<P><FONT size=3> Kính chào tất cả quý A C E. Vừa rùi HQ có xem tất tần tật những những hình ảnh mà tỷ xí muội đăng trên bài dưỡng lão và quy thiện. Nói thật nhìn những cụ già tóc trắng pha sương khuôn mặt với những nép nhăn đầy ấn tượng. HQ liên tưởng đến bản thân HQ để Cha mẹ ở ngòai quê với nhiều nỗi nhớ thương da diết.Nhân đây HQ có sưu tầm một một số bài thơ & lời thuyết pháp của đức Hộ Pháp Phạm Công Tắc có nói về tình cảm ruột thịt giữa cha mẹ - con cái - anh chị em - dâu rể trong gia đình. Kính mời A C E xem nhé. Nhớ xem cho kỹ đó. nhớ nghen. Nào chúng ta bắt đầu..:</FONT></P>
<H3 align=center><A name="Luat doi - phan lam con"><FONT color=#000000 size=3>LUẬT ĐỜI</FONT></A></H3>
<P =THAN1><FONT size=3>Mới thọ sanh lòng mẹ thì đã mang lấy phụ mẫu ân rồi. Tinh cha, huyết mẹ, tình thâm trọng là dường nào. Công chín tháng cưu mang biết bao nghĩa nặng. Lọt lòng ra toàn vẹn, còn hoi hóp, thì cha mẹ đã mừng, chăm nom, săn sóc, vú sữa, búng cơm; lo lo, sợ sợ trong cơn sốt mẩy, nóng mình. Cha nuôi, mẹ dưỡng, ơn sông biển sánh tài. Trời trở khí đủ đau, đấp nghẹt hơi đủ chết. Đêm ngày bồng ẫm, nghe tiếng khóc đã buông cơm, lóng hơi rên bỏ ngủ. May đặng con bầy nuôi đủ, gọi rằng có phước nhà; rủi năm trẻ còn ba, thương con cha mẹ khổ.</FONT></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Dưới mắt thấy lắm điều đau đớn bởi vì con, thân thể cha bị sầu thảm hao mòn, nhiều bà mẹ trắng đầu non cơn tuổi trẻ. Nâng niu con từ bé, mắt ngó chẳng mỏi tròng; dầu con đã nên mụ nên ông, cũng còn nhớ bế bồng khi bé túi. Vì vậy mà cha mẹ quên con trọng tuổi, cứ lầm lũi xem chừng. Mảng để dạ thương cưng, quên nỗi mừng nỗi giận.</FONT></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Thương đến đỗi, nhiều mẹ cha chẳng kể đến thân, con rủi chết toan phần tự vận.</FONT></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Ôi, cái ân đức ấy trả biết mấy cho vừa, một mối nợ dưỡng sanh tưởng sống trả ngàn năm còn khó đủ. Mang mối nợ thân sanh, với kẻ có đạo, dầu thịt nát xương mòn, đền đáp chưa thỏa dạ.</FONT></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Sách Thánh nhơn có câu:</FONT></P>
<P =THI><I><FONT size=3>Dưỡng tử phương tri phụ mẫu ân.</FONT></I></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Người hiếu hạnh, hễ nhìn đến con, dầu tóc bạc da mồi nhớ đến câu ấy, không khô nước mắt. Chịu khổ cực với con dục nhớ niềm sinh dục.</FONT></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Hại nỗi, đời thường chịu cái khổ tâm nặng nề nầy: Buổi nhỏ dại ngơ ngơ ngáo ngáo.</FONT></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Không thấu đáo nghĩa thâm ân; chừng lớn khôn thân đã nên thân, toan báo hiếu thì mẹ mãn phần cha thoát tục.</FONT></P>
<P =THAN1><I><FONT size=3>"Cây muốn lặng mà gió chẳng dừng, con muốn nuôi mà cha mẹ lại không còn".</FONT></I></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Có kẻ thấy hai mươi bốn thảo xưa lại dám cho rằng các đấng ấy là người hữu phước.</FONT></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Có kẻ nhắm tình sau nhớ trước, sầu cha mẹ, thương thương nhớ nhớ, ngày mưa gió thấy cảnh buồn, đến đỗi.</FONT></P>
