<P> </P>
<P><FONT face="Times New Roman, Times, serif" size=4><strong> <FONT size=6>Ð</FONT><FONT size=6>Ò CHIỀU</FONT><FONT size=4>....!</FONT></strong></FONT></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Quang Thọai.</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Trích dẫn từ trang 34 đến 37 SỐNG ÐẠO tài liệu Sinh hoạt Tu Học . Số 5 - 15.10. Nhâm Ngọ - ( 2002 ) do cơ quan Phổ Tế Hội Thánh Truyền Giáo Cao Ðài ấn hành ( lưu hành nội bộ ). </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> <FONT size=5>+@+</FONT></FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=5> <FONT size=4>Trong cảnh mặt Trời vừa khuất núi, khách vội vàng bước xuống bờ sông để đi đò qua bên kia, mau kịp về nhà trong bóng hoàng hôn chợp chờn giữa buổi chiều tà mờ nhạt hoang sơ. Vừa vội bước cho kịp chuyến đò cuối của buổi chiều tà, khách lại bàng hoàng lo lắng vì không biết con đò có còn đợi kịp mình hay không. Nếu lỡ chuyến đò chiều nay thì khách lại phải đợi đến sáng mai mới qua sông đươc. Và trong đêm tối , khách phải kiếm chỗ trú tạm qua đêm, hay phải đương đầu với bao nỗi bất trắc có thể xảy ra trong đêm truờng cô tịch . </FONT></FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Những ai đã từng đối diện với cảnh nầy sẽ cảm nhận được nỗi khó khăn , vừa lo lắng cho cảnh khổ hiện tại vừa lo cho ở nhà con cái đang trông mong mà mình thì chưa kịp về nhà. Ðể diễn tả cảnh nấy , trước đây có một nhà thơ kiêm hoạ sĩ đã ghi lại hai câu thơ sau :</FONT></strong></P>
<P><FONT size=4><FONT face="Times New Roman"><strong> </strong> <FONT face="Times New Roman, Times, serif">" </FONT></FONT><FONT face="Times New Roman, Times, serif"><strong>Sương đã dâng lên chiều lắng xuống</strong></FONT></FONT></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Chuyến đò sắp tách bến sang sông..."</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Trong thời Tam Kỳ Phổ Ðộ mà Ðức Chí Tôn khai mở cũng vừa đúng vào buổi Hạ ngươn mạt kiếp, là ngươn cuối cùng của một chu kỳ tiến hoá của Càn khôn vũ trụ , sự mở Đạo của Thầy cũng khác gì buổi đò chiều . Vì thế, mà Ðức Mẹ Diêu Trì đã nhiều lần giục giả chúng ta :</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> " Con chớ có dần dà trể bước,</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Trể bước rồi không được an thân,</FONT></strong></P>
<P><FONT size=4><FONT face="Times New Roman"><strong> <FONT face="Times New Roman, Times, serif">Muôn</FONT></strong><FONT face="Times New Roman, Times, serif"><strong> n</strong></FONT></FONT><FONT face=Arial size=2><strong><FONT face="Times New Roman" size=4>ăm, mới có một lần,</FONT></strong></FONT></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4><strong> Lần Ba không gặp vô phần đấy con..!"</strong></FONT></P>
<P><FONT size=4><FONT face="Times New Roman"><strong> <FONT face="Times New Roman, Times, serif">Chuyến</FONT></strong><FONT face="Times New Roman, Times, serif"><strong> đò chiều của người lử khách nếu trể thì đợi đến sáng mai sẽ có chuyến đò mới của ngày hôm sau . Nhưng chuyến đò Ðại Ðạo Tam Kỳ Phổ Ðộ do Thầy khai mở thì muôn năm mới có một lần thì rõ ràng đây là cơ hội cuối cùng và tối hậu để chúng ta leo lên đò trở về bến khởi nguyên . Từ bến khởi nguyên ra đi Thấy đã dạy : " Một sứ mạng Thầy dành hai ngã, Một ra đi, một trở lại Thầy " Nếu chậm chạp lỡ chuyến đò chiều nầy thì làm sao mà đợi đến thất ức niên sau ! Ôi ! Không có gì bất hạnh cho bằng .</strong></FONT></FONT></FONT></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Khi nói về chuyến đò, thiết nghĩ ta phải hiểu phương tiện. Vì lẽ, Ðạo là mặc nhiên bản thể vô thủy, vô chung, là cơ quan sanh hóa muôn loài vạn vật, là cơ vận chuyển càn khôn vũ trụ. Các tôn giáo được ví như những phương tiện để cảm hoá nhơn sanh hay là những chuyến đò đưa nhơn sanh từ bờ mê qua bến giác để được về với Ðạo . Do đó, Tôn giáo thì có nhiều mà Ðạo thì chỉ có một. Một là Chân Lý vậy.</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Cũng vì Tôn giáo được ví như những chuyến đò nên Ðạo Đạo Thoàn Chơn Nhơn một lần giáng đàn đã nói như thế nầy :</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> " Người muốn tu hành Lão chỉ cho,</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Qua sông phải tạm mượn con đò ;</FONT></strong></P>
