Tìm Hiểu :GIÁ-TRỊ CỦA CON NGƯỜI

Vi Li

New member
 

<br><br><!--
/* Style Definitions */
p.Msonormal, li.Msonormal, div.Msonormal
{mso-style-parent:"";
margin:0in;
margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman";
mso-fareast-font-family:"Times New Roman";}
p
{mso-margin-top-alt:auto;
margin-right:0in;
mso-margin-bottom-alt:auto;
margin-left:0in;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman";
mso-fareast-font-family:"Times New Roman";}
@page Section1
{size:8.5in 11.0in;
margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in;
mso-er-margin:.5in;
mso-footer-margin:.5in;
mso-paper-source:0;}
div.Section1
{page:Section1;}
-->
<!--[if gte mso 10]>
< style>
/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:"Table Normal";
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-s ize:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-parent:"";
mso- padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin:0in;
mso-para-margin-bottom:.0001 pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
fon t-family:"Times New Roman";
mso-ansi-language:#0400;
mso-fareast-language:#0 400;
mso-bidi-language:#0400;}
</style>
<![endif]-->

<p><strong><span style="color: rgb(51, 0, 0);">Huynh 1234 viết :<o:p></o:p></span></strong></p>

<p><strong><span style="color: blue;">Có phải chăng chính cái chuyển tiếp giửa
hai “thì” hít – thở đó là cả 1 chu trình của sự </span></strong><span style="color: blue;"><o:p></o:p></span></p>

<p><strong><span style="color: blue;">“chuyển hóa” sống động .Ngay
chính chúng ta đây ! cũng trăn trở trong mong đợi của 1 sự </span></strong><span style="color: blue;"><o:p></o:p></span></p>

<p><strong><span style="color: blue;">“chuyển hóa” ? và cũng chính sự trăn
trở trong mong đợi ấy ! chúng ta những ai,đã từng </span></strong><span style="color: blue;"><o:p></o:p></span></p>

<p><strong><span style="color: blue;">“trân mình” trong thổn thức và chờ đợi thì
tự sẽ cảm,tự sẽ hiểu những đều mà đệ “ước lệ” </span></strong><span style="color: blue;"><o:p></o:p></span></p>

<p><strong><span style="color: blue;">trên ! </span></strong><span style="color: blue;"><o:p></o:p></span></p>

<p><strong><span style="color: blue;">Cũng có lẽ những gì mà Tỷ “oằn” người trong
trăn trở,đệ tuy không diển lộ rỏ ra được </span></strong><span style="color: blue;"><o:p></o:p></span></p>

<p><strong><span style="color: blue;">nhưng rất thấu cảm và hiểu được ! đó âu
cũng là những giai đoạn của cái phôi,ngòi đang </span></strong><span style="color: blue;"><o:p></o:p></span></p>

<p><strong><span style="color: blue;">ẩn mình trong trông chờ “chuyển hóa” 1 thứ
chuyển hóa kỳ đặc,ta có 1 thứ “linh cảm “ khó </span></strong><span style="color: blue;"><o:p></o:p></span></p>

<p><strong><span style="color: blue;">nói => 1 VL từng tự nhận là “hổng
giống ai”.ta trong trông chờ 1 thứ chuyển hóa mà ta </span></strong><span style="color: blue;"><o:p></o:p></span></p>

<p><strong><span style="color: blue;">như tựa thấy nó trước mặt,ta như và
chợt bỗng tan biến trong “hư không” và ta có cảm </span></strong><span style="color: blue;"><o:p></o:p></span></p>

<p><strong><span style="color: blue;">nhận rằng nó rất thật và lẩn quất đâu đây
như trò chơi trốn tìm của thời ta thơ ấu ngày </span></strong><span style="color: blue;"><o:p></o:p></span></p>

<p><strong><span style="color: blue;">nào vui đùa cùng lủ trẻ !</span></strong><span style="color: blue;"><o:p></o:p></span></p>

<p>Huynh 1234 kính mến </p>

<p>Rất cảm ơn huynh đã khẽ chạm vào những điều mà đệ thường gọi
đó là chất liệu làm nên sự cô đơn <span style="">trong đệ </span>; Cô đơn
đã làm cho đệ nghĩ về tôn giáo , nghĩ về đạo đức … và nghĩ về cõi hằng sống<span style="">  </span>;  nhưng chỉ ... nghĩ về thôi huynh ạ <span style=""> </span>.<span style="">  </span></p>

<p><o:p> </o:p></p>

<p>Có nhiều người , hay coi thường người khác , do nghèo đói<span style="">  </span>, thất học , thiểu năng trí não , thất cơ lỡ
vận .v.v… cũng chỉ vì họ không biết cô đơn là gì ( đệ nghĩ như thế ko biết có đúng ko ? )<br></p>

<p><o:p> </o:p></p>

<p>Với cô đơn , đệ nghĩ là nó sẽ giúp cho ta hạn chế sự sai biệt
trong tầm nhìn , bởi nó là nốt trầm nhất <span style=""> </span>…trong cung đàn nhân thế <span style=""> </span>… là tiếng ngân dài tha thiết giữa chốn trần
ai …là hồi chuông chiều chầm chậm xa đưa đến... tận cõi đi về<span style="">  </span>…</p>

<p><o:p> </o:p></p>

<p>Trước cô đơn , mọi nghĩa tình đều được trân trọng , ta sẵn sàng
làm bạn với tất cả mọi người …dẫu rằng chẳng gì có thể giảm bớt được cô đơn ; <span style=""> </span>Vì <span style=""> </span>nó là
một hằng số trong cõi đời tương đối này <span style=""> </span></p>

<p><o:p> </o:p></p>

<p>Đệ cũng đã tập làm thơ , là do cái hằng số ấy , nên 
thơ của đệ buồn đến chết được … nhiều người nói thế & Thanhthanh cũng nói
thế </p>

<p><o:p> </o:p></p>

<p>Cảm nhận nhiều điều <span style=""> </span>trong
những lời tâm tình của huynh , đệ lại ngẫu hứng nói nhiều như thế … </p>

<p>Chào huynh nhé -<span style="">  </span>Kính
chúc vạn an </p>

<p><o:p> </o:p></p>

<p><o:p> </o:p></p>

<p><o:p> </o:p></p>

 
 

