Phụng Thánh
New member
<P style="MARGIN-RIGHT: 0.5in; TEXT-ALIGN: justify" ="Msonormal"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Tahoma">* Khi đọc CON ĐƯỜNG THIÊNG LIÊNG HẰNG SỐNG, độc giả nhớ lời Tuyên Ngôn của Hộ Pháp sau đây, để tuyệt tin mà ứng xử trong cuôc sống tu hành :<?:NAMESPACE PREFIX = O /><O
<P style="MARGIN-RIGHT: 0.5in; TEXT-ALIGN: justify" ="Msonormal"><B><I><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; COLOR: rgb(255,102,0); FONT-FAMILY: Tahoma">. . . Những lời thuyết Đạo này, không phải của Phạm Công Tắc mà là của Hộ-Pháp, Hộ-Pháp thay lời Đức Chí-Tôn nói Đạo cho toàn thể con cái của Ngài nghe, quý hay chăng là ở chỗ đó.</SPAN></I></B><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Tahoma">[CĐTLHS - </SPAN><A name=1><B><SPAN style="FONT-SIZE: 10pt">Đêm 13 tháng 8 năm Mậu Tý (16-9-1948</SPAN></B></A><B><SPAN style="FONT-SIZE: 10pt">]</SPAN></B><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Tahoma"><O
<P style="MARGIN-RIGHT: 0.5in; TEXT-ALIGN: center" align=center ="than1"><B><SPAN style="FONT-SIZE: 14pt; COLOR: rgb(255,102,0); FONT-FAMILY: Verdana">Hai Đề Tài Quan Trọng<O
<P style="MARGIN-RIGHT: 0.5in; TEXT-ALIGN: justify" ="than1"><I><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana">Nhân đọc lại Con Đường Thiêng Liêng Hằng Sống, thấy có hai đề tài tuy ngắn nhưng không kém phần quan trọng, xin mạo muội chép ra sau đây:1.- <B><SPAN style="COLOR: blue">Văn Minh</SPAN></B> - 2.- <B><SPAN style="COLOR: blue">Thuyết Pháp tức nhiên là thuyết Đạo</SPAN></B><O
<P style="MARGIN-RIGHT: 0.5in; TEXT-ALIGN: center" align=center ="than1"><B><SPAN style="COLOR: blue; FONT-FAMILY: Verdana">1.- Văn Minh<O
<P style="MARGIN-RIGHT: 0.5in; TEXT-ALIGN: justify" ="than1"><B><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; COLOR: blue; FONT-FAMILY: Verdana">Văn-Minh</SPAN></B><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana">. Hôm nay Bần-Đạo thuyết hai chữ Văn-Minh của thời-đại này, Văn-Minh là gì? Lấy theo chơn-tự Việt-Ngữ tức nhiên Nho-Tông của chúng ta. Văn: nghĩa là những lời lẽ, hoặc là văn-hóa hay văn-chương, những lời-lẽ mà chúng ta đã đoạt đặng của người khác, hay của mình đặt ra. Minh: nghĩa là minh-bạch rõ-ràng, sáng-suốt, lời lẽ minh-bạch rõ-ràng, đã giúp ta đoạt đặng những phương-pháp, để mà định quyết tương-lai, hay là giữ tồn tại sự tiến triển trong kiếp sống của mình, hoặc là chúng ta dùng phương-pháp về văn tự, để lưu truyền ngôn-ngữ của chúng ta, đặng định một sự tấn triển của phương sống, hay phương-pháp sống của xã-hội, chúng ta đã định, chúng ta đã đoạt được, tức nhiên sự tiến-hóa tồn tại, bảo thủ với một phương-pháp văn-chương, đủ lẽ hay là giải-nghĩa bao quát của chữ Văn-Minh là Civilization.</SPAN><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana"><O
<P style="MARGIN-RIGHT: 0.5in; TEXT-ALIGN: justify" ="than1"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana">Chúng ta nên hiểu có ba nghĩa Civilization, có thể tưởng rằng:</SPAN><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana"><O
<P style="MARGIN-RIGHT: 0.5in; TEXT-ALIGN: justify" ="than1"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana">1- Một là tổng-số của sự tiến-triển về tâm-lý tức nhiên về chính lý, về khuôn khổ, về hình thức của sự sinh-hoạt con người đã đoạt đặng, và lấy trí óc bảo thủ cho nó tấn triển thêm, tấn triển cho mỹ-mãn hơn nữa.</SPAN><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana"><O
