Giá trị thật của cuộc sống

An Phuoc

New member
Quí Huynh VL/1234,<?xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:eek:ffice:eek:ffice" /><o:p></o:p>
AP đã thưa trước là có sửa đổi đôi điểm so với bản chính. <o:p></o:p>
1/ Đọc nhiều bài viết về câu chuyện này, diễn tã có khác nhưng tiêu đề vẫn là “Thiền Sư và Cô Lái Đò”. Trước khi đăng lên DĐ, thoạt tiên, AP muốn đổi là “Thiến Sư và Nhà Sư” nhưng có vẻ “trống trải” quá, nên tóm gọn lại “Thiền Sư” như đã đăng, mong tạo được một chút suy tư từ người đọc.<o:p></o:p>
2/ “Nhà sư ngạc nhiên phát hiện ra cô lái đò là một thiếu nữ duyên dáng thanh lịch” Đoạn này AP thêm vào để nhấn mạnh Nhà sư vãn còn là một thiền sinh, lòng vẫn còn chao động và làm tăng thêm tính “sư phụ” của cô lái đò, người đã thấy được “tâm” của “đệ tử”.<o:p></o:p>
3/ “Nhà sư nín lặng trả tiền và bước lên bờ”. AP rất thích cái “nín lặng” này, dường như nhà sư vẫn còn có một sự vướng mắc, cố gắng…Sau khi trả tiền lần thứ ba, nhà sư thong dong hơn, có vẻ đạt được một sự giác ngộ. Thay vì “nín lặng” như thường lệ, AP thay vào chữ “lặng lẽ” để diễn đạt “Thiền Sinh” này bắt đầu “tâm phục”… <o:p></o:p>
<o:p></o:p>
Đoạn chót, Có bài viết, cho cô lái đò trầm mình theo dòng sông. Như thế thì cô lái đò chưa xứng là Thiền sư, lòng vẫn còn “nhân thế”. Nếu viết theo Huynh VL thì nhà sư trở thành “tiểu thiền sinh” mất rồi, ái ố còn mang nặng trong lòng. Thôi thì theo ý của Huynh 1234, ngày trở lại, Nhà sư cảm nghe thanh thản trong hồn khi biết rằng sư phụ của ngày nào đã gát mái chèo để tiêu dao cùng hương đồng cỏ nội…<o:p></o:p>
Tình thân,
AP <o:p></o:p>
 

1234

Active member
THIỀN SƯ
<?xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:eek:ffice:eek:ffice" /><o:p></o:p>
Môt hôm xuống đò sang sông, Nhà sư ngạc nhiên phát hiện ra cô lái đò là một thiếu nữ duyên dáng thanh lịch. Đò cập bến cô lái thu tiền từng ngườì. Sau hết đến nhà sư, Cô lái đò đòi tiền GẤP ĐÔI.<o:p></o:p>
Nhà Sư ngạc nhiên hỏi vì sao? <o:p></o:p>
Cô lái mỉm cười: <o:p></o:p>
- Vì Thầy nhìn em… <o:p></o:p>
Nhà sư nín lặng trả tiền và bước lên bờ.<o:p></o:p>
Một hôm nhà sư lại qua sông. Lần nầy cô lái đòi tiền GẤP BA
Nhà sư hỏi vì sao?<o:p></o:p>
Cô lái cười bảo: <o:p></o:p>
- Lần nầy Thầy nhìn em dưới nước. <o:p></o:p>
Nhà sư nín lặng trả tiền và bước lên bờ. <o:p></o:p>
Lần khác nhà sư lại qua sông. Vừa bước lên đò nhà sư nhắm nghiền mắt lại đi vào thiền định. Đò cập bến cô lái đò thu tiền GẤP <?xml:namespace prefix = st1 ns = "urn:schemas-microsoft-com:eek:ffice:smarttags" /><st1:place w:st="on"><st1:country-region w:st="on">NĂM</st1:country-region></st1:place> lần. <o:p></o:p>
Nhà sư hỏi vì sao? <o:p></o:p>
Cô lái đáp: <o:p></o:p>
- Thầy không nhìn nhưng còn nghĩ đến em. <o:p></o:p>
Nhà sư lăng lẽ trả tiền và lên bờ. <o:p></o:p>
Một hôm nhà sư lại qua sông. Lần nầy nhà sư nhìn thẳng vào cô lái đò… Đò cập bến,<o:p></o:p>
Nhà sư cười hỏi lần nầy phải trả bao nhiêu? <o:p></o:p>
Cô lái đáp: <o:p></o:p>
- Em xin đưa Thầy qua sông, không thu tiền. <o:p></o:p>
Thiền sư hỏi vì sao vậy? <o:p></o:p>
Cô lái cười đáp: <o:p></o:p>
- Thầy nhìn mà không còn nghĩ tới em nữa.<o:p></o:p>
Do vậy em xin đưa Thầy qua sông mà thôi...


@ - Lần Thứ Nhất

Nhà Sư Nín lặng vì được,bị Sư Phụ Điễm đúng ngay Căn Bệnh => Nên Tâm Phục mà => Nín lặng trả tiền & lên bờ .

@ - Lần Thứ Hai

Nhà Sư Bị Sư Phụ Điểm Ngay chổ Sâu Kín ở dạng Phần Thô của Tướng Trạng mặt dù đã được ẩn vi che đậy.Không Nhìn Hình mà Nhìn Bóng Cô Gái dưới Nước => Rời Hình mà Theo Bóng => Tình Trần chưa dứt Thánh Tình Khó... Quy !
Nên Chi khi Sư Phụ Khai Hóa,Điểm Đúng Huyệt Đạo cho thì Vị Sư nọ Phải Tâm phục thấy ngay còn cái chỗ Nhược.yếu kém của tự Tâm chưa vượt qua khỏi => Nên Nín lặng Tâm Phục mà lên bờ. :40:

@ - Lần Thứ Ba .

Nhà Sư buộc phải trả tiền nhiều hơn để Mua 1 bài học dạng khác => Đó là phải : Trực Diện với Sự Thật Trước Mắt & và không nên dùng Pháp Đối Trị bằng cách Nhắm Mắt nhất thời để dùng lâu dài mà ... đặng được ! chẳng khác chi là yếm thế & trốn chạy Sự Thật vì Tu là không phải Hạnh Yếm Thế & Trốn Chạy. Mà ngược lại cái Hạnh của Người Tu là phải Dõng Mãnh & Trực Kiến :27:


:109: @ - Lần Thứ Tư, lần Sau chót .

Nhà Sư Ngộ Ra và Trực Diện Nhìn thẳng cô Gái => Không còn Tâm Sụt sè & Trốn chạy Sự thật => Tâm Tự Tại Vô Ngại => Tâm Bình => Nhận ra Tâm không thể : Trong - Ngoài mà Tướng thì cũng chẳng thể : Ngoài - Trong => Tâm Vật Bình Hành => Lần này thì Vị Sư đã có thể đạt vào cảnh giới Như Nhiên trong sự AN LẠC HẠNH ;)
 

hienhuu

New member
Câu chuyện trên mục đích là là để đốn ngộ những thiền sư chuyên tu luyện chớ sự thật không có cô lái đò nào mà đòi tiền như thế. Nhưng dẩu sao cũng là câu chuyện hay !
Ta biết đàn bà thì có giác quang thứ 6 tức cảm nhận được người đó đang nghĩ gì về mình mà nhứt là những vị thiền sư thì người đàn bà càng chú ý hơn. Nên hiểu rất rõ vị đó đang nghĩ gì về mình ( cô lái đò ).
Như câu chuyện đặt ra là :
Lần thứ nhứt thì vị thiền sư ngó cô lái đò mà lòng đang ham muốn nhưng không dám trêu ghẹo cô. Nên cô đòi tiền gấp đôi.
Lần thứ hai thì vị thiền sư đó không dám ngó cô mà ngó bóng cô dưới dòng nước để ao ước thì bị cô đòi tiền gấp ba.
Lần thứ ba thì vị thiền sư đó không dám ngó cô dưới nước mà bèn nhắm mắt lại để tưởng tượng cô trong lòng cho đở thèm thì bị cô đòi tiền gấp năm.
Cái học của người xưa thường nói bất quá tam tức không quá ba lần thì thiền sư nầy ngộ được chân lý.
Nên lần thứ tư thiền sư đã đọc được ý muốn của cô lái đò... Nên thiền sư dùng bản chất rất thật của mình mà ngó thẳng vào cô lái đò mà trêu ghẹo và cười nói : Lần nầy phải trả bao nhiêu ?
thì cô lái đò không nhận tiền vì đã biết thiền sư hiểu được ý mình muốn gì nên chở miễn phí.
Và cô lái đò đó còn nhắc khéo thiền sư nói: Thầy nhìn mà không còn nghĩ tới em nữa thì cũng có nghĩa là cô lái đò đó đã đem lòng mến yêu thiền sư. Chính vì lẽ đó mà sau này thiền sư không còn gặp lại cô lái đò đó lòng thiền sư lại buồn nhớ thương tiếc cho số phần của mình.
Câu chuyện trên rất hay để dạy chúng ta phải ăn thật, nói thật, và làm thật để không còn cảm thấy buồn tiếc nuối như thiền sư đó. Chớ thật ra cô lái đò đó chỉ là người bình thường như bao nhiêu người khác cũng biết yêu, cũng biết thương nhưng vì không duyên nợ nên cả 2 ( cô lái đò và thiền sư ) không thành như ý muốn./. Thân
 

Hao Quang

New member
AN LẠC

- Hãy đừng so sánh bạn với một ai cả vì làm như thế là bạn đã tự coi thường chính mình.

<?xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:eek:ffice:eek:ffice" /><o:p></o:p>- Không có một ổ khóa nào được làm ra mà không có chiếc chìa khóa để mở nó ra. Vì vậy tạo hóa cũng sẽ không bao giờ mang đến cho bạn bất cứ một vấn đề gì mà không có cách giải quyết riêng cho nó.

<o:p></o:p>- Hãy chấp nhận khi bạn mất mát. Hãy im lặng khi bạn thành công. Và hãy vui lên khi bạn chiến thắng được chính mình.

<o:p></o:p>- Không ai có thể quay lại quá khứ để thay đổi những lỗi lầm của chính mình. Nhưng ta có thể bắt đầu ngay bây giờ nhận ra những lỗi lầm của mình để tránh những sai phạm trong tương lai.

<o:p></o:p>- Cuộc đời vẫn mỉm cười khi bạn đang đau khổ. Và nó cũng mỉm cười khi bạn đang hạnh phúc. Vì vậy bạn hãy mỉm cười dù có được hạnh phúc hay đang gặp khổ đau.

<o:p></o:p>- Ai trong chúng ta cũng có thể không chấp nhận sinh phiền não. Nhưng muốn không phiền não bạn phải biết chấp nhận. Vì tình thương trong ta là một tài nguyên không bao giờ cạn. Và nó chỉ tăng thêm khi ta mang ra hiến tặng cho người.

<o:p></o:p>- Chúng ta thường rất dễ dàng phê phán một khuyết điểm nhỏ của người khác. Nhưng lại rất khó nhận ra lỗi lầm lớn của chính chúng ta. Bởi thế, trí tuệ chỉ sẽ được hình thành từ sự nhận ra và sửa chữa lỗi lầm của chính mình.

