tướng đặng, thì tạo quyền cho nhơn sanh tại mặt địa-cầu nầy về tương-lai đặng. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 18 tháng 12 năm Mậu-Tý ( 16-01-1949 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Hôm nào đến nay chúng ta lưu luyến nơi Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa, chúng ta đã có thấy nhiều bài hay ho về tinh-thần của chúng ta; có lẽ chúng ta ở mãi, nhưng chúng ta phải dục-tấn nữa, tấn bộ trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. <BR>Chúng ta đình lại, rủ các bạn đến đây rất dễ, ngày giờ chúng ta ở Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa tức nhiên gần nơi Diêu-Trì-Cung là nơi nhao rún của chúng ta, chúng ta chẳng phải dễ gì mà đi đặng. Các bạn nên nhớ rằng: Chúng ta là người hành khách, có một điều là muốn đi tới Cung ấy, dám chắc mình ngưng bước rất dễ; ci thật có hạnh-phúc Bà Mẹ của Bần-Ðạo đã qui liễu khi trước đặng nhập vô hình thể Thiêng-Liêng, Bà Mẹ sanh chúng ta tình yêu ái nồng-nàn làm sao! <BR>Chúng ta ngó thấy lúc mới sơ khởi, chúng ta còn vật-loại; biến thân lên cho đến Nhơn- Phẩm, Thiên-Thần, chúng ta đã có hạnh-phúc đứng đến địa-vị như nhau. Ðệ-Nhị xác thân chúng ta sanh xuống làm người ở trong Ðệ-Tam Âm-Quang thì thấy cái liên khổ, trong khuôn-khổ nơi Cung Diêu-Trì thế nào? <BR>Bần-Ðạo giảng điều trọng yếu hơn hết, mỗi căn tu của chúng ta đây, chúng ta ngó thấy Bà Mẹ sanh của chúng ta chịu nguyên vẹn nơi Cung ấy. Ðại-nghiệp nơi Thiêng- Liêng chúng ta đã đào tạo, Bà Mẹ sanh của chúngào tạo, Bà Mẹ sanh của chúngcủa nó đều đem cất trong một căn nhà; sự thương yêu trọng-hệ vô cùng. Mỗi vật chơi của con đều để cho có thứ-tự, đến khi con lớn khôn rồi, đem ra làm dấu tích sơ sanh của nó, Bà Mẹ tại mặt thế nầy như vậy, huống chi Bà Mẹ Thiêng-Liêng đã để muôn ngàn triệu kiếp sanh, chúng ta đã đoạt được thế nào mà không lưu-luyến nó đặng; mỗi việc gì, mỗi hành-vi gì, nơi Cung ấy nó giục nhớ cho chúng ta những điều di-tích lại là mỗi cảm-tình vô hạn. <BR>Ngoài ra còn một điều trọng-hệ hơn hết, là nơi Cung của chúng ta hội-hiệp mỗi thân tộc Thiêng-Liêng của chúng ta đều hiểu biết cái hạnh-phúc. <BR>Các bạn nên suy nghĩ lại, khi chúng ta lên Cung ấy chúng ta tạm nghỉ nơi Cung ấy; chúng ta nghĩ lại nơi thế-gian nầy, gia-đình dầu đông-đảo, bất quá sống một trăm tuổi mà thôi; dám chắc bao nhiêu năm đi nữa cũng phải về, huống chi là các thân-tộc nơi Cung ấy đang chờ ta, đang trông ngóng buổi qui-hồi của chúng ta; họ muốn chúng ta trở về không uổng kiếp sanh, cái thâm-tình thường lệ là cái chi? Là cái tình của chúng ta yêu ái từ buổi xa nhau, nó khổ não lương-tâm, đau đớn về tinh-thần vô cùng. Cần nhứt chúng ta phải biết chúng ta là một hành-khách đó vậy, nơi đây hay là nơi kia, cả Càn-Khôn Vũ-Trụ của hình-thể biết bao nhiêu địa-giới. <BR>Giờ nầy chúng ta sống nơi quả địa-cầu 68 nầy, là cái nhà trọng-hệ yêu-ái nhứt của chúng ta, tưởng chắc ai cũng sợ chết lắm; sợ chết rồi lìa khỏi quả địa-cầu 68 nầy, bị cái sợ chết mà sa đọa. Nếu họ hiểu biết cái chết của họ, thì họ không có bị cái khổ hải như vậy. Bần-Ðạo nói quả quyết rằng: Trong Càn-Khôn Vũ-trụ nầy, cái địa-cầu 68 nầy là hạng chót, hạng khổ não nhứt; kiếp sanh nơi mặt quả địa-cầu 68 nầy, không phải đáng cho chúng ta lưu-luyến; mặt địa-cầu nầy khổ não lắm, khổ não hơn hết! <BR>Chúng ta ngó thấy những cảnh tượng nơi mặt thế nầy, là chúng ta nhìn thấy những kẽ bộ-hành đi xa xứ-sở; thân-tộc họ ra bến tàu đưa đi mà người đi cũng khóc, kẻ ở cũng khóc, khóc mà đi, khóc sao không ở nhà, người nhà khóc sao để cho người ta đi, nếu khóc thì đừng đi. <BR>Bỡi bộ-hành nơi cửa Thiêng-Liêng ............ ...........................-nghiệp của Ðức Chí-Tôn,chưa có chơn-linh nào biết cái đại-nghiệp vô biên, đại-nghiệp ấy chưa có ai thấu đáo cho tận cùng . <BR>Các bạn cứ đi theo tôi đặng bước vô cửa Thiêng-Liêng. Có hai điều tối trọng tối yếu của chúng ta là nơi Ngọc-Hư-Cung và Cực-Lạc Thế-Giái, ngày giờ đó Bần-Ðạo sẽ dắt các bạn đến Cung Diêu-Trì. Bần-Ðạo cũng cần nên chỉ rõ Ðức Phật-Mẫu đến tại mặt thế gian nầy đã tượng-trưng bên Ấn-Ðộ mà Phật-Giáo nơi Ấn-Ðộ gọi Ngài là Civa Phật, là cái hình ở trên Bát-Quái-Ðài chúng ta để trên nóc đó, thấy có " Tinh-Nhũ " nơi ngực của Ngài đó. <BR>Hồi buổi Chí-Tôn phân định, phân tánh của Ngài, lấy Khí tức nhiên là Ngài dùng cái " Linh-Pháp của Ngài biến tướng ra Phật-Mẫu ". Phật-Mẫu thuộc về Âm, Chí-Tôn thuộc về Dương; Âm-Dương hiệp lại mới biến hóa Càn-Khôn Vũ-Trụ, sanh ra vạn-vật. Ðức Civa Phật, Ấn-Ðộ làm một cái hình phân nữa giống đàn bà, còn cái tướng thì đàn ông . Bởi hồi đó con người chưa phân rõ chắc-chắn Nam-Nữ ( Âm-Dương ). Ðức Civa Phật trong huyết-khí tức nhiên là huyết, còn chơn-thần đào tạo chơn-thần là Ðức Chí-Tôn. Ðức Chí-Tôn là Phật, Ðức Phật-Mẫu là Pháp; Pháp mới sanh ra vạn-vật Càn-Khôn Vũ-Trụ, vạn vật ấy là do nơi tinh mà ra, tức là Tăng. <BR>Thần tức nhiên là Ðức Chí-Tôn, Thần phân định khí, khí mới sanh ra tinh. Phật là Chí Tôn, Pháp là Civa tức Phật-Mẫu, Tăng là vật-loại trên Càn-Khôn Vũ-Trụ nầy. <BR>Ấy vậy, Ðạo-Phật thờ Phật-Mẫu chớ không phải không biết, dầu không thờ mà Ðức Phật-Mẫu vẫn ngồi từ tạo-thiên lập-địa tới giờ, tức nhiên là Ðấng tạo ra Vạn-Linh đó vậy. <BR>Phật-Mẫu là gì mà không biết? Có con mắt mà không biết Phật-Mẫu là gì? Kỳ tới Bần-Ðạo sẽ dẫn vô Ngọc-Hư-Cung coi Cung ấy là Cung gì cho biết. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 12 tháng 01 năm Kỷ-Sửu [ 09-02-1949 ] <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðêm nay chúng ta rủ nhau dục-tấn trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. <BR>Chúng ta đã làm người, mà hễ làm người thì đồng giong ruổi trên con đường Ðạo của Ðức Chí-Tôn đã đến truyền-giáo nơi mặt thế-gian nầy, chính ta đem lại điều bí-yếu hơn hết là cái Chơn-Linh cao siêu Ðạo-Giáo của Ðức Ngài. <BR>Khi trước chúng ta đến quan-sát các cơ-quan chính-trị của Càn-Khôn Vũ-trụ. Nơi Ngọc-Hư-Cung chúng ta cũng nên hiểu mình là gì cái đã, giờ mình đương làm gì, đừng để có cơ-quan bất ngờ như chúng ta đã gặp một trận thiệt-chiến nơi Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa. <BR>Con người, Bần-Ðạo đã thuyết-minh cái triết-lý ấy có hai phần đặc-biệt : <BR>1- Chơn-Linh tức nhiên là tinh-thần huyền-bí do Ðức Chí-Tôn xuất hiện . <BR>2- Phần về hình, tức nhiên là xác thân do Ðức Phật-Mẫu đào tạo; một phần hữu-hình, một phần vô-hình; phần vô-hình ấy chí-linh chí-thiện. <BR>Phần hữu-hình nó vẫn là một cơ-quan riêng, phần chí-linh ấy nó vẫn tăng tiến lên mãi cho tới các Vị Thần, Thánh, Tiên, Phật. <BR>Xác thịt của chúng ta từ trước, các Ðạo-Giáo đã tỉ con người chẳng khác như một Vị Thiên-Thần cỡi một con vật. <BR>Các nhà Triết-Lý từ thượng-cổ đến giờ họ để ra không biết bao nhiêu thí-dụ về Ðạo-Giáo, cơ bí-mật Thiêng-Liêng như Ðạo-Giáo bên Pháp: " La Belle et la Peine " là Nàng Tiên và con Thú. <BR>Các Ðạo-Giáo nơi nào cũng vậy, đều phân biệt ra hai lý hiển nhiên. Tỷ như bên Á-Ðông Phật-Giáo của chúng ta đã ngó thấy Ðức Văn-Thù Bồ-Tát cỡi con Bạch-Tượng, Ðức Từ-Hàng Bồ-Tát tức là Ðức Quan-Âm Bồ-Tát cỡi con Kim- Mao-Hẩu, Ðức Ðịa-Tạng- Vương Bồ-Tát cỡi con Ðề-Thính, như Bát-Tiên kỵ thú vân vân. Tỷ dụ về phần hồn, phần xác của loài người đó vậy. Nói rõ hơn nữa chẳng khác nào như cơ-quan Tạo-Ðoan nơi mặt thế nầy, chúng ta ngó thấy hiển nhiên là như cơ-quan vợ chồng, chúng ta ngó thấy chẳng hề khi nào một người mà lập đặng hay làm đặng phải đồng-tâm đồng-trí với nhau mới đặng, nhứt là hai cái tâm hồn nó có đặc-biệt với nhau. Tuy vẫn liên-quan mật thiết với nhau mặc dầu, hai tâm hồn chẳng buổi nào đồng thinh đồng âm-chất với nhau cả. <BR>Luật Tạo-Ðoạn cốt yếu buộc loài người, phải để ý cho lắm thì mình tự tìm lấy mình, vì Luật Thiêng-Liêng ấy buộc mình phải đi kiếm cái sống; đến tuổi cập-kê rồi mà không định đôi gã lứa, thì dường như thiếu cái sống, con người thiếu cái sống là thiếu vợ chồng đó vậy. <BR>Luật Tạo-Ðoan đã buộc mình tự xử với nhau , người Nam với người Nữ tự xử với nhau làm sao cho điều-hòa thân ái, làm sao cho Luật Tạo-Ðoan ấy được quân-bình nhau không chênh không lệch, đặng chi? Ðặng cho biết trong thân-thể của chúng ta. <BR>Thiên-Thần và Con Vật tức nhiên họ có thể hòa với nhau, họ có phương thế; hai phương thế ấy hiệp với nhau đồng sống với nhau, đồng tăng tiến lên tới đồng phẩm-vị nguyên chất Thiêng-Liêng của họ, tức nhiên Nguyên-Linh của họ vậy. <BR>Cả thảy khuôn luật ấy để cho chúng ta đặt trong tinh-thần một câu hỏi: Con vật với người có đồng-luật với nhau chăng? Không, con vật nó có luật riêng của con vật, con người có luật riêng của con người. <BR>Ấy vậy trong thân-thể của chúng ta, vật hình của chúng ta nó có khuôn-luật của vật hình, còn về phần Thiêng-Liêng nó có Luật Thiêng-Liêng. Hai