Sáng Tác Chuyện Đạo

ditimhanhphuc

New member
<P><FONT size=4> Lại nữa rồi...cũng là mày à</FONT></P>
<P><FONT size=4>Đã từ lâu ông ấy là một người tu theo đạo cao đài ,nhưng ông ấy ẩn thân trên núi cao mà chẳng hề tham gia việc gia đình và xã hội chi hết, có khi ông lại có một người bạn tu đôi lúc mang đến thăm ông và cho ông vài quyển Thánh giáo thì ông vui lắm.</FONT></P>
<P><FONT size=4>Ở nơi đây rất buồn và phía trước sân nhà ông có một cái giếng nhỏ rất sâu , trong giếng nước ấy có một con ếch nhỏ, và con ếch ấy không biết từbao giờ và từ đâu nó đã đến với ông và cùng ông như người bạn thân thiết mỗi ngày. Mỗi thời cúng của ông nó điều tham gia không thiếu thời nào cả , nó không thích ăn động vật mà chỉ ăn rong nước và cỏ cây , mỗi thời cúng câu nói khi bắt đầu ông cúng Thầy mỗi ngày chỉ duy nhất là câu dành cho con ếch ấy: Lại nữa rồi...cũng là mày à.</FONT></P>
<P><FONT size=4>một hôm nọ ông đang cúng thì bổng nhiên không thấy con ếch đó đâu nữa , ông lấy làm lạ và buồn ,ông liền thì ra ngoài giếng xem ,ông thấy một điều rất lạ là giếng nước đã cạn khô còn con ếch thì nằm rất xâu dưới  đáy giếng không sao lên được. Ông vào suy nghĩ rất lâu và không biết để làm gì giúp con ếch trở lên.</FONT></P>
<P><FONT size=4> Qua hôm sau có một người khách lạ mặt bị lạc và đến nhà ông trú thân , ông ấy trao đổi với ông về con ếch ấy rất nhiều và ông ấy nói :</FONT></P>
<P><FONT size=4>Con ếch là con súc vật nếu mà ông giúp nó lên đây thì mỗi ngày ông cúng nó diếu tham gia và sẽ chia phần ông hết công đức của ông hết.</FONT></P>
<P><FONT size=4>Ông ấy nghe có lý và có vẻ thuyết phục được ông , và ông quyết định không giúp con ếch lên nữa và cứ để cho nó ở đưới mà còn lếp miệng giếng lại , không cho nó có cơ hội lên đây. Con ếch ấy kêu la rất thãm thiết và cố sức chồi lên để cùng ông mà cúng Thầy mỗi ngày.</FONT></P>
<P><FONT size=4>Một hôm nọ vào buổi trưa sao khi ông cúng xong thì bổng nhiên nghe có tiếng kinh Cứu Khổ và niệm Danh Thầy rất hay từ phía đáy giếng , ông liền chạy đến và thấy giếng đã đầy nước trở lại nhưng vì miệng giếng đã bị lấp nên ếch ko ra được , ông liền lấp ngay và cố tình không cho ếch chui ra miệng giếng.</FONT></P>
<P><FONT size=4>qua một năm sau đúng vào ngày ông lấp miệng giếng hôm ấy thì bổng nhiên ông ngửi thấy có mùi hôi thối rất ghê tởm, ông chạy đến và phát hiện con ếch đã ấy chết xình mấy ngày , ông vớt ếch ra và đem chôn ếch phía sau nhà.</FONT></P>
<P><FONT size=4>Qua ngày sau nữa lập tức nơi ông chôn con ếch lại mọc lên một cái cây xoài rất to và tươi tốt rất nhiều trái , ông thấy làm lạ liền hái xoài vào cúng thầy mỗi bữa.</FONT></P>
<P><FONT size=4>một hôm nọ ông khách lạ lại đến cùng ông và ông đem chuyện lạ kể cho ông khách nghe thì ông khách ấy liền nói là con ếch kiano1 đã hóa thành cây xoài để mỗi ngày ông mang nó đến cúng thầy nhầm mục đích đen tối của nó và là chia công cúng với ông. Ông ấy nghe rất đúng và liền chặc cây xoài đem vào đốt cho ra than rồi đem chôn nó.</FONT></P>
<P><FONT size=4>Qua ngày hôm sau những đám than ông đốt lại mục lên nấm và ông biết đó là con ếch đó, ông liền đem ra sông lớn bõ hết đóng than.</FONT></P>
<P><FONT size=4>------------------</FONT></P>
<P><FONT size=4>Và một hôm nọ ông bệnh nặng và vì tuổi già sức kiệt nên ông đã qua đời , linh hồn ông trở về cùng Thầy Mẹ. Nhưng khi linh hồn ông đến một cánh cửa kia thì không sao vào được. Ông thầy mọi người điều vào còn không và một số người không sao vào được để đến với Đức Chí Tôn.</FONT></P>
<P><FONT size=4>có một vị bồ tát rất đẹp , hào quang chiếu khắp Kim Thân và gương mặt rất nhân từ , vị bồ tát ấy đến với Kim quang Sứ và nói rằng : này ông , Ông chuẩn bị đi đâu mà đem cùm xích ghê đến thế , Kim quang Sứ liền Thưa : </FONT></P>
<P><FONT size=4>Bạch Ngài tôi đến dẫn linh hôn một người Tu theo pháp môn của tôi.</FONT></P>
<P><FONT size=4>Bồ tát hỏi : người ấy là ai</FONT></P>
<P><FONT size=4>Kim Quang Sứ đáp : người ấy là ông già tu ân thân trên núi ấy ,</FONT></P>
<P><FONT size=4>Vị bồ tát ấy vô cùng đau buồn và vội vã chạy đến thưa chuyện cùng với Đức Chí Tôn , khi đến tòa của Chí Tôn thì thượng đế liền bảo :</FONT></P>
<P><FONT size=4>Này ! ông đến đây có phải vì người Tu ẩn thân hay không và ông còn muốn xin cứu ông ấy nữa phải không.</FONT></P>
