Cơm áo gạo tiền và hai câu chuyện

nguoi ao trang

New member
<P><EM><strong><FONT size=3> Làng nọ có cô con gái chửa hoang. Đến ngày sinh, cô đem con giao cho nhà chùa, bảo rằng cha của đứa bé là Thiền sư Cacuin đang trụ trì ở đó. Thiền sư bảo "Thế à". Mặc cho điều tiếng thế gian, thiền sư vẫn thinh lặng nuôi dưỡng đứa bé tội nghiệp.<BR></FONT></strong></EM><strong><EM><FONT size=3>Ít lâu sau, người cha thật sự của đứa bé thú nhận mọi việc, cùng mẹ nó đến chùa xin thiền sư trả lại đứa con. Thiền sư lại bảo "Thế à" rồi trả lại đứa bé.</FONT></EM></strong></P>
<P><strong><EM><FONT size=3>Hơn nửa thế kỷ trước, trên một chuyến tàu lửa Huế - Đà Nẵng có một ai đó chơi xấu, phóng uế ngay trên toa.  Nhân viên nhà tàu đi qua, tìm quanh không biết "tác giả" của vật xú uế bốc mùi hôi thối nồng nặc đó là ai. Thấy một ông già mặc quần áo tuềnh toàng ra vẻ nhà quê, y chắc mẩm là ông này chứ không ai khác. Bèn chẳng nói chẳng rằng, tát ông già một tai rồi bảo dọn dẹp sạch sẽ. <BR>Lát sau, y quay lại, phát hiện một người đang ôm bụng la làng. Y định giang tay tát người này một cái thì ông già nhà quê ngăn lại: Khi nãy anh đã tát tôi một cái rồi, tôi đã không đòi thì thôi, cớ gì anh lại muốn tát thêm người này một cái nữa!</FONT></EM></strong></P>
<P><strong><EM><FONT size=3>Câu chuyện trên chép trong "Góp nhặt cát đá" của Thiền sư Muyu. Chuyện dưới chép trong tâm khảm tín đồ Cao Đài Hội Thánh Truyền Giáo. Ông già nhà quê đó là Ngài Huỳnh Ngọc Trác, sau khi liễu đạo ở Quảng Ngãi được Ơn Trên điếm hồng danh là Liễu Tâm Chơn Nhơn.</FONT></EM></strong></P>
<P><strong><EM><FONT size=3>Trong cuộc sống cơm áo gạo tiền hôm nay, hai câu chuyện xưa có được mấy ai ngẫm đến?</FONT></EM></strong></P>
 

Thai Nguyen

New member
<P>Câu Chuyện thứ 3...</P>
<P><strong><EM>Dậy Sao?</EM></strong></P>
<P>Có một lần đệ đi dự thuyết trình tại Cơ Quan Phổ Thông Giáo Lý. Thuyết Trình Viên hôm đó là một cư sĩ Phật Giáo (Mới đó mà đã quên tên rồi - Thời gian đi nhanh thiệt) kể thêm mấy câu chuyện sau:</P>
<P>Một ông hàng xóm mua được đôi giày mới. Chỉ xỏ chân có một lần đi dự cái đám ở đầu làng, sáng hôm sau, đôi giày biến đâu mất tiêu. Tình cờ đi ngang qua nhà bên cạnh, ông hàng xóm thấy đôi giày giống y chang đôi giày của mình, nằm sau cánh cửa. Ông bèn xông vào, xỉa xói chủ nhà: Ê, đôi giày này của Tôi, ông ăn cắp về đây chứ gì. Ông chủ nhà nên cạnh nhe răng cười: Dậy sao?. Ông hàng xóm tóm đôi giày chạy te về nhà một hơi. Trên đường về, ông nghĩ đến cái cười với hai hàm răng trắng nhở đó, sao mà khả ố thế. Đúng là thằng ăn cắp vặt.</P>
<P>3 hôm sau, thằng con trai của ông hàng xóm đi chơi về cùng vối đôi giày. Ông cha hỏi: Giày đâu dậy mạy? Mới mua hả? Thằng con đáp: Đâu có, Ba. Giày của ba, con mượn tạm mấy bửa. Ông hàng xóm lặng người. Mồ hôi rịn ra đằng sau cột sống, lành lạnh. Chừ thì ông vở lẽ. Hối hận. Lau sạch đôi giày, bẻn lẻn, đem đến nhà bên cạnh xin được trả lại. Ông chủ nhà bên cạnh "lại" nhe răng ra cười: Dậy sao? Ông hàng xóm lui thủi ra về, miên mang nghĩ đến nụ cười, cũng nụ cười đó, hôm nay sao thánh thiện bao dung... </P>
<P><EM><FONT color=#0000ff>Hôm đó đệ ngồi phía dưới, góc trái. "Dường như" Huynh Đạt Tường ngồi ở hàng ghế trên. chừ nhìn ảnh của ĐT  thấy quen quen, mới nhớ lại...(!)</FONT></EM></P>
<P><EM><FONT color=#0000ff>Đi dự thuyết giảng thì nhiều lần với nhiều thuyết trình viên, nhưng chỉ nhớ "nằm lòng" câu chuyện này và câu chuyện sắp kể thôi, còn thì quên hết. Thời gian đi nhanh thiệt...</FONT></EM></P>   
 

