<P> Trong khoản III của bổn Qui-Điều Nội-Lệ , là khoản "Tu Hành" do Đức Chí Tôn dạy phải lập thành cho cơ Vô Vi Đại Đạo Chiếu Minh Tam Thanh , không dùng luân thuyết, chỉ bàn về : ý-chí và hành vi của người tu đơn luyện mạng theo phép Vô Vi Đại Đạo mà thôi .<BR><BR><strong><FONT color=#ff0000>TU<BR></FONT></strong><BR>Ý-Chí của người tu theo bực Thượng Thừa Vô Vi Đại Đạo :</P>
<P><BR>Người tu theo bực Thượng Thừa Vô Vi Đại Đạo có những ý-chí rất thanh cao mà đơn-dị.</P>
<P><BR><strong>Ý chẵng tham luyến bã đỉnh chung-trần</strong>, cuộc vinh hoa mồi phú quí, cho nên chí quyết tầm đường siêu xuất cảnh trần ai thống khổ khốn cùng .<BR><BR><strong>Ý tưởng cho cuộc đời là ảo mộng</strong>, chẵng khác chi bức tranh vân cẩu, chỉ trong chốc lác đã biến đổi ra yhiên hìng vạn trạng giữa cảnh tượng thiên nhiên, cho nên chí dốc tầm cơ siêu phàm nhập thánh, thoát tục đăng Tiên dầu có hạnh hưỡng chữ nhàn thanh nơi cõi hư linh cực lạc .<BR><BR><strong>Ý chẵng chịu tranh đua dở hay cùng thế sự</strong>, cao thấp với nhơn tình, cho nên mới lập chí ẩn mình lo tu trì để mong thoát khỏi vòng cương tỏa buộc ràng , kiếp luân hồi lục đạo .<BR><BR><strong>Ý chẵng tự phụ tự cao</strong> cho nên mới chịu lập chí khép mình vào khuôn khổ gắt gao của luật Đạo ở bực "Thượng Thừa" bắc buộc để học lấy chơn truyền lo tu đơn luyện mạng cầu siêu xuất chơn dương .<BR><BR><strong>Ý phàm toan dứt bõ tánh tục</strong> quyết đoạn lìa, cho nên mới lập chí thanh co để noi gương Tiên, Phật, Thánh , Hiền đem nâu sòng đổi lấy cân đai, xem kinh kệ để rèn lòng chánh kỷ .<BR><BR><BR><FONT color=#ff0000><strong>Hạnh Đức</strong></FONT><BR><BR><BR>Người tu theo phép "Thượng Thừa " dầu tiếng đời miệng thế có chê cũng không màng hay có khen cũng chẵng kể, nhưng cần phải lập "Hạnh Đức" cho hoàn toàn. Vì lẽ người mà không có "Hạnh" thì tự nhiên phải thiết "Đức" . Hạnh với Đức đi đôi với nhau như hình với bóng, hể người có hạnh tốt thì đức cao còn hạnh thưa thì đức kém .</P>
<P><BR>Điều cần yếu buộc người tu theo pháo Vô Vi Đại Đạo phải lập đại hạnh là chẵng phải làm ra dáng người đạo đức để cho có kẻ tôn người trọng, mà là để cho đời khỏi mĩa mai Đạo của mình tu , hay khinh rẽ tôn giáo của mình thờ đó thôi , lại nữa phải có hạnh đức mới gánh nổi Đạo, vì người thiếu đức khó ngộ Đạo cao .<BR>Vã chăng Đạo Pháp là một lẽ Vô Vi tuyệt đối, ẩn khuất bên trong, không bao giờ bày hình lộ bóng, dầu cho người giữ Đạo mà chẵng chí dốc, tận tình, còn không thấu đáo đặng thay , lựa là kẻ ngoại đạo không tu. Người thế thường ngó bên ngoài tức là bề hạnh kiểm của người hành đạo mà phê bình hay phán đoán cái giá trị thiêng liêng của mỗi tôn giáo . Bởi vậy người tu mà nhứt là tu theo Phái Thượng Thừa Vô Vi Đại Đạo , lại còn phải cẩn thận , <strong>giữ gìn từ ly từ tí về phẩm hạnh của mình</strong> chớ chẵng nên buông lung theo tánh tục để cho miệng thế mĩa mai tức là làm mất giá trị của cơ Đạo Thể .<BR><BR><BR><FONT color=#ff0000><strong>Tư Cách</strong> </FONT><BR><BR><BR>Tư cách của người tu luyện thì luôn luôn phải nhả nhặn, ôn hòa , vui vẽ, mạc dầu ở vào phương diện Đạo hay Đời chi cũng vậy . Mà nhứt là đối với đời lại còn cần phải giữ lấy lễ độ người tu hơn nữa , để tránh tiếng thị phi cho Đạo . Người đã biết trọng lấy tinh thần, đạo đức thì bao giờ cũng phải nêu cao giá Đạo danh Thầy lên trên tát cã mọi việc. Một việc làm hay một lời nói mà có thể làm mất giá trị của Đạo hay thể thống của "Thầy" cũng nên ngừa<BR><BR><strong><FONT color=#ff0000>1- Làm ăn:</FONT></strong> </P>