khuôn-luật ấy nó không có tráo-trộn với nhau đặng; chúng ta ngó thấy hiển nhiên trước mặt, con người của chúng ta không đồng phẩm, không đồng tánh, không đồng chất. <BR>Phương sống con vật không đồng với chúng ta, chúng ta không thể gì đem cơm đưa cho con ngựa mà nó ăn, chúng ta cũng không thể gì ăn cỏ được; chúng ta không thể gì bò xuống bốn cẳng mà chạy cả ngàn dặm đặng. <BR>Còn con ngựa không thể gì ngồi đồng bàn như chúng ta đặng, một triết-lý nào mà thiên hạ đã vấn nạn về tinh-thần thì con vật với con người không thể gì đồng phẩm vậy. <BR>Con vật tức nhiên xác thịt chúng ta đang mang đây, còn Ngươn-Linh tức nhiên là Linh- Hồn, hai cái không thể gì đồng với nhau hiệp với nhau đặng. <BR>Hai mặt luật ấy vẫn đặc-biệt với nhau không thể gì hiệp một. Nhưng điều mà thiên-hạ đã tỷ-thí nói rằng; Ta đoạt Ðạo đặng " Bạch Nhựt Chi Thăng " biến hóa vô cùng Mỵ-Thuật và Mỵ-Pháp không có, không có đâu, nếu có thì Ðức Tam-Tạng khi đi thỉnh kinh rồi không bỏ xác trôi giữa giòng sông! <BR>Sống hay chăng? Ðoạt đặng cả cơ-quan bí-mật Thiêng-Liêng thì chẳng sống, chúng ta không phải xác thịt mà đoạt đặng, nó là con vật; nó phải tùng theo con vật, nó phải tùng theo luật hữu-sanh hữu-loại của nó. <BR>Ðoạt chăng nơi cửa Thiêng-Liêng Hằng-Sống tức nhiên là Ðệ-Nhị xác thân của chúng ta, lời tục ở ngoài gọi là Vía của chúng ta đó vậy. <BR>Ấy vậy, nơi cửa Ngọc-Hư-Cung là nơi cầm quyền chính-trị của Càn-Khôn Vũ-Trụ thì các phần hồn của mặt luật nơi Càn-Khôn Vũ-Trụ về phần hồn nó không đồng với mặt luật nơi thế-gian nầy. Hai mặt luật, hai nền chính-trị khác nhau đặc-biệt, chúng ta không thể gì tưởng-tượng hiệp một với cái kia; cho nên có nhiều cơ-quan trị Càn-Khôn Vũ-Trụ khác hẳn với cơ-quan trị nơi thế-gian nầy, dầu rằng nó có tương-liên mật-thiết hai nền chính-trị, mà nó không tương-hiệp cùng nhau đặng. Không có lấy hình-luật trị thế gian nầy đem trị phần hồn được, vì không giống nhau. <BR>Chúng ta phải biết chúng ta đi tìm phần gì đây? Ði tìm cơ-quan nào làm cho chúng ta đoạt đặng ngôi-vị vô-hình kia về phần Ngươn-Linh của chúng ta,đoạt phẩm-vị tối cao tối trọng là Phật-Vị. Chúng ta làm phương thế nào đoạt cho đặng Thánh-Ðức của Ðức Chí-Tôn là Chúa. Chính Ngài là một Vị Phật, một Vị đã sản xuất ra Càn-Khôn Vũ-Trụ, sản sanh các Vị Phật nơi Càn-Khôn Vũ-Trụ, chúng ta làm phương nào mà chúng ta đoạt-vị đặng cũng như Ngài vậy. <BR>Chẳng khác nào như cơ-quan hữu-hình đứa con bao giờ cũng muốn làm, quyết làm sao cho giống tính chất của Ông Cha; Cha làm được cái gì thì con cũng cố làm cho được cái nấy; tánh đức thiên-nhiên ấy không gì lạ hết. Các Chơn-Linh của loài người bất kỳ một cá nhân nào, Bần-Ðạo đã thuyết-minh dầu cho họ phàm bao nhiêu thây kệ, họ chỉ muốn làm Trời thôi; dầu cho họ hèn-hạ ra phàm-tục thế nào, mà nơi miệng họ bao giờ họ cũng muốn làm Trời, vì tinh-thần họ ngưỡng-vọng đoạt phẩm-vị ấy trong Càn-Khôn Vũ-Trụ, chúng ta thấy dục-thúc thế nào, dục-thúc bỏ con vật đặng tạo ra phẩm-vị Phật. <BR>Bởi triết-lý trước mắt chúng ta không thể gì chối cải được, chúng ta không thể gì lấy hèn-hạ mà sống được; hèn-hạ là con vật, hèn-hạ là con thú, tức nhiên là xác thịt của chúng ta đó vậy. Nó giỏi ở với chúng ta trong thời-gian mạnh-mẽ, rồi tới chừng bạc nhược tiều-tụy chúng ta phải bỏ cho nó chết. <BR>Còn con ngựa chúng ta cỡi nó là trong lúc nó còn tráng kiện, một ngày nào đó nó có thể giong ruổi được Thiên-Lý; tới chừng nó yếu tha già thảy bị hủy bỏ, thì nó phải chết, không lẽ ta coi con vật hơn ta; thì chúng ta không thể coi xác-phàm nầy, con vật nầy hơn Ngươn-Linh ta. Không khi nào chúng ta lại coi con vật. ( Tức là xác thân ta ) hơn Ngươn-Linh của chúng ta đặng. <BR>Vì lẽ ấy mà các nhà trí-thức từ thượng-cổ đến giờ người rất cần-cù tìm-tàng, nạo cả trí óc kiếm nguyên do cái sống của mình, đối với Càn-Khôn Vũ-Trụ coi toàn cả trong ấy có gì trọng-hệ mà phải tìm. Chúng ta ngó thấy tìm-tàng một điều là tại sao? Ngươn-Linh của họ phải ở trong một con vật, về tâm-linh đến tánh-linh họ có đặc-biệt; bằng chẳng vậy thì họ toàn là con vật bạc nhược, không bao giờ họ thắng nổi tức nhiên họ phải tìm nguyên do nào mà sản-xuất. <BR>Vì cớ mà chúng ta thấy chẳng bao giờ loài người dám bỏ Ðạo của mình; họ là con vật, nếu họ bỏ Ðạo tức nhiên họ là con thú mà thôi, họ không bao giờ dám bỏ cái Ðạo của họ. Họ muốn tìm-tàng thế nào, làm phương nào đem tâm-đức của họ lập giá-trị của họ, lập giá-trị cho cái sống của họ. <BR>Ấy vậy kỳ nầy Bần-Ðạo đã mở màn bí-mật ra cho chúng ta thấy, coi chúng ta phải làm cái gì?! Rồi kỳ tới Bần-Ðạo sẽ dắt cả thảy tới Ngọc-Hư-Cung đặng quan-sát cái chính-trị của Càn-Khôn Vũ-Trụ cho tường-tận. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 18 tháng 01 năm Kỷ Sửu [ 15-02-1949 ] <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Trước khi Bần-Ðạo dắt cả thảy con cái Ðức Chí-Tôn tấn bước trên con đường Thiêng- Liêng Hằng-Sống, nhứt là vào Cung Ngọc-Hư; có một điều trọng-yếu nếu không thuyết minh ra, trước khi vào nơi ấy chúng ta sẽ có nhiều khuyết-điểm. Toàn-thể con cái của Ðức Chí-Tôn không có quyền đoán triết-lý cao siêu trọng-yếu tấn-triển của phần hồn, nhứt là phương-pháp đoạt-vị của mình. <BR>Còn một thuyết trọng-yếu nơi mặt thế nầy làm cho các Ðẳng Chơn-Hồn quả kiếp biết bao nhiêu thống khổ, nhứt là dục thúc chiến-đấu tấn triển từ thử đến giờ đã gây biết bao nhiêu tội tình. <BR>Văn-Minh! Hôm nay Bần-Ðạo thuyết hai chữ Văn-Minh của thời-đại nầy, Văn-Minh là gì? Lấy theo chơn-tự Việt-Ngữ tức nhiên Nho-Tông của chúng ta: <BR>Văn nghĩa là những lời lẽ, hoặc là văn-hóa hay văn-chương; những lời-lẽ mà chúng ta đã đoạt được của người khác, hay của mình tự đặt ra. Minh nghĩa là minh-bạch rõ-ràng, sáng-suốt; lời lẽ minh-bạch rõ-ràng đã giúp cho chúng ta đoạt đặng những phương-pháp để mà định quyết tương-lai, hay là giữ tồn tại sự tấn triển trong kiếp sống của mình; hoặc là chúng ta dùng phương-pháp về văn tự, để lưu truyền ngôn-ngữ của chúng ta, đặng định một sự tấn triển của phương sống, hay phương-pháp sống của xả-hội. Chúng ta đã định, chúng ta đã đoạt được tức nhiên sự tiến-hóa tồn tại bảo thủ với một phương-pháp văn-chương; đủ lẽ hay là giải-nghĩa bao quát của chữ Văn-Minh là Civilization. <BR>Chúng ta nên hiểu có ba nghĩa Civilization, có thể tưởng rằng: <BR>1- Là tổng-số của sự tiến-triển về tâm-lý tức nhiên về chính-trị, về khuôn khổ,về hình thức của sự sinh-hoạt con người đã đoạt đặng; và lấy trí óc bảo thủ cho nó tấn triển thêm, tấn triển cho mỹ-mãn hơn nữa. <BR>2- Tổng-hợp các sự tấn triển của xã-hội, của một quốc-gia mà họ đạt đặng; họ muốn bảo thủ tồn tại nhưng họ bị tư-tưởng mới mẻ hay là những điều mới mẻ do phương tiện của sự sanh-hoạt mới mẻ sản-xuất giục thúc họ; dường như muốn khám phá những cơ nghiệp của họ, đào tạo về văn-hóa của họ về phương diện hạnh-phúc cho họ. Tư-tưởng mới mẻ ấy có thể bỏ ra, nếu cả đại-nghiệp của họ được họ tìm phương bảo thủ cho còn tồn tại. <BR>3- Phương-pháp của tinh-thần quyết thắng vật-chất, tức nhiên là những phương-pháp mà chúng ta không thể đè nén cả tinh-thần về thể-chất của hình thú ta. Với cái trí óc ta vẫn biết Thiêng-Liêng do Thiên-Tánh, đặng người xứng đáng làm người, không hạ mình xuống tánh chất con thú. <BR>Với ba ý nghĩa ấy, nghĩa lý nào chắc? Nếu nói ba thuyết ấy chắc cả thảy ba, thì chúng ta nên nhìn nhận nghĩa lý sau chót hết là chánh đáng, tại sao? Mà không thể tưởng tượng rằng: Giúp cho loài người đến địa-điểm có thể tưởng là hạnh-phúc được. Con người bây giờ có thể bay giữa không trung như con chim kia là máy bay, có thể lặn xuống biển được là nhờ máy móc, có thể không ở mặt đất mà lại ở trên mây; trên không khí Thiêng- Liêng nó không cần đi mà nó có thể chạy trên mặt đất được, nó không cần bay mà nó có thể ở giữa lưng trời được nhưng chưa phải đó là hạnh-phúc; đó chỉ là theo cái văn-minh mà thiên hạ tưởng-tượng, có thể đào tạo hạnh-phúc cho nhơn-loại đặng, không phải theo o bế hay an ủi hoặc bợ đỡ đặng mảnh thi hài đầy-đủ sung-sướng hạnh-phúc; hay nó giúp cho mảnh thi hài nầy tưởng-tượng mình không còn một lực-lượng nào đối phó với mình, tưởng hạnh-phúc thật sự. Nhưng chưa phải là thật hạnh-phúc của họ vậy, hạnh-phúc thiệt không phải là phần xác, hạnh-phúc thiệt của con người là ở nơi phần hồn. <BR>Chúng ta đã ngó thấy biết bao nhiêu vị Vương-Ðế đã tạo giang-san sự nghiệp, từ thượng-cổ đến giờ ai không tưởng đến: " Tứ Hải Vi Thiên Hạ Chi Giao ", lấy hạnh-phúc của một Ðấng làm Chúa cả các dân-tộc khác mà so sánh dám chắc nếu chúng ta dở lịch- sử ra coi thì chúng ta để dấu hỏi mơ-hồ họ chưa có thể chắc hạnh-phúc được. <BR>Trái lại chúng ta thấy một tấn tuồng : " Hễ càng cao danh-vọng lại càng dày gian-nan " Nếu họ không thỏa-mãn về tâm hồn thì đó không phải là hạnh-phúc. Dầu