Tâm đạo là gì?

dong tam

New member
1. KINH là gì ?
- Đáp: là chuẩn mực phải noi theo.

Vì thế trong đời sống mới có những từ như: "kinh điển, kinh tuyến, v.v..."

Câu kinh Cao Đài của chúng ta là "Đạo gốc bỡi LÒNG...". Thiễn nghĩ, lời kinh đã quá rõ.

Câu kinh đầu tiên mọi tín đồ CD đều biết, đều thuộc, v.v... nhưng đa số chưa ý thức được đây là "chìa khóa vạn năng"

2. Khi nói Tâm Đạo là "lòng nhiệt thành, nhiệt huyết, ..." thì đúng rồi nhưng đó chỉ là bước khởi đầu mà thôi!

Thí dụ: Có một vấn đề đạo sự phức tạp, có nhiều ý kiến, ai cũng thể hiện nhiệt huyết "vì Thầy vì Đạo". Nhưng người trẻ tuổi và người có tính khí kiên cường thì thể hiện quan điểm của mình rất mạnh, 100% không chịu lùi một chút nào nên có thể dẫn đến ngôn từ và hành động quá lố chưa phù hợp với Tứ Đại điều qui (Trên dạy dưới lấy Lễ, dưới giáng trên đừng mất khiêm cung)

Còn Thánh giáo (Thánh Truyền TH) dạy với ý: "Đã nhiệt thành hy sinh vì Đạo nhưng nếu có thể hy sinh ý kiến của mình để giữ được HÒA khí giữa nhau thì sự hy sinh ấy mới trọn vẹn."

Người biết hy sinh đến mức độ ấy, chưa có nhiều trong thực tế, vì chúng ta vẫn chưa thấm bài học YÊU THƯƠNG của Thầy!

Dễ mấy ai, học và hành được đức yêu thương như Ngài Hoàng Ngọc Trác (Thánh tử đạo) theo gương Chúa chịu bị đỗ máu và hy sinh mạng sống của mình cho nhơn sanh!

"Chỉ một chữ Thành cũng được hồi Nguyên" (lời Đức Mẹ) là bước đầu của Tâm Đạo (cũng là yếu tố thứ nhứt của câu kinh Đạo gốc...) và cái rốt ráo của Đạo Tâm đó là TÌNH TẠO HÓA (bài học Yêu Thương): "THƯƠNG YÊU là CHÌA KHÓA MỞ CỬA BẠCH NGỌC KINH, kẻ nào ghét sự thương yêu không thể gần Thầy!"

NỀN TẢNG của giáo lý là bài học YÊU THƯƠNG. Trước mặt tiền mỗi Thánh tịnh phái Tiên Thiên đều có làm tấm bảng ghi bài Yêu Thương của Đức Chí Tôn.
 

truongtam

Administrator
Kính cùng quý huynh tỷ,
Sau sự góp ý của huynh "dong tam" thì đệ thấy mình góp ý ở trên là thiếu, (nói như huynh Long Nguyen là thấy thiếu thiếu cái gì, đó cũng là vướng mắc của nhiều huynh đệ)
Như đệ nói trên:

  • Tâm Đạo đó chính là cái nhiệt huyết, sự chí thành thực hiện việc Đạo, xuất phát từ tấm lòng và không thối chí trước sự trở ngại của không gian thời gian và ngoại cảnh, dù công việc thành công hay thất bại.
  • Cầu việc ắt phải chí thành, mà chí thành phải làm hết sức mình, cho dù hết sức mình mà không thành thì cũng không thối chí lùi bước ...nhất định phải thành mới thôi.
Theo gợi ý của huynh "dong tam" đệ thấy mình mới nói đến sự chí thành mà nói lên tâm đạo(chí thành là lòng có sự thành thật tuyệt đối), mà quên mất đi sự hiệp thành của người tu và một đức tin chánh tín.
Đệ gia nhập vào Đạo cũng như là việc sinh hoạt nơi thánh đường thấy nhiều điều thật không thích chút nào, nhưng mà nêu lên đây thì không tiện cho việc tu học của nhiều quý huynh tỷ mới tìm hiểu đạo.
Đọc lại trong Kinh Thánh, thấy nhiều điều rất đúng mà một người tín đồ Cao Đài cần phải thực hành để rèn lấy Tâm Đạo:

  • "Khi con làm việc từ thiện, đừng thổi kèn trước mặt thiên hạ như phường đạo đức giả thường làm trong hội đường và ngoài phố để được người ta khen ngợi. Thật, ta bảo các con, việc từ thiện đừng cho tay trái biết tay phải làm gì, để việc từ thiện của con được giữ kín, và Cha con là Đấng thấy trong nơi kín đáo ấy, sẽ thưởng cho con" .Trích Ma-thi-ơ-6.
  • "Khi các con cầu nguyện, đừng như bọn đạo đức giả, vì họ thích đứng cầu nguyện trong hội đường hay nơi quảng trường cho người ta thấy. Thật, Ta bảo các con, họ đã nhận đầy đủ phần thưởng của mình rồi. Riêng phần con, khi cầu nguyện, hãy vào phòng riêng đóng cửa lại, cầu nguyện với Cha con, là Đấng ở trong nơi kín đáo và Cha con, là Đấng ở trong nơi kín đáo ấy, sẽ thưởng cho con. Khi cầu nguyện đừng lặp đi lặp lại như người ngoại, vì họ tưởng cầu nhiều sẽ được nhậm, Vậy, đừng bắt chước họ, vì Cha biết các con cần gì trước khi các con cầu xin..."
Amen.
 