<P><FONT size=4><strong><FONT face="Times New Roman"> <FONT face="Times New Roman, Times, serif">San</FONT>g bờ giác ngạn nên rời bỏ</FONT><FONT face="Times New Roman, Times, serif"> ,</FONT></strong></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4><strong> Một túi Càn Khôn vạn chưởng cơ</strong> "</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4> <strong>Trong câu : "</strong> <strong>Qua sông phải tạm mượn con</strong> <strong>đò " ở dây có nghĩa là cần phải nương theo cái phương tiện tôn giáo để về bến giác , chứ tôn giáo không phải là cứu cánh và đến được bến giác rồi phải rời khỏi phương tiện. Ở đây, tôn giáo được xem như con đò, hay như ngón tay Ðức Phật chỉ ánh trăng, chì là phương tiện . Nếu chúng ta cứ nhìn mải ngón tay Phật thì chúng ta sẽ không bao giờ thấy được ánh trăng. Và nói về đò chiều thì Ðạo Trửơng Hưệ Lương sau khi thoát xã, đắc phẳm vị Quãng Ðức Chơn Tiên cũng về đàn tâm sự :</strong></FONT></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> " Nhìn nhau bổng rưng rưng giọt lệ ,</FONT></strong></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4><strong> Nỗi mừng thương huynh đệ Thiên ân,</strong></FONT></P>
<P><FONT size=4><strong><FONT face="Times New Roman"> <FONT face="Times New Roman, Times, serif">Mừn</FONT>g vì</FONT><FONT face="Times New Roman, Times, serif"> đường lối chánh chân ,</FONT></strong></FONT></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Thương vì sứ mạng lắm phần gay go,</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Thôi, thì thôi chuyến đò buổi chót,</FONT></strong></P>
<P><FONT size=4><FONT face="Times New Roman"><strong> <FONT face="Times New Roman, Times, serif">Lòn</FONT>g , dặn lòng đắng ngọt chớ nao "</strong></FONT><FONT face="Times New Roman, Times, serif"> </FONT></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman, Times, serif" size=4> <strong> Qua đó, ta thấy Ðại Ðạo Tam Kỳ Phổ Ðộ là chuyến đò cuối cùng mà Ðức Chí Tôn đã mở ra để đưa con cái của Ngài trở về bến khởi nguyên hầu lập đời Thượng ngươn Thánh Ðức . Cùng ý nghĩa Tôn giáo là chiếc đò đưa nhân sanh trở về bến khởi nguyên, Ðức Kitô giáng dạy ở Hườn Cung Ðàn</strong> <strong>như sau :</strong></FONT></P>
<P><FONT size=4><FONT face="Times New Roman"><strong> <FONT face="Times New Roman, Times, serif">" </FONT>Thế gian ai cũng qua đò,</strong></FONT><FONT face="Times New Roman, Times, serif"> </FONT></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4> <strong> Sang bờ giác ngạn lần dò đi lên "</strong></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4><strong> Như vậy, hi sang được bờ giác chúng ta lại rời khỏi con đò để tiếp tục con đường tu hành ở cõi trên. Ðiều đó còn có nghĩa rằng nếu sống ở cõi nhị nguyên nầy mà ta không vận dụng hết phương tiện pháp môn tam công để tu chúng thì khi rời khỏi đò ta phải tiếp tục học rất khó khăn , đúng như câu " Sang bờ giác ngạn lần dò đi lên " Chữ lần dò cho thấy nỗi khó khăn. Nhưng hiện nay thế gian đang hụp lặn trong cảnh trần , đang bon chen tranh giành giữa buồn vui , được mất. Mấy ai hiểu được cảnh đò chiều ! Những kẻ thượng sỉ thì ưa thích nghe đạo lý và làm theo, kẻ trung sỉ thì cũng thích nghe đạo nhưng lúc nhớ lúc không, lúc nghe đạo như đang ngủ bị người ta đánh thức dậy, nhưng khi người ta đi rồi thì lại ngủ tiếp, không còn biết đạo là gì, còn kẻ hạ sỉ thì nghe đạo lại chế diểu. Ðó là ba hạng người thường gặp ở cõi thế gian nầy.