Giá trị thật của cuộc sống

Hao Quang

New member


nghe tin Huynh Nhẫn Nại quy tiên! tự nhiên lại nhớ đến ba mẹ!
hôm rồi nhận được cái mail của 1 người bạn sưu tầm được! cũng là ngày lễ rồi! chắc HTĐM về quê đoàn tụ cùng gia đình trong mấy ngày ngắn ngủi! chúc HTĐM có những ngày lễ vui vẻ! click vào ảnh để xem rõ hơn nhé!
 

duongve

New member
Cổ Ngạn nói: “mặt trời không có, đối với kẻ đui; sấm sét không có, đối với người điếc”
Văn hào Đức, Hermann De Keyserling, có thuật câu chuyện ngộ nghĩnh nầy: “một mục sư kia nói với đứa con trai mười lăm tuổi của ông:
- Từ mười lăm đến hai mươi tuổi, cha cho con có quyền tin tưởng con thông minh hơn cha;
- Từ hai mươi tuổi đến hai mươi lăm tuổi, cha cũng cho con có quyền tin tưởng con thông minh bằng cha;
- Nhưng từ hai mươi lăm đến ba mươi tuổi thì cha bắt buộc con phải nhìn nhận cha thông minh hơn con một cách tuyệt đối vậy”
Chưa kinh nghiệm mà nghe bàn đến cái khôn ngoan do kinh nghiệm mà có kia, làm sao tin được, làm sao mỉm một nụ cười ngờ vực được….
Mình đã từng sống qua cái tâm sự của thanh niên, mình cũng đã từng mỉm một nụ cười ngờ vực…..
Nhưng hôm nay, mình không còn giữ được một nụ cười ngờ vực ấy nữa. Cái hay của cổ nhân cũng như cái dở của cổ nhân đều có thể là những bài học thăng trầm cho ta
“ Cái gì cũng biết mà cái đạo làm người chưa biết, chưa được gọi là người khôn”
Hoài <?xml:namespace prefix = st1 ns = "urn:schemas-microsoft-com:eek:ffice:smarttags" /><st1:country-region w:st="on"><st1:place w:st="on">Nam</st1:place></st1:country-region> Tử<?xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:eek:ffice:eek:ffice" /><o:p></o:p>
 

An Phuoc

New member
Thắng và Thua
<?xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:eek:ffice:eek:ffice" /><o:p></o:p>
Theo lẽ thường, trong những môn thế thao, tranh tài cao thấp, thắng thua, ngoài những lúc hên xui may rủi hiếm khi xãy ra, phần thắng sẽ về bên người, hoặc nhóm người có khả năng cao hơn, thể lực, trí dục giỏi hơn, luyện tập nhuần nhuyễn hơn. Tuy nhiên, phần thua có thể có hai trường hợp: Một, thua vì thiếu tài trí, kém sức lực. Hai, thua vì người, nhóm người tham gia cuộc chơi muốn “được thua”. Cái muốn “được thua” này phải đòi hỏi một tâm lòng, một sự tế nhị. Phải có một sự tính toán tinh tế để trận đấu xãy ra hài hòa, kết quả cuộc chơi đem lại được viên mãn.
<o:p></o:p>
Theo chương trình hằng tuần, cứ mỗi thứ Tư, một người bạn và tôi trong nhóm tennis tách ra chơi riêng. Đánh “đôi” với nhau hoài đâm ra chán. Hai đứa bèn "lén lén" chơi “đơn”. Sân tennis gần nhà anh và đã được “thuê bao” trước.
<o:p></o:p>
Chúng tôi chơi với nhau trong 3 “set” như thường lê. Trận đấu kéo dài gần hai tiếng đồng hồ, Nhiều khi chơi dưới ánh nắng chiều oai ả; nhiều khi buổi tối kéo về thật nhanh, ánh đèn vàng không đủ soi rõ đường banh nhanh khi serve trái banh đầu (power serve). Có những lúc trời mưa lâm râm, sân chơi trơn trượt. Cũng có những lúc hừng chí vì bắt gặp một vài tràng vỗ tay lẻ loi của những tay chơi đang ngồi chờ (sân). Và cũng có những khi không kiềm nỗi sự bất mãn trong lòng, chưởi lầu bầu trong miệng cho những quả banh dễ dàng mà đánh hụt…
<o:p></o:p>
Trong suốt hơn mười năm trời, từ khi chúng tôi gom lại với nhau thành nhóm 8 người, anh bạn tôi rất ít khi thắng tôi. Họa hoằn lắm mới thắng tôi một “set”. Thường thì “set” cuối cùng của trận đấu trong khi tôi mệt nhòa sau hơn hai giờ quần thảo với banh và sau một ngày dài làm việc mệt trí.
<o:p></o:p>
Thực tình tôi muốn “được thua”. Muốn thực tình. Chơi với nhau hoài, và thắng hoài nghe “không ổn” cho lắm. Nhưng muốn được thua thì cả một vấn đề. Không thể đánh đường banh ẩu, không thể để “un-force error” xãy ra thường xuyên. Khi power serve bị ra ngoài, không thể serve trái thứ hai mà dùng toàn lực. Khi chơi thì phải chơi hết mình, không thể “thả” cho thua một cách lộ liểu. Đối phương mà biết mình cố tình thua thì tinh thần thể thao không còn. Sự tự ti mặc cảm sẽ len lỏi vào tình bạn. Khi banh đối phương ra ngoài, mình không gọi, vẫn không đủ. Nhiều đường banh ra quá xa, minh không gọi, đối phương cũng không băng lòng. Nhiều cái khó cho mình muốn “được thua” lắm trong khi chơi với nhau nhiệt tình. Nhưng cái khó nhất là một khi mình thư giản, không đặt v/đ thắng thua là quan trọng, thì đường banh càng chuẩn, càng nhanh, càng hiểm hóc, và kết quả là càng thắng…Và, còn một cái khó khăn nữa là có những đường banh đối phương trả về “ngon” quá, mình không “kill” thì không thỏa mãn trong lòng…
<o:p></o:p>
Tennis là một trò chơi đấu trí. Là "mind game" như người ta thường gọi. Thắng không chỉ bằng sức lực, tập luyện mà phải dùng trí. Tôi đã dùng trí để thắng liên tục những trận đấu trong nhiều năm trường nhưng tôi đã thất bại không biết dùng trí để thua một vài cuộc chơi. Trong khi tôi cứ bứt rứt mỗi lần mang “chiến thắng” ra về, thì anh bạn, mỗi lần gặp lại, lúc nào cũng vẫn tươi cười, dặn dò hớn hở cho trận đấu kế tiếp. Quả thật, anh ta có trình độ tu cao hơn tôi. Tâm lòng anh lúc nào cũng thanh thản, nhẹ nhàng. Còn tôi, tâm vẫn còn đầy ích kỷ, cứ muốn thua mà “chẳng bao giờ chịu thua”...<o:p></o:p>
<o:p></o:p>
AP
 