Sửa lần cuối:

dong tam

New member
Anh chị em,

Cũng cần suy gẫm lời của đức Lý Giáo Tông nhắc: Đức Chúa có nói "Người đạo Cao Đài tâm thức thì sáng nhưng ý thức còn u tối!"

Vậy thì khi truongtam thấy nơi Thánh thất có những điều không được hài lòng về một vài cá nhân nào đó thì hãy nhớ lại lời của đức Chúa!
Đó là bài test của chúng ta để kiểm tra xem cái Tâm Đạo của mình lớn như lỗ chân trâu hay đã như mặt hồ rồi!

Khi nào Đạo Tâm trong mỗi chúng ta phát triển đến mức Đại Đạo thì sẽ không còn bị giới hạn bởi phái chi, tôn giáo này hay tôn giáo nọ. Khi đó đã đạt tới "Thiên Địa chi tâm" = Tâm Vô Vọng, là sự thanh tịnh tuyệt đối! Chỗ này thì lại đối cực với lòng nhiệt huyết phải không ?
 

truongtam

Administrator
Xin góp thêm cho đề Tâm Đạo:
Kể từ khi mới lọt lòng, con người tỷ tỷ giống nhau, giống nhau không phải hình tướng, mà giống nhau ở cái bổn tánh, gọi là "nhân chi sơ tánh bổn thiện".
Khi lớn lên, tùy vào hoàn cảnh sống mà con người học hỏi và phát triển lương tri, lương năng.
Nếu một người bình thường mà có cái tâm hiểu biết tự nhiên phát khởi: như thấy cha mẹ tự biết hiếu thảo, thấy anh em tự nhiên biết hòa thuận yêu mến, thấy trẻ nhỏ tự nhiên biết yêu thương lo lắng, tánh tự biết phải làm, không cần học hỏi ở ngoài, người đạo đức thấy việc tốt năng tự nhiên làm, việc xấu năng tự nhiên biết chừa bỏ, đó là tự tánh hiểu biết. Nó ẩn tàng không lúc nào có thể kiếm tìm được. Vì vậy, khi hành sự một việc nào đó, nên suy nghĩ. Nếu trái hẳn với lương tâm, thì chẳng nên làm việc ấy. Điều trái ấy mình đã thấy rõ trong trí óc mình thì lo tránh, chớ để nó lầm lạc theo, đừng chịu làm bướng theo nó cho khỏi lạc đường. Người sáng hay kẻ tối do cái sự "nghe lời" lương tâm này. Người có tâm đạo hay không cũng nhờ cái lương tâm lương tri này soi sáng. Vì vậy, mới thấy tâm thức thì sáng (lương tâm thấy có), mà ý thức còn u tối (chưa chịu nghe lời lương tâm). Có thể do chỗ này mình thấy mình có tâm đạo như thế nào rồi đó.

Thí dụ như trong số những đạo hữu về thất lễ bái,
Trước giờ cúng có những người lo chu toàn lễ phẩm, lo từng chút, rót tửu, trà, chưng hoa kỹ lưỡng, lo sắp đặt gối quỳ chu đáo, mặt dù không phải bổn phận của chư nhu đó, đó là tâm đạo khởi, tiền đề cho sự tu cầu. Chẳng như vài đạo hữu khác đứng bàn chuyện loanh quanh, đôi co "miệng lợi răng hàm" mà không thèm lo lễ phẩm hay thanh tịnh tâm ý để vào thời cúng mặc dù là vẫn biết có thể làm được việc đó. Vậy là chưa kỉnh hết lòng.
Trong thời cúng, cũng có nhiều chư đạo hữu đọc kinh chỉ là văn từ, chứ thiệt ra chưa hiểu hết ý nghĩa, nhưng cho dù không hiểu, cái biết chỗ Danh của Phật Tiên Thánh Thần mà không để tâm cúi đầu kính lễ cho dù đọc bài kinh đó cả trăm lần, đó cũng là thể hiện tâm đạo nơi mỗi tín đồ chưa được hoàn thiện, chỉ là giả tạo bề ngoài.
Chớ như quý tỷ Trù Phòng: Trong các ngày đàn lệ vía lễ đến cả thời cúng cũng không lên bửu điện cúng được, vì phải lo Trù Phòng (tức nấu ăn, lo khâu ẩm thực) cho chư vị đạo hữu về thất cúng và nghe thuyết giảng, đó cũng là phần trách nhiệm và thể hiện tâm đạo. Cái công quả này tự nhiên phát khởi đó cũng là lương tâm cho công việc phát khởi.

Tâm đạo này có phải chăng tích lũy lại từ hằng kiếp làm người?
Tâm đạo này làm sao mà phát triển lên tầm cao?
 