<P>Đàng ràng ở đời ai ai cũng cần phải có nghề làm ăn sanh sống, người tu cũng thế, tuy không cần phải cạnh tranh với đời để thâu thập cho nhiều tiền của, nhưng cũng phải có nghề làm ănchánh đángđể nuôi thân mới có thể ngồi yên mà tu. Vậy trong sự làm ăn nên chọn lấy nghề nào đừng có phản đối với qui luật của Đạo hoặc có hại đến phẩm hạnh của người tu, cũng như các nghề mua sanh bán tử, phá núi phá rừng, chài tôm lưới cá, cũng những nghề làm ăn bất minh , bất chánh đều là đại kỵ với tôn chỉ của người tu theo phái Thượng Thừa Vô Vi Đại Đạo . Nói tắc một đều là làm nghề chi mà "tổn nhơn ích kỷ" hoặc có tánh cách sát hại con trùng vật loại thì nên chừa lánh để tránh đều tổn đức hại nhân .<BR><BR><strong><FONT color=#ff0000>2- Xã giao</FONT></strong> : </P>
<P>Người tu đã rõ đạo luật thì chẵng nên tôn trọng ai quá lẽ mà cũng chẵng nên khinh khi ai hết . Về việc xã giao thì cứ giữ một mực thôi . Với người trên trước thì kính vì, với người thấp hèn thì thương mến, với bạn đồng hàng thì yêu đương. Còn đối với người đồng nghiệp, kẽ đồng hương hoặc bạn đồng đạo chi cũng vậy, chẵng nên nghịch lẩn với ai, mà cũng không nên làm cho ai thù hận mình . Nên lấy điều nhỏ nhẹ, mềm mõng và diệu ngọt mà đối đải với người thì tất nhiên sẽ đặng danh thơm tiếng tốt cho mình và cho Đạo .<BR><BR><FONT color=#ff0000><strong>3- Ăn mặc </strong></FONT>: </P>
<P>Về việc ăn cũng như về việc mặc, người tu theo phép Tiên Thiên Đại Đạo nên giữ mực trung bình thôi, chớ thái quá mà cững đừng bất cập, Tiện tặn quá lẻ không tốt mà xa xí quá bực cũng không hay .<BR>Nhứt là về việc ăn, người tu luyện vì lẽ cần phải bảo tồn lấy đạo pháp, cùng là cần phải lượt lọc tinh thần cho đặng nhẹ nhàng, trong sạch, mà các vật ăn thức uống đều phảibiết thì nghiệm coi món nào có tánh chất hàn hay nhiệt, trược hay thanh, để mà phòng ngừa cho khi ăn vào khỏi làm hại đến ngủ tạng lục phủ của mình. Những món ăn nào có tánh chất nóng và caycũng như ngũ-vị-tân thì thì chẵng nên dùng thường, nếu bỏ hẵn đặng thì càng tốt. Bơ hay sữa cũng thuộc về thú chất, người tu luyện chẵng nên dùng .<BR>Trầu và thuốc cũng không hạp với lẽ Đạo , vì dầu ăn trầu hay hút thuốc chi cũng phải tốn hao lãng phí mà lại còn làm cho trọng trược tinh thần, hao mòn khí huyết. Vậy như trước ngày thọ lảnh chơn truyền mà đã lở mắc phải hai tật ấy , khi thọ đạo rồi cũng nên tập bõ lần cho dứt hẵn .<BR><BR>Thuốc phiện và rượu mạnh là hai món đại hại đối với Đạo Pháp, người tu luyện nên kiên cử nghiêm nhặt, Như rũi có nhiễm trước rồi, hể vào vòng tu luyện cũng nên bõ .</P>
