<TABLE =contentpaneopen>
<T>
<TR>
<TD =contenting width="100%"><FONT color=#ff0000>Nguyễn Ngọc Nhựt (1918 – 1952) </FONT></TD>
<TD =ing align=right width="100%"><A title=In onclick="window.open'http://www.bentre.gov.vn/index2.php?option=com_content&task=view&id=230&pop=1&page=0&Itemid=47','win2','status=no,toolbar=no,scrollbars=yes,titlebar=no,menubar=no,resizable=yes,width=640,height=480,directories=no,location=no'; return false;" href="http://www.bentre.gov.vn/index2.php?option=com_content&task=view&id=230&pop=1&page=0&Itemid=47" target="_blank"></A> </TD></TR></T></TABLE>
<TABLE =contentpaneopen>
<T>
<TR>
<TD vAlign=top colSpan=2>
<P align=left></P>
<DIV =mosimage style="PADDING-RIGHT: 2px; PADDING-LEFT: 2px; FLOAT: right; PADDING-BOTTOM: 2px; MARGIN: 2px; WIDTH: 160px; PADDING-TOP: 2px" align=center><IMG title=Image height=200 alt=Image hspace=6 src="http://www.bentre.gov.vn/images/stories/nhanvat/nguyenngocnhut.jpg" width=150 border="0">
<DIV =mosimage_caption style="TEXT-ALIGN: center" align=center>Nguyễn Ngọc Nhựt (1918-1952)</DIV></DIV><FONT face=Arial size=2>Sinh ngày 15-9-1918 tại làng An Hội (nay là phường 5, thị xã Bến Tre) trong một gia đình thuộc tầng lớp trên. Cha là Nguyễn Ngọc Tương, một điền chủ, đốc phủ sứ, đồng thời là Giáo tông chi phái Cao đài Ban Chỉnh, được Chính phủ VNDCCH tặng thưởng Huân chương Kháng chiến vì những công lao đóng góp trong sự nghiệp chống Pháp 1945 – 1954.</FONT>
<P></P>
<P align=left><FONT face=Arial size=2> Nguyễn Ngọc Nhựt du học ở Pháp, đậu bằng kỹ sư Tạo tác E.C.P, làm chuyên viên kỹ thuật cho các hãng kinh doanh của Pháp trong nhiều năm. Vợ là con một kỹ sư người Pháp, đã từng giúp đỡ ông trong những năm tháng khó khăn dưới ách chiếm đóng của phát xít Đức, trong chiến tranh thế giới thứ II. Công ty kênh đào Suez đã có lần ngỏ ý mời ông về làm tại công ty này, nhưng ông từ chối.</FONT> </P>
<P align=left><FONT face=Arial size=2> Là một kỹ sư tài năng, giàu kinh nghiệm, bố vợ lại là giám đốc của một công ty lớn ở Pháp, có nhiều uy tín và giàu có, Nguyễn Ngọc Nhựt đủ điều kiện để ung dung hưởng thụ cuộc sống giàu sang trong xã hội tư bản phát triển vào thời kỳ sau chiến tranh. Thế nhưng, năm 1946, khi Chủ tịch HCM dẫn đầu phái đoàn Chính phủ Việt Nam sang thăm nước Pháp theo lời mời của Chính phủ Pháp, trong một cuộc gặp gỡ giữa trí thức Việt kiều với Bác, kỹ sư Nguyễn Ngọc Nhựt đã tự nguyện xin được về Tổ quốc sớm, để cùng đồng bào xây dựng đất nước.</FONT> </P>
<P align=left><FONT face=Arial size=2> Nếu đối với ông, việc giã từ cuộc sống phú quý, đầy đủ tiện nghi khá nhẹ nhàng, thì trái lại nhà cầm quyền Pháp đã tìm nhiều cách để ngăn trở dự định đó. Được sự giúp đỡ của người anh là Nguyễn Ngọc Bích, nguyên là Khu bộ phó khu 9, bị Pháp bắt đưa sang quản thúc tại Pháp, ông đã làm căn cước giả, rồi trà trộn trong số lính thợ Việt Nam ONS <SUP>(1)</SUP>, đáp tàu thủy về Sài Gòn. Đầu năm 1947, sau khi gặp lại cha và các anh chị em trong gia đình, thăm một số bạn bè xưa cũ, Nguyễn Ngọc Nhựt bắt liên lạc với cơ sở cách mạng, ra vùng kháng chiến tại chiến khu Đồng Tháp Mười. Lúc này, LLVT của ta còn rất non yếu, vũ khí, đạn dược vô cùng thiếu thốn. Trước tình hình đó, Nguyễn Ngọc Nhựt lao ngay vào công việc, tổ chức hướng dẫn anh em công nhân sửa chữa vũ khí, sản xuất đạn dược ở công binh xưởng khu 8. Ông đã trút bỏ bộ cánh của một kỹ sư của xã hội tư bản, mặc bộ bà ba đen, sống và làm việc một cách chan hòa, hồn nhiên cùng với anh em trong các lán trại nơi bưng biền.</FONT> </P>