<o:p></o:p>- Hãy là tấm gương soi rọi cho chính bản thân mình. Vì chỉ khi ấy thân bạn mới AN. Và tâm bạn mới LẠC.
<o:p></o:p>Và cũng cầu mong rằng tất cả chúng ta thân tâm luôn AN LẠC.(sưu tầm)
 
Sửa lần cuối:

Phụng Thánh

New member
SỐNG YÊU THƯƠNG<?xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:eek:ffice:eek:ffice" /><o:p></o:p>
P.Anh
Sống thương yêu là một nghệ thuật sống. Chúng đơn giản, giản dị và gần gủi. Khi nhận hiểu ra được cách sống thương yêu thì như trở bàn tay, từ mặt úp thành mặt ngửa, một con người cũ thay đổi thành một con người mới trong tích tắc. Có ai ngờ rằng trong đời sống hằng ngày, con người đã để đánh mất quá nhiều cơ hội để sống thương yêu nhau mà không hay biết, hoặc không để ý đến và rồi bỏ qua, thật là tiếc, hoặc thay vì sống yêu thương nhau thì lại kềm chế tâm hay nén lòng làm cho cuộc sống thêm đau khổ hơn. Tuy vậy mỗi người đều có cách sống thương yêu của mình, họ đối xử với nhau rất tốt, ứng xử rất hay và rất khéo, đáng khâm phục và học hỏi.<o:p></o:p>
Bất kỳ ai, đã là con người, đều có thể sống thương yêu nhau. Đó là đạo đức của con người. Tất cả đạo đức của con người đều lấy tình thương làm nền tảng. Thiếu lòng thương yêu thì đạo đức không thể có được. Mọi tôn giáo ít nhiều gì cũng dựa trên đạo đức để xây dựng giáo lý riêng cho mình và lấy tình thương yêu bác ái làm nền tảng giáo dục tín đồ của mình. Do vậy đã là con người thì chúng ta nên biết sống đạo đức. Có bao nhiêu đạo đức? – Hàng nghìn đạo đức.<o:p></o:p>
Đạo đức được định nghĩa là sống không làm khổ mình, không làm khổ người và không làm khổ các loài vật khác; sống biết mang niềm vui và hạnh phúc đến cho mình, cho người và cho các loài vật khác. Đạo đức phải thỏa mãn 3 điều kiện cùng một lúc, vắng một cái thì không thể gọi là đạo đức được.<o:p></o:p>
Lòng thương yêu chân thật là lòng thương yêu đa hướng, trải rộng bình đẳng đến muôn người không phân biệt thân sơ, muôn loài vật, cỏ cây, đất đá thiên nhiên. Lòng yêu thương một hướng là tình thương ích kỷ hẹp hòi cá nhân chỉ biết yêu thương người thân của mình mà không yêu thương người ngoài hoặc chỉ biết yêu thương ý kiến của mình bắt người khác làm theo mà không cần biết ý thích của người khác. Tình thương một hướng là tình thương đem đến đau khổ hoặc cho mình, hoặc cho người khác, hoặc cho các loài vật. Người có đạo đức là người sống với lòng thương yêu chân thật đa hướng.<o:p></o:p>
Tất cả đạo đức đều xuất phát từ lòng yêu thương. Do vậy lòng yêu thương rất quan trọng. Muốn thấy được lòng yêu thương thì lòng yêu thương phải được thể hiện qua hành động.<o:p></o:p>
<o:p></o:p>
Vậy sống như thế nào để gọi là biết sống thương yêu?<o:p></o:p>
Sống với tâm rộng lượng sẵn sàng tha thứ, bỏ qua mọi lỗi lầm, sai phạm của người khác và không bao giờ nhắc đến. Khi nhắc đến lỗi lầm, cái sai, cái xấu của ai thì đã đánh mất lòng thương yêu. Có những gia đình sống rất hay, họ không bao giờ nói cái xấu, cái sai, cái lỗi của bất kỳ ai trong gia đình và ngoài xã hội, dù thấy biết nhưng họ sẵn sàng tha thứ và bỏ qua, xem như không có gì. Có một câu chuyện về gia đình của Jane White, mỗi khi cả nhà quay quần bên bàn ăn thì họ chẳng quan tâm đến việc ai phạm sai lầm gì. Họ lướt qua những lỗi lầm của nhau và vẫn vui vẻ tiếp tục sống. Không một ai mách tội ai, họ không bao giờ để ý xem ai phạm điều gì, để mách tội nhau. Gia đình White có 3 trai và 3 gái. Lần đó em gái Amy vừa mới lấy bằng lái xe hơi, nhân dịp đi New York chơi, các chị cho em lái xe và không ngờ em lơ đễnh và phản xạ của em còn chậm cho nên bị một xe tải đâm vào làm một người chị gái Jane chết ngay tại chỗ, còn Srah thì bị thương ở đầu, Amy thì bị gãy chân. Khi bố mẹ vào bệnh viện thăm, họ ôm hôm các con và khóc nói những lời nói động viên “các con còn sống là cha mẹ mừng rồi”, nói những câu vui đùa như không có chuyện gì xảy ra. Chẳng một lời trách móc nào. Chính nhờ vậy mà cô con gái tiếp tục sống vui vẻ, có sự nghiệp, cưới chồng và có một gia đình hạnh phúc. Thật là tuyệt vời. Qua câu chuyện tôi đã học được bài học từ gia đình Jane rằng việc đổ lỗi cho ai vì bất cứ chuyện gì là không quan trọng. Đôi khi, nó chẳng có tác dụng gì. Đức này là đức Từ Bi Hỷ Xả.<o:p></o:p>
•Sống biết nhường nhịn. Luôn biết nhường phần của mình cho người khác; nhường niềm vui của mình cho người khác; nhường công lao của mình cho người khác; nhường phần thưởng của mình cho người khác; nhường chỗ đứng xếp hàng cho người khác; nhường lối cho người đi trước; nhường đường cho xe khác đi trước; nhường chỗ ngồi trên xe buýt cho người khác nhất là người lớn tuổi phụ nữ có thai và em bé; nhường chỗ làm cho người khác; nhường cho người khác nói trước hay làm trước, khi ai cho cái gì đẹp, ngon, tốt thì mình nhường phần đó cho người khác, không tranh giành, v.v… Ví dụ: ai đó cho một cái máy, có nhiều người cũng muốn, khi biết vậy thì mình nhường ngay, không xin. Đó là mình đã có ý tốt biết sống nhường nhịn. Nhưng đôi khi lại không giống như vậy, mình thấy mình cần nên mình vẫn xin như mọi người, hoặc có thể mình không cần nhưng vẫn cứ xin để đem về nhà cho người thân hay người quen. Chỉ cần nhạy bén một chút là có thể sống biết thương yêu. Chỉ cần một sai lầm nhỏ là chúng ta đánh mất lòng thương yêu. Tâm tham của con người rất vi tế, chúng lý luận rất hay, xin đem về cho người khác cũng là tâm tốt, chúng sai bảo chúng ta mà chúng ta không biết. Ở đâu có lòng tham, ở đó sẽ không có lòng yêu thương, ở đâu có lòng yêu thương, ở đó không có tham. Đức này là đức nhường nhịn.<o:p></o:p>
•Dù mình có nghèo đói cũng đừng quên những người nghèo đói khác. Có một câu chuyện về những người đi làm từ thiện đến một vùng nghèo đói tại Mỹ, một lần cô Kathy nhận được điện thoại phải mang gạo đến vùng ngoại ô để giúp một gia đình đông con đã bị đói vài ngày. Cô Kathy chuẩn bị gạo, thức ăn và mang đi ngay. Khi mang gạo và thức ăn đến, nhìn người mẹ và đám con nhỏ trông hốc hác, xanh xao rất tội nghiệp. Thay vì khi nhận được gạo và thức ăn người mẹ nấu ngay cho mình và các con ăn, thì cô Kathy thấy người mẹ sớt một nữa phần gạo và thức ăn vừa nhận được chạy nhanh ra khỏi nhà. Khi trở về hỏi ra thì mới biết người mẹ đem phần gạo và thức ăn đó cho một gia đình khác cũng đang đói. Người làm từ thiện là người có lòng thương yêu, nhưng chúng ta thấy người mẹ này có lòng thương yêu thật tuyệt vời, trong cơn đói khổ sẵn sàng chia sẻ những gì mình có, không ích kỷ hẹp hòi. Thất là lòng thương yêu cao thượng. Đức này là đức chia sẻ. <o:p></o:p>
•Khi đã khá giả thì chớ quên người khác xung quanh, giúp họ khá giả như mình, chứ đừng nghĩ cuộc sống của ai nấy lo. Khi tất cả mọi người xung quanh đều khá giả thì cuộc sống của mình sẽ vững chắc và lâu bền hơn. Có một câu chuyện về đợt thi quả bí ngô cân nặng nhất, một người nông dân trồng bí ngô cân nặng 50 lb đoạt giải nhất. Khi đoạt giải xong, mọi người khác xin hạt giống bí ngô của ông về trồng, ông đều cho và lấy làm vui vẻ. Một người hỏi tại sao ông không giữ lại hạt giống cho mình mà lại cho đi, rủi năm sao ông không đoạt giải nữa thì sao. Ông trả lời do cho đi những hạt giống này mà các ruộng bí bên cạnh đều là giống bí tốt, đến mùa ra hoa, phấn của các hoa bí bên cạnh bay sang ruộng tôi, mới giúp tôi có quả bí ngô to, còn nếu ruộng bí của hàng xóng bên cạnh có giống nhỏ hơn thì chắc bí của tôi cũng sẽ nhỏ như họ. Đây là đức chia sẻ. <o:p></o:p>
•Khi thấy của rơi thì hoặc để yên đó để người đánh rơi quay lại tìm thấy, hoặc lượm lên mang đến cảnh sát, hoặc tự mình đem trả lại cho chủ, không tham lấy một vật gì dù đó là một vali tiền. Khi tự tay mình đem trả thì không nhận phần thưởng nào. Đó là mình sống thật với lòng thương yêu. Đức này là đức ly tham. <o:p></o:p>
•Không tham lam trộm cắp của ai. Trước khi lấy vật gì thì nên xin phép. Đó là mình không muốn người khác giận khi bị mất cái gì. Đức này là đức ly tham. <o:p></o:p>
•Sống không tham gia vào các trò chơi thắng thua, cờ bạc, chứng khoán, cá độ. Bởi vì kẻ thắng thì gây thù oán, kẻ thua thì chịu khổ đau. Do biết vậy chúng ta không nên tham gia vào các loại trò chơi thắng thua để không phải làm khổ mình, khổ người. Đức này là đức ly tham. <o:p></o:p>
•Sống luôn biết sẵn sàng bố thí. Bố thí không chỉ tiền tài vật chất mà còn biết chia sẻ mọi thứ trên thế gian này khi có cơ hội, bố thí thời gian, công sức, lời nói ái ngữ, sự hiểu biết kinh nghiệm,… Ví dụ: Nhà trồng bông, người ngoài đi ngang nhà thấy bông đẹp, thích và hái không xin phép. Mình thấy vậy thì hãy lấy đó làm niềm vui, vì bông mình trồng đem niềm vui đến cho người khác. Nếu được thì nói ngay những lời nói yêu thương “nếu cô thích thì hái thêm về cắm trong nhà cho đẹp”. Nếu mình nghĩ rằng mình trồng bông chỉ để cho mình ngắm thôi, chỉ để cho mình hái thôi thì mình sống quá ích kỷ hẹp hòi. Còn khi mình luôn sống biết chia sẻ những gì đẹp nhất, ngon nhất, tốt nhất cho người khác, ai thích cái gì mình đang có thì mình luôn sẵn sàng cho đi, đó là mình sống biết đem niềm vui đến cho người. Khi người ta muốn cái gì mà đạt được toại nguyện thì ai cũng vui. Ngay khi khi biết người khác muốn gì mà mình đáp ứng ngay thì mình sẽ đem niềm vui đến cho họ. Đâu phải khi cho tiền người nghèo mình mới vui đâu. Ai biết sống yêu thương thì hằng ngày có hằng trăm nghìn cách để đem niềm vui đến cho mọi người. Đó là sống yêu thương. Khi các bạn sống yêu thương thì mới nhận ra rằng sao chúng đơn giản, dễ dàng, gần gủi đến thế mà mình đã bỏ qua và không biết từ bao lâu nay. Đức này là đức bố thí. <o:p></o:p>
•Giúp người đừng tính thời gian. Đang giúp người thì giúp cho trọn, cho xong rồi nghỉ. Thấy người vẫn làm thì mình cùng làm cho xong, đừng nghĩ rằng đã đến giờ nghỉ phải thôi việc. Đức này là đức bố thí. <o:p></o:p>
•Sống biết cho đi những gì mình thích nhất, ngon nhất, tốt nhất, đẹp nhất, quí nhất, kể cả hạnh phúc của mình cho người khác, không phân biệt thân sơ và kẻ thù. Nếu mình vui khi có những thứ thích nhất, ngon nhất, tốt nhất, đẹp nhất, quí nhất thì người khác cũng vậy, cho nên trước khi cho ai vật gì thì hãy lấy những thứ mình thích nhất, ngon nhất, tốt nhất, đẹp nhất và quí nhất cho người khác. Ví dụ mình thích uống nước trái cây thì hãy mời người nước trái cây thay vì nước lạnh, mình thích ăn trái cây thì hãy mời người trái tươi tốt ngon mà mình thích,… Như người mẹ thương yêu con cái luôn để giành những thứ tốt đẹp, ngon, mới, quí giá nhất cho con mình. Đức này là đức tôn trọng bố thí. <o:p></o:p>
