<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt"><strong><SPAN style="FONT-SIZE: 11.5pt; COLOR: black; mso-bidi-font-size: 8.5pt"><FONT face=VNI-Times><FONT face="Arial, Helvetica, sans-serif">Khôn<FONT face=VNI-Times>g T</FONT></FONT><FONT face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">rách</FONT> một lời, chỉ hỏi trời cao sao lại thế?</FONT></SPAN></strong><SPAN style="FONT-SIZE: 11.5pt; COLOR: black; FONT-FAMILY: 'Times New Roman'; mso-bidi-font-size: 8.5pt"> <?:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com

ffice

ffice" /><o

></o

></SPAN></P>
<DIV =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-ALIGN: center" align=center><SPAN style="FONT-SIZE: 15pt; COLOR: black; FONT-FAMILY: 'Times New Roman'; mso-bidi-font-size: 12.0pt">
<HR align=center width="100%" color=#dfefba noShade SIZE=1>
</SPAN></DIV>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt"><SPAN style="FONT-SIZE: 15pt; COLOR: black; FONT-FAMILY: 'Times New Roman'; mso-bidi-font-size: 12.0pt">Có người mẹ nào không muốn bảo vệ con mình không? mẹ tôi cũng muốn bảo vệ tôi, nhưng cách mẹ làm đã làm tôi xa người tôi yêu...<BR><BR>Hôm chia tay, muốn nói nhiều lắm nhưng chạnh lòng nghĩ lại, mình bây giờ có còn gì mà đòi với hỏi, người ta trách mình thì mình chịu chứ buồn quá, biết nói làm sao nên lời.<BR><BR>Chị tôi thì nói, mẹ có ý muốn mày lo làm để trả nợ, đừng mê chơi quá,.. chuyện yêu đương của mày không ai cấm đoán gì, chỉ lo mày sống không lâu nữa thôi. ừ, lo cho tôi là đúng, tôi bây giờ sướng như tiên, không làm gì cũng có ăn, không lang thang ngoài đường nữa, trở về nhà như vào cái lồng chim, có con chim nào bị bỏ chết đói đâu?<BR><BR>em nói sống với tôi em chỉ là cái bóng, tôi che em làm em mệt, cảm thấy mình bế tắt... không cần nói thế, không cần lý do nào nếu thật lòng em muốn ra đi.<BR><BR>Mấy hôm nay, giật mình tự hỏi, sao ngày trôi qua như vậy; rồi mình sẽ ra sao?... không biết và không nên biết tương lai chính mình. Biết nhiều chỉ thêm mệt mõi, bản thân mình làm được gì để cuộc sống thanh thản hơn mình sẽ cố gắng làm, thế là ok.<BR><BR>Nói vậy chứ, trong lòng mình vẫn còn ấm ức lắm, cứ muốn hỏi trời cao, mình yêu như thế chưa đủ sao? chưa thật lòng sao? chưa mang lại hạnh phúc cho người yêu sao? sao và tại sao? vâng, chỉ tại mình là con người, mình bất lực trước những khó khăn của cuộc sống.<BR><BR>Một mai có kiếp sau, xin hãy cho tôi được làm cây cỏ, chẳng biết buồn vui, chẳng bao giờ phiền muộn, không bị đời đánh đố, không phải sống cho ai, không thất vọng khi mình không giữ được trái tim người khác...<BR><BR>Dù muốn hay không, cũng cho các bạn biết mình còn tồn tại, nhưng cách sống thế nào thì mình không thể nói hết được.<BR style="mso-special-character: line-break"><BR style="mso-special-character: line-break"><o

></o

></SPAN></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt"><SPAN style="COLOR: black; FONT-FAMILY: 'Times New Roman'"><FONT size=3>Một ngày nào đó, tôi đã thay đổi bản thân mình, khác xưa nhiều lắm, khác đến nỗi nhiều lúc chính mình không nhận ra. Có thể con người ta thích nghi cuộc sống nên cứ phải thay đổi nhưng với tôi thì không phải vậy. sống phải có mục đích, lý tưởng. nếu không như vậy, sống uổng cả một đời.<BR><BR>Từ ngày đó, tôi không còn hay khóc, hay buồn và thậm chí từ bỏ ý định tự tử ... đúng rồi, sống bao lâu nữa đâu mà tự tử .. kết cục như nhau vậy thì nên đón nhận thế giới, những trắc trở của nó sẽ làm mình mạnh mẽ hơn.<BR><BR>Tôi can đảm đến nỗi nói chia tay nhiều lần với người yêu, không buồn thăm hỏi .. đơn giản tôi chỉ nghĩ là ràng buộc người ta chi cho khổ, ok mình vậy đi, con đường phía trước của em đó, em cứ đi.... nhưng rồi cứ chia tay, làm lành, giận, buồn, chia tay, làm lành .. điệp khúc như thế buồn chán, nhưng chính tôi hiểu rằng tôi yêu em, tôi không buồn tìm kiếm một mối tình nào khác.<BR><BR>Vậy, sống làm gì? sống để trả hết nợ đời, nợ gia đình, sống để hưởng thụ cuộc sống vốn tươi đẹp. Nếu bạn nghĩ rằng cuộc sống bạn tồi tệ, bạn sẽ bi quan và có hành động bế tắc... ngược lại, cứ sống, hết mình và mang lại cho mình và người khác niềm vui.<BR><BR>Con người vốn so đo tính toán, nhưng ai biết rằng khi chết đi có mang theo được gì, sao cứ phải lao tâm khổ tứ, mang đầu óc ra để tìm một nguyên nhân mà mình thua thiệt...? tôi thua thiệt, chẳng sao, tôi vẫn là tôi, hơn tôi chút anh chẳng được gì đâu.<BR><BR>Nếu ai đó muốn sống tốt, chỉ cần suy nghĩ mình bây giờ là ai, mình còn phải làm gì? như vậy, nên sống thế nào, theo bản năng, theo dục vọng, theo danh lợi ... tùy, tất cả bạn giữ không lâu đâu.<BR><BR>Lâu lâu, có tâm sự buồn. Bạn nên có người thân hiểu bạn để chia sẻ, như thế bạn không sống nặng nề, sống khó nhọc nữa. Có thể người nào đó, ngay cả gia đình bạn trách bạn nhiều nhưng người nào hiểu bạn sẽ thông cảm bạn, dù bạn phạm lổi trong trò chơi cuộc sống...<BR><BR>get ready .. sẳn sàng đi bạn, bạn hãy là chính mình.<o

></o

></FONT></SPAN></P>