<P align=left><FONT face=Arial size=2> Năm 1948, Nguyễn Ngọc Nhựt được cử làm ủy viên UBKCHC Nam Bộ, phụ trách công tác thương binh và xã hội.</FONT> </P>
<P align=left><FONT face=Arial size=2> Ngày 2-6-1949, trong một trận càn của quân Pháp ở Đồng Tháp Mười, ông bị bắt tại Cái Bèo (thuộc tỉnh Sa Đéc cũ) nay là tỉnh Đồng Tháp. Ông khai là Nguyễn Văn Huyện, làm giáo viên bình dân học vụ, nhưng vì trong số những người bị bắt có kẻ đã khai báo sự thật về ông với bọn địch. Bọn chúng tìm đủ mọi cách dụ dỗ, mua chuộc, khuyên ông đầu hàng và nhận làm việc cho chúng, nhưng ông một mực từ chối. Chúng cho tay chân tự xưng là môn đệ của giáo chủ Nguyễn Ngọc Tương (tức cha của ông) mời ông ra tham gia chính phủ Nam Kỳ tự trị với chức vụ Bộ trưởng Công chánh và Quốc phòng. Nhưng cuộc mặc cả ấy không thành. Hết Bazin, trùm mật thám Nam Kỳ, đến tướng De Latour, tư lệnh quân viễn chinh Pháp ở Nam Kỳ, ra sức dụ dỗ, đe dọa, cố lôi kéo ông tham gia chính phủ bù nhìn Bảo Đại, nhưng ông đều kiên quyết cự tuyệt. Người vợ đầm từ bên Pháp bay sang, can thiệp và thuyết phục ông hãy làm giấy đầu thú bọn chúng, để gia đình bên vợ có lý do bảo lãnh về nhà, rồi sau đó muốn đi đâu cũng được, nhưng ông cũng không chịu nghe theo.</FONT> </P>
<P align=left><FONT face=Arial size=2> Thấy những thủ đoạn mua chuộc và đe dọa không có hiệu quả, giặc Pháp ra lệnh cho bọn tay chân mật thám tra tấn và hành hạ ông thậm tệ. Chúng tiêm thuốc gây rối loạn thần kinh để hòng moi được những điều bí mật ở ông, nhưng vô hiệu. Sau hai lần thay đổi nhà tù và những thủ đoạn o ép về tinh thần lẫn thể xác, đã làm ông kiệt sức, mất trí. Chúng đưa ông vào nhà thương điên Biên Hòa và giam lỏng ở đây. Một năm sau, ông qua đời giữa những cơn đau dữ dội mà không được thuốc thang chữa trị. Đó là ngày 16-5-1952, lúc vừa tròn 34 tuổi.</FONT> </P>
<P align=left><FONT face=Arial size=2> Là một trí thức thuộc tầng lớp trên, được đào tạo và nuôi nấng trong môi trường xã hội tư sản với nhiều ưu đãi, Nguyễn Ngọc Nhựt vẫn giữ được dòng máu yêu nước trong người. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc và dân tộc, ông đã từ bỏ cuộc sống tiện nghi, giàu có để gia nhập vào cuộc chiến đấu của toàn dân, giải phóng đất nước. Chân tình và giản dị trong cuộc sống, Nguyễn Ngọc Nhựt đã mang hết nhiệt tình và tri thức của mình cống hiến cho sự nghiệp cách mạng. Khi bị sa vào tay giặc, trước mọi sự mua chuộc, dụ dỗ và khảo tra của kẻ thù, lòng trung thành tuyệt đối của ông đối với lý tưởng đã không hề suy suyển.</FONT> </P>
<P align=left><FONT face=Arial size=2>Ở tuổi 30, ông được cử làm Ủy viên UBKCHC Nam Bộ, thành viên trẻ nhất ở cương vị cao cấp nhất của chính quyền cách mạng ở đây. Điều ấy hoàn toàn xứng đáng với tài năng và phẩm cách của ông. Trong một lá thư từ nhà tù viết gửi ra bên ngoài, ông khẳng định: "Tôi sẽ không bao giờ nhận định một cách sai lạc đường đi, lối bước đã chọn". Thời gian ở nhà thương điên Biên Hòa, các bác sĩ, y tá, hộ lý đều cảm phục, quý mến ông và hết lòng giúp đỡ, nhưng chính sách thâm độc của nhà cầm quyền lúc bấy giờ đã giết chết ông ở cái tuổi tràn đầy hứa hẹn.</FONT> </P>
<P align=left><FONT face=Arial size=2> Chính phủ VNDCCH khi được tin ông mất đã đánh điện chia buồn với UBKCHC Nam Bộ và gia quyến ông. Bức điện có đoạn: “Hồ Chủ tịch và Chính phủ truy tặng liệt sĩ kỹ sư Nguyễn Ngọc Nhựt Huân chương Kháng chiến hạng nhất". Cùng với những trí thức yêu nước khác, như Thái Văn Lung, Dương Minh Châu và sau này là Nguyễn Thái Bình, tên tuổi của kỹ sư Nguyễn Ngọc Nhựt sống mãi trong lòng đồng bào ta, đồng thời cũng là niềm tự hào chung của đội ngũ trí thức yêu nước và cách mạng</FONT></P></TD></TR></T></TABLE>