Anh Mù Tự Phụ

DangVo

New member
<P> <A><FONT face=Verdana color=#000000 size=4>Anh Mù Tự Phụ</FONT></A><FONT face=Verdana size=4> <BR><BR>Có một người kia sinh ra là đã bị mù. <BR><BR>      Sống trong một gian phòng, nhưng bởi anh không thấy gì cả, nên anh phủ nhận tất cả những gì người chung quanh quả quyết là có: "Tôi không tin, vì tôi không thấy" <BR><BR>      Một vị lương y đem lòng thương hại, đi tìm cho ra một thứ linh dược trên Hy Mã Lạp Sơn về trị lành bệnh, anh ta sung sướng tự phụ bảo: Giờ đây tôi thấy được tất cả sự thật chung quanh tôi rồi! <BR><BR>      Nhưng, có kẻ bảo với anh ta: Bạn ôi! Bạn chỉ thấy được những vật chung quanh bạn trong căn phòng này thôi: Có là bao. Ngoài kia, người ta còn thấy được mặt trời, mắt trăng cùng các vị tinh tú hằng hà đa số. Còn biết bao vật xấu, đẹp, lộng lẫy màu sắc huy hoàng mà bạn chưa thấy. <BR><BR>      Anh chàng không tin. "Làm gì có được những cái đó! Tôi chưa thấy những cái đó. Cái gì có thể thấy được, tôi đã thấy tất cả rồi" <BR><BR>      Một vị y sĩ khác bèn lên tận núi cao gặp được sơn thần chỉ cho một thứ linh dược khác đem về giúp cho anh ấy được cặp mắt sáng hơn và thấy xa hơn những vật chung quanh trong căn phòng của anh. <BR><BR>      Bấy giờ, anh ta thấy được mặt trời, mắt trăng, các vì tinh tú trên không trung, mừng quá, và lòng tự phụ tự đắc lại tăng thêm. "Trước đây tôi không tin, nhưng bây giờ tôi thấy, tôi tin. Như thế, giờ đây không còn có gì mà tôi chẳng thấy chẳng biết. Đâu còn ai hơn tôi được nữa!" <BR><BR>      Nhưng, lại có một hiền giả có cặp mắt thần, bảo với anh ta: "Cậu ơi! Cậu vừa hết mù, nhưng cậu vẫn chưa biết gì cả. Tại sao quá tự phụ như thế? Cũng như khi cậu ở trong phòng và tầm con mắt cậu không vượt khỏi bốn bức tường, cậu không tin có vật gì ngoài căn phòng của cậu. Giờ đây, tầm mắt cậu vượt khỏi bốn bức tường, thấy được nhiều vật xa hơn, nhưng với chừng mực của tầm mắt và lỗ tai của cậu, cậu làm gì biết có những vật ngoài ngàn dặm mà tai mắt cậu không làm sao mà nghe thấy được. Cậu có thấy những nguyên nhân nào đã cấu tạo ra cậu khi cậu còn nằm trong bào thai của mẹ cậu chăng? Ngoài cái vũ trụ nhỏ bé mà cậu đang sống đây, còn không biết bao nhiêu vũ trụ khác vô cùng to lớn và nhiều không thể kể như cát ở sông Hằng. Tại sao cậu dám tự phụ bảo rằng: Tôi thấy cả, tôi biết cả? Cậu vẫn còn là một anh mù, cậu vẫn còn là lấy tối làm sáng lấy sáng làm tối". <BR><BR>      Lời bàn: <BR><BR>      Bài văn u mặc này không biết muốn nhắm ai? <BR><BR>      Chừng như câu nói tự tôn tự đại này: "Tôi không tin, bởi tôi thấy" dường như muốn nhắm với những nhà khoa học Tây phương nhất là với những kẻ "học mót" cái học chủ yếu là của Tây phương. <BR><BR>      Một nhà khoa học về nguyên tử lực hiện đại đã long trọng tuyên bố: "Chính cái vô hình chỉ huy những cái hữu hình". Thật là một nhát búa trên đầu những nhà khoa học tay con vẫn còn luôn luôn ngạo nghễ chê những gì họ không thấy được đều là dị đoan mê tín cả. Nhà vật lý học Robert a. Milikan nói về một nhà thiên văn học ngày nay là Sir Jomes Jeans mà ý kiến về những lẽ huyền bí Vũ Trụ thường nghịch hẳn nhau, ông nói: "Có điều mà hai chúng tôi hết sức biết rõ một cách chắc chắn, là về điểm này, chúng tôi không ai biết gì cả". <BR><BR>      Sự hiểu biết của con người càng thiển cận bao nhiêu lại càng làm cho con người càng tự đắc bấy nhiêu. Trái lại, sự hiểu biết con người càng rộng rãi bao nhiêu làm cho con người càng khiêm tốn bấy nhiêu, như lời nói này của Socrate: "Điều mà tôi biết rõ nhất, là tôi không biết gì cả". <BR><BR>      Khoa học càng ngày càng tăng tiến, sẽ giúp cho chúng thấy rõ chúng ta cả thảy đều là những anh mù tự phụ này. <BR><BR>      Lời khuyên dạy của hiền giả trên đây mới nghe tưởng chừng như lời nói của các nhà đại bác học của khoa nguyên tử học ngày nay rằng vật chất và tinh thần là một. <BR><BR>      Ý nghĩa thâm diệu của bài văn này còn đi xa hơn nữa những gì đã bàn ở trên. Nó còn muốn nói đến cái mà nhà Phật gọi là "vạn cảnh giai không". Cái cười của Thánh Nhân quả là rất thâm trầm!</FONT></P>
<P>Tác giả : Nguyễn Duy Cần</P>   <edited><editID>DangVo</editID><editDate>39350.5569444444</editDate></edited>
 