<P =THI><I><FONT size=3>Nghe rót nước lụy tuông.<BR>Thấy xoáy trầu đau dạ.</FONT></I></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Cha chả, hữu hạnh, hữu phước thay cho kẻ còn cha còn mẹ (song toàn).</FONT></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Cái của quí hóa ấy đời khá hiểu sao rằng quí hóa. Không cha mẹ như người đi cảnh lạ.</FONT></P>
<P =THI><I><FONT size=3>Thân cô đơn lạc ngả bơ vơ,<BR>Nỗi đói cơm khát nước đứng chờ,<BR>Chẳng thấy kẻ cậy nhờ cơn túng ngặt.<BR>Dầu chẳng kẻ tay trao cơm vắt,<BR>Trông có người biết mặt hỏi han mình.<BR>Bị đẩy xô hiếp đáp chẳng ai binh,<BR>Chưn nương đất như hình không có đất.</FONT></I></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Thì chẳng khác:</FONT></P>
<P =THI><I><FONT size=3>Mình côi cút còn đời như mất,<BR>Chẳng có ai gan tấc đỡ nâng mình.<BR>Nào có ai thấu đặng tâm tình,<BR>Như cha mẹ để tin che chở.<BR>Đời lầm lỗi nào ai khỏi lỡ,<BR>Nếu không cha ai đỡ nâng lời.<BR>Cuộc nên hư nào tránh đặng vận thời,<BR>Nếu không mẹ ai hơi đâu lo cứu vớt.<BR>Trong võ trụ mình người sanh đứng đợt,<BR>Ai hiểu mình phòng sang bớt gánh đồ thơ.<BR>Nỗi khó đời nỗi phận u ơ,<BR>Mưu ai dạy đặng nhờ xây thế sự.<BR>Mãn kiếp những nỗi mình, mình xử,<BR>Nào mong chi bạn lữ giúp nên.<BR>Mẹ cha còn dầu giận cũng không quên,<BR>Tình máu thịt tuổi tên tay nắn đúc.</FONT></I></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Hèn chi lời tục ngữ nói: Cha mẹ già là mọi ông bà để lại.</FONT></P>
<P =THAN1><FONT size=3>May sanh ra nơi cha mẹ giàu thì chẳng nói chi, rủi gặp nơi nghèo thì cha ăn buổi mơi lo buổi tối; mẹ lại nhọc sức mua Tần bán Sở đặng lo chạy nuôi con.</FONT></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Thảm nỗi, nếu sanh sản con bầy, cảnh tượng lại thêm nồng não.</FONT></P>
<P =THI><I><FONT size=3>Nhỏ chạy manh quần tấm áo,<BR>Lớn khôn lo học lo hành.<BR>Mẹ cả đời chịu phận cửi canh,<BR>Cha mãn kiếp lao thân, thuê mướn.<BR>Hễ bần cùng thì vay mượn,<BR>Phải phận vướng nợ nần.<BR>Đày đọa cha phải chịu khổ thân,<BR>Khổ khắc mẹ chịu phần tôi tớ.<BR>Chẳng lẽ khó, đem con ra đợ,<BR>Một miệng ăn núi lở non mòn.<BR>Dầu cháo rau cũng nhịn miệng nuôi con,<BR>Đẻ một trẻ lại thon von thêm phận mẹ,<BR>Đến ăn uống cũng mua vật rẻ,<BR>Cho đặng nhiều lại nhẹ đồng tiền.<BR>Nấu trách canh đổ nước nổi thuyền,<BR>Kho trã mắm nát nghiền xương cá.<BR>Chẳng hiểu mùi ngon vật lạ,<BR>Mãn đời ăn chạ mặc thô.<BR>Miễn ấm cật vải bô,<BR>Nào biết sô với tố.</FONT></I></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Khi khôn lớn phải lo đôi lo bạn. Cả cha mẹ phải thức khuya dậy sớm làm lụng ra tiền đặng để đôi chút lại cho con.</FONT></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Thân thể phải gầy mòn, tinh thần ngày hao kém.</FONT></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Những mảng sợ suôi gia chê nghèo nàn mà khổ khắc con mình.</FONT></P>
<P =THI><I><FONT size=3>Bởi vậy mới sanh có tật bịnh.<BR>Bịnh thường tình của lão mụ.</FONT></I></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Nhiều ông cha, khi gả gái về nhà chồng rồi, ngồi rơi nước mắt mảng lo con còn dại; rồi ngại, biết suôi gia có thương đoái đến con mình. Mẹ sợ con hạnh dở tài khinh, chẳng biết chị mẹ chồng thương dạy dỗ.</FONT></P>