<P><BR>Về việc mặc thì phải cho lành lẽ và sạch sẽ . Người tu luyện theo phép Tiên Gia nên giữ mực thường , chẵng nên ăn mặc lố lăng nhiều kiểu làm cho tiếng đời dị nghị, miệng thế mĩa mai sanhn điều chẵng tốt cho Đạo , mà cũng cchẵng nên mặc những kiểu áo Đạo mà đi ngoài đường làm ra vẽ đạo-tướng, trái với lý đạo Vô Vi . Về nữ phái thì chẵng nên dùng son phấn cùng trang điểm vòng vàng chuổi hột quá nhiều coi ra lòe loẹt như người thế tục không nên .<BR> Khi đi ra thì khăn áo đàng hoàng , còn lúc ở nhà , qua mùa nắng thì nên mặc đồ trắng cho mát mẻ, trong khi mùa mưa nên mặc đồ đen cho ấm. Tiết trời đông thì nên sắm áo đen có bâu cao, tay rộng , để mặc cho ấm cổ, đạng phòng những lúc gió sưong khỏi sợ nhiễm mà sanh bịnh .</P>
<P><BR>Người tu theo bực Vô Vi Đại Đạo chủ trương trước hết là Đạo Pháp rồi kế đó là Đạo Thể, chớ về Đạo Tướng thì không cần thiết, chẳnh phải như lời tục thường ví hể tu thì "đầu tròn áo vuông" , Tu theo phái Chiếu Minh Tam Thanh lâu hay mới chi cũng vậy, đàn bà thì vẫn bới tóc như thường, còn đàn ông cũng không cần phải cạo đầu. Nhưng muốn bảo tồn cho Đạo Pháp dể phát hóa thì nên noi theo gương Thầy ngày trước là hớt tóc ngắn ( chính giữa đầu hót sát ) . Như vậy đã đặng mát mẻ, khỏi thất công chải gở, mà khi tắm rữa khỏi phải gội nhiều lần , tắm rồi mau khô ráo khỏi sợ làm lạnh da đầu, vì nếu trên " Nê hoàn cung" bị lạnh thì người tu bị tãn bịnh hao khí của mình vận chuyễn đem lên, tinh khí ấy bị tan rả thì phải lạc sa trở xuống biến chứng dục tình sanh điều khảo sắc .<BR>Như đạo hữu nào cần phải để tóc chải thì những khi tắm gội , nên lấy khăn lông lau cho thật khô chơn tóc da đầu .<BR><BR><FONT color=#ff0000><strong>Cữ chỉ</strong> </FONT><BR><BR>Người tu hành trong mỗi cữ chỉ đều phải giữ gìn theo thể Đạo cho đúng nề nếp người tu . Nên lấy dạ khoan hồng đại độ mà cư xữ với đời chớ chẵng nên câu mâu . chấp trách hay trang tụng so đo điều hon lẽ thiệt .. Dầu đứng về phương diện Đạo hay đời chi cũng chỉ dùng "ly" chớ chẵng nên dùng "quyền" nên trọng nghĩa nhơn hơn thế tục .<BR><BR><strong><FONT color=#ff0000>1- Nói năng :</FONT></strong> </P>
<P>Người tu kỹ nói năng lực lời chọn tiếng, mỗi lời lẽ thốt ra phải có ý vị Đạo Đức và khiêm tốn từ hòa vì đó là hạnh người tu ,. Nên dùng những lời chơn lẽ thiệt chớ chẵng nên nói bóng, nói dáng, boặc dùng lời lẽ cầu cao kiêu hãnh. Nhứt là chẵng nên bày mưu xúi kệ cho người thưa kiện hoặc gây gổ nhau cùng là đem chuyện của người nầy mà nói với người kia làm cho hai đàng phải xích mích .<BR><BR><FONT color=#ff0000><strong>2- Đi đứng </strong></FONT>: </P>
<P>Đi đứng cũng là một cữ chỉ mà người tu đến bực Thượng Thừa nên rèn tập cho thuần nết. Đi thì phải cho đầm thắm, khoan thai và chậm rãi, còn đứng thì phải cho ngay thẳng chỉnh tề đoan trang, ấy cũng do nơi phép Đạo bề trong mà có ảnh hưởng đến bề ngoài .<BR><BR><FONT color=#ff0000><strong>3- Nằm ngồi</strong> </FONT>: </P>
