Ngọc Minh Đài, ngày 04-3-ĐĐ.38 (Quí Mão)
(28-3-1963)
THI
THÀNH thị thôn quê đượm vẻ buồn,
HOÀNG đồ chinh chiến diễn bày luôn;
BỔN nguyên cũng bởi vì tham vọng,
CẢNH vật vơi đầy lệ nhỏ tuôn.
Bổn Thánh chào chư Thiên mạng. Khá thành tâm nghinh tiếp Lý Giáo Tông. Bổn Thánh xin kiếu.
TIẾP ĐIỂN:
THI
LÝ đào mấy độ rẽ Đông Tây,
THÁI quá nên ra đến nỗi nầy;
BẠCH ngọc đôi phen tâu Thượng Phụ,
Giáng trần sửa trị lại trần ai.
Chư Hiền Đệ!
Bạch Ngọc Kinh tiếp sớ các Hiền Đệ. Bần Đạo thừa lệnh CHÍ TÔN đến trước để giải bày đôi thắc mắc về cơ Đạo Trung Hưng.
Vậy Bần Đạo miễn lễ, chư Hiền an tọa.
Chư Hiền đệ ôi! Ta rất buồn, chẳng lẽ ngồi xem cơ Đạo mãi trong thăng trầm tan tác thì sứ mạng độ tận tàn linh ngày nào mới thành tựu.
Thảm thay! Từ ngày khai đạo đến nay, mỗi lần Chánh Pháp xương minh, mỗi lần thành lập một Hội Thánh là mỗi lần ma quỉ thừa dịp hoành hành, xui nên nghịch lẫn nhau, chia rẽ nhau, để làm cho cơ Đạo thất điên bát đảo. Thử kiểm điểm lại, từ ngày ở Chùa Gò Kén đến lập Hội Thánh Tây Ninh, các Hướng Đạo tách nhau ra đi, đến lập Hội Thánh Minh Chơn Lý (Mỹ Tho) lại gặp cái loạn Thiên sư Phùng canh cải Luật Pháp, bỏ Thánh Nhãn, thờ trái tim, rồi đến các Chi, Phái Tiên Thiên, Chỉnh Đạo, Minh Chơn Đạo.v.v... cho đến phái ẩn tu Chiếu Minh đều phải trải qua bao cơn khảo đảo, hoặc bằng cách nầy, hoặc bằng cách khác mà kết cuộc chỉ đưa cơ Đạo đến một tình trạng suy đồi, một mối chia rẽ trầm trọng.
Ngày nay cơ Đạo Trung Hưng lại cũng bắt đầu bước vào con đường suy đồi ấy. Tại miền Nam lại còn bày thêm lắm trò quái dị, bất chấp Luật Pháp, bất chấp kinh điển, mạnh ai nấy sửa đổi, mạnh ai nấy vẽ vời, Chức sắc Thiên Phong rẻ hơn hàng ế chợ, càng làm, càng nói, càng xa Đạo Pháp chơn truyền, thật là đại loạn.
THI
Đời loạn toan đem Đạo cứu đời,
Ngờ đâu Đạo cũng thế thì thôi;
Nên hư bởi tại con người cả,
Nhưng chẳng sao qua được lẽ Trời.
Chư Hiền đệ ôi! Nội tình cơ Đạo hiện nay, chính đức CHÍ TÔN đã căn dặn từ lúc mới khai Đạo. THẦY đã nói: Quỉ vương nó cũng dám lợi dụng THẦY, mượn danh Phật, Tiên, Thánh, Thần để dìu dắt nhơn sanh lạc theo tà đạo. Vì vậy, cơ bút là một vấn đề tối ư hệ trọng và sứ mạng người Hướng Đạo càng hệ trọng hơn không kém, phải sáng suốt, phải có một bản lãnh siêu phàm, một đức độ quảng đại, một tinh thần dõng mãnh hy sinh, phải hiểu thông lẽ Đạo tình Đời, mới mong làm tròn nghĩa vụ Thiên Nhơn hiệp nhứt, giúp Trời mở Đạo, thay Trời dìu dắt nhơn sanh.
THI
Hướng Đạo đâu nào Hướng Đạo đâu?
Phải thông lẽ nhiệm, thấu cơ mầu;
Phải mau quét sạch bao tà vọng,
Để kịp công truyền Ngũ Đại Châu.