admyn

New member
<P>Câu chuyện thứ 4...</P>
<P><strong>Đạo đức kinh</strong> có chép như vầy:<BR>"<strong>Ngô hữu tam bảo, trì nhi bảo chi, nhất viết từ, nhị viết kiệm, tam viết bất cảm vi thiên hạ tiên</strong>". Ông nội tệ đệ giảng giải: Ta có 3 vật báu luôn giữ và bảo vệ nó. Thứ nhất là hiền từ, thứ nhì là cần kiệm, thứ ba là không thích đứng trước thiên hạ.<BR>Lúc nhỏ, đọc hoài mà chẳng bao giờ hiểu Ngài Lão Tử nói gì. Đến bi chừ cũng vẫn chỉ hiểu tờ lờ mờ.</P>
<P>Tệ đệ hiểu như vầy, chia sẻ cùng các Huynh tỷ, nếu có gì chưa đúng xin được chỉ dẫn:<BR>Cả 3 câu chuyện của các huynh kể ở trên đều có các nhân vật rất hiền từ. Nhà sư chắc là cũng cần kiệm, còn Ngài họ Huỳnh thì rất là cần kiệm rồi, ăn mặc giản dị như nông dân. Câu chuyện của các huynh không nói rõ, nhưng đệ tin chắc rằng các nhân vật của chúng ta sẽ chẳng bao giờ thích đứng trước thiên hạ, ưa thiên hạ tung hô vạn tuế, khen tới trời rằng thế nầy, thế kia...<BR>Thực tế cuộc đời này đã chứng minh rồi, trèo cao thì té nặng, ai đưa mình lên tới tận mây xanh thì hãy coi chừng. Vinh - nhục là con dao hai lưỡi.</P>
<P>Đệ nhớ, hình như Lão Tử còn có một câu rất chí lý, có thể áp dụng ở đây: "Bất tranh nhi thiện thắng". Mình không tranh ai, ai cũng chẳng tranh mình, thì mình bao giờ mà chả thắng. Mình không tranh đứng trước thiên hạ, mình hãy làm tròn bổn phận của mình là mình tự thắng chính mình rồi.</P>
<P>(Không biết nói vậy có sai không? Hơi bị đại ngôn rồi)...</P>
 

Thai Nguyen

New member
<P>Thuyền Không.</P>
<P>Tuần rồi, trên đường về sau 3 ngày ghé thăm vợ của một người bạn nối khố từ hồi còn khóac áo học trò. Chị được BS cho xuất viện và với lời khuyên thân tình, Nè Anh, về nhà, nếu chỉ muốn ăn gì thì cố gắng mua cho chỉ ăn, ráng làm vui lòng chỉ nhé. Ngồi chờ máy bay tại phi trường mà lòng nóng như lửa đốt. Anh bạn "bỏ" mình xuống phi trường sớm quá. Chuyến bay trể 1 tiếng đồng hồ vì chờ phi cơ từ một tuyến bay khác đến muộn. Vả lại, hôm đó ăn chay. Bụng đói cồn cào. Khi sáng điểm tâm ở nhà bạn, chẳng nhấm nháp vào đâu cả. Bánh mì xì dầu. Mình ăn như tuổi còn đang lớn, vài lát bánh mì khách sáo qua loa...Anh bạn, ngày xưa cũng ăn chay, chừ thì chay trong lòng, anh ta nói vậy...cho nên đâu còn biết ngày nào là ngày nào...Nhìn mấy giang hàng ăn trong phi trường mùi thơm phưng phức mà nghe tiếng lòng kêu than ỉ ôi. Một thoáng cảm nhận thiên đường như đâu đây mà tay không dám với...</P>
<P>Hàng ghế trước mặt là một đôi nam nữ trẻ, dường như là người Nhật. Nét thanh tú của á đông rất dễ gây cảm tình cho người đối diện. Bất thình lình, Cô bé tát một cái thật mạnh vào mặt anh chàng. Trả đủa ngay, anh ta tát lại. Bốp bốp... bốp bốp. Mọi việc xãy ra hết sức bất ngờ. Không một lời qua tiếng lại. Ngay lúc đó cô tiếp viên đi ngang qua, bắp gặp. Kết quả là thêm một tiếng chờ đợi nữa cho viên Captan làm bản phúc trình.</P>
<P>Từ những hàng ghế phía trước, đến các dãy ghế dằng sau, các hành khách bên cạnh, mọi người nhốn nháo lên, complain, giận giỗi, xỉa xói. Mỗi người góp một lời. Bầu không khí giống như chợ tết chiều ba mươi. Có lẽ cô cậu hiểu được những gì người ta dành cho mình. Ngồi im rơ cho đến khi được mời rời khỏi phi cơ.</P>
<P>Buổi chiều trời trong, không gió. 2 tiếng bay êm đềm trong không trung. Mình miên man nghĩ lại tình cảnh vừa rồi. Tự dưng câu chuyện đọc ở đâu đó, lâu rồi,  hiện về trong trí nhớ. Chuyện rằng:</P>
<P>Một ngư dân đang chèo thuyền nước ngược, bỗng một chiếc <strong>thuyền không</strong> đứt dây neo từ một bến gần đó, trôi dạt vào, đâm sầm thuyền của anh làm bể miếng gỗ phía sau đuôi. Ngư dân giận lắm. Miệng lầm bầm đôi câu rồi lẵng lặng đi tiếp đoan đường. Tuần sau, trong mùa nước dâng, Ngư dân trong làng đua nhau đi đón cá về. Vì mãi mê theo mững lưới, cũng anh ngư dân ở trên bị "tông"  một cú thật mạnh bởi chiếc thuyền của bạn đồng nghiệp. Cả thuyền lẫn người chao đao...Thế là một cuộc cải vả xãy ra. Ngưng bắt cá, xăng tay áo, xỉa xói, miệng bằng tay, tay bằng lời... hai bên "đòi" ăn thua đủ mà quên đi công viêc làm ăn...</P>
<P>       </P>
<P>  </P>
<P> </P>
<P> </P>
 