</strong></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4><strong> Nhưng tất cả mọi người đều có Phật tính như Ðức Phật hằng nói : " Chúng sanh giai hữu Phật tánh " họ cũng tin tưỡng vào đời sống tâm linh nhưng lại dành quá nhiều thời gian cho cuộc mưu sinh rồi tự dẫn dắt mình vào con đường lầm lạc. Trong kinh sám hối có câu :</strong></FONT></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> " Ngặt có kẻ tưỡng Trời tin Phật ,</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Mà trong lòng chẳng thật tín thành ,</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Lâm nguy miệng vái làm lành ,</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Tai qua nạn khỏi dạ đành phụ vong "</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Nhạc sỉ Trịnh công Sơn trước đây có than phận ngắn ngũi của kiếp người như thời gian qua bóng câu cửa sổ.</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> " Bao nhiêu năm làm kiếp con người ,</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Chợt một chiều tóc trắng như vôi,</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Lá uá trên cao rụng đầy,</FONT></strong></P>
<P><FONT size=4><FONT face="Times New Roman"><strong> Cho <FONT face="Times New Roman, Times, serif">trăm năm vào chết một ngày "</FONT></strong></FONT><FONT face="Times New Roman, Times, serif"> </FONT></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4> <strong>Trăm năm bận rộn với những toan tính hơn thua , so với cuộc đờicon người thì dài nhưng khi đầu tóc của mình đã điểm bạc thì thấy rằng thời gian chỉ diễn ra trong khoảnh khắc. Mọi việc đều vô thường, chuyển biến rất nhanh . Nhưng đến lúc ấy liệu có còn kịp chuyến đò chăng ?</strong></FONT></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Cuộc sống con người thật ngắn ngủi. Xin kể lại câu chuyện của ba ông già ngồi uống rượu tâm sự với nhau . Ông già thứ nhất thì sợ không biết hôm nay mình còn ăn uống như thế nầy , nhưng năm sau không biết có còn được cũng nhau đối ẩm nữa không, Ông bảo : " Hôm nay tiệc rượu cùng ăn uống , chẳng biết sang năm thiếu mặt nào?" Ông già thứ hailại nghĩ rằng : đời nầy sống chết chỉ cần qua đêm , nếu trúng gió không biết sáng mai có mặt ở cõi đời này không , Ông nói : " Ðêm nay giày vớ cởi ra hết , chẳng biết sáng ngày có xỏ lại không?' Ông thứ ba lại cho rằng cái sự chết còn ngắn ngủi hơn , đâu chỉ cần đến một đêm : " Hơi thở này đây phì khỏi miệng, chẳng hay có trở lại hoặc đi luôn" . Có người bảo rằng bây giờ tôi bận nhưng tôi sẽ tu hành sau này khi tôi có thời gian. Cuộc sống vô thường nơi cõi tạm, sống nay thác mai, biết liệu có thể sống thọ để tu rồi mới chết? Ðức Mẹ Diêu Trì có lần giáng dạy tại Thánh Thất Kim Thành Long : </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> " Khi tử thần vô thường đến bắt ,</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Hẹn được chăng tôi mắc việc này ;</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Sang năm Ông trở lại đây,</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Rãnh rang tôi sẽ nương tay Ông liền.</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Hay là con nhào nghiêng ngã ngữa ,</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Dứt hơi liền giữa bữa cơm ngon :</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Ðể cùng thần tử dời chơn,</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Về nơi cảnh giới - giả chơn biết nào ?"</FONT></strong></P>
<P><FONT face="Times New Roman, Times, serif" size=4> ( còn tiếp )</FONT></P>
<P> </P>