<P><FONT size=4>Bồ tát kính lễ thưa : Thưa người Phải ạ , vì người ấy là bạn đồng tu với con , cũng vì quỷ vương muốn thử thách ông ấy cho nên mới dẫn ra vậy chứ tấm lòng ông ấy rất nhân từ , </FONT></P>
<P><FONT size=4>Đệ Tử cuối xin Chí Tôn giúp cho con đến dẫn độ ông ấy thoát khỏi qua cửa của quỷ vương.</FONT></P>
<P><FONT size=4>Chí tôn vì lòng từ bi liền đồng ý nhận lời , nhưng vì luật thiên điều mà Bồ Tát không được dùng huyền diệu mà cám dỗ rõ rệt mà cho biết thiên cơ.</FONT></P>
<P><FONT size=4>Vị bồ tát đó liền hóa thân thành con ếch giống như tiền kiếp của ông lúc trước năm xưa và đến dưới chân ông cụ năm xưa.</FONT></P>
<P><FONT size=4>Ông cụ vội vã đi đến với Chí Tôn thì thấy con ếch nằm bị kẹt dưới miếng đá to </FONT></P>
<P><FONT size=4>Ếch bảo cùng ông : cụ ơi giúp tôi với , tôi cũng đi đến với chí tôn nhưng vì gập nạn tôi bị gãy đôi chân rồi , không sao đi được</FONT></P>
<P><FONT size=4>Ông cụ suy nghĩ rất lâu và nghĩ đến lời của người khách năm xưa dã chỉ ông và cho rằng nếu mình cứu nó thì Khi đến Chí Tôn nó sẽ chia danh phận với mình hết và cuối cùng ông bảo :</FONT></P>
<P><FONT size=4>mày cứ nằm đó dưỡng thương đi khi nào khỏi thì đến được chứ tao không cứu mày được đâu ,</FONT></P>
<P><FONT size=4>Thế là ông cụ bõ đi không thương tiết và bõ mặt con ếch.</FONT></P>
<P><FONT size=4>Bồ tát muốn cứu độ ông thêm lần nữa liền hóa thành cây xoài to và rất nhiều trái ngon , lần này Ngài con hóa thành ông lão chỉ dẫn ông cụ đến cuối cùng...Khi ông ấy đến thấy cây xoài to quá và vội vã liền hỏi :.</FONT></P>
<P><FONT size=4>này ông anh cây xoài này của ai </FONT></P>
<P><FONT size=4>Ông lão đáp : cây xoài của tôi </FONT></P>
<P><FONT size=4>Ông lão nói tiếp : có phải ông đi đến Chí Tôn hay không?</FONT></P>
<P><FONT size=4>Ông cụ nói : phải sao ông biết</FONT></P>
<P><FONT size=4>Ông lão nói : biết chứ vì tôi bị tội nên Chí Tôn mới bắt tôi giữ cây xoài này cho đến khi nào gập được người đi ngang qua đây và nhờ vã nhầm chuộc tội, tôi nhờ ông đem mấy quả xoài ngon ngọt này dâng hiến lên Chí Tôn được không ạ.</FONT></P>
<P><FONT size=4>Ông cụ nói : không được nếu tôi mang đến cho ông thì ông được công quả còn tôi thì không có gì hết, thôi thì tự ông mang đi tôi có việc gấp lắm.</FONT></P>
<P><FONT size=4>Thế là ông cụ bõ đi không chấp nhận</FONT></P>
<P><FONT size=4> vị bồ tát ấy không sao độ được không thoát khỏi cửa quỷ , và lần cuối cùng bồ tát Hóa Thân thành tô canh nấm rất ngon nóng và hóa thành người khách lạ năm xưa đã chỉ ông lấp giếng mà hại ếch , chắc lần này ông ấy nghe lời người khách ấy mà độ đến Chí Tôn.</FONT></P>
<P><FONT size=4>Khi hai người gập nhau rất mừng và ông khách lạ nói : này ông , ông ăn tô canh nấm này cho khoẻ đi rồi hãy đến Chí Tôn không muộn đâu.</FONT></P>
<P><FONT size=4>Ông lão cầm tô canh nấm suy nghĩ : nếu mình đến chí tôn mà còn lo ăn , mà mình còn nhờ ăn nấm của ông này nữa mới có sức thì chia công quả với ông này mất , thôi thì mình thà nhịn ăn còn hơn chia công quả với ổng.</FONT></P>
<P><FONT size=4>Thế thì ông ấy không ăn mà quyết đến chí tôn ,ghạt bõ những lời nói từ bi ấy, Khi ông đến được với Chí tôn ông thấy Đức Chí Tôn không có hào quang gì cả ông tỏ ý thất vọng vì cho là Chí Tôn rất đẹp và hào quang chiếu sáng  , ông liền đảnh lễ chí tôn và chí tôn hỏi?</FONT></P>
<P><FONT size=4>Này những gì ngươi làm đó là thử thách của ta , ngươi làm đúng lắm vậy hãy đến với ta và ở cùng ta nơi đây ngươi chịu không?</FONT></P>
<P><FONT size=4>Ông cụ bảo : con đồng ý.</FONT></P>
<P><FONT size=4>Chí Tôn bổng nhiên hóa thành một người khác lạ cười ghê gớm , và đó thì ra người ấy là quỷ vương hóa thành , ông cụ cố gắng chạy khỏi vòng luân hồi của quỷ vương mà không sao thoát được , thế là ông ấy phải chịu luân hồi trở lại</FONT></P>
<P><FONT size=4>Vị bồ tát vì lòng thương ông ấy không nguôi nguyện Hóa Thân để độ cho người cùng tu năm ấy , nhất khi nào đến được Chí Tôn thì thôi.</FONT></P>
<P> </P>
<P>( Nam Mô Cao Đài Tiên Ông Đài Bố Tát Ma Ha Tát < đệ tử vì tình thương vì đạo pháp nguyện sáng tác câu chuyện nhầm phục vụ cho Đại Đạo , nguyện Chí Tôn xóa tội đệ tử phạm câu Ngũ Bất Vọng Ngữ , vì trong câu chuyện toàn là sáng tác tự con viết ra mà có sai phạm mong Thầy độ mà tha thứ )</P>
<P>Nam Mô Cao Đài Tiên Ông Đại Bồ Tát Ma Ha Tát</P> 
 