Thai Nguyen

New member
<P>Câu chuyện thứ 6...</P>
<P>Khổ,</P>
<P>Gần tết, cam năm nay được mùa. Trái nào trái nấy tròn lẵng. Bóng láng. Màu vàng óng ánh, mịn màng chẳng khác những trái đào tiên trong chuyên Tây Du...Mẹ Tí đi chợ khi sáng, bê về một bịch, 10 ký có dư. Khi bọc cam đổ xòa ra giữa nhà, ba bốn chục trái, Mẹ Tí loay hoay nhặt những quả lớn để dâng lên bàn thờ, Cu Tí đứng sẵn ở đó từ lúc nào mở to đôi mắt thèm thuồng mong đợi: Mẹ, mẹ cho con cam, cam... Mẹ Tí liếc mắt, gằng giọng: Không được đâu con. Con làm rơi, cam sẽ dập hết đó. Cu Tí bỗng khóc òa lên, khóc to. Mẹ Tí ngẩn đầu lên, nhìn con. Chỉ thoáng vài giây suy nghĩ, Me dí vào tay trái con một quả rồi tiếp tục lựa cam. Cu Tí lại khóc òa lên lần nữa, đưa bàn tay không ra đòi thêm...Mẹ lại dí vào bàn tay đó môt quả, và một quả thứ ba.</P>
<P>Tí bây giờ có đến những 3 quả cam. Cậu bé phải dùng hai cánh tay nhỏ xíu để kẹp quả thứ 3 vào giữa, cố gắng về phòng. Chân bước rón rén vì sợ làm rơi món quà mới nhận đươc. Mẹ Tí cũng vừa xong công việc, vội xuống nhà bếp để lo bửa cơm chiều.</P>
<P>Thình lình tiếng khóc thét của Tí từ trong phòng vọng ra. Mẹ Tí hoảng hốt. Hớt hải chạy vô thăm con. Tí không sao cả. Đứng tầng ngần ra đó, vẫn khóc, với 2 quả cam trong hai tay, quả thứ 3 thì lăng ra góc phòng. Bà mẹ thương con. Hiểu ý con. Vội cúi xuống vỗ về...</P>
<P>Khổ. Cái khổ cứ đeo đuổi theo ta hòai. Không có thì khổ. Có ít cũng khổ. Nhưng có nhiều lại càng khổ hơn...</P>
<P>Chuyện thứ 6 là tiếp theo chuyện thứ 3. Cũng Cư Sĩ Phật Giáo thuyết giảng. Những mẫu chuyện được kết hợp từ bối cảnh thật, cốt chuyện được nghe qua hoặc lượm nhặt đâu đó. Bất quá đệ chỉ thêm tí muối, rưới tí nước tương cho mặn mòi người nghe...</P>
 