<P><FONT face="Times New Roman, Times, serif" size=4><strong> <FONT size=6>Ð</FONT><FONT size=6>Ò CHIỀU</FONT><FONT size=4>....!</FONT></strong></FONT></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Quang Thọai.</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Trích dẫn từ trang 34 đến 37 SỐNG ÐẠO tài liệu Sinh hoạt Tu Học . Số 5 - 15.10. Nhâm Ngọ - ( 2002 ) do cơ quan Phổ Tế Hội Thánh Truyền Giáo Cao Ðài ấn hành ( lưu hành nội bộ ). </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> <FONT size=5>+@+</FONT></FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=5> <FONT size=4>Trong cảnh mặt Trời vừa khuất núi, khách vội vàng bước xuống bờ sông để đi đò qua bên kia, mau kịp về nhà trong bóng hoàng hôn chợp chờn giữa buổi chiều tà mờ nhạt hoang sơ. Vừa vội bước cho kịp chuyến đò cuối của buổi chiều tà, khách lại bàng hoàng lo lắng vì không biết con đò có còn đợi kịp mình hay không. Nếu lỡ chuyến đò chiều nay thì khách lại phải đợi đến sáng mai mới qua sông đươc. Và trong đêm tối , khách phải kiếm chỗ trú tạm qua đêm, hay phải đương đầu với bao nỗi bất trắc có thể xảy ra trong đêm truờng cô tịch . </FONT></FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Những ai đã từng đối diện với cảnh nầy sẽ cảm nhận được nỗi khó khăn , vừa lo lắng cho cảnh khổ hiện tại vừa lo cho ở nhà con cái đang trông mong mà mình thì chưa kịp về nhà. Ðể diễn tả cảnh nấy , trước đây có một nhà thơ kiêm hoạ sĩ đã ghi lại hai câu thơ sau :</FONT></strong></P>
<P><FONT size=4><FONT face="Times New Roman"><strong> </strong> <FONT face="Times New Roman, Times, serif">" </FONT></FONT><FONT face="Times New Roman, Times, serif"><strong>Sương đã dâng lên chiều lắng xuống</strong></FONT></FONT></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Chuyến đò sắp tách bến sang sông..."</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Trong thời Tam Kỳ Phổ Ðộ mà Ðức Chí Tôn khai mở cũng vừa đúng vào buổi Hạ ngươn mạt kiếp, là ngươn cuối cùng của một chu kỳ tiến hoá của Càn khôn vũ trụ , sự mở Đạo của Thầy cũng khác gì buổi đò chiều . Vì thế, mà Ðức Mẹ Diêu Trì đã nhiều lần giục giả chúng ta :</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> " Con chớ có dần dà trể bước,</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Trể bước rồi không được an thân,</FONT></strong></P>
<P><FONT size=4><FONT face="Times New Roman"><strong> <FONT face="Times New Roman, Times, serif">Muôn</FONT></strong><FONT face="Times New Roman, Times, serif"><strong> n</strong></FONT></FONT><FONT face=Arial size=2><strong><FONT face="Times New Roman" size=4>ăm, mới có một lần,</FONT></strong></FONT></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4><strong> Lần Ba không gặp vô phần đấy con..!"</strong></FONT></P>
<P><FONT size=4><FONT face="Times New Roman"><strong> <FONT face="Times New Roman, Times, serif">Chuyến</FONT></strong><FONT face="Times New Roman, Times, serif"><strong> đò chiều của người lử khách nếu trể thì đợi đến sáng mai sẽ có chuyến đò mới của ngày hôm sau . Nhưng chuyến đò Ðại Ðạo Tam Kỳ Phổ Ðộ do Thầy khai mở thì muôn năm mới có một lần thì rõ ràng đây là cơ hội cuối cùng và tối hậu để chúng ta leo lên đò trở về bến khởi nguyên . Từ bến khởi nguyên ra đi Thấy đã dạy : " Một sứ mạng Thầy dành hai ngã, Một ra đi, một trở lại Thầy " Nếu chậm chạp lỡ chuyến đò chiều nầy thì làm sao mà đợi đến thất ức niên sau ! Ôi ! Không có gì bất hạnh cho bằng .</strong></FONT></FONT></FONT></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Khi nói về chuyến đò, thiết nghĩ ta phải hiểu phương tiện. Vì lẽ, Ðạo là mặc nhiên bản thể vô thủy, vô chung, là cơ quan sanh hóa muôn loài vạn vật, là cơ vận chuyển càn khôn vũ trụ. Các tôn giáo được ví như những phương tiện để cảm hoá nhơn sanh hay là những chuyến đò đưa nhơn sanh từ bờ mê qua bến giác để được về với Ðạo . Do đó, Tôn giáo thì có nhiều mà Ðạo thì chỉ có một. Một là Chân Lý vậy.</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Cũng vì Tôn giáo được ví như những chuyến đò nên Ðạo Đạo Thoàn Chơn Nhơn một lần giáng đàn đã nói như thế nầy :</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> " Người muốn tu hành Lão chỉ cho,</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Qua sông phải tạm mượn con đò ;</FONT></strong></P>