<P style="MARGIN-RIGHT: 0.5in; TEXT-ALIGN: justify" ="than1"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana">2- Thứ nhì là tổng-hợp các sự tấn triển của xã-hội, một quốc-gia mà họ đã đoạt đặng, họ muốn bảo thủ tồn tại, nhưng họ bị tư-tưởng mới mẻ hay là những điều mới mẻ do phương tiện của sự sanh-hoạt mới mẻ sản-xuất, giục thúc họ, dường như muốn khám phá những cơ nghiệp của họ, đào tạo về văn-hóa của họ, về phương diện hạnh-phúc cho họ. Tư-tưởng mới mẻ ấy, có thể bỏ ra, nếu cả đại-nghiệp của họ được, họ tìm phương bảo thủ cho còn tồn tại.</SPAN><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana"><O
<P style="MARGIN-RIGHT: 0.5in; TEXT-ALIGN: justify" ="than1"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana">3- Thứ ba là phương-pháp của tinh-thần quyết thắng vật-chất, tức nhiên là những phương-pháp mà chúng ta không thể đè nén cả tinh-thần về thể-chất của hình thú ta, với cái trí óc ta vẫn biết Thiêng-Liêng do Thiên-Tánh, đặng làm cho người xứng đáng làm người, không hạ mình xuống tánh chất con thú.</SPAN><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana"><O
<P style="MARGIN-RIGHT: 0.5in; TEXT-ALIGN: justify" ="than1"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana">Với ba nghĩa lý ấy, nghĩa lý nào chắc? Nếu nói ba thuyết ấy chắc cả thảy ba, thì chúng ta nên nhìn nhận nghĩa lý sau chót hết là chánh đáng, tại sao? Mà không có thể tưởng tượng rằng: Giúp cho loài người đến địa-điểm có thể tưởng là hạnh-phúc được. Con người bây giờ có thể bay giữa không trung, như con chim kia là máy bay, có thể lặn xuống biển được là nhờ máy móc, có thể không ở mặt đất mà lại ở trên mây, trên không khí Thiêng-Liêng, nó không cần đi mà nó có thể chạy trên mặt đất, nó không cần bay mà nó có thể ở giữa lưng trời được, nhưng chưa phải đó là hạnh-phúc; đó là theo cái văn-minh mà thiên hạ tưởng-tượng, có thể đào tạo hạnh-phúc cho nhơn-loại đặng, không phải theo ôm bó hay an ủi hoặc bợ đỡ đặng mảnh thi hài đầy-đủ sung-sướng hạnh-phúc, hay nó giúp cho mảnh thi hài này tưởng-tượng mình không còn một lực-lượng nào đối phó với mình, tưởng hạnh-phúc thực sự, nhưng chưa phải là thật hạnh-phúc của họ vậy, hạnh-phúc thiệt không phải là phần xác, hạnh-phúc thiệt của con người là phần hồn.</SPAN><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana"><O
<P style="MARGIN-RIGHT: 0.5in; TEXT-ALIGN: justify" ="than1"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana">Chúng ta đã ngó thấy biết bao nhiêu vị vương-Đế đã tạo giang-san sự nghiệp, từ thượng-cổ đến giờ ai không tưởng đến: "Tứ Hải Vi Thiên Hạ Chi Giao", lấy hạnh-phúc của một Đấng làm Chúa cả các dân-tộc khác, mà so sánh dám chắc nếu chúng ta dở lịch-sử ra coi thì chúng ta để dấu hỏi mơ-hồ họ chưa có thể chắc hạnh-phúc được.</SPAN><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana"><O
<P style="MARGIN-RIGHT: 0.5in; TEXT-ALIGN: justify" ="than1"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana">Trái lại chúng ta thấy một tấn tuồng: "Hễ càng cao danh-vọng lại càng dày gian-nan". Nếu họ không thỏa-mãn về tâm hồn thì không phải là hạnh-phúc. Dầu sang trọng, sung sướng cách nào cũng chưa gọi là hạnh-phúc được, không phải tâm hồn thỏa-mãn thì không phải là hạnh-phúc thật. Con người bao giờ cũng vậy, đi tìm hạnh-phúc chớ không phải tìm ăn, tìm sống, nhờ sống cho họ sang cả vinh-hiển phủ-phê thỏa-mãn, ấy là về phần xác của họ mà thôi. Dám chắc chúng ta đoạt được dầu hạnh-phúc ấy hiện hữu chúng ta thấy một vật vi hậu, con người bao giờ cũng vậy, thân-thể của họ sung sướng bao nhiêu đi nữa chỉ hai ba ngày đầu thôi, còn thú-vị đến năm ba ngày sau họ nhảm-nhí. Hễ họ đoạt được hạnh-phúc về phần xác, dầu cho họ đoạt được đến địa-vị bực nào đi nữa cũng không thỏa-mãn, cái hạnh-phúc không phải do nơi xác thịt này mà sung sướng hay vinh-hiển.</SPAN><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana"><O