ThienThan83

New member
<P> Câu chuyện thứ 7...</P>
<P><strong>Kinh nghiệm máu xương<BR></strong>Năm 2005, đi dự lễ hội với mấy đồng nghiệp, trúng ngay 2 ngày 14 và 15 âm lịch. Chiều 14 ngồi uống cà phê chờ đứa em đồng đạo đang làm nhạc công cho đội văn công thị xã đến để cùng đi quán chay. Đến giờ khách sạn chiêu đãi cơm chiều, đồng nghiệp đứng dậy kéo đi hết, hối mình vô sớm, "ăn cỗ đi trước". Mình nói không dự tiệc, còn ngồi chờ đứa em. "Chờ em út tới dẫn đi chơi đêm chớ chi. Cha nội này xé lẻ chơi riêng đó nghe". Mình không nói gì, chỉ cười. Mặc cho anh em nghĩ chi thì nghĩ. </P>
<P>Đứa em chơi rất xịn các nhạc cụ truyền thống, ăn chay trường từ nhỏ mà vẫn "trụ" được ở nơi toàn dân ăn nhậu thứ thiệt. Nhưng nó giỏi, nên thiên hạ cũng nể mặt, không dám nói năng gì xúc phạm. Hai anh em chơi 2 dĩa cơm chay dưới gốc cây bồ đề. Cậu em thì ngày nào chả chay, còn mình thì chỉ tháng được mấy ngày nên ngồi ăn trong khung cảnh như thế thấy tâm hồn nhẹ nhõm. Đang lo ngày mai lên xe theo đoàn đi núi sớm, không biết ăn chi để xế trưa hôm sau về lại thị xã mới có cái bỏ bụng thì cậu em bảo: Chuyện này thì anh phải để em làm từ vấn. Giữa buổi, anh "chơi" 1 lon bò húc là có thể "chiến đấu" được tới xế chiều. Em nhiều lần bị "zô thế" như zậy rồi, nên có kinh nghiệm lắm.</P>
<P>"Y án" theo lời khuyên của nó, tối mua về khách sạn mấy gói kẹo đậu phộng và một lon bò húc. Quả là hiệu nghiệm, leo núi suốt cả buổi sáng mà chẳng thấy "bà cô ruột" kêu réo gì, đến gần 2 giờ trưa xe mới về tới thị xã.<BR>Một kinh nghiệm rất chi là... máu xương. Từ đó, nếu có đi đâu xa mà "kẹt" cái vụ cơm chay, mình không còn phải lo nữa.</P>
<P>Chuyện này kể lại là do gợi ý từ chuyện số 5 ở trên. Trong cuộc sống đầy phức tạp hôm nay, có được một "phương thuốc" để chữa cái bịnh lo lắng vì... ăn chay kể cũng hay hay đó chứ. Phải không chư Huynh Tỷ?</P>
<P> </P>
 

Tien Duc

New member
<P><FONT size=3>Chào huynh ThienThan83!</FONT></P>
<P><FONT size=3>Bò húc là món ăn gì vậy huynh?</FONT></P>
<P><FONT size=3>Nhờ huynh bật mí cho biết nha.</FONT></P>
 