•Mua đồ vật mà rẻ quá thì trả tiền thêm. Ở Việt <?xml:namespace prefix = st1 ns = "urn:schemas-microsoft-com:eek:ffice:smarttags" /><st1:place w:st="on"><st1:country-region w:st="on">Nam</st1:country-region></st1:place> có nhiều người từ quê ra chợ thị trấn bán vài món rau hay trái cây vườn kiếm thêm tiền mua gạo. Họ bán rẻ hơn chợ và nhìn trông rất tội nghiệp. Có nhiều người mua thấy vậy khi trả tiền thì trả hơn một chút hoặc không cần tiền thối lại. Đó là một hành động sống thương yêu khéo léo thật là hay. Đây là đức bố thí. <o:p></o:p>
•Nếu có dư vật gì không dùng thì hãy cho đi, đừng để giành cất giữ. Biết có còn sống đến ngày mai không mà cất giữ làm gì. Có rất nhiều người đang cần những thứ ta có. Có rất nhiều cơ quan từ thiện sẵn sàng nhận những vật người khác cho để đem cho lại những người cần đến, hoặc có những website freecycle hoặc craiglist giúp cho mọi người tận dụng lại những đồ cũ hoặc dư thừa của người khác. Có thể đối với một người một vật là cũ hay vô dụng, nhưng đối với người khác lại là vật hữu dụng. Đây là đức ly tham bố thí. <o:p></o:p>
•Đừng nghĩ rằng vật gì cũng có thể bán, tiền bạc sẽ làm cho chúng ta đánh mất tình thương. Nếu có dư giả tiền của thì khi dư cái gì hay muốn thay đổi cái gì mới thì nên cho đi cái cũ, đừng nghĩ rằng bán rẻ còn hơn cho không, nhất là anh em trong gia đình thì không nên buôn bán dù đó là chiếc xe hơi hay căn nhà. Đây là đức bố thí. <o:p></o:p>
•Dù cho người giàu hay người nhiều tiền cũng cần giúp đỡ, đừng đánh giá người qua hình tướng hay tài sản mà bỏ qua cơ hội sống thương yêu. Người nhiều tiền cũng lo lắng, buồn phiền, sợ hãi, cũng bệnh, già, chết, cũng chỉ có hai tay… như mọi người khác. Người giàu là người sống biết đủ. Người nhiều tiền chưa chắc là người giàu vì họ vẫn thấy chưa đủ, luôn nghĩ cách tìm ra tiền. Đây là đức bố thí. <o:p></o:p>
•Giúp người đừng sợ đêm khuya, mưa hay giông bão. Ngày xưa vùng nông thôn có vài nhà có điện thoại. Một lần chủ nhà nghe chuông reo và được nhờ nhắn hàng xóm cách vài căn, tuy trời đêm hôm mưa lạnh, người chủ vẫn khoác áo vào đi gọi. Thật là tình nghĩa xóm làng. Đây là đức bố thí. <o:p></o:p>
•Sẵn lòng giúp chỗ ăn chỗ ở cho những thí sinh lên thành phố thi đại học, nếu có khả năng thì cung cấp chỗ ở miễn phí cho sinh viên học đại học 5 năm và nếu có khả năng hơn nữa thì cung cấp học bổng cho học sinh, sinh viên nghèo. Có khi sinh viên phải lên thành phố thuê nhà để sống và học, nếu vì lý do gì đó không đủ tiền trả tiền trọ thì chúng ta thương yêu họ và cho họ sống nhờ đến khi có tiền rồi trả cũng được hoặc trả bao nhiêu cũng được tùy khả năng. Khi con người không còn bị nô lệ cho đồng tiền thì chúng ta thấy mình đem hạnh phúc và niềm vui đến cho bao nhiêu người. Đức này là đức bố thí. <o:p></o:p>
•Khi đọc báo thấy có nhiều người bất hạnh nghèo đang bệnh tật cần tiền mua thuốc hay làm phẩu thuật, những vùng nghèo cần xây dựng hay thiếu thiết bị cho trường học. Nếu có khả năng chúng ta nên giúp ngay, đừng để cơ hội qua đi, để rồi đánh mất một cơ hội sống thương yêu. Đức này là đức bố thí. <o:p></o:p>
•Có ai nhờ giúp việc gì thì đang bận hay tính làm việc gì cũng dời lại làm sau. Khi có ai nhờ làm việc gì là người đó tin tưởng mình, hy vọng vào sự giúp đỡ của mình, vậy chúng ta hãy sống thương yêu và đừng làm cho người khác thất vọng. Đây là đức bố thí. <o:p></o:p>
•Có khi chúng ta cho ai đó mượn tiền hay mượn đồ vật mà trả chậm thì chúng ta cũng vui vẻ, đừng hối thúc hay hỏi họ. Ai cũng có lúc khó khăn, mình cũng có lúc như vậy thì chớ nên làm khó người. Nếu ai mượn tiền hay mượn vật gì thì nên nhớ rằng nếu chẳng may người đó vì lý do nào đó không trả được thì mình cũng sẵn lòng cho họ luôn. Còn không tính được chuyện này thì thà không cho mượn vì khi gặp chuyện không may xảy ra thì tình cảm sẽ bị mất, kể cả anh em, bạn bè, vợ chồng, cha mẹ và con cái. Có thể mình không nói ra nhưng người mượn cũng cảm thấy khó chịu. Đức này là đức tỉnh giác bố thí. <o:p></o:p>
•Sống biết yêu thương mọi người và các loài vật sống xung quanh mình. Loài vật nào cũng cần sống, loài vật nào cũng phải kiếm ăn hằng ngày. Kiếm ăn rất khổ cực. Mình đây cũng phải khổ cực đi làm hằng ngày kiếm tiền mua thức ăn thì mọi người mọi loài vật đều như vậy. Nếu có dư đồ ăn thì mình chia sẻ cho người khác, cho loài vật khác. Đức này là đức hiếu sinh bố thí. <o:p></o:p>
•Khi sống với đức bố thí người bố thí nên biết cám ơn người nhận bố thí. <o:p></o:p>
•Sống luôn tôn trọng người khác, không phân biệt thân sơ, kẻ thù, người lớn hay nhỏ tuổi hơn mình, nam hay nữ, người thành thị hay nông thôn, người khác màu da, dân tộc, người sang hay hèn, giàu hay nghèo, người có học hay thiếu học,… Có một câu chuyện kể rằng một người con gái nông thôn lên thành thị học, sau khi học thì cưới chồng giàu sang. Khi đám cưới mẹ cô từ dưới quê nghèo lên dự mặc bộ đồ cũ. Sợ khách chê cười, cô con gái không dám nhìn mặt mẹ và không dám giới thiệu mẹ với khách. Cô con gái đã đánh mất lòng thương yêu ngay cả đến với mẹ mình. Đức này là đức tôn trọng. <o:p></o:p>
•Biết ai cần gì, nếu mình có thì cho mượn hoặc cho ngay. Đức này là đức không ích kỷ hẹp hòi. <o:p></o:p>
•Sống giữ gìn vệ sinh sạch sẽ cho chính mình và cho người khác, tại nơi công cộng, công sở và bất kỳ nơi nào. Chỉ xả rác vào thùng rác. Không khạc nhổ ngoài đường phố, nơi công cộng, bãi cỏ. Tại những nước châu Âu và Mỹ có những em bé sống có đức vệ sinh rất hay, khi không tìm thấy thùng rác công cộng thì các em bỏ vào túi sách hoặc túi quần áo của mình. Đây là đức vệ sinh. <o:p></o:p>
•Làm việc tốt không cần ai biết đến. Tại Việt <st1:place w:st="on"><st1:country-region w:st="on">Nam</st1:country-region></st1:place> thường có những vùng bị lũ lụt mỗi năm, đến mùa đó thì có nhà bị mất trắng hết lúa, gạo. Họ rất khổ và không biết làm sao. Lần đó trong thị trấn có một gia đình buôn bán khá giả, biết được tin về chuyện đói khổ của dân mình. Hai vợ chồng bàn nhau ban đêm chèo thuyền đem gạo đến từng nhà, để không ai biết mình giúp. Đây là đức khiêm tốn. <o:p></o:p>
•Người cùng gia đình thì nên biết sống đoàn kết không nói xấu nhau, Sẵn sàng cho tặng nhau bất kỳ vật gì mà mình có, đối với người thân không nên buôn bán; sẵn sàng góp của cải chung để sống tốt hơn. Ví dụ người có đất, kẻ có tiền thì cùng góp với nhau để xây một căn nhà ở, người có đất đừng nghĩ rằng đợi lúc có tiền mới xây nhà, hay người có tiền thì nghĩ để dành thêm tiền mua đất rồi có dư thì xây lên ở riêng. Ai cũng muốn có cuộc sống riêng. Lúc khó khăn biết đoàn kết nhau thì cuộc sống sẽ vui vẻ, tình nghĩa anh em luôn gắn bó. Đây là đức đoàn kết. <o:p></o:p>
•Sống không phân biệt thân sơ. Mình đối xử với người thân như thế nào thì hãy đối xử với người ngoài như vậy. Nếu mình sẵn lòng cho người thân chiếc xe, ngôi nhà hay những gì mình yêu thích nhất thì hãy sẵn lòng cho người ngoài như vậy. Hãy thương yêu người ngoài như người mẹ thương yêu con một của mình. Do thương yêu ai cũng như con một của mình thì người đó sẽ luôn cảm thấy hạnh phúc dù người con ruột không bên cạnh, vì lúc đó người mẹ không cảm thấy cô đơn, mà biết rằng còn có nhiều người con khác bên cạnh. Người tu hành là người có tâm thương yêu rộng lớn, họ sống không chỉ có thương yêu người thân mà còn cả mọi người và loài vật có sự sống trên hành tinh này. Tình thương yêu của họ không còn ích kỷ hẹp hòi cá nhân nữa mà mở rộng thương yêu bình đẳng không phân biệt thân sơ. Họ hy sinh đời sống cá nhân riêng tư để yêu thương phục vụ cho mọi người trên thế gian này như chúa Giêsu từ bỏ cuộc sống gia đình, đem tình thương của mình trải rộng ra thương yêu tất cả mọi người. Ở nước Ấn Độ thì có đức Phật và thánh Mahatma Gandhi. Có thể những nhân vật này thất bại trong việc hy sinh của mình trước sự tàn ác tham lam của con người, nhưng họ đều để lại cho con người cách sống biết yêu thương nhau. Tất cả mọi người trên thế gian đều đang khổ, dù đó là người giàu có. Chỉ khi hiểu và sống đạo đức biết thương yêu nhau thì mới giúp mọi người hết khổ. Chính đời sống thiện sẽ chuyển đổi hoàn cảnh sống của mọi người. Dù cho con người có giúp nhau bằng tiền bạc vật chất, thì đó cũng chỉ là tạm thời, không thể chuyển tâm tánh tham lam, sân giận, kiêu mạn, nghi ngờ, và ích kỷ của con người thành thiện được. Chỉ khi con người ý thức, tự giác được lợi ích của đạo đức và tự nguyện biết sống thương yêu nhau, thì mới chuyển đổi được hoàn cảnh nghèo đói, thiên tai bệnh tật của họ thành no ấm, khỏe mạnh an vui và hạnh phúc. Đức này là đức hiếu sinh đa hướng. <o:p></o:p>
•Sống biết thương yêu sự sống của muôn loài vạn vật. Ai cũng tham sống sợ chết. Mình cũng vậy thì mọi người hay muôn loài vạn vật khác cũng vậy. Do vậy chớ giết người, giết vật; chớ cầm cây đánh người, đánh vật; chớ buôn bán người, buôn bán vật; chớ ăn thịt người, ăn thịt các loài vật. Mình sống biết tôn trọng sự sống của muôn loài vạn vật có sự sống khác thì mạng sống mình mới bảo tồn được, người sống được như vậy thì ít bệnh tật, tai nạn, bệnh nhẹ thì mau hết, bệnh nặng thì có người giúp đỡ và hết nhanh, không kéo dài. Do sống không quý trọng sự sống của muôn loài vạn vật khác mà loài người không ai tránh bệnh tật, kẻ liệt giường, tàn tật, bị tai nạn cho đến hàng ngàn bệnh tật khác ngày càng nguy hiểm hơn và khó trị hơn. Nhiều người nghĩ rằng có thuốc rồi không còn sợ gì nữa, nhưng đâu ai tránh được không bệnh, không bệnh này thì có bệnh khác. Thuốc chỉ dùng để trị cái ngọn chứ đâu trị được cái gốc của bệnh tật. Cái gốc chính là ở chổ quý trọng sự sống của muôn loài vạn vật. Quý trọng sự sống của muôn loài vạn vật cho nên mình ăn chay. Đó là ý nghĩa cao quý và lợi ích của ăn chay. Chính vì ăn chay, không sát sanh mà chúng ta đang trau dồi lòng thương yêu hằng ngày, không muốn thấy sự đau khổ của muôn loài vạn vật trong chén cơm của mình. Do vậy mà chúng ta tập dần thói quen không muốn thấy ai khổ, không muốn làm ai khổ qua từng hành động lời nói và ý nghĩ hằng ngày. Chỉ cần mỗi ngày dành ra 15’, hoặc trước khi đi ngủ kiểm nghiệm lại từng hành động, lời nói và ý nghĩ của mình trong ngày có làm khổ mình, làm khổ người hay làm khổ các loài vật khác hay không. Nếu có thì tác ý chừa bỏ không làm, nói hay suy nghĩ trong tương lai nữa. Chỉ cần như vậy hằng ngày đều đặn sẽ tập một thói quen tốt, và khi đã thuần thục thì tâm luôn thanh thản an lạc và vô sự một cách kỳ lạ tự nhiên. Đó là tâm của kẻ sống thiện, tâm của kẻ sống trên thiên đàng, cực lạc. Không còn tham, sân, kiêu mạn, nghi ngờ nữa mà chỉ có yêu thương. Đức này là đức hiếu sinh. <o:p></o:p>
•Đi đường lượm lên 1 cây đinh, vỏ chuối cũng là sống thương yêu biết lo nghĩ đến người khác. Đây là đức hiếu sinh. <o:p></o:p>
•Đừng mang chuyện lo lắng, buồn bực từ nơi công sở hay bên ngoài về nhà. Đức này là đức hiếu sinh. <o:p></o:p>