<P><FONT size=4><strong><FONT face="Times New Roman"> <FONT face="Times New Roman, Times, serif">San</FONT>g bờ giác ngạn nên rời bỏ</FONT><FONT face="Times New Roman, Times, serif"> ,</FONT></strong></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4><strong> Một túi Càn Khôn vạn chưởng cơ</strong> "</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4> <strong>Trong câu : "</strong> <strong>Qua sông phải tạm mượn con</strong> <strong>đò " ở dây có nghĩa là cần phải nương theo cái phương tiện tôn giáo để về bến giác , chứ tôn giáo không phải là cứu cánh và đến được bến giác rồi phải rời khỏi phương tiện. Ở đây, tôn giáo được xem như con đò, hay như ngón tay Ðức Phật chỉ ánh trăng, chì là phương tiện . Nếu chúng ta cứ nhìn mải ngón tay Phật thì chúng ta sẽ không bao giờ thấy được ánh trăng. Và nói về đò chiều thì Ðạo Trửơng Hưệ Lương sau khi thoát xã, đắc phẳm vị Quãng Ðức Chơn Tiên cũng về đàn tâm sự :</strong></FONT></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> " Nhìn nhau bổng rưng rưng giọt lệ ,</FONT></strong></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4><strong> Nỗi mừng thương huynh đệ Thiên ân,</strong></FONT></P>
<P><FONT size=4><strong><FONT face="Times New Roman"> <FONT face="Times New Roman, Times, serif">Mừn</FONT>g vì</FONT><FONT face="Times New Roman, Times, serif"> đường lối chánh chân ,</FONT></strong></FONT></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Thương vì sứ mạng lắm phần gay go,</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Thôi, thì thôi chuyến đò buổi chót,</FONT></strong></P>
<P><FONT size=4><FONT face="Times New Roman"><strong> <FONT face="Times New Roman, Times, serif">Lòn</FONT>g , dặn lòng đắng ngọt chớ nao "</strong></FONT><FONT face="Times New Roman, Times, serif"> </FONT></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman, Times, serif" size=4> <strong> Qua đó, ta thấy Ðại Ðạo Tam Kỳ Phổ Ðộ là chuyến đò cuối cùng mà Ðức Chí Tôn đã mở ra để đưa con cái của Ngài trở về bến khởi nguyên hầu lập đời Thượng ngươn Thánh Ðức . Cùng ý nghĩa Tôn giáo là chiếc đò đưa nhân sanh trở về bến khởi nguyên, Ðức Kitô giáng dạy ở Hườn Cung Ðàn</strong> <strong>như sau :</strong></FONT></P>
<P><FONT size=4><FONT face="Times New Roman"><strong> <FONT face="Times New Roman, Times, serif">" </FONT>Thế gian ai cũng qua đò,</strong></FONT><FONT face="Times New Roman, Times, serif"> </FONT></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4> <strong> Sang bờ giác ngạn lần dò đi lên "</strong></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4><strong> Như vậy, hi sang được bờ giác chúng ta lại rời khỏi con đò để tiếp tục con đường tu hành ở cõi trên. Ðiều đó còn có nghĩa rằng nếu sống ở cõi nhị nguyên nầy mà ta không vận dụng hết phương tiện pháp môn tam công để tu chúng thì khi rời khỏi đò ta phải tiếp tục học rất khó khăn , đúng như câu " Sang bờ giác ngạn lần dò đi lên " Chữ lần dò cho thấy nỗi khó khăn. Nhưng hiện nay thế gian đang hụp lặn trong cảnh trần , đang bon chen tranh giành giữa buồn vui , được mất. Mấy ai hiểu được cảnh đò chiều ! Những kẻ thượng sỉ thì ưa thích nghe đạo lý và làm theo, kẻ trung sỉ thì cũng thích nghe đạo nhưng lúc nhớ lúc không, lúc nghe đạo như đang ngủ bị người ta đánh thức dậy, nhưng khi người ta đi rồi thì lại ngủ tiếp, không còn biết đạo là gì, còn kẻ hạ sỉ thì nghe đạo lại chế diểu. Ðó là ba hạng người thường gặp ở cõi thế gian nầy.