Sửa lần cuối:

Phụng Thánh

New member
Vào đầu trang thấy bài Mẹ, nhớ đến CD LÒNG MẸ :


mothers.gif

new5.gif

Thi si Khang Nhii (Texas - USA)
Web http://nnyvn. net/khangnhii
han hanh ra mat va xin chia se CD Thi ngam, vua moi thuc hien,
de dang tang nhung nguoi Me Viet cua chung ta.
Voi phan hoa am cua
NS Kien Thanh (Nhatrang - VN)
Web http://nnyvn. net/kienthanh
Duoc dien ngam qua cac nghe si quen thuoc
Linh Nham, Bich Vuong,
Thu Men, Hoang Hoa.
Moi cac Ban bat dau cung nghe 2 bai tho dau tien trong
CD Thi ngam LONG ME
new5.gif


1. Mung le Me
wmv.jpg
http://www.nnyvn.com/audio/khangnhii/Mungleme_BichVuong.wma - Bich Vuong
dien ngam

http://www.nnyvn. com/audio/ khangnhii/ Mungleme_ BichVuong. mp3
2. Loi ru cua Me - Linh Nham dien ngam
http://www.nnyvn. com/audio/ khangnhii/ Loirumehien_ LinhNham. mp3
Cam on su chia se cua Thi si Khang Nhii.
Than men, CTT


LongMe.jpg


<TABLE style="FONT-SIZE: 14pt" border=2 bgColor=#dd7777 align=center> <TBODY> <TR> <TD> NhungNguoiYeuVietna m
http://nnyvn. net info@nnyvn.net


</TD></TR></TBODY></TABLE>

 

Phụng Thánh

New member
30/5 là Ngày Của Mẹ, mời nghe nhạc với chủ đề :

Nhân NgàyLễ Mẹ



Thân mến mời các anh chị ghé xem 1 ca khúc quê hương về Mẹ:



<object height="385" width="480">


<embed src="http://www.youtube.com/v/ws1aM71Smg0&hl=en_US&fs=1&" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" height="385" width="480"></object>

(Bài hát đã được kiểm duyệt)

Mẹ Yêu Thương

Thơ Cát Biển
Nhạc Thiên Anh
Hòa âm: Trần Hải Bằng
Ca sĩ: Kyra Nguyen

Ngày xưa mẹ về con ra ôm mẹ
Mẹ cho trái ổi Mẹ cho củ khoai
Chiều chiều mong mẹ để nghe tiếng chân
Nghe tên mẹ gọi nghe hạnh phúc gần

Rồi con rời mẹ vào học trường xa
Phương người cô lẻ chạnh nhớ mái nhà
Có hôm mẹ gửi nồi cá nục kho
Kèm theo thêm lá thư ..lệ thương nhạt nhòa
..từng chữ nhạt nhòa..

Tủi hờn ly biệt Tháng Tư vĩnh quyết
Cùng mẹ lênh đênh theo dòng định mệnh
Xứ người xa lạ học nói tiếng Anh
Mẹ đi cứ lạc ốc đảo vây quanh

Hai lần đột quỵ Mẹ đuối biển đời
Một hôm sầu thảm Mẹ bỏ con đi
Ơn sâu nghĩa nặng từ buổi sơ sanh
Đất trời hoang vắng ngày lá lìa cành

Xưa bước chân mẹ mang quà tuổi thơ
Chiều bên nắng nhẹ hồn trẻ ngóng chờ
Ngày nào nghe lại tiếng chim gọi đàn
Ngày nào con mẹ ấm vòng tay đan

Một chốn bình yên quẳng gánh ưu phiền
Thành tâm con nguyện Mẹ bước an nhiên
Cát Biển
 
Sửa lần cuối bởi điều hành viên:

misstuong90

New member
sẽ còn mãi với thời time


------------------------------
mau de thi tot nghiep thpt 2010
de thi tot nghiep trung hoc pho thong
de thi thu + de thi tot nghiep trung hoc pho thong 2010 hot day !
dap an de thi tot nghiep cac nam day !
 

zsz

New member
zzz
Học một việc khó tránh khỏi trong cuộc sống.

Sinh ra trong xã hội này đa số ai cũng phải đi học không đi học cũng không sao lắm ;) học chủ yếu là trang bị cho con người một cái nhìn về cuộc sống, một hiểu biết về thế giới xung quanh, chứ nói người đi học mang những kiến thức đó ra dùng vào cuộc sống thì rất lệch lạc đó, nếu tính những phần kiến thức học được chỉ cần 10 năm đem ra dùng 1 lần thôi thì dùng được đến bao nhiêu % kiến thức đã học? chỉ một vài kiến thức cơ sỏ như toán tiểu học, chữ viết mấy kiến thức chuyên ngành, nghề là thật sự dùng nhiều thôi, những người làm việc trái ngành thì không đụng đến kiến thức chuyên nghành bao nhiêu luôn.