•Nhận lỗi thay người khác. Gánh tội thay cái sai dùm người. Có một quản đốc tên <st1:City w:st="on"><st1:place w:st="on">Gary</st1:place></st1:City> xưởng dệt rất hay, tuy là một chức vị nhỏ nhưng ông yêu thương công nhân của mình như con. Lần đó một thanh niên trẻ tên Tom vừa được nhận vào làm chưa quen làm chậm hơn và ảnh hưởng đến năng suất sản xuất của cả dây chuyền. Giám đốc mời ông <st1:City w:st="on">Gary</st1:City> lên hỏi thì người ông <st1:place w:st="on"><st1:City w:st="on">Gary</st1:City></st1:place> chỉ nhận lỗi mình, không hề nhắc đến tên Tom trước mặt giám đốc. Khi ai sống với lòng thương yêu chân thật thì hành động sống của họ thật giản dị và cao thượng tuyệt vời. Đức này là đức hiếu sinh. <o:p></o:p>
•Sống biết dũng cảm cứu người, cứu vật khi người gặp hoạn nạn như cháy nhà, bị nước cuốn trôi hoặc cứu con ếch đang bị con rắn cắn, cứu vớt các loài thú rơi xuống nước… Đức này là đức hiếu sinh dũng cảm. <o:p></o:p>
•Sống biết lắng nghe. Biết kiên nhẫn lắng nghe người khác tâm sự, giúp cho người khác trút hết mọi phiền não, tức giận, hay lắng nghe sự chia sẻ những gì người khác thích. Đừng cắt ngang câu chuyện, viện cớ bỏ đi hay có chuyện khác phải làm. Đừng sợ mất thời gian quý báu của mình mà hãy nghĩ rằng đây thời gian để yêu thương. Lắng nghe là yêu thương. Đức này là đức hiếu sinh lắng nghe. <o:p></o:p>
•Sống biết thương yêu kẻ thù của mình. Khi có cơ hội giúp người ghét giận mình thì mình giúp ngay. Đó là sống yêu thương. Chỉ có lòng thương yêu mới hàn gắn lại lòng thù hận của người khác. Đức này là đức hiếu sinh tha thứ. <o:p></o:p>
•Sống biết thương yêu những người tội phạm. Ví dụ khi có ai muốn vào nhà lấy vật gì của mình mà mình biết được thì mình hãy bình tĩnh nói rằng nếu bạn đói thì hãy lấy cơm mà ăn, nếu bạn cần tiền thì hãy lấy tiền mà xài. Tiền, cơm,… mất có thể kiếm lại được, chứ lòng thương yêu không thể kiếm lại được đâu. Chỉ khi mình rèn luyện lòng thương yêu hằng ngày bằng phương pháp như lý tác ý (tự kỷ ám thị) thì dần dần lòng thương yêu rộng lớn, khi lòng thương yêu rộng lớn rồi thì sẽ không còn sân giận hay sợ hãi ai kể cả có ai đó giết mình mà mình chỉ biết thương yêu họ chứ không bao giờ giận họ. Khi chưa thuần thục thì hãy tác ý nhắc tâm hằng ngày những gì mình sống chưa biết thương yêu. Ví dụ: nhắc tâm “Hãy sống thương yêu người ăn trộm, kẻ cướp hay kẻ đánh giết mình”, “Hãy sống luôn biết chia sẻ mọi thứ mà người khác thích”,… Đức này là đức hiếu sinh ly tham. <o:p></o:p>
•Sống biết cho đi hạnh phúc của mình. Đây là một việc khó nhưng khó mà làm được thì người đó là phi thường. Chỉ đơn giản một điều là mình hiểu được ý nghĩa của cuộc sống này chính là “đem niềm vui hạnh phúc đến cho mình, cho người khác và muôn loài vạn vật khác.” Người biết sống yêu thương hiểu rằng khi thấy ai hạnh phúc thì mình mừng vui, lấy niềm vui hạnh phúc của người làm niềm vui hạnh phúc cho mình. Đó là phương châm sống của họ. Ví dụ một người mẹ có đứa con trai một. Khi thấy người vợ mới cưới của con trai làm cho con trai hạnh phúc vui vẻ thì người mẹ cũng mừng vui hạnh phúc. Cũng vậy khi một người có vợ hay chồng có bạn đời khác thì người đó cũng nên vui mừng, vì có người đem hạnh phúc và niềm vui đến cho vợ hay chồng của mình. Mình thấy vợ hay chồng của mình hạnh phúc thì mình vui chứ sao lại buồn. Mục đích sống của mình là thấy người mình thương yêu hạnh phúc như người mẹ thấy con trai mình hạnh phúc thì vui, chứ đâu có ghen với người con dâu. Do “thấy người mình thương yêu hạnh phúc thì mình mừng vui” chứ sao lại ghen với người kia. Đôi khi người ta bị hiểu lầm về tình yêu nam nữ như một tình yêu chiếm hữu, sau khi cưới là của nhau, không còn của ai khác nữa. Chỉ muốn là của riêng mình. Chính vì do hiểu như vậy mà thay vì có thể sống biết thương yêu thì con người biến lòng thương yêu thành sự thù hận suốt đời không quên được. Có người biết cách sống thương yêu này còn tìm gặp người bạn của vợ hay chồng mình nói lời cám ơn đã giúp cho vợ hay chồng mình vui, hay có người vợ mua hoa cho chồng đem tặng cho cô bạn mới. Người làm được như vậy là người biết cho đi hạnh phúc của mình. Đó là cách sống biết yêu thương. Chỉ có người sống có lòng thương yêu thì mới làm được những điều phi thường này, còn chưa hiểu và biết sống thương yêu thì chỉ nuôi lòng thù hận, đánh mất lòng thương yêu suốt đời. Đức này là đức thương yêu hy sinh. <o:p></o:p>
•Sống với tâm bình đẳng, không phân biệt nam nữ, người tu sĩ nam hay tu sĩ nữ, già hay trẻ, sang hay hèn, giàu hay nghèo, có học thức hay thiếu học, có tôn giáo hay không tôn giáo, bình đẳng giữa các tôn giáo với nhau, dân thành thị hay nông thôn, màu da, cùng dân tộc hay khác dân tộc, loài người và thú vật, chủ và tớ,… Người ta kêu gọi sự tự do bình đẳng, nhưng người ta không có lòng yêu thương thì sự tự do bình đẳng đó không bao giờ có. <o:p></o:p>
Ông Mahatma Gandhi cũng là một vị thánh nhân được cả Thế Giới kính mộ cũng đã từng từ bỏ hết quần áo sang giàu, chỉ mặc một chiếc áo vải bình thường, sống chung với những người dân thuộc tầng lớp cùng đinh, cho họ ở chung 1 nhà và xem như là anh em. Bình đẳng ở đây là bình đẳng sự sống, ai có sự sống thì đều được xem như nhau. Con người vì tự xem mình là thông minh, cho nên đánh mất tình thương, không biết quí trọng sự sống của muôn loài, thường gây chiến tranh và giết hại hàng triệu loài vật hàng ngày. Họ chỉ biết lấy mạnh hiếp yếu, nhưng đâu ngờ trong vũ trụ này vẫn có bàn tay nhân quả công bằng. Bệnh tật, thiên tai động đất, sóng thần, lũ lụt, dịch bệnh, v.v… mỗi lần xảy ra đã và đang cướp đi hàng trăm nghìn sinh mệnh. Đó là những lời cảnh báo cho con người biết nên sống tôn trọng sự sống của nhau. Chiến tranh không thể giải quyết mọi xung đột, hận thù diệt hận thù đời này không thể có, chỉ có lòng thương yêu sự sống mới xóa được hận thù mà thôi. Chỉ có mỗi con người tự giác biết sống thương yêu và quí trọng sự sống của nhau thì hòa bình mới có. Chiến tranh do con người mà ra, hòa bình chỉ có khi con người từ bỏ lòng tham lam và sân hận của mình. Đức này là đức hiếu sinh bình đẳng tôn trọng. <o:p></o:p>
•Sống không mang lòng bực tức sân giận ai. Ai sống với tâm thương yêu rộng lớn sẽ không bao giờ giận. Chỉ vì chưa sống thương yêu cho nên tâm hay giận khi bị trái ý, bị bất toại nguyện, bị lừa gạt, bị chửi mắng oan ức, bị đánh,… Chỉ có lòng thương yêu mới giúp chúng ta không còn giận nữa. Đây là đức ly sân. <o:p></o:p>
•Sống biết nhẫn nhục, tùy thuận và bằng lòng. Đa số mọi người chịu nhẫn nhục nén lòng khi thấy mình yếu kém hơn, nhỏ con hơn. Nhưng nhẫn nhục như vậy là nén lòng, tuy nhẫn nhục nhưng trong lòng vẫn bực tức sân giận. Còn người biết sống thương yêu nhẫn nhục, họ nghĩ rằng khi ai đánh mình, chửi mình, nói xấu, chê bai, chỉ trích mình,… thì mình im lặng, im lặng để không có sự cãi cọ đôi bên, gây thêm thù hận, cãi cọ sẽ làm cho đôi bên tức giận dẫn đến chửi nhau, đánh nhau, sẽ có người bị thương tích, rồi bị mời lên đồn cảnh sát, mất thời gian, bực tức suốt đời, ăn không ngon, ngủ không yên,… Do hiểu rõ tác hại như vậy mà mình sống thương yêu nhẫn nhục. Đó là mình thương yêu giúp cho người kia cũng bớt đi lòng thù hận, bực tức. Đức này là đức nhẫn nhục. <o:p></o:p>
•Sống biết bỏ cái tôi đi, bỏ cái thói quen luôn cho mình đúng, luôn bảo vệ ý kiến của mình. Con người ai cũng bị kẹt vào cái tôi này mà đánh mất lòng thương yêu hằng ngày cả trăm ngàn cơ hội. Càng lớn tuổi thì cái tôi càng lớn, càng học nhiều, đọc nhiều, kinh nghiệm nhiều thì cái tôi càng lớn. Không muốn lắng nghe ai, không biết nhường nhịn ai, luôn thấy lỗi người khác, ai nói trái ý mình thì lên tiếng ngay bảo vệ ý mình cho bằng được. Chính vì vậy mà đánh mất lòng thương yêu. Nếu biết áp dụng đức tùy thuận thì chúng ta sẽ làm cho người khác vui. Đó là biết sống có thương yêu, bởi vì ai cũng muốn đúng, mình tùy thuận, nghe theo, làm theo ý của người đó là mình làm cho người vui. Đức này là đức tùy thuận. <o:p></o:p>
•Sống biết tùy thuận là sống làm theo ý kiến, lời nói, yêu cầu hay hành động của người khác. Ai cũng luôn cho mình đúng, cái của mình bao giờ cũng tốt, cũng ngon, cũng nhất. Cho nên ai nói, hay làm trái ý thì giận hoặc liền ngay đó nói lên ý của mình ngay và bảo vệ ý đó. Ngay chổ này con người đã đánh mất lòng thương yêu. Vì khi bị ai nói trái ý thì ai cũng giận, cũng tự ái cả, mình cũng vậy thì người khác cũng vậy. Do vậy chúng ta hãy bỏ cái tôi xuống mà tùy thuận theo ý của người khác là chúng ta sống biết thương yêu. Ví dụ: Khi đến nhà người khác ăn thì mở miệng chê là món này mặn, lạt, cay, chua, ngọt quá… Mỗi người do đặc tướng khác nhau cho nên cái lưỡi cũng khác nhau, tại sao mình cứ nghĩ rằng cái gì của mình cũng là đúng nhất. Người ta bỏ hàng giờ ra nấu ăn, trổ hết tài ra, sử dụng mọi thứ ngon nhất để nấu, nêm nếm ngon vừa miệng họ, đặt tình thương của họ vào trong món ăn. Vậy mà mình vì cái tính kiêu ngạo, quen miệng chê bai khi thấy trái ý một chút đã làm cho người khác buồn. Người hay chê bai như vậy lần sau chắc không được mời đến ăn nữa. Người như vậy ít bạn, thường sống cô đơn vì không ai muốn gần. Đức này là đức tùy thuận. <o:p></o:p>
•Sống không so sánh đối chiếu mình với người khác, hơn kém thua hay bằng người khác. Không so sánh đồ vật của người với đồ của nhà mình hay của mình. Thường khi nghe ai nói điều gì thì thầm trong đầu thường hay đánh giá người này nói sai hay đúng, thiếu hiểu biết hay có hiểu biết. Lịch sự thì không nói ra, còn không lịch sự thì nói ý mình ra để sửa sai người kia. Còn hơn nữa thì ra ngoài hay về nhà nói ra, nghĩa là nói sau lưng. Đó là người có tâm ngã mạn, hay so sánh mình với người khác, người này với người kia rồi đánh giá nhận xét. Ngay khi ý nghĩ khởi ra đánh giá bất kỳ ai thì ta dùng phương phác tác ý đập cái tâm ác này xuống, nếu không thì chúng ta sẽ đánh mất lòng thương yêu. Ví dụ thấy ai đi chiếc xe mới mua thì so sánh chiếc xe đó với xe mình hay so sánh với chiếc xe khác mà mình biết, rồi khen chê. Bất kỳ vật gì cũng đều không qua được sự đánh giá so sánh trong đầu con người, bởi vì con người đã huân tập thành một thói quen xấu như vậy, cho nên nó tự nhiên khởi lên nhận xét, đánh giá, bình luận và khen chê,… Nếu không sử dụng pháp tác ý đập xuống thì không thể nào bỏ được thói quen xấu này. Và khi không bỏ được thì con người cho đó là tự nhiên ai cũng có như các tâm khác như sân giận, vui buồn, tham lam,… Phải kiên trì và quyết tâm thì sẽ nhận ra những niệm khởi này dần dần thưa ra và biến mất, tâm tự chủ luôn được kiểm soát. Đức này là đức ly mạn. <o:p></o:p>
•Sống biết đủ. Khi biết đủ thì con người sống sẽ có thời gian nghĩ đến người khác; biết giúp đỡ và cho đi những gì mình có, mình dư; sống không keo kiệt, bủn xỉn; không tham lam tích trữ, để dành hay gom góp mọi thứ về riêng cho mình. Cách sống biết chia sẻ là cách diệt lòng ích kỷ, bủn xỉn hẹp hòi. Đức này là đức thiểu dục tri túc. <o:p></o:p>