Chư Hiền Đệ! Để cứu vãng một phần tệ đoan của cơ chia rẽ năm Giáp Tuất (1934), Thánh ý truyền đạo Trung châu, mượn miếng đất Phật, Lão, Khổng thạnh hành để Trung Hưng Chánh Pháp. Vừa để chuẩn bị truyền bá Đạo Trời lần lên phương Bắc. Nên cơ Đạo Trung Hưng mở ra một đường lối rộng rãi, qui tụ một số thành phần Tiên Thiên, Liên Hòa, Hậu Giang, và Minh Sư... nêu cao tinh thần dung hòa chi, phái, ý chí thống nhất Giáo hội, kêu gọi chấm dứt mọi canh cải, trở về vói Chơn truyền Đạo Pháp lúc ban sơ (Tân Luật, Pháp Chánh Truyền, Thánh Ngôn Hiệp Tuyển, Lễ nghi niêm thức nay là Kinh Tận Độ) chỉ có một con đường Đại Đạo ấy, các Chi, Phái dừng chân đứng lại mới mong có ngày gặp gỡ nhau trong đại gia đình Đại Đạo, ngoài ra mọi thay đổi, mọi sáng tác địa phương, bởi tư ý vọng niệm chưa hẳn có giá trị trước Đại Hội Vạn Linh trước Giáo hội công đồng duy nhất tương lai.
Đuổi theo mục tiêu ấy, các Hướng Đạo Trung Việt đã trọn đời hy sinh mấy ngàn tín đồ Trung Việt đã tử Đạo để viết nên trang Sử Đạo hùng hồn đầy cảm khái.
Ngày nay Trung Hưng Bửu Tòa đã vươn mình đứng lên giữa Trung tâm nước Việt một ngôi Thánh đường một ý nghĩa đặc biệt, Thánh ý định xây dựng từ năm Mậu Dần (1938). Nhưng vì nhân sự phải trễ nải lại đúng 18 năm, đến năm Bính Thân 1956 mới thành tựu. Và Hội Thánh Truyền Giáo cùng hình hiện ra để đảm đương sứ mạng trọng đại của cơ Đạo Bắc, Trung. Cho hay, nơi nào sứ mệnh càng trọng đại thì khảo đảo càng nặng nề. Thánh đức chuyển về hướng nào thì quỉ ma cũng hướng về hướng ấy mà quấy phá. Bởi vậy, xe Đạo Trung Hưng hiện đương gặp phải một khúc đường quanh gồ ghề đầy cát bụi, thật là đáng buồn mà cũng lẽ đương nhiên.
Chư Hiền đệ! Hội Thánh đã thành lập, Luật Pháp đã minh định, Kinh, Luật Pháp do CHÍ TÔN và chư Phật, Tiên, Thánh lập ra là THIÊN; đem áp dụng cho đúng chỗ, đúng lúc, để dìu dắt nhơn sanh là NHƠN. Thiên, Nhơn hiệp nhứt là vậy. Chư Hiền đệ cứ thể thi hành, không điều gì do dự, việc chia rẽ nội bộ cầu xin THẦY định liệu.
Điều khẩn thiết hiện thời, từ nay đến rằm tháng bảy là thời gian chỉnh đốn Quyền Pháp, kiểm điểm lại hàng ngũ Chức sắc Thiên ân, kiểm điểm lại các tổ chức các ngành từ Hội Thánh đến Xã Đạo, đôn đốc các Chức sắc, Chức việc mãnh dõng tinh tấn thực hành pháp Luyện Châu để thân tâm thanh tịnh, các Đạo hữu gìn giữ trai giới, những ngày rằm, ngày mồng một, đặt ra những ngày cầu nguyện cho cơ Đạo vượt qua mọi khảo đảo, kêu gọi một số Chức việc phát nguyện hành đạo mỗi đợt ba năm để kiện toàn các cơ quan còn non yếu, chỉnh đốn các Tu xá đã có, lập lại nội qui chung cho các Tu xá, minh định cho rõ ràng các việc đến tháng bảy sẽ chỉ thêm.