<P>Dầu khi nằm hay lúc phải ngồi cũng nên thủ lễ là lập hạnh. Có nằm thì năm nghiêng chớ chẵng nên nằm ngữa coi sỗ sàng chẵng kín đáo mà lại còn làm cho tãn khí, cóhại về Đạo Pháp . Muốn cho đúng hơn thì người tu luyệntrong lúc thức cũng như khi ngũ, nên ngồi chớ chẵng nên nằm. Còn như có mỏi mệt muốn năm thì nên nằm nghiệng phía tay mặt cho dương khí dể chau lưu trong thân thể. Còn khi ngồi nói chuiyện với khách , đàn ông thì ngồi theo chữ nhơn ( ), còn đàn bà thi ngồi chữ nữ ( ) cho kín đáo . Nhứt là chẵng nên ngồi không phải phép .<BR><BR><FONT color=#ff0000><strong>Hành vi</strong> </FONT><BR><BR>Người tu đến bực Thượng Thừa trong mỗi sự hành vi đều lấy đạo đức làm căn bản. Chẵng nên làm việc chi sái với tôn chỉ của Đạo hoặc mâu thuẩn với sự tu hành của mình. Nên lấy luật Đạo để làm khuôn khổ cho mọi hành vi. Một việc làm nào mà vi phạm đến Đạo Luật hoặc có thể làm cho giãm giá "Đạo" nhẹ danh "Thầy ", dẫn có lợi bao ngiêu cũng nên chừa lánh .<BR><BR><strong>1- Đối với luật đời thi người tu phải là một bực cha hiền, con thảo, anh thuận, em hòa</strong> mà lại là một công dân trung trực và chơn chánh, không đặng làm điều chi sái với luật pháp quốc gia . Như làm chủ thì lấy lòng đại độ và nhơn từ mà đối với người giúp việc, làm công thì phải trung tín và ngay thẳng . Nếu làm quan thì phải cho công bình, chánh trực và thanh liêm, còn làm dân thì không đặng trốn xâu lậu thuế, làm việc chi cũng phải cho minh chánh, đúng với luật lệ ban hành .<BR><BR><strong>2- Đối với luật Đạo thì chẵng nên vượt ra ngoài khuôn khổ qui-giới của tôn giáo</strong>. Nhứt là <strong><FONT color=#ff0000>chẵng nên làm chánh trị</FONT></strong>, hoặc gia nhập vào những đãng phái chánh trị . Chỉ nên giữ luật nước lo làm việc nuôi thân sống đặng tu . Có câu : Oan khiên nghi giãi bất nghi kết" . Như làm ăn có dư dã tiền của thì lo làm phước đức, bố thí cho kẻ cơ bần để xởi lần nợ tiền khiên oan trái , chớ chẵng nên tạo thêm nghiệp chướng mà phải bị trì kéo nặng nề khó tu .<BR><BR><strong>3- Chẵng nên kích bác tôn-giáo nào hết</strong>. Trên đời không thiếu chi Đạo, mà Đạo nào cũng đều có chơn lý nấy, chẵng Đạo nào dạy người làm quấy bao giờ, còn có chổ làm quấy đi nữa thì cũng tại nơi người hành dạo giữ không đúng tôn chỉ của Đạo mà thôi .<BR>Người tu cũng chia ra nhiều bực, ai có căn nào thì gặp quã nấy, chổ cao thấp do ở duyên phần, chớ chẵng p[hải muốn mà đặng. Bởi vậy chẵng nên thấy người khác Đạo với mình mà ganh ghét, chê bai, khinh mệt, vì Đạo thì phải ái Đạo chớ chẵng nên ố Đạo<BR><BR><strong>4- Người tu hành đại kỵ vong ân bội ước</strong>, khi làm ơn cho ai thì chẵng nên kể lễ hoặc trông mong cho người trả, còn có thọ ơn ai thì chẵng nên quên . Thủ tín vi tiên, vì có câu : "Nhơn vô tín bất lập" .<BR><BR><strong>5- Người tu luyện nên ẩn mình lo trau giồi Đạo Pháp</strong> , như có thi giờ rảnh rang thì nên dưỡng tánh định thần , chớ chẵng nên chen lấn trong những chổ đông người như đi coi hát xướng hoặc đình đám hội hè, đã mất ngày giờ quí báu lại thêm bị nhiễm trược trần nặng nề khó tu , hoặc trững giỡn chẵng thanh bai nhã nhặn, đã hao hơi tổn khí lại lắm khi lớn tiếng lỡ lời phải bị tổn đức bình sanh vương mang khẩu nghiệp .<BR><BR><strong>6- Người tu ở bực Vô Vi Đại Đạo chẵng nên chác thối mị tà</strong>, học họa chú thư phù, ếm đối, để mê hoặc lòng người tín ngưỡng. Nên rèn lòng chánh tín, tin tưỡng noi đức Thượng Đế độ hồn hóa Đạo cho . Những điều mộng mị đồng bóng chẵng nên tin, những điều tà thuật nên lánh .</P>