Sửa lần cuối:
Hình như cái tâm hành thiện chưa phải là tâm đạo ? Cái tâm đạo là cái tâm cần có để đạt cái đạo mầu nhiệm của đất trời . Muốn đạt được thiên cơ phải : Tại minh , minh đức tân dân , Chỉ ư chí thiện tinh thần phong quang . Mà chí thiện là không thiện không ác chứ đâu phải là thiện tâm . Cái tâm không phân biệt thiện ác mới đúng là từ bi hay là trung dung . Ai ngộ được cái tâm không nầy thì mới biết được đạo là gì .

Cái lục thức sáu căn thường nhầm lẫn là tâm đạo . Nó cũng thiện lương cũng biết ăn năn sám hối nhưng nó không giúp ta đến tây phương được . Trận chiến giữ cái tâm đạo thật và cái tâm đạo giả khó phân thắng bại . Chỉ có ai đã hành được và chứng ngộ đạo mới thấy rõ tâm đạo là gì .
 

mai_hanh

New member
mai_hanh thấy tấc cả các câu trả lời trên đều hay

Nếu những câu trả lời trước nêu ra phần cơ bản và nghĩa rộng của tâm đạo thì những câu trả lời về sau lại đưa ra những ý nghĩa rất cao và sâu của tâm đạo

Xin cảm ơn tấc cả các HTDM đã giúp mai_hanh có sự hiểu biết rõ và đầy đủ hơn về tâm đạo

Trân trọng
Mai Hạnh
 

mimoza

New member
Huynh Đong tam viết: Đức Chúa có nói : "Người Đạo Cao Đài tâm thức thì sáng nhưng ý thức còn u tối". Xin Huynh giải thích thêm.
Còn nhớ có lần đệ đi ngang qua trường Trung học Trần phú (nơi đệ ở) ngoài bờ thành có ghi câu: "sông có thể cạn, núi có thể mòn, song chân lý ấy không bao giờ thay đổi". Câu này làm người đọc chẳng hiểu gì hết.!
(Đệ nghĩ vì thiếu câu chủ ngữ "Nước Việt nam là một, Dân tộc Việt nam là một")
 

truongtam

Administrator
Đệ có hai câu hỏi:
Tâm đạo này có phải chăng tích lũy lại từ hằng kiếp làm người?
Tâm đạo này làm sao mà phát triển lên tầm cao?
 

1234

Active member
Có đôi lúc nào đó chúng ta thưởng lãm những tác phẩm nghệ thuật,phim ảnh,truyện,kịch ....bất giác

có những đoạn chúng ta như mừng,như vui như cay,như ,,,đắng cho từng giai đoạn , từng tiến trình

thăng hoa của cốt truyện theo từng nhân vật.có lẽ khi ấy chúng ta đang "vô tư",tâm chúng ta đang

"nhận xét" và "phán quyết" rất công tâm.không chút vị kỷ ! ( vì chúng ta hoàn toàn không thuộc về

nhân vật mà nhân vật cũng không là của riêng chúng ta ! ) .Ấy vậy mà trong chốn , Phim ảnh,kịch

nghệ của "Trường đời" có đôi lúc,có đôi lúc ...chúng ta như bị ngộp,bị bủa vây quanh ta bao đều ,,,

quyền lợi của cá nhân,quyền lợi ,danh dự của đoàn thể,quyền lợi danh dự của gia đình,của

chồng,vợ,con cái,của họ hàng ... có đôi lúc ! (nếu không muốn nói là thường xuyên ) chúng ta như

đang chơi vơi tựa như lúc bơi lúc lặn giữa biển "Trường Đời" đầy Ố KỶ đua tranh ! Có đôi lúc

chúng ta không còn "vô tư" như khi chúng ta đang thưởng lãm tác phẩm kịch nghệ hay phim ảnh với

tâm "vô tư" ( khi ấy tâm đạo của chúng ta là vị "thẩm phán" vô tư.vô kỷ,vô công ... ) Còn trong

chốn chợ đời có đôi lúc chúng ta "hăng say" đua tranh cũng bởi không ngoài 3 chữ DANH-LỢI-

TÌNH mà có đôi lúc tâm đạo chúng ta thừa lúc chúng ta "hăng say" ấy ! có đôi lần chúng "lẻn" đi

chơi và chắc cũng có đôi lần...đi lạc !

Có đôi lúc chúng ta biết ,,,cười tội nghiệp cho nhân vật,buồn cho nhân vật trên phim ảnh ! ấy vậy mà

đôi lúc "vai diển" ấy đã như "vô tình" khoác lên vai chúng ta trong đời ( dưới 1 hình thức khác ! )

rồi cũng bỡi "Tâm đạo" chúng ta "Nó" lẻn đi chơi nên có đôi lúc làm chúng ta lúng túng và còn ,,,

hậu đậu hay lố bịch hơn,tệ hơn vai diển hậu đậu mà diển viên đã được "phân vai" trên phim ảnh

chăng ! ?

