Quí Huynh VL/1234,<?xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com
ffice
ffice" /><o
></o
>
AP đã thưa trước là có sửa đổi đôi điểm so với bản chính. <o
></o
>
1/ Đọc nhiều bài viết về câu chuyện này, diễn tã có khác nhưng tiêu đề vẫn là “Thiền Sư và Cô Lái Đò”. Trước khi đăng lên DĐ, thoạt tiên, AP muốn đổi là “Thiến Sư và Nhà Sư” nhưng có vẻ “trống trải” quá, nên tóm gọn lại “Thiền Sư” như đã đăng, mong tạo được một chút suy tư từ người đọc.<o
></o
>
2/ “Nhà sư ngạc nhiên phát hiện ra cô lái đò là một thiếu nữ duyên dáng thanh lịch” Đoạn này AP thêm vào để nhấn mạnh Nhà sư vãn còn là một thiền sinh, lòng vẫn còn chao động và làm tăng thêm tính “sư phụ” của cô lái đò, người đã thấy được “tâm” của “đệ tử”.<o
></o
>
3/ “Nhà sư nín lặng trả tiền và bước lên bờ”. AP rất thích cái “nín lặng” này, dường như nhà sư vẫn còn có một sự vướng mắc, cố gắng…Sau khi trả tiền lần thứ ba, nhà sư thong dong hơn, có vẻ đạt được một sự giác ngộ. Thay vì “nín lặng” như thường lệ, AP thay vào chữ “lặng lẽ” để diễn đạt “Thiền Sinh” này bắt đầu “tâm phục”… <o
></o
>
<o
></o
>
Đoạn chót, Có bài viết, cho cô lái đò trầm mình theo dòng sông. Như thế thì cô lái đò chưa xứng là Thiền sư, lòng vẫn còn “nhân thế”. Nếu viết theo Huynh VL thì nhà sư trở thành “tiểu thiền sinh” mất rồi, ái ố còn mang nặng trong lòng. Thôi thì theo ý của Huynh 1234, ngày trở lại, Nhà sư cảm nghe thanh thản trong hồn khi biết rằng sư phụ của ngày nào đã gát mái chèo để tiêu dao cùng hương đồng cỏ nội…<o
></o
>
Tình thân,
AP <o
></o
>
AP đã thưa trước là có sửa đổi đôi điểm so với bản chính. <o
1/ Đọc nhiều bài viết về câu chuyện này, diễn tã có khác nhưng tiêu đề vẫn là “Thiền Sư và Cô Lái Đò”. Trước khi đăng lên DĐ, thoạt tiên, AP muốn đổi là “Thiến Sư và Nhà Sư” nhưng có vẻ “trống trải” quá, nên tóm gọn lại “Thiền Sư” như đã đăng, mong tạo được một chút suy tư từ người đọc.<o
2/ “Nhà sư ngạc nhiên phát hiện ra cô lái đò là một thiếu nữ duyên dáng thanh lịch” Đoạn này AP thêm vào để nhấn mạnh Nhà sư vãn còn là một thiền sinh, lòng vẫn còn chao động và làm tăng thêm tính “sư phụ” của cô lái đò, người đã thấy được “tâm” của “đệ tử”.<o
3/ “Nhà sư nín lặng trả tiền và bước lên bờ”. AP rất thích cái “nín lặng” này, dường như nhà sư vẫn còn có một sự vướng mắc, cố gắng…Sau khi trả tiền lần thứ ba, nhà sư thong dong hơn, có vẻ đạt được một sự giác ngộ. Thay vì “nín lặng” như thường lệ, AP thay vào chữ “lặng lẽ” để diễn đạt “Thiền Sinh” này bắt đầu “tâm phục”… <o
<o
Đoạn chót, Có bài viết, cho cô lái đò trầm mình theo dòng sông. Như thế thì cô lái đò chưa xứng là Thiền sư, lòng vẫn còn “nhân thế”. Nếu viết theo Huynh VL thì nhà sư trở thành “tiểu thiền sinh” mất rồi, ái ố còn mang nặng trong lòng. Thôi thì theo ý của Huynh 1234, ngày trở lại, Nhà sư cảm nghe thanh thản trong hồn khi biết rằng sư phụ của ngày nào đã gát mái chèo để tiêu dao cùng hương đồng cỏ nội…<o
Tình thân,
AP <o