Phụng Thánh
New member
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0.5in 0pt 0in; TEXT-ALIGN: justify"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Tahoma">* Khi đọc CON ĐƯỜNG THIÊNG LIÊNG HẰNG SỐNG, độc giả nhớ lời Tuyên Ngôn của Hộ Pháp sau đây, để tuyệt tin mà ứng xử trong cuôc sống tu hành :<?:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0.5in 0pt 0in; TEXT-ALIGN: justify"><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><I style="mso-bidi-font-style: normal"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; COLOR: #ff6600; FONT-FAMILY: Tahoma">. . . Những lời thuyết Đạo này, không phải của Phạm Công Tắc mà là của Hộ-Pháp, Hộ-Pháp thay lời Đức Chí-Tôn nói Đạo cho toàn thể con cái của Ngài nghe, quý hay chăng là ở chỗ đó.</SPAN></I></B><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Tahoma">[CĐTLHS - </SPAN><A name=1><B><SPAN style="FONT-SIZE: 10pt"><FONT face="Times New Roman" color=#000000>Đêm 13 tháng 8 năm Mậu Tý</FONT></SPAN></B></A><FONT face="Times New Roman"><SPAN style="mso-bookmark: 1"><B><SPAN style="FONT-SIZE: 10pt"> - 16-9-1948</SPAN></B></SPAN><B><SPAN style="FONT-SIZE: 10pt">]</SPAN></B><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Tahoma"><o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in; TEXT-ALIGN: center" align=center><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="FONT-SIZE: 14pt; COLOR: red; FONT-FAMILY: Tahoma">Nỗi Thống Khổ Của Phạm Hộ Pháp<o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in; TEXT-ALIGN: center" align=center><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt"><FONT face="Times New Roman">(Tạo Hạnh Phúc Thật Khi Tận Cùng Đau Khổ !)<o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in; TEXT-ALIGN: justify"><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Tahoma">Bần-Đạo dùng phép hồi-quang phản-chiếu</SPAN></B><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Tahoma"> xem kiếp sống của Bần-Đạo, chịu thống khổ bao nhiêu, và được bao nhiêu hạnh-phúc chơn thật. Bần-Đạo phải đi từ chỗ nào? Bần-Đạo ngó thấy Bần-Đạo sanh ra gặp nhà nhân-từ đạo-đức, ông thân Bần-Đạo làm một vị quan của đời Pháp (lúc ấy, Bần-Đạo mới có bốn tuổi) chức tước ấy cũng khá, có dư dã, dư ăn, đủ mặc, nếu ăn hối-lộ có thể làm giàu được, nhưng ông thân của Bần-Đạo đạo-đức lắm, người dĩ-đức vi-trọng. Ông thường thấy sự bất công thì ông phản đối lắm, nhứt là trường hợp bị áp-bức nòi giống của đám dân nghèo. Đem tinh-thần ra cứu đời như thế nên đứng không bền-bỉ, vì vẫn bênh vực những kẻ yếu hèn, kẻ cô đơn, phản đối kịch-liệt với cái oai-quyền đặc-biệt của thiên-hạ. Thiên-hạ ghét những người phản đối với họ, nên họ đuổi mình, ra về với Bà Mẹ lo tảo lo tần mua bán nuôi sống. Bần-Đạo thứ tám còn con em thứ chín nữa ở với nhau như bầy con ở trong cái ổ nghèo ổ rách như vậy, mấy anh mấy chị họ lớn hơn họ lập nên danh kẻ có chồng người có vợ, chỉ có mình Bần-Đạo ở với Cha-Mẹ mà thôi. Bần-Đạo là con chót, con áp út phải ở trong gia-đình đó, ngay buổi ấy tưởng mình vô phước, mà ngó lại ngay buổi ấy Bần-Đạo chưa biết gì hết chỉ có biết thương nhau mà thôi. Thương cha có công sanh dưỡng và chơn chánh, thương mẹ bảo trọng gia-đình lo tảo lo tần nuôi con, thương anh em trong gia-đình, duy có biết thương mà lo học, sợ không học Ông Bà buồn rầu. Nói con không học Cậu, Mợ buồn lắm, vì thương yêu quyết chí học, học là tánh-đức của thiên-nhiên, thương nhiều quá, thương trong gia-đình hơn ai hết, anh em cũng vậy, hạng nhứt là trong nhà bất hòa, là điều khổ hơn hết. Anh Chị bất hòa Bần-Đạo theo năn-nỉ, khóc lóc giải hòa, ngó lại hồi lúc đó đến bây giờ thì lúc đó hạnh-phúc nhiều hơn hết, chỉ có biết thương yêu mà thôi.</SPAN></P>