<P><BR>Người tu theo bực Thượng Thừa Vô Vi Đại Đạo có những ý-chí rất thanh cao mà đơn-dị.</P>
<P><BR><strong>Ý chẵng tham luyến bã đỉnh chung-trần</strong>, cuộc vinh hoa mồi phú quí, cho nên chí quyết tầm đường siêu xuất cảnh trần ai thống khổ khốn cùng .<BR><BR><strong>Ý tưởng cho cuộc đời là ảo mộng</strong>, chẵng khác chi bức tranh vân cẩu, chỉ trong chốc lác đã biến đổi ra yhiên hìng vạn trạng giữa cảnh tượng thiên nhiên, cho nên chí dốc tầm cơ siêu phàm nhập thánh, thoát tục đăng Tiên dầu có hạnh hưỡng chữ nhàn thanh nơi cõi hư linh cực lạc .<BR><BR><strong>Ý chẵng chịu tranh đua dở hay cùng thế sự</strong>, cao thấp với nhơn tình, cho nên mới lập chí ẩn mình lo tu trì để mong thoát khỏi vòng cương tỏa buộc ràng , kiếp luân hồi lục đạo .<BR><BR><strong>Ý chẵng tự phụ tự cao</strong> cho nên mới chịu lập chí khép mình vào khuôn khổ gắt gao của luật Đạo ở bực "Thượng Thừa" bắc buộc để học lấy chơn truyền lo tu đơn luyện mạng cầu siêu xuất chơn dương .<BR><BR><strong>Ý phàm toan dứt bõ tánh tục</strong> quyết đoạn lìa, cho nên mới lập chí thanh co để noi gương Tiên, Phật, Thánh , Hiền đem nâu sòng đổi lấy cân đai, xem kinh kệ để rèn lòng chánh kỷ .<BR><BR><BR><FONT color=#ff0000><strong>Hạnh Đức</strong></FONT><BR><BR><BR>Người tu theo phép "Thượng Thừa " dầu tiếng đời miệng thế có chê cũng không màng hay có khen cũng chẵng kể, nhưng cần phải lập "Hạnh Đức" cho hoàn toàn. Vì lẽ người mà không có "Hạnh" thì tự nhiên phải thiết "Đức" . Hạnh với Đức đi đôi với nhau như hình với bóng, hể người có hạnh tốt thì đức cao còn hạnh thưa thì đức kém .</P>
<P><BR>Điều cần yếu buộc người tu theo pháo Vô Vi Đại Đạo phải lập đại hạnh là chẵng phải làm ra dáng người đạo đức để cho có kẻ tôn người trọng, mà là để cho đời khỏi mĩa mai Đạo của mình tu , hay khinh rẽ tôn giáo của mình thờ đó thôi , lại nữa phải có hạnh đức mới gánh nổi Đạo, vì người thiếu đức khó ngộ Đạo cao .<BR>Vã chăng Đạo Pháp là một lẽ Vô Vi tuyệt đối, ẩn khuất bên trong, không bao giờ bày hình lộ bóng, dầu cho người giữ Đạo mà chẵng chí dốc, tận tình, còn không thấu đáo đặng thay , lựa là kẻ ngoại đạo không tu. Người thế thường ngó bên ngoài tức là bề hạnh kiểm của người hành đạo mà phê bình hay phán đoán cái giá trị thiêng liêng của mỗi tôn giáo . Bởi vậy người tu mà nhứt là tu theo Phái Thượng Thừa Vô Vi Đại Đạo , lại còn phải cẩn thận , <strong>giữ gìn từ ly từ tí về phẩm hạnh của mình</strong> chớ chẵng nên buông lung theo tánh tục để cho miệng thế mĩa mai tức là làm mất giá trị của cơ Đạo Thể .<BR><BR><BR><FONT color=#ff0000><strong>Tư Cách</strong> </FONT><BR><BR><BR>Tư cách của người tu luyện thì luôn luôn phải nhả nhặn, ôn hòa , vui vẽ, mạc dầu ở vào phương diện Đạo hay Đời chi cũng vậy . Mà nhứt là đối với đời lại còn cần phải giữ lấy lễ độ người tu hơn nữa , để tránh tiếng thị phi cho Đạo . Người đã biết trọng lấy tinh thần, đạo đức thì bao giờ cũng phải nêu cao giá Đạo danh Thầy lên trên tát cã mọi việc. Một việc làm hay một lời nói mà có thể làm mất giá trị của Đạo hay thể thống của "Thầy" cũng nên ngừa<BR><BR><strong><FONT color=#ff0000>1- Làm ăn:</FONT></strong> </P>
