Tai-Nạn

hoan-khong

New member
<P> </P>
<P>                                               Kính chư Huynh, Tỷ, Đệ, Muội</P>
<P>                                 Hoàn Không bị tai nạn vào ngày 10-12- 2008 </P>
<P>Hoàn Không xin được kể lại, âu cũng là một bài học trong cuộc sống hiện tại. ( xin vui lòng chấp nhận lối hành văn thấp )</P>
<P> </P>
<P>Đức Phật có nói đại ý như sau : Nếu chúng sanh nào trước lúc lâm chung Niệm danh hiệu ta với nhứt tâm không loạn động ta thề sẽ đưa chúng sanh đó về cõi  nước ta. ( Pháp môn Niệm-Phật )</P>
<P> </P>
<P>Còn Đạo Cao-Đài Thầy dạy như thế nào về phần Tâm-Pháp</P>
<P>Muốn đến Thầy thì phải cầu-nguyện.Thầy không bao giờ không cảm-ứng với những lời cầu-nguyện chơn-thành...  con chỉ cần cầu-nguyện Thầy với danh hiệu CAO-ĐÀI thì sẽ có sự cảm-ứng chấp-thuận. ( TNHT tr 111 )</P>
<P> </P>
<P>Hoàn không xin kể lúc tai-nạn xảy ra, lúc đó khoảng 1 giờ ngày 10 -12- 2008, mặt đường giống như tráng lên một lớp nước đá nó rất là trơn, chạy chừng 50,60 km, nhưng khi vừa lên dốc thì xe chạy chậm lại Hoàn Không lên ga một chút thì xe không còn trong tầm kiểm sóat của mình nữa mà nó bắt đầu đi ngang và đụng vào cột đèn ở xa một chút. ( còn rất tỉnh táo )</P>
<P>Khi xe đụng vào cột đèn, thì Hoàn Không cảm nhận được là mình đau ở trên mặt liền đưa tay ôm mặt thì thấy máu chảy ròng ròng theo tay, lúc đó tư tưởng chuyển qua sợ xe cháy cho nên bấm nút giây nịch, bật cửa nhảy ra ngoài, lúc này máu miệng máu mũi chảy ra có vòi, lại một tư tưởng khác nhảy vào khi xưa mình đi đá gà, gà mà hộc máu như mình thì phải chết, thì liền nghĩ tới Hải- Long, như mình sấp chết rồi, bỏ tất cả để Niệm danh Thầy mà chấp nhận sự chết đến với mình.( mình đứng giữa đường ) Khi niệm Nam Mô Cao Đài Tiên Ông Đại Bồ Tát Ma Ha Tát với lòng thành tâm chờ chết thì tự nhiên luồng tư tưởng mình đi vòng khắp châu thân kiểm sóat coi có đau ở đâu không và khi đó phát hiện mình chỉ có đau ở trên mặt mà thôi, và lúc này máu cũng từ từ hết chảy, có 2 người Tây ngừng xe giúp đưa Hoàn Không vô nằm trong xe còn người thì kêu xe cứu thương , trong lúc này Hoàn Không vẫn Niệm danh Thầy,  có lẽ lúc đầu 2 người Tây nghĩ Hoàn Không hoảng sợ lắm, nhưng 10 phút sau Hoàn Không nhờ họ lấy giúp điện thọai, và điện về cho bạn giúp những điều cần thiết trong ngày, khi xe cứu thương đến lúc đó Hòan Không mới nghĩ mình thóat chết.</P>
<P>Hiện tại bể xương gò má, gãy sóng mũi, mới phẩu thuật về, mặt còn sưng nghỉ ở nhà một tháng.</P>
<P>Nếu máu không chảy... mà chảy vào có lẽ đi thiệt rồi, âu cũng là cái may không có vợ con trên xe.</P>
<P>                                                               Kính    </P>
<P> </P>
<P> </P>
<P> </P>     
 