<P =THI><I><FONT size=3>Sợ đến gái hình thô dạng lỗ,<BR>Thêm cảnh lạ nhà người.<BR>Dầu rể thương còn bụng chị suôi,<BR>Để dạ ghét nặng lời hiếp đáp.</FONT></I></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Thương thương, nhớ nhớ, sợ sợ, lo lo. Bịnh hoạn bởi sợ lo, thương nhớ con mòn mỏi.</FONT></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Lo sợ nhiều hơn vui mừng, tuổi già lại rấp đến, bịnh hoạn nhiễm dập dồn, cũng vì lo sợ cho con mà phần nhiều cha mẹ phải chịu ra mạng vắn. (<strong>CÒN TIẾP)..</strong></FONT></P>
<H3 align=center><A name="Luat doi - phan lam con"><FONT color=#000000 size=3>LUẬT ĐỜI</FONT></A></H3>
<P =THAN1><FONT size=3>Mới thọ sanh lòng mẹ thì đã mang lấy phụ mẫu ân rồi. Tinh cha, huyết mẹ, tình thâm trọng là dường nào. Công chín tháng cưu mang biết bao nghĩa nặng. Lọt lòng ra toàn vẹn, còn hoi hóp, thì cha mẹ đã mừng, chăm nom, săn sóc, vú sữa, búng cơm; lo lo, sợ sợ trong cơn sốt mẩy, nóng mình. Cha nuôi, mẹ dưỡng, ơn sông biển sánh tài. Trời trở khí đủ đau, đấp nghẹt hơi đủ chết. Đêm ngày bồng ẫm, nghe tiếng khóc đã buông cơm, lóng hơi rên bỏ ngủ. May đặng con bầy nuôi đủ, gọi rằng có phước nhà; rủi năm trẻ còn ba, thương con cha mẹ khổ.</FONT></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Dưới mắt thấy lắm điều đau đớn bởi vì con, thân thể cha bị sầu thảm hao mòn, nhiều bà mẹ trắng đầu non cơn tuổi trẻ. Nâng niu con từ bé, mắt ngó chẳng mỏi tròng; dầu con đã nên mụ nên ông, cũng còn nhớ bế bồng khi bé túi. Vì vậy mà cha mẹ quên con trọng tuổi, cứ lầm lũi xem chừng. Mảng để dạ thương cưng, quên nỗi mừng nỗi giận.</FONT></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Thương đến đỗi, nhiều mẹ cha chẳng kể đến thân, con rủi chết toan phần tự vận.</FONT></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Ôi, cái ân đức ấy trả biết mấy cho vừa, một mối nợ dưỡng sanh tưởng sống trả ngàn năm còn khó đủ. Mang mối nợ thân sanh, với kẻ có đạo, dầu thịt nát xương mòn, đền đáp chưa thỏa dạ.</FONT></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Sách Thánh nhơn có câu:</FONT></P>
<P =THI><I><FONT size=3>Dưỡng tử phương tri phụ mẫu ân.</FONT></I></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Người hiếu hạnh, hễ nhìn đến con, dầu tóc bạc da mồi nhớ đến câu ấy, không khô nước mắt. Chịu khổ cực với con dục nhớ niềm sinh dục.</FONT></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Hại nỗi, đời thường chịu cái khổ tâm nặng nề nầy: Buổi nhỏ dại ngơ ngơ ngáo ngáo.</FONT></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Không thấu đáo nghĩa thâm ân; chừng lớn khôn thân đã nên thân, toan báo hiếu thì mẹ mãn phần cha thoát tục.</FONT></P>
<P =THAN1><I><FONT size=3>"Cây muốn lặng mà gió chẳng dừng, con muốn nuôi mà cha mẹ lại không còn".</FONT></I></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Có kẻ thấy hai mươi bốn thảo xưa lại dám cho rằng các đấng ấy là người hữu phước.</FONT></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Có kẻ nhắm tình sau nhớ trước, sầu cha mẹ, thương thương nhớ nhớ, ngày mưa gió thấy cảnh buồn, đến đỗi.</FONT></P>
<P =THI><I><FONT size=3>Nghe rót nước lụy tuông.<BR>Thấy xoáy trầu đau dạ.</FONT></I></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Cha chả, hữu hạnh, hữu phước thay cho kẻ còn cha còn mẹ (song toàn).</FONT></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Cái của quí hóa ấy đời khá hiểu sao rằng quí hóa. Không cha mẹ như người đi cảnh lạ.</FONT></P>