Thai Nguyen

New member
<P><FONT size=3> <IMG alt="Bu Huc ban tai Viet Nam" src="http://images.fuzing.com/members/2/81/00003281/2441.300x300.jpg" border="0"></FONT><A href="http://images.search.yahoo.com/search/images/view?back=http%3A%2F%2Fimages.search.yahoo.com%2Fsearch%2Fimages%3Fp%3Dred%2520bull%2520energy%2520drink%26rs%3D0%26toggle%3D1%26ei%3DUTF-8%26fr%3Dyfp-t-456%26fr2%3Dtab-web&w=257&h=300&imgurl=emu.fuzing.com%2Fmembers%2F2%2F81%2F00003281%2F2441.300x300.jpg&rurl=http%3A%2F%2Femu.fuzing.com%2Fvli%2F00002494b241%2FRED_BULL_Energy_Drink_in_Cans_250_ml_Thailand&size=12.1kB&name=2441.300x300.jpg&p=red+bull+energy+drink&type=jpeg&no=9&tt=698&oid=6398ee409b6ccf5e&ei=UTF-8" target="_blank"><FONT size=3></FONT></A><FONT size=3> </FONT></P>
<P><FONT size=3>Đây là "bò húc" đươc bán tại vn</FONT></P>
<P><A href="http://images.search.yahoo.com/search/images/view?back=http%3A%2F%2Fimages.search.yahoo.com%2Fsearch%2Fimages%3Fp%3Dred%2520bull%2520energy%2520drink%26rs%3D0%26toggle%3D1%26ei%3DUTF-8%26fr%3Dyfp-t-456%26fr2%3Dtab-web&w=1600&h=1200&imgurl=gallery.hd.org%2F_exhibits%2Ffood%2F_more2000%2F_more04%2Fenergy-drink-cans-Y2K-caffeine-sugar-taurine-Red-Bull-Solstis-Virgin-dt-blue-stimulator-purple-stimulator-Vitalise-V-3-DHD.jpg&rurl=http%3A%2F%2Fgallery.hd.org%2F_c%2Ffood%2F_more2000%2F_more04%2Fenergy-drink-cans-Y2K-caffeine-sugar-taurine-Red-Bull-Solstis-Virgin-dt-blue-stimulator-purple-stimulator-Vitalise-V-3-DHD.jpg.html&size=895.6kB&name=energy-drink-cans-Y2K-caffeine-sugar-taurine-Red-Bull-Solstis-Virgin-dt-blue-stimulator-purple-stimulator-Vitalise-V-3-DHD.jpg&p=red+bull+energy+drink&type=jpeg&no=11&tt=698&oid=fa693c029dedd5a8&ei=UTF-8" target="_blank"></A><FONT size=3><IMG alt="Bo Huc CaNaDa" src="http://gallery.hd.org/_tn/std/food/_more2000/_more04/energy-drink-cans-Y2K-caffeine-sugar-taurine-Red-Bull-Solstis-Virgin-dt-blue-stimulator-purple-stimulator-Vitalise-V-3-DHD.jpg" border="0"> </FONT></P>
<P><FONT size=3>Những "bò húc" này có lẽ đươc bày bán tại Ca na da. Tiến Đúc, huynh không đi shopping nên không biết thôi. (Nếu image không hiện lên, xin click vao "Go to fullsize image").  </FONT></P>
<P><FONT size=3>ThienThanh83 hôm nay "lên" trể, tn trả lời thay....hehehe.</FONT></P> 
 

DT

New member
Vậy là quý huynh "chơi" DOPING với "bò húc" hiệu quả ghê ! Một kinh nghiệm sống động .
<br />
<br />Nhưng đã là doping thì có ngày sẽ lãnh đủ nếu cứ "dzài dzài" ỷ y là không ổn đâu !
 

ThienThan83

New member
<P> Cảm ơn huynh ThaiNguyen đã cứu nguy cho ThienThan83 một bàn thua trông thấy.</P>
<P>Huynh DT ơi, heroin là thứ doping nặng đô nhất đó, nhưng trong y học người ta vẫn sử dụng để chữa một số bệnh nhất định theo chỉ dẫn của bác sĩ. Vấn đề ở đây là đừng có mà lạm dụng. Lạm dụng thì bất kỳ thứ gì chứ đừng nói "bò húc" hay heroin, tất cả đều dẫn con người đến chỗ "lãnh đủ". Lâu lâu (có khi cả năm) đệ mới có một lần gặp "sự cố" như thế, chứ có phải "dài dài" đâu mà huynh lo cho tiểu đệ. Nhưng dù sao cũng xin cảm ơn những lời "nhắc nhở" rất chân tình của huynh. </P>
<P>Nhân đây, cũng xin khuyến cáo ACE (Anh Chị Em, theo cách nói của thành viên mới Phanthanhthong) đừng bao giờ "lạm dụng" kinh nghiệm của ThienThan83 mà có ngày "lãnh đủ" đó. Chỉ sử dụng nó trong những trường hợp bất khả kháng thôi nhé. Kính.</P>
 

admin

Administrator
Thành viên BQT
<P>
Thai Nguyen nói:
 <FONT size=3> (Nếu image không hiện lên, xin click vao "Go to fullsize image").  </FONT> 
 </P>
<P>Xin chào quý ACE (?)...hì hì!</P>
<P>Xin chào huynh Thai Nguyen,</P>
<P>Đệ vừa cập nhật giúp huynh hai hình ảnh về Bò Húc mà huynh gởi lên Diễn Đàn đã không "hiện nguyên hình". Nếu lần sau huynh hay các ACE muốn gởi hình ảnh thì trước hết <strong>copy link</strong> của hình ảnh đó (ở trang mạng khác). Sau đó kích vào biểu tượng <IMG src="http://caodaivn.com/forum_images/post_button_image.gif" border="0"> trong khung soạn thảo của Diễn Đàn. Và <strong>paste</strong> vào nơi chứa link của hộp thoại hiện ra...vậy là OK.</P>
<P>Nếu muốn cụ thể hơn thì mời vào mục "<A href="http://caodaivn.com/forum_posts.asp?TID=492&PN=1" target="_blank">Hướng Dẫn Sử Dụng Diễn Đàn</A>" nhé.</P>
<P>Kính chào hòa ái!</P>
 