sang trọng sung sướng cách nào cũng chưa gọi là hạnh-phúc được, không phải tâm hồn thỏa-mãn thì không phải là hạnh-phúc thật. Con người bao giờ cũng vậy, đi tìm hạnh-phúc chứ không phải đi tìm ăn, tìm sống. Nhờ sống cho họ sang cả vinh-hiển phủ-phê thỏa-mãn; ấy là về phần xác của họ mà thôi. Dám chắc chúng ta đoạt được dầu hạnh-phúc ấy hiện hữu chúng ta thấy một vật vi hậu. Con người bao giờ cũng vậy, thân-thể của họ sung sướng bao nhiêu đi nữa chỉ hai ba ngày đầu thôi; còn thú-vị đến năm ba ngày sau họ nhảm-nhí. Hễ họ đoạt được hạnh-phúc về phần xác, dầu cho họ đoạt được đến địa-vị bực nào đi nữa cũng không thỏa-mãn; cái hạnh-phúc không phải do nơi xác thịt nầy mà sung sướng hay vinh-hiển. <BR>Ấy vậy văn-minh tạo hạnh-phúc cho loài người về phần xác thân là đời, chẳng khác nào như ngọn cỏ đầu sương, bất quá là lòe con mắt thiên-hạ mà thôi, chớ chưa thỏa-mãn. Họ tạo dựng không phải tồn-tại, không phải vinh-hiển. <BR>Cái thuyết của văn-minh là cái phương-pháp giúp cho con người biết duy-chủ con vật của mình, mà điều-độ sự sống còn tồn-tại nơi mặt thế nầy. Sống tạm tại mặt thế nầy làm cho họ thỏa-mãn đặng điều-độ mảnh thi-hài hay thể-chất nầy thôi, duy có tinh-thần đạo đức mới đặng. <BR>Một lần nữa, giải thật nghĩa hai chữ Văn-Minh : Văn là quyền hạn, Minh là sáng-sủa đạo-đức; nếu Văn-Minh mà thiệt-tướng được là thực-hiện một nền Tôn-Giáo cao siêu tại mặt thế-gian nầy mới thiệt hạnh-phúc. Về phương-pháp Ðạo-Ðức mới thiệt hạnh-phúc. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 26 tháng 01 năm Kỷ-Sửu [ 23-02-1949 ] <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>] Ðêm nay Bần-Ðạo giảng tiếp dục-tấn trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. Từ hôm nào tới nay đình-đãi đã lâu có nhiều điều thúc-dục Bần-Ðạo phải thuyết, thuyết cho gấp, thuyết đặng cho biết; bỡi gì thấy họ cuốn gói trở về nhiều lắm, Nam-Nữ cũng vậy, cần đi cho hiểu cho quen đường về của họ. <BR>Chúng ta dục-tấn từ Diêu-Trì-Cung đến Ngọc-Hư-Cung, tức nhiên là Cung trị Càn-Khôn Vũ-Trụ đó vậy. Cung trị thế không cần nói, chúng ta cũng choán biết rằng: Chúng ta đến một Cung rất trọng yếu, chính nơi ấy là nơi cầm quyền điều khiển Càn-Khôn Vũ-Trụ. <BR>Chắc mỗi người đều tưởng-tượng, nếu cầm quyền điều khiển Càn-Khôn Vũ-Trụ thì phải là một trường Quan-Lại náo nhiệt lắm, vậy chắc ai nấy điều tưởng-tượng phải có một trường Quan-Lại như tại mặt thế nầy. <BR>Chúng ta tỷ-thí một chánh-phủ, mà nơi nào đã lấy làm Kinh-Ðô để cầm quyền trị một quốc-gia, thì Kinh-Ðô ấy bao giờ cũng náo nhiệt, Bần-Ðạo xin nói hẳn rằng: không có, không phải như sự tưởng-tượng của chúng ta vậy đâu. <BR>Bần-Ðạo xin nhắc và giảng từ bước, đặng cho con cái của Ðức Chí-Tôn dể hiểu. Bần-Ðạo ngó thấy chỉ thuật lại xin cả thảy Nam-Nữ nhứt là mấy vị cao niên, kỷ trưởng, mấy vị Chức-Sắc Thiên-Phong phải để ý lắm mà chớ. <BR>Bần-Ðạo sẽ thuyết cảnh tượng ấy, cả thảy đều thấy hiện-tượng trước mặt. <BR>Có một điều là từ giã Cung Diêu-Trì dục-tấn tới nữa Bần-Ðạo thú thật khó dụ họ đi lắm, phần nhiều về nơi cảnh ấy họ hưởng được một hạnh-phúc vô đối, nhứt là các đẳng Chơn-Hồn đã chịu thảm khổ một kiếp sanh, về cảnh ấy hưởng được hạnh-phúc vô biên vô đối. Gần Bà Mẹ yêu ái vô-lượng vô biên biểu họ từ giả Bà Mẹ ấy mà đi thì không phải dễ; nhưng có một điều trọng-yếu hơn hết, lời tục-ngữ người ta thường có nói: " Ði cho biết đó biết đây, ở nhà với Mẹ biết ngày nào khôn". Phải dục-tấn tới, thấy chán chường trước mắt mình, con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống, đi mãi không ngừng; chúng ta đi, đi miết tới nữa để học hỏi thêm nữa. <BR>Ngày giờ nào, thời buổi nào, chúng ta có thể cầm nơi tay một quyền-năng vô tận như Ðức Chí-Tôn, đặng tạo ra một Càn-Khôn Vũ-Trụ khác làm đại-nghiệp cho mình . Vì vậy nên con đường dục-tấn không có ngừng, không có giới hạn, vô lượng vô biên vô cùng tận; cũng như Càn-Khôn Vũ-Trụ chúng ta thấy trước mặt chúng ta đó vậy. <BR>Nếu chúng ta ngó thấy Cây Phướng Diêu-Trì-Cung trước mặt chúng ta, chúng ta muốn tìm Cung Ngọc-Hư thì chúng ta xây qua bên mặt; chúng ta ngó ngay Ngọc-Hư-Cung, bên trái là Diêu-Trì-Cung đó vậy. <BR>Chúng ta đi hoài chẳng phải chúng ta dục-tấn như buổi trước, bởi cảnh giới khác thường huyền-bí lạ lùng; chúng ta thấy muôn điều trước mặt chúng ta điều do Chơn-Thần xuất hiện, Vạn-pháp thành hình không có điều gì chúng ta tưởng đến mà không có trước mặt. Cảnh tượng ấy nên hình nên tướng với một cách huyền-bí vô biên vô tận, chúng ta không thể gì tưởng được. <BR>Tỷ như con đường dục-tấn ấy chúng ta muốn có một việc lạ lùng là nếu chúng ta muốn đi đến cho mau thì chúng ta đi như chớp nhoáng, muốn gì đặng nấy; tưởng thì nó hiện hình liền. Ấy là một địa-giới vô tận vô biên không khi nào lấy trí khôn con người mà tưởng-tượng được. Ôi còn khi bước theo con đường dục-tấn thì chúng ta không thể tả bằng ngòi viết đặng, bởi cảnh trí khoái-lạc vô biên. <BR>Chúng ta hưởng hạnh-phúc nơi Cung Diêu-Trì một cách khoái lạc; hạnh-phúc mà chúng ta hưởng được tưởng là hết rồi, nhưng chúng ta dục-tấn tới chừng nào độ khoái-lạc ấy cứ đến với chúng ta mãi-mãi. Ði tới nữa, đi tới mãi; đi tới một mức khoái lạc hạnh-phúc về tinh-thần, vô tận vô biên, hưởng hoài không khi nào hết. <BR>Khoảng đường mà chúng ta đi không có côi cúc, đi theo đường chúng ta gặp biết bao nhiêu người thân ái, bạn tác mừng rỡ không biết bao nhiêu. <BR>Nếu chúng ta thấy cảnh tượng của người nào lìa quê hương đi xa xứ, khi về gặp người chí chân của mình thì sự mừng rỡ của họ thế nào, chẳng cần tả ra cả thảy đều biết. Tưởng-tượng coi chúng ta gặp những người trên con đường dục-tấn toàn là những người bạn thân yêu, tình nồng-nàn ấy không biết bao nhiêu. Muôn kiếp mới tại được khối tình ái ấy, mỗi người chúng ta đều thấy trong thân-tộc của chúng ta, họ hiện-tượng không biết mấy muôn mấy ngàn kiếp; chung chịu, chung đứng, chung đi với nhau trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống ; hạnh-phúc vô cùng, không thể gì tả ra bằng ngôn-ngữ đặng. <BR>Bần-Ðạo dám bảo-kê rằng: " Nơi cảnh ấy chưa có buổi nào huyên náo hay có tiếng nào buồn ". Không có buồn, không có biết đau thảm; chúng ta đi miết tới, vui mà đi; đến trước mặt chúng ta thoạt nhiên có một thế-giái vô cùng tận, đẹp-đẽ lầu đài nguy-nga chớn chở; chúng ta tưởng-tượng rất huyền-diệu. Lầu đài ấy chúng ta ngó thấy một màu với nhau vì chỉ có một vật tạo thành mà thôi, vật đó dường như pha lê vậy; như kiếng, ngà ngà đục đục, màu thì trong, hào-quang chiếu diệu; một cảnh Trời hào-quang chiếu diệu ra muôn đạo, vì tướng của nó tạo thành hình của nó. <BR>Vì vậy mà các Trang đoạt Ðạo khi xưa đi về tới cảnh đó là nơi Ngọc-Hư-Cung, một địa giới huyền-bí làm sao! Không thể gì minh-tả ra đặng, huyền-bí về tinh-thần của chúng ta, vì nó do tinh-thần của chúng ta biến tượng, ta thấy hình-trạng nó vuông vức, chúng ta tưởng-tượng mà ra đó vậy. Chúng ta tưởng-tượng hình-trạng thế nào thì nó ra thế ấy. Nếu vị kiến-trúc-sư nào hay vị kỹ-sư nào ngó thấy nó, đều muốn bỏ nghề hết, bởi không thể gì làm được. Tôi sợ e cho họ ngó rồi chẳng phải bỏ nghề mà thôi, họ còn ngơ-ngơ, ngẩn ngẩn như điên mà chớ, bởi đã hao tâm mà làm không đặng. <BR>Chúng ta đến nơi ấy chúng ta thấy thi-hài của mình biến-tướng y như hình-ảnh của khuôn-khổ trong địa-giới, hình chúng ta biến một màu một sắc, hễ nó biến theo được mới nhập cảnh ấy được, nếu biến theo không được, thì chúng ta bị đuổi ra, ấy là Pháp-Thân của chúng ta nó phải nhập cảnh giới ấy, nên câu kinh: " Rấp nhập cảnh Thiêng-Liêng Hằng-Sống là vậy đó ". Khi vô đặng rồi tưởng đâu thiên-hạ náo nhiệt trùng-trùng điệp điệp; lạ thường lắm, không có đâu. Chúng ta chỉ thấy Tông-Ðường Thiêng-Liêng của chúng ta đang tiếp đón mứng rỡ. Ô! Nơi hội-hiệp các người thân-nhân của chúng ta, từ buổi chúng ta đoạt đặng địa-vị Tiểu-Hồi, lên tới phẩm Ðại-Hồi. Từ trong địa-vị Ðại-Hồi ấy, mà chuyển-kiếp đoạt đến địa-vị Thần,Thánh,Tiên, Phật cả ngàn muôn triệu kiếp sanh. <BR>Các bạn, các Tông-Ðường, các Gia-Tộc chúng ta, chúng ta thấy muôn-muôn trùng-trùng điệp-điệp không có định số được. Khi họ đến mừng, họ dẫn chúng ta đến một Cung họ dặn rằng: Nơi đây không được nói tiếng, chỉ tưởng mà thôi, hễ tưởng là như nói vậy. Tỷ dụ như: tôi tưởng tôi muốn gặp anh tôi, thì tức nhiên cái tưởng ấy thành tiếng nói, mà lại có người anh đứng trước mặt liền; Cung ấy không có dùng lời nói, duy có tưởng mà thế cho ngôn-ngữ. Người ta dặn đừng tưởng Thần, Thánh, Tiên, Phật; Bởi các Ðấng ấy ở cảnh đó không có. Sở dĩ mà có là tại mặt địa-cầu 68 nầy đặt ra, chớ nơi Ngọc-Hư-Cung không có; những danh-từ Thần, Thánh, Tiên, Phật chỉ dùng nơi trái địa-cầu 68 nầy mà thôi. <BR>Chúng ta biết rằng: Ðẳng-vị Thiêng-Liêng của các Chơn-Hồn không có phẩm-trật, chúng ta