<P>Đàng ràng ở đời ai ai cũng cần phải có nghề làm ăn sanh sống, người tu cũng thế, tuy không cần phải cạnh tranh với đời để thâu thập cho nhiều tiền của, nhưng cũng phải có nghề làm ănchánh đángđể nuôi thân mới có thể ngồi yên mà tu. Vậy trong sự làm ăn nên chọn lấy nghề nào đừng có phản đối với qui luật của Đạo hoặc có hại đến phẩm hạnh của người tu, cũng như các nghề mua sanh bán tử, phá núi phá rừng, chài tôm lưới cá, cũng những nghề làm ăn bất minh , bất chánh đều là đại kỵ với tôn chỉ của người tu theo phái Thượng Thừa Vô Vi Đại Đạo . Nói tắc một đều là làm nghề chi mà "tổn nhơn ích kỷ" hoặc có tánh cách sát hại con trùng vật loại thì nên chừa lánh để tránh đều tổn đức hại nhân .<BR><BR><strong><FONT color=#ff0000>2- Xã giao</FONT></strong> : </P>
<P>Người tu đã rõ đạo luật thì chẵng nên tôn trọng ai quá lẽ mà cũng chẵng nên khinh khi ai hết . Về việc xã giao thì cứ giữ một mực thôi . Với người trên trước thì kính vì, với người thấp hèn thì thương mến, với bạn đồng hàng thì yêu đương. Còn đối với người đồng nghiệp, kẽ đồng hương hoặc bạn đồng đạo chi cũng vậy, chẵng nên nghịch lẩn với ai, mà cũng không nên làm cho ai thù hận mình . Nên lấy điều nhỏ nhẹ, mềm mõng và diệu ngọt mà đối đải với người thì tất nhiên sẽ đặng danh thơm tiếng tốt cho mình và cho Đạo .<BR><BR><FONT color=#ff0000><strong>3- Ăn mặc </strong></FONT>: </P>
<P>Về việc ăn cũng như về việc mặc, người tu theo phép Tiên Thiên Đại Đạo nên giữ mực trung bình thôi, chớ thái quá mà cững đừng bất cập, Tiện tặn quá lẻ không tốt mà xa xí quá bực cũng không hay .<BR>Nhứt là về việc ăn, người tu luyện vì lẽ cần phải bảo tồn lấy đạo pháp, cùng là cần phải lượt lọc tinh thần cho đặng nhẹ nhàng, trong sạch, mà các vật ăn thức uống đều phảibiết thì nghiệm coi món nào có tánh chất hàn hay nhiệt, trược hay thanh, để mà phòng ngừa cho khi ăn vào khỏi làm hại đến ngủ tạng lục phủ của mình. Những món ăn nào có tánh chất nóng và caycũng như ngũ-vị-tân thì thì chẵng nên dùng thường, nếu bỏ hẵn đặng thì càng tốt. Bơ hay sữa cũng thuộc về thú chất, người tu luyện chẵng nên dùng .<BR>Trầu và thuốc cũng không hạp với lẽ Đạo , vì dầu ăn trầu hay hút thuốc chi cũng phải tốn hao lãng phí mà lại còn làm cho trọng trược tinh thần, hao mòn khí huyết. Vậy như trước ngày thọ lảnh chơn truyền mà đã lở mắc phải hai tật ấy , khi thọ đạo rồi cũng nên tập bõ lần cho dứt hẵn .<BR><BR>Thuốc phiện và rượu mạnh là hai món đại hại đối với Đạo Pháp, người tu luyện nên kiên cử nghiêm nhặt, Như rũi có nhiễm trước rồi, hể vào vòng tu luyện cũng nên bõ .</P>