<P style="MARGIN-RIGHT: 0.5in; TEXT-ALIGN: justify" ="than1"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana">Ấy vậy, văn-minh tạo hạnh-phúc cho loài người về phần xác là đời, chẳng khác nào như ngọn cỏ đầu sương, bất quá là lòe con mắt cho thiên-hạ mà thôi, chớ chưa thỏa-mãn. Họ tạo dựng không phải tồn-tại, không phải vinh-hiển.</SPAN><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana"><O
<P style="MARGIN-RIGHT: 0.5in; TEXT-ALIGN: justify" ="than1"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana">Cái thuyết của văn-minh là cái phương-pháp giúp cho con người biết duy-chủ con vật của mình, mà điều-độ sự sống còn tồn-tại nơi mặt thế này. Sống tạm tại mặt thế này làm cho họ thỏa-mãn đặng điều-độ mảnh thi-hài, hay thể-chất này thôi, duy có tinh-thần đạo đức mới đặng.</SPAN><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana"><O
<P style="MARGIN-RIGHT: 0.5in; TEXT-ALIGN: justify" ="than1"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana">Một lần nữa, giải thật nghĩa hai chữ Văn-Minh: Văn là quyền hạn, Minh là sáng-sủa đạo-đức. Nếu Văn-Minh mà thiệt-tướng được, là thực-hiện một nền Tôn-Giáo cao siêu tại mặt thế-gian này mới thiệt hạnh-phúc. Về phương-pháp Đạo-Đức mới thật hạnh-phúc. [CĐTLHS - </SPAN><A name=22><B><SPAN style="FONT-SIZE: 10pt">Đêm 18 tháng 01 năm Kỷ Sửu - 15-02-1949</SPAN></B></A><B><SPAN style="FONT-SIZE: 10pt">]<O
<P style="MARGIN-RIGHT: 0.5in; TEXT-ALIGN: center" align=center ="than1"><B><SPAN style="FONT-SIZE: 14pt; COLOR: blue">2.- Thuyết Pháp tức nhiên là Thuyết Đạo<O
<P style="MARGIN-RIGHT: 0.5in; TEXT-ALIGN: justify" ="than1"><B><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; COLOR: blue; FONT-FAMILY: Tahoma">Trót gần hai năm trường</SPAN></B><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Tahoma">, cũng gần 2 năm Bần-Đạo đã tìm phương thế cho toàn cả Thánh-Thể của Đức Chí-Tôn thuyết-giáo, có điều trọng-yếu về phổ-tế nhơn-sanh, cả thảy đều biết, nhờ cái thuyết-pháp mà chơn-truyền nó hiện-tượng, trọng-yếu của chơn-truyền Đức Chí-Tôn là vậy.</SPAN></P>
<P style="MARGIN-RIGHT: 0.5in; TEXT-ALIGN: justify" ="than1"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Tahoma">Một điều mình đã để tâm về thuyết-pháp, tức nhiên mình cần có mục-phiêu để cho tinh thần cả toàn thính-giả chú ý vào đây, tức nhiên cầm cây phướn Thần cho chúng ta trụ lụng lại triết-lý thuyết-pháp của mình.</SPAN></P>
<P style="MARGIN-RIGHT: 0.5in; TEXT-ALIGN: justify" ="than1"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Tahoma">Bần-Đạo thấy có một điều nên sửa chữa, có người lên nói một đề Nam, tới chừng thuyết đi qua đề Bắc, không nhằm đề gì hết, chẳng khác nào Bần-Đạo nói tôi tính đi Sài-Gòn thì thiên-hạ đều ngó về hướng Sài-Gòn, tới chừng đi thì đi lên mé Nam-Vang thành ra không ai hiểu gì hết, nên thuyết-pháp trọn bài nghe mà không biết gì hết. Thuyết-pháp tức nhiên có niêm-luật của phương thuyết-pháp, phải có niêm-luật chớ không phải muốn nói gì thì nói. Bài thuyết-pháp nó giống như bài thi vậy, nó phải có đề, có niêm-luật, có bình trắc, có thừa khóa, có trạng luận, thúc kết, phải giữ cho ăn với cái niêm-luật của thuyết-pháp mới đặng.</SPAN></P>