thiết tưởng nên có ngôi-vị nhưng lại không , chỉ có địa-vị tại mặt địa-cầu 68 nầy mà thôi. Chúng ta thấy nhơn-loại nơi mặt địa-cầu nầy, tinh-thần mỗi cá-nhân đều khác, hai ngàn bảy trăm triệu (2700 triệu) chơn-linh nơi mặt quả địa-cầu nầy, thì hai ngàn bảy trăm triệu người không đồng tánh chất, không đồng chơn-thần với nhau; cho nên không khi nào có hai người giống nhau, chưa có một chơn-thần nào giống nhau, thì cái thiên-vị kia nó không định giá được. Mỗi người đều có một phẩm-vị đặc-biệt của mình, mỗi kiếp sanh đều tấn, khi tấn tới có một sở định địa-vị của mình; mỗi một bước là một đẳng-cấp, đẳng-cấp định giai-cấp của mình, giai-cấp không phải giống như nhau như ở thế-gian nầy. Bởi địa-vị không giống nhau, phẩm-vị chỗ nào thì đứng chỗ nấy, không ai xô đuổi không ai giành-giựt được; từ chối gì cũng không được, bởi không có danh-từ, mà danh-từ dường như đã để sẵn bởi có địa-vị sẵn, nên Ðức Chí-Tôn mới nói: " Ðại-nghiệp của mỗi đứa Thầy có sắm sẵn cho đó ". <BR>Bây giờ nói về tánh-chất tôn-ti của mình, hằng-phẩm của mình đã không có, biết lấy chi mà định lấy nó, lấy gia-tộc của mình? <BR>Bần-Ðạo ngó thấy gia-tộc của các Ðấng có mặt tại thế-gian nầy, thế-giới nghiệt oan của chúng ta, tức nhiên có năm quả địa-cầu có nhơn-loại ở, tức nhiên có tên của kẻ đoạt Ðạo là: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Ngoài ra nữa chúng ta ngó thấy đại gia-đình của Ðức Phật Thích-Ca, đại gia-đình của Ðức Lão-Tử, đại gia-đình của Ðức Khổng-Phu-Tử, đại gia đình của Mahomet, đại gia-đình của Jésus-christ; đại gia-đình vinh-hiển hơn hết là đại gia-đình của Quan-Âm-Bồ-Tát, tức nhiên là Từ-Hàng-Bồ-Tát vinh-hiển hơn hết là gia-đình ấy. <BR>Ấy vậy gia-đình nào thì có phần trong gia-đình ấy, xây chuyển họ có tương-thân tương ái với nhau một cách mật-thiết như một chơn-linh Kim-Thanh-Quan xuống thế nầy có lẽ đầu-kiếp trong gia-đình của Từ-Hàng-Bồ-Tát, hay là của Khổng-Phu-Tử, hay là của Mahomet, hay là của Phật Thích-Ca cho nên các chơn-linh ấy họ đã liên-hệ mật thiết; vì lẽ ấy cho nên Càn-Khôn Vũ-Trụ có tên mình, dầu mà chúng ta muốn biết số quả địa-cầu thì chúng ta không thể gì biết được, chỉ có năm trái địa-cầu của chúng ta ở thì chúng ta biết mà thôi; chúng ta không biết cho hết. Còn ba ngàn (3000) thế-giái kia với mười một (11) thế giái ở sau, giữa mấy quả địa-cầu kia chúng ta không thể gì đoán được. Có nhiều khi thấy các Ðấng lâm-phàm hỏi ra dường như tinh-thần của chúng ta họ biết hết; cũng như có nhiều người bên Tây, bên Pháp mà họ biết nơi xứ Việt-Nam vậy. Nói dường như họ nói trên cung trăng, nhưng thật ra họ thấu-đáo cả chơn-tướng nơi mặt địa-cầu nầy; họ biết huyền-linh của họ, họ biết tài phép vô-biên của họ. Nói về kiếp-sống của chúng ta không phải hành-hạ nó, nhưng phải tập nó hành nó. Nếu khi về được rồi thân-nhân của chúng ta dắt chúng ta đến một Cung có một quyển sách Thiên-Thơ để trước mặt ta, dỡ ra xem thấy tên mình và kiếp sanh của mình đã làm gì thì trong quyển Thiên-Thơ ấy nó hiện-tượng ra hết; chúng ta tự xử chúng ta, mình làm tòa để xử mình, hoặc mình phải đầu kiếp hay là đoạt đến địa-vị nào, mình đứng đến mức nào, thì cũng do mình định-đoạt lấy. <BR>Vị Chưởng-Quản nơi Cung ấy theo tiếng phàm của chúng ta đặt tên là Nam-Tào Bắc-Ðẩu. Nơi Nam-Tào Bắc-Ðẩu không có ai trị hết, chính ta trị ta; không có ai định kiếp cho ta; chính ta định kiếp cho ta; chưa có ai phân tội phước cho ta, chính ta định tội phước cho ta. Mạng căn kiếp số ta ta định, không có một hình-luật nào buộc được chúng ta, chúng ta có quyền tự-do, quyền sở-hữu định mạng căn cho ta vậy. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 30 tháng 01 năm Kỷ Sửu [ 27-02-1949 ] <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Bần-Ðạo hôm nay giảng tiếp dục-tấn của chúng ta trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. <BR>Khi trước Bần-Ðạo đã dắt cả toàn-thể con cái của Ðức Chí-Tôn vào Ngọc-Hư-Cung, Bần-Ðạo đã cho họ ngó thấy trong Cung ấy để ghi chép cả quả kiếp của loài người. <BR>Bần-Ðạo hôm nay giảng thêm cho rành bởi gì cả cơ-quan chính-trị của Càn-Khôn Vũ-Trụ là vĩ-đại lắm. <BR>Chúng ta tưởng-tượng lại coi Ba Ngàn Thế-Giới, Tứ-Ðại Bộ-Châu, Thất-Thập Nhị-Ðịa; tưởng-tượng lụn lại coi, bảy mươi hai quả địa-cầu ở trước hơn hết, cảnh đọa Ngươn-Linh của chúng ta; mười hai thế-giới, trong 12 thế-giới của bảy mươi hai quả địa-cầu; quả địa cầu nhỏ chót hơn hết của thế-giới đương nhiên chúng ta xuống đấy là thế-giới nghiệt oan, có 5 quả địa-cầu có nhơn-loại ở. <BR>Chúng ta đây thuộc về quả địa-cầu 68, chúng ta thử nghĩ nhơn-loại nơi mặt địa-cầu nầy, hơn hai ngàn bảy trăm triệu nhơn-sanh; chúng ta thử nghĩ quả địa-cầu nầy, có gần một trăm mấy chục lần lớn hơn quả địa-cầu 69, như vậy chúng ta tưởng-tượng xem có bao nhiêu nhơn-loại ở trên mặt Càn-Khôn Vũ-Trụ vĩ-đại nầy? Nếu chúng ta tưởng-tượng nền chính-trị Càn-Khôn Vũ-Trụ, kể sanh mạng mỗi người không sót, chẳng phải dễ. Chúng ta nghĩ lại coi, họ lấy quyền-năng nào mà cầm quyền chính-trị vĩ-đại ấy đặng? Chúng ta nên tìm hiểu với huyền-vi bí-mật ấy ở đâu? Chúng ta nên kiếm coi ở chổ nào? Cơ-quan trị thế phải thế nào? Sửa chữa nó lại cho nó phù hợp với cơ-quan chính-trị của Càn-Khôn Vũ-Trụ, chừng ấy thiên-hạ mới được thái-bình; tinh-thần thế nào, hình-thể cũng vậy không chi lạ. Cả nhơn-loại chưa đoạt-pháp, chưa cầm được huyền-vi bí-mật, cho nên nhơn-loại còn loạn-lạc, có lẽ vì cớ ấy! Chúng ta đã ngó thấy cái án kia chúng ta không thể chối; cái hình-phạt dành cho chúng ta, chúng ta không thể tránh đặng. <BR>Cầm quyền rồi thì không có cái vì quá đáng, bởi tại làm sao? Tại cơ-quan của người ta nắm Bí-Pháp của người ta; quyền-năng vô-lượng vô-biên, nắm giữ cả Càn-Khôn Vũ-Trụ, cái án, cái tội vô hình chính nó đã có nơi pháp-thân của loài người, tức nhiên nó ở trong tay của Chơn-Thần của chúng ta ghi chép. Nếu chúng ta muốn chối tội thì chối sao đặng, chính Chơn-Thần ta định cho ta. Các tội-tình đều đưa ra trước mặt, từ Tiểu-Hồi tức nhiên là giác-hồn, sanh tử biết bao nhiêu kiếp sanh mới đoạt đến Ðại-Hồi. Cả cái sinh-hoạt, cả cái liên quan, cả cái căn bản, cả cái quả kiếp bất kỳ cái gì thì trong quyển Vô-Tự-Kinh đều có ghi ghép. Chính ta định cho ta mà chối sao được, dầu muốn chối cũng không chối đặng; chính Chơn-Thần ta định-án cho ta chớ không phải ai định-án cho ta, sợ hay chăng là điều đó vậy! <BR>Ông tòa ở thế-gian nầy khi định-án còn có Trạng-Sư để bào chữa, còn nơi đó không có Trạng-Sư để bào chữa cho ta; chính ta định-án cho ta, cái bí-mật vô-đối cầm quyền cả Càn-Khôn Vũ-Trụ là như vậy. Người ta để cho mình làm tòa xử lấy mình thì còn ai binh cho mình nữa. Không thế gì chối cãi tội, cãi án của mình đặng, vì chính mình định cho mình, nếu cãi đặng là qua Chơn-Thần sao?! Không chối cãi gì được hết cả! <BR>Ấy vậy trong các chơn-hồn có chia ra hai phần, hai hạng: <BR>1- Hạng vì quả kiếp, đến trả tội cho mình; chúng ta nên đặt tên cho các đẳng Linh-Hồn ấy là: kẻ tội nhơn đến để trả tội. <BR>2- Hạng nữa là hạng du-học, đến để lập-vị cho mình. <BR>Chúng ta ngó thấy một tấn tuồng quan lại, chúng ta nghĩ lấy làm ngộ-nghĩnh, nếu chúng ta chịu tội tình một mình ta, thì không lấy làm đau-đớn gì mấy. Ngặt một nỗi, phép huyền-vi vô-đối của Càn-Khôn Vũ-Trụ, buộc cả Tông-Ðường, Tổ-Tông từ trước phải chịu cho ta, làm chứng cho ta, có đau-đớn chăng là vậy đó. <BR>Một linh-hồn chịu quả kiếp nơi cảnh trần lúc trở về Ngọc-Hư-Cung, thì cả thảy Tông- Ðường họ đều có mặt tại Ngọc-Hư-Cung để đón tiếp, quan-sát coi con đường mình đã đi qua, quả kiếp đã đi qua, quả kiếp có điều chi sửa đổi hay chăng? Có làm chi tội tình nữa hay chăng? Thay vì quả kiếp mình đi trong con đường Chí-Thiện, đoạt được Bí-Pháp Chí- Linh. Còn một vài chơn-linh đi ngược lụn lại thú hình gây thêm tội ác, mình thấy vì mình mà cả Tông-Ðường đều chịu tội nên đau-đớn vô cùng. <BR>Chúng ta phải biết các Ðấng nhập vào Ngọc-Hư-Cung, tức nhiên các Ðẳng Linh-Hồn ấy đã đoạt kiếp được; có những kẽ đến thế nhập vào pháp-thân mà họ đã tạo căn quả, thì cả Tông-Ðường họ khổ não lắm. <BR>Bần-Ðạo nói Tông-Ðường Thiêng-Liêng thường ở tại Ngọc-Hư-Cung, cao trọng hơn hết là Tông-Ðường của Quan-Âm Bồ-Tát tức nhiên Từ-Hàng Bồ-Tát, Tông-Ðường cao trọng thứ hai là Tông-Ðường của Ðịa-Tạng-Vương-Bồ-Tát, Tông-Ðường thứ ba là Ðức Di-Lạc, ba Tông-Ðường cao trọng hơn hết; còn nhiều Tông-Ðường khác nữa. Mỗi người đều có Tông-Ðường đặng ngồi ở đây là chờ ta. <BR>Cả thảy đều do nơi quả kiếp mà đài xuống thế-gian để trả quả kiếp, trả hình-phạt; một trường thảm não nếu chúng ta gây thêm tội ác, thay vì đi trong con đường chí-thiện đặng lập thiên-vị cho mình. <BR>Còn một hạng gọi là hạng du-học, đến để lập-vị mình; hạng nầy không sao hết, bỡi Tông-Ðường họ nhứt định cho họ đi học. <BR>Chúng