Hôm nay Bần Đạo khuyên chung chư Hiền đệ, kẻ ở Hội Thánh cũng như người ra đi, các Hiền đệ là những người hy sinh đời mình phụng sự cho đại nghĩa, vượt qua bao nghịch cảnh, các Hiền đệ đã thắng được ngoại ma, ngày nay không lý nào các Hiền đệ lại để cho nội ma chinh phục, các Hiền đệ hãy nhìn tưởng lại tiền đồ nền Đại Đạo, sự nghiệp cứu độ tàn linh của THẦY, hầu dẹp bỏ cái ta đi, đừng quan trọng cái ta nữa, phải nghĩ rằng có ta hay không ta, lẽ đời: Cùng, thông, bỉ, thái, vẫn cứ diễn hành, cây trên rừng cứ mọc, cỏ ngoài nội cứ xanh, nước trường giang cứ chảy, hãy diệt bỏ cái ta đi.
THI
Nên cũng ta, mà hỏng cũng ta,
Chính ta là Phật, cũng là Ma;
Thử đem vứt cái ta đi quách,
Thế sự lo chi chẳng thuận hòa.
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Chư Hiền thành tâm tiếp Giá, Đức Từ Phụ, Bần Đạo lui.
TIẾP ĐIỂN:
THI
NGỌC bệ đòi phen nhỏ lệ sầu,
HOÀNG cung Thầy ngự suốt đêm thâu;
THƯỢNG lưu trách trẻ chưa hòa hiệp,
ĐẾ Đạo làm sao khắp ngũ châu?
THẦY các con, THẦY miễn lễ các con.
Các con ôi! THẦY đau đớn, mỗi lần trong hàng các con nghịch lẫn nhau, chia rẽ nhau, THẦY trách các con tuổi Đạo đã cao, kinh nghiệm đã dày, kiến thức đã rộng, sao các con không nhìn thấy, cơ đời đương tao loạn, bước Đạo đương gồ ghề quanh co, các con và cả trong nội bộ các con đang đứng trước một cảnh trạng bạn ít nghịch nhiều, lẽ đáng các con phải sớm biết quây- quần nhau lại để chăn giữ đàn chiên cho THẦY, và để xương minh Chánh Pháp mới phải, trái lại các con vì chút vọng tâm tự ái, thiên kiến cá nhân, gây nên nội bộ bất hòa, lần đến chia rẽ làm cho bổn đạo hoang mang, cơ Đạo đình trệ, thì dù các con có thành tâm thiện ý vì đạo vì THẦY đi nữa, cũng vấp phạm phải điều mà THẦY không muốn.
Hôm nay, một lần nữa lẽ đáng THẦY nói cho các con rõ khoa tu: Tâm Pháp Bí Truyền "với con đường tu tánh luyện mạng" "Tu đơn" là thế nào? Nhưng THẦY cần nói với các con về Tân pháp hơn. Ngày nay, buổi hạ nguơn mạt kiếp, cơ tiêu diệt hầu kề, cộng nghiệp của chúng sanh cũng đến ngày tổng kết, năm châu thế giới nào chiến tranh khói lửa, nào ân ái, oán thù, diễn bao thảm trạng, chém giết sát hại lẫn nhau, kết thành một luồng tư tưởng ác tập, khắp ba cõi Ta Bà cũng đầy nghẹt các đẳng linh hồn, cũng đương tranh nhau lập công để chờ ngày phán đoán, vì vậy pháp "tịnh tu bí truyền" không mấy ai đạt được, nên THẦY quyết mở rộng thiên môn, vận chuyển chư Phật, Tiên, Thánh, Thần và chính mình THẦY đến tận thế gian mở cơ đại xá, ban hành Tân pháp, mở rộng đường tu, kịp thời độ tận tàn linh, lấy đức tin làm mối thông công, lấy công quả hạnh đức làm nấc thang tiến bước, trong hàng tín giáo giữ được hai điều đó là gần THẦY. Vậy các con thấu chăng?
Mấy ngàn tín đồ tử đạo tại Quảng Ngãi, đa số chỉ mới giữ được lòng tin thờ Chánh Pháp, thế mà THẦY cũng tùy theo phẩm hạnh cho siêu rỗi cả.