<P =THI><I><FONT size=3>Thân cô đơn lạc ngả bơ vơ,<BR>Nỗi đói cơm khát nước đứng chờ,<BR>Chẳng thấy kẻ cậy nhờ cơn túng ngặt.<BR>Dầu chẳng kẻ tay trao cơm vắt,<BR>Trông có người biết mặt hỏi han mình.<BR>Bị đẩy xô hiếp đáp chẳng ai binh,<BR>Chưn nương đất như hình không có đất.</FONT></I></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Thì chẳng khác:</FONT></P>
<P =THI><I><FONT size=3>Mình côi cút còn đời như mất,<BR>Chẳng có ai gan tấc đỡ nâng mình.<BR>Nào có ai thấu đặng tâm tình,<BR>Như cha mẹ để tin che chở.<BR>Đời lầm lỗi nào ai khỏi lỡ,<BR>Nếu không cha ai đỡ nâng lời.<BR>Cuộc nên hư nào tránh đặng vận thời,<BR>Nếu không mẹ ai hơi đâu lo cứu vớt.<BR>Trong võ trụ mình người sanh đứng đợt,<BR>Ai hiểu mình phòng sang bớt gánh đồ thơ.<BR>Nỗi khó đời nỗi phận u ơ,<BR>Mưu ai dạy đặng nhờ xây thế sự.<BR>Mãn kiếp những nỗi mình, mình xử,<BR>Nào mong chi bạn lữ giúp nên.<BR>Mẹ cha còn dầu giận cũng không quên,<BR>Tình máu thịt tuổi tên tay nắn đúc.</FONT></I></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Hèn chi lời tục ngữ nói: Cha mẹ già là mọi ông bà để lại.</FONT></P>
<P =THAN1><FONT size=3>May sanh ra nơi cha mẹ giàu thì chẳng nói chi, rủi gặp nơi nghèo thì cha ăn buổi mơi lo buổi tối; mẹ lại nhọc sức mua Tần bán Sở đặng lo chạy nuôi con.</FONT></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Thảm nỗi, nếu sanh sản con bầy, cảnh tượng lại thêm nồng não.</FONT></P>
<P =THI><I><FONT size=3>Nhỏ chạy manh quần tấm áo,<BR>Lớn khôn lo học lo hành.<BR>Mẹ cả đời chịu phận cửi canh,<BR>Cha mãn kiếp lao thân, thuê mướn.<BR>Hễ bần cùng thì vay mượn,<BR>Phải phận vướng nợ nần.<BR>Đày đọa cha phải chịu khổ thân,<BR>Khổ khắc mẹ chịu phần tôi tớ.<BR>Chẳng lẽ khó, đem con ra đợ,<BR>Một miệng ăn núi lở non mòn.<BR>Dầu cháo rau cũng nhịn miệng nuôi con,<BR>Đẻ một trẻ lại thon von thêm phận mẹ,<BR>Đến ăn uống cũng mua vật rẻ,<BR>Cho đặng nhiều lại nhẹ đồng tiền.<BR>Nấu trách canh đổ nước nổi thuyền,<BR>Kho trã mắm nát nghiền xương cá.<BR>Chẳng hiểu mùi ngon vật lạ,<BR>Mãn đời ăn chạ mặc thô.<BR>Miễn ấm cật vải bô,<BR>Nào biết sô với tố.</FONT></I></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Khi khôn lớn phải lo đôi lo bạn. Cả cha mẹ phải thức khuya dậy sớm làm lụng ra tiền đặng để đôi chút lại cho con.</FONT></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Thân thể phải gầy mòn, tinh thần ngày hao kém.</FONT></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Những mảng sợ suôi gia chê nghèo nàn mà khổ khắc con mình.</FONT></P>
<P =THI><I><FONT size=3>Bởi vậy mới sanh có tật bịnh.<BR>Bịnh thường tình của lão mụ.</FONT></I></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Nhiều ông cha, khi gả gái về nhà chồng rồi, ngồi rơi nước mắt mảng lo con còn dại; rồi ngại, biết suôi gia có thương đoái đến con mình. Mẹ sợ con hạnh dở tài khinh, chẳng biết chị mẹ chồng thương dạy dỗ.</FONT></P>
<P =THI><I><FONT size=3>Sợ đến gái hình thô dạng lỗ,<BR>Thêm cảnh lạ nhà người.<BR>Dầu rể thương còn bụng chị suôi,<BR>Để dạ ghét nặng lời hiếp đáp.</FONT></I></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Thương thương, nhớ nhớ, sợ sợ, lo lo. Bịnh hoạn bởi sợ lo, thương nhớ con mòn mỏi.</FONT></P>
<P =THAN1><FONT size=3>Lo sợ nhiều hơn vui mừng, tuổi già lại rấp đến, bịnh hoạn nhiễm dập dồn, cũng vì lo sợ cho con mà phần nhiều cha mẹ phải chịu ra mạng vắn. (<strong>CÒN TIẾP)..</strong></FONT></P>