ta ngó thấy con của một người thượng-lưu kia cho con đi học; học để khôn, học cho hay, học cho giỏi; nếu thi được giỏi thì mừng lắm, nếu học dỡ thì cũng vậy. Chúng ta thấy đứa con đi học bên Pháp, không có học, đến cuối tháng bên Pháp gởi Total de note về thấy điểm sức học của con dỡ, nó dỡ về Moral, về Géographie, về Lecon de chose thì cười, bất quá nói thằng biếng học vậy thôi. Viết thơ biểu nó ráng học thêm mấy Matière đó nữa, chưa khá mấy, chỉ hạng bình thường. Các bạn ấy họ đến giữ Ðạo của họ lắm, mật thiết không có đê hèn; họ không muốn đến, mà nếu họ đến thì cao sang lắm, chẳng hề khi nào họ hạ mình xuống làm điều nhơ-nhớp. <BR>Chúng ta ngó thấy Càn-Khôn Vũ-Trụ, nắm quyền-lực làm cho chúng ta sợ hơn hết là làm cho Tông-Ðường ta phải chịu khổ, trước cái thương của Tông-Ðường ta, ấy là cái hình phạt vĩ đại ở cảnh Thiêng-Liêng; đến khi mãn kiếp trở về đoạt được cái thương hay là cái khổ của Tông-Ðường thì mình đau khổ vô cùng. Hình phạt ấy vĩ-đại lắm nên các Chơn- Hồn đều sợ-sệt hơn hết. <BR>Tại sao Ðức Chí-Tôn đến, Ngài trụ cả con cái của Ðức Ngài đặng lập Thánh-Thể hữu hình nầy, tại sao vậy? Bỡi vì hễ tạo được mặt luật hữu-vi nầy thì cả thảy con cái của Ðức Chí-Tôn đoạt-pháp đặng. Một ngày kia đoạt-vị trên cảnh Thiêng-Liêng Hằng-Sống đặng, chưa có hạnh-phúc nào dưới thế-gian nầy bằng hạnh-phúc trên cảnh Thiêng-Liêng. Chúng ta hưởng được hạnh-phúc thiệt hay chăng là do nơi đó. <BR>Thánh-Thể Ðức Chí-Tôn là gì? Là một quyền quản-trị cả luật yêu-ái của Ðức Chí-Tôn làm một khối, khối ấy dành để trong tâm não của Ngài. Mỗi phần-tử luân-hồi là mỗi phần tử của Ðức Chí-Tôn gieo trong cả hình-luật thương yêu ấy trong tâm não tinh-thần của mỗi người. <BR>Chúng ta thấy Ðức Chí-Tôn đã tạo Thánh-Thể của Ngài với một cái tình yêu ái, Ngài nói: " Các con đã hưởng được cái quyền yêu ái vô tận, các con nên lấy tình yêu ái truyền cho các em con từ thế-kỷ nầy qua thế-kỷ khác ". <BR>Một hình-phạt đương nhiên nơi cửa đọa nầy chúng ta sợ hơn hết là hình-phạt trục-xuất. Trục-xuất là gì? Là đuổi ra khỏi cái đại gia-đình, Ðại Tông-Ðường của Ðức Chí-Tôn đến đào tạo cho chúng ta. Một hình-luật tại mặt thế nầy đặng cho chúng ta không ra khỏi các Tông-Ðường ấy cốt yếu là vậy; sợ hay chăng là cái đó, án trục-xuất là vậy đó. <BR>Người nào bị trục-xuất là bị đại gia-đình mình trừ bỏ, mà từ bỏ rồi thì thân mình là con vật không phải tìm hạnh-phúc riêng một mình được, vì hình-luật nó biểu nó, phải già rồi nó phải chết, nó không còn sống. <BR>Cái quyền của Hội-Thánh trục-xuất chẳng khác nào bị đuổi ra khỏi Ðại Tông-Ðường của Ðức Chí-Tôn đến tạo dựng bị đuổi ở dưới nầy ở trên kia cũng vậy, đuổi phần xác thì phần hồn cũng bị đuổi vậy. <BR>Ngày mình không còn ở trong Ðại Tông-Ðường của Ðức Chí-Tôn là ngày mình bị nhục, tưởng sống mà thân mình trả đặng nợ hay chưa cũng không đáng sợ, trong Tông-Ðường của mình bị nhục mới đáng sợ. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 4 tháng 2 năm Kỷ-Sữu ( 03-03-1949 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Trước khi giảng tiếp dục-tấn trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống, Bần-Ðạo có nhiều điều khuyên nhủ về phương-pháp thuyết-pháp, thuyết-pháp tức nhiên là thuyết Ðạo. <BR>Trót gần hai năm trường, cũng gần 2 năm Bần-Ðạo đã tìm phương-kế cho toàn cả Thánh-Thể của Ðức Chí-Tôn thuyết-giáo, có điều trọng-yếu về phổ-tế nhơn-sanh cả thảy điều biết; nhờ cái thuyết-pháp mà chơn-truyền nó hiện-tượng, trọng-yếu của chơn-truyền của Ðức Chí-Tôn là vậy. <BR>Một điều mình đã để tâm về thuyết-pháp, tức nhiên mình cần có mục-phiêu để cho tinh thần cả toàn thính-giả chú ý vào đấy; tức nhiên cầm cây phướn Thần cho chúng ta trụ lụn lại triết-lý thuyết-pháp của mình. <BR>Bần-Ðạo thấy có một điều nên sửa chữa, có người lên nói một Ðề Nam, tới chừng thuyết đi qua Ðề Bắc không nhằm đề gì hết, chẳng khác nào Bần-Ðạo nói tôi tính đi Sài-Gòn thì thiên-hạ đều ngó về hướng Sài-Gòn, tới chừng đi thì đi lên mé Nam-Vang thành ra không ai hiểu gì hết. Nên khi thuyết-pháp trọn bài nghe mà không biết gì hết. Thuyết-pháp tức nhiên có niêm-luật của phương thuyết-pháp, phải có niêm-luật chớ không phải muốn nói gì thì nói. Bài thuyết-pháp nó giống như bài thi vậy, nó phải có đề tài; có niêm-luật, có bình trắc, có thừa khóa, có trạng luận, thúc kết; phải giữ cho ăn với cái niêm-luật của thuyết-pháp mới đặng. <BR>Ðức Chí-Tôn dạy niêm-luật thuyết-pháp một cách kỹ-lưỡng, Cao-Thượng-Phẩm và Bần-Ðạo có tập hai ba tháng vậy; hễ Cao-Thượng-Phẩm lên đài thuyết thì Bần-Ðạo làm thính-giả ngồi nghe; cần phải tập, không tập không thể gì làm được, không thể gì không tùng theo niêm-luật của Ðường-Thi vậy, không thể gì nói càn đặng. Ngoài ra niêm-luật ấy nó còn Phú, Tỷ, Hứng, Thú nữa; phải học cho thuộc .g. Bài văn hay ho là do mình thuyết có mực thước, có phù ba, có văn chương, có tài khẩu-thuyết mới được; không có khuẩn bức túng thiếu trong lời nói ngôn-ngữ của mình. Tỷ là lên đó mình phải " Quan tiền vũ hậu " lấy kim suy cổ, suy tầm những lý lẽ cho cao sâu. Hứng là mình lên đứng nhập vào cảnh tượng nào, thấy hiện-tượng ở thế-gian phải cho ăn nhập vào cảnh tượng đó; trong khuôn khổ đương nhiên cả toàn hình-thể hiện tại Ðạo với Ðời có liên-quan trọng-hệ mật thiết. Bài thuyết Ðạo của mình hay ho có lẽ hứng lấy tinh-thần đương nhiên, đem ra tùy theo mình thuyết-pháp, mình phải giải-thích cho thính-giả thấu đáo. <BR>Bây giờ cả Tông-Ðường của chúng ta ( Bần-Ðạo nói đây là Tông-Ðường Thiêng-Liêng đa ), anh em chúng ta dắt chúng ta qua Cung gọi là Cung Phục-Linh. Các bạn phải biết muôn trùng thiên-hạ vạn điệp chơn-linh, nếu như ở thế-gian nầy dùng ngôn-ngữ mà thông công cùng nhau tưởng sẽ là một sự náo nhiệt dữ tợn lắm, nhưng không cần. Nền chính-trị phi thường Bần-Ðạo sẽ tiếp giảng tới cả thảy sẽ thấy một nền chính-trị lạ lùng không thể gì tưởng-tượng được. <BR>Ngôn-ngữ nơi cảnh ấy duy có tưởng mà đặng thông-công cùng nhau mà thôi, tưởng cái gì có cái nấy; giả tỷ như Bần-Ðạo muốn đi đến chỗ đó, người ta cũng đều hiểu rằng Bần-Ðạo muốn đi đến chỗ đó. Các chơn-linh khác cũng tưởng mà nói chuyện với nhau, duy có cái tư-tưởng mà thôi chớ không có ngôn-ngữ. Chúng ta gặp biết bao nhiêu chơn linh quen thuộc thân mến yêu ái với chúng ta; cửa ấy chẳng buổi nào gặp một kẻ ghét hay kẻ nào không có thâm tình với chúng ta; có một điều các anh các chị nhớ nghe, nhớ cho lung. <BR>Bấn-Ðạo sẽ giảng có ảnh-hưởng với kiếp sanh khi chúng ta chưa vô cửa, thì những anh em trong Tông-Ðường ta có dặn trước khi vô cửa đừng có sợ-sệt gì hết, phải bình-tĩnh có điều chi thay đổi đừng sợ-sệt nao núng; có dặn trước mà khi vô dường như mất thần, mất trí, hết thảy mê-muội. Tưởng như không có ở trong cảnh ấy làm như thể chúng ta ám muội không biết đó là gì?! Không biết đó là ở đâu? Không biết gì hết. Tới chừng tỉnh dậy thấy một vị Phật Cầm cây Kiêm-Câu đứng trước mặt chúng ta và thấy Hộ-Pháp đang đứng bắt ấn giữ linh-hồn chúng ta lại. Vị Phật ấy không ai xa lạ chính là Phục-Linh Tánh-Phật đó vậy, cầm cây Kiêm-Câu quơ một cái thì chúng ta tỉnh lại một kiếp sanh, tới chừng sống lụn lại thấy trong kiếp sống trước nữa; hễ mỗi lần quơ là chúng ta thấy mỗi kiếp sanh, chúng ta sống lụn lại trong cả kiếp sống của chúng ta, chúng ta đi thối lại từ mức Ðại-Hồi cho tới Tiểu-Hồi, qua cho tới vật-loại; bởi chúng ta cả thảy đều là hóa-nhân, không ai ở mặt địa-cầu nầy mà là nguyên-nhân cả. Nguyên-nhân chúng ta đã đoạt được trong lần thứ ba là Ðệ-Tam chuyển, còn bao nhiêu đều là hóa-nhân, cả thảy đều ở trong vật-loại mà đoạt-kiếp cả. <BR>Bần-Ðạo chỉ một điều là Ðức Di-Lạc Vương-Phật đương cầm quyền Càn-Khôn Vũ-Trụ bây giờ, hồi Thất-Chuyển quả địa-cầu nầy nó chưa thoát xác của nó, kỳ phán-xét chót hết Ðức Di-Lạc còn là con Dã-Nhơn ( Con khỉ ), con khỉ ở làm đầy tớ cho Ðức Phật Thích-Ca; Ðức Phật Thích-Ca buổi ấy là anh thôn quê dân da đen ( Hắc-Chủng ) như mọi vậy thôi. Ba chuyển tới là Ðệ Tam-Chuyển, Trung-Ngươn Ðệ Tam-Chuyển thì Ðức Phật Thích-Ca đoạt tới Boudhisava, sau Ðức Phật Thích-Ca mới được vào hàng Phật tức nhiên là Boudha. <BR>Ðức Di-Lạc-Vương sửa soạn vào hàng Phật kỳ nầy, Ngài cầm quyền đặng nữa Ngài vào hàng Phật, nếu Bần-Ðạo nói Ðức Thích-Ca đến thế-gian nầy, đến quả địa-cầu 68 nầy, hồi lúc nó chưa thoát xác của nó; thì Ðức Phật Thích-Ca đem hình-ảnh của Ngài thay lần. Nên tổng-số kiếp sanh của Ngài nơi quả địa-cầu nầy lối chừng một ngàn năm trăm triệu năm chớ không có bao nhiêu đâu. <BR>Chúng ta đi vô Cung Phục-Linh chung ta phải đi ngược lụn lại, đi trở lại xuống tới vật loại; tới chừng nhập vô Ngươn-Linh chúng ta, dường như Ngươn-Linh của chúng ta sống cảnh cũng như vật-loại vậy. <BR>Lát nữa Bần-Ðạo sẽ dắt vô trong Cung Ngọc-Hư mà các Ðấng đương thông công với chúng