Xét lại con người cũng tốn khá nhiều thời gian vào việc học mà cái học đó chỉ nghiêng về một bên hữu hình vật chất những thứ chỉ áp dụng hạn hẹp khi sinh sống trên địa cầu này mà thôi! còn những phần tâm linh vô hình thì không biết một chút gì, mà đây mới là cuộc sống thật của chúng ta.

Ta là điểm linh quang, vậy ta bao nhiêu tuổi? tuổi ta bằng tuổi trái đất hay là nhiều tuổi hơn? mà tuổi của ta nhiều như vậy thì một kiếp người đáng so vào đâu? Giả học là để phục vụ cuộc sống tạm giả nuôi cái xác thân giã tạm, còn cái chơn học thì phải là như lời dạy các bậc thánh nhân xuất thế đã dạy đó là Đạo Học cho cuộc sống đời đời, lo cho cái học này mới thực là quan trọng đó, còn cái giả học không lo trọn thì có thể kiễm tiền cực hơn chút thôi,
mà cũng tùy duyên thôi nhiều nhà khoa học nhiều tỉ phú cũng có học hành ra gì đâu.;)

Dù sao ta cũng thường nghe: Có thực mới vực được đạo, nên thường thấy cái giả học đã vựt hẳn cái đạo học. Hì ko biết chính tả học lâu ngày cũng quên vực ;) vựt Học mục đít là để qên mà!!!

Thánh nhân nói về chữ học.

HỌC
Học là con đường đi tới cái đạo. Thánh kinh hiền truyện có phải là người dẫn đường cho ta không? Đời sau, tà thuyết dấy lên cùng khắp, lời dạy cùng việc làm quả có hiệp với kinh truyện của thánh hiền chăng? Nếu không tức là ma thuyết.
Kẻ học Đạo chỉ phải thâu thân tâm về mà kềm giữ cho vững vàng, bỏ thân tâm ra mà dụng công ở chỗ khác, tức là không phải chánh đạo. Học đạo chẳng phải nói qua là xong, cũng chẳng phải hiểu biết rồi, tất phải thành thiệt ngó vào trong tâm của mình, quét sạch hết thảy những điều vật dục cho ráo rẻ, thì tự nhiên hiệp với đạo.

Chí của người học đạo gặp cảnh nghèo càng phải thêm cứng cát, gặp cảnh giàu càng phải thêm mạnh mẽ. Nếu bị hành động theo khí huyết, trái đạo lý sử khiến, ngoại cảnh ở ngoài thân thâu đoạt, thì lỗi ấy chẳng đổ cho khí hay cho vật được. Bịnh nầy do nơi chí chưa lập mà ra, thì chỉ nên trách nơi chí mình mà thôi. Hãy xét tới nghĩ lui, sẽ thấy được chỗ đau nhứt, rồi mạnh bạo đoạn rồi đoạn dứt liền. Thí như nạo xương, đổi tủy, sút ruột, rửa bao tử, dùng cách đặc biệt mà đổi cho một người, làm bất kể sống chết như thế một phen, thì có việc nào mà không thành.

Cái tâm thánh nhơn chẳng khác với tâm ta, mà sao cái tâm thánh nhơn thường được thanh tịnh vậy? Không có gì lạ, chỉ nhờ thấy được lý chơn, dưỡng được ý định. Duy có thấy lý chơn rồi thì cả thảy huyễn cảnh mới không thể mê loạn ta được. Duy có dưỡng ý định rồi thì cả thảy hảo vật mới không thể diêu đoạt ta được. Tai nghe, mắt thấy, ví như ăn uống, ngày ngày phải dùng, mà ngày ngày lại phải tiêu hóa để tống ra ngoài. Nếu tống không hết còn đình trệ trong bụng, sau lâu rồi thành bịnh.

Bạch Tẫn lão nhơn nói rằng:
Kẻ thế gian học đạo nườm nượp, đại để chẳng phải vì danh thì cũng vì lợi. Ngoài hai chữ danh lợi ra mà siêng học, dụng công như vậy, thì có mấy người đâu?
Cho nên Lữ tổ nói rằng:
Thiên nhai văn thuyết nhơn tầm ngã,
Tẩu biến thiên nhai bất kiến nhơn.
nghĩa là:
Ven trời nghe nói kẻ tìm ta,
Chạy khắp ven trời chẳng thấy ai.
Lời nầy quả thật không sai.

Không phải zsz viết được những lời đó đâu, zsz không phải thánh nhân. :)
 

Phụng Thánh

New member
Bạn ZSz mến

Nhân lúc bạn nói qua cái Học, tôi xin trích cái Học trong Nữ Trung Tùng Phận , sau đây :