•Tác ý giữ tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự. Mọi pháp xảy ra đều là nhân quả. Tất cả những gì xảy ra đều là thước phim quay lại cho chúng ta thấy những hành động xấu tốt của mình trong quá khứ. Đó là những bài học nhắc nhở chúng ta từ bỏ ác pháp và tiếp tục tăng trưởng thiện pháp. Đức này là đức nhân quả. <o:p></o:p>
•Tác ý giữ tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự. Mọi pháp xảy ra đều là vô thường, không thường hằng bất biến mà thay đổi, nay như thế này ngày mai sẽ khác, có sanh chắc có tử, có hợp chắc có tan, tan rồi hợp, có thành thì sẽ có bại. Mọi chuyện luân chuyển theo quy luật thành trụ hoại tan. Đức này là đức tất cả các pháp là vô thường. <o:p></o:p>
•Tác ý giữ tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự. Biết chấp nhận mọi việc xảy ra dù là chuyện gì. Luôn sẵn sàng tha thứ và bỏ qua tất cả. Đức này là đức thương yêu tha thứ. <o:p></o:p>
•Tác ý giữ tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự. Luôn thấy cái tốt, cái thiện trong mỗi người. Tất cả mọi người đều là người tốt, người thiện, là người đang giúp mình, đang thương yêu mình. Đức này là đức Từ Bi Hỷ Xả <o:p></o:p>
•Tác ý giữ tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự. Không phán xét, đánh giá đúng sai phải trái về người khác. Mọi việc làm của người khác đều đang đem hạnh phúc đến cho họ, đó là sự lựa chọn tốt nhất, hợp nhất với họ. Họ hạnh phúc thì mình vui mừng cho họ, họ hạnh phúc thì mình cũng hạnh phúc an vui, có gì đâu mà lo. Đó là ý nghĩa của cuộc sống mà. Đâu cần họ phải làm theo ý của mình thì họ mới hạnh phúc. Hãy từ bỏ mọi ý nghĩ phán xét, đánh giá việc làm của người khác, thuận theo ý của mình là đúng, khác ý của mình là sai. Hãy nhìn con đường và sự lựa chọn của người khác là cách tốt nhất, mang hạnh phúc và an vui nhất đến cho người. Có như vậy thì đâu còn lo lắng, suy nghĩ, bận tâm nữa. Đức này là đức bất động tâm. <o:p></o:p>
•Tác ý giữ tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự. Tâm không nên suy tưởng lung tung, suy đoán không căn cứ, tưởng là không có thật phải tác ý đuổi đi. Đức này là đức thực tế. <o:p></o:p>
•Tác ý giữ tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự. Quán xét mọi chuyện với lòng thương yêu rộng lớn để không còn sợ hãi chuyện gì hay sợ ai cả. Đức này là đức hiếu sinh. <o:p></o:p>
•Tác ý giữ tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự. Nhìn thấy lỗi mình không thấy lỗi người. Chính vì quán xét nhân quả cho nên chỉ thấy lỗi mình. Đức này là đức thấy lỗi mình. <o:p></o:p>
•Tác ý giữ tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự. Mọi chuyện xảy ra đều là điều tốt, là một nhân tố tốt đem lại những điều tốt trong tương lai. Chỉ cần chúng ta biết cách nhìn và sử dụng khía cạnh tốt của chúng thì mọi việc sẽ êm đẹp và thành công. Nếu ai có đọc chuyện kể về ông Walt Disney thì biết rằng trước khi giàu có nổi tiếng ông là một họa sĩ sống trong một chiếc xe tải nhỏ. Hằng ngày ông vẽ hết bức tranh này rồi đến bức khác, nhưng tất cả đều bị xé bỏ sau đó. Cùng sống với ông trong chiếc xe có một chú chuột nhắt. Một lần tình cờ ông nhìn chú chuột chạy qua lại trong xe rồi nảy ra ý tưởng vẻ tranh về chú chuột. Từ đó tranh ông bán đắt giá và ông bắt đầu thành công. Do vậy mọi chuyện xảy ra xung quanh đều là một cơ hội tốt giúp chúng ta điều gì đó. Chỉ cần chúng ta để ý quan sát và nhìn chúng với con mắt thương yêu bình đẳng, con mắt thiện và tốt thì tâm hồn chúng ta sẻ cởi mở, trong sáng và sáng suốt. Đức này là đức chánh niệm tỉnh giác. <o:p></o:p>
•Tác ý giữ tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự. Sống biết tôn trọng mọi quyết định của mọi người. Chuyện mình mình biết, chuyện của người người lo. Không nên nhiều chuyện. Đức này là đức tôn trọng. <o:p></o:p>
•Tác ý giữ tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự. Không nên dính mắc và chuyện đúng sai phải trái của người mà hãy nhìn mọi việc với đôi mắt nhân quả. Nhân quả của ai người đó lo. Mình khuyên họ, liệu họ có nghe theo không. Không nghe theo thì mình lại thêm buồn khổ, lo lắng nữa. Rồi nếu họ sai thì họ tự sửa, đó là cách tốt nhất để họ học hỏi bằng kinh nghiệm của chính họ. Đức này là đức nhân quả. <o:p></o:p>
Nếu kể ra thì có hằng trăm ngàn cách sống thương yêu mà hằng ngày chúng ta để trôi qua và đánh mất. Sự trình bài ở trên chỉ là một phần nhỏ khái quát chung tạm đủ để sống yêu thương bằng chính khả năng và điều kiện của mỗi người, ai cũng làm được và đã làm được. Mọi người đang sống yêu thương nhau và mang hạnh phúc đến cho nhau. Chính mọi người là tấm gương sáng cho nhau trong cuộc sống. <o:p></o:p>
Tất cả cách sống thương yêu đều hỗ trợ cho nhau, có cái này thì cái kia sẽ có và dễ dàng, mình càng biết cách sống thương yêu nhiều thì mình sẽ thấy dễ dàng hơn trong những trường hợp khác. Lúc đầu khi chỉ biết vài cách sống thương yêu thì chúng ta hãy thường xuyên nhắc tâm những cách sống nào mà mình chưa quen, ít nhất một lần một ngày. Khi đã sống quen rồi thì không cần nhắc tâm nữa. Phương pháp nhắc tâm là một phương pháp không thể thiếu được để trau dồi lòng thương yêu. Thiếu phương pháp nhắc tâm thì lòng thương yêu không thể có được hoặc yếu. Phương pháp nhắc tâm giúp diệt trừ tâm ác đã có và chưa sanh ra. Khi thấy tâm ác vửa khởi ra muốn giận, bực tức thì phải tác ý ngay, nếu không thì miệng sẽ nói ra lời nói chửi mắng người khác không kịp kiểm soát do thói quen huân tập lâu nay. Ví dụ: “Tâm không được sân giận, sân giận là đánh mất lòng thương yêu, hãy yêu thương mọi người”. <o:p></o:p>
Tất cả tình thương đều do từ ý nghĩ mà ra, nếu nghĩ tốt, nghĩ thiện là biết sống có thương yêu. Nếu nghĩ xấu, nghĩ ác là đánh mất lòng thương yêu. Biết rõ tâm thiện hay ác là do sự huân tập lâu ngày thì mình hãy bắt tay ngay vào huấn luyện tâm mình bằng phương pháp tác ý. Chỉ cần thay đổi cách nhìn, thay đổi cách nghĩ thì từ một con người bình thường sẽ dễ dàng trở thành thánh nhân. Thánh nhân cũng từ con người mà ra. Thánh nhân chỉ là cái danh do con người đặt ra, thật ra khi ai đã sống biết thương yêu thì họ đâu cần cái danh đó, cuộc sống của họ cũng bình thường giản dị như mọi người nhưng họ có thể làm những việc phi thường, luôn thương yêu và tha thứ bỏ qua mọi lỗi lầm của người khác, chỉ nhìn thấy lỗi mình không thấy lỗi người. Chính vậy mà tâm họ luôn bất động thanh thản, an lạc và vô sự. <o:p></o:p>
Hôm nay các chúng ta đã nhận ra được lòng thương yêu ở ngay xung quanh chúng ta, sao chúng đơn giản, gần gủi giản dị quá vậy. Vậy thì còn chờ gì nữa hãy bắt tay vào và để ý mọi việc, mọi người xung quanh. Chúng ta sẽ thấy mọi người xung quanh đang sống yêu thương nhau, tất cả đều là người tốt, họ đang sống thương yêu chúng ta. Tất cả mọi người đang dạy chúng ta sống tốt, sống thương yêu đó. <o:p></o:p>
Quá trình trau dồi lòng thương yêu đòi hỏi sự kiên trì, biết sử dụng phương pháp tác ý và lòng quyết tâm. Nên chọn một nơi yên lặng ngồi thẳng lưng (trên ghế, hay ngồi kiết già) tự nhiên không gò bó, quan sát cái tâm khởi nghĩ điều gì rồi quán xét phân tích niệm nghĩ đó xem nó hoặc có làm đau khổ mình, hoặc khổ người, hoặc khổ các loài vật không? Nếu có thì quyết từ bỏ bằng câu tác ý nhắc tâm: “Tâm bất động thanh thản, an lạc vô sự”. Người mới tu tập sẽ nhận ra thời gian đầu các niệm khởi lên liên tục, với quyết tâm rèn luyện lòng thương yêu thì dần dần các niệm sẽ vơi đi và hết. Chỉ cần quán xét từng niệm một, không cần để ý đến các niệm khác. Chính do sự thông hiểu và quyết từ bỏ thì các niệm sẽ vơi đi và hết. Lúc đó người tu tập sẽ chứng nghiệm được tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự. Ít nhất 30’ mỗi ngày là cũng đủ, ngồi 30’ rồi đứng dậy đi lại xả nghỉ thư giãn nhắc tâm luôn thanh thản an lạc và vô sự. <o:p></o:p>
Trạng thái tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự là trạng thái tâm thanh tịnh tự nhiên, không nghĩ ngợi gì cả, tự nhiên yên bặt, chứ không phải cố tình ức chế tâm không niệm. Ức chế tâm không niệm là tu sai, sẽ không có kết quả gì cả. Tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự là do sự xả tâm biết sống ly dục và ác pháp. Những dục gồm có như tham ăn, ngủ, sắc dục, danh và lợi. Ăn ngủ phải đúng giờ, không ăn uống lặt vặt và phi thời; không khởi tâm tham muốn sắc dục của người khác phái; không để tâm chạy theo danh và lợi, sống biết đủ, xem thường mọi khen chê ở đời. <o:p></o:p>
Không nhiều thì ít nếu ai hiểu được cách sống thương yêu thì cũng đã đem hạnh phúc đến cho mình, cho người và các loài vật khác sau khi đọc bài viết này. Thiệt ra chúng rất đơn giản, dễ dàng và gần gủi, nhưng vì con người đã huân tập lâu ngày những thói quen xấu từ suy nghĩ, lời nói cho đến hạnh động. Do vậy cần phải có thời gian huân tập lại những đức hạnh thiện để thành một thói quen tốt. Với quyết tâm và lòng kiên trì thì mọi chuyện sẽ thành công. Người thành công không phải luôn là người chiến thắng, mà là người khi vấp ngã, không bỏ cuộc biết đứng dậy tiếp tục đi tiếp. <o:p></o:p>
Khi quen dần và thông hiểu với các niệm dục và ác, một thời gian sau không cần quán xét nữa, chỉ cần chúng khởi lên thì tác ý ngay: “tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự”. Người chết mà giữ tâm được bất động thanh thản an lạc và vô sự thì đó là một trạng thái toàn thiện. Do vậy đừng quên câu tác ý trên, mỗi khi hữu sự. Pháp tác ý chính là phao giúp vượt biển, không có phương pháp tác ý chúng ta sẽ bị cuốn trôi như hiện nay con người đang bị ác pháp cuốn trôi mà không hay biết, chỉ còn biết nương nhờ vào Thần Thánh Trời Phật phù hộ hay gia hộ, mất đi khả năng tự lực của chính mình. <o:p></o:p>
Tham, sân, si, mạn, nghi là năm bức màn che làm cho con người không thấy được những hành động hay lời nói của mình làm khổ mình, khổ người và khổ chúng sinh. Trong đó tâm si là tâm mê mờ, hiện tướng của tâm si là ngồi bị ngủ gật. Khi tâm si xuất hiện thì đứng dậy đi, đừng ngồi nữa, có khi tâm si quá mạnh đang đi té xuống ngủ mà không biết. <o:p></o:p>
Khi tâm tham sân si mạn nghi giảm dần và mụi lược, tâm càng thanh tịnh và sáng suốt, người tu hành sẽ nhận ra được có hàng trăm ngàn hành động đạo đức xung quanh cuộc sống của con người. Mỗi mỗi một hành động nhỏ là một đức hạnh mang đến niềm vui và hạnh phúc cho nhau. <o:p></o:p>
o0o <o:p></o:p>​
Tóm lại, sống thương yêu không chỉ nằm trong ý nghĩ mà nó phải được thể hiện bằng hành động và bằng lời nói. Khi biết sống có yêu thương thì lời nói sẽ tự nhiên ôn tồn, nhẹ nhàng và dịu dàng <o:p></o:p>
•Tác giả: P. Anh <o:p></o:p>
<o:p> </o:p>
<o:p>PT/st</o:p>
 