ta, Ðấng ấy đương ngự trị tại Huỳnh-Kim-Khuyết là Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế, hay là Ðại-Thiên-Tôn; Ngài có hai chức: Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế cũng là Ngài, mà Ðại-Thiên- Tôn cũng chính là Ngài. <BR>Nói lụn lại, tới chừng chúng ta Phục-Linh, chúng ta đoạt được rồi, chúng ta thấy cả Càn- Khôn Vũ-Trụ là bạn, là tình với chúng ta. Các chơn-linh rần-rần rộ-rộ trước mặt chúng ta nhưng không có ai lạ hết; bởi vì nó có một đức, một căn-bản. Bí-mật là vậy đó. <BR>Bần-Ðạo giảng tới vô Cung Phục-Linh thì mình mất cả tinh-thần hết, chúng ta thấy đã đi mút con đường sơ sanh, buổi mới sanh chúng ta không biết gì. Kiếp sống bị một lần mê-muội, tới chừng chết chúng ta cũng bị mê-muội một lần nữa; mê-muội rồi mới sống lại, huyền-vi bí-mật là ở chỗ đó vậy. Nếu không mê thì chúng ta biết được kiếp trước của chúng ta hết, buổi mình định thần lại rồi mới biết, thiên-hạ kêu rằng ăn cháo lú mới mê muội. Vô Cung Phục-Linh nếu chúng ta không mê thì chúng ta biết được kiếp sống, nhớ thì sống không đặng phải chết, bí-mật là ở chỗ đó. Ngày giờ chúng ta phục tánh chúng ta lại được, chúng ta thấy Ðấng Tạo-Ðoan tạo Càn-Khôn Vũ-Trụ là Ðức Ngọc-Hoàng Thượng- Ðế tức là Ðại Thiên-Tôn đương ngự nơi Ngọc-Hư-Cung. Dường như rủ chúng ta phải qua chỗ đó, qua đặng hiệp mặt cùng Ðấng ấy, phải qua cho thấy Ðấng ấy; dầu cho Tông- Ðường chúng ta hay bạn tác chúng ta giờ phút đó có nắm chúng ta biểu đừng đi, nhưng Chơn-Linh của chúng ta cũng vẫn đi qua Ngọc-Hư-Cung. <BR>Bây giờ đến Cung Ngọc-Hư là nơi cầm-quyền chính-trị Càn-Khôn Vũ-Trụ, không có một ngôi sao nào, không có mặt trời nào đứng trong Càn-Khôn Vũ-Trụ mà không chịu dưới quyền điều-khiển của Ngọc-Hư-Cung. <BR>Quyền trị thế là hình-ảnh của Cữu-Trùng-Ðài, một điều mà thiên-hạ tưởng-tượng khác, có trị ai đâu?! Bần-Ðạo đã thuyết các chơn-linh tự-trị lấy mình, còn Ngọc-Hư-Cung duy có bảo-thủ tồn-tại cho họ và tác phước cho họ mà thôi, chớ không có trị. Tác phước ấy là họ muốn cho các Chơn-Linh ấy đặng hưởng phước họ không hưởng đặng, là bỡi tại quả kiếp của họ, nếu nói nhờ người cầm-quyền cho họ thấy mảy may quả kiếp của họ mà thôi. Trị là một vị Phật cầm quả kiếp chúng sanh, họ cũng không phải là gắt-gao lắm. Có nhiều Chơn-Linh biết quả kiếp của mình nặng nề quá đỗi rồi không muốn sống nữa. Quả kiếp trọng hệ lắm nên các Ðấng ấy duy có giảm bớt, kiếm phương thế giảm bớt mà thôi. <BR>Trên Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa cốt yếu chỉ cho người tội nhơn ấy làm tòa xử lấy họ, họ biết tự-tỉnh lấy họ, tự-tỉnh lấy họ đặng ngó thấy quả kiếp bớt oai-quyền mà quyết định tội mình. Trái lại người tội nhơn làm tòa xử lấy mình, còn người cầm-quyền lại để bảo-vệ hạnh-phúc giảm bớt tội tình cho ta, cầm-quyền chính-trị Càn-Khôn Vũ-Trụ là vậy đó! <BR>Cầm-quyền để tác-phước và giảm-tội chớ không phải để buộc tội, không phải để định án; định chăng là do nơi mình, mình làm tòa cũng mình. Nếu có Trạng-Sư cũng không qua đặng, Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa là cung để cho mình định tội lấy mình không qua không đặng. Nền chính-trị Càn-Khôn Vũ-Trụ là vậy, cho nên khi chúng ta vô đến Cung Hiệp-Thiên Hành-Hóa rủi chúng ta có làm tội tình, thì dường như các Ðấng ngự nơi Cung ấy hồi hộp lo sợ, họ sợ mà mình không sợ; trái lại họ sợ cho mình, sợ mình kêu án mình quá nặng nói trái ngược vậy đó. <BR>Thành thử, nơi Ngọc-Hư-Cung là nơi an-ủi các Chơn-Linh trong Càn-Khôn Vũ-Trụ, chính nơi ấy cầm-quyền trị Càn-Khôn Vũ-Trụ để dìu-dắt binh-vực chớ không phải để trị. Các Chơn-Linh tự trị lấy mình, các bạn nên nhớ điều ấy. Nhứt là mấy anh mấy chị vẫn phải biết cái bí-mật ấy đặng tự-tỉnh, tại mặt thế nầy mình trị mình trước đi. Trị theo cái thói của mình đấy, làm cho lấy có đi; để nữa Chơn-Linh mình về trển không có nóng, đặng ngày kia không có buộc tội mình nặng. Làm theo kiểu quẹt lọ vậy mà biết tự-trị lấy mình; đừng hồi-hộp, đừng sợ-sệt gì hết. Cho nên Ðức Chí-Tôn thường dùng tiếng ăn-năn là vậy đó, tiếng ăn-năn nó hay ho làm sao đâu; đặng cho mình khỏi tự-trị lấy mình, quyền nơi Ngọc- Hư-Cung là đó vậy. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 8 tháng 2 năm Kỷ-Sửu ( 07-03-1949 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Hôm nay chúng ta rủ nhau dục-tấn trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. <BR>Thưa cùng chư Chức-Sắc Thiên-Phong Cữu-Trùng-Ðài và Hiệp-Thiên-Ðài, Nam Nữ và mấy vị Lão-Thành. Bần-Ðạo từ khi giảng Dục-Tấn trên con đường Thiêng-Liêng Hằng- Sống, cốt ý giảng cho mấy anh mấy chị để vào cân não. Từ hôm nào tới nay láp-giáp nói nhiều quá cho anh chị được mở tinh-thần, dám chắc rằng sự nguy-ngập chưa đến nước đó. <BR>Bần-Ðạo chỉ có nắm tay các người dẩn đi vào cảnh ấy cho mấy người quan-sát tự mình tìm hiểu lấy mình dễ hơn, thuyết-giáo e sợ mấy người không trọn thấu được, mình thấy để nhớ nhặt trong cảnh ấy rồi mới có sự thật, mà Ðức Chí-Tôn muốn cả con cái của Ngài thấy cả sự thật mà thôi, không muốn cho thấy ảo-ảnh. Chơn-truyền của Ðức-Chí-Tôn đại kỵ điều ấy. Nếu thoảng như nhà tịnh-thất chưa mở ra đặng, lỗi ấy không phải nơi Bần- Ðạo, lo nội Thể-Pháp mà hai mươi bốn năm trường nhọc-nhằn không biết bao nhiêu khổ tâm khổ trí; từ tuổi xanh đến bạc đầu mà chưa rồi sáu bảy phần mười. Bần-Ðạo xin thú thật rằng không có cái nạn làm nô-lệ nào một cách vô lối như Bần-Ðạo đã làm. <BR>Hỏi ra không phải phận-sự của Bần-Ðạo mà Bần-Ðạo phải làm, nhiều khi ngồi buồn muốn phế hủy, ngặt dòm lại thấy con cái của Ðức Chí-Tôn không người dìu-dắt, phế bỏ mà không phế bỏ được. Mặt đời là kiếp sanh tức nhiên phần xác còn chịu nhọc-nhằn không lẽ phần hồn mà phế bỏ. <BR>Bần-Ðạo xin giảng tiếp và dắt chúng ta ra khỏi Nam-Tào Bắc-Ðẫu, khi thấy quyển Vô- Tự-Kinh rồi, thì mình đã hiểu căn phần quả-kiếp của mình, mạng căn kiếp số đều hiểu nơi Cung ấy. <BR>Bây giờ muốn thuyết-pháp cho trúng và có đề hẵn-hòi thì phải có Kinh, Ðiển, Luật. Kinh là Tứ-Kinh, Ðiển là Ngũ-Truyện; Luật là cả luật trị-thế từ cổ chí kim, đem ra làm cái niêm luật đặng tạo bài thuyết-pháp của mình. Mình phải ráng học, cần mẫn học, ấy là một điều chẳng phải dễ; nhưng phải làm cho đặng thay thế ngôn-ngữ cho Ðức Chí-Tôn, đem chơn truyền của Ngài để vào tinh-thần của nhơn-loại, nếu mình làm không đặng cũng như mình làm cho Ðức Chí-Tôn câm sao !!! Mình phải làm đặng thay thế ngôn-ngữ cho Ngài, nếu mình làm không đặng, thì thay thế cho Ngài không đặng. <BR>Từ đây về sau Bần-Ðạo siết chặt lại là ngồi nghe, hễ còn nói bậy nữa Bần-Ðạo sẽ phạt nặng đa nghe, đã gần hai năm rồi không dung thứ nữa được. Bần-Ðạo cho hay trước có bị phạt đừng than đừng trách, nói khó khăn gì hết, đã cho hay trước rồi mới làm. <BR>Ngày nay Bần-Ðạo giảng tiếp cái chính-trị của Càn-Khôn Vũ-Trụ, từ trước Bần-Ðạo đã có nói cái quyền của họ do nơi đâu mà có? Phương-pháp trị Càn-Khôn Vũ-Trụ xét ra là phương-pháp tự-trị, ta trị ta, cả nhơn-loại tự-trị lấy mình; Càn-Khôn Vũ-Trụ minh-mông đại hải, vô biên, vô giới nếu lập luật định quyền, thì không có quyền nào cầm nổi. Cả sự sanh-hoạt của Càn-Khôn Vũ-Trụ cái hay hơn hết là cái bí-mật huyền-vi của mỗi cá-nhân đều tự-trị lấy mình, ấy là chúng ta đoạt được huyền-bí vô biên xử đoán của Ðức Chí-Tôn đó vậy, là chính mình tự-trị lấy mình. <BR>Bần-Ðạo đã nói cái án không có chối, cái tội không có cãi, vì chính mình trị lấy mình; chính mình xử-đoán cho mình và chính mình định hình-phạt cho mình thì ai đâu chối cãi nữa được, còn miệng lưỡi nào mà chối cho mình, đó là quyền đã vững chắc đó vậy. <BR>Cá-nhân tự-trị, chính-trị của Càn-Khôn Vũ-Trụ không có gì khác, chỉ khác cái đó. Duy có huyền-vi vô biên của Ðức Chí-Tôn là trường Quan-Lại của Ngài đặng định cho Càn-Khôn Vũ-Trụ sinh-hoạt mà thôi, không có giá-trị gì hết. Mỗi Chơn-Linh đều có quyền tự-trị lấy mình, bây giờ nền chính-trị đã vững-vàng chắc-chắn vậy; ( trong phương-pháp Thiêng- Liêng kia nó đã chắc-chắn không có gì ốp(?) được ), chắc-chắn mạnh-mẽ oai-quyền làm sao! Bây giờ ta xét thấy nền chính-trị đã vững chắc, cả tinh-thần của Càn-Khôn Vũ-Trụ hiệp làm một đặng mình trị lấy mình. <BR>Bần-Ðạo có nói rằng: " Chúng ta chỉ sợ tôi lung hơn hết, khổ não hơn hết, là mình thấy Tông-Ðường mình bị tội nơi cảnh Thiêng-Liêng Hằng-Sống, trụ số Tông-Tộc Thiêng-Liêng của mình trên cảnh Thiêng-Liêng Hằng-Sống kia họ chịu nhục-nhã về mình, chịu chê bai biếm nhẻ, vì mình mà bị từ bỏ, dọa nạt trên cảnh Thiêng-Liêng Hằng-Sống và mất giá-trị; cái đó mới đáng sợ ". Vì cớ cho nên Bần-Ðạo chỉ vẽ cái thiệt-tướng của Càn-Khôn Vũ-Trụ, tức nhiên cái chơn-lý của Càn-Khôn Vũ-Trụ. Chơn-lý ấy hỏi nơi thế-gian nầy có đoạt đặng hay chăng? Có chớ !! <BR>Bần-Ðạo chỉ nói cho cả thảy ngó thấy Việt-Chủng của chúng ta, tức nhiên văn-minh của Trung-Hoa đoạt