Đạt Tường

New member
<P><FONT size=3>Chúc mừng hiền đệ vừa trả bớt được một chút nghiệp chướng!</FONT></P>
<P><FONT size=3>Cũng nhờ đệ đã tích cực làm phước giúp người cho nên tuy gặp tai nạn nhưng đã được chư thần đở hết 7 phần chỉ trả có 3 thôi !</FONT></P>
<P><FONT size=3>Khá khen lòng thành kỉnh</FONT></P>
<P><FONT size=3>Chúc đệ có 1 tháng Giáng sinh và Tết vui khỏe, mau chóng hồi phục để đi hành đạo</FONT></P>
<P><FONT size=3>Thân ái</FONT></P>
 

Tien Duc

New member
<P><FONT size=3>Mến chào ACE!</FONT></P>
<P><FONT size=3>Trong câu chuyện huynh Hoàn Không kể là có nhớ tới Hải Long. Hải Long là con trai của huynh đó. </FONT></P>
<P><FONT size=3>Huynh Hoàn Không mới được giải phẩu hôm thứ sáu tuần trước mà 2 ngày sau vào ngày chủ nhật mặc dù trời đang bảo tuyết, mặt còn sưng vù vẫn đi bộ và lấy " métro" tới Thánh Thất.</FONT></P>
<P><FONT size=3>Hoan hô huynh Hoàn Không. <IMG src="http://www.caodaivn.com/smileys/smiley32.gif" border="0"></FONT></P>
<P> </P> 
 

Đại Đồng

Administrator
<P>      Kính chào huynh Hoan - Không,</P>
<P>  Cảm ơn hiền huynh đã chia sẻ với huynh tỷ đệ muội của mình những sự việc gặp phải. <BR>                                 "Lòng con tin đấng Cao Đài<BR>                                   Đạo đời Thầy sẽ an bài cho con"</P>
<P>   Sự kiện "Tín thành" của hiền huynh sẽ giúp đạo muội rất nhiều trên con đường tu học.</P>
<P>   Kính cầu chúc hiền huynh sớm hồi phục sức khỏe để tiếp tục hành đạo, phụng sự đạo Thầy.</P>
<P>    Đạo muội kính,<BR>    Đại Đồng</P>
<P> </P>
<P> </P>
<P><BR> </P>
 

DangVo

New member
Thầy lúc nào cũng lo lắng cho con cái của Thầy, khi bị tai nạn nhớ đến Thầy thì được chư Thần phù hộ, cũng còn may hơn nhiều tín đồ quên Thầy khi bị tai nạn vì ít tưởng nhớ đến Thầy.<BR>Chúc mừng Hoan-Khong tai qua nạn khỏi.
 

ThachKhe

Member
Xin chúc mừng hiền huynh đã bình an <img src="smileys/smiley32.gif" border="0">,<br><br>Vậy là trong rủi có may, mọi việc đã tốt!<img src="smileys/smiley32.gif" border="0"><br>
 

HUYNHDEDAIDONG

New member
<P><FONT size=3>Chúc huynh Hoàn Không sớm được bình phục.</FONT></P>
<P><FONT size=3>Đức tin và tin thần hành Đạo của huynh là một tấm gương cho tuổi trẻ chúng ta.</FONT></P>
<P><FONT size=3>Trong bài viết về Đạo sư Vivekananda được sưu tầm bởi bạn Tiến Đức, Đạo sư có một câu kết luận rất thâm thúy, xin được dẫn lại nơi đây để tặng cho huynh Hoàn Không:</FONT></P>
<P><FONT size=3><FONT color=#0000ff>" <EM>sự giải cứu mới lãng mạn làm sao! Thượng Đế quả là có cách an bày lạ lùng của Ngài</EM> ".  </FONT> </FONT></P>
 