An Phuoc

New member
Quán Từ Bi<?xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:eek:ffice:eek:ffice" /><o:p></o:p>
<o:p> </o:p>
Hãy chú tâm vào hơi thở của bạn trong giây lát. <o:p></o:p>
Hãy soi lòng mình xem có điều gì lo âu, sợ hãi, đau đớn, ganh ghét, ăn năn, chán nản, khó xử, bất an không. Nếu có, hãy để chúng trôi đi như một đám mây đen.<o:p></o:p>
Hãy để sự ấm áp, thân thương dành cho chính bản thân mình tràn đầy trong lòng, vì chỉ có ta là người bạn tốt nhất của chính mình. Hãy trùm phủ tâm bạn với những tư tưởng thương yêu, tự bằng lòng phát xuất từ nội tâm.<o:p></o:p>
Hãy bao bọc người gần kề bên bạn với những tư tưởng thương yêu, che phủ người đó trong bình an và chúc cho người đó được hạnh phúc.<o:p></o:p>
Hãy trùm phủ mọi người chung quanh với những tư tưởng thương yêu.<o:p></o:p>
Hãy để cảm giác bình an đến với mọi người nơi đây, và hãy tự coi mình là bạn tốt của mọi người.<o:p></o:p>
Hãy nghĩ tới cha mẹ, dầu cho họ còn tại thế hay đã mất. Bao bọc họ với tình thương. Phủ đầy bình an lên họ và biết ơn tất cả những gì họ đã làm cho bạn, hãy là người bạn tốt của họ.<o:p></o:p>
Hãy nghĩ đến những người gần gủi, thân thiết nhất của bạn. Hãy yêu thương họ, trao tặng cho họ món quà của sự bình an mà không trông đợi một sự đáp trả nào.<o:p></o:p>
Hãy nghĩ đến các bạn bè. Hãy mở lòng ra với họ, để cho họ thấy tình bạn của ta, sự quan tâm, tình thương của ta, tất cả ta dành tặng cho họ mà không mong đợi một sự đáp trả nào.<o:p></o:p>
Hãy nghĩ đến hàng xóm láng giềng của ta, bạn đồng nghiệp, những người ta gặp ngoài đường, ở phố chợ, hãy đối xử với họ như bạn bè, hãy để họ đến với bạn mà không nghi ngại gì. Hãy chỉ cho họ biết yêu thương.<o:p></o:p>
Hãy nghĩ đến những kẻ ta không thích hay người đã có tranh cãi với ta, người làm khó ta, những người ta không coi là bạn. Hãy nghĩ đến họ với sự biết ơn, như thể họ là vị thầy đã dạy cho ta biết về chính những hành động của mình. Hãy trải lòng đến họ, vì chính họ cũng có những khổ đau riêng. Hãy tha thứ và lãng quên. Hãy làm bạn với họ.<o:p></o:p>
Hãy nghĩ đến những kẻ bất hạnh hơn ta, bệnh nhân trong bệnh viện, kẻ tù tội, trẻ bơ vơ trong các cô nhi viện hay ở các xứ sở có chiến tranh, kẻ đói khát, tàn tật, mù lòa, cô đơn, vô gia cư, những kẻ khó nghe được Pháp. Hãy mở rộng lòng ra với họ. Hãy làm bạn với họ, chỉ cho họ biết yêu thương, cầu mong cho họ được hạnh phúc.<o:p></o:p>
Hãy trở về với bạn. Cảm thấy an lạc từ bên trong vì đã có những ý nghĩ thiện, hạnh phúc đến từ lòng thương yêu, và hỉ lạc đến từ sự bố thí. Hãy nhận biết những tình cảm nầy, hãy kinh nghiệm sự ấm áp chúng tạo ra trong ta, chung quanh ta.<o:p></o:p>
Hãy cầu mong mọi người được hạnh phúc.<o:p></o:p>
Ni sư Ayya Khema <o:p></o:p>
AP Sưu Tầm<o:p></o:p>
 

Vien Linh

New member
Quán Từ Bi<?xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:eek:ffice:eek:ffice" /><o:p></o:p><br /><o:p> </o:p><br />Hãy chú tâm vào hơi thở của bạn trong giây lát. <o:p></o:p><br />Hãy soi lòng mình xem có điều gì lo âu, sợ hãi, đau đớn, ganh ghét, ăn năn, chán nản, khó xử, bất an không. Nếu có, hãy để chúng trôi đi như một đám mây đen.<o:p></o:p><br />Hãy để sự ấm áp, thân thương dành cho chính bản thân mình tràn đầy trong lòng, vì chỉ có ta là người bạn tốt nhất của chính mình. Hãy trùm phủ tâm bạn với những tư tưởng thương yêu, tự bằng lòng phát xuất từ nội tâm.<o:p></o:p><br />Hãy bao bọc người gần kề bên bạn với những tư tưởng thương yêu, che phủ người đó trong bình an và chúc cho người đó được hạnh phúc.<o:p></o:p><br />Hãy trùm phủ mọi người chung quanh với những tư tưởng thương yêu.<o:p></o:p><br />Hãy để cảm giác bình an đến với mọi người nơi đây, và hãy tự coi mình là bạn tốt của mọi người.<o:p></o:p><br />Hãy nghĩ tới cha mẹ, dầu cho họ còn tại thế hay đã mất. Bao bọc họ với tình thương. Phủ đầy bình an lên họ và biết ơn tất cả những gì họ đã làm cho bạn, hãy là người bạn tốt của họ.<o:p></o:p><br />Hãy nghĩ đến những người gần gủi, thân thiết nhất của bạn. Hãy yêu thương họ, trao tặng cho họ món quà của sự bình an mà không trông đợi một sự đáp trả nào.<o:p></o:p><br />Hãy nghĩ đến các bạn bè. Hãy mở lòng ra với họ, để cho họ thấy tình bạn của ta, sự quan tâm, tình thương của ta, tất cả ta dành tặng cho họ mà không mong đợi một sự đáp trả nào.<o:p></o:p><br />Hãy nghĩ đến hàng xóm láng giềng của ta, bạn đồng nghiệp, những người ta gặp ngoài đường, ở phố chợ, hãy đối xử với họ như bạn bè, hãy để họ đến với bạn mà không nghi ngại gì. Hãy chỉ cho họ biết yêu thương.<o:p></o:p><br />Hãy nghĩ đến những kẻ ta không thích hay người đã có tranh cãi với ta, người làm khó ta, những người ta không coi là bạn. Hãy nghĩ đến họ với sự biết ơn, như thể họ là vị thầy đã dạy cho ta biết về chính những hành động của mình. Hãy trải lòng đến họ, vì chính họ cũng có những khổ đau riêng. Hãy tha thứ và lãng quên. Hãy làm bạn với họ.<o:p></o:p><br />Hãy nghĩ đến những kẻ bất hạnh hơn ta, bệnh nhân trong bệnh viện, kẻ tù tội, trẻ bơ vơ trong các cô nhi viện hay ở các xứ sở có chiến tranh, kẻ đói khát, tàn tật, mù lòa, cô đơn, vô gia cư, những kẻ khó nghe được Pháp. Hãy mở rộng lòng ra với họ. Hãy làm bạn với họ, chỉ cho họ biết yêu thương, cầu mong cho họ được hạnh phúc.<o:p></o:p><br />Hãy trở về với bạn. Cảm thấy an lạc từ bên trong vì đã có những ý nghĩ thiện, hạnh phúc đến từ lòng thương yêu, và hỉ lạc đến từ sự bố thí. Hãy nhận biết những tình cảm nầy, hãy kinh nghiệm sự ấm áp chúng tạo ra trong ta, chung quanh ta.<o:p></o:p><br />Hãy cầu mong mọi người được hạnh phúc.<o:p></o:p><br />Ni sư Ayya Khema <o:p></o:p><br />AP Sưu Tầm<o:p></o:p>
<br /> <br />

Quán từ bi có những lời khuyên thiết thực về đạo như thể rờ thấy được , Thần thông mà làm gì khi những điều như thế này còn ở vành môi . Hạnh phúc thực sự là đạt đến những điều như thế
 

An Phuoc

New member
MỘT ĐỜI NGƯỜI QUÝ BÁU
<?xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:eek:ffice:eek:ffice" /><o:p></o:p>
“MỖI NGÀY, KHI THỨC DẬY, QUÝ VỊ HÃY SUY TƯỞNG:<o:p></o:p>
HÔM NAY TÔI THẬT MAY MẮN ĐƯỢC THỨC DẬY,
TÔI CÒN SỐNG, TÔI ĐÃ CÓ MỘT ĐỜI NGƯỜI QUÝ BÁU,
TÔI SẼ KHÔNG LÃNG PHÍ NÓ,
TÔI SẼ SỬ DỤNG TOÀN BỘ NĂNG LỰC CỦA TÔI ĐỂ PHÁT TRIỂN BẢN THÂN.
<o:p></o:p>
ĐỂ MỞ RỘNG TRÁI TIM TÔI TỚI NHỮNG NGƯỜI KHÁC,
ĐỂ THÀNH TỰU GIÁC NGỘ VÌ LỢI LẠC CỦA TẤT CẢ CHÚNG SINH,
TÔI SẼ CÓ NHỮNG TƯ TƯỞNG TỐT LÀNH ĐỐI VỚI NGƯỜI KHÁC,
TÔI SẼ KHÔNG GIẬN DỮ HAY NGHĨ XẤU VỀ NGƯỜI KHÁC.
TÔI SẼ LÀM LỢI ÍCH CHO NGƯỜI KHÁC CÀNG NHIỀU CÀNG TỐT TRONG KHẢ NĂNG CỦA TÔI.” <o:p></o:p>
Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14

AP sưu tầm<o:p></o:p>
 

Phụng Thánh

New member
Thưa chư Hiền !

Theo tôi, GIÁ TRỊ THẬT CỦA CUỘC SỐNG là cuối đường trần được về lại ngôi xưa .
Muốn vậy, phải Hiến Dâng và Phụng Sự . Thật đơn giản ?!
"Nếu tu dễ thì ai tu cũng đắc,
Bằng khó khăn sao Phật lại hằng hà" .

Vài hàng thô thiển, mong chư hiền thông cảm !
 