hienhuu

New member
 <span style="font-weight: bold;">   Vừa đọc xong câu chuyện mà Đạo-Huynh sáng tác thật là hay !<br><br>   Và Đạo Huynh còn nhớ chuyện Phong-Thần là do con người sáng tác đó sao.<br>    Mà Chí-Tôn vẫn chấp nhận đó là chơn-lý.<br>    Nên Thầy mới nói rằng: <br>         Phong-Thần đừng tưởng chuyện mờ hồ<br>         Giữa biển ai từng gặp Lão Tô<br>         Muợn thế đặng toan phương giác thế<br>         Cũng như muợn viết của chàng Hồ.<br><br>     Và chuyện Tề-Thiên Đại-Thánh cũng đặt ra. Mà Chí-Tôn cũng muợn tuốt nốt luôn nên Trong Thánh-Ngôn có lấy Danh là : Ngã Tề-Thiên Đại-Thánh Giáng Đàn, đó sao ?<br>     Hễ con người mà có thờ cúng rồi thì Ông Trời cũng muợn cái đó để dạy Đạo và gom qui lại hết. Vì Thầy là Chúa tể cả Càn-Khôn Vũ-Trụ nên không phải Thầy thì không có chi trong Càn-Khôn Vũ-Trụ này. Mà hễ có chi trong Càn-Khôn Vũ-Trụ này tức là Thầy Chủ tể hết./.<br></span>
 

Thiên Sứ

New member
<P> </P>
<P><FONT size=3> Huynh ditimhanhphuc sáng tác chuyện đạo về thể loại gì dạ?</FONT></P>
<P><FONT size=3> Qua đây em cũng xin đăng góp hai bài chuyện đạo trữ tình của em về lễ Vũ Lan</FONT></P>
<P><FONT size=3> Còn bài của anh để em xem sao ! giờ chưa có thời gian</FONT></P>
 

mimoza

New member
<P>          Rất hoan nghinh Huynh đã sáng tác chuyện Đạo.</P>
<P>          Cũng theo ý Huynh  là vì Đạo pháp nguyện sáng tác câu chuyện nhằm phục vụ cho Đại Đạo, thực không còn gì bằng.</P>
<P>          Nhưng đọc xong thì Mimoza xin góp vài ý nhỏ :</P>
<P>          1- Chủ đề không rõ ràng.</P>
<P>           2- Mình không rõ là tu theo Cao Đài mà ẩn thân trên núi cao thì thuộc Phái nào nhưng không tham gia việc gia đình xã hội thì có đúng với Pháp môn của Giáo phái đó hay không?</P>
<P>           3- Câu chuyện không liên kết và không thể hiện được Tâm Đức.</P>
<P>              4- Nhân vật ẩn dụ ( Đức Chí Tôn ) không nên tả mờ nhạt mà phải rỏ ràng (thật, giả) để người đọc không bị ngộ nhận.</P>
<P>              5- Thỉnh thoảng còn sai lổi chính tả.</P>
<P>              Kết luận không ấn tượng.</P>
<P>              Vài ý xin trao đổi cùng Huynh. Mong đọc được nhiều sáng tác của Huynh.</P>
<P>                                                                          Thân mến.</P>
 

