Cổ Ngạn nói: “mặt trời không có, đối với kẻ đui; sấm sét không có, đối với người điếc”
Văn hào Đức, Hermann De Keyserling, có thuật câu chuyện ngộ nghĩnh nầy: “một mục sư kia nói với đứa con trai mười lăm tuổi của ông:
- Từ mười lăm đến hai mươi tuổi, cha cho con có quyền tin tưởng con thông minh hơn cha;
- Từ hai mươi tuổi đến hai mươi lăm tuổi, cha cũng cho con có quyền tin tưởng con thông minh bằng cha;
- Nhưng từ hai mươi lăm đến ba mươi tuổi thì cha bắt buộc con phải nhìn nhận cha thông minh hơn con một cách tuyệt đối vậy”
Chưa kinh nghiệm mà nghe bàn đến cái khôn ngoan do kinh nghiệm mà có kia, làm sao tin được, làm sao mỉm một nụ cười ngờ vực được….
Mình đã từng sống qua cái tâm sự của thanh niên, mình cũng đã từng mỉm một nụ cười ngờ vực…..
Nhưng hôm nay, mình không còn giữ được một nụ cười ngờ vực ấy nữa. Cái hay của cổ nhân cũng như cái dở của cổ nhân đều có thể là những bài học thăng trầm cho ta
“ Cái gì cũng biết mà cái đạo làm người chưa biết, chưa được gọi là người khôn”