được trước hết; đoạt được cơ-quan võ-khí. Bần-Ðạo đã nói trái địa-cầu nầy chuyển kiếp lụn lại, nó đi đã ba chuyển kiếp rồi; kiếp trước nó đi đến Thất-Chuyển đã bị tiêu-diệt cái hình-hài của nó. Nó biến hình của nó, trái địa-cầu nầy nó đã đi đến Tam- Chuyển của nó rồi, chừng tới Thất-Chuyển nó sẽ tiêu-diệt nữa; hay biến-tướng trở lại Tam Chuyển nữa, bốn chuyển đầu Tạo-Ðoan ra dã-nhơn và hắc-chủng. <BR>Nhứt-Chuyển thì họ duy có tự-vệ mà thôi, hoặc rủ một vài người với phương-pháp tự-vệ mà thôi, vì buổi ấy thú mạnh hơn người, cho nên xã-hội thời-kỳ ấy chỉ tự-vệ mà thôi. <BR>Tới Nhị-Chuyển là thời-kỳ nghệ-thuật, tức nhiên kiếm phương-thế để tự-lập mình, bày ra binh khí hiệp nhau. Mường Mán nầy hiệp với Mường Mán khác, đặng chống-chọi với thú dữ, cơ trời buổi ấy không được hiền từ như bây giờ. Ðệ Nhị-Chuyển thiên-hạ bất định nhiều bịnh chướng, nhiều cơ-quan tiêu diệt loài người nên phải tự-vệ; muốn tự-vệ được mạnh-mẽ thì họ phải tự kiếm ra cho có binh khí, thứ nầy thứ kia đặng họ tự-vệ họ kêu là nghệ-thuật. <BR>Ðệ Tam-Chuyển xã-hội hiệp chủng, khởi có chủng-tộc và xã-hội, mà xã-hội là gì? Là hình ảnh chính-trị Thiêng-Liêng kia, suy xét chơn-lý kiếm lại coi giờ phút nầy đã mãn Tam-Chuyển và bắt đầu đi vào Thượng-Ngươn Tứ-Chuyển; là hồi nhơn-loại tương hợp với nhau cả thảy nơi mặt quả địa-cầu nầy, tức là thuyết Ðại-Ðồng. Nhơn-loại đem để nơi mặt địa-cầu nầy một nền chính-trị cho vững chắc mới hiệp đặng, tức nhiên khởi mầm để tạo ra một nền chính-trị Hiệp-Chủng Ðại-Ðồng cho nhơn-loại. Ấy vậy nước Tàu đã đoạt được Bí-Pháp ấy, các Tông-Ðường như họ nầy qua họ kia: Họ Lưu, họ Trần, họ Lê, họ Lý mỗi họ đều có Tông-Ðường để trị lấy họ, bởi cớ cho nên nhà Vua không bao giờ khó trị, phần tử trong Tông-Ðường nào mà phạm về tội gì, thì cả Tông-Ðường phải chịu trách-nhiệm với Triều-Chánh. Vì cớ cho nên nền chính-trị của nước Trung-Hoa tối cổ vững chắc mạnh-mẽ phi thường, nếu có nghiêng đổ là do họ phế cổ tùng kim; làm cho hủy-hoại nền chính-trị tối cổ quí báu mạnh-mẽ xưa kia vậy. Phương-pháp chính-trị Càn-Khôn Vũ-Trụ cũng vậy. Còn nước Việt-Nam của chúng ta là nòi giống Trung-Hoa của người Tàu, thì chúng ta đã có nền chính-trị về Tông-Ðường đó muốn cho thiên-hạ hiệp lại đại-đồng thì ít ra các Tông- Ðường phải hiệp trước đã, phải đi từ cái nhỏ mà đến cái lớn. <BR>Cái mầm Tông-Ðường hiệp nhau là vậy, cho nên Bần-Ðạo khuyên nhủ Phước-Thiện tạo dựng Tông-Ðường trở lại như xưa vậy là cái Bí-Pháp ấy muốn Ðại-Ðồng, là cơ-quan chính-trị của nước Việt-Nam, là bổn-nguyên quí hóa, bổn-nguyên chắn-chắn hơn xưa vậy. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 12 tháng 2 năm Kỷ-Sữu ( 11-03-1949 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Hôm nay Bần-Ðạo giảng tiếp sự dục-tấn của chúng ta trên con Ðường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. Bần-Ðạo đã có nói rằng: Khi cúng rồi cả thảy đều mệt vì cớ cho nên giảng Ðạo không được dài lắm, vả lại khi nào thuyết-pháp mà dạo đi dạo lại đã nghe không được còn thêm mệt; nên Bần-Ðạo thuyết độ vừa đủ chừng không cho nhạo tiếng. Nếu thuyết dài quá thành ra nhảm-nhí, nói cụt quá thì không đủ đề thuyết không hay; thành thử phải gom-góp thế nào cho vừa chừng, cả thảy con cái của Ðức Chí-Tôn không có mệt mà vui nghe. Ðêm nay Bần-Ðạo giảng có hơi dài và lâu chút có mệt xin lỗi, xin tha thứ. <BR>Bần-Ðạo giảng kỳ rồi vô Cung Phục-Linh, đêm nay giảng dài dài một chút, vì bài giảng hôm nay có Bí-Pháp giải-thoát của mình, Bần-Ðạo cho hiểu trước cái cơ Bí-Pháp huyền vi Ðạo-Giáo của Ðức Chí-Tôn có cơ giải-thoát. Bài giảng đêm nay rán để ý cho lắm. <BR>Bần-Ðạo đã giảng khi vô Cung Phục-Linh thì chúng ta sống lụn lại nhờ Ðức Phật Phục- Linh Tánh-Phật gìn-giữ cho nguyên kiếp của chúng ta; phục-linh lụn lại, qui tựu chơn-linh lụn lại. Ở trên Thượng-Nê-Hườn thì có Hộ-Pháp bắt ấn giữ cả Ngươn-Linh chúng ta cho vững chắc, chúng ta sống nơi Cung ấy có hồi mê-muội đặng cho quên cả kiếp trước của mình. <BR>Linh-hồn chúng ta đi đặng nhập mình chúng ta sống lụn lại, không biết chừng muôn triệu kiếp từ trong vật loại dĩ chí tới phẩm nhơn-loại, biết bao nhiêu kiếp, lâu chừng nào kiếp căn nhiều chừng nấy; khi chúng ta thác qua sống lại, cơ huyền-bí làm cho chúng ta nhập vô trong Ngươn-Linh của chúng ta. <BR>Ngươn-Linh ấy nó đoán xét muôn muôn quả kiếp chẳng khác gì xét đoán tội nhơn kia vậy, vì cớ cho nên Bần-Ðạo có nói mỗi đứa sẽ làm Tòa lấy mình, xử lấy mình là vậy. Cái xử mình còn nghiêm-khắc mà xử lấy mình nữa, mình xử cho mình hỏi còn ai bào chữa cho. Bần-Ðạo nói rằng: Cái án không cãi, cái tội không có chối, cái hình-luật không có tránh; tránh thế nào được, chối thế nào được vì mình xử lấy mình, chối thế nào được Ngươn-Linh của mình xử mình, Ngươn-Linh của mình làm chủ cả quả kiếp, quả kiếp của mình; trái lại nó xử tội mình thì còn ai mà bào chữa cho! <BR>Ấy vậy mà có phương-pháp bào chữa chớ, có mà không biết. Mình có thể tự mình làm trạng-sư đặng bào chữa tội cho mình. Vì khi mình đang sống đây muôn triệu kiếp mình biết cái lỗi của mình, tức nhiên Ngươn-Linh của mình cãi cho mình. Cái Ngươn-Linh cãi tội cho các Chơn-Linh, cãi cho mình thì ngày kia không có bắt tội mình nữa. Ấy vậy, phương-pháp chữa tội của các Chơn-Linh cao siêu đoạt Ðạo, để lại chơn-pháp rất đơn giản mà nhơn-sanh đương dùng, không tìm-tàng cái trọng-hệ của nó, không tìm phương giải-thoát mình. Phải chăng đây là phương-pháp " Nhựt Nhựt Tam Tỉnh Hộ Thân ", không phải một ngày mình thăm Cha, Mẹ mình một lần mà còn phải xét mình ba lần nữa! <BR>Hỏi thử tội tình của chúng ta đã làm trong kiếp sanh, Ðức Chí-Tôn để trong phương pháp nói rằng: Tội tình các con đầy dẫy nơi mặt quả địa-cầu nầy, mà đến giờ chót các con biết kêu danh Thầy thì Thầy đến cứu, Thầy đem Bí-Pháp giải-thoát để trong tay các con đặng các con đoạt chơn-pháp giải-thoát đó vậy. Kêu danh Thầy là niệm : " Nam-Mô Cao-Ðài Tiên-Ông Ðại-Bồ-Tát Ma-Ha-Tát ". <BR>Chúng ta đã ngó thấy, Bần-Ðạo đã thuyết-minh rằng: Khi Ngươn-Linh của chúng ta đã hiện-tượng của nó, thì tức nó đồng tánh với Càn-Khôn Vũ-Trụ, đồng tánh với Chí-Linh là đoạt Ðạo. Càn-Khôn Vũ-Trụ là nơi sản-xuất đấng ấy, mà Ðấng ấy đồng tánh với nhau, tức nhiên Ðấng ấy có quyền tự giải-thoát cho mình. Vì thế cho nên kêu danh Ðức Chí-Tôn thì đoạt được cơ giải-thoát; dầu tội tình bao nhiêu chúng ta đã tạo thành nơi quả địa-cầu nầy, dầu có đầy-dẫy đi nữa mà giờ chót chúng ta biết kêu danh Ðức Chí-Tôn tức nhiên biết kêu Ngươn-Linh của chúng ta, tức nhiên chúng ta chối cái quyền làm Tòa buổi chung quy của chúng ta; hễ chúng ta chối cái quyền làm Tòa thì còn ai xử ta đâu? <BR>Ðấng Chí-Linh duy chủ mà để quả-kiếp trong tay Ðấng Chí-Linh thì còn ai xử ta đâu, cơ quan giải-thoát đoạt-pháp là vậy đó! <BR>Bây giờ chúng ta thử, Bần-Ðạo nói Chơn-Linh hiện-tượng ra rồi dường như có quyền năng vô tận, biểu Ngươn-Linh phải đi đến Chí-Linh; bỡi vì Càn-Khôn Vũ-Trụ đồng âm-đức của nó, nó hiện-tượng với cơ huyền-vi bí-mật. Bỡi đồng tánh, đồng Chí-Linh với Ðấng tạo Càn-Khôn Vũ-Trụ bỡi vậy cho nên nó mới biết. <BR>Bần-Ðạo dám chắc rằng và Bần-Ðạo biết trái Ðịa-Cầu nầy nó có đến ba ngàn triệu ( 3.000.000.000 ), biết bao nhiêu nhơn-sanh; chúng ta tính gộp nội quả địa-cầu 68 nầy, nhỏ hơn hết mà nhơn-loại ở nơi mặt quả-địa cầu nầy có hơn hai ngàn bảy trăm triệu nhơn loại ( 2.700.000.000 ). <BR>Trong Càn-Khôn Vũ-Trụ có tới ba ngàn triệu quả địa-cầu thì biết bao nhiêu nhơn-loại. Tưởng-tượng lại coi Ðấng Chí-Linh cầm quyền trọn vẹn, cầm quyền xử đoán; hễ tác-phước thì xưng danh Ngọc-Hoàng Thượng-Ðế, hễ bớt tội thì Ðại Thiên-Tôn. Ðấng ấy làm chủ có lạ gì đâu? Bỡi quả Ðịa-Cầu từ vật-loại cho đến con người nó có linh-hồn của nó, mà Ổng làm chúa cả sanh mạng của nó tồn tại chẳng khác nào như thân-thể chúng ta. Thử hỏi sợi lông nheo của chúng ta nó ngứa có động đến thân-thể chúng ta chăng? Ngón tay nó bị lột phao chúng ta có biết đau không? Trong Càn-Khôn Vũ-Trụ nầy nhứt động nhứt tịnh Ổng đều biết, các vật loại đâu đâu Ổng cũng đều thấu đáo. Bỡi vì chính thân-thể của Ổng là cơ-quan giải-thoát. Bí-mật là vậy đó. <BR>Bây giờ Bần-Ðạo tả hình ảnh Ngọc-Hư-Cung, khi chúng ta có hạnh-phúc được nhập vào cùng các Ðấng Thiêng-Liêng kia, chúng ta mới biết định-phận của chúng ta như thế nào. <BR>Bần-Ðạo nói: Khi chúng ta đến đứng ngoài, nhứt là Cung Phục-Linh, chúng ta thấy đài các nguy-nga, chớn-chở chói lòa như hột ngọc giữa không trung. Khi bước vô rồi thấy chiếu-diệu hào-quang, ngước mặt lên thấy Càn-Khôn Vũ-Trụ xanh biếc trước mặt, cũng như khi chúng ta đứng giữa Bát-Quái-Ðái, thấy ngôi-vị đẵng cấp Thiêng-Liêng từ mức, có Ðức Chí-Tôn ngự nơi Huỳnh-Kim-Khuyết kia vậy; ngó xuống thấy cả triều-đình vô tận vô biên oai-quyền trị thế. <BR>Thiên-hạ muôn trùng vạn điệp cũng không