MinhBachHoa

New member
<P> Trang này coi bộ ngộ à nghen. Tới câu chuyện thứ 7 thì đột ngột rẽ sang nhiều lối khác, giống như một kịch bản đã đến lúc phân kỳ thành nhiều tình tiết hấp dẫn. Nhờ huynh ThaiNguyen "hơi bí" một chút mà huynh Admin "ra tay" để mà khắp bàn dân thiên hạ trên diễn đàn (lộn rồi, chỉ riêng những ai "bí" như huynh ThaiNguyen và tệ đệ đây) biết thêm được một kỹ thụât "hô biến" để bò húc "hiện nguyên hình" thành bò húc. <IMG src="http://caodaivn.com/smileys/smiley32.gif" border="0"> <IMG src="http://caodaivn.com/smileys/smiley32.gif" border="0"> <IMG src="http://caodaivn.com/smileys/smiley32.gif" border="0">.</P>
<P>Cái vụ "kẹt số" này đệ cũng từng bị một lần rồi. Hồi đó tới chiều mới tìm ra chỗ ăn chay, đói gần xỉu. Như biết được "bí quyết" này sơm sớm một tí thì đỡ vất vả biết mấy. Lần đó đệ đi dự đám cưới con ông chú của một bạn thân đúng ngay mồng 1, ngồi bên mâm nhậu mà không ai phát hiện ra mình đang trong thời gian "chay tịnh". Cứ uống, uống hoài. Thỉnh thoảng cầm đũa gắp mấy lát dưa và rau sống. Nếu có ai gắp thứ khác bỏ vào chén mình thì cứ để nguyên vậy, ra bộ ta đây chủ yếu uống thôi, ăn chỉ là... chuyện nhỏ. Một lát, người bên cạnh bỏ vào cái đùi gà (xin lỗi, đệ chỉ nói sự thật chứ không có ý gì khác) rồi hối mình ăn nóng mới ngon. Mình hoảng quá, giả vờ cầm ly bia chỉ qua bàn bên cạnh, nói là đi "giao lưu" một chút, về sẽ "giải quyết" cái đùi gà sau. Té ra bàn bên cũng có một "đồng chí" ăn chay như mình, nãy giờ để ý và biết mình cũng đồng cảnh ngộ. Trời ơi, "tha hương ngộ cố tri", đang tìm cách "tránh đòn" mà gặp được "đồng minh" thì còn gì bằng. Hai kẻ đồng cảnh ngộ ngồi nhỏ to tâm sự với nhau rất chi là tâm đắc. Đến khi bàn cũ la làng, mình mới tạm biệt anh bạn "ăn chay" trong tiếc nuối và hẹn ngày tái ngộ.</P>
<P>Có lẽ có rất nhiều chuyện liên quan đến cái vụ ăn chay trong cuộc sống hôm nay, phải không chư vị HĐTM? <BR>Chuyện này, cứ cho là câu chuyện thứ 8 đi, nếu chư vị đồng ý. </P> 
 

Xí muội

New member
<P> Thân chào quý HTĐM, quý ACE <IMG src="smileys/smiley1.gif" border="0"></P>
<P>Xí muội cũng có đi ăn đám cưới nhưng người ta đãi mặn, mình ăn chay. Thông thường thì Xí muội gọi nhà hàng làm liền cho mình một dĩa mì xào chay và chưa bao giờ bị từ chối. Như vậy Xí muội vẫn được ăn cưới (mà về nhà không cần ăn lại) mà gia chủ cũng rất vui vẻ vì tất cả khách mời đều được no bụng. </P>
<P>Hổng biết đây có thể gọi là chia sẻ kinh nghiệm hông nữa?</P>
<P>Thân ái </P>
<P> </P>
<P> </P>
<P> </P>
 

Thai Nguyen

New member
<P>Cảm ơn TD, huynh nói đúng đó. "Bò Húc" quả là một thứ DOPPING. Đệ có người bạn lâu năm, bây giờ vẫn còn ở gần, ghiền nặng thứ này rồi. Lúc đầu thấy khóai quá, lâu lâu chơi một lon, chừ thì ngày nào mà không có nó là không làm việc được. Ngủ gà, ngủ gật. Mà ACEs biết đó, nó đâu có rẽ đâu. Khơi khơi mỗi ngày đốt đi cả chục ngàn...</P>
<P>Mấy năm trước, có lần rũ nhau đi Mỹ Sơn. Chỉ mới 10 giờ sáng, cái nắng bắt đầu hâm nóng khu rừng. Tại một quán cóc ven biên, điểm nghỉ trước khi tham quan vùng Thánh Địa, chú em, DS, thấy đệ người ngợm xơ rơ, bèn giới thiệu: Đại huynh, dạo này đại huynh "xuống cấp" quá, Nè, chơi cái này đi để chuân bị lộ trình. Nhưng nhớ cẩn thận nhe. Không được dùng nhiều. Chú đưa cho đệ lon Bò Húc. </P>
<P>Về sau, thỉnh thoảng ghé ngang mấy cửa hàng chạp-phô, uống một vài lon giải khát. Đã quá. Nhưng ngẩm nghĩ những lời của người em, chú là dược sĩ mà, nên thôi. Chừ thì nhìn người bạn nghiện nặng cái thứ Red Bull Energy Drink này. Đâm ra sợ luôn. Không bao giờ dám rớ tới...</P>
<P>Cẩn thận nhe, quí ACEs. Dùng in ít thôi...</P> 
 