( Mà chắc cũng bỡi lẽ ...vậy ! mà trong đời vẫn còn câu : Nhất tu THỊ -Nhị tu SƠN - Thứ ba ..tu

Chùa ! và chắc có lẽ câu đó vẫn còn mãi đúng ! ? ? ) Có người lúc còn tu trên non.Khi sư phụ cho

xuống núi rồi thì đứng không còn vững nữa trong chốn bụi hồng trần ! Ấy vậy Tâm đạo là cái mà

chúng ta muốn cảm nhận hay đánh được giá trị nó ! không ngoài chuyện chúng ta tự dấn thân và

triêm trải trong chốn chợ đời ! (như vàng thử lửa!) Rồi chúng ta mới sẽ thật tinh tế cảm nhận được :

"Nó" Tâm đạo trong mỗi chúng ta,trong mỗi "con người" nói chung, như ,,,thế nào ! "Nó" cũng rất

hay chạy "lẻn" đi chơi và cũng hay dể đi lạc và "biến tướng" ! Đạo đệ chỉ có vài cảm nhận rất riêng

tham gia cùng chủ đề ! Mong không làm H.T.Đ.M buồn lòng trái ý ! Mong nhận thêm những ý hay

trên diễn đàn của chư H,T,Đ.M tham gia cùng chủ đề !
 

dong tam

New member
"Người đạo Cao Đài tâm thức thì sáng nhưng ý thức còn u tối."

Lấy thí dụ mà truongtam đã nêu lên và khen ngợi tâm đạo của quý đạo tỷ chí thành lo việc bếp núc nhưng sau buổi đại lễ có ai hỏi "Hôm nay về thất, có học hỏi được gì hay không ?" thì Đức Mẹ trả lời thay "Bận lo dưới bếp để quý huynh tỷ no lòng nên ngay cả khi Mẹ giáng đàn dạy dỗ mà vì mệt quá nên nằm lăn lóc ngoài sân, hay dưới tán cây ngủ khò không biết Mẹ dạy cái gì !"

Chỗ này cho thấy tùy theo ý thức của Ban Cai Quản ở mức độ nào thì có những cách giải quyết khác nhau: - có nơi xem việc đó là bình thừong - nhưng có nơi BCQ bắt loa xuống bếp đề quý tỷ vừa làm vừa nghe - tất nhiên có nơi sắp xếp tập trung trong 45ph để tất cả đều đựoc học hỏi

Nhìn vào các Hội Thánh ngày nay cũng thế! Còn quá ít nơi có kế hoạch cụ thể quan tâm đến việc nâng cao việc hiểu đạo cho tín đồ nhưng ngược lại những hình thức phô trương Lễ Hội lại được tập trung thực hiện !

Thí dụ: Có nơi, một đạo huynh trong BCQ nói rằng: "Không được nấu mì vì như thế việc đạo sẽ cứ loằn ngoằn rối rấm như mấy cọng mì !"
 
Kính thưa quý huynh tỷ ;

Ở HTTG có đoạn Thánh ngôn :

Thầy mở đạo mượn tay khờ khạo ,
Mượn người lành đưa đạo vào tâm .
Các con tài trí chớ lầm,
Có duyên có phúc mới cầm pháp môn .

Có nhiều người có học , trí thức cao , cho rằng mình hiểu biết , thấy quý bậc chức sắc Cao Đài trí thức kém , cho là không thông đạo thì làm sao dạy đạo . Nhưng đâu phải như vậy !. Đạo của Thầy cần cái tâm thức sáng chứ không cần cái ý thức sáng . Cái ý thức sáng cũng có lợi nhưng tâm thức mà tối thì không cần thiết cho đạo rồi .

Tích xưa có chuyện Thạch Sanh Lý Thông , Thạch Sanh thì tâm thức sáng nhưng ý thức thì mù mờ ngược lại Lý Thông qúa lanh lợi nhưng tâm thức thì tối tăm . Rốt cuộc thì ai đúng ai sai chúng ta đều biết .

, "Người đạo Cao Đài tâm thức thì sáng nhưng ý thức còn u tối."

Đó là câu khen tặng người tín đồ Cao Đài phải không quý huynh tỷ .?

kính .
 

1234

Active member
Huynh Thích Học Đạo :

"Người đạo Cao Đài tâm thức thì sáng nhưng ý thức còn u tối."

Đó là câu khen tặng người tín đồ Cao Đài phải không quý huynh tỷ .?

Đệ muốn tham gia diển trình tí chút cảm nhận riêng theo muội ý của đệ nhân qua những dòng trên của Hiền huynh 1 tí nhé !