<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><meta name="ProgId" content="Word.Document"><meta name="Generator" content="Microsoft Word 11"><meta name="Originator" content="Microsoft Word 11"><link rel="File-List" href="file:///C:%5CDOCUME%7E1%5CHOA%5CLOCALS%7E1%5CTemp%5Cmsohtml1%5C01%5Cclip_filelist.xml"><!--[if gte mso 9]><xml> <w:WordDocument> <w:View>Normal</w:View> <w:Zoom>0</w:Zoom> <w:punctuationKerning/> <w:ValidateAgainstSchemas/> <w:SaveIfXMLInvalid>false</w:SaveIfXMLInvalid> <w:IgnoreMixedContent>false</w:IgnoreMixedContent> <w:AlwaysShowPlaceholderText>false</w:AlwaysShowPlaceholderText> <w:Compatibility> <w:BreakWrappedTables/> <w:SnapToGridInCell/> <w:WrapTextWithPunct/> <w:UseAsianBreakRules/> <w:DontGrowAutofit/> </w:Compatibility> <w:BrowserLevel>MicrosoftInternetExplorer4</w:BrowserLevel> </w:WordDocument> </xml><![endif]--><!--[if gte mso 9]><xml> <w:LatentStyles DefLockedState="false" LatentStyleCount="156"> </w:LatentStyles> </xml><![endif]--><style> <!-- /* Font Definitions */ @font-face {font-family:"Times New \000D\000ARoman"; panose-1:0 0 0 0 0 0 0 0 0 0; mso-font-alt:"Times New Roman"; mso-font-charset:0; mso-generic-font-family:roman; mso-font-format:eek:ther; mso-font-pitch:auto; mso-font-signature:0 0 0 0 0 0;} /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0in; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"Times New Roman";} a:link, span.MsoHyperlink {color:blue; text-decoration:underline; text-underline:single;} a:visited, span.MsoHyperlinkFollowed {color:purple; text-decoration:underline; text-underline:single;} p {mso-margin-top-alt:auto; margin-right:0in; mso-margin-bottom-alt:auto; margin-left:0in; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"Times New Roman";} @page Section1 {size:8.5in 11.0in; margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; mso-header-margin:.5in; mso-footer-margin:.5in; mso-paper-source:0;} div.Section1 {page:Section1;} --> </style><!--[if gte mso 10]> <style> /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; mso-para-margin:0in; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:#0400; mso-fareast-language:#0400; mso-bidi-language:#0400;} </style> <![endif]-->
[FONT=&quot]437. [/FONT]<o:p></o:p>​
Muốn hiển tổ vinh tông báo hiếu,
Học cho hay trọng yếu miếu đường.
Tầng quen cỡi ngựa cầm cương,
Trận trung quyết thắng chiến trường đoạt binh.
<o:p></o:p>
441. <o:p></o:p>​
Lựa những mặt tài tình thọ giáo,
Học cho thông mối đạo quân thần.
Trương Lương dâng dép ba lần,
Chút công ấy định Hớn Tần nên hư.
<o:p></o:p>
445. <o:p></o:p>​
Trọng Ni nhận vi sư Hạng Thác,
Học tinh thần khai phát Nho tông.
Gẫm coi tổn bấy nhiêu công,
Làm cho thiên hạ đại đồng trí tri.
<o:p></o:p>
449. <o:p></o:p>​
Tôn kỉnh thầy cũng bì cha trẻ,
Mới đắc truyền mọi lẽ cao sâu.
Học hay kế nhiệm mưu mầu,
Học nên tài đặng giải sầu quốc gia.
<o:p></o:p>
453. <o:p></o:p>​
Học đặng định chánh tà giả thiệt,
Học cho thông đặc biệt hư nên.
Học gan sắt đá cứng bền,
Học cho đủ chước xây nền Nam phong.
<o:p></o:p>
457. <o:p></o:p>​
Học cho rộng giao thông tứ xứ,
Học cho cùng xử sự ngoại lân.
Học cho đúng bậc tài thần,
Ưu quân ái quốc vua cần dân nghinh.
<o:p></o:p>
461. <o:p></o:p>​
Học cho thấu máy linh cơ tạo,
Học cho toàn trí xảo văn minh.
Thâu tài hay nhập nước mình,
Làm cho dân hưởng thái bình giàu sang.



Thân kính
<o:p></o:p>
465. <o:p></o:p>​
<o:p> </o:p>
 

Hao Quang

New member
đang ngồi check meo! nhiều quá định xóa bớt! bỗng sực nhớ cái meo mà mấy tuần trước 1 người bạn sưu tầm được gởi cho Q! câu chuyện này chắc rất nhiều HTĐM đã đọc qua! thì hãy đọc lại lần nữa! nó vẫn con nguyên giá trị tinh thần ấy:

"Ở Nhật xảy ra một câu chuyện có thực 100% như thế này: Có một người vì muốn sửa lại nhà nên dỡ tường ra; tường nhà kiểu kiến trúc Nhật thường đế một tấm gỗ ở giữa, hai bên trát xi măng, nhưng thực chất bên trong để rỗng.

Khi anh ta dỡ tường ra, phát hiện có một chú thạch sùng đang ngủ ở trong đó, đuôi nó bị đóng vào tường bởi một chiếc đinh được đóng từ ngoài vào trong. Anh này thấy tình cảnh đó vừa thấy thương thạch sùng vừa thấy tò mò, anh ta chăm chú quan sát chiếc đinh, trời ạ! đây là chiếc đinh được đóng khi xây nhà 10 năm trước.

Rút cục là có chuyện gì thế này nhỉ? Chú thạch sùng này đã mặc kẹt trên tường mà vẫn sống được trọn 10 năm! Sống được 10 năm trong bức tường tối, thật không đơn giản chút nào. Có gì đó bất thường thì phải? Anh ta tiếp tục tục nghĩ ngợi, đuôi nó bị đóng chặt, không thể xê dịch được, thế nó đã sống được nhờ vào điều gì mười năm qua? Anh ta quyết định chưa sửa công trình của mình vội, muốn quan sát xem chú thạch sùng này đã ăn gì? Anh muốn nghiên cứ tìm hiểu xem sao.

Một lát sau, không biết từ đầu bò ra một chú thạch sùng khác, miệng nó ngoặm miếng thức ăn… ồ! Anh ta lặng người đi. Thế này là sao nhỉ? Vì một bạn thạch sùng bị đinh đóng vào đuôi không thể đi lại được, một bạn thạch sùng khác đã kiếm tìm thức ăn mớm cho bạn trong suốt mười năm qua. Tôi nghe xong thấy xúc động vô cùng và thực sự cũng không nghĩ thêm về mối quan hệ của chúng nữa.