Tien Duc

New member
<P><FONT size=3>Chào huynh Thái Nguyên!</FONT></P>
<P><FONT size=3>Huynh nói oan cho đệ quá. Tiến Đức vẫn phải đi chợ hòai à. Tuy nhiên cái món bò húc này thì thiệt chưa thấy. Mà có thể nó được bán ở 1 tiệm Việt Nam hay Tàu nào đó mà T.Đức chưa biết tới. </FONT></P>
<P><FONT size=3>Còn về việc nhằm ngày ăn chay mà bạn bè thân nhân mời ăn tiệc thì phải ra sao? </FONT></P>
<P><FONT size=3>Kinh nghiệm bản thân của mình thì T. Đức cho mọi người (bạn bè, thân nhân bên gia đình vợ, bạn bè trong hảng)  biết rõ là mình giữ chay ngày này. Đi tới nhà bạn bè dự tiệc nếu là ngày đó là ngày chay Tiến Đức ăn trước ở nhà. Ra tiệm Tàu hay V.Nam thì dễ hơn có thể gọi 1 dĩa mì xào chay như Xí Muội. Còn ở trong hảng mỗi tháng hảng T. Đức có đã nhân viên ăn, T. Đức chỉ việc đem theo đồ chay rồi ngồi ăn chung. Người Canada họ tôn trọng T. Đức , chẳng có ai chọc quê T. Đức cả. Mà có chọc thì T. Đức vẫn ăn tỉnh bơ thôi.</FONT></P>
<P><FONT size=3>Mà cũng nói thêm nhằm ngày chay thì bia, rượu T. Đức cũng không đụng tới.</FONT></P>
<P><FONT size=3></FONT> </P>
 

DT

New member
Thân chào quý HTĐM, quý ACE <img border="0" src="smileys/smiley17.gif" border="0">
<br />
<br />MinhBachHoa viết: "Trang này coi bộ ngộ à nghen. Tới câu chuyện thứ 7 thì đột ngột rẽ sang nhiều lối khác"
<br />
<br />Bắt chước theo chuyện đầu tiên của "nguoi ao trang" tiểu đệ xin được nói "Thế à"
<br />
<br />Đệ cũng xin được góp chuyện cho bàn tiệc đông vui thêm một chút nhe:
<br />"Được bà con mời đám cưới ở nhà hàng, biết chỉ có một mình là khách ăn chay ngày hôm đó nên chủ nhà cẩn thận phân công người nhà mua riêng phần chay đem tới.
<br />
<br />Sau phần nghi thức thủ tục, các khách nhập tiệc rôm rả. Đệ ngồi chung bàn với gia chủ nhưng chưa thấy dọn lên món chi cả. Nửa giờ trôi qua, uống nước ngọt trò chuyện. Gia chủ áy náy, rút di động liên lạc rồi xởi lởi "Ở nhà bảo rằng nó đã đi lâu rồi, ghé tiệm mua rồi và mang đến đây luôn ".
<br />Thêm nửa tiếng tiếp tục trôi qua, người vận chuyển "hàng chay" cũng chưa thấy xuất hiện! Bà con thiệt tình góp ý: "ăn đở bánh bao không này đi". Cũng may, trong thực đơn tiệc mặn có món bánh bao nho nhỏ đường kính chừng 4 phân (không nhân) thay cho bánh mì để ăn với thịt gì đó. Đã gần 9g tối rồi, tiệc sắp tàn! Thôi thì dùng đở vậy vì nãy giờ dù uống mấy chai Coca nhưng bụng cứ kêu "rột rột".
<br />
<br />Nhiều bàn xung quanh khách lần lượt chia tay. Thình lình, anh bạn "vận chuyển hàng chay" hớt hải xuất hiện với túi nylon trên tay. Chủ nhà trách "Mua rồi mà còn đi chơi hay sao giờ này mới tới" ? "Dạ, không phải. Đường bị kẹt xe cứng ngắt, tiến thối lưỡng nan ba ôi!". - THẾ À ! - Cháu thông cảm vì lý do kỷ thuật nhe! Mà thôi, cháu mang về nhà dùng giúp bác!
<br />
<br />- Dạ ! (bụng nghĩ nhưng không dám nói: Thế à!)
<br />
<br />Thế là đệ được ăn "TIỆC CHAI" đúng nghĩa. Nhưng dẫu sao thì "tiền hung hậu kiết" . Vẫn còn kịp để nhận phần chay của mình đem về lai rai
 