1234

Active member
<P> </P>
<P>Tỷ Vi Li :</P>
<P>Có nhiều người , hay coi thường người khác , do nghèo đói<SPAN>  </SPAN>, thất học , thiểu năng trí não , thất cơ lỡ vận .v.v… cũng chỉ vì họ không biết cô đơn là gì ( đệ nghĩ như thế ko biết có đúng ko ? )</P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Đều này không những đúng mà là rât đúng ! Bởi những người này thường thấy khó chịu </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>với những cái nghèo đói,thất học,thiểu năng trí não của người khác vÌ những lý </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>do ,nguyên nhân :</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Cái nghèo đói,thất học ở người khác còn bé ,không so bì kịp cái nghèo đói,thất học LỚN </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>hơn, TO hơn trong họ => họ mới phô bày cái NGHÈO lòng từ tâm,cái ĐÓI Nhân Cách trong </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>đối </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>nhân xử thế,cái thiểu năng trí não họ tự bộc lộ và minh chứng ,lấn át đi cái nghèo </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>đói,thất học,thiểu năng nhỏ bé của người khác là vậy ! Họ cứ ngỡ và tưởng rằng cái họ </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>có ,họ biết ,họ hiểu là cái gì đó cần phải "so kè " => Hay cũng muốn hơn người mà lâu </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>dần trở thành tập khí vô minh,luốm nhuộm tâm thức => Dở lại cũng muốn tranh hơn cùng </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>người => lòng từ đánh mất => chỉ còn lại những tri kiến của BẢN NĂNG ! mà tình thương </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>thị lại bị chết đi trong tức tưởi vì bị "thui chột" cái này là tự họ đánh mất đi cái lẽ hằng </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>sống,cái lương năng của tạo hoá trong họ chứ chẳng phải ai ngoài ! Có lẽ chính đệ cũng </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>đi và sống trong niềm cô đơn cùng cực của cõi đời nên đệ vẫn thường hay cười ( thay vì </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>cách học gieo vần làm thơ như tỷ vậy ! ). Chính cái cô đơn là cái mà nó ẩn vi trong chiều </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>sâu tận </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>đáy lòng </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>trăn trở của 1 ai đó ! trong 1 kiếp, cõi... ĐI - VỀ.</FONT></strong></P>
<P>Tỷ Vi Li :</P>
<P>Nói ra những điều , như các bài viết ở trên , cũng là một trong những hình thức muốn khẳng định mình;  khẳng định mình là điều bãn ngã rất thích ; Có con gà nào gáy mà không dùng hết sức mình , con Hổ nào gầm mà không muốn biểu lộ hết uy phong . . . Con người cũng thế … và đệ cũng thế</P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Có những con Gà nó không gáy mà nó vẫn là Gà ,có những con Hổ tuy nằm đó không gầm </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>mà kỳ thật muôn loài đều khiếp vía ! ( vì Hổ tuy là Hổ già hay Hổ bệnh nhưng con chó </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>nghe hơi Hổ là cụp đuôi chạy mất ! ) Có những Chủ kiến thì thường diệt bãn ngã,nhưng </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>với đệ thì chủ xướng không diệt,vì với đệ :</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>+ Bãn ngã đã theo đệ từ khi mở mắt oe oe ! cất tiếng chào đời và nhìn đời bằng ánh mắt </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>ngây ngô và lạ lẫm ! và cũng chính bãn ngã sau này là người bạn "tiển đưa" đệ sau cùng </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>khi mà giả thân ngũ uẩn này hấp hối trên giường bệnh,và cũng chính bãn ngã làm cho đệ </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>lạnh biết co,no biết dừng !cũng chính bãn ngã thôi thúc đệ, dạy cho đệ nhìn lại cuộc tình </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>nhân thế trong sự đói - no, co - dản , ấm - lạnh Cuộc Đời ! Đệ hiểu bãn ngã theo 1 chiều </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>hướng khác ! ( có lẽ không nằm trong bảng ước lệ ! ? ) có lẽ ! đệ hiểu quen là CÁI BẢNG </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>nó NGÃ ,nó "té" hoặc là làm NGÃ cái BẢNG thì phải !</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Nếu từ xa xa đệ thấy có nguy cơ cái Bảng nó => Ngã đệ sẽ tránh nó "đè" hoặc giả như đệ </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>vụn </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>về làm ngã cái BẢNG thì đệ sẽ tự biết dựng cho nó đứng thẳng lại và "rút kinh </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>nghiệm" => </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>tránh làm NGÃ BẢNG</FONT></strong></P>
<P>Tỷ Vi Li :</P>
<P>Với cô đơn , đệ nghĩ là nó sẽ giúp cho ta hạn chế sự sai biệt trong tầm nhìn , bởi nó là nốt trầm nhất <SPAN> </SPAN>…trong cung đàn nhân thế <SPAN> </SPAN>… là tiếng ngân dài tha thiết giữa chốn trần ai …là hồi chuông chiều chầm chậm xa đưa đến... tận cõi đi về<SPAN>  </SPAN>…</P>
<P>Trước cô đơn , mọi nghĩa tình đều được trân trọng , ta sẵn sàng làm bạn với tất cả mọi người …dẫu rằng chẳng gì có thể giảm bớt được cô đơn ; <SPAN> </SPAN>Vì <SPAN> </SPAN>nó là một hằng số trong cõi đời tương đối này </P>
<P><FONT color=#0000ff><strong>Chính cái "cô đơn - trống vắng" => tựa hồ như ta có cảm nhận bơ vơ,như lạc lỏng giửa đất </strong></FONT></P>
<P><FONT color=#0000ff><strong>trời ! Có người thì khoả lấp cái lạnh lẽo ,lạc lỏng,bơ vơ ấy bằng những tuồng khách sáo ! </strong></FONT></P>
<P><FONT color=#0000ff><strong>có </strong></FONT><FONT color=#0000ff><strong>người sâu sắc,lắng đọng ! thì diển lộ bằng suy tư với chiều sâu tâm thức bằng kinh </strong></FONT></P>
<P><FONT color=#0000ff><strong>nghiệm đã qua trên những chặng đường - khúc quanh của những khoảng thời gian </strong></FONT></P>
<P><FONT color=#0000ff><strong>"cô đơn"<SPAN> đã triêm trải và </SPAN></strong></FONT><FONT color=#0000ff><strong><SPAN>lắng đọng ! Ai cũng có 1 chiều sâu tâm thức,ai cũng có những </SPAN></strong></FONT></P>
<P><FONT color=#0000ff><strong><SPAN>trăn trở ,thổn thức của </SPAN></strong></FONT><FONT color=#0000ff><strong><SPAN>" NHỮNG NẺO ĐƯỜNG PHÙ DU " <IMG src="http://caodaivn.com/smileys/smiley19.gif" border="0"></SPAN></strong></FONT></P>
<P><SPAN><FONT color=#0000ff><strong>Có lẽ trong 1 lúc vì 1 nhân duyên hạnh ngộ nào đó ! chúng ta ,những H,T,Đ,M lại có dịp </strong></FONT></SPAN></P>
<P><SPAN><FONT color=#0000ff><strong>gặp gở nhau qua những dòng suy tư đầy trăn trở lại thông lưu qua lại ,để cùng nhau </strong></FONT></SPAN></P>
<P><SPAN><FONT color=#0000ff><strong>chia sẻ nỗi niềm !</strong></FONT></SPAN></P>
<P><SPAN><FONT color=#0000ff><strong>Mong rằng trên NHỮNG NẺO ĐƯỜNG PHÙ DU ! chúng ta mỗi người tự đúc kết ,"hồi tưởng" </strong></FONT></SPAN></P>
<P><SPAN><FONT color=#0000ff><strong>về 1 ký </strong></FONT></SPAN><SPAN><FONT color=#0000ff><strong>ức đẹp trong những gì mà cuộc đời,và trong cuộc sống đạo chúng ta học hỏi,triêm </strong></FONT></SPAN></P>
<P><SPAN><FONT color=#0000ff><strong>trải và </strong></FONT></SPAN><SPAN><FONT color=#0000ff><strong>thâu hoạch được !</strong></FONT></SPAN></P>
<P><SPAN><FONT color=#0000ff><strong>Đệ Chúc Tỷ Vi Li 1 ngày Vui Như mọi ngày !</strong></FONT></SPAN></P>
<P><FONT color=#0000ff><strong></strong></FONT> </P>
<P><BR> </P>
<P><BR> </P>
<P> </P>
<P> </P>           
 

Vi Li

New member
 

<br><br><!--
/* Style Definitions */
p.Msonormal, li.Msonormal, div.Msonormal
{mso-style-parent:"";
margin:0in;
margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman";
mso-fareast-font-family:"Times New Roman";}
@page Section1
{size:8.5in 11.0in;
margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in;
mso-er-margin:.5in;
mso-footer-margin:.5in;
mso-paper-source:0;}
div.Section1
{page:Section1;}
-->
<!--[if gte mso 10]>
< style>
/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:"Table Normal";
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-s ize:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-parent:"";
mso- padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin:0in;
mso-para-margin-bottom:.0001 pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
fon t-family:"Times New Roman";
mso-ansi-language:#0400;
mso-fareast-language:#0 400;
mso-bidi-language:#0400;}
</style>
<![endif]-->

<p>Kính huynh 1234 ,</p>

<p>Người đời thuờng nghĩ , đi tu là lánh đời mà lo việc chay lạt
kệ kinh … Và trước đây , đệ cũng nghĩ như thế </p>

<p>Đệ thử hỏi một số em thanh thiếu niên con nhà đạo :<span style="">  </span>Thiên đường ở đâu ?<span style="">  </span>Địa ngục ở đâu ? <span style=""> </span>Em có suy nghĩ gì về những chốn ấy<span style="">  </span>? Và các em rất là …lúng túng<span style="">   </span>.<span style="">  </span>Rồi
các em hỏi lại đệ chính cái câu ấy , đệ cũng rất là … lúng túng <span style=""> </span>; Tất nhiên 2 sự lúng túng đó khác nhau </p>

<p>Nhưng đệ rất lấy làm ngạc nhiên khi hỏi các em những tư duy về
xã hội , thì các em lại rất nhạy bén . đại loại như<span style="">  </span>: Để làm một đất nước mạnh lên , đièu gì quan
trọng nhất<span style="">  </span>? các em trả lời rất nhanh
& đơn giản<span style="">  </span>:<span style="">  </span>Là đất nước đó không có tệ nạn tham nhũng<span style="">  </span>( Ở đây chúng ta không tranh luận đúng sai ,
tuỳ quan niệm “ mạnh”hay “yếu ” mỗi người)</p>

<p>Câu trả lời của các em , đã làm đệ ưu tư khi liên hệ giữa một
cộng đồng xã hội & một cộng đồng tôn giáo<span style=""> 
</span>:<span style="">  </span>Để làm cho một tôn giáo mạnh lên
, điều gì quan trọng nhất<span style="">   </span>???</p>

<p><span style=""> </span>Đệ đành phải bắt chước
các em : Là tôn giáo đó không có tệ tham nhũng , nhưng không phải tham nhũng về
vật chất </p>

<p><span style="">     </span>Có thể khái niệm
về tham nhũng cũng như nhiều khái niệm khác <span style=""> </span>của đệ … không giống ai<span style="">  </span>; nhưng đó cũng là một ưu tư , còn hơn là chẳng
có ưu tư nào cả <span style=""> </span>… phải không huynh<span style="">  </span>?</p><p><br></p><p>. <br></p>

 
 