Thiên Sứ

New member
 
<DIV id=post_message_335>
<DIV align=center><FONT color=blue><B><FONT size=5>Mẹ là tiếng chuông</FONT></B></FONT></DIV><FONT size=3><BR>Gió vẫn thổi vào khung cửa,màn đêm lại trốn vầng thái dương như mọi khi vào lúc trời lảng bảng ánh bình minh! Tiếng chú Cao Phúc lại khóc xụt xùi, xụt xịt ở trong phòng ! Chắc cũng như mọi lần trước,chú nằm mơ thấy mẹ chú trở về bên chú từ nơi huỳnh tuyền ! Tội nghiệp chú lắm,từ nhỏ đã không thấy mặt cha và khi được 12 tuổi thì thân mẫu cũng rời xa chú, để đến nơi siêu thoát linh hồn. Và để lại mỗi mình chú bơ vơ giữa cuộc thế với họ hàng. Thời gian đó, chú đi cùng người dì đến Thất lễ Thầy, cầu siêu cho vong mẫu. Quen với cảnh "chùa", cho nên Đàn cúng nào chú cũng theo dì về Thất, để chú được quặng chiếc Áo Dài trắng trên thân, rồi chú hòa cùng bao đám bạn đồng nhi khác ! Tâm trạng chú tự nhiên thấy khác, lạ thường khi hầu các đàn cúng ấy, chú thấy an vui khi nghe lời kinh tiếng nhạc hòa quyện cùng nhau. Chú thấy lòng trống trãi, niềm hạnh phúc dạt dào chú tìm lại được đâu đây trong tình thương của những người môn đệ đức Cao Đài, nỗi lòng này chú đã xa và hầu như nó đã muốn ẩn nấp nghìn thu để rồi lời kinh tiếng nhạc bắt nó phải chui ra khỏi con người cô độc.<BR>Sau đó không lâu, chú xin gia đình cho chú về Thất ở cùng với các bạn tu sinh đương sống trong mái Thánh đường.<BR>Được sự đồng ý, chú về Thất ở.Từ đấy chú năng cúng kính và học hành thật chăm chỉ. Chú hiền hòa, lễ phép ở mọi mặt. Mấy chị trù phòng cũng yêu quý chú lắm.<BR>Ở mái Thánh đường,hằng ngày chú luôn dành thời gian để cho tâm hồn mình thanh tỉnh. Nhưng số phận mồ côi không thể nguôi ngoai lâu được với con người bé bỏng, vì thế cho nên nhìn giọt mưa rơi mà nước mắt chú dầm chang,phải chăng:<BR>"Ven trời gửi chút tình thâm<BR>Động lòng thương nhớ tuôn dầm lệ sa"<BR>-là tâm trạng hiện thời của chú.<BR>Một cô nhi, biết làm gì đây khi hoàng hôn ấm áp phủ xuống hay là khi nghe tiếng gió thê lương, tiếng ve sầu bi diết,...ôi còn gì hơn là tựa cửa sổ mà đồng cảm cùng những con người đồng số phận. Ư là " người buồn cảnh có vui đâu bao giờ" !!!<BR>Có mỗi lúc, chú quét dọn ở nơi Bảo Điện, chú dành thời gian đứng lặng nhìn Thánh Dung Anh Cả, rơm rơm nước mắt chú ngồi xuống tựa vào cột rồng đăm chiêu suy nghĩ hồi lâu. <BR>"Cha ở đâu ? Mẹ ở đâu ?"<BR>Tâm tang kính gởi một bầu lệ châu!!!" <BR>Có lẽ điều đó cho ta thấy lần số phận mồ côi khi xưa của Bụt đối với Chú đã cảm hóa nổi lòng cô độc,nó biến chú về với thực tại. Những ai mồ côi mới thật sự hiểu cái tâm trạng này. <BR>"Ơn cúc dục cù lao mang nặng<BR>Lỡ thân côi mưa nắng khôn ngừa ..."<BR>Rồi có một chiều nọ, chú ra cổng Tam Quan đứng mà ngước mặt lên cây dương, đưa mắt chăm chú nhìn gì đó ! À, một đàn chim mới nở, mẹ của chúng đang móm mồi cho chúng ăn. Có lẽ chú đang cảm nhận thêm thật sâu sắc tình mẫu tử thiêng liêng này. Chú có lẽ, đang tự nói gì đấy với nổi lòng của chính mình.Tiếng chuông Thánh đường giờ Dậu vang lên, nó trong suốt và thật thanh khiết làm sao, nó bao trùm cả một vùng trời mang đến cho nhân loại một tình thương đặc biệt. Tiếng chuông Từ Bi đánh ngang nổi lòng cô độc của chú. Bổng nhiên chú giựt mình hẳn lên,đôi mắt chú xoe tròn. Nhìn lên trời xanh, chú tự an ủi bản thân mình " Mẹ là tiếng chuông !"</FONT> </DIV>
 