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in; TEXT-ALIGN: justify"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Tahoma">Đến chừng lập được thân danh ra đứng đợt với đời, kiếp sống từ đó xét lấy mình thời buổi ấy đã tính trong óc Cha đã chết hồi 12 tuổi chỉ ở với Mẹ, thương Mẹ sợ Mẹ chết nữa không biết ở với ai? Sợ quá chừng quá đổi khi nằm ngủ cũng sợ.</SPAN></P>
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in; TEXT-ALIGN: justify"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Tahoma">Ở tỉnh Tây-Ninh này người ta thường chôn đám xác ban đêm, khi ngủ nghe họ hò giựt mình thức dậy mò kiếm Bà Già, Bà Già hay hỏi con làm gì vậy? Con nghe người ta đưa đám xác con sợ Mẹ chết quá. Cũng vì sự thương quá đỗi, chừng được 17 tuổi quyết định ra làm việc để trả hiếu cho Mẹ.</SPAN></P>
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in; TEXT-ALIGN: justify"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Tahoma">Bần-Đạo hiện tại ở Tây-Ninh thiên-hạ còn nhớ, buổi ấy không biết gì hết, duy có biết thương Mẹ mà thôi, thêm nữa mấy đứa em gái tới ngày giờ định gả lấy chồng chớ không còn ở chung nữa. Lúc ấy Bần-Đạo đã thi đậu, nếu ra làm việc với hãng buôn ăn lương lớn, mà sợ không biết nuôi Mẹ được không? Lại bị người anh rễ nói: Em làm việc hãng buôn ngoài không có danh-dự gì hết, nghe lời nên xin sở nhà nước, làm việc mỗi tháng lương 70, 80 đồng là nhiều lắm. Ăn xài hơn ai hết mà cũng dư một đôi chục bạc để nuôi Mẹ. Đến chừng lương còn hai chục đồng một tháng, chừng đó thiếu nợ lại còn thêm một bà vợ nữa, công việc bối-rối ra không biết bao nhiêu nữa, tới chừng đó không còn lo cho Mẹ được nữa. Còn lo gì nữa được, lúc đó khổ về xác mà tinh-thần cũng khổ nữa, không biết buổi nào quên được, mà trong gia-đình khi đó tạo hạnh-phúc được chưa? Chưa tạo hạnh-phúc được thì bà Mẹ đã chết! </SPAN></P>
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in; TEXT-ALIGN: justify"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Tahoma">Năm Bần-Đạo được 22 tuổi, đau đớn biết bao nhiêu chỉ có biết một điều là lo lập thân danh đặng nuôi Mẹ, lập đặng thân danh để bảo trọng anh em. Đến chừng thành danh rồi khổ đáo để, Cha Mẹ đã khuất hết, dầu thương bao nhiêu cũng không còn, lại bị ác nữa là vợ con gia-đình sanh đẻ mãi, đâu có lo ngoài được nữa, khởi thống-khổ tâm hồn. Tới chừng cao sang sung-sướng ngó lụng lại không thấy Cha Mẹ, vì Cha Mẹ đã chết hết. Hai Đấng ấy đã chết hết thôi mình đeo theo anh em, em chết nữa, lần lượt bao nhiêu người thân-ái đều chết hết, bao nhiêu cái thương nồng-nàn chỉ để nơi một người Anh Rễ, thương hơn anh ruột nữa<B style="mso-bidi-font-weight: normal"><I style="mso-bidi-font-style: normal"><SPAN style="COLOR: blue">. Có một người em gái thứ chín, đó là người bạn thân mến trong kiếp sanh của Bần-Đạo mà đã qui liễu rồi. Tới chừng ấy tâm hồn ngơ-ngẫn, xác thịt bơ thờ, đi ra ngoài đồng ngó ngọn cỏ, con chim nó cũng nhắc, nghe tiếng hát của mấy em cấy lúa, nghe tiếng hò của người chèo ghe, cũng nhắc tới nỗi đau thương. </SPAN><SPAN style="COLOR: red">Từ ngày ấy, không biết buổi nào được vui, chỉ muốn tu, muốn tìm cảnh tu, cho đến từng tuổi này đáo để tâm hồn quá lẽ.</SPAN></I></B></SPAN><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><I style="mso-bidi-font-style: normal"><SPAN style="COLOR: red"><o
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in; TEXT-ALIGN: justify"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Tahoma">Nhờ Đức Chí-Tôn đem cây đuốc Huệ-Quang chiếu diệu tâm hồn này đặng gỡ mối đau khổ. Vì cớ cho nên Bần-Đạo theo, càng theo cái lý-tưởng càng để tâm hồn theo Ngài, rồi Ngài giao tình thương yêu nồng-nàn hơn muôn triệu lần của gia-đình nữa.</SPAN></P>