1234

Active member
<P> </P>
<P>Tỷ Vi Li :</P>
<P>Người đời thuờng nghĩ , đi tu là lánh đời mà lo việc chay lạt kệ kinh … Và trước đây , đệ cũng nghĩ như thế </P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Cái suy nghĩ trước đây của tỷ thì cũng chẳng ngoài cái suy nghĩ trước đây của đệ,hoặc của </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>những ai từng có cái : trước đây ! là cái mà những giai đoạn tiên khởi của thời sơ cơ mới </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>mang máng lần dò đi trên con đường tu học,Tu là một sự "bừng mở" của thức giác,là hơi </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>thở nhịp đập của linh thể càn khôn mà những châu - linh - tử ( những linh căn ) tự biết quy </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>hướng về,như những lá của cây luôn có 'xu hướng" hướng về nơi hướng ánh sáng mặt </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>trời mọc ( như để hấp thu ánh sáng ,năng lượng bổ sung cho quá trình chuyển hoá của </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>chất Diệp lục tố của lá vậy ! ) Cũng y thể như chắc tỷ cũng từng thấy có những đứa bé mặc </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>dầu truyền thống gia đình theo 1 tôn giáo nào đó nhưng cuối cùng nó vẫn đi theo 1 "ngã </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>rẽ" nào đó của riêng nó ! mặc dầu gia đình và đoàn thể trong mọi cố gắng nâng đở,động </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>viên ,dìu dắt,và ngược lại có những người sống trong môi trường không được gia </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>giáo ,cha mẹ ,anh chị hay ai đó dìu dẫn nhưng lại tự thân có 1 động cơ thôi thúc,tự thân </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>tìm đến với đạo học,đó là những phần châu-linh -tử ( linh căn ) trong tâm thức họ như có </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>bộ MEMORY.Tu không có nghĩa là 'yếm thế" chạy trốn quá khứ ! hay là 1 sự "trốn chạy" vô </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>trách nhiệm bỏ mặc lại sau lưng những gì mà giả thân ngũ uấn đã vay ,mượn trong hiện </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>kiếp ( cũng như đã vay mượn trong tiền kiếp ! ) </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>và đang </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>trong cơn khảo đảo vay trả, có </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>người cứ ngở núp bóng cửa thiền môn là xong ! là đủ quăng đi mọi gánh lo ! và cho dù </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>lánh thế lên non thì có được an tâm hay đắc gì chăng ? đệ từng biết có những vị khi còn </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>trên non tu thì là vị chân sư mà khi xuống núi ít lâu lại trở thành 1 vị mánh sư ! tỷ từng </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>nhận định hoa sen mọc trong bùn thì phải ? nhưng với đệ còn có 1 loại sen khác nữa ! hoa </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>sen mọc trong bùn thì sao sánh bằng thứ sen mọc trong lửa ! ( không biết ý tỷ nghĩ sao? )</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Tỷ Vi Li :</FONT></strong></P>
<P><FONT color=#000000>Đệ thử hỏi một số em thanh thiếu niên con nhà đạo :<SPAN>  </SPAN>Thiên đường ở đâu ?<SPAN>  </SPAN>Địa ngục ở đâu ? <SPAN> </SPAN>Em có suy nghĩ gì về những chốn ấy<SPAN>  </SPAN>? Và các em rất là …lúng túng<SPAN> </SPAN>.Rồi các em hỏi lại đệ chính cái câu ấy , đệ cũng rất là … lúng túng <SPAN> </SPAN>; Tất nhiên 2 sự lúng túng đó khác nhau </FONT></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Vì tâm thức các em chưa luốm nhuộm bụi trần hồng ! bản ngã các em chưa đóng bụi dầy ! </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>các em chưa từng ra,vào địa ngục thì chả trách sao các em chưa thấu cảm được thiên </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>đường</FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff> ! ai đã từng vào địa ngục sẽ tự thân rùng mình khiếp sợ ! ( địa ngục chẳng ở đâu </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>xa ! ngay trong tâm thức mình ) mình biết tự thân sám hối là đã biết đường trở ngược đầu </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>với hướng vào địa ngục ! còn thiên đường thì khoan bàn tới ! 1 chiếc xe nếu sợ lọt hố hay </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>sợ </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>đâm sầm vào 1 vật gì đó,muốn tránh cái "kiếp nạn" đó ! thì trước muốn xe dừng ! thì </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>người </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>triêm trải tự biết là phải "xuống ga" trước cái đã, rồi hẳn mới bóp thắng cho xe ấy </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>dừng </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>hẳn => tránh kiếp nạn phải không đạo tỷ ?</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Tỷ Vi Li :</FONT></strong></P>
<P><FONT color=#000000>Nhưng đệ rất lấy làm ngạc nhiên khi hỏi các em những tư duy về xã hội , thì các em lại rất nhạy bén . đại loại như<SPAN>  </SPAN>: Để làm một đất nước mạnh lên , đièu gì quan trọng nhất<SPAN>  </SPAN>? các em trả lời rất nhanh & đơn giản<SPAN>  </SPAN>:<SPAN>  </SPAN>Là đất nước đó không có tệ nạn tham nhũng<SPAN>  </SPAN>( Ở đây chúng ta không tranh luận đúng sai , tuỳ quan niệm “ mạnh”hay “yếu ” mỗi người)</FONT></P>
<P><FONT color=#000000>Câu trả lời của các em , đã làm đệ ưu tư khi liên hệ giữa một cộng đồng xã hội & một cộng đồng tôn giáo<SPAN>  </SPAN>:<SPAN>  </SPAN>Để làm cho một tôn giáo mạnh lên , điều gì quan trọng nhất<SPAN>   </SPAN>???</FONT></P>
<P><FONT color=#000000><SPAN> </SPAN>Đệ đành phải bắt chước các em : Là tôn giáo đó không có tệ tham nhũng , nhưng không phải tham nhũng về vật chất </FONT></P>
<P><FONT color=#000000><SPAN>     </SPAN>Có thể khái niệm về tham nhũng cũng như nhiều khái niệm khác <SPAN> </SPAN>của đệ … không giống ai<SPAN>  </SPAN>; nhưng đó cũng là một ưu tư , còn hơn là chẳng có ưu tư nào cả <SPAN> </SPAN>… phải không huynh<SPAN>  </SPAN>?</FONT></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Có những vị bác sĩ rất vệ sinh,vệ sinh gần như tuyệt đối,nhưng giả lở như qua khám </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>nghiệm vệ sinh thì bản thân vị bác sĩ ấy theo đệ nghĩ vẫn còn hàng tá "vi trùng" tương đối </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>nào đó hiện hữu trên cơ thể ! Con người vốn dĩ luôn mang tính cầu toàn,mà nhất là người </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>đạo,nhưng thử hỏi cùng đồng là xác phàm,bản ngã còn đó,người còn đây,ta cũng còn </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>đây ! Tiên còn phải đoạ huống chi người ! </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>ưu tư của tỷ cũng có không ít người từng đã ưu </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>tư,đang ưu tư và lớp trẻ còn sẽ..ưu tư ! nhưng theo đệ nếu chúng ta..ưu tư thêm tý nữa </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>xem sao ! chuyện đó có bao giờ không còn tồn tại trong 1 thế giới trọng trược này không ? </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>có khả năng chấm dứt ! và sẽ chấm dứt hay không ? có 1 xã hội hay 1 chế độ nào hoàn </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>toàn không còn chuyện ấy không ? hay là cứ lâu lâu chúng ta lại được nghe nhữg xì -căng </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>- đan thuộc loại "động trời" ! ,đệ nghĩ những chuyện ấy thuộc về chứng bệnh "nan y " từ </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>trong 1 hội chứng thuộc về "truyền kiếp" mang  tính dễ lây lan dễ "truyền nhiễm" ( 1 khi </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>chỉ vì 1 phút sơ suất lơ lỏng chủ quan của chủ thể - đương sự là ,,, rớt ngay cái chắc ! ) Có </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>những phát biểu thuộc hàng "giáo lãnh" còn đệ chỉ là "dân quèn" nên không dám lạm </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>bàn,chỉ trò chuyện cùng tỷ tí ít, đệ nghĩ "1 đều tồi tệ NHẤT" nằm trong hạng mục "TẾ NHỊ" </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>vậy NHẤT - NHỊ không cùng giá trị => hai đường thẳng song song "TỆ NHẤT" và "TẾ NHỊ" </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>vẫn sẽ mãi </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>chẳng hề gặp nhau trong mặt phẳng CÕI NHỊ NGUYÊN này ! tỷ hãy AN TÂM TU </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>rồi sẽ </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>cảm biết thêm về 1 thứ sen lạ mọc trong lửa nữa ! ( khác với sen mọc trong bùn 1 </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>tí ).</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Thôi ! </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>đệ tạm dừng vì không muốn đi ,,, quá xa ! </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>( có thể đệ tạm ví dụ như đạo huynh ĐẠT </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>TƯỜNG huynh ấy thuộc loại sen được huân </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>trưởng trong lửa ! đệ rất cảm phục ! )</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff> </FONT><FONT color=#ff0000>Kính và Chúc Tỷ thân tâm thường lạc !</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff></FONT></strong> </P>           
 

Vi Li

New member
 
<br><br><!--
/* Style Definitions */
p.Msonormal, li.Msonormal, div.Msonormal
{mso-style-parent:"";
margin:0in;
margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman";
mso-fareast-font-family:"Times New Roman";}
p
{mso-margin-top-alt:auto;
margin-right:0in;
mso-margin-bottom-alt:auto;
margin-left:0in;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman";
mso-fareast-font-family:"Times New Roman";}
@page Section1
{size:8.5in 11.0in;
margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in;
mso-er-margin:.5in;
mso-footer-margin:.5in;
mso-paper-source:0;}
div.Section1
{page:Section1;}
-->
<!--[if gte mso 10]>
< style>
/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:"Table Normal";
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-s ize:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-parent:"";
mso- padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin:0in;
mso-para-margin-bottom:.0001 pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
fon t-family:"Times New Roman";
mso-ansi-language:#0400;
mso-fareast-language:#0 400;
mso-bidi-language:#0400;}
</style>
<![endif]-->

<p>Huynh 1234 viết : <br>
<br>
<strong><span style="color: blue;">Tu không có nghĩa là 'yếm thế" chạy trốn
quá khứ ! hay là 1 sự "trốn chạy" vô </span></strong><o:p></o:p></p>

<p><strong><span style="color: blue;">trách nhiệm bỏ mặc lại sau lưng những gì mà
giả thân ngũ uấn đã vay ,mượn trong hiện </span></strong><o:p></o:p></p>

<p><strong><span style="color: blue;">kiếp ( cũng như đã vay mượn trong tiền kiếp
! ) và đang trong cơn khảo đảo vay trả, có </span></strong><o:p></o:p></p>

<p><strong><span style="color: blue;">người cứ ngở núp bóng cửa thiền môn là xong
! là đủ quăng đi mọi gánh lo ! và cho dù </span></strong><o:p></o:p></p>

<p><strong><span style="color: blue;">lánh thế lên non thì có được an tâm hay đắc
gì chăng ? đệ từng biết có những vị khi còn </span></strong><o:p></o:p></p>