Các bạn ạ, cùng với sự phổ cập của máy tính trong xã hội con người, tốc độ những thông tin mà chúng ta có được từ người thân, bạn hữu, đồng nghiệp, … ngày một nhanh hơn, nhưng khoảng cách giữa con người với con người chúng ta với nhau phải chăng cũng ngày một gần nhau hơn ? … "
Chúc HTĐM ngủ ngon!
 

hienhuu

New member
Huynh HàoQuang vừa đưa ra câu chuyện nghe hay nhưng về lý không xong tới 100% đâu ?
Vì con Thằn Lằn Thạch-Sùng nó đặc biệt có cái đuôi dễ đứt. Nếu mà bị đóng đinh vào đuôi thì nó sẽ bỏ cái đuôi đó thì 1 thời gian ngắn sau đó thì nó lại mọc ra cái đuôi khác và tự đi kiếm ăn khác. Chớ loài nầy giành ăn lắm vì thực tế ở nhà hh vẫn thấy nó giành giựt và cắn nhau vì miếng mồi ngon. Nên người xưa có câu chuyện Thạch-Sùng chặc lưỡi vì tham lam./. Kính
 

An Phuoc

New member
Huynh Hienhuu,
Link sau đây dẫn quí ACEs đến một trong nhiều bản Anh-Văn viết về cùng câu chuyện. Bản Việt văn mà HQ trích đăng có chút sai sót. Con thằn lằn bị đóng đinh vào chân của nó chứ không phải đuôi. Thực ra đây là chuyên thật hay là một câu chuyện hư cấu được viết ra để nêu cao tình yêu/tình đồng loại khó có thể kiểm chứng. Dẫu sao đi nữa, đây quả là một câu chuyện thật cảm động.
http://www.citehr.com/211586-true-story-happened-japan.html
Quí ACEs có thể search vào đề mục sau đây tại Google.com:
This is a true story that happened in Japan

AP
 

zsz

New member
Thầy là tình yêu thương và lẽ hằng sống. Ai đã từng được yêu thương thật hạnh phúc biết bao.

Lẽ hằng sống chỉ còn lẽ hằng sống vẫn là một ẩn số với zsz.

Nhưng đức Phật có câu Tài sản lớn nhất của đời người là trí tuệ.

Có lẽ tu hành là tìm đến lẽ hằng sống, giá trị thật của cuộc sống có lẽ là những bài học cho linh hồn ta tiến hóa yêu thương nhiều hơn và trí tuệ hơn nữa.

THẬT RA KHÔNG BIẾT ZSZ DÙNG TỪ CÓ ĐÚNG KHÔNG TRÍ TUỆ HAY LÀ TRÍ HUỆ
 
Sửa lần cuối:

zsz

New member
Được yêu thuơng là khi trái tim ta cảm nhận được nỗi đau khi người đau khổ người nhớ ta làm trái tim ta nhức nhối. Khi người hạnh phúc ta thấy nơi trái tim nóng ấm cả một vùng y bị thao dầu, chơn hỏa tình yêu đốt:)

Cảm thấy vui cười khi người cười ta cũng cười theo, khóc lệ ta chảy theo dù cách xa không thấy mặt nhau, vì một cái tin nhắn chọc cười của ta, người buồn tự nhiên cơ mặt ta cũng bị xệ xuống, cảm giác đó không biết có ai trãi qua chưa hạnh phúc hạnh phúc là thế đó. Khi đau khổ ta nhớ đến người ta không còn thấy cô đơn, ta hạnh phúc.:)


:)hi hi happy is all. for ever and ever. Never change!:)
 
Sửa lần cuối:

Hao Quang

New member
<?xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:eek:ffice:eek:ffice" /><o:p>nhận được một cái meo! đọc thấy bài viết hay cảm động!! chia sẻ cùng HTĐM!</o:p>
<o:p></o:p>
RA ÐI ÐỂ LẠI CON ÐƯỜNG
<o:p></o:p>
Giao Chỉ, <?xml:namespace prefix = st1 ns = "urn:schemas-microsoft-com:eek:ffice:smarttags" /><st1:place w:st="on"><st1:City w:st="on">San Jose</st1:City></st1:place> .
Chuyện tình
Nhà văn Hoa Kỳ Erich Wolf Segal sinh năm 1937 mới qua đời tháng giêng năm nay 2010, hưởng thọ 73 tuổi. Ông để lại nhiều chuyện tình nhưng tác phẩm danh tiếng nhất là cuốn Love Story xuất bản năm 1970. Thời gian đó ông Segal làm cho hãng phim <st1:place w:st="on">Paramount</st1:place> và đã viết chuyện phim này. Câu chuyện tình học trò giữa cô cậu sinh viên cùng 24 tuổi. Ðang thơ mộng trẻ trung nhưng chợt cô vợ trẻ bị bệnh ung thư máu và chết trên tay người tình. Nội dung hết sức đơn giản, đối thoại trong sáng tự nhiên và lôi cuốn. Không có tình tiết éo le. Không phải chuyện của anh hùng kỳ nữ, nhưng mà hấp dẫn lạ lùng.
Thấy cốt chuyện hấp dẫn, hãng phim yêu cầu tác giả viết thành tác phẩm xuất bản sách để sau đó lấy ra làm phim. Quả nhiên Love Story trở thành “Best seller” của văn học Hoa kỳ vào mùa Valentine 1970. Dịch ngay ra hơn 20 ngôn ngữ và quay thành phim phát hành cuối năm 1970.
Love Story 1970 Love Story 2009 Michelle 2005
Năm đó tuổi trẻ <st1:place w:st="on">Saigon</st1:place> đặc biệt các nữ sinh viên đọc truyện và coi phim nước mắt chảy dài trên má đỏ môi hồng. Quí vị tuổi 20 thời đó bây giờ đã chuẩn bị lãnh tiền già tại Hoa Kỳ hẳn còn nhớ câu di ngôn tình yêu do tác giả Erich Segal đã viết:
Yêu là không bao giờ phải nói lời tiếc nuối.
Love means never having to say you’re sorry.
Segal viết nhiều chuyện tình nhưng khi ông chết đi chỉ để lại với lòng thương nhớ
của độc giả qua một cuốn sách mỏng và 1 chuyện phim bất hủ. Chuyện Tình, Love Story.
Ðồng thời ông cũng để lại một tên bệnh gây thắc mắc cho mọi người. Bệnh ung thư máu. Căn bệnh đã giết chết cô vợ sinh viên và làm thắt ruột thắt gan của tuổi trẻ trên thế giới đầu thập niên 70.
Bệnh ung thư.
Bây giờ 40 năm sau, tôi có dịp gặp lại căn bệnh quái ác này trong các tin tức của cộng đồng chúng ta. Mấy tháng trước tôi có dịp viết về một bệnh nhân là cô Michelle từ khi còn sống và đang đấu tranh với bệnh ung thư máu cho đến ngày cuối cùng. Tôi lại viết thêm một bài đám tang của cháu.
Tiếp theo lại viết đến câu chuyện cô bác sĩ Lâm Việt, hiện nay cũng đang chống đỡ trong đau thương chưa biết tương lai sẽ ra sao. Hàng ngày Lâm Việt, cô gái Việt Nam của quê hương Mũi Né Phan Thiết, tốt nghiệp bác sĩ tại Hoa Kỳ vẫn phải tự nhủ lòng: Tôi ơi đừng tuyệt vọng.
<o:p></o:p>
Xem ra cuộc đời chúng ta phải trải qua con đường Sinh Lão Bệnh Tử. Rồi trước sau ai cũng ra đi, nhưng sinh ra mà chưa Lão đã gặp ngay đoạn trường...Bệnh rồi Tử thì quả là bất công đối với tuổi hoa niên biết chừng nào!
Dường như, trong cơ thể và đầu óc của con người ai cũng có 2 mầm bệnh đang chờ. Bệnh tâm thần và bệnh ung thư.
Ai may mắn thì đã sống đủ lâu dài và ra đi trước khi hai bệnh tâm thần và ung thư phát hiện trong hình hài trần tục.
Vấn đề là, ra đi để lại điều gì?
<o:p></o:p>
Ra đi để lại con đường:
Michelle là cô con gái của chị Hoàng Mộng Thu, một người chủ trương nhóm Tình Thương hoạt động xã hội tại San Jose từ nhiều năm qua, Michelle bị bệnh ung thư máu sau khi tốt nghiệp đại học năm 25 tuổi. Hơn 2 năm đấu tranh đương đầu với bệnh ung thư máu, sau cùng cô đã buông suông hai tay. Dặn dò thân quyến tiếp tục cuộc chiến với bệnh nan y để mở sinh lộ cho các bệnh nhân xếp hàng sau cô. Ra hiệu cho em gái, nhỏ những giọt thuốc an thần lần cuối, và Michelle nhắm mắt lìa trần.
<o:p></o:p>
Tháng 4 năm nay một dự án luật mang tên cô, nguyên văn Michelle Maykin Memorial Donation Protection Act sẽ được quốc hội <st1:place w:st="on"><st1:State w:st="on">California</st1:State></st1:place> đem ra bỏ phiếu và nhiều hy vọng sẽ thông qua với đa số tuyệt đối. Hôm đó là ngày 14 tháng 4-2010, một ngày dài. Hạ viện sẽ thông qua rồi đến Thượng viện. Mong rằng sẽ không có tranh cãi phiền phức vì linh
hồn Michelle sẽ trở về chứng giám cuộc bỏ phiếu thuận theo ước nguyện của cô.
<o:p></o:p>
Act SB 1304 <st1:place w:st="on"><st1:State w:st="on">California</st1:State></st1:place> .
Dự án luật mang số 1304 có tên cô gái Michelle chết năm 2009 lúc 27 tuổi sẽ được ghi lịch sử ra sao? Có lẽ chúng ta cũng nên duyệt lại bởi vì đây là lần đầu tiên tại California sau 35 năm định cư mới có một đạo luật mang tên cô gái con của bà mẹ Việt Nam.
<o:p></o:p>
Câu chuyện tương đối giản dị nhưng mang một ý nghĩa tinh thần rất đặc biệt, Năm trước, một bác sĩ Việt <st1:place w:st="on"><st1:country-region w:st="on">Nam</st1:country-region></st1:place> có con trai bị bệnh ung thư máu. Trong danh sách thử nghiệm, ông cảnh sát Mỹ trên <st1:place w:st="on"><st1:City w:st="on">Seattle</st1:City></st1:place> có máu trùng hợp. Ông cảnh sát đồng ý hiến tủy để cứu cậu bé Việt <st1:place w:st="on"><st1:country-region w:st="on">Nam</st1:country-region></st1:place> . Xin nghỉ một vài tuần để làm công việc nhân đạo. Luật chính phủ không cho nghỉ có lương. Chuyện một vài ngày nghỉ không lương là chuyện nhỏ, nhưng nhân viên công lực đi làm công tác nhân đạo, có lẽ chính phủ cũng nên tiếp tục dành cho các quyền lợi xứng đáng. Từ câu chuyện phiền phức nầy, tiểu bang <st1:place w:st="on"><st1:State w:st="on">Washington</st1:State></st1:place> ban hành luật cho phép nhân viên được nghỉ có lương nếu đi hiến tủy cứu người mang bệnh ung thư.