hoan-khong

New member
<P> </P>
<P>Kính lời cám ơn đến Quý Huynh, Tỷ, Đệ, Muội đã chúc những lời tốt lành cho Hoàn Không.</P>
<P>Hoàn Không xin được kể về ca giải phẩu.</P>
<P>Thứ năm ngày 18-12-2008 hẹn gặp bác sĩ lúc 8 giờ sáng nhưng tới 8 giờ tối mới được lên giường nằm chờ ca giải phẩu. các bạn thân mến những cuộc giải phẩu ở đây kết quả có thể nói là 100 phần 100, (tình trạng như Hoàn Không ) như báo chí có nói không có cuộc giải phẩu nào được bảo đảm là 100 phần 100, cho nên khi lên nằm chờ mổ cũng có chút lo lo, và bắt đầu niệm Nam Mô Cao Đài Tiên Ông Đại Bồ Tát Ma Ha Tát, niệm liên tục, khoảng 5 phút có người đến đẩy mình đi mổ, tới trước cửa phòng mổ thì ngừng lại có một vị bác sĩ tự giới thiệu là bác sĩ gây mê và làm những việc cần thiết, lúc nầy Hoàn Không niệm danh Thầy liên tục, cũng trong lúc nầy giường được đẩy vào phòng mổ và chỉ nghe sột sạt mấy tiếng là .... khi tỉnh lại không biết mấy giờ và được chuyển lên phòng 18, ở tới 7 giờ chiều ngày thứ sáu thì được cho xuất viện, được huynh Trần viết Hùng chở về nhà, mà trên tay còn cầm cuốn Đại Thừa Chơn Giáo, và cuốn Thiên Đạo.</P>
<P>                                                             Kính</P>
<P> </P>
<P> </P>
 

NAMMÔ

New member
<P> Chào Huynh ! Chúc mừng huynh tai qua nạn khỏi,sức khoẻ sớm bình phục !</P>
<P> Tuổi huynh cũng đã ngoài 50 mà nay lại bị một tận tê tái,thảm sầu thì âu sức khoẻ kém xuống cũng không tránh khỏi,nhưng Thầy đã hứa"Muốn đến Thầy thì phải cầu-nguyện.Thầy không bao giờ không cảm-ứng với những lời cầu-nguyện chơn-thành...  con chỉ cần cầu-nguyện Thầy với danh hiệu CAO-ĐÀI thì sẽ có sự cảm-ứng chấp-thuận."Vì thế mỗi khi làm công việc chi,huynh cứ thành tâm cầu nguyện thì Thầy sẽ độ cho huynh sức khoẻ tinh tấn</P>
<P> NamMô cũng có rất nhiều chuyện lạ như Huynh HoànKhông vậy,nhưng đáng nhớ nhất là trận tắm sông,hjhjhj mà không có niệm danh Thầy,không biết sao lúc đó tự nhiên NamMô nhớ đến Quan Âm và niệm danh hiệu Bà,thế là đang miệng đang thì cứ táp nước,tay chân be bẩy,mà không thấy bờ đâu hết,rồi không biết như ở đâu như có bàn tay lạ đẩy NamMô vào,chân NamMô úc ấy mặt đất và An Toàn,NamMô nghỉ vui vui chắc có lẽ ông Tử Thần nói"mày còn nhỏ chưa tới số,về đi"hjhj</P>
<P>"Số số đau buồn e thỉ khảo</P>
<P> Căn căn bạc mệnh tưởng trò chơi"</P>
<P>Kính huynh ! đôi lời tâm sự,chúc huynh an lành !Hưởng một bầu Giáng Sinh ngoại quốc chứa chan tình yêu thương Thầy Mẹ,và Đức GiêSu</P>
 

hoan-khong

New member
<P> </P>
<P>Hoàn Không muốn chia sẻ một hạnh-phúc tuyệt-vời trong lúc nằm ở bệnh-viện.</P>
<P>Khoảng 10 giờ sáng ngày 19-12-2008 Hoàn Không đã tỉnh hẳn và được bác sĩ coi có vấn đề gì không sau khi giải-phẩu và cho biết, có thể xuất viện vào buổi chiều, sau đó điện thọai cho vợ và bạn biết thì mọi người muốn vào thăm nhưng Hoàn Không không cho vào. ( miệng nói khó khăn )</P>
<P>Hoàn Không ở phòng số 18, 1 giường, 1 người bệnh, rộng-rãi, yên-tịnh làm cho bệnh nhân suy-nghĩ nhiều, lúc này là lúc bộ phim cuộc đời của bệnh nhân được chiếu lại bởi chính bệnh nhân, khi vòng tư-tưởng ngừng lại cũng là lúc bệnh nhân trở lại với thực-tế vui, buồn là điều của mỗi bệnh nhân nhận được trong thực-tế của cuộc sống Đời, Đạo. (Hoàn Không nghĩ vậy )</P>
<P>Còn riêng Hoàn Không trong đời sống thường ngày Hoàn Không thường niệm danh Thầy và đọc kinh cứu-khổ trước khi đi ngũ, cho nên khi gặp hoàn-cảnh này Hoàn Không làm y như ở nhà .</P>
<P>Vòng tư-tưởng chơn thật.</P>
<P>Khoảng 4, 5 giờ chiều Hoàn Không cảm nhận được một sự vui-vẽ sung-sướng và dường-như có hai người bạn luôn luôn ở bên cạnh của Hoàn Không ( không thể nói khác được )</P>
<P>Hoàn Không xin được chia sẻ đoạn này để tất cả những ai tin Thầy tuyệt đối thì nên làm theo khi gặp khó khăn trong cuộc đời ( phải thường hành, kinh Cứu-Khổ thì phải thuộc lòng )</P>
<P>                                                  Kính</P>
<P> </P>
<P>Xin được cám-ơn Tiến Đức đã chở Hoàn Không về  nhà hôm chủ nhựt.</P>
<P> </P>
<P> </P>
<P> </P>
<P> </P>
 