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in; TEXT-ALIGN: justify"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Tahoma">Hễ biết tu thì biết Đạo, hễ biết Đạo rồi thì biết dìu-dắt anh em chị em tình thương yêu nồng-nàn đáo để, thương hình-trạng của thiên-hạ muôn ngàn đau khổ.</SPAN></P>
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in; TEXT-ALIGN: justify"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Tahoma">Bần-Đạo đã sống bao nhiêu năm khổ chỉ biết chung chịu điều thống khổ với nhau, mà mấy anh lớn, mấy chị lớn lần lượt họ đi về Đức Chí-Tôn hết, chỉ để một mình Bần-Đạo quằn-quại gánh vác hai vai, khổ anh khổ em, mà các bạn còn bơ-thờ chẳng biết đạo hạnh là gì hết, nỗi lo Đạo-nghiệp, nỗi lo dạy-dỗ mấy em, nỗi lo cho đám con trẻ, mà mấy kẻ không có tay giúp đỡ vì Đạo, binh vực cho Đạo, mà tình-trạng thể tánh còn thay đổi.</SPAN></P>
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in; TEXT-ALIGN: justify"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Tahoma">Trái lại Bần-Đạo đem thân mình vô cửa Đạo đặng thoát ly thống-khổ cho tâm hồn, mà nó lại còn tăng thêm cái thống-khổ nữa. Hỏi cái thống-khổ của Bần-Đạo nơi đâu mà sản xuất, trong cảnh khổ ấy Bần-Đạo cũng có thể tìm hạnh-phúc đặng mà sống, nếu không có hạnh-phúc thì Bần-Đạo đã chết rồi, chết hồi thuở thiên-hạ cường quyền áp-bức đồ lưu nơi hải-ngoại, chết hồi buổi Đạo nguy biến suy vong, nếu không có hạnh-phúc tinh-thần an-ủi thì đâu có sống đến ngày nay.</SPAN></P>
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in; TEXT-ALIGN: justify"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Tahoma">Có chớ, có hạnh-phúc an-ủi được tâm hồn của Bần-Đạo là khối thương yêu của Bần-Đạo, thương yêu con cái của Đức Chí-Tôn, của triệu tâm hồn ấy là hạnh-phúc chơn thật.</SPAN></P>
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in; TEXT-ALIGN: justify"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Tahoma">Bần-Đạo không kiếm mà thể xác đặng mạnh-mẽ, năng-lực nó làm cho Bần-Đạo sống, sống đặng quyết thắng cả cái thống-khổ là do hạnh-phúc thương yêu ấy. Bần-Đạo yêu thương chơn thật con cái của Ngài, rồi Bần-Đạo thấy cả thảy con cái của Ngài thương yêu Bần-Đạo lại một cách chơn thành. Hỏi trong buổi chưa thương họ còn có kẻ ganh hiền, ghét ngỏ, vì tinh-thần ganh tị của họ, nhờ sự thương yêu chơn thật của toàn thể con cái Đức Chí-Tôn đem chứng cớ ra công-lý, làm cho toàn cả thiên-hạ ngó thấy khối thương yêu công-bình Thiêng Liêng hiện-tượng ra, đặng làm chứng cho Bần-Đạo, <B style="mso-bidi-font-weight: normal"><I style="mso-bidi-font-style: normal"><SPAN style="COLOR: blue">vì thương yêu nên mới tạo hạnh-phúc,</SPAN></I></B> vì thương yêu nên mới tạo ra tổ-nghiệp. Ngày giờ này cái hạnh-phúc thiệt tướng là bởi khối thương yêu vô tận đối với con cái của Đức Chí-Tôn, tức nhiên là trong đạo-đức đó vậy. Hạnh-phúc nó làm cho Bần-Đạo sống một cách mạnh mẽ, sống một cách oai quyền, cả thảy đoán xét lại, khi chúng ta tạo dựng được một cái đại-nghiệp, hay gầy dựng một công-nghiệp nào, mà đặng hưởng đặc-ân của nó, thì công-nghiệp ấy vẫn còn giá-trị.</SPAN></P>
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in; TEXT-ALIGN: justify"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Tahoma">Còn chúng ta có thể tạo công-nghiệp cũng không phải là một thời gian, một thời gian không thể gì đặng. Nếu cả triệu con người tin tưởng đặng, dầu công-nghiệp ấy đem mạng sống của mình đặng ký thác cho nó đi nữa cũng phải làm.</SPAN></P>
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in; TEXT-ALIGN: justify"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Tahoma">Giá-trị gì một mạng sanh, đem đổi hạnh-phúc cho cả triệu người mà sao không đổi, cái hạnh-phúc chơn thật. </SPAN></P>
