LỜI AN ỦI... TRÍ TỤÊ...

tranthanhlang

New member
<P><FONT size=4> Mấy hôm nay thảo luận với bằng hữu về nhân sự tại TTTN qua  03 giai đoạn " Diễn đàn lưu trữ " và viết nên nhận xét xong lòng bỗng buồn... </FONT></P>
<P><FONT size=4> Các bạn mới an ủi.... Có nàng Lệ Cơ là con quan phong nhân xứ Ngại được lệnh tấn cung thì khóc đến nổi lệ ước dầm  bâu... đến khi vào nơi cung cấm hưởng mùi sô hoạn với nhà vua..... thì lại tiếc sao ngày xưa lại khóc....</FONT></P>
<P><FONT size=4> Biết đâu khi ta chấp nhận một thực tế... vì ta không bác bỏ đươc...  nó sẽ đem lại điều mới mẽ cho việc học đạo của ta... cớ chi mà buồn.... </FONT></P>
<P><FONT size=4>  Tôi thấy cách an ủi của Trang Tử thật là ý vị... </FONT></P>
<P><FONT size=4> TƯƠNG LAI CỦA SỰ KIỆN MỚI CHƯA BIẾT RA SAO CỚ CHI MÀ BUỒN... </FONT></P>
<P><FONT size=4>                                       Trần Thanh  Lãng.</FONT></P>
<P><FONT size=4></FONT> </P>
<P><FONT size=4></FONT> </P>
 

phamvannop

New member
<P>                  vannop chào bạn lãng....</P>
<P> con chim  trên cành cất tiếng   véo von....</P>
<P> con chim trong lồng cũng hót véo von....</P>
<P> tiếng véo von của mây ngàn gió núi....</P>
<P> tiếng véo von của lúa sẳn nước chờ....</P>
<P> khách đại phương hát khúc đại đồng...</P>
<P> người khúc sỉ hò câu riêng lẽ...</P>
<P> cũng hát cũng hò... ai vui theo nấy.... </P>
<P> </P>
 

Facebook Comment

Top