Tuy nhiên, để cơ Tận Độ được vẹn toàn, công cuộc giải phóng con người thêm thiện mỹ, Tân pháp có ghi nhận khoản Tịnh Đường Mật Thất dành để sau nầy cho những con công đức viên toàn, có duyên phần vào cửa ấy và để giải quyết đời sống cho người lúc già có nơi an nghĩ.
Dẫu vậy, bất luận một pháp môn nào THẦY trao đến cho các con cũng phải đúng lúc, đúng thời, hợp tình, hợp cảnh, và các con phải đủ người đủ đức nếu không hiểu thấu điều ấy, các con tự ý vọng động, vọng hành là cơ hội cho quỉ ma xen vào gây nên khảo đảo, tình trạng cơ Đạo Trung Hưng ngày nay là thế.
THẦY không muốn nói thêm nữa, THẦY muốn tất cả các con là con cái yêu thương của THẦY, không thương nhau được thì cũng chẳng nên thù nghịch lẫn nhau.
Hỡi các con Hướng đạo! Dù sao THẦY cũng khuyên các con nên tự trách mình, chưa đủ đức để cảm người, chưa đủ tài để phục người, chưa đủ uy để chấp hành Pháp Đạo trước mọi nghịch cảnh, các con nên lấy đức từ bi hỷ xả, nhẫn nhục và tiến thủ, nếu không hơn được thì các con cũng cố gắng bảo tồn lấy đường lối Trung Hưng mấy mươi năm qua THẦY hằng dạy bảo, còn mọi sự chi chi THẦY sẽ xắp đặt.
Các con ôi! Đời chưa yên, Đạo đâu thành được, các con cố gắng năm nầy và sắp tới sẽ hoàn thành các cơ sở Phước Thiện, Phổ Tế, ngày nào Hội Thánh đủ sức bảo trợ các Chức sắc phế đời hành đạo và thực hành cơ giáo hóa phổ cập đến các tầng lớp nhơn sanh, ngày ấy THẦY sẽ dạy các con thêm những điều cần thiết cho hoàn thành sứ mạng Trung Hưng.
THI
Cố gắng lên con, cố gắng lên,
Lời THẦY căn dặn, nhớ đừng quên;
Năm năm khảo thí, không lay chuyển,
Sự nghiệp Trung Hưng mới vững bền.
BÀI
Bền dạ sắt biết bao thử thách,
Vững lòng son tìm cách dung hòa;
Nỡ nào nấu thịt nồi da,
Không thương thì chớ, dễ mà ghét nhau.
THẦY vì con dãi dầu bao quản,
Con vì đời, dày dạn phong sương;
Trung Hưng cờ đạo phất trương,
Ba mươi năm quyết một đường không lui.
Con đã từng nếm mùi cay đắng,
Con chẳng nài gánh nặng đường xa;
Dãi dầu bách chiết thiên ma,
Trơ gan tuế nguyệt, phong ba chẳng sờn.
THẦY thương con lắm cơn gian khổ,
Có hy sinh, mới có ngày nay;
Trách ai sớm khéo vẽ bày,
Làm cho cơ Đạo Đông Tây rẽ đường.
Hỡi các con! Tình thương trên hết,
Hỡi các con! Đoàn kết là cần;
Dù cho ai Thánh, ai Thần,
Mà cơ chia rẽ cũng gần quỉ ma.
THẦY cũng muốn nói qua sự thế,
Để cho con biết lẽ nhiệm mầu;
Nhưng đời còn lắm khổ đau,
Thì con còn lắm ưu sầu chưa yên.
Thấy các con khắp miền Trung Việt,
Chịu tai ương đã biết bao lần;
Ở trần, đành với phong trần,
Vào tu cũng chẳng an phần mà tu.
Con gắng lên công phu, Đạo hạnh,
Cơ phân phàm, lọc Thánh là đây;
Đường tu vững bước hội nầy,
Ngày sau con sẽ gặp THẦY Ngọc kinh.
Các Chức sắc dọn mình trong sạch,
Để THẦY trao trọng trách sau nầy;
Trung Hưng cơ Đạo đắp xây,
Trong hòa Chi, Phái, ngoài gây cảm tình.
Mở rộng đường quang minh chánh đại,
Dọn sẵn đường Chi, Phái qui nguyên;
Chờ cho sóng lặng gió yên,
Bí truyền THẦY sẽ tận truyền cho con.
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Thôi, THẦY ban ơn các con. TH