<p><strong><span style="color: blue;">trên non tu thì là vị chân sư mà khi xuống
núi ít lâu lại trở thành 1 vị mánh sư ! tỷ từng </span></strong><o:p></o:p></p>

<p><strong><span style="color: blue;">nhận định hoa sen mọc trong bùn thì phải ?
nhưng với đệ còn có 1 loại sen khác nữa ! hoa </span></strong><o:p></o:p></p>

<p><strong><span style="color: blue;">sen mọc trong bùn thì sao sánh bằng thứ sen
mọc trong lửa ! ( không biết ý tỷ nghĩ sao? )<o:p></o:p></span></strong></p>

<p>Đệ hoàn toàn đồng ý với huynh , tu là một cách xử thế tích cực nhất của<span style="">  </span>con người , tu là “sửa” ; Chỉ có không muốn “sửa”
để cho lòng mình thuận theo tư dục ,vị kỷ …mới là tiêu cực <span style=""> </span>. Nhưng những cái tư dục bình thường trong đời
thì ta có thể thấy được ; còn có những cái tư dục tế vi và cực tế vi thì phải đòi
hỏi <span style=""> </span>tri kiến của Trí huệ <span style=""> </span>mới soi thấu được ( Huệ quang chiếu thấu chánh
tà ), bởi thế tu Huệ là công phu thiền định của sự tự nổ lực không ngừng nghĩ của
từng cá nhân muốn đi trên con đường Thiên đạo <span style=""> </span></p>

<p>Huynh 1234 kính </p>

<p>Cát đá thì không thể cháy được , nhưng bùn nhơ <span style=""> </span>thì hoàn toàn có thể , Cực âm sinh dương nên bùn
nhơ cũng là lửa đỏ ; Lữa đỏ này có thể là lửa dục <span style=""> </span>đốt cháy tâm can , thiêu rụi thần minh ; nhưng
nó cũng là năng lượng cần và đủ cho 7 đoá hoa sen vươn mình khai nhuỵ .<span style="">  </span><span style=""> </span>Hội âm
là điểm hội tụ những năng lượng trọng trược nhất trong cơ thể <span style=""> </span>… nhưng cũng là nơi cho hoa sen nở những cánh đầu
tiên <span style=""> </span>…nó nở hoa trong năng lượng dục
(<span style="">  </span>Lửa dục ) </p>

<p><o:p> </o:p></p>

<p><strong><span style="color: blue;">( địa ngục chẳng ở đâu </span></strong><o:p></o:p></p>

<p><strong><span style="color: blue;">xa ! ngay trong tâm thức mình ) mình
biết tự thân sám hối là đã biết đường trở ngược đầu </span></strong><o:p></o:p></p>

<p><strong><span style="color: blue;">với hướng vào địa ngục ! còn thiên đường
thì khoan bàn tới ! 1 chiếc xe nếu sợ lọt hố hay </span></strong><o:p></o:p></p>

<p><strong><span style="color: blue;">sợ đâm sầm vào 1 vật gì đó,muốn tránh cái
"kiếp nạn" đó ! thì trước muốn xe dừng ! thì </span></strong><o:p></o:p></p>

<p><strong><span style="color: blue;">người triêm trải tự biết là phải
"xuống ga" trước cái đã, rồi hẳn mới bóp thắng cho xe ấy </span></strong><o:p></o:p></p>

<p><strong><span style="color: blue;">dừng hẳn => tránh kiếp nạn phải
không đạo tỷ ?</span></strong><o:p></o:p></p>

<p>Đệ nghĩ rằng , chúng ta nên làm thế nào để kiếp nạn tránh ta
, chứ ta đừng nên né tránh kiếp nạn , Khổng Tử dạy : “ Có số mạng nhưng đừng đứng
cạnh bờ tường sắp đổ<span style="">  </span>” Bờ tường sắp đổ là
cọng nghiệp mà chúng ta sắp phải đối diện trong kỳ 3 này .<span style="">  </span>Làm sao “đừng đứng cạnh “đó là một công án </p>

<p><o:p> </o:p></p>

<p><o:p> </o:p></p>

<p><strong><span style="color: blue;">Có những vị bác sĩ rất vệ sinh,vệ sinh gần
như tuyệt đối,nhưng giả lở như qua khám </span></strong><o:p></o:p></p>

<p><strong><span style="color: blue;">nghiệm vệ sinh thì bản thân vị bác sĩ ấy
theo đệ nghĩ vẫn còn hàng tá "vi trùng" tương đối </span></strong><o:p></o:p></p>

<p><strong><span style="color: blue;">nào đó hiện hữu trên cơ thể ! Con người vốn
dĩ luôn mang tính cầu toàn,mà nhất là người </span></strong><o:p></o:p></p>

<p><strong><span style="color: blue;">đạo,nhưng thử hỏi cùng đồng là xác phàm,bản
ngã còn đó,người còn đây,ta cũng còn </span></strong><o:p></o:p></p>

<p><strong><span style="color: blue;">đây ! Tiên còn phải đoạ huống chi người ! ưu
tư của tỷ cũng có không ít người từng đã ưu </span></strong><o:p></o:p></p>

<p><strong><span style="color: blue;">tư,đang ưu tư và lớp trẻ còn sẽ..ưu tư !</span></strong><o:p></o:p></p>

<p>Vệ sinh …là bảo vệ sự sống </p>

<p>Sát trùng , sát khuẩn …là sát hại sự sống của khuẩn và trùng
</p>

<p>Sát chúng để vệ ta mà gọi là vệ sinh ư ? Đây là định nghĩa của
chiến tranh , khẳng định sự yếu hèn của con người <span style=""> </span>trước vạn loại …</p>

<p>“Nhất bất sát sanh “Đây là một công án lớn"</p>

<p>Huynh 1234 thân mến </p>

<p>Có thể những nhận định của đệ là sai , nhưng sai đôi lúc cũng
là điều cần thiết …</p>

<p>Lúc cần đúng thì nên đúng là trung </p>

<p>Lúc cần sai thì nên sai …là trung </p>

<p>Bởi đúng và sai … muôn đời là tương đối </p>

<p><o:p> </o:p></p>

<p>Kính chúc huynh thân tâm thường lạc</p>

  
 

1234

Active member
<P> </P>
<P>Tỷ Vi Li :</P>
<P>Đệ nghĩ rằng , chúng ta nên làm thế nào để kiếp nạn tránh ta , chứ ta đừng nên né tránh kiếp nạn , Khổng Tử dạy : “ Có số mạng nhưng đừng đứng cạnh bờ tường sắp đổ<SPAN>  </SPAN>” Bờ tường sắp đổ là cọng nghiệp mà chúng ta sắp phải đối diện trong kỳ 3 này .<SPAN>  </SPAN>Làm sao “đừng đứng cạnh “đó là một công án </P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Theo đệ nghĩ trong cộng nghiệp còn có những "biệt nghiệp"  Trong truông vận hành,vòng </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>cầu cầu nghiệp bắt đầu "quay" thì tất cả các quả bi nằm trong vòng cầu quay của cộng </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>nghiệp đều chuyển động và "bị động" ,Nếu 1 khi cái gọi là kiếp nạn ấy cứ "vô tâm" vẫn từ </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>từ tiến tới với "cộng nghiệp" mà không tránh thì chỉ có nước ta phải tránh nó là lẽ đương </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>nhiên thôi ! Bờ tường sắp đổ nhưng không hẳn tất cả đều hứng chịu cái "kiếp nạn" bờ </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>tường đổ và cũng không vì cái bờ tường đó biết chừa đường hay tránh né cho 1 riêng ai </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>hoặc vì 1 ai ! vì trong đó còn những cái gọi là "biệt nghiệp" </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Làm sao “đừng đứng cạnh “đó là một công án. Ok ! đệ rất tán đồng ý này của tỷ ,nhưng </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>đệ tự hỏi </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>lòng mình : Có những cái nguy hiễm đứng gần mà vẫn an toàn,và có khi ta </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>không đứng cạnh "nó" thì lại bị thiệt thân và không hẳn ta tìm cách không đứng gần là cái </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>toàn hảo ! theo muội ý đệ có khi nào bằng cách chi chi đó ta vẫn đứng gần thậm chí thật </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>gần,thậm chí là sát chân bờ tường ấy,khi tường đổ thì trên cao tường đổ và va đập trúng </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>những ai đứng với khoảng cách vừa đủ "ăn" những mảnh tường đổ,và sự gãy đổ trên cao </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>thường có xu hướng bắn ra tầm khoảng cách vừa đủ văng,Còn sát chân tường có khi lại </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>"an toàn" ( vì tường luôn gảy cụp và ngã ra phía trước trong tầm vừa đủ,còn sát chân luôn </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>chừa lại 1 khoảng tồn tại nhất định nào đó ! )</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Vì đây là 1 kinh nghiệm nhỏ thời thơ ấu của đệ ! Ngày mà những năm trong thời kỳ tiếp </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>quản năm 75, </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>lúc ấy đệ còn nhỏ vào tháng 4 năm 75 trên đường phố sài gòn, súng ống đạn </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>dược bày la liệt,đệ vô tình đứng giửa đường phố sài gòn,bỗng đâu 1 trái lựu đạn của 1 ai </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>đó "tinh nghịch" được ném sát chân đệ,đệ thấy nổ nháng lửa ! ấy vậy mà hổng sao ! ( có </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>lẽ </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>nó có xu hướng nổ xoè bung lên,còn đệ thì lúc ấy còn bé nên lùn quá Nhờ đó mà tránh </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>được kiếp nạn,nhưng có những người ở xa 5-7 người thì lại bị "ăn miểng" Từ đó để đệ có </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>cái ưu tư về 1 thứ "cộng nghiệp" và 1 thứ "biệt nghiệp" là vậy !</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff><FONT color=#ff0000><FONT color=#0000ff>Và cái</FONT> Làm sao đừng đứng cạnh bờ tường</FONT> với đệ không còn là nỗi ám ảnh mà cái ám ảnh </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>trong ưu tư của đệ là :<FONT color=#006600> N</FONT><FONT color=#006600>ên đứng ở vị trí nào cho an toàn</FONT> ( cho dù là đứng sát cạnh chân </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>tường hay bất kể chỗ nào ! hoặc đâu đó ! )</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Có những cầu thủ có chân "sút" siêu hạng ! đá những quả banh thủ môn ôm nhầm,bắt </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>trúng banh mà thiếu đều cả người muốn cùng banh văng lọt trong lưới,và 1 cầu thủ khác </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>"sút" dở hơn,nhưng được cái có tầm nhìn phán đoán được đường chuyền của đồng </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>đội, phán đoán được tình huống trên sân, phán đoán nắm bắt được hướng banh sẽ đi và </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>chạy đúng hướng để hứng đón banh, thì </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>tỷ lệ tiếp cận banh sẽ nhiều hơn vị "sút' giỏi </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>nhưng không có tầm nhìn đoán đường banh </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>đi và chạy không nhầm chỗ => khả năng tiếp </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>cận banh ít => xác xuất ghi bàn ít hơn người </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>kia là cái chắc ! ( đệ tạm ví dụ thôi ! )</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Do đó đệ thấy yếu quyết nằm ở chổ nắm bắt và ở chỗ linh thông => ứng hóa triệt tiêu kiếp </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>nạn là mấu chốt,con người được trời ban cho cái tánh tánh linh thông nằm tàng ẩn sâu </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>bên trong ! nếu những ai biết khai thác cái "kho báu" ẩn tàng, bước được vào "Cổng</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Huyền Môn" có vô số báu vật sẽ có cái bảo bối linh thông </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>=> gọi là "biệt nghiệp" vậy ! </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>( nhưng có cái có thuộc tính về 2 chữ "căn cơ" )</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Nếu cầu thủ sút dở có cái linh thông trong đón bắt sẽ có xác xuất ghi bàn cao là đây !</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>đôi dòng muội ý ưu tư phiếm luận cùng tỷ ! </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#ff0000>Đệ Chúc Đạo tỷ AN LẠC HẠNH. PHƯỚC - HUỆ VÔ BIÊN</FONT></strong></P>     
 