BINH MINH

New member
<P> </P>
<P>      <FONT color=#ff0000><strong>Chúc huynh hoan-khong sớm bình phục, luôn cầu mong huynh được nhiều mai mắn .</strong></FONT></P>
<P><strong><FONT color=#ff0000>  </FONT></strong></P>
 

Hao Quang

New member
<P> HI</P>
<P>hồi sáng mới 10h30 mà điện thọai nó reo ỏm tỏi! thì ra đứa bạn "bao" uống cà phê! nghe từ "bao" là dựng dậy chạy liền!  chạy xuống cầu thang đến bậc cuối cùng thì xui xẻo thế nào "té chúi nhũi" bong nửa móng chân! liền nhớ tới bài của huynh Hoàn Không! hi</P>
<P>Q cũng may mắn đọc qua Quyển Đại Thừa này cũng lâu rùi! không biết mấy câu thơ sau có phải là trong quyển đó không?! vì  Q thuộc mấy câu này! </P>
<P align=center>Cắm cổ chết trong ngục tù tội lỗi </P>
<P align=center>Khuyên nhủ mãi sao đời không tự hối </P>
<P align=center>Mãi vui say hụp lội biển mê</P>
<P align=center>Cuộc tuần hườn nhìn thấy bắt ghớm ghê</P>
<P align=center>Người kêu réo mãi sao không hề đếm xỉa</P>
<P align=center><strong>Tai trời đến mới kinh hồn mất vía</strong></P>
<P align=center><strong>Nhớ lại Thầy! Thầy đã đi đâu</strong>! </P>
<P> huynh Hoàn Không khi bị tai nạn thì "ôm cứng ngắt" quyển Đại Thừa Chơn Giáo?! ! như vậy Thầy không cứu Huynh mới lạ! hi</P>
<P align=left>Hai câu cuối nghe "sờ sợ" thế nào ấy! chắc tết ni dề "năn nỉ" má mượn quyển Đại Thừa Chơn Giáo pho to ra một quyển đêm vô "gối đầu" mới được! hi</P>
<P align=left>Chúc...vết thương của Huynh Hoàn Không "kéo da non" lẹ lẹ nhé! hi </P>
<P align=left>cảm ơn huynh Hoàn Không khiến Q nhớ lại những câu này! nếu không chắc quên mất! hai câu này luôn nhắc nhở Q phải cẩn thận trong mọi việc! Chào Huynh nhé! </P>
<P> </P> 
 

việt-sanh

New member
<P> <FONT size=4>Xin Chúc mừng hiền huynh Hoàn Không đã qua cuộc khảo đảo, và xin nguyện cầu Thầy mẹ gia hộ cho hiền huỳnh sớm mau được hồi phục sức khoẻ để được tiếp tục phục vụ đạo pháp và nhân sinh.</FONT></P>
<P><FONT size=4>                                        việt-sanh </FONT></P>
<P><FONT size=4>                                             </FONT></P>
<P><FONT size=4></FONT> </P>
<P><FONT size=4>                                                     </FONT></P>
 

Facebook Comment

Top