DangVo

New member
<P> <A><FONT face=Verdana color=#000000 size=4>Anh Mù Tự Phụ</FONT></A><FONT face=Verdana size=4> <BR><BR>      Sự hiểu biết của con người <strong>càng thiển cận bao nhiêu</strong> lại càng làm cho con người <strong>càng tự đắc bấy nhiêu</strong>. Trái lại, sự hiểu biết con người càng rộng rãi bao nhiêu làm cho con người càng khiêm tốn bấy nhiêu, như lời nói này của Socrate: "<strong>Điều mà tôi biết rõ nhất, là tôi không biết gì cả</strong>". <BR></FONT>   
 </P>
<P><IMG src="smileys/smiley36.gif" border="0"> <IMG src="smileys/smiley36.gif" border="0"> <IMG src="smileys/smiley36.gif" border="0"></P> <edited><editID>DangVo</editID><editDate>39350.5613425926</editDate></edited>
 

DongTien

New member
<P><FONT face=Verdana size=4>Socrate: "<strong>Điều mà tôi biết rõ nhất, là tôi không biết gì cả</strong>". </FONT></P>
<P><FONT face=Verdana size=4>Thưa quý đồng đạo, triết gia nói cao siêu quá !</FONT></P>
<P><FONT face=Verdana size=4>Đệ thì hiểu ông ấy nói như sau: "<strong>Điều mà tôi biết rõ nhất là <U><EM>những gì tôi đã biết thì</EM></U> không là gì cả.</strong> (so với túi khôn của nhân lọai !)"</FONT></P>
<P><FONT face=Verdana size=4>Kính chào</FONT></P> <edited><editID>DongTien</editID><editDate>39350.865462963</editDate></edited>
 

DangVo

New member
 wow DongTien hiểu được ý của tác giả viết , trình độ cao lắm đó nhe , có người hỗng hiểu cho là dở ẹt  <IMG src="smileys/smiley36.gif" border="0">
 

thienngo

New member
<P> <BR><FONT size=3>   Chào các bạn !<BR>     Con người vẫn sống và tiến hóa , nên sự học hỏi vẫn không cùng  ! nhưng trong quá trình học hỏi dĩ nhiên phải có thu hoạch những kết quả , điều đó đôi khi làm mình thích thú , thích thú và thỏa mãn những sở đắc của mình là tự nhiên , đôi khi  sở đắc một vài khả năng đặc biệt nào đó , người ta tự phụ một chút , có sao đâu ! phải không các bạn ? Cuộc sống là như vậy....<BR>    Sở đắc về danh-phận , về tài sản  ,hiểu biết , sự nghiệp...cũng là nỗ-lực cố gắng để tiến hóa , ai  trong chúng ta không có lúc tự phụ dù biết mình vẫn là kẻ mù ?<BR>    Nhưng một khi , mình bắt đầu tự-phụ thì cũng là thời điểm mình hết học hỏi được gì nữa  rồi  !....<BR> <BR>                                                                            Thiện-Ngộ<BR>    <BR>         </FONT></P>
 