Thiên Sứ

New member
<FONT size=5> </FONT>
<DIV id=post_message_157><FONT size=3><B><FONT color=blue size=5><I>Nửa giọt sữa tâm hồn!!!</I></FONT></B><BR>Nó mới nghe đĩa vu lan xong, nó ngồi ở đấy ở cái võng mà cha nó hay nằm đong đưa nó mỗi khi cha nó đi làm ở xa về. Nay nó ngồi đó một mình, giọt nước mắt nó chảy ròng ra nó không khóc nhưng sao nước mắt nó cứ chảy. Nó đang ngồi chơi hay gì mà ? Tiếng Mẹ nó gọi: “ Thịnh, ơi vô ăn cơm với cha nè !” Nó chạy vào ngay cái bàn tròn, nơi mà mẹ nó đang ngồi, có cái bàn thờ của cha nó phía trước !!! Mẹ nó nhìn nó, mẹ nó rơi từng giọt lệ của sự mất chồng, với sự thương con. Trước khi cha nó mất, có điện thoại về cho mẹ con nó. Cha nó nói “Cha rán làm lo cho con ăn học, con phải rán học cho giỏi!” Vậy mà mới đó thôi sáng nó hay tin cha nó té xuống biển chết rồi. Cả làng ai cũng buồn, không riêng vì nhà nó ! Cha nó đẹp, hiền, giỏi dang lại có gia đình rất hạnh phúc. Vậy mà mới đó, thì nhà nó lại thật buồn! Tín đồ Họ Đạo đến thăm gia đình nó, chia buồn và cho nó một chút quà. Không ai cầm được giọt lệ ứa khóe mi, khi lại bàn thờ cha nó cậm cây nhang. Nó còn nhỏ mà đã sớm mất cha, nổi đâu này ai thấu được !!! Mẹ nó thường nói cho nó nghe “Con à, con biết không ? Giáo Tông chỉ mới 13 tháng tuổi thì đã mồ côi cha, mẹ chắt chiu ở vậy nuôi Ngài vài năm rồi cũng tái giá. Còn con con Hạnh Phúc hơn Ngài, con còn có mẹ, mẹ sẽ trau trọn tình thương và cù lao của mình cho con đến trọn cuộc đời này. Con yêu, cha con cũng vậy cha con luôn luôn bên con, trau con trọn niềm yêu thương của mình cho con !!! Con hãy mĩm cười mỗi khi con nhớ đến cha của con, vì cha của con đang ở trong trái tim con đó, con trai yêu à !”<BR>Mẹ nó nói bao nhiêu nó khóc bấy nhiêu. Nó nhớ cha nó, nó thương cha nó lắm! <BR>Nó đã mất đi nữa giọt sửa của cuộc đời, nó đi vào cuộc đời bằng một cái cánh còn lại hay chăng ? Nó đứng ở kiếp sống này bằng một chân hay chăng ? Không, mẹ nó ! mẹ nó từ đây phải gánh trọn luôn tình của cha, Cha và Mẹ là mẹ của nó, Mẹ nó thường nhắc lại lời dạy của cha nó ! Cho nó nhớ, cho nhận cái cánh của cha nó, để nó bay vào cuộc đời này bằng đôi cánh của tình thương.<BR>Mỗi trưa, nó cầm món quà của cha nó, nó không cảm nhận được cái vẻ đẹp sặc sỡ của món quà như mọi khi, hôm nay nó lại cảm nhận được cái giá trị hạnh phúc khác ! Tay nó cầm món quà của cha, là nó cầm cả tình thương niềm mến, nó cầm nữa giọt sửa còn lại ở bên mình. Nó tìm lại tình thương của cha nó, cha biết và cảm nhận được cha nó luôn luôn bên nó, an ủi khi nó thất bại, mĩm cười lúc nó thành công.<BR>Cha ơi cha có nghe chăng<BR>Gió mang hơi thở sương giăng giọt sầu<BR>Cuộc đời lắm nổi bể dâu<BR>Nhưng cha vẫn bắt nhịp cầu đời con<BR>Các bạn ơi ! Mùa VU LAN sắp đến, rằm tháng bảy chuẩn bị trở về muôn triệu trái tim Hiếu Đạo của các bậc đàn con đang ôn lại lời lẽ của Cha Mẹ đã dạy mình lúc sinh tiền hay những năm tháng vừa qua. Hãy mĩm cười và nuôi sống những lời dạy ấy, thực hành vào cuộc đời của chúng ta. Chúng ta sẽ bắt được nguồn suối an vui của kiếp sống vô thường.<BR>Nam Mô Cao Đài Tiên Ông Đại Bồ Tát Ma Ha Tát.<BR>Nam Mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát.<BR>Con kính hiếu !</FONT> </DIV><!-- / message -->
 

ditimhanhphuc

New member
<P> Nam Mô Cao Đài Tiên Ông Đại Bồ Tát Ma Ha Tát</P>
<P>Kính Huynh Mimoza thực sự tiểu đệ không phải là một chuyên gia ề lĩnh vực này , nhưng tiểu đệ nghĩ mình cũng đóng góp một hạt cát nhỏ trong sa mạc đạo pháp bằng câu chuyện trên.</P>
<P>Thưa cùng Huynh và các Hiền hữu thân kính. Chuyện thì có nhiều cách viết truyện như : truyện kết cuộc có hậu , chuyện kết cuộc ko có hậu và những câu chuyện không rõ và ý nghĩa gì chỉ biết nội dung với là quang trọng.</P>
<P>Thưa Huynh câu chuyện trên chắc Huynh cũng đã biết được tâm sự của tiểu đệ khá nhiều về lý đạo lẽ đời </P>
<P>Cao Đài hai chữ Cao Đài </P>
<P>Cớ sao con lại chẽ Hai đau lòng</P>
<P>Thưa Huynh thân kính , nếu câu chuyện này đệ chỉ nghiêng về một phía Cao Đài nào thôi thì làm tả hết được cái Cao Đài gì , còn pháp tu thì có 8 muôn 6 vạn pháp môn biết ông ấy là pháp môn gì. còn nơi đây đệ đưa ra câu chuyện là ông ấy tu ẩn thân có nghĩa là ông ấy không thích tham gia chuyện đời đó là chuyện của ông ấy , nếu Huynh muốn đệ làm sao để cho câu chuyện được theo ý của huynh thì tác giả đâu còn là tác giả nữa </P>
<P>Kính Huynh</P>
<P>Nam Mô Cao Đài Tiên Ông Đại Bồ Tát Ma Ha Tát</P>
 