<P style="MARGIN-RIGHT: 0.5in; TEXT-ALIGN: justify" ="than1"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Tahoma">Đức Chí-Tôn dạy niêm-luật thuyết-pháp một cách kỹ-lưỡng, Cao-Thượng-Phẩm và Bần-Đạo có tập hai ba tháng vậy. Hễ Cao-Thượng-Phẩm lên đài thuyết thì Bần-Đạo làm thính-giả ngồi nghe. Cần phải tập, không tập không thể gì làm được, không thể gì không tùng theo niêm-luật của Đường-Thi vậy, không thể gì nói càn đặng. Ngoài ra niêm-luật ấy nó còn Phù, Tỷ, Hứng, Thú nữa, phải học cho thuộc lòng. Bài văn hay ho là mình thuyết văn có mực thước, có phù ba có văn chương, có tài khẩu-thuyết mới được, không có khuẩn bức túng thiếu trong lời nói ngôn-ngữ của mình. TỲ<B> -</B> là lên đó mình phải "Quan tiền vũ hậu" lấy kim suy cổ, suy tầm những lý lẽ cho cao sâu. HỨNG <B>-</B> là mình lên đứng nhập vào cảnh tượng nào, thấy hiện-tượng ở thế-gian, phải cho ăn nhập vào cảnh tượng đó trong khuôn khổ đương nhiên cả toàn hình-thể hiện tại Đạo với Đời có liên-quan trọng-hệ mật thiết. Bài thuyết Đạo của mình hay ho có lẽ hứng lấy tinh-thần đương nhiên, đem ra tùy theo mình thuyết-pháp, mình phải giải-thích cho thính-giả thấu đáo . . . [CĐTLHS - </SPAN><A name=25><B><SPAN style="FONT-SIZE: 10pt">Đêm 4 tháng 2 năm Kỷ-sửu<SPAN> </SPAN>- 03-03-1949</SPAN></B></A><B><SPAN style="FONT-SIZE: 10pt">]<O
<P style="MARGIN-RIGHT: 0.5in; TEXT-ALIGN: justify" ="than1"><B><SPAN style="FONT-SIZE: 14pt; COLOR: blue">Phụng Thánh</SPAN></B><B><SPAN style="FONT-SIZE: 10pt"> sưu tầm</SPAN></B></P><SPAN style="FONT-SIZE: 10pt">
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0.5in 0pt 0in; TEXT-ALIGN: center" align=center><FONT size=3><SPAN><strong><FONT color=#ff0000>Bổ túc phần Thuyết pháp<?:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0.5in 0pt 0in; TEXT-ALIGN: justify"><SPAN style="COLOR: red; FONT-FAMILY: Verdana"><O
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0.5in 0pt 0in; TEXT-INDENT: 0.5in; TEXT-ALIGN: justify"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana">Bây giờ muốn thuyết pháp cho trúng và có đề hẳn hòi thì phải có Kinh, Điển Luật; Kinh là Tứ Kinh, Điển là Ngũ Truyện; Luật là cả luật trị thế từ cổ chí kim, đem ra làm cái niêm luật đặng tạo bài thuyết pháp của mình. Mình phải rán học, cần mẫn học, ấy là một điều chẳng phải dễ; nhưng phải làm cho đặng thay thế ngôn ngữ cho Đức Chí Tôn, đem chơn truyền của Ngài để vào tinh thần của nhơn loại, nếu mình làm không đặng cũng như mình làm cho Đức Chí Tôn câm sao !!! Mình phải làm đặng thay thế ngôn ngữ cho Ngài, nếu mình làm không đặng, thì thay thế cho Ngài không đặng.<O
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0.5in 0pt 0in; TEXT-ALIGN: justify"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana">Từ đây về sau Bần Đạo xiết chặt lại là ngồi nghe, hễ còn nói bậy nữa Bần Đạo sẽ phạt nặng đa nghe, đã gần hai năm rồi không dung thứ nữa được. Bần Đạo cho hay trước có bị phạt đừng than đừng trách, nói khó khăn gì hết, đã cho hay trước rồi mới làm. [CĐTLHS – Đêm 8 tháng 2 năm Kỷ Sửu – 7-3-1949]<O
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0.5in 0pt 0in; TEXT-ALIGN: justify"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana">(Phần này không thấy trên Tủ Sách Đại Đạo (Net). Tôi chép theo bản in của Đường Sáng tại Hoa Kỳ, phát hành năm Ất Hợi, 1995 - Lời trình của <FONT color=#0000ff><strong>Phụng Thánh </strong></FONT>)</SPAN><SPAN style="FONT-SIZE: 14pt; FONT-FAMILY: Verdana"><O