Nếu,,,,nếu đó là 1 câu khen tặng thì sao ? và giả lỡ như đó chẳng phải là lời khen tặng mà lại là 1 câu hàm chứa sự cảnh tỉnh ,nhắc nhở,tựa như trên bao bì các loại thực phẫm hay thuốc men ( cho dù là thực phẫm tốt hay thuốc bổ ! ...) đều có ghi 1 hàng chữ nhỏ khuyến cáo : ĐỌC KỸ HƯỚNG DẪN TRƯỚC KHI DÙNG ... ( theo đệ câu trên hàm chứa sự nhắc nhở ,,,! chứ chẳng là khen tặng hay là biếm nhẻ gì cả ! ) Với chủ đề Tâm đạo thiển nghĩ chúng ta cần "lột" trần trụi cái tâm thức trồi,sụt,dở -hay.khen-chê !... chúng ta cần có sự tịnh lặng để tâm thức "nghèo" bớt ! nghèo bớt đi những thứ phục trang bên ngoài : khen-chê, hay-dở ..... để chúng ta có được sự "trần trụi" của tâm đạo.và càng gần "nó" hơn ! dễ mục thị "nó" hơn chăng ? Cho dù là khen hoặc chê ! chúng ta như mãi chạy theo những model phục trang ? Cho dù là vải bô,hay vải gấm hay lớp vải gì đi chăng nữa ! chúng ta như vô tình càng bị tâm thức "xúi gục" khoác lên người "nó" và thế là chúng ta càng vô tình đậy che và càng làm luẩn khuất đi cái Tâm đạo "trần trụi" mà chúng ta đã mãi mong tìm !

Thôi thì đệ xin có vài dòng :

Đời nay tu khó - khó tu
Vì đời đã tạo lắm dều đua tranh
Đạo thì vẫn tánh thường tồn
Nhưng đời thì tánh chuyển lưu vô thường

Đạo tâm ráng giữ trong lòng
Đừng ham thi thố ngoài đời con ôi !
Tòng lâm có mấy Đại lâm ?
Đại lâm có được bao cây tuổi ngàn ?

Bách Tòng quân tử chịu đời
Chịu mưa , chịu nắng , chịu đời dèm pha
Lời qua tiếng lại ngoài tai
Con đừng để dạ - ghi lời vào tâm

Trong tâm chẳng có.. vật gì !
Tâm con trong trắng chớ làm bợn nhơ
Bỡi tu đâu có ..dễ tu
Tu tâm- tu tánh đừng tu vẻ ngoài

Chê khùng - khen tỉnh , mặc người
Không lo - không bận tiếng người : Cười - Khen
Nhẫn tâm kiên cố Bồ Đề
Tâm không bận rộn những lời ngoài tai

Đừng đem trần cảnh : Chấp tâm
Đem tâm đối cảnh dễ lầm đường đi
Tịnh tâm,niệm định tại tâm
Đừng cho niệm định rạt rào : Nghĩ suy !

Bồ đề vốn gốc tại : Không
Bồ đề chẳng có thức tâm : rộn ràng
Bồ đề chứng tại : Chơn Không
Bồ đề chẳng có bên ngoài để .... xem !

Bỡi còn mê ...chứng Bồ đề
Nên còn ...sở chứng,sở cầu muôn niên
Chúng sanh còn tối lắm thay !
Nhân duyên chưa đủ khó đạt đạo chơn
..............
........................

Đệ chỉ là có vài dòng muội ý tham gia chủ đề cùng chư huynh,và có chút cảm nhận riêng, Mong rằng sẽ có nhiều ý hay của chư H.T.Đ.M tham gia đóng góp cùng chủ đề .Chúc chư H.T.Đ.M 1 ngày Sunday thật vui và an lành !
 

Hao Quang

New member
Q nghĩ rằng nếu định nghĩa chữ Tâm Đạo là gì? Có câu thánh giáo nào (hình như HuấnNữ Từ âm thì phải)từng nói rằng: "Đạo đâu ? đạo ở nơi tâm! Thì đâu có phải kiếm tầm đâu xa…, có nhà mà chẳng tưởng nhà, còn thương sanh chúng chẳng mà thương ai! ?"

Tâm chính là Đạo mà Đạo cũng tại tâm phải không nhỉ! Nói tâm đạo nó bao gồm tất cả những gì tốt đẹp nhất là hướng đến chí chân- chí thiện – chí mỹ!?Nếu thế Q nghĩ rằng chỉ 1 câu kinh trong bài niệm hương cũng đủ nói lên điều đó: “Đạo gốc bởi lòng thành – tín – hiệp!”
Mà đạo chính là Tâm mà muốn tâm đạo phát khởi thì phải có lòng thành – tín – hiệp

Lòng thành tất cả muôn việc chi mình làm mình phụng sự = tất cả tấm lòng của mình dù ở đời hay đạo cũng vậy, không suy tính so đo thiệt hơn, không dụng ý riêng nhằm mưu cầu tư lợi cho riêng mình! như ngày lễ tết các bạn đoàn sinh tổ chức hái lộc tức là mối lá lộc là 4 câu thi tổng hợp những lời dạy đạo của ơn trên treo trên cay mai trong thánh thất và tín đồ đến hái! Vậy mục đích của việc làm này nhằm giúp cho tín đồ tiếp cận lời dạy của ơn trên để học hỏi về đạo, nghe những lời khuyên của của đấng mà nâng cao đức tin để chí thú tu hành chớ không phải chờ mỗi khi tín đồ đến hái thì bỏ tiền vào cái hộp rồi mới hái! Nếu có si nghĩ đó thì tâm chúng ta chưa thành vẫn biết đó cũng là công quả, có vốn để trang trải trong sinh hoạt

và muốn mọi người tin mình lòng THÀNH thôi chưa đủ phải có chữ TÍN, xưa Khổng tử bị vây giữa nước Trần và Nước Thái lương thực cạn kiệt có đệ tử tên là Nhan Hồi một hôm Nhan Hồi Nấu cơm …dỡ nắp cơm ra cho nồi cơm đỡ nóng nhưng không ngờ bụi rơi vào nồi cơm Nhan Hồi liền hớt chổ cơm dơ đó bỏ vào miệng cùng lúc Tử cống đi ngan qua phát hiện và Tử Cống gặp Khổng Tử hỏi:

“Người quân tử lúc khó khăn có thay đổi khí tiết không?”