Phụng Thánh

New member
Mục từ "Gandhi" dẫn đến bài này. Xin đọc về các nghĩa khác tại Gandhi (định hướng).
<TABLE class="infobox vcard" style="FONT-SIZE: 90%; WIDTH: 24em; LINE-HEIGHT: 1.3em; TEXT-ALIGN: left" cellSpacing=5><TBODY><TR><TH class="" style="PADDING-RIGHT: 4px; PADDING-LEFT: 4px; FONT-WEIGHT: bold; FONT-SIZE: 120%; PADDING-BOTTOM: 4px; COLOR: #000000; PADDING-TOP: 4px; BACKGROUND-COLOR: #f9f9f9; TEXT-ALIGN: center" colSpan=2>Mahatma Gandhi</TH></TR><TR class=""><TD class="" style="FONT-SIZE: smaller; TEXT-ALIGN: center" colSpan=2>
Ảnh Mahatma Gandhi năm 1931</TD></TR><TR class=""><TH style="BACKGROUND-COLOR: #f9f9f9; TEXT-ALIGN: right">Sinh</TH><TD class="">2 tháng 10, 1869
Porbandar, Kathiawar Agency, Ấn Độ</TD></TR><TR class=""><TH style="BACKGROUND-COLOR: #f9f9f9; TEXT-ALIGN: right">Mất</TH><TD class="">30 tháng 1, 1948 (78 tuổi)
New Delhi, Ấn Độ</TD></TR><TR class=""><TH style="BACKGROUND-COLOR: #f9f9f9; TEXT-ALIGN: right">An táng</TH><TD class="">Mohandas Karamchand Gandhi</TD></TR><TR class=""><TH style="BACKGROUND-COLOR: #f9f9f9; TEXT-ALIGN: right">Quốc tịch</TH><TD class="">Ấn Độ</TD></TR><TR class=""><TH style="BACKGROUND-COLOR: #f9f9f9; TEXT-ALIGN: right">Tên khác</TH><TD class="">Cam Địa</TD></TR><TR class=""><TH style="BACKGROUND-COLOR: #f9f9f9; TEXT-ALIGN: right">Vai trò</TH><TD class="">Đấu tranh dành độc lập cho Ấn Độ</TD></TR><TR class=""><TH style="BACKGROUND-COLOR: #f9f9f9; TEXT-ALIGN: right">Chính đảng</TH><TD class="">Quốc dân Đại hội Ấn Độ</TD></TR><TR class=""><TH style="BACKGROUND-COLOR: #f9f9f9; TEXT-ALIGN: right">Tôn giáo</TH><TD class="">Ấn Độ giáo</TD></TR><TR class=""><TH style="BACKGROUND-COLOR: #f9f9f9; TEXT-ALIGN: right">Vợ</TH><TD class="">Kasturba Gandhi</TD></TR><TR class=""><TH style="BACKGROUND-COLOR: #f9f9f9; TEXT-ALIGN: right">Con cái</TH><TD class="">Harilal
Manilal
Ramdas
Devdas</TD></TR><TR class=""><TH style="BACKGROUND-COLOR: #f9f9f9; TEXT-ALIGN: right">Chữ ký</TH><TD class=""> </TD></TR><TR class=""><TH style="BACKGROUND-COLOR: #f9f9f9; TEXT-ALIGN: right">Nguyên nhân cái chết</TH><TD class="">Ám sát</TD></TR></TBODY></TABLE>
Mahātmā Gāndhī (2 tháng 10 năm 186930 tháng 1 năm 1948), nguyên tên đầy đủ là Mohandas Karamchand Gandhi (Devanagari: मोहनदास करमचन्द गांधी; Gujarati: મોહનદાસ કરમચંદ ગાંધી), là anh hùng dân tộc Ấn Độ, đã chỉ đạo cuộc kháng chiến chống chế độ thực dân của Đế quốc Anh và giành độc lập cho Ấn Độ với sự ủng hộ nhiệt liệt của hàng triệu người dân. Trong suốt cuộc đời, ông phản đối tất cả các hình thức khủng bố bạo lực và thay vào đó, chỉ áp dụng những tiêu chuẩn đạo đức tối cao. Nguyên lí bất bạo lực (còn gọi là bất hại) được ông đề xướng với tên Chấp trì chân lí (sa. satyāgraha) đã ảnh hưởng đến các phong trào đấu tranh bất bạo động trong và ngoài nước cho đến ngày nay, bao gồm phong trào Vận động Quyền công dân tại Hoa Kỳ (American Civil Rights Movement) được dẫn đầu bởi Martin Luther King, Jr..
Từ lúc lãnh đạo cuộc đấu tranh giành tự do và đứng đầu đảng Quốc dân Đại hội Ấn Độ (Indian National Congress) năm 1918, ông được hàng triệu dân Ấn Độ gọi một cách tôn kính là Mahātmā, nghĩa là "Linh hồn lớn", "Vĩ nhân" hoặc "Đại nhân". Danh hiệu có gốc tiếng Phạn này được triết gia và người đoạt giải Nobel văn chương Rabindranath Tagore dùng lần đầu khi đón chào Gandhi tại Mumbai (hay Bombay) ngày 9 tháng 1 năm 1915. Mặc dù Gandhi không hài lòng với những cách gọi tôn vinh nhưng đến ngày nay, danh hiệu Mahātmā Gāndhī vẫn thường được dùng hơn tên Mohandas Gāndhī trên thế giới. Ngoài việc được xem là một trong những môn đồ Ấn Độ giáo và những nhà lĩnh đạo Ấn Độ vĩ đại nhất, ông còn được nhiều người Ấn tôn kính như một Quốc phụ (gọi theo tiếng Hindi là Bapu). Ngày sinh của ông, 2 tháng 10, là ngày lễ quốc gia của Ấn Độ. Năm 2007, Liên Hiệp Quốc ra nghị quyết lấy ngày 2 tháng 10 là Ngày Quốc tế Bất Bạo động."<SUP class=reference id=cite_ref-0>[1]</SUP><SUP class=reference id=cite_ref-1>[2]</SUP>
Bằng phương tiện bất hợp tác, Gandhi đã dẫn khởi nền độc lập Ấn Độ, đưa nước mình thoát sự đô hộ của Anh, khích lệ những người dân bị đô hộ khác phấn đấu cho nền độc lập của nước nhà và đả đảo triệt để Đế quốc Anh. Nguyên lí Chấp trì chân lí của Gandhi (có gốc tiếng Phạn: satya là "chân lí" và ā-graha là "nắm lấy", "nắm chặt"), cũng thường được dịch là "con đường chân thật", "truy tầm chân lí", đã cảm kích những người chủ trương hành động giành tự do như Đạt-lại Lạt-ma Đăng-châu Gia-mục-thố (Tenzin Gyatso), Lech Wałęsa, Stephen Biko, Aung San Suu KyiNelson Mandela. Tuy nhiên, không phải tất cả những nhà lĩnh đạo nêu trên đều theo nguyên tắc bất bạo lựcbất kháng cự khắt khe của Gandhi.
Gandhi thường nói là nguyên tắc của ông đơn giản, lấy từ niềm tin truyền thống của Ấn Độ giáo: Chân lí (satya) và bất bạo lực (ahiṃsā). Chính ông nói rằng: "Tôi chẳng có gì mới mẻ để dạy đời. Chân lí và bất bạo lực đều có từ xưa nay".
 

Chanh Tuan

New member
Người thợ xây​

Người thợ xây nọ đã làm việc rất chuyên cần và hữu hiệu trong nhiều năm cho một hãng thầu xây dựng. Một ngày kia, ông ngỏ ý với hãng muốn xin nghỉ việc về hưu để vui thú với gia đình.
Hãng thầu rất tiếc khi thiếu đi một người thợ giỏi đã tận tụy nhiều năm. Hãng đề nghị ông cố gắng ở lại giúp hãng xây một căn nhà trước khi thôi việc. Ông ta nhận lời.

Vì biết mình sẽ giải nghệ, cùng với sự miễn cưỡng, ông ta làm việc một cách tắc trách qua quít, xây dựng căn nhà với những vật liệu tầm thường, kém chọn lọc, miễn có một bề ngoài đẹp đẽ mà thôi.
Mấy tháng sau, căn nhà đã hoàn thành. Người chủ hãng mời ông đến, trao cho ông chiếc chìa khóa của ngôi nhà và nói: "Ông đã gắn bó và làm việc rất tận tụy với hãng trong nhiều năm, để tưởng thưởng về sự đóng góp của ông cho sự thịnh vượng của hãng, chúng tôi xin tặng ông ngôi nhà vừa xây xong!"

Thật là bàng hoàng. Nếu người thợ biết mình sẽ xây cất căn nhà cho chính mình thì hẳn ông ta đã làm việc cẩn thận hơn và chọn lựa những vật liệu có phẩm chất hơn. Sự làm việc tắc trách chỉ có mình ông biết và nay thì ông phải sống với căn nhà mà ông biết rõ là kém phẩm chất như thế nào.

Câu chuyện người thợ xây cũng tương tự như chuyện đời của chúng ta. Cũng như người thợ già kia, chúng ta thường tạo dựng một đời sống hào nhoáng, tạm bợ, đua đòi không chú trọng tới phẩm chất của nó. Nhiều khi ngồi kiểm điểm những sự bê bối của mình trong quá khứ, chúng ta thấy mình đang phải cam chịu những hậu quả của nó.

Cuộc đời là một công trình kiến trúc do chính mình tạo nên. Đời sống hiện tại là kết quả của sự tạo dựng trong quá khứ, đời sống ngày mai sẽ là kết quả của sự tạo dựng hôm nay. Hãy xây dựng đời mình một cách đúng đắn!

http://vn.360plus.yahoo.com/CaoDai-Giao/article?mid=239
 

Vien Linh

New member
@ Chanh Tuan
Tại sao lại phải nói là " hiếm có " một cách coi thường tính nhân bản của nhân loại hôm nay như thế ! Ông bác sĩ kia bình đẳng về tình cảm trên cơ sở giàu nghèo ...thế nhưng có rất nhiều người đã hiến dâng nhiều thứ cho người khác kể cả mạnh sống của mình ; họ không màng danh lợi , bất chấp tù tội và bình thản trước cường quyền để mưu cầu hạnh phúc cho bao người . Vị bác sĩ kia chắc sung sướng vì được khen còn những người khác thì thường bị ngược đãi đôi khi đến thân tàn ma dại ; Cũng có thể nói là : sự hy sinh quyền lợi vật chất của của vị bác sĩ kia được bù đắp ...còn những người kia lấy gì bù đắp cho họ đây ?
Nếu các nhà hoạt động tôn giáo mà không có cái tâm hồn như vị bác sĩ kia thì mới gọi là "hiếm có" , Tôi tin rằng , hàng hướng đạo của Cao Đài giáo chúng ta nói riêng và các tôn giáo khác nói chung, ai ai cũng phải đạt đến chổ như thế hoặc cao hơn , nếu không cao hơn thì ...đáng buồn quá phải không
Lỗ Tấn là 1 bác sĩ , nhưng vì nghề này không trang trãi hết tình thương của ông ta nên ông mới chuyển nghề
Làm một nghề như thợ nề , thợ mộc thì làm sao thể hiện tình thương đây ? xin đừng cho là tấm lòng họ không bằng vị bác sĩ kia
Trong cuốn " Tâm hồn cao thượng " có nói đến chuyện 1 cô bé ăn xin thể hiện tấm lòng yêu nước của mình , khi ném tất cả những đồng tiền có được vào mặt kẻ đã nhục mạ đến tổ quốc của mình

Xã hội hiện nay có rất nhiều kẻ xấu , nhưng cái xấu ấy không phải lỗi ở họ , có 1 phần nho nhỏ lỗi ấy ...ở chính mỗi một chúng ta
 

CaoDaiTN.TK

New member
Buồn buồn up lên câu chuyện đúng tâm trạng mình đây mà ! Anh em vào đây chai sẽ cùng nhau cho thoải mái tinh thần đi nào ^^.
 

Chanh Tuan

New member
Thân chào huynh Vien Linh!
Bài viết này do BS Từ Thanh viết nhưng tựa đề do một người khác đặt tên, đệ nghĩ chắc người đặt tựa đề cho bài viết này vì cảm kích tấm lòng nhân hậu của vị Bác Sĩ này nên dùng từ "hiếm có" để nhấn mạnh thêm chứ đệ nghĩ người đặt tựa này không có ý xem thường tính nhân văn của nhân loại đâu.
Đệ Chánh Tuân.

http://mdc68-75.thanghanh.com/ThoGuiBan/2010/9/MotTamLong.htm
 

Đại Đồng

Administrator
Có một nụ cười

Ba ngày trung tuần tháng Bảy âm lịch, tôi và vài bạn đạo rất hân hạnh được mời ra Trung dự một đại lễ của một hội thánh lớn, rất tên tuổi. Đây là lần đầu tiên chúng tôi đặt chân đến quê hương “chưa mưa đã thấm” với thứ danh tửu “chưa nhấm đã say”. Biết thế, Ban Tổ Chức tuy muôn điều bận rộn nhọc nhằn với đại lễ vẫn rất chu đáo sắp đặt sẵn sàng cho chúng tôi việc đi lại, đưa đón cho cả hai chuyến khứ hồi, bố trí nơi lưu trú thật tiện lợi và thoải mái như thể chúng tôi đang ở nhà mình. Thời gian eo hẹp của ngày chót cũng không vì thế ngăn trở được Ban Tổ Chức tạo điều kiện đưa chúng tôi thăm nhanh “một thoáng” phố cổ Hội An… Ái ngại vì quý anh phải vất vả thêm sau khi vừa tổ chức thành công đại lễ, chúng tôi phải cố từ tạ để gác lại tiết mục đi thăm Ngũ Hành Sơn mà quý anh định sẵn.<o:p></o:p> Một ngày rưỡi đầu tiên, chúng tôi được nếm mùi mưa gió miền Trung! Có thời tiết khắc nghiệt như vậy mới thấy tận mắt óc tổ chức và tài tháo vát của bổn đạo miền Trung. Các lều bạt, sân khấu lớn ngoài trời… đã dàn dựng, thiết trí ổn định rốt cuộc đành phải thay đổi tức tốc. Ngoài trời gió mưa cứ vần vũ tơi bời, nhưng các chương trình đã lên lịch đều tuần tự diễn ra hiệu quả, đâu lại vào đấy.<o:p></o:p>
Nhờ ơn Trời, từ trưa ngày thứ hai cho đến khi xong đại hội thì mây quang, nắng đẹp. Cùng với hơn ba ngàn người đời và đạo, chúng tôi đã được dự trọn vẹn một đại lễ hoành tráng và ấn tượng sâu sắc. Để rồi, khi chúng tôi vừa trở về <st1:country-region w:st="on"><st1:place w:st="on">Nam</st1:place></st1:country-region> thì bão lớn phũ phàng liền dập vào miền Trung!<o:p></o:p>
Tuy nhiên, bất ngờ xảy ra trục trặc nhỏ! Trong chương trình có tiết mục ban đạo từ của vị lãnh đạo hội thánh. Cụ nay xấp xỉ chín mươi, nên Ban Tổ Chức cắt đặt người sẽ giúp cụ bước từ hàng ghế danh dự tiến lên lễ đài. Và một bản văn in chữ to dành riêng cho bậc trưởng lão sẽ được trang trọng dâng trình sau đó… Có lẽ quá mệt vì suốt mấy ngày liền xốc vác lo liệu cho đại lễ, người ấy lại không kịp sẵn sàng bên cạnh vị lãnh đạo cao nhất của hội thánh đúng vào lúc cụ được long trọng thỉnh lên lễ đài!<o:p></o:p>
Thật nhanh thôi, nhưng sự cố trên lễ đài dường như đã khiến cho hàng ngàn người dự lễ chợt lặng im phăng phắc, ái ngại, băn khoăn... Một đạo hữu nào đó linh hoạt tìm ngay bản văn khác và mau lẹ tiến lên lễ đài, nhẹ bước đến bên cụ, cung kính dâng lên. Dẫu “người đóng thế” đã rất cố gắng, nhưng vẫn khó tránh khỏi mấy phút lúng túng.<o:p></o:p>
Tôi chạnh lòng, có cảm giác mơ hồ như bầu trời áp thấp nhiệt đới chợt đè xuống nặng trĩu. Và cũng như hàng ngàn cặp mắt khác, tôi chăm chăm nhìn lên bậc Thiên ân hướng đạo, thắc thỏm… Và kìa! Cụ ung dung đón lấy đạo từ, nhoẻn miệng nở nụ cười bao dung hiền hậu!<o:p></o:p>
Tôi nhìn quanh, bắt gặp những gương mặt dãn ra, những miệng cười thán phục và những cái đầu gục gặc tán thưởng. Rồi cụ kết thúc đạo từ. Những tràng pháo tay giòn giã như càng thêm giòn giã.<o:p></o:p>
Đức Lão Tử dạy “Họa hề phúc chi sở phục.” Dân gian mình bảo “Trong cái rủi có cái may.” Quả đúng như thế! Bởi, nếu không có chút xíu trục trặc kỹ thuật trên lễ đài, làm sao mọi người có dịp tận mắt nhìn thấy công phu hàm dưỡng của bậc Thiên ân hướng đạo? Làm sao chúng tôi được rưng rưng cảm động vì ngưỡng phục đức độ của Anh Lớn chúng tôi?<o:p></o:p>
Phú Nhuận, 31-8-2010<o:p></o:p>