Thiên Sứ

New member
<P> </P>
<P><FONT size=3> Chào quý anh em ! Vào góc này sáng tác chuyện Đạo nhá ! Các mẫu chuyện sáng tác thì rất hay và thiết thực ! ( Ý Nghĩa phải có )</FONT></P>
<P><FONT size=3>Có thể là trừu tượng, giả thuyết, trữ tình, miêu tả, biểu cảm, bình luận,.....tuỳ theo khả năng có thể. Nhưng đệ nghỉ là trữ tình thì hay hơn, vừa thực tế lại sống động ! Hay là sáng tác câu chuyện gì đó đi chẳng hạn như Ngày Hội Long Hoa theo trừu tượng vậy, hjhj !</FONT></P>
<P><FONT size=3>Mong hợp tác !</FONT></P>
<P><FONT size=3>Thiên Sứ !</FONT></P>
 

mimoza

New member
<P>           Kính Huynh ditimhanhphuc ,</P>
<P>           Đó là thiển ý cá nhân của Mimoza thôi. Nghĩ gì nói đó trên tinh thần Huynh đệ.</P>
<P>      Mong Huynh tiếp tục sáng tác.</P>
<P>                                                       Mimoza.</P>
 

Thiên Sứ

New member
 
<DIV><FONT face="Courier New, Courier, mono"><B><FONT size=3><U><I>Truyện ngắn xây dựng</I></U></FONT></B><BR></DIV></FONT>
<DIV align=center><FONT size=5><B><FONT face="Courier New, Courier, mono" color=blue>HÃY LOẠI TRỪ <<HẮN>> RA KHỎI NHÀ TU</FONT></B></FONT></DIV>
<DIV><BR><FONT face="Times New Roman, Times, serif" size=3>"Hắn" ! Không biết hắn từ đâu đến, tên họ là gì ? quê quán ở đâu mà chỉ biết rằng từ ngày Nhà Tu bắt đầu thành lập và thâu nhận nhân viên thì đã có mặt hắn rồi.<BR>Người ta quen gọi là "Hắn" để thay thế cái tên bất bủ vì không dám gọi đến, nó kỳ làm sao ấy !...<BR>Chấp nhận tiếng Hắn mặc dầu không được tế nhị cho lắm, tuy nhiên ngoài danh từ này người ta không tìm được một danh từ nào khác hơn cho nó tao nhã cả. Ta thử gọi bằng anh em sao ? - Không được, vì tiếng anh là để gọi cho những người có tư cách đúng đắn hay có một điểm gì đáng cho ta kính nể kìa, chớ như hắn thì làm sao cho phép chúng ta gọi bằng anh được. Thôi thì đành tạm gọi bằng "Hắn" vậy.<BR>Mà thật ! Với tư cách ấy những anh em ở chung không ai kính nể được. Chẳng những thế không một ai có cảm tình hoặc kết bạn nữa. Không phải người ta ghét bỏ gì, nhưng cử chỉ lố bịch trắng trợn không làm sao cho người ta cảm mến "Hắn" tự tung tự tác theo tư tưởng của riêng mình bất chấp cả thể lệ nội qui. Không một ai xa lạ gì danh tánh đó, thường có những cử chỉ khiếm nhã đối với bất cứ ai mà hắn đã gặp.<BR>Việc làm như thế rất nhiều, nhưng đây là một vài tiêu biểu hành vi của hắn trong thời gian qua.<BR>Trứoc khi vào Nhà Tu, đơn xin làm công quả hắn có cẩn thận chua vào lời cam kết: - << Em xin nguyện làm tròn công quả, tôn trọng nội qui và sự dạy dổ của Hội Thánh >>. Thế mà không bao giờ hắn thực hành đúng theo đơn xin làm công quả như trên. Hắn không hổ thẹn chút nào.<BR>Có ai bảo làm công quả thì oang oang lên mà rằng:<BR>- Cơm của Nhà Tu là cơm của Nhơn Sanh hắn ăn mà không làm thì mắc công quả thế thôi, không can tới ai mà lo chuyện bao đồng, phận sự của ai nấy lo, nữa sau hắn sẽ làm hoặc đóng công quả tiền để bù lại. Hắn lý luận rất suông và gàn dở: - Ở đây ai cũng như ai là về đây làm công quả , cũng đồng hoàn cảnh như nhau đừng lên mặt xây dựng Đạo đức dạy người...cho nên không ai dám nói đến.<BR>Ra đường không bao giờ đội khăn đóng cho rằng đội khăn mất cái đẹp của mái tóc và chẳng bao giờ mặc chiếc áo dài sợ mất thể diện với bạn bè, việc lẽ không hợp thời trang mắc cỡ với các bạn gái mà <<khó làm việc>>. Thế nên hắn luôn luôn, hảnh diện với bộ "bà ba" bóng chuốt hay bộ âu phục đúng "mốt" cho là đắc ý lắm rồi.<BR>Những buổi cúng không bao giờ có mặt tại đàn nói rằng Phật tại tâm, sự cúng kính là việc không ăn nhập vào đâu cả, miễn là tin tưởng Trời Phật là được - nói như vậy cho suông, chứ bao giờ tin tưởng Trời Phật. Phật Trời đối với hắn chỉ là một Thiên đàng ảo tưởng mà thôi. Thế nên chẳng cúng kính gì cả chỉ biết ăn rồi ngủ và đi chơi là điều ưa thích nhất, bắt buộc hắn lắm mới lên cúng, đã trể nhưng bỏ thẻ rồi xuống cho có mặt, chớ không bao giờ cúng trọn đàn. Như hắn mới thiệt là " Nhất thời Đạo hạnh <<thát dân khiên>>" (ủa quên) <<thoát dân khiên>>.<BR>Việc cúng là việc dễ dàng nhất mà cũng không làm nổi, thời nào đối với hắn cũng có lý một cách phiếm diện .Cả tháng không thấy một thời, Thời Mẹo thì mắc ngủ nướng, cho rằng đó là giấc ngủ ngon nhất không có giấc ngủ nào bằng. Chuông rung mặc chuông vẫn đóng cửa ngủ kho kho. Ban quản lý có đi xét hỏi kêu gọi sự cúng kính đôi ba lượt mới mở nới đôi mắt lè nhè, với giọng có ngáy ngủ, viện cớ nào:<BR>-Hôm nay em mắc bịnh đi cúng không được, hoặc rên hi hi giọng bệnh hoạn... Ban Quản Lý thành thật khuyên hỏi bệnh tình, - hắn trả qua loa một cách ngượng nghịu...rồi nằm phịch xuống ngủ nữa. Thường thường đem những duyên cớ không đâu mà cho rằng đắc sách đã qua mặt được Ban Quản Lý rồi mĩm cười đắc chí đã đóng kịch thành công.