Khổng Tử trả lời: “Thay đổi khí tiết còn gọi gì là quân tử nữa?”

Tử Cống liền nói: “Nhan Hồi từ trước đến nay chẳng phải vẫn nổi tiếng là người đức hạnh? Thế nhưng con vừa nhìn thấy Nhan Hồi bốc trộm cơm đưa vào mồm!”

Khổng tử không tin nhưng cũng nghĩ Tử Cống không dám nói dối liền triệu Nhan Hồi đến nói:” “Đêm qua thầy ngủ mơ thấy tiền nhân hiện về muốn giúp thầy trò ta nhanh thoát hiểm. Bây giờ con nấu cơm được rồi hãy để chúng ta khấn tổ tiên trước đã, sau rồi ăn!

thì Nhan Hồi mới thưa:”Cơm tuy đã nấu xong rồi nhưng vừa rồi bị bụi bẩn trên tường rơi vào, con bốc định ném đi nhưng thấy tiếc nên đã ăn rồi. Như vậy mà tế thì không được tinh khiết!”

lúc này Khổng tử mới nói với Đám đệ tử của mình: “Bản thân ta đáng ra không nên bán tín bán nghi gọi Nhan Hồi đến để hỏi như vậy mới phải! Người ta muốn có được niềm tin chắc chắn vào người khác thì trước hết phải tin vào bản thân mình, tin vào niềm tin của mình đối với người khác!” <?xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:eek:ffice:eek:ffice" /><o:p></o:p>
<o:p></o:p>
và có lẽ để cho Tâm đạo mỗi người hoàn thiện thì chữ Hiệp luôn luôn song hành vì có lòng thành, có chữ tín mà không hòa hiệp với con cái đức chí tôn thì chưa thể gọi là tín đồ ngoan Đạo,cao hơn chút thì chưa thể gọi là một trang hướng đạo cốt cán trong nền Đại Đạo Kỳ Ba! Cũng hơn một lần Q có viết về lời dạy này của đức Hộ Pháp Phạm Công Tắc từng Dạy các tín đồ Cao Đài về chữ Hòa Hiệp: có HÒA tất có Hiệp, có HIỆP tất có ĐỊNH mà có ĐỊNH tất có AN – còn không HÒA thì sẽ NGHỊCH mà NGHỊCH tất sẽ LY , LY tất có ĐỘNG mà có Động tất có LOẠN” và mỗi chúng ta chắc chắn không muốn điều này xảy ra! Phải không nhỉ! thiết nghĩ những ý trên phản ánh phần nào về chữ Tâm Đạo vậy! Q nghĩ rằng phần lớn nó nằm trong câu đầu của bài niệm hương mỗi khi HTĐM cúng tứ thời!
<o:p></o:p>
với bản thân Q thì thực hành chữ Tâm đạo sao cho hoàn thiện thì cò nhiều khó khăn chữ Thành nhiều việc mình làm trong thánh thất thì lúc được lúc không, lúc làm thì cũng nghĩ “vu vơ - vớ vẩn - vằn vệnh - vất vưởng văn vào vách” còn chữ Tín thì nói thiệt nhiều lúc mời các bạn Đạo đi uống cà phê hay ăn lẩu chay dù nói trong điện thoại khẳng định chắc cú “ chủ nhật nhớ đi hỉ! nhớ đó! không được quên” nhưng đến ngày hẹn thì người đầu tiên thất hứa và “quên” đầu tiên chính là mình! thế mới đau! Nhiều lúc cũng “lo lo” không biết tuần sau mình rủ các bạn đó có đi hay không?? Hhay viện cớ bận này bận nọ??hihi Q cũng hi vọng “trúng chút an ủi” là đối với các bạn Đạo ace mình gặp chưa ..đánh lộn với bạn nào, chắc cũng nghĩ” dù có đánh chắc cũng không thắng nỗi!” đôi lúc cũng có nóng chút chút! ….vẫ vẫn luôn si nghĩ trong đầu là phải Hòa trước đã chuyện chi tới sẽ tới!