Vi Li

New member
 Huynh 1234 viết  :<p><strong><font color="#0000ff">Vì đây là 1 kinh nghiệm nhỏ thời thơ ấu của đệ ! Ngày mà những năm trong thời kỳ tiếp </font></strong></p>
<p><strong><font color="#0000ff">quản năm 75, </font></strong><strong><font color="#0000ff">lúc ấy đệ còn nhỏ vào tháng 4 năm 75 trên đường phố sài gòn, súng ống đạn </font></strong></p>
<p><strong><font color="#0000ff">dược bày la liệt,đệ vô tình đứng giửa đường phố sài gòn,bỗng đâu 1 trái lựu đạn của 1 ai </font></strong></p>
<p><strong><font color="#0000ff">đó "tinh nghịch" được ném sát chân đệ,đệ thấy nổ nháng lửa ! ấy vậy mà hổng sao ! ( có </font></strong></p>
<p><strong><font color="#0000ff">lẽ </font></strong><strong><font color="#0000ff">nó có xu hướng nổ xoè bung lên,còn đệ thì lúc ấy còn bé nên lùn quá Nhờ đó mà tránh </font></strong></p>
<p><strong><font color="#0000ff">được kiếp nạn,nhưng có những người ở xa 5-7 người thì lại bị "ăn miểng" Từ đó để đệ có </font></strong></p>
<p><strong><font color="#0000ff">cái ưu tư về 1 thứ "cộng nghiệp" và 1 thứ "biệt nghiệp" là vậy !</font></strong></p><p><strong><font color="#0000ff"></font></strong></p>  Lần đầu tiên là huynh may mắn , cái may mắn ấy do đâu là tuỳ suy nghĩ của mỗi người <p>  Nhưng huynh đừng nghĩ là mình sẽ may mắn nữa mà đi thử  lần thứ hai nhé. Lần thứ 2 là bờ tường mà Khổng Tử nói đấy<br></p><p> Huynh 1234 kính mến </p><p>    Những người chết vì hai quả bom nguyên tử trong đại chiến thứ 2 tại Nhật Bản , là một cọng nghiệp , sẽ không có một ngoại lệ nào , nhưng sẽ có rất nhiều huyền thoại xãy ra...bởi con người rất thích huyền thoại </p><p>   Chuyện may mắn của huynh 1234 là thực tế với huynh , thực tế với đệ ; nhưng tam sao thất bổn ,nên nó sẽ trở thành huyền thoại sau này </p><p>   Đã sang năm thứ 85 , nền Đ Đ T K P Đ với mục tiêu đại đồng thế giới mà đề ra những tôn chỉ : " Tam giáo qui nguyên , ngũ chi hiệp nhất , vạn giáo nhất lý... "  Nhưng lại phân phái tách chi  .  Rồi chi nào cũng hay cũng nhất , Làm như thể mỗi chi có một Thượng Đế riêng.    Đây là điều băn khoăn của biết bao tâm trường .</p><p>   Rồi trong từng nội bộ từng chi phái , cũng vẫn không...tâm đầu ý hợp , đây là một thực tế , dù có đau lòng cũng phải nói , phải đánh giá về trình độ và tâm thức của đa số người VN chúng ta : Độc tôn , vị kỷ , hẹp hòi </p><p>   Câu chuyện thầy Cảnh Hư mà chúng ta bàn ở trên , đã cho ta thấy trong chúng ta và  trong từng mỗi một chúng ta , có cái nết của thầy Cảnh Hư thì quá ít...mà cái nết của trò Mãn Không thì nhiều. Cọng cả 2 cái ít và nhiều ấy lại... cũng chỉ mới được 2 phần , còn một phần thì để cho cái thế giới phù hoa này thống trị.   Đệ nói như thế...có thể còn khiêm tốn </p><p>  Đệ đã từng thức suốt đêm để... đánh bạc </p><p>  Đệ đã từng thức suốt đêm để...tương tư </p><p>  Đệ đã từng không ngũ...vì ai đó đã xúc phạm đến danh dự của mình </p><p> ...v.v...<br></p><p> Nhưng để học cho thuộc một bài kinh thì...vô cùng khổ sở vì...buồn ngũ </p><p> Huynh có giống đệ không?</p><p> Huynh 1234 kính </p><p>  Trước một trường đời rẫy đầy danh lợi hơn thua , nhìn lại những tổ chức tâm linh thì thị phi biện biệt.  Đệ cảm thấy như thế vì...tâm đệ như thế  .  </p><p>  Mong rằng đệ sẽ có những tiến bộ nho nhỏ trong tương lai để... cái " cảm thấy " hôm nay nhanh chóng trở thành lạc hậu </p><p> Tản mạn vài giòng cùng huynh -  Kính chúc huynh khoẻ vui và hạnh phúc <br><strong><font color="#0000ff"></font></strong></p><p><br><strong><font color="#0000ff"></font></strong></p><p><br><strong><font color="#0000ff"></font></strong></p><p><strong><font color="#0000ff"><br></font></strong></p> 
 