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0.5in 0pt 0in; TEXT-ALIGN: justify"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana"><O
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0.5in 0pt 0in; TEXT-ALIGN: justify"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana; mso-bidi-font-family: Tahoma">. . .<SPAN style="mso-spacerun: yes"> </SPAN>khi nào thuyết-pháp mà dạo đi dạo lại đã nghe không được còn thêm mệt, nên Bần-Đạo thuyết vừa đủ chừng không cho nhạo tiếng, nếu thuyết dài quá thành ra nhảm-nhí, nói cụt quá thì không đủ đề thuyết không hay, thành thử phải gom-góp thế nào cho vừa chừng, cả thảy con cái của Đức Chí-Tôn không có mệt và vui nghe. Đêm nay Bần-Đạo giảng có hơi dài và lâu chút có mệt xin lỗi, xin tha thứ. [<SPAN style="COLOR: blue"><strong>CĐTLHS</strong></SPAN> - </SPAN><A name=27><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana"><FONT color=#000000>Đêm 12 tháng 2 năm Kỷ-Sửu<SPAN style="mso-spacerun: yes"> </SPAN>- 11-03-1949</FONT></SPAN></A><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana"><strong>]<O
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0.5in 0pt 0in; TEXT-ALIGN: justify"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana"><O
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0.5in 0pt 0in; TEXT-ALIGN: justify"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana"><O
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in; TEXT-ALIGN: justify"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana; mso-bidi-font-family: Tahoma">May phước Bắc Tông được hưởng một ân-huệ của nhà Phật đã ban ân riêng cho Đức Tam-Tạng, khi Ngài chết người ta vạch lưỡi của Ngài ra coi thì lưỡi của Ngài đỏ, vì cớ mà chơn-giáo của nhà Phật là Bắc-Tông có thể nhờ Đức Tam-Tạng đã minh tỏa ra trọn vẹn. </SPAN><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana"><O
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in; TEXT-ALIGN: justify"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana; mso-bidi-font-family: Tahoma">Ngày nay Bần-Đạo mỗi phen lên giảng về Bí-Pháp thì cầu-nguyện với Đức Chí-Tôn cho sáng-suốt, mà biết vẫn còn thiếu kém không thể gì tỏa bằng con mắt Thần của mình đã ngó thấy đặng trọn một bài.</SPAN><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana"><O
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in; TEXT-ALIGN: justify"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana; mso-bidi-font-family: Tahoma">Nếu thoảng như Đức Chí-Tôn ban ân riêng trong nền Thánh-Giáo của Ngài có cả Thánh-Thể của Ngài đoạt Pháp đặng, thấy đặng, có lẽ cũng chỉnh thêm, giùm giúp tay với Bần-Đạo mới toàn-thiện toàn-mỹ đặng. [<SPAN style="COLOR: blue"><strong>CĐLTHS</strong></SPAN> - </SPAN><A name=28><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana"><FONT color=#000000>Đêm 22 tháng 2 năm Kỷ-Sửu - 21-03-1949</FONT></SPAN></A><SPAN><strong>]<O
<P style="MARGIN-RIGHT: 0.5in; TEXT-ALIGN: justify" ="than1"><O
<P style="MARGIN-RIGHT: 0.5in; TEXT-ALIGN: justify" ="than1"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana"><O
<P style="MARGIN-RIGHT: 0.5in; TEXT-ALIGN: justify" ="Msonormal"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana"><O
<P style="MARGIN-RIGHT: 0.5in; TEXT-ALIGN: justify" ="Msonormal"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana"><O