có người nói Q nói thì hay lắm chớ làm thì không biết có bao nhiêu không? Đúng là đến giờ phút này Q chưa làm gì có thể gọi là….nhưng dù sao sống đời có rất nhiều thứ cám dỗ nhưng cũng cố gắng sửa đổi hằng ngày thôi! Được bao nhiêu thì được chớ nói ..dứt hẳng thì nói thiệt rất khó! hic <o:p></o:p>
vài lời tham gia cùng chủ đề hihi!<o:p></o:p>
Chúc HTĐM vui vẻ!<o:p></o:p>
 

mai_hanh

New member
Tổng hợp tấc câu trả lời trên mai_hanh xin đưa ra một nhận xét

Có 3 yếu tố cơ bản có thể gọi là điều kiện cần (nhưng chưa chắc đủ) để có một tâm đạo, đó là:

1. Một lòng chí kỉnh chí thành
2. Một đức tin tuyệt đối
3. Lòng nhân đạo, bình đẳng, từ bi và bát ái


Nhận xét nêu trên của mai_hanh có đúng không?
Rất mong sự chỉ giáo của tấc cả các chư H.T Đ.M

Kính
 
Kính thưa quý huynh tỷ ;

Một người theo chủ nghĩa tôn thờ khoa học vật chất , không tin vào thần linh họ cũng có đủ 3 yếu tố như trên : Họ cũng chí kỉnh chí thành , tin tuyệt đối vào khoa học , cũng có lòng nhân đạo bình đẳng , từ bi , bác ái . . . không biết đây có phải là tâm đạo ?

Nói gần hơn với thần linh , các người theo đạo mà chúng ta gọi nhất kỳ và nhị kỳ phổ độ họ cũng đầy đủ 3 yếu tố nầy , ( còn nhiều hơn gấp mấy lần chúng ta nữa ) . Nhưng rồi cũng bị Thầy cho là : cách thức luyện đạo vẫn còn nhưng vì tản thần nên không thành đạo được . Chúng ta biết thần chính là cái tâm . Vậy vì không có cái tâm đạo mà pháp trở nên vô dụng . Như thế Tâm Đạo là gì ? Có lẽ không phải như vậy ! ! ?

Kính
 

dong tam

New member
Theo giáo lý Cao Đài, Tâm Đạo tập trung ở câu kinh "Đạo gốc bỡi Lòng thành, tín, hiệp". Tam giáo đều lấy TÂM LÀM GỐC (Phật thì Minh Tâm kiến Tánh, Lão thì Tu Tâm Luyện Tánh còn Nho thì Tồn Tâm Dưỡng Tánh). Nhưng đây chỉ là bước một cho đại đa số

Bước hai, với một số người hữu duyên thì Thánh giáo dạy: "Lấy KHÍ làm điểm tựa". Vì thế tín hữu CD khi bái lạy Thầy xong, cuối cùng đều "quay lại" để xá "chữ Khí" và chỉ xá một xá! Một ẩn dụ cao thâm!

Thực tế cho thấy có rất ít tín hữu CD có ý thức được chỗ này! (Tâm thức sáng nhưng ý thức còn u tối)

Xin lưu ý, đây là lời Thánh giáo của Đức Lý Giáo Tông nhắc lại lời Đức Chúa. Tin hay không tùy căn trí nhưng cần dè dặt cẩn ngôn khi bình lời Thánh giáo !
 

mimoza

New member
Kính quý HTĐM,
Đệ theo dỏi bài Tâm Đạo để học hỏi các ý từ quý Huynh muội. Mỗi người một ý rất hay và từ đó đệ có thêm ít nhiều hiểu biết về chữ Tâm.
Riêng về câu Thánh giáo "Người Đạo Cao Đài tâm thức thì sáng nhưng ý thức còn u tối" thì đệ không hiều và cứ thắc mắc mãi !!!
Chắc chỉ vì đệ chưa đọc bài Thánh giáo này?
(Câu này không biết nói về con người của Đạo Cao Đài hay là con đường hành Đạo của người Cao Đài ?).
Mong quý Huynh Tỷ giải thích thêm.
Nếu được thì xin dong tam hãy đăng giúp một đoạn của bài Thánh giáo để đệ có điều kiện tham khảo.
Xin thành thật cảm ơn quý HTĐM và dong tam trước.
 

dong tam

New member
Thánh thất Nam Thành
Ngọ Thời, 01.01.Kỷ Dậu (thứ Hai 17.02.69)

GIÁO TÔNG ĐẠI ĐẠO THÁI BẠCH KIM TINH (...)

Các Tôn Giáo hiện có chỉ là các cấu tử chớ chưa phải là "Đạo", là "Tôn Giáo Cứu Thế". Vì lẽ đó Đại Từ Phụ mới ban quyền pháp. Quyền pháp là "Thầy", là "Đạo", là động năng thúc đẩy tạo thành Thánh Đức sau Hội Long Hoa.

Bần Đạo đã nói: Quyền pháp là Thầy, là Đạo. Nhắc lại - Đạo chớ không là Tôn Giáo.

Trong sở vật thực tại của tôn giáo trên thế giới, tất cả tôn giáo từ xưa nay đang biến dưỡng tranh chấp để tiến hóa. Sự tiến hóa không là hỗn tạp mà tự sự mâu thuẫn.