<P><BR>Về việc mặc thì phải cho lành lẽ và sạch sẽ . Người tu luyện theo phép Tiên Gia nên giữ mực thường , chẵng nên ăn mặc lố lăng nhiều kiểu làm cho tiếng đời dị nghị, miệng thế mĩa mai sanhn điều chẵng tốt cho Đạo , mà cũng cchẵng nên mặc những kiểu áo Đạo mà đi ngoài đường làm ra vẽ đạo-tướng, trái với lý đạo Vô Vi . Về nữ phái thì chẵng nên dùng son phấn cùng trang điểm vòng vàng chuổi hột quá nhiều coi ra lòe loẹt như người thế tục không nên .<BR> Khi đi ra thì khăn áo đàng hoàng , còn lúc ở nhà , qua mùa nắng thì nên mặc đồ trắng cho mát mẻ, trong khi mùa mưa nên mặc đồ đen cho ấm. Tiết trời đông thì nên sắm áo đen có bâu cao, tay rộng , để mặc cho ấm cổ, đạng phòng những lúc gió sưong khỏi sợ nhiễm mà sanh bịnh .</P>
<P><BR>Người tu theo bực Vô Vi Đại Đạo chủ trương trước hết là Đạo Pháp rồi kế đó là Đạo Thể, chớ về Đạo Tướng thì không cần thiết, chẳnh phải như lời tục thường ví hể tu thì "đầu tròn áo vuông" , Tu theo phái Chiếu Minh Tam Thanh lâu hay mới chi cũng vậy, đàn bà thì vẫn bới tóc như thường, còn đàn ông cũng không cần phải cạo đầu. Nhưng muốn bảo tồn cho Đạo Pháp dể phát hóa thì nên noi theo gương Thầy ngày trước là hớt tóc ngắn ( chính giữa đầu hót sát ) . Như vậy đã đặng mát mẻ, khỏi thất công chải gở, mà khi tắm rữa khỏi phải gội nhiều lần , tắm rồi mau khô ráo khỏi sợ làm lạnh da đầu, vì nếu trên " Nê hoàn cung" bị lạnh thì người tu bị tãn bịnh hao khí của mình vận chuyễn đem lên, tinh khí ấy bị tan rả thì phải lạc sa trở xuống biến chứng dục tình sanh điều khảo sắc .<BR>Như đạo hữu nào cần phải để tóc chải thì những khi tắm gội , nên lấy khăn lông lau cho thật khô chơn tóc da đầu .<BR><BR><FONT color=#ff0000><strong>Cữ chỉ</strong> </FONT><BR><BR>Người tu hành trong mỗi cữ chỉ đều phải giữ gìn theo thể Đạo cho đúng nề nếp người tu . Nên lấy dạ khoan hồng đại độ mà cư xữ với đời chớ chẵng nên câu mâu . chấp trách hay trang tụng so đo điều hon lẽ thiệt .. Dầu đứng về phương diện Đạo hay đời chi cũng chỉ dùng "ly" chớ chẵng nên dùng "quyền" nên trọng nghĩa nhơn hơn thế tục .<BR><BR><strong><FONT color=#ff0000>1- Nói năng :</FONT></strong> </P>
<P>Người tu kỹ nói năng lực lời chọn tiếng, mỗi lời lẽ thốt ra phải có ý vị Đạo Đức và khiêm tốn từ hòa vì đó là hạnh người tu ,. Nên dùng những lời chơn lẽ thiệt chớ chẵng nên nói bóng, nói dáng, boặc dùng lời lẽ cầu cao kiêu hãnh. Nhứt là chẵng nên bày mưu xúi kệ cho người thưa kiện hoặc gây gổ nhau cùng là đem chuyện của người nầy mà nói với người kia làm cho hai đàng phải xích mích .<BR><BR><FONT color=#ff0000><strong>2- Đi đứng </strong></FONT>: </P>
<P>Đi đứng cũng là một cữ chỉ mà người tu đến bực Thượng Thừa nên rèn tập cho thuần nết. Đi thì phải cho đầm thắm, khoan thai và chậm rãi, còn đứng thì phải cho ngay thẳng chỉnh tề đoan trang, ấy cũng do nơi phép Đạo bề trong mà có ảnh hưởng đến bề ngoài .<BR><BR><FONT color=#ff0000><strong>3- Nằm ngồi</strong> </FONT>: </P>