DangVo

New member
<P>
thienngo nói:
 <BR><FONT size=3>    Nhưng một khi , mình bắt đầu tự-phụ thì cũng là thời điểm mình hết học hỏi được gì nữa  rồi  !....    <BR>         </FONT>
 </P>
<P>mình hãy học cách hạ mình như Thầy , thì sẽ học và biết được rất nhiều trong cuộc sống, biết được giá trị cuộc sống không uổng một kiếp làm người.<BR></P>
 

thienngo

New member
 <BR>       " ANH MÙ TỰ PHỤ "<BR>   Không hiểu sao , bỗng dưng đầu đề này làm tôi liên tưởng  đến một ANH MÙ mà tôi  quen biết !<BR>    Ngày trước lúc anh ta chưa bị mù , thì học hành cũng không được nhiều lắm , nhưng bản chất thích luận-lý và hơi lập dị  , thời gian sau nay bị bệnh về mắt  ( trương áp nhãn ) , không may chạy chửa không gặp Thầy , chích thuốc vào mắt làm bị mù luôn  !<BR>    Anh ta trải qua một thời gian đau khổ và chắc là rất cô đơn , nhưng anh ta có Đạo Cao-Đài , có dịp tôi gặp và cũng khuyên an ủi  chấp nhận hoàn cảnh và vui sống ,anh ta bắt đầu ăn chay trường  , thỉnh thoảng tôi cũng khuyên nên nghiên cứu về  âm dương Ngũ hành , Tử-Vi...... cho vui và cũng hiểu biết thêm.<BR>     Một thời gian sau , anh ta trở thành Thầy Bói mù....<BR>                                                        ( còn tiếp )
 

ThachKhe

Member
<P>
thienngo nói:
 <BR>...Một thời gian sau , anh ta trở thành Thầy Bói mù....<BR>                                                       ( còn tiếp )
</P>
<P>Quả là một câu chuyện còn nhiều bí ẩn thú vị...non nóng xin được nghe tiếp...</P>
<P>Kính!</P>
 