<BR>Có những trường hợp đặc biệt không đi từ phòng để gọi được, hắn ngủ một giấc khoái cho đến mặt trời mọc mới dậy. Đôi khi không lót lòng được cơm sáng lại cầunhàu trách móc. Loay hoay đã đến giờ ăn trưa xách chén xuống ăn, dọc đường còn khua chén vang dậy. Thay vì tới phòng ăn phải đợi các anh em đọc kinh xong rồi mới dùng, riêng hắn thì tay xúc, miệng nhai cử chỉ trông rất là khả ố, lại còn chê trách phòng trù nấu canh mặn lạt, cơm nhảo, khê ... huyên thiên đủ điều. Cứ hai người một tô canh riêng hắn lại đốp một tô mà con xin nữa không cho lại bị hắn cự nự vang dậy.<BR>Ăn xong chẳng thèm đọc kinh bỏ tô chạy về phòng nằm nghỉ để đánh một giấc trưa .Hắn nhủ thầm:<BR>- Mới ăn cơm no mật quá, không cúng được Thời Ngọ, để thời Dậu cúng cũng không muộn. Một ngày tới bốn thời, không lẽ mình không được thời nào, hơn nữa sự cúng kính không có lợi gì, thôi hơi đâu mà nghỉ mất công, ngủ cho khỏe.<BR>Hắn yên trí nằm ngủ. Theo hắn ngủ được giấc trưa cũng bằng uống một than thuốc bổ. Thế là thời ngọ cũng đi luôn. Thức dậy lại còn nằm nán, đến khi súc miệng xong lại đến giờ ăn cơm chiều, liền vội vàng chạy như bay xuống phòng ăn để giành chổ, nếu để người ta choán hết khẻo không kịp sửa soạn đi bữa chiều. Hắn còn thì giờ chải lại mái tóc, cẩn thận ngắm nghía trong gương đắc ý sửa soạn ra đi đến chín mười giờ tối mới về tới cổng.<BR>Thời Dậu cũng trôi luôn, hắn lại hẹn Thời Tý, nhưng Thời Tý là thời đang mê mang say trong giấc ngủ. Cả bốn thời trong mỗi ngày đã hứa hẹn đều xuôi cả. Cứ ngày nầy qua tháng nọ đều đều không có một thời nào hết, vậy mà còn phiền trách, giấy chứng nhận tứ thời không có lấy nhất thời.<BR>Nhiều lần tự ngụy biện để chống chế lỗi lầm của mình, Hắn nói : - Chẳng thà hắn " tự giác " chớ không muốn ai xây dựng hết. Mà lại có bao giờ biết tự giác, phục thiện. Năm khi mười họa gặp trường hợp bất khả kháng mới chịu làm, còn bao nhiêu thời gian đều cho lạnh lùng trôi không tiếc rẽ. Làm công quả không có, cúng cũng không được, kinh kệ không thông, đọc trật lên trật xuống, hể thấy ai đem chuyện Đạo đức ra mà nói hắn xông vào ba hoa làm như (ta đây) thông kinh kệ, tự cho mình là hay là giỏi, rằng tài để hảnh diện với các anh em đồng Đạo. Ai bàn phải, hắn bàn trái hoặc đả kích. Chổ nào, phòng nào cũng có mặt hắn cải lẩy om sòm. Nhiều lần anh em lắc đầu chán ngán. Ban Quản Lý đôi khi khuyên nhủ, nhưng vẫn tánh nào tật ấy không ăn năn hối cải, sửa chửa chút nào, còn nhiều và rất nhiều nữa....<BR>- Vậy: Xét vì hắn còn ở cửa Đạo ,nào là mầm xấu xa lần lần nẩy nở có hại cho Cơ Quan Đạo Đức.<BR>- Xét vì hắn ta là con sâu Đạo làm mang tiếng chung cho danh dự hàng Tu sỹ.<BR>- Xét vì Cơ quan Tu Viện là nơi rèn luyện những tâm hồn trong sạch, cần mẫn, hạnh nết,... Như hắn thì không nên để trong Cơ Quan Đạo-đức được.<BR>Nay đề nghị: Nhân dịp Đại Đạo sắp bước sang tuổi 85, chúng ta hãy mạnh dạn vạch mặt chỉ tên hắn thay mặt cho những hạng người xấu xa cho anh em biết mà tránh xa, cũng là bảo tồn nội qui : Đó là một việc hay cho toàn thể. Trục xuất hắn ra khỏi Nhà Tu để tránh phải việc con sâu làm sầu nồi canh vậy. Sự thật trục xuất hắn ra khỏi Nhà Tu cũng rất khó lắm, bởi vì hắn cứ khư khư ở mãi quanh mình chúng ta mà quấy rối, chớ hắn không chịu đi ra khỏi nơi nầy. <BR>Hơn nữa, giữa lúc Xuân Đại-Đạo sang, người người đều vui mừng với niềm vui cởi mở tha thứ, mà chúng ta lại loại "Anh bạn" chúng ta thì thật là một điều không nên làm. Tuy nhiên, nếu không cương quyết thì Xuân Đạo tới đây, chúng ta hưởng một mùa Khai Đạo không trọn vẹn, rồi đây bước qua năm mới ta còn phải gặp hắn nữa...thật là khó xử. Nhưng không sao Hắn là ai đã chứ ? Ở đâu ? Tên gì ? Xin nói mau rằng hắn là....là.....những thói hư tật xấu ở trong con người của chúng ta, nó luôn luôn hiện nguyê hình để làm mất phẩm giá có hại cho thân danh chúng ta sau này. Hắn thường thúc đẩy cho ta làm những việc tác tệ khi hắn nóng giận, xúi giục ta làm những điều quấy quá, khi tự ái nổi lên.<BR>Xuân Đại Đạo thứ 85 sắp đến là dịp để chúng ta kiểm điểm hành vi và tư tưởng mà loại hắn ra ngoài nội qui, tức là đem hắn ra khỏi con người chúng ta để cho tâm hồn chúng ta thanh thản không bị khuấy rối bởi hắn.<BR>Ngay từ giờ phút này, anh em Tu sỹ chúng ta cần phải loại hắn ra khỏi Nhà Tu để bước qua năm mới hưởng một mùa Khai Đạo đầy ý nghĩa, trọn vẹn trong những ngày Lễ Hạ Ngươn.<BR>Sau đây là những bí quyết để loại hắn ra khỏi bản thân chúng ta:<BR>- Gội rữa thất tình lục dục do bản thân gây ra, những điều hay đem vào, những điều dở bỏ đi.<BR>- Phải kiểm điểm tư tưởng và hành động trước khi muốn làm việc gì.<BR>- Cương quyết gạt bỏ những mặc tự ti mặc cảm bản ngã, ích kỷ.<BR>Chúc các anh loại hắn ra khỏi Nhà Tu một cách không luyến tiếc, không do dự.<BR></DIV></FONT>
<DIV align=center><B><FONT color=#cc0000 size=3>NGUYỄN NGỌC TRANH.</FONT></B></DIV>
<DIV align=center><strong><FONT color=#cc0000 size=3></FONT></strong> </DIV>
<DIV align=left><FONT size=4>THIÊN SỨ</FONT> ( sưu tầm từ <A href="http://www.caodaibanchinhdao.com" target="_blank">www.caodaibanchinhdao.com</A> ) </DIV><!-- / message -->
 