Tiếp theo với sự vận động của bà mẹ Hoàng Mộng Thu và cô gái Michelle, Thành phố <st1:place w:st="on"><st1:City w:st="on">San Jose</st1:City></st1:place> cũng có luật cho phép tương tự. Tuy nhiên tất cả chỉ giới hạn trong phạm vi nhân viên của thị xã. Luật do ông Dave Cortese lúc đó là Phó Thị Trưởng đề nghị.
Nhưng cuộc đấu tranh không dừng lại tại đây. Michelle chết đi để lại cho mẹ Thu một sứ mạng để đi trọn đường trần. Cô muốn rằng luật phải áp dụng rộng rãi cho toàn thể
<o:p></o:p>
tiểu bang <st1:place w:st="on"><st1:State w:st="on">California</st1:State></st1:place> .
<o:p></o:p>
The <st1:place w:st="on"><st1:placeName w:st="on">Golden</st1:placeName> <st1:placeType w:st="on">State</st1:placeType></st1:place> :
Chôn cất xong đứa con gái thân yêu, chị Hoàng Mộng Thu tất tả ngược suôi miền Bắc Cali để tìm đường mở lối. Duyên may cùng với tấm lòng thương con gái, chị đã gặp được nhà báo Mỹ thông cảm và chân trời hy vọng đã có đầy ánh sáng. Bà ký giả Hoa Kỳ cảm thông câu chuyện của bà mẹ Việt nam với nước mắt đầy vơi, đã viết lại chuyện Michelle và thảo luôn cả dự luật. Cả hai lại đem dự thảo lên gõ cửa thượng viện và hạ viện <st1:place w:st="on"><st1:City w:st="on">Sacramento</st1:City></st1:place> . Sau cùng thượng Nghị Sĩ Mark Desaulnier’s đã nhận đỡ đầu cho đạo luật mang tên Michelle áp dụng cho toàn thể công tư sở thuộc tiểu bang vùng <st1:place w:st="on"><st1:State w:st="on">California</st1:State></st1:place> . Rồi đây tất cả các nơi có trên 15 nhân viên đều phải dành mọi quyền lợi và cộng tác chặt chẽ khi có
<o:p></o:p>
người đi làm công việc từ thiện như tiếp máu, hiến tủy vv......

Contra Sosta Times.
Báo chí và Radio Hoa Kỳ tại địa phương bắt đầu loan tin tức về đạo luật mới sẽ ban hành. Tờ báo Contra Costa Times kể rằng dự luật đề nghị bởi 1 phụ nữ Việt Nam đang làm chuyên viên tại nhà thuốc Walnut Creek tên là Hoàng Thu. Bà đã đề nghị nhân danh người con gái Michelle 27 tuổi chết vì ung thư máu. Dự luật này sẽ giải tỏa phần nào những khó khăn trong việc kêu gọi tham dự vào việc cứu người trong y khoa như việc cho máu, hiến tủy vv...
<o:p></o:p>
Thượng nghị sĩ <st1:State w:st="on"><st1:place w:st="on">California</st1:place></st1:State> đã lên tiếng ca ngợi bà mẹ Hoàng Mộng Thu và hân hạnh đỡ đầu cho dự luật mang tên con của bà. Michelle là cô gái quả cảm đã đấu tranh với nụ cười cho đến giờ phút cuối cùng. Cô đã để lại con đường cho mẹ Thu đi nốt sứ mạng đấu tranh với định mệnh mà cô đã đứt gánh giữa đường.

Trong lịch sử cộng đồng Việt Nam suốt 35 năm qua, đây là lần đầu tiên với tư cách công dân Hoa Kỳ, một phụ nữ Việt Nam đệ trình dự án để sẽ thành luật của tiểu bang vàợng nước Mỹ. Chị Hoàng Mộng Thu từ suốt 2 tuần qua cho đến ngày điều trần tháng 4 năm 2010 tại Sacramento đang tất tả đi lấy chữ ký xin đồng bào. Chị rất cần thêm sự hỗ trợ tinh thần cho dự luật mang tên thân yêu của con gái Michelle. Chắc chắn ngày 14 tháng 4 năm nay Michelle của chị sẽ trở về trong nhà vòm quốc hội của <st1:place w:st="on"><st1:State w:st="on">California</st1:State></st1:place> .
<o:p></o:p>
Michelle con ơi! <o:p></o:p>
Con đi để lại cho mẹ con đường ... <o:p></o:p>
Giao chỉ, <st1:place w:st="on"><st1:City w:st="on">San Jose</st1:City></st1:place> ....
 

An Phuoc

New member
THIỀN SƯ
<?xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:eek:ffice:eek:ffice" /><o:p></o:p>
Môt hôm xuống đò sang sông, Nhà sư ngạc nhiên phát hiện ra cô lái đò là một thiếu nữ duyên dáng thanh lịch. Đò cập bến cô lái thu tiền từng ngườì. Sau hết đến nhà sư, Cô lái đò đòi tiền GẤP ĐÔI.<o:p></o:p>
Nhà Sư ngạc nhiên hỏi vì sao? <o:p></o:p>
Cô lái mỉm cười: <o:p></o:p>
- Vì Thầy nhìn em… <o:p></o:p>
Nhà sư nín lặng trả tiền và bước lên bờ.<o:p></o:p>
Một hôm nhà sư lại qua sông. Lần nầy cô lái đòi tiền GẤP BA
Nhà sư hỏi vì sao?<o:p></o:p>
Cô lái cười bảo: <o:p></o:p>
- Lần nầy Thầy nhìn em dưới nước. <o:p></o:p>
Nhà sư nín lặng trả tiền và bước lên bờ. <o:p></o:p>
Lần khác nhà sư lại qua sông. Vừa bước lên đò nhà sư nhắm nghiền mắt lại đi vào thiền định. Đò cập bến cô lái đò thu tiền GẤP <?xml:namespace prefix = st1 ns = "urn:schemas-microsoft-com:eek:ffice:smarttags" /><st1:place w:st="on"><st1:country-region w:st="on">NĂM</st1:country-region></st1:place> lần. <o:p></o:p>
Nhà sư hỏi vì sao? <o:p></o:p>
Cô lái đáp: <o:p></o:p>
- Thầy không nhìn nhưng còn nghĩ đến em. <o:p></o:p>
Nhà sư lăng lẽ trả tiền và lên bờ. <o:p></o:p>
Một hôm nhà sư lại qua sông. Lần nầy nhà sư nhìn thẳng vào cô lái đò… Đò cập bến,<o:p></o:p>
Nhà sư cười hỏi lần nầy phải trả bao nhiêu? <o:p></o:p>
Cô lái đáp: <o:p></o:p>
- Em xin đưa Thầy qua sông, không thu tiền. <o:p></o:p>
Thiền sư hỏi vì sao vậy? <o:p></o:p>
Cô lái cười đáp: <o:p></o:p>
- Thầy nhìn mà không còn nghĩ tới em nữa.<o:p></o:p>
Do vậy em xin đưa Thầy qua sông mà thôi...