thienngo

New member
 <BR>     Một thời gian sau , anh trở thành Thầy bói mù....<BR>     Đầu tiên , anh ta xuất chiêu , có lẽ chỉ coi ngày giờ tốt xấu , chọn vợ gả chồng cho  bà con  trong xóm nhỏ  thôn quê ,  dùng thuật Tiểu Độn tìm Bò , Trâu  bị đánh cắp....không biết sao , có lẽ cũng có người hộ , nên  việc giúp đỡ cũng hiệu quả ! dần dần tiếng tăm  được đồn xa hơn , nhiều người ở Phố  cũng lặn lội chịu khó không ngại đường sá xa xuôi  đến xin diện-kiến để cầu tài , bói quẻ , có lần đến chơi  tôi gặp nhiều người chờ rất đông ngồi trước sân chờ đến phiên mình , có người nhờ xem kỳ này con đi nước ngoài có suông hay không? , có người thì đến  xin ngày tốt xuống "Tôm giống" ... nói chung anh ta có vẻ được thời...!  <BR> Lúc đầu , có vẻ giúp cho bá tánh hưởng chút " Lộc " trà lá  , vừa khuyến thiện vừa là phương tiện đem vào đời những lời " Tư-vấn"  an ủi sau những suy sụp tinh thần vì thất tình , chồng bỏ , vợ chê ...<BR>  Thân chủ mỗi ngày mỗi đông , anh bắt đầu nhận  tiền thù lao và cung cách ăn nói trở nên trịnh trọng hơn. , anh ta không lớn tuổi lắm nhưng đối với thân chủ anh xưng là THẦY.  và trong khi làm công tác tư- vấn THẦY ta đưa ra nhiều  lời phán chủ quan , và đôi khi như bắt đầu lợi dụng lòng tin của những người nhẹ dạ...<BR>   Được ngưỡng mộ vì , anh ta ăn chay trường , ngoài giờ giúp chúng sanh thì  vao am nhập thất thiền định , nhưng xem ra việc tu hành chỉ  còn là hình thức  , ấy vậy mà cũng có nhiều người trong Đạo Cao-Đài , đến để nghe Thầy  hướng dẫn dạy dỗ ! nên anh ta càng tự-phụ  hơn..!<BR>     Bữa nọ , có người  thuộc dạng  ít tin mê-tín , nhưng nghe đồn Thầy bói hay  , trong lúc hoang mang vừa mất giấy tờ tùy thân : nào là Chứng minh Nhân dân , Giấy phép lái xe , tiền bạc....  đến nhờ Thầy giúp đỡ , coi thử có tìm lại được không?  anh ta cũng là người đồng đạo Cao-Đài. <BR>      Thầy sè tay lẩm bẩm , tính toán một  hồi lên giọng nói :<BR>      " Hạn Không-Vong găp Hỏa , Linh hội chiếu  , Giấy tờ bị đốt cháy hết rồi ! "<BR>    Anh thân chủ buồn phiền , cám ơn và  ra về , không có hậu tạ vì cũng là chỗ quen biết Thầy không dám lấy tiền , chỉ giúp không.<BR>    Anh thân chủ về lo báo mất giấy tờ và làm thủ tục cấp Phó bản , làm lại CMND , Đùng một cái , hơn tháng sau có người đến cho nhận lại giấy tờ bị đánh rơi.......<BR>     Thầy bói mù , bắt đầu suy giảm quần chúng ,  và từ đó thân chủ không còn đông như  mấy lúc trước !...<BR>   ANH MÙ TỰ PHỤ bắt đầu  thấy ra hạn chế của mình và nằm đêm tủm tỉm cười thầm :<BR>              Mình tối mắt không thấy đường , mà đám sáng mắt cứ hỏi thăm đường... hi hii...<BR>   <BR>                                                                             Thiện Ngộ<BR>                                                         <BR>               <BR>  <BR>      <BR>         <edited><editID>thienngo</editID><editDate>39352.1294560185</editDate></edited>
 

ThachKhe

Member
<P>
thienngo nói:
 Mình tối mắt không thấy đường , mà đám sáng mắt cứ hỏi thăm đường... hi hii... 
 </P>
<P>Vâng!...câu chuyện thật thú vị và rất có...kịch tính, nội dung và tình huống được thay đổi liên tục. Tuy câu kết không biết có phải là của "Thầy bói mù" hay của tác giả kể chuyện..."suy đoán"???. Nhưng đáng để suy ngẫm...hì hì...</P>
<P>Xin cảm ơn tác giả!</P>
 

nhattrung

New member
<P> <FONT size=3>Đệ đã đọc xong bài "</FONT><A><FONT face=Verdana color=#000000 size=3>Anh Mù Tự Phụ</FONT></A><FONT face=Verdana size=3> " rồi. Cám ơn Huynh nhiều. Thế huynh Dang Vo có bài "<strong>Anh sáng tự phụ</strong>" không nhỉ? Nếu có thì đăng đàn cho mọi người đọc "giải lao" chút xíu! </FONT></P>
<P><FONT face=Verdana size=3>Người mù mà làm được và suy nghĩ: "</FONT><FONT face=Verdana size=3><FONT face=Arial size=2>Mình tối mắt không thấy đường , mà đám sáng mắt cứ hỏi thăm đường... " <FONT size=3>Thì chắc người "mắt sáng" mà cố ý dắt (sai) có lẽ nhiều người theo (cái sai). Phải không huynh?</FONT></FONT></FONT></P>
<P><FONT face=Verdana size=3><FONT face=Arial></FONT><BR> </P></FONT>
 

Facebook Comment

Top