Đại Từ Phụ dựng Cao Đài nơi vùng Đông Nam Á này để làm quyền pháp. Chính sứ mạng quyền pháp này thúc đẩy mọi sở vật thực tại tôn giáo kết thành thực thể "Đạo Cứu Thế" trong Tam Kỳ Phổ Độ, cũng như cái ngòi gà trong quả trứng vậy.

(Hoàng Mai xuất khẩu)

Nhìn lại điểm quyền pháp mà Thượng Đế đã đặt để cho dân tộc này chưa làm tròn sứ mạng của quyền pháp vì tôn giáo hiện hữu còn tranh chấp là chưa tạo được một thực thể Đạo thuần chánh để cứu thế.

Không phải Thượng Đế cấy lúa trên tảng đá hay trao quyển binh thư cho người mù chữ. Ngoài ân ban, Đức Thượng Đế còn nhận thấy dân tộc này có thể thực hành sứ mạng "Hảo Nam Bang, Hảo Nam Bang, Tiểu quốc tảo khai hội Niết Bàn".

Bần Đạo nói để chư hiền đệ muội không lấy làm buồn mà để nhận một thực tế. Dân tộc này Đại Từ Phụ đã chọn như Gia Tô Giáo Chủ đã nói trong lễ Giáng Sinh: "Chỉ có tâm thức thì sáng mà ý thức còn u tối". Chính vì vậy mà quyền pháp này chưa lập được.

Ngòi gà ở trong quả trứng không là tròng trắng hay tròng đỏ. Quyền pháp mà Thầy đã ban không là tôn giáo này hay tôn giáo khác.

Thử đứng trên nhịp cầu nhìn dòng nước chảy, giờ này và giờ sau, cũng thành cầu đó, cũng dòng sông đó, cũng cảnh vật đó, chư hiền đệ hiền muội, nó đã đổi khác rộng lớn vơi đầy. Những cái qua tất phải trôi qua, những cái xưa cũ đều là xưa cũ. Tiến hóa không là tổ hợp mà là khai sanh.

Sứ mạng của dân tộc này to tát như thế, quyền pháp quan trọng như thế, không phải làm không được. Chư đệ muội hãy chờ đợi, việc sẽ đến và đang đến. Từ ngàn xưa, trên lịch sử đã từng được nghe và thấy rõ. Việt Nam - một dân tộc mà tất cả thế giới đều nhìn vào, không phải nhìn vào vì nó có sự đe dọa tàn phá cả thế giới, mà nhìn vào chính nó là một động năng cứu rỗi xây dựng mới trên toàn thể nhân sinh.

Muốn được vậy, chư đệ muội phải làm sao, làm thế nào để phát huy quyền pháp được đặt để. Từ xưa các tôn giáo được tạo lên để giải quyết tâm linh, nhưng Tam Kỳ Phổ Độ Thầy phải trao cho chư hiền, cho dân tộc này một quyền pháp đạo để lập thành quyền pháp đạo thực thể thuần chánh để cứu thế
.

Tôn giáo là chiếc xe hỏa, mà người hành đạo phải biết rằng mình là hành khách. Nếu chư hiền cho rằng mình là xe hỏa thì đầu thời gian cho đến cuối thời gian cũng chỉ đi lại trên con đường thiết lộ.

Quyền pháp đạo thực thể cứu thế phải có trách nhiệm trên toàn thể nhơn loại. Không phải chỉ giải quyết vấn đề tâm linh, chính là giải quyết toàn diện cá thể con người. (...)
 

mimoza

New member
Thành thật cám ơn dong tam.
Trở lại chữ Tâm.
Con người ai cũng có cái Tâm. Nó thể hiện tùy bản ngã, vì vậy người ta gọi : từ tâm, thiện tâm hoặc dã tâm,ác tâm.
Tâm hướng người hành thiện được ví như cây cỏ mùa Xuân: không thấy lớn mà ngày càng tăng trưởng.
Tâm hướng người hành ác được ví như hòn đá mài dao: không thấy hao mà ngày càng mòn mãi.
Thầy giải: con mắt làm chủ cái Tâm. (Nhãn thị chủ tâm).
Thành ngữ có câu: Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng.
Thầy dạy thêm: Lễ bái thường hành Tâm Đạo khởi.
Thiển ý của đệ: Tâm hằng vọng về hai Đấng, lấy Giáo lý làm kim chỉ nam, lòng thực thi nhơn nghĩa, lánh dữ làm lành, là Tâm Đạo vậy. (không biết có đúng không)
 

hienhuu

New member
Kính Chào Chư HTĐM ! Lâu rồi không có đăng nhập, nay hienhuu đăng thử thì được.
Những kiến thức sao bây giờ mau quên quá. Không biết nói gì hơn khi thấy nói về Tâm Đạo.
Nếu nói: Có Lễ thường hành Tâm-Đạo khởi. thì không thể nói bằng lời mà gọi đó là Tâm-Đạo, mà nó do cảm nhận của mọi người mà ra.
Cũng như là: Nhãn thị Chủ Tâm. Thì đó là Mắt cảm nhận thấy được Tâm là chủ chính là Thầy đó vậy. Nên Thầy nói: Thầy là Các con thì đầy đủ lắm rồi ! Kính./.
 

Facebook Comment

Top