Huệ Khải


(st)
 

Chanh Tuan

New member
HÃY KIÊN NHẪN​

Đây là câu chuyện có thật xảy ra tại nước Mỹ.

Một người đàn ông ra khỏi nhà để ngắm nghía chiếc xe tải mới của mình…Trước sự sửng sốt của ông là hình ảnh cậu con trai ba tuổi đang hăm hở dùng búa nện vào lớp sơn bóng lộn của chiếc xe. Ông chạy thẳng đến chỗ thằng bé, kéo nó ra, dùng búa đập vào tay nó đến dập nát để trừng phạt.

Khi người cha lấy lại bình tĩnh, ông lập tức đưa con đến bệnh viện. Mặc dù bác sỹ đã dùng đủ mọi cách để giữ lại những khúc xương bị dập nát, nhưng cuối cùng thì bác sĩ buộc lòng phải cắt cụt các ngón trên cả hai bàn tay của đứa bé.

Khi đứa bé tỉnh lại sau cuộc phẫu thuật và nhìn đôi tay băng kín của mình, nó ngây thơ nói: “Cha ơi! Con xin lỗi về chuyện chiếc xe tải của cha.” Rồi nó hỏi: “Nhưng khi nào thì những ngón tay của con sẽ mọc ra lại vậy cha?”

Người cha trở về nhà và tự kết liễu đời mình.

Hãy suy ngẫm về câu chuyện này nếu sau này có ai đó giẫm phải chân của bạn, lúc đó liệu bạn có muốn trả thù không.

Hãy suy nghĩ trước khi bạn đánh mất sự kiên nhẫn với người mà bạn yêu thương.

Chiếc xe tải hỏng có thể được sữa chữa lại, nhưng những khúc xương bị dập nát và tình cảm bị thương tổn thì thường không thể bù đắp được.

Thông thường chúng ta không thể nhận ra sự khác biệt giữa con người và hành vi. Chúng ta quên rằng lòng vị tha thì vĩ đại hơn là sự phục thù.

Con người thì có sai phạm. Chúng ta được phép phạm sai lầm. Nhưng những hành động chúng ta gây ra trong cơn cuồng nộ sẽ ám ảnh chúng ta suốt đời!

Hãy bình tâm và suy ngẫm.
Hãy suy nghĩ trước khi hành động.
Hãy kiên nhẫn.
Hãy lượng thứ và biết bỏ qua.
Hãy yêu thương tất cả mọi người.

http://tongiaocaodai.blogspot.com/2010/11/hay-kien-nhan.html
 

Hao Quang

New member
gần tháng nay không biết vô tình hay hữu ý mà mỗi lần bật ti vi lên kênh HBO và kênh star movie lại chiếu phim "Ngày Tận Thế" mình đã bật vô tình và cũng vô tình xem 4 lần! bộ phim kể về người ngoài Hành tinh cứu giúp trái đất = cách báo cho họ biết chính xác ngày, giờ, tọa độ, xảy ra thảm hoạ, và báo chính xác số người thương vong thông qua 1 phụ nữ và người phụ nữa này ghi hết ra một tờ giấy và ..chôn dưới đất! vì không ai tin bà hết, và bà chết trong một ngôi nhà hoang trong rừng ngôi nhà chính là tọa độ mà người ngoài hành tinh đáp xuống!
mấy năm sau một người đàn ông lấy được tờ giấy này và biết hết các thảm họa xảy ra nhưng ông không làm gì được cả!
thảm họa cuối cùng mà tờ giấy viết là sự sống trên trái đất sẽ bị hủy diệt bởi tia bức xạ mặt trời có thể chiếu sâu xuống lòng đất 1.6km độ nóng của nước biển lên tới 3.000 độ và người ngoài hành tinh chọn một bé gái và một bé trai (đứa bé trai là con của ông này) ngoài ra người không được chọn sẽ ở lại trái đất và chịu chung số phận với Trái Đất! (người ngoài Hành tinh đã đến trái đất mấy chục năm trước để báo tin thế mà kg ai để ý hết)
sau khi trái đất bị hủy diệt sự sống! thì không bao lâu sau đó người ngoài hành tinh trở lại Trái Đất và mang theo 2 đứa trẻ để chúng lại trái đất và bay đi! mở ra một chu kỳ sự sống mới ...
thật khá khen cho ông đạo diễn, tạo ra cái cảnh trái đất bị hủy diệt ..y như thật mình coi mà muốn ...giật mình!
thôi kệ! cứ coi chơi! biết đâu xảy ra thật nếu ông đạo diễn còn sống ổng sẽ cười nhếch mép và bảo: " thế đấy! tôi đã chuyển thông điệp cho mấy người qua những thước phim mà mấy người không tin ...."

câu chuyện thứ 2 trên kênh dícovery: câu chuyện nói về cuộc tranh luận giữa những nhà khoa học về những người đã tiên tri về những thảm họa xảy ra và loan báo trên toàn thế giới! từ những nhà Chiêm tinh, nhà ngoại cảm ....và cuộc tranh luận đã nghiên về những người tin tưởng vào thế giới Tâm Linh huyền bí!

ngày nay những nhà khoa hoạc không tin vào thế giới tâm linh, họ không tin có thiên đàng và địa ngục vậy thì họ chế tạo ra những chiếc phi thuyền bay vào quỷ đạo, lên mặt trăng, sao hỏa ...thậm chí họ còn nghiên cứu luôn cả ..mặt trời hay những vùng nào đó xa xôi trong vũ trụ ..vậy họ đang tìm gì?
 

Hao Quang

New member
phải chăng tập phim mình vô tình xem đi xem lại đến ..4 lần đang trên HBO lại bắt đầu thành sự thật!??????? 3 ngày: động đất ở Trung Quốc, sóng thần ở Nhật làm mình liên tưởng đến bộ phim này!
thậm chí mấy ngày nay lên Đồng Nai làm việc ngồi trước máy tính mà hai cái chân tự nhiên rung lên một cái! một ngày làm 2-3 lần như thế! cứ tưởng chiếc xe lu hay xe cẩu nào chạy ngang qua nhưng đâu có thấy đâu! chổ mình làm việc cách xa đường mà! quay sang mấy đứa cùng phòng hỏi có thấy rung dưới chân không? tụi nó bảo không thấy rung chi hết! mình nghĩ chắc có lẽ mình nhầm! nhưng rung 2-3 lần thì kg thể nhầm được! và khi đọc báo điện tử thì thấy Động đất ở Trung Quốc và sóng thần ở Nhật bản! cảm thấy run thật sự! HTĐM khi làm việc thử để ý xem sao
( cái này thì HQ nói thiệt)

và cầu mong đừng cho mình thấy những chuyện tương tự trong ..giấc mơ!
cầu mong nhân loại được bình an!

Mai ghé Thánh Thất thôi! dạo này hình như mình ít ghé Thánh Thất thì phải!
cái giá trị nhất của mình bây giờ là phải ăn chay và ...........
có khi nào tối nay mình ngủ mai thức dậy trong một đống đổ nát không nhỉ? nói thấy ghê nhưng mà ..ai biết được! nói thấy sợ nhưng sự thật hiễn nhiên mà!

"Vô thừong lai báo biết hồi nào
Thân này tuy có chẳng bền lâu
sớm lo danh lợi chiều nhắm mắt
tu luyện cho mau kẻo bạc đầu"
thật thấm thía!
 

Hao Quang

New member

Một phụ nữ trẻ đã hy sinh thân mình để che chở và bảo vệ đứa con nhỏ của cô trong trận động đất kinh hoàng ở Nhật Bản hồi tháng 3.

Câu chuyện xúc động này đang lan truyền khắp thế giới mạng, khiến nhiều người phải thán phục trước tình mẫu tử thiêng liêng và tinh thần dũng cảm của người Nhật.

<TABLE style="WIDTH: 36.03%; BORDER-COLLAPSE: collapse; HEIGHT: 35px" align=center><TBODY><TR><TD>
nhatban.jpg
</TD></TR><TR><TD>
Tấm ảnh đi kèm với bài viết lan truyền trên mạng
</TD></TR></TBODY></TABLE>
Sau khi động đất qua đi, lực lượng cứu hộ bắt đầu các hoạt động tìm kiếm cứu nạn. Và khi họ tiếp cận đống đổ nát từ ngôi nhà của một phụ nữ trẻ, họ thấy thi thể của cô qua các vết nứt. Nhưng tư thế của cô có gì đó rất lạ, tựa như một người đang quỳ gối cầu nguyện; cơ thể nghiêng về phía trước, và hai tay cô đang đỡ lấy một vật gì đó. Ngôi nhà sập lên lưng và đầu cô.

Đội trưởng đội cứu hộ đã gặp rất nhiều khó khăn khi anh luồn tay mình qua một khe hẹp trên tường để với tới thi thể nạn nhân. Anh hy vọng rằng, người phụ nữ này có thể vẫn còn sống. Thế nhưng cơ thể lạnh và cứng đờ cho thấy cô đã chết.

Cả đội rời đi và tiếp tục cuộc tìm kiếm ở tòa nhà đổ sập bên cạnh. Không hiểu sao, viên đội trưởng cảm thấy như bị một lực hút kéo trở lại ngôi nhà của người phụ nữ. Một lần nữa, anh quỳ xuống và luồn tay qua khe hẹp để tìm kiếm ở khoảng không nhỏ bên dưới xác chết. Bỗng nhiên, anh hét lên sung sướng: "Một đứa bé! Có một đứa bé!".

Cả đội đã cùng nhau làm việc; họ cẩn thận dỡ bỏ những cái cọc trong đống đổ nát xung quanh người phụ nữ. Có một cậu bé 3 tháng tuổi được bọc trong một chiếc chăn hoa bên dưới thi thể của người mẹ. Rõ ràng, người phụ nữ đã hy sinh để cứu con mình. Khi ngôi nhà sập, cô đã lấy thân mình làm tấm chắn bảo vệ con trai. Cậu bé vẫn đang ngủ một cách yên bình khi đội cứu hộ nhấc em lên.

Bác sĩ đã nhanh chóng kiểm tra sức khỏe của cậu bé. Sau khi mở tấm chăn, ông nhìn thấy một điện thoại di động bên trong. Có một tin nhắn trên màn hình, viết: "Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng mẹ rất yêu con".

Chiếc điện thoại di động đã được truyền từ tay người này sang tay người khác. Tất cả những ai đã đọc mẩu tin đều không ngăn nổi dòng nước mắt: "Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng mẹ rất yêu con".

 

Hoá-nhân

New member
Mình là người cứng rắn chẳng mấy khi khóc, trừ khi bản thân có tội mới khóc vì bị lương tâm hành hạ thôi.
Thế nhưng, khi đọc đến đoạn: Sau khi mở tấm chăn, ông nhìn thấy một điện thoại di động bên trong. Có một tin nhắn trên màn hình, viết: "Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng mẹ rất yêu con" thì mình rơi nước mắt, cảm động bởi sự hy sinh của người mẹ.
 

Facebook Comment

Top