admyn

New member
<P> Câu chuyện thứ 9...</P>
<P>(Chuyện này được suy ra từ chuyện thứ nhất và thứ hai. Xin lỗi, nếu HĐTM hoặc ACE nào bảo sao cứ đưa Ngài Lão Đam ra "hù dọa" hòai thì đệ quả là có tội vô cùng. Bởi hồi nhỏ, cứ nghiền ngẫm cái sự vô lý trong cách lập luận của Ngài riết một hồi rồi bị "nhập" lúc nào chẳng hay).</P>
<P>Đạo Đức kinh có 4 chữ làm kinh ngạc giới đạo học, triết học mấy nghìn năm nay: "<strong>Sủng nhục nhược kinh</strong>". Chữ nghĩa càng ngắn gọn, càng làm cho nhiều người có cách giảng khác nhau. Nhưng tựu trung, hầu hết đều tán thành cách giảng là "ưa chuộng những điều nhục là đáng kinh ngạc". Con người, ai mà không muốn được thiên hạ tôn vinh. Duy chỉ có bậc đại bi, đại trí mới xem cái sự mà người trần mắt thịt cho là "sủng nhục" là chuyện vô thường không đáng quan ngại. TRÊN đường đi đến CHÂN THIỆN MỸ, trong tâm thức vị Thiền sư hay Ông Già Nhà Quê không có lằn ranh giữa vinh và nhục mà chỉ có hào quangg của bậc ĐẠI BI. </P>
<P>Ngày trước, Phật nhịn ăn dưới cội bồ đề, Chúa trăn mình trên thập tự giá... là nhún mình cứu chuộc loài người ra khỏi tội lỗi mà đáo bỉ ngạn. Người sùng bái các Ngài rất nhiều mà kẻ phỉ báng các Ngài cũng không ít. Có điều, mỗi người trong những người chê bai các Ngài đến khi nhắm mắt xuôi tay còn có cơ duyên tự nhìn lại mình. Không ít người đã ăn năn, hoán cải ngay vào những giây phút cuối cùng, có khi chỉ cần trăn trối một câu là đủ để những người còn sống "cái quan định luận".</P>
<P>Kỳ Ba này, Thầy đến với chúng ta bằng tất cả sự YÊU THƯƠNG và lẽ HẰNG SỐNG nhưng chỉ nhún nhường là A Ă Â. Có bao nhiêu người trong chúng ta học được bài học SỦNG NHỤC như thế???</P>
 

Xí muội

New member
<P><FONT size=3>"Mà cũng nói thêm nhằm ngày chay thì bia, rượu T. Đức cũng không đụng tới."</FONT></P>
<P><FONT size=3>Cái nói thêm này của huynh Tien Duc phải xem lại à nha <IMG src="smileys/smiley1.gif" border="0"> !</FONT></P>
<P><FONT size=3>Vậy ngày không chay thì huynh có đụng tới không? Huynh có chịu khai thật không đấy! <IMG src="smileys/smiley36.gif" border="0"></FONT></P>
 

teutonic

New member
<P> Câu chuyện thứ 10......</P>
<P>Thuở xưa, ở núi Tuyết Sơn có một con chim Oanh Vũ, cha mẹ đều mù, thường đi tìm trái cây thơm chín, dâng cha mẹ dùng. Lúc bấy giờ, có vị điền chủ mới cấy lúa bèn phát nguyện rằng: "Lúa tôi đây, xin nguyện cho chúng sanh ăn dùng". Chim Oanh Vũ thấy vị điền chủ phát tâm bố thí như vậy, bèn thường bay xuống lấy lúa cúng dường cha mẹ. Người điền chủ đi xem lúa, thấy loài chim loài sùng phá hại lúa, bèn nổi giận đặt lưới bắt được chim Oanh Vũ. Chim Oanh Vũ thưa vị điền chủ rằng: "Trước đây ông có lòng tốt bố thí nên tôi mới dám lấy của ông, sao lại đặt lưới bắt tôi?". Người điền chủ hỏi: "Ngươi lấy lúa làm gì?". Chim Oanh Vũ đáp: "Tôi có cha mẹ mù, nên phải lấy lúa cúng dường". Vị điền chủ nói rằng: "Từ nay về sau, ngươi cứ lấy lúa mà dùng, đừng e ngại gì cả". Loài súc sanh còn biết hiếu thuận với cha mẹ huống nữa là con người chúng ta .<BR></P>
 

Facebook Comment

Top