</strong></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4><strong> Nhưng tất cả mọi người đều có Phật tính như Ðức Phật hằng nói : " Chúng sanh giai hữu Phật tánh " họ cũng tin tưỡng vào đời sống tâm linh nhưng lại dành quá nhiều thời gian cho cuộc mưu sinh rồi tự dẫn dắt mình vào con đường lầm lạc. Trong kinh sám hối có câu :</strong></FONT></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> " Ngặt có kẻ tưỡng Trời tin Phật ,</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Mà trong lòng chẳng thật tín thành ,</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Lâm nguy miệng vái làm lành ,</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Tai qua nạn khỏi dạ đành phụ vong "</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Nhạc sỉ Trịnh công Sơn trước đây có than phận ngắn ngũi của kiếp người như thời gian qua bóng câu cửa sổ.</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> " Bao nhiêu năm làm kiếp con người ,</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Chợt một chiều tóc trắng như vôi,</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Lá uá trên cao rụng đầy,</FONT></strong></P>
<P><FONT size=4><FONT face="Times New Roman"><strong> Cho <FONT face="Times New Roman, Times, serif">trăm năm vào chết một ngày "</FONT></strong></FONT><FONT face="Times New Roman, Times, serif"> </FONT></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4> <strong>Trăm năm bận rộn với những toan tính hơn thua , so với cuộc đờicon người thì dài nhưng khi đầu tóc của mình đã điểm bạc thì thấy rằng thời gian chỉ diễn ra trong khoảnh khắc. Mọi việc đều vô thường, chuyển biến rất nhanh . Nhưng đến lúc ấy liệu có còn kịp chuyến đò chăng ?</strong></FONT></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Cuộc sống con người thật ngắn ngủi. Xin kể lại câu chuyện của ba ông già ngồi uống rượu tâm sự với nhau . Ông già thứ nhất thì sợ không biết hôm nay mình còn ăn uống như thế nầy , nhưng năm sau không biết có còn được cũng nhau đối ẩm nữa không, Ông bảo : " Hôm nay tiệc rượu cùng ăn uống , chẳng biết sang năm thiếu mặt nào?" Ông già thứ hailại nghĩ rằng : đời nầy sống chết chỉ cần qua đêm , nếu trúng gió không biết sáng mai có mặt ở cõi đời này không , Ông nói : " Ðêm nay giày vớ cởi ra hết , chẳng biết sáng ngày có xỏ lại không?' Ông thứ ba lại cho rằng cái sự chết còn ngắn ngủi hơn , đâu chỉ cần đến một đêm : " Hơi thở này đây phì khỏi miệng, chẳng hay có trở lại hoặc đi luôn" . Có người bảo rằng bây giờ tôi bận nhưng tôi sẽ tu hành sau này khi tôi có thời gian. Cuộc sống vô thường nơi cõi tạm, sống nay thác mai, biết liệu có thể sống thọ để tu rồi mới chết? Ðức Mẹ Diêu Trì có lần giáng dạy tại Thánh Thất Kim Thành Long : </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> " Khi tử thần vô thường đến bắt ,</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Hẹn được chăng tôi mắc việc này ;</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Sang năm Ông trở lại đây,</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Rãnh rang tôi sẽ nương tay Ông liền.</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Hay là con nhào nghiêng ngã ngữa ,</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Dứt hơi liền giữa bữa cơm ngon :</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Ðể cùng thần tử dời chơn,</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4> Về nơi cảnh giới - giả chơn biết nào ?"</FONT></strong></P>
<P><FONT face="Times New Roman, Times, serif" size=4> ( còn tiếp )</FONT></P>
<P> </P>