<P>Dầu khi nằm hay lúc phải ngồi cũng nên thủ lễ là lập hạnh. Có nằm thì năm nghiêng chớ chẵng nên nằm ngữa coi sỗ sàng chẵng kín đáo mà lại còn làm cho tãn khí, cóhại về Đạo Pháp . Muốn cho đúng hơn thì người tu luyệntrong lúc thức cũng như khi ngũ, nên ngồi chớ chẵng nên nằm. Còn như có mỏi mệt muốn năm thì nên nằm nghiệng phía tay mặt cho dương khí dể chau lưu trong thân thể. Còn khi ngồi nói chuiyện với khách , đàn ông thì ngồi theo chữ nhơn ( ), còn đàn bà thi ngồi chữ nữ ( ) cho kín đáo . Nhứt là chẵng nên ngồi không phải phép .<BR><BR><FONT color=#ff0000><strong>Hành vi</strong> </FONT><BR><BR>Người tu đến bực Thượng Thừa trong mỗi sự hành vi đều lấy đạo đức làm căn bản. Chẵng nên làm việc chi sái với tôn chỉ của Đạo hoặc mâu thuẩn với sự tu hành của mình. Nên lấy luật Đạo để làm khuôn khổ cho mọi hành vi. Một việc làm nào mà vi phạm đến Đạo Luật hoặc có thể làm cho giãm giá "Đạo" nhẹ danh "Thầy ", dẫn có lợi bao ngiêu cũng nên chừa lánh .<BR><BR><strong>1- Đối với luật đời thi người tu phải là một bực cha hiền, con thảo, anh thuận, em hòa</strong> mà lại là một công dân trung trực và chơn chánh, không đặng làm điều chi sái với luật pháp quốc gia . Như làm chủ thì lấy lòng đại độ và nhơn từ mà đối với người giúp việc, làm công thì phải trung tín và ngay thẳng . Nếu làm quan thì phải cho công bình, chánh trực và thanh liêm, còn làm dân thì không đặng trốn xâu lậu thuế, làm việc chi cũng phải cho minh chánh, đúng với luật lệ ban hành .<BR><BR><strong>2- Đối với luật Đạo thì chẵng nên vượt ra ngoài khuôn khổ qui-giới của tôn giáo</strong>. Nhứt là <strong><FONT color=#ff0000>chẵng nên làm chánh trị</FONT></strong>, hoặc gia nhập vào những đãng phái chánh trị . Chỉ nên giữ luật nước lo làm việc nuôi thân sống đặng tu . Có câu : Oan khiên nghi giãi bất nghi kết" . Như làm ăn có dư dã tiền của thì lo làm phước đức, bố thí cho kẻ cơ bần để xởi lần nợ tiền khiên oan trái , chớ chẵng nên tạo thêm nghiệp chướng mà phải bị trì kéo nặng nề khó tu .<BR><BR><strong>3- Chẵng nên kích bác tôn-giáo nào hết</strong>. Trên đời không thiếu chi Đạo, mà Đạo nào cũng đều có chơn lý nấy, chẵng Đạo nào dạy người làm quấy bao giờ, còn có chổ làm quấy đi nữa thì cũng tại nơi người hành dạo giữ không đúng tôn chỉ của Đạo mà thôi .<BR>Người tu cũng chia ra nhiều bực, ai có căn nào thì gặp quã nấy, chổ cao thấp do ở duyên phần, chớ chẵng p[hải muốn mà đặng. Bởi vậy chẵng nên thấy người khác Đạo với mình mà ganh ghét, chê bai, khinh mệt, vì Đạo thì phải ái Đạo chớ chẵng nên ố Đạo<BR><BR><strong>4- Người tu hành đại kỵ vong ân bội ước</strong>, khi làm ơn cho ai thì chẵng nên kể lễ hoặc trông mong cho người trả, còn có thọ ơn ai thì chẵng nên quên . Thủ tín vi tiên, vì có câu : "Nhơn vô tín bất lập" .<BR><BR><strong>5- Người tu luyện nên ẩn mình lo trau giồi Đạo Pháp</strong> , như có thi giờ rảnh rang thì nên dưỡng tánh định thần , chớ chẵng nên chen lấn trong những chổ đông người như đi coi hát xướng hoặc đình đám hội hè, đã mất ngày giờ quí báu lại thêm bị nhiễm trược trần nặng nề khó tu , hoặc trững giỡn chẵng thanh bai nhã nhặn, đã hao hơi tổn khí lại lắm khi lớn tiếng lỡ lời phải bị tổn đức bình sanh vương mang khẩu nghiệp .<BR><BR><strong>6- Người tu ở bực Vô Vi Đại Đạo chẵng nên chác thối mị tà</strong>, học họa chú thư phù, ếm đối, để mê hoặc lòng người tín ngưỡng. Nên rèn lòng chánh tín, tin tưỡng noi đức Thượng Đế độ hồn hóa Đạo cho . Những điều mộng mị đồng bóng chẵng nên tin, những điều tà thuật nên lánh .</P>