<P =than1 style="MARGIN: auto 0.5in auto 0in; TEXT-ALIGN: justify"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Tahoma">Bần-Đạo cho hay nếu Đạo Cao-Đài sẽ hưởng được cái hạnh-phúc vô ngàn của Đức Chí-Tôn ban bố ngày nay đã thiệt-tướng vì vinh-hạnh đó, Bần-Đạo đã lập được đại công đối với toàn cả con cái của Đức Chí-Tôn, Bần-Đạo đã lập được là nhờ cái quyền-năng vô đối của hạnh-phúc ấy.[<B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="COLOR: blue">CĐTLHS</SPAN></B> - </SPAN><A name=18><B><SPAN style="FONT-SIZE: 10pt"><FONT face="Times New Roman" color=#000000>Đêm 8 tháng 12 năm Mậu-Tý - 6-01-1949</FONT></SPAN></B></A><B><SPAN style="FONT-SIZE: 10pt"><FONT face="Times New Roman">]<o
<DIV style="BORDER-RIGHT: medium none; PADDING-RIGHT: 0in; BORDER-TOP: medium none; PADDING-LEFT: 0in; PADDING-BOTTOM: 2pt; MARGIN-LEFT: 0in; BORDER-LEFT: medium none; MARGIN-RIGHT: 0.5in; PADDING-TOP: 0in; BORDER-BOTTOM: windowtext 1pt solid; mso-element: para-border-div; mso-border-bottom-alt: solid windowtext .75pt">
<P =than1 style="BORDER-RIGHT: medium none; PADDING-RIGHT: 0in; BORDER-TOP: medium none; PADDING-LEFT: 0in; PADDING-BOTTOM: 0in; MARGIN: auto 0in; BORDER-LEFT: medium none; PADDING-TOP: 0in; BORDER-BOTTOM: medium none; TEXT-ALIGN: justify; mso-border-bottom-alt: solid windowtext .75pt; mso-padding-alt: 0in 0in 2.0pt 0in"><B><SPAN style="COLOR: blue; FONT-FAMILY: Verdana"><FONT size=3>Phụng Thánh</FONT></SPAN></B><B><SPAN style="FONT-SIZE: 10pt"><SPAN style="mso-spacerun: yes"><FONT face="Times New Roman"> </FONT></SPAN></SPAN></B><B><SPAN style="FONT-SIZE: 10pt; FONT-FAMILY: Verdana">sưu tầm<o
<P =than1 style="BORDER-RIGHT: medium none; PADDING-RIGHT: 0in; BORDER-TOP: medium none; PADDING-LEFT: 0in; PADDING-BOTTOM: 0in; MARGIN: auto 0in; BORDER-LEFT: medium none; PADDING-TOP: 0in; BORDER-BOTTOM: medium none; TEXT-ALIGN: justify; mso-border-bottom-alt: solid windowtext .75pt; mso-padding-alt: 0in 0in 2.0pt 0in"><B><SPAN style="FONT-SIZE: 10pt; FONT-FAMILY: Verdana"><o
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-ALIGN: justify"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana">* Ghi ch</SPAN><FONT face="Times New Roman" size=3> </FONT><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana">ú :<o
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 0.5in; TEXT-ALIGN: justify"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana">Nhớ không lầm, ngày xưa nhiều người đến với Phật Thích Ca hởi về siêu hình. Ngài trả lời “Ta không biết” . Ngài nói : Ta là Phật đã thành, chúng sanh là Phật chưa thành, nhưng mỗi người đều có Phật tánh. Nếu muốn thành Phật như Ta thì sống như ta, làm những việc như Ta đã làm thì nhứt định thành Phật.<o
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 0.5in; TEXT-ALIGN: justify"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana">Trở lại chúng ta, muốn hạnh phúc thật sự, ta nên tuyệt tin lời Đức Hộ Pháp bày tỏ, muốn thành Đạo như Đức Ngài hãy xem gương hạnh đức của Đức Ngài mà sống; như vậy nhứt định chúng ta cũng hưởng hồng ân Thầy Mẹ Thiêng Liêng và hạnh phúc như Đức Ngài đã hưởng. Mong thay !<o
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-ALIGN: justify"><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; COLOR: blue; FONT-FAMILY: Verdana"><o
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-ALIGN: justify"><B style="mso-bidi-font-weight: normal"><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; COLOR: blue; FONT-FAMILY: Verdana">PT</SPAN></B><SPAN style="FONT-SIZE: 11pt; FONT-FAMILY: Verdana">.<o
<P =Msonormal style="MARGIN: 0in 0.5in 0pt 0in; TEXT-ALIGN: justify"><o