Thiên Sứ

New member
 
<DIV><FONT face="Courier New, Courier, mono" color=blue size=5><B>Người đàn bà đi sinh con</B></FONT><BR><FONT size=3><FONT face="Times New Roman, Times, serif"><I>Vào một buổi trưa nắng một người đàn bà đang đứng bên đường mặt nhăn nhó, tay ôm bụng, tay dắt một đứa bé khoản 10 tuổi. Người đàn bà đang chờ xe đến Nhà thương sanh con. Nhưng đợi mãi mà chẳng có chiếc xe nào. Cơn đau thúc tới, chị ngồi xuống bên đường rên khe khẽ, còn cháu bé thì tay xách một túi nhỏ vừa khóc vừa kêu “Mẹ? Mẹ ? “. Một vài người đi đường nhìn người đàn bà rồi bỏ đi. Lúc ấy có một chiếc xe ngựa đang lộc cộc trên đường, cháu bé ngoắt lia lịa: “Cứu, cứu mẹ con với !” nhưng chiếc xe ngựa vẫn tiếp tục chạy; được một đoạn ngắn bổng xe dừng lại. Người ngồi trên xe đang rầy bác đánh xe ngựa và nhảy xuống xe đến bên người đàn bà bảo: “ Chị hãy lên xe này mà đi đến nhà thương để sanh cháu”.Bác đánh xe ngựa nói: “bẩm quan lớn! Ngài còn phải đến công sở để họp ạ!” Ngài khoá tay ra dấu bảo dìu giúp người đàn bà lên xe. Ngài dành chổ rộng rãi nhất trong xe để cho người đàn bà và em bé ngồi. Còn Ngài thì ngồi dưới thấp, chổ bác đánh xe. Và ra lệnh cho xe chạy nhanh lên. Ngài bảo: “ Hãy chạy chổ đường trơn, tránh để xe bị sốc.” Đến nơi Ngài gọi những người trong nhà thương ra giúp người đàn bà, Ngài chỉ kịp sửa soạn lại áo quần và ngồi lên xe ngựa để tiếp tục công việc của mình thì đã nghe thấy tiếng oa oa của cháu bé mới sinh. Ngài mỉm cười: “May quá đã sanh rồi!” Ôi ! lòng thương của Ngài thật bao la. Quả lời ca ngợi Ngài ở huyện Đất Đỏ- Xuyên Mộc không sai chút nào: Ông Phủ Ba hiền như Phật,, ông Phủ Ba thật từ bi” ./.</I> </FONT></FONT></DIV>
<DIV><FONT face="Times New Roman" size=3>(sưu tầm từ <A href="http://www.caodaibanchinhdao.com/" target="_blank">www.caodaibanchinhdao.com</A> )</FONT></DIV>
<DIV><FONT face="Times New Roman" size=3></FONT> </DIV>
<DIV><FONT face="Times New Roman" size=4>Thiên Sứ !</FONT></DIV><!-- / message --> 
 

Facebook Comment

Top