Đọc nhiều lần, nhưng bài vẫn hay, xin đăng lên DĐ, có sửa đổi vài điểm...
AP sưu tầm.
 

Vien Linh

New member
THIỀN SƯ
<?xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:eek:ffice:eek:ffice" /><o:p></o:p>
Môt hôm xuống đò sang sông, Nhà sư ngạc nhiên phát hiện ra cô lái đò là một thiếu nữ duyên dáng thanh lịch. Đò cập bến cô lái thu tiền từng ngườì. Sau hết đến nhà sư, Cô lái đò đòi tiền GẤP ĐÔI.<o:p></o:p>
Nhà Sư ngạc nhiên hỏi vì sao? <o:p></o:p>
Cô lái mỉm cười: <o:p></o:p>
- Vì Thầy nhìn em… <o:p></o:p>
Nhà sư nín lặng trả tiền và bước lên bờ.<o:p></o:p>
Một hôm nhà sư lại qua sông. Lần nầy cô lái đòi tiền GẤP BA
Nhà sư hỏi vì sao?<o:p></o:p>
Cô lái cười bảo: <o:p></o:p>
- Lần nầy Thầy nhìn em dưới nước. <o:p></o:p>
Nhà sư nín lặng trả tiền và bước lên bờ. <o:p></o:p>
Lần khác nhà sư lại qua sông. Vừa bước lên đò nhà sư nhắm nghiền mắt lại đi vào thiền định. Đò cập bến cô lái đò thu tiền GẤP <?xml:namespace prefix = st1 ns = "urn:schemas-microsoft-com:eek:ffice:smarttags" /><st1:place w:st="on"><st1:country-region w:st="on">NĂM</st1:country-region></st1:place> lần. <o:p></o:p>
Nhà sư hỏi vì sao? <o:p></o:p>
Cô lái đáp: <o:p></o:p>
- Thầy không nhìn nhưng còn nghĩ đến em. <o:p></o:p>
Nhà sư lăng lẽ trả tiền và lên bờ. <o:p></o:p>
Một hôm nhà sư lại qua sông. Lần nầy nhà sư nhìn thẳng vào cô lái đò… Đò cập bến,<o:p></o:p>
Nhà sư cười hỏi lần nầy phải trả bao nhiêu? <o:p></o:p>
Cô lái đáp: <o:p></o:p>
- Em xin đưa Thầy qua sông, không thu tiền. <o:p></o:p>
Thiền sư hỏi vì sao vậy? <o:p></o:p>
Cô lái cười đáp: <o:p></o:p>
- Thầy nhìn mà không còn nghĩ tới em nữa.<o:p></o:p>
Do vậy em xin đưa Thầy qua sông mà thôi...

Đọc nhiều lần, nhưng bài vẫn hay, xin đăng lên DĐ, có sửa đổi vài điểm...
AP sưu tầm.

Còn lần cuối cùng nữa huynh An Phươc ạ
Lần này thiền sư tới bến sông , chẳng thấy cô lái đò đâu , lòng buồn vô hạn . Và sau khi hỏi thăm... mới biết … cô lái đò đã trở thành thiền sư … t ừ lần ấy

Bởi , phải chăng... chỉ có thiền sư mới hiểu được thiền sư ???
 
Sửa lần cuối:

1234

Active member
Kính cùng 2 Huynh. Huynh An Phuoc và Huynh VL

Và cũng có lẽ Cô Gái lái đò năm nào, bên bến sông xưa...Ngày ấy ! Chắc gì không là 1 Vị Bồ Tát ? Đang Hành Nguyện Độ Ba La Mật. ? Thị hiện để Độ & Đang Dượt - Khảo Bài cho Vị Sư nọ ! Để Vị Sư đạt đến cái ngày không còn phải mất tiền ! Và càng mất nhiều tiền hơn nữa ! Nếu khi chưa hoàn thành xong 1 dạng Công Án Đặc Biệt để... nâng cao !
Khi Vị Sư đã Ngộ ra ! .

Chỉ có Thầy & Trò mới thấu hiểu ! Và có đôi lúc Tướng dạng là Sư mà kỳ thật lại là người học trò nhỏ , mà người dung dị rất ư bình thường lại là 1 người mang đầy chất vị của :

1 Vị Chân Sư ?

Hãy thật sự thật thà - trung thực với Chính Mình.Với những gì mà mình phải :

Đối Diện - Trực Diện => Để không còn mảy manh múng , vướng bận đậy che - giả dối.


Để cảm & hiểu được cảnh giới :

Tuy Nhìn mà như... chẳng Nhìn - Chẳng Nhìn mà Đã Khởi... Nhìn !

Vài dòng chia sẽ cảm nhận cùng Chư Huynh. Nội dung cô đọng mà súc tích! hàm chứa bài học tinh tế . sâu lắng ! . Vài dòng tham gia cùng chư Huynh.Kính
 
Sửa lần cuối:

Vien Linh

New member
Đùa với huynh An Phước và huynh 1234 mấy câu thơ nhé :

Thấy em là rất tốn tiền …
Nhìn mà không thấy… thành tiên mất rồi
Còn em : hương sắc xa xôi
Hãy thương…đừng nhớ cho đời …lặng yên

VL
 

Facebook Comment

Top