khi nào qua khỏi. Cái nền chính-trị Càn-Khôn Vũ-Trụ thế nào mà nắm vững chắc nó đặng? Cái nền chính-trị hữu-vi của chúng ta cũng thế; định quyền của họ là gì? Ðịnh quyền, cầm quyền Càn-Khôn Vũ-Trụ là gì? Là trị kẽ dữ, mà cái quyền đó nó đơn giản làm sao đâu! Muốn trị kẽ dữ chưa cần Tòa lên án, chưa có ngục để nhốt kẽ tội. Muốn thưởng kẽ lành không cần Vương-Ðế, không cần phần thưởng, không cần quyền năng phẩm-vị cao thấp; họ không có quyền gì hết. Bỡi vì cái Ngươn- Linh của chúng ta định án cho ta, xử lấy ta; tức nhiên nền chính-trị Càn-Khôn Vũ-Trụ đơn giản quá chừng. Luật khó khăn hơn hết là trị tội và thưởng công mà hai điều ấy không có cần thì nền chính-trị Càn-Khôn Vũ-Trụ để làm gì? Ðể đặng bảo thủ sanh tồn Càn-Khôn Vũ- Trụ, để bảo thủ là gì! Tức nhiên phụng-sự cái quyền cầm-quyền Càn-Khôn Vũ-Trụ, tức nhiên để phụng-sự cho Vạn-Loại và Vạn-Linh. <BR>Càn-Khôn Vũ-Trụ ấy để làm tội của nó, để phụng sự cho Vạn-Linh. Từ thử đến giờ chưa có quyền nào dị hợm vậy, không có quyền nào vô đối vô đoán như vậy. Vì cớ cho nên cái bí-mật của nhơn-loại đem hình ảnh hữu-hình nầy làm con vật tại thế-gian nầy có mục đích tối trọng tối Thiêng-Liêng; đến đặng phụng-sự cho nhơn-loại Vạn-Linh của mức hữu hình, phụng-sự đặng định-phận cho chúng ta. Vì cớ cho nên mới có cái thuyết định-phận. Hễ phụng-sự đắc lực thì đoạt-vị đặng, còn phụng-sự bất lực thì phạm tội. Cơ-quan giải thoát Bần-Ðạo lập lại một lần nữa và nói quả quyết rằng: " Cơ-quan giải-thoát của Ðức Chí-Tôn do nơi công-nghiệp của chúng ta phụng-sự cho Vạn-Linh đó vậy. <BR> <BR> <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðức Hộ Pháp <BR>Thuyết Ðạo Tại Ðền Thánh <BR>Ðêm 22 tháng 2 năm Kỷ-Sửu ( 21-03-1949 ) <BR> </FONT>
<P><FONT color=#ff33cc>Ðêm nay Bần-Ðạo giảng tiếp con đường dục-tấn của chúng ta trên con đường Thiêng-Liêng Hằng-Sống. <BR>Kỳ trước Bần-Ðạo dìu-dẫn chư Hiền-Hữu vào Linh-Tiêu-Ðiện ( Ngọc-Hư-Cung ). Ðêm nay Bần-Ðạo giảng tiếp. Trước khi tiếp, Bần-Ðạo có những điều trọng-yếu căn dặn, từ ngày Bần-Ðạo giảng cái Bí-Pháp ấy, Bần-Ðạo vẫn cầu nguyện với Ðức Chí-Tôn luôn luôn; bỡi vì nó có nhiều điều khó-khăn, những điều mà mình ngó thấy bằng con mắt Thần, lấy cái nhân-khẩu của mình mà tả chẳng hề khi nào đúng chắc đặng. Bần-Ðạo thú thật rằng: Mười phần có lẽ Bần-Ðạo tả được năm bảy phần là nhiều, sợ còn kém hơn nữa. Bần-Ðạo chỉ có cầu-nguyện với Ðức Chí-Tôn cũng như hồi trước Tam-Tạng đi thỉnh kinh nơi Ấn-Ðộ. Ngài là người Tàu, mà kinh viết tiếng Phạn, muốn dịch ra rất khó lắm; lấy cả Kinh-Luật trong trong tiếng Phạn đem ra rất khó cho Ngài lắm. Cho nên Ngài đại nguyện Ngài làm thế nào, Ngài ráng sức Ngài âm kinh tiếng Phạn ấy ra chữ Nho. Ngài chắc ý Ngài âm tiếng Phạn ấy chưa đúng. Ngài có hứa chừng nào mà tôi qui liễu, nếu trong Kinh-Luật Ðạo-Giáo mà tôi không minh tả ra đặng thì khi chết cho lưỡi tôi đen, nếu tôi tả (*) trọn vẹn, thì cho lưỡi tôi đỏ. <BR>May phước Bắc Tông được hưởng một ân-huệ mà nhà Phật đã ban ân riêng cho Ðức Tam-Tạng, khi Ngài chết người ta vạch lưỡi của Ngài ra coi thì lưỡi của Ngài đỏ; vì cớ mà chơn-giáo của nhà Phật là Bắc-Tông nhờ Ðức Tam-Tạng đã minh tả (*) ra trọn vẹn. <BR>Ngày nay Bần-Ðạo mỗi phen lên giảng về Bí-Pháp thì đều cầu-nguyện với Ðức Chí-Tôn cho sáng-suốt mà biết vẫn còn thiếu kém, không thể gì tả bằng con mắt Thần của mình đã ngó thấy đặng trọn một bài. <BR>Nếu thoảng như Ðức Chí-Tôn ban ân riêng trong nền Thánh-Giáo của Ngài có cả Thánh-Thể của Ngài đoạt Pháp đặng, thấy đặng; có lẽ cũng chỉnh thêm, giùm giúp tay với Bần-Ðạo mới toàn-thiện toàn-mỹ đặng. <BR>Ngày nay Bần-Ðạo giảng tiếp khi vô Linh-Tiêu-Ðiện lúc mới tới ngoài, chúng ta ngó thấy lầu các nguy-nga, Bần-Ðạo có nói dầu cho vị kiến-trúc-sư nào mà ngó thấy nó rồi thì mơ-mơ mộng-mộng hoài, mơ-mộng cái vẽ đẹp ấy, sợ tới điên chết mhàng phẩm dưới cũng không cần gì mơ-mộng tưởng-tượng gì hết; Pháp-Thân của chúng ta cũng đến mức đoạt-vị đặng. Còn nếu chúng ta dòm lên thì thấy địa-vị của chúng ta không thấm vào đâu hết, mà hễ dòm lên cao nữa mà so-sánh thì địa-vị của chúng ta không có nghĩa lý gì hết. <BR>Còn nếu chúng ta bị đọa thì hại thay, khổ thay, đau-đớn thay! Chúng ta thấy cái Triều-Nghi xa tuốt mút khỏi con mắt chúng ta rồi nó biến mất. Chúng ta thấy đứng bơ- thờ, không biết thân hình đến mức nào hay địa-giới nào, hay mình đến đâu, chỉ đứng đó mà chịu một tấn-tuồng thảm khổ vô đối. Hại thay, cả tội tình đều hiện ra trước mắt chúng ta không thể gì chối cải được, đứng chịu một cách thảm khổ. Mình xử lấy mình, hễ xử rồi thì từ từ hạ xuống cho tới cửa Trần-Gian ấy là cửa Phong-Ðô đó, chúng ta tự-xử chúng, chúng ta tự-xử chúngịa-vị khả quan đừng suy đoán, chúng ta sẽ thấy các Ðấng ấy cao sang vinh-hiển dường đó, có nhiều Ðấng đến gần Ðức Chí-Tôn xấp-xỉ cùng Ðức Chí-Tôn cao sang vinh-hiển dường ấy, họ đã đoạt đặng huyền-bí mà chúng ta ngó thấy những vinh-quang đều hiện ra một chữ Khổ, các Ðấng ấy lập vinh-quang cao trọng là thắng khổ đó vậy. Họ đoạt được cái quyền-năng vi-chủ của họ mà cái khổ muôn triệu vô số trong kiếp sanh của họ, họ đã chịu mà lập-vị vinh-quang. Chính mình ngó thấy ngay Ðức Chí- Tôn thấy chữ Khổ mà Ổng là Càn-Khôn Vũ-Trụ; bỡi vì Ổng có quyền-năng vi-chủ cái khổ của chúng ta, tưởng-tượng lại coi cái khổ tại sao thắng hơn mình? Tại sao mình không thắng nó nỗi? Xét đoán là tại mình không ền-năng vi-chủ cái khổ của chúng ta, tưởng-tượng lại coi cái khổ tại sao thắng hơn mình? Tại sao mình không thắng nó nỗi? Xét đoán là tại mình không ền-năng vi-chủ cái khổ của chúng ta, tưởng-tượng lại coi cái khổ tại sao thắng hơn mình? Tại sao mình không thắng nó nỗi? Xét đoán là tại mình không ền-năng vi-chủ cái khổ của chúng ta, tưởng-tượng lại coi cái khổ tại sao thắng hơn mình? Tại sao mình không thắng nó nỗi? Xét đoán là tại mình không -năng vi-chủ cái khổ của chúng ta, tưởng-tượng lại coi cái khổ tại sao thắng hơn mình? Tại sao mình không thắng nó nỗi? Xét đoán là tại mình không quyền-năng vi-chủ cái khổ của chúng ta, tưởng-tượng lại coi cái khổ tại sao thắng hơn mình? Tại sao mình không thắng nó nỗi? Xét đoán là tại mình không ăng vi-chủ cái khổ của chúng ta, tưởng-tượng lại coi cái khổ tại sao thắng hơn mình? Tại sao mình không thắng nó nỗi? Xét đoán là tại mình không uyền-năng vi-chủ cái khổ của chúng ta, tưởng-tượng lại coi cái khổ tại sao thắng hơn mình? Tại sao mình không thắng nó nỗi? Xét đoán là tại mình không hấy chữ Khổ mà Ổng là Càn-Khôn Vũ-Trụ; bỡi vì Ổng có quyền-năng vi-chủ cái khổ của chúng ta, tưởng-tượng lại coi cái khổ tại sao thắng hơn mình? Tại sao mình không thắng nó nỗi? Xét đoán là tại mình không đủ can đảm, không đủ tinh-thần chịu khổ, sợ khổ rồi không biết vi-chủ cái khổ. <BR>À, hồi lúc Bần-Ðạo chưa tin nơi huyền-bí Ðạo-Giáo của Ðức Chí-Tôn, chỉ học-thức theo thường lệ; lấy cái lương-tri lương-năng của mình mà đoạt định. Bần-Ðạo chưa tin phẩm-vị của Ðức Phật Thích-Ca hay Ðức Chúa Jésus Christ, để dấu hỏi ngờ vực? Chừng đó Ðức Chí-Tôn có trách-nhiệm nặng-nề cho thấy đặng đi ngay đến bổn thân của Ðức Chí-Tôn. Bần-Ðạo đã ngó thấy một khối an-ủi vô biên, chúng ta đã chịu trong kiếp bao nhiêu thống-khổ về hình-thể và tinh-thần; sanh sanh, tử tử lập vị mình từ bước. Một mức mình được phẩm-vị cao trọng hơn thua một mức thì thấy người ta như con chim còn mình như con cá vậy. Phẩm-vị đặc-biệt cao siêu mình đã không có còn thua người ta một mức, vì người ta cao sang như con chim còn mình hèn-hạ như con cá vậy; không có liên-quan với nhau chút nào hết rồi khi dòm lại hình-thể của Ðức Chí-Tôn, thì thấy như Ngài không có nói, không có thinh âm, mà tinh-thần của chúng ta và của Ngài dường như có liên-quan cùng nhau vậy. Thấy Ngài còn có nhiều thống-khổ; còn ta, ta chịu có một phần mà ta than-thở thối chí sao? Thống-khổ Thầy đã chịu muôn triệu lần, vì cớ cho nên khi ta thấy mặt Ðức Ngài thì những sự sầu thảm đau khổ về tâm hồn và xác thịt chúng ta đặng an-ủi. <BR>Hỏi tại sao? Tại khối quyền-năng vĩ-đại kia là khối khổ, hình-ảnh của Ngài là khổ vô tận; kho Bữu-Pháp mà Ngài đã chịu thống-khổ mới đoạt được huyền-vi ấy. Vậy chúng ta được an-ủi là sau khi chúng ta thắng nỗi khổ. <BR>Bần-Ðạo dám chắc và nói quả quyết rằng: Rất hạnh-phúc cho những kẽ nào đã chịu nhục-nhã về xác-thịt thì linh-hồn họ sẽ được một hạnh-phúc vô đối, vì kẽ ấy phải chịu một thống-khổ của Ðời mới được Ðức Chí-Tôn an-ủi. <BR>Rất hữu-hạnh cho những kẽ chịu trong kiếp sanh bị thiên-hạ đè nén, khinh rẻ, chê bai, thì Ðức Chí-Tôn đem họ vào một địa-vị phi thường vinh hiển, những kẽ ấy do nơi tay Ðức Chí-Tôn nâng đỡ cho họ được vinh-hiển oai-quyền. <BR>Nếu chúng ta đủ can-đảm mà chịu nỗi cái khổ của Ðức Chí-Tôn là chúng ta được một kho vô tận vinh-hiển đó vậy. <BR> <BR> (sưu tầm)<BR> </FONT></P>