1234

Active member
<P> </P>
<P>Tỷ Vi Li : </P>
<P> Những người chết vì hai quả bom nguyên tử trong đại chiến thứ 2 tại Nhật Bản , là một cọng nghiệp , sẽ không có một ngoại lệ nào , nhưng sẽ có rất nhiều huyền thoại xãy ra...bởi con người rất thích huyền thoại </P>
<P>   Chuyện may mắn của huynh 1234 là thực tế với huynh , thực tế với đệ ; nhưng tam sao thất bổn ,nên nó sẽ trở thành huyền thoại sau này </P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Theo đệ có phải chăng đa phần đều gì được mệnh danh là huyền thoại đồng nghĩa là đều </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>mà ngoài sức tiên liệu và ngoài khả năng do phàm ý với tới ! ngoài cái sẽ lần 2 được tái </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>lập lại như lần 1 ? và có lẽ là huyền thoại thường gắng kết với thời gian quá khứ hơn là </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>trong hiện tại và tương lai ? Bởi vậy có lẽ nhạc sĩ Trịnh đã đúng khi viết lời cho 1 ca khúc </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>nói về 1 huyền thoại :</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Đêm chong đèn,ngồi nhớ lại từng câu chuyện ngày xưa !.......</FONT></strong></P>
<P>Tỷ Vi Li :</P>
<P>Nhưng huynh đừng nghĩ là mình sẽ may mắn nữa mà đi thử  lần thứ hai nhé. Lần thứ 2 là bờ tường mà Khổng Tử nói đấy</P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Và cũng có lẽ rằng huyền thoại là 1 đều không nằm trong logic suy lường trước,không </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>nằm trong phàm ý đều động và sắp đặt,Và huyền thoại cũng chợt đến và chợt đi không hề </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>hẹn trước 1 ai ! Do vậy chuyện vấn đề tỷ khéo nhắc đệ đừng nên thử và tìm huyền thoại </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>như vậy lần 2 ( cám ơn sự nhắc nhở của tỷ ! mà tỷ ơi ! bỗng nhiên đệ chợt nhớ và thèm </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>hát 1 bài ca thiếu nhi wá àh !nhưng chỉ thuộc có 1 vài câu )</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>trong bài hát đó có lời rất hồn nhiên của trẻ thơ,có lẽ đúng với tâm trạng đệ lúc này trước </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>lời nhắc nhở của tỳ :</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff> Hổng dám đâu ! em còn phải học bài,sao khó ghê mai còn phải làm bài ! hông dám </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>đâu ,Hổng dám đâu ! đó đó tỷ thấy chưa 1 em bé mai phải làm bài,trả bài khó việc chơi </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>hấp dẫn mà còn thốt lên :</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Hổng dám đâu ! hổng dám đâu ! Thì với đệ chuyện tự so sánh và tự đi đào tìm huyền thoại </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>lần 2 nữa thì lại càng.... Hổng,hổng,hổng có... dám đâu ! <IMG src="http://caodaivn.com/smileys/smiley36.gif" border="0"> <IMG src="http://caodaivn.com/smileys/smiley36.gif" border="0"></FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Và nhạc sĩ Trịnh với huyền thoại thì chỉ dám : Đêm chong đèn ngồi nhớ lại từng câu </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>chuyện ngày xưa !.... Do không thể chong đèn mà ngồi chờ huyền thoại xuất hiện đặng ! </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>( không khéo ngồi trông chờ rồi tự thành 1 huyền thoại khác như tích xưa thì rõ khổ cho đệ </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>lắm lắm ! tích "hòn vọng huyền thoại" chong đèn ,ôm đèn ngồi chờ huyền thoại riết hoá </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>thành đá hồi nào không hay ( mắc công tạo huyền thoại cho hậu thế chứ chẳng phải cho </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>đệ hay cho 1 ai thì càng rõ khổ !  <IMG src="http://caodaivn.com/smileys/smiley36.gif" border="0"> ) </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Nhưng dù gì đời đệ cũng đã qua và có rất nhiều chuyện thuộc về huyền thoại mang tính </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>"nan giải hy hữu chi sự ! " Cũng ngoài sức tiên liệu và khả năng của phàm ý con người </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>can thiệp vào ! có dịp đệ sẽ kể tỷ nghe he !</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Qua những gì trong ngắn ngủi thời gian qua,trò chuyện cùng Tỷ cho đệ có cái cảm nhận </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>( mà hổng biết có đúng được bi nhiêu phần trăm đây he ! ) Ở tỷ có 1 thế giới rất "nội </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>tâm" ? (có thể ) là người có tính cầu toàn nên đôi lúc hơi hơi "khíu chọ" 1 vài mặt </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>nào đấy ? và trong 1 Vi Li phần nào có tính rất dễ "nổi loạn" => có khi nổi "quạu" cũng </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>hổng chừng ? Ấy vậy mà đệ lại rất ưa tâm </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>sự ! mà đôi bên vẫn thông lưu chẳng ngăn ngại </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>và cũng Mong rằng ! có lẽ đây là 1 </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>trong những gì mà sau này thời gian sẽ đưa vào huyền </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>thoại giữa những dòng tư tưởng trao đổi của tỷ đệ mình !  <IMG src="http://caodaivn.com/smileys/smiley32.gif" border="0"> <IMG src="http://caodaivn.com/smileys/smiley32.gif" border="0"> </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>( những nhận xét của đệ nếu trật thì tỷ cứ xem như là không trúng nhé ! và nếu có đúng </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>thì tỷ xem như là chẳng trật he !  <IMG src="http://caodaivn.com/smileys/smiley36.gif" border="0"> nhiều người bạn đệ bên ngoài thường nói đệ rằng : </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Cái ông này hay nói chuyện huề vốn quá ! <IMG src="http://caodaivn.com/smileys/smiley19.gif" border="0"> Nhưng đệ nói gặp người hiểu mình và "dể </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>chịu" thì hổng sao ! mà rủi lở như gặp người "khíu chọ" là mình chẳng những huề vốn mà </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>còn có lời ! người bạn hỏi đệ : lời gì ? đệ bảo: lời chiếc dép ! gặp người "hào phóng" hơn </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>có thể </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>họ "tặng cho nguyên đôi cho đủ cặp cũng hổng chừng ! <IMG src="http://caodaivn.com/smileys/smiley36.gif" border="0"> <IMG src="http://caodaivn.com/smileys/smiley36.gif" border="0"> Nhưng tiếc là đệ </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>chưa lần </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>nào có được cái "hân hạnh" như vậy cả  ! <IMG src="http://caodaivn.com/smileys/smiley19.gif" border="0">  )<BR></P></FONT></strong>
<P><strong><FONT color=#ff0000>Tản mạn vài dòng cùng Tỷ. Kính và chúc Tỷ vạn an</FONT></strong></P>
<P> </P>
<P> </P>
<P> </P>
<P> </P>
<P> </P> 
 

Vi Li

New member
 


<br><br><!--
/* Style Definitions */
p.Msonormal, li.Msonormal, div.Msonormal
{mso-style-parent:"";
margin:0in;
margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman";
mso-fareast-font-family:"Times New Roman";}
p
{mso-margin-top-alt:auto;
margin-right:0in;
mso-margin-bottom-alt:auto;
margin-left:0in;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman";
mso-fareast-font-family:"Times New Roman";}
@page Section1
{size:8.5in 11.0in;
margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in;
mso-er-margin:.5in;
mso-footer-margin:.5in;
mso-paper-source:0;}
div.Section1
{page:Section1;}
-->
<!--[if gte mso 10]>
< style>
/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:"Table Normal";
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-s ize:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-parent:"";
mso- padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin:0in;
mso-para-margin-bottom:.0001 pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
fon t-family:"Times New Roman";
mso-ansi-language:#0400;
mso-fareast-language:#0 400;
mso-bidi-language:#0400;}
</style>
<![endif]-->

<p><strong><span style="color: blue;">Qua những gì trong ngắn ngủi thời gian
qua,trò chuyện cùng Tỷ cho đệ có cái cảm nhận </span></strong></p>

<p><strong><span style="color: blue;">( mà hổng biết có đúng được bi nhiêu phần
trăm đây he ! ) Ở tỷ có 1 thế giới rất "nội </span></strong></p>

<p><strong><span style="color: blue;">tâm" ? (có thể ) là người
có tính cầu toàn nên đôi lúc hơi hơi "khíu chọ" 1
vài mặt </span></strong></p>

<p><strong><span style="color: blue;">nào đấy ? và trong 1 Vi Li phần
nào có tính rất dễ "nổi loạn" => có khi nổi "quạu"
cũng </span></strong></p>

<p><strong><span style="color: blue;">hổng chừng ? Ấy vậy mà đệ lại
rất ưa tâm sự ! mà đôi bên vẫn thông lưu chẳng ngăn ngại </span></strong></p>

<p><strong><span style="color: blue;">và cũng Mong rằng ! có
lẽ đây là 1 trong những gì mà sau này thời gian sẽ đưa
vào huyền </span></strong></p>

<p><strong><span style="color: blue;">thoại giữa những dòng tư
tưởng trao đổi của tỷ đệ mình !  </span></strong><b><span style="color: blue;"><!--[if gte vml 1]><v:shape id="_x0000_t75" coordsize="21600,21600"
o:spt="75" o:preferrelative="t" path="m@4@5l@4@11@9@11@9@5xe" filled="f"
stroked="f">
<v:stroke joinstyle="miter"/>
<v:ulas>
<v:f eqn="if lineDrawn pixelLineWidth 0"/>
<v:f eqn="sum @0 1 0"/>
<v:f eqn="sum 0 0 @1"/>
<v:f eqn="prod @2 1 2"/>
<v:f eqn="prod @3 21600 pixelWidth"/>
<v:f eqn="prod @3 21600 pixelHeight"/>
<v:f eqn="sum @0 0 1"/>
<v:f eqn="prod @6 1 2"/>
<v:f eqn="prod @7 21600 pixelWidth"/>
<v:f eqn="sum @8 21600 0"/>
<v:f eqn="prod @7 21600 pixelHeight"/>
<v:f eqn="sum @10 21600 0"/>
</v:ulas>
<v:path o:extrusionok="f" gradientshapeok="t" o:connect="rect"/>
<o:lock v:ext="edit" aspectratio="t"/>
</v:shape><v:shape id="_x0000_i1025" ="#_x0000_t75" alt="" style='width:13.5pt;
height:12.75pt'>
<v:imagedata src="file:///C:\DOCUME~1\VH\LOCALS~1\Temp\msohtml1\01\clip_image001.gif" o:href="http://caodaivn.com/smileys/smiley32.gif"/ target="_blank" target="_blank" target="_blank">
</v:shape><![endif]--><!--[if !vml]--><img src="file:///C:/DOCUME%7E1/VH/LOCALS%7E1/Temp/msohtml1/01/clip_image001.gif" v:shapes="_x0000_i1025" width="18" height="17" border="0"><!--[endif]--><strong> </strong><!--[if gte vml 1]><v:shape
id="_x0000_i1026" ="#_x0000_t75" alt="" style='width:13.5pt;height:12.75pt'>
<v:imagedata src="file:///C:\DOCUME~1\VH\LOCALS~1\Temp\msohtml1\01\clip_image001.gif" o:href="http://caodaivn.com/smileys/smiley32.gif"/ target="_blank" target="_blank" target="_blank">
</v:shape><![endif]--><!--[if !vml]--><img src="file:///C:/DOCUME%7E1/VH/LOCALS%7E1/Temp/msohtml1/01/clip_image001.gif" v:shapes="_x0000_i1026" width="18" height="17" border="0"><!--[endif]--></span></b></p>

<p><o:p> </o:p></p>

<p>Kính huynh 1234 ;</p>

<p>Rất cám ơn những cảm nhận của huynh , những cảm nhận của
huynh là điểm yếu chưa vượt qua của đệ , vì đệ chưa 1 lần được qua lò huấn nhục
nào<span style="">  </span></p>

<p>Đệ thích hoá giãi, đệ không thích nhẫn , thế nên thay vì đè
nén sự nỗi loạn , đệ muốn quẳng nó vào hư vô …<span style=""> 
</span>và hư vô bao la quá đã làm nên 2 chữ cô đơn trong đệ … nhưng có hề gì …
tất cả đều thế cả …<span style="">  </span>đều đi vào hư vô </p>

<p>“ Nước trong quá thì ít cá , người xét nét quá thì ít bạn
“<span style="">  </span>Mệnh đề này chỉ phê phán ở chữ “quá ”
mà thôi ; Thế nên “trong” và<span style="">  </span>“ xét nét “
cũng là điều nên cần trong tình bạn, đừng trong quá &xét nét quá mà thôi <br></p>

<p>Đệ đã từng thấm thía câu nói :” thương nhau lắm cắn nhau đau
” Nên đệ cũng nghi ngờ luôn cái thiên tình sử Roméo & Julielle . Nếu không
cùng chết để cho thế gian này ghi thành huyền thoại , thì biết đâu sẽ ly dị sau
một vài ngày cưới nhau …!!! ???</p>

<p><o:p> </o:p></p>

<p>Để tồn tại một tình bạn <span style=""> </span>;<span style="">  </span>ít ra
phải thực sự quí nhau ,<span style="">  </span>quí luôn cả điều
tốt lẫn điều xấu , điều hay lẫn điều  dở … của bạn mình , nghĩa là<span style="">  </span>phải chấp nhận mọi điều từ bạn mình có, miễn
sao không thiếu yếu tố <span style=""> </span>tôn trọng nhau
qua sự trung thực & chân thành , Tất nhiên là phải có ít nhất một giao điểm
nào đó <span style=""> </span>trong cuộc sống. <span style="">  </span><span style=""> </span>Chỉ chừng
ấy thôi mà đã vô cùng khó , huống là tri kỉ , tri âm … </p>

<p>Huynh hãy nghe tình bạn của người xưa qua 1 bài thơ khóc bạn , đệ xin được trích mấy câu : </p>

<p>“… Rày <span style=""> </span>ta ráng công
phu …ai nhắc !</p>

<p>Rủi ta lầm qui tắc …ai minh ! </p>

<p>Ta hay…ai kẻ phẩm bình !</p>

<p>Ta sai …ai kẻ nhiệt tình nhủ khuyên …”</p>

<p><o:p> </o:p></p>

<p>Thôi thì duyên sao chịu vậy – không được như người xưa nên đệ
đã ví mình như 1 hạt bụi cô đơn :</p>

<p>“<span style="">  </span>Đã chẳng<o:p></o:p></p>

<p>        bay vào mắt ai <o:p></o:p></p>

<p>Bao năm<o:p></o:p></p>

<p>       lơ lững hình hài...bao năm<o:p></o:p></p>

<p>Mõi lòng... chim - bóng , cá - tăm<o:p></o:p></p>

<p>Lời kinh trỗi giữa... <o:p></o:p></p>

<p>       chiều thăm thẳm... buồn “</p>

<p>Huynh 1234 kính mến ;</p>

<p><span style=""> </span>Không ai thèm làm bạn …nên lơ lững …bao
năm<span style="">  </span>; mõi mong chờ làm gì cái bóng chim
tăm cá ;<span style="">  </span>thôi thì hãy lắng nghe từng Tiếng
chuông chiều buông …nhè nhẹ …lẳng lặng… lắng sâu …sâu thẳm …cõi lòng </p>

<p>Bài viết sau , chúng ta nên quay lại chủ đề chính huynh nhé , chúng ta đừng đi sâu thêm vào điều kiêng kị trong giao tiếp là hay nói về bản thân mình .  Những lời tâm tình nơi đây có làm nên 1 chút gì cái giá trị con người của 2 ta ...ít ra là
với nhau<span style="">  </span>???</p>

<p><o:p> </o:p></p>

<p>Chúc huynh an lạc</p>

  
 

1234

Active member
<P> </P>
<P>Tỷ Vi Li :</P>
<P>Đệ thích hoá giãi, đệ không thích nhẫn , thế nên thay vì đè nén sự nỗi loạn , đệ muốn quẳng nó vào hư vô …<SPAN>  </SPAN>và hư vô bao la quá đã làm nên 2 chữ cô đơn trong đệ … nhưng có hề gì … tất cả đều thế cả …<SPAN>  </SPAN>đều đi vào hư vô </P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Tất cả đều từ hư không mà... ra ! theo đệ nghĩ có nên chăng là muốn cùng không muốn ? </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Hay là rồi rốt ráo chính từ nơi nó đến ( hư không ) và nó cũng sẽ tự quay về ( hư không ). </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Không còn hệ phược bởi cái chúng ta muốn hoặc không muốn ?  Đó có phải chăng là </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>những bài học,các pháp ứng hiện trong hư không mà bổn tánh vẫn tịch tịnh,như như,có </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>phải chăng do tâm thức chúng ta sóng xao trong trùng trùng duyên khởi ! mà trông thấy </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>có những thứ rối rắm đan xen giữ các huyễn pháp lung linh huyền ảo trong cõi thế </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>gian rồi những huyễn ảo ấy cũng tự thoạt tan biến lẳng lặng giửa hư không ! hư không thì </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>bao la và vời vợi ! có nên chăng chúng ta hoà cùng hư không để nắm bắt và cảm nhận </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>được cái thể tánh bổn tịch,như như hằng hữu của hư không để rồi chúng ta có cái cảm </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>nhận gần gủi hơn trong những đều chúng ta từng muốn ! đang muốn và...sẽ còn muốn !</FONT></strong> </P>
<P>Tỷ Vi Li :</P>
<P>Nước trong quá thì ít cá , người xét nét quá thì ít bạn “<SPAN>  </SPAN>Mệnh đề này chỉ phê phán ở chữ “quá ” mà thôi ; Thế nên “trong” và<SPAN>  </SPAN>“ xét nét “ cũng là điều nên cần trong tình bạn, đừng trong quá &xét nét quá mà thôi <BR></P>
<P><FONT color=#000000>Đệ đã từng thấm thía câu nói :” thương nhau lắm cắn nhau đau ” Nên đệ cũng nghi ngờ luôn cái thiên tình sử Roméo & Julielle . Nếu không cùng chết để cho thế gian này ghi thành huyền thoại , thì biết đâu sẽ ly dị sau một vài ngày cưới nhau …!!! ???</FONT></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Cũng vì tính hoài nghi ! Mà đệ cũng đã từng hoài nghi chính... bản thân mình.Trong quá </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>khứ đệ từng có 1 mối tình do chính tự đệ thử thách lấy trước khi lập gia đình,với khoảng </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>thời gian đầy sóng gió suốt 11 năm dài mới có đoạn kết ! ( đều này tất cả đều do đệ </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>quyết định và tự thử thách để hiễu rõ mình hơn, đệ muốn nhấn mạnh </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>rằng tánh hoài nghi </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>trong đệ cũng có nhưng với Vi Li thì cũng có ,nhưng đệ từng dám </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>thử thách mình với </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>những nghiệt ngã ,cay đắng trong đời ! với những ý nghĩ tự trải </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>nghiệm </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>để khám phá tự </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>thân và tập lần cho bản thân qua nhiều gian truân thử thách,để </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>mình hiểu </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>rõ được mình </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>hơn ! chứ không 1 ai khác ngoài mình ) Đó chính là nỗi cô đơn lặng lẽ chỉ có.... mình ênh ! </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#ff0000></FONT></strong> </P>
<P><strong><FONT color=#003300>Đi đêm mới thấu đêm dài</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#003300>Đời càng gian khó ! Đời càng thấm sâu !</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#ff0000>Đi trong sóng chớp mưa dồn</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#ff0000>Đi trong đêm tối hãi hùng lạnh tanh !</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#ff0000>Đi trong bóng xế,chiều tà</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#ff0000>Đi trong cơn lốc,dập dồn ngoài khơi</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#ff0000>Đi trong đêm tối bão bùng</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#ff0000>Đi trong sóng gió đoạn trường canh thâu</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#ff0000>Ngày về biết đến bao lâu ?</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#ff0000>Ngày về biết đến chừng nào tới nơi ?</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff></FONT></strong> </P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Quay lại cùng chủ đề : Có lẽ Thầy Cảnh Hư cũng có 1 quá trình TU và huân trưởng triêm </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>trải nên Thầy ấy đã nhận chân cõi trần giả tạm này chỉ toàn là HƯ CẢNH qua đó thầy Cảnh </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Hư đã thể nghiệm những gì chân thật nơi sự thấy biết của Ngài ( Ngài đã thoát ra và đi </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>trong cái thấy biết của riêng Ngài,mà Mãn Không lại có được 1 bài học lớn nơi thầy </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>mình !  )</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#003300>Đôi dòng tản mạn cùng Tỷ Vi Li  </FONT></strong></P>         
 

1234

Active member
<P> </P>
<P><strong><FONT color=#000066>Đôi dòng ưu tư tản mạn..... :</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#000066>Đêm nọ nhân 1 buổi đệ đi dự 1 đám cưới người bà con,trong buổi lễ ,trên sân khấu ca </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#000066>nhạc giúp vui có những thanh niên trong khách dự tiệc lên hát,1234 thấy có 1 thanh niên </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#000066>trẻ tật nguyền và hơi dị dạng lên hát say sưa ( rất hay mấy bài ) và còn có 1 cụ lão niên </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#000066>( tầm trên 70 tuổi ) mặc đồ vest trên sân khấu hát và nhảy với hào khí rất sôi nổi và </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#000066>rất rất...rất "yomost" cùng đám khách thanh niên trẻ,cuộc trình diễn làm tăng không khí </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#000066>buổi </FONT></strong><strong><FONT color=#000066>tiệc và mọi người đều vừa xem vừa cười vì thấy cụ già kia còn "gân" zữ wá ! Trong </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#000066>cái </FONT></strong><strong><FONT color=#000066>cười vui mà 1234 chạnh lòng nghĩ ,nếu dưới 1 con mắt "khíu chọ" của ai đó sẽ "lên án" </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#000066>1 cụ già mà còn "ham zui' và còn "gân" zữ wá so với đám trẻ ! Nhưng 1234 chạnh nghĩ 1 </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#000066>người dị tật,1 cụ già đã 1 lúc bày tỏ cái lòng ham muốn "cái tôi" của mình trên sân khấu </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#000066>cùng bạn bè,bà con cũng chỉ vì nhân 1 dịp hội ngộ hiếm hoi,hiếm có trong đời,trong họ </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#000066>còn có cái luyến tiếc trước 1 cuộc đời quá ngắn ngủi trong 1 kiếp làm người,trong họ còn </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#000066>hực hừng 1 niềm sống và đam mê sống ! Như 1 sự níu kéo cho khoảng thời gian họ còn có </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#000066>mặt,đang có mặt hiện hữu trong giây phút thật sự trước mắt trên cõi đời hiện kiếp này ! </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#000066>Qua đó 1234 thấy được con người có 1 niềm khao khát sống mãnh liệt họ có thể trong 1 </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#000066>lúc nào đó quên luôn cái áo khoát giả tạm bên ngòai của họ ( 1 người dị tật + 1 lão niên ) </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#000066>mà trong họ khi ấy chỉ còn lại tâm hồn cô quạnh muốn hòa tan trong mọi tâm hồn => trong </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#000066>1 lúc họ quên đi họ là gì ! họ là ai => Có phải chăng quên luôn cái tướng tạm giã của mình </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#000066>thì </FONT></strong><strong><FONT color=#000066>mình sẽ thật sự tìm lại được chính cái mình muốn và người muốn,chính cái niềm mình </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#000066>khao khát và người khao khát cùng y đồng 1 thể ? Chẳng qua vì còn có những ai đó còn "e </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#000066>lệ" hay còn "khách sáo - e ấp" che đậy bởi những cái mà mình khó rứt ,khó bỏ ra được ? </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#000066>chính </FONT></strong><strong><FONT color=#000066>cái khách sáo là cái đã trì níu những ai đó thay vì có thể làm 1 đều gì cụ thể trong </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#000066>chân </FONT></strong><strong><FONT color=#000066>thật tự đáy lòng mình mà.... => ngược lại </FONT></strong><strong><FONT color=#000066>họ lại làm 1 đều khác ! mà trong sâu lắng </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#000066>tâm </FONT></strong><strong><FONT color=#000066>thức họ chẳng muốn tí nào cả ! ( đó là 1 trong </FONT></strong><strong><FONT color=#000066>những chướng duyên của tự thân,1 </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#000066>thứ rào </FONT></strong><strong><FONT color=#000066>cản "vô hình" của </FONT></strong><strong><FONT color=#000066>con người ?trước cảnh trạng trên có lẽ ! đa phần nghĩ đó là bản </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#000066>ngã của những người kia không kiềm nén được nên để "bộc lộ" mà họ có ngờ đâu ngay </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#000066>chính họ cũng "bị" 1 thứ bản ngã "giả dối" khác ! lẩn khuất và lấn áp che mất tầm nhìn </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#000066>của họ ! so với 1 thứ bản ngã "chân thật" của những người kia được tự dụng đưa ra "ánh </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#000066>sáng' không bị lẩn khuất và "đậy che" ). Ôi cuộc sống đẹp biết bao khi ta </FONT></strong><strong><FONT color=#000066>trải rộng lòng </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#000066>mình cùng những gì </FONT></strong><strong><FONT color=#000066>thành </FONT></strong><strong><FONT color=#000066>thật nhất trong ta !</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#000066>1 cảm nhận "hổng giống ai" cùng tỷ Vi Li</FONT></strong></P>
 

Vi Li

New member
 

<br><br><!--
/* Style Definitions */
p.Msonormal, li.Msonormal, div.Msonormal
{mso-style-parent:"";
margin:0in;
margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman";
mso-fareast-font-family:"Times New Roman";}
@page Section1
{size:8.5in 11.0in;
margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in;
mso-er-margin:.5in;
mso-footer-margin:.5in;
mso-paper-source:0;}
div.Section1
{page:Section1;}
-->
<!--[if gte mso 10]>
< style>
/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:"Table Normal";
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-s ize:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-parent:"";
mso- padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin:0in;
mso-para-margin-bottom:.0001 pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
fon t-family:"Times New Roman";
mso-ansi-language:#0400;
mso-fareast-language:#0 400;
mso-bidi-language:#0400;}
</style>
<![endif]-->

<p style="font-weight: bold;">Kính huynh 1234 <br>
<br>
 Pascal nói : " con người là một cây sậy biết suy nghĩ ". Nhưng
suy nghĩ như thế nào là việc của mỗi người. Suy nghĩ tốt sẽ có tầm nhìn xa ,
suy nghĩ cạn cợt thì chỉ biết những vấn đề chung quanh cuộc sống thường nhật...
Từ "cạn cợt"cho đến "tốt"sẽ có 10 tầng bậc cho cái giới hạn
9 người ; Cho nên mới có câu nói " 9 người 10 ý " <br>
 "Ở sao cho vừa lòng người - Ở rộng người cười ,ở hẹp người chê...
" Nên cụ già 70 tuổi mà huynh nói ấy chỉ không bị chê khi cụ là " sao
" của sân khấu... còn không thì  người ta có quyền...chê thoải mái
phải không ! Dẫu khả năng của cụ già kia có thể không thua ca sĩ <br>
<br>
  Cũng một câu văn , nếu nói là của thánh hiền thì người ta suy gẫm , còn nói
là của thứ dân thì... dễ bị cho là...hâm.  Nếu không như thế thì sao gọi là
Đời <span style=""> </span>( hạ sĩ văn Đạo …)<br>
 <br>
Huynh 1234 thân mến<span style="">  </span>, Chúng ta biết đâu
, trong 1 góc nhìn nào đó cũng giống cụ già 70 kia , cũng muốn tỏ bày càng nhiều
càng tốt cái mà ta có …để khẳng định mình<span style=""> 
</span>, nhưng đôi lúc quá trớn vì say bãn ngã , nên sự lố bịch là không tránh
khỏi <span style=""> </span>. Bởi thế , thánh nhân thường ít nói
, nếu xét không cần thiết thì không nói <span style="">  </span>. Người ca sĩ giỏi<span style="">  </span>là người xúc động thực sự trên âm và từ của lời
mình đang hát , chứ không xúc động trước lời khen của khán giả<span style="">  </span>, vì lời khen chỉ là...mặc nhiên<span style="">  </span>.<span style="">   </span><span style="">  </span><span style=""> </span>Hãy tự
hỏi , chúng ta cần xúc động kiểu gì<span style="">  </span>???</p>

<p style="font-weight: bold;"><o:p> </o:p></p>

<p style="font-weight: bold;"><span style="">  </span><span style=""> </span>Nói đến “ giá trị con người”, là nói đến sự thẩm
định của công luận ; Số đông phê bình cụ già 70 kia , là từ nhận định của họ, làm
sao họ biết cụ già kia nghĩ gì … ; Con người vốn dĩ thích phê phán , nói cho đúng
hơn là phê phán là thuộc tính của con người .<span style=""> 
</span>Nhưng có một điều là chúng ta có làm nên sự trưởng thành trong cái rừng
phê phán đó hay không là điều quan trọng trong cuộc sống này …dẫu lời phê <span style=""> </span>đúng sai lẫn lộn . Sự trưởng thành này sẽ là cái
chân giá trị để định hướng cho một đường lối tu hành không lệch lạc của bản thân
.<span style="">  </span>Đó là sự tỉnh táo cần thiết trong giai
đoạn các pháp đều mạt trong lòng người thời nay</p>

<p style="font-weight: bold;"><span style="">  </span>Nói như thế , nghĩa
là từ cái giá trị đối đãi , mà làm nên cái giá trị không đối đãi .<span style="">  </span>“ Phật pháp bất ly thế gian giác “<span style="">  </span>Hoặc “ Vô ma khảo bất thành Phật Đạo “ phải
chăng là như thế<span style="">  </span>??</p>

<p style="font-weight: bold;"><o:p> </o:p></p>

<p style="font-weight: bold;">Những nhận định này cần được chỉnh trang thêm </p>

<p style="font-weight: bold;">Chúc huynh an lạc </p><span style="font-weight: bold;">

 </span>
 

LongNguyen

New member
 
Vài dòng chia sẻ với hai huynh 1234 và Vi Li,<br><br>Đạo đệ thấy thiệt ra câu " 9 người, 10 ý" chỉ có một cấp độ mà thôi! <img src="smileys/smiley17.gif" border="0"> Đó là cấp con người! Và từ suy nghĩ tốt đến suy nghĩ nông cạn chỉ cách nhau có một bước mà thôi! Chỉ có điều cái bước đó bước hoài chẳng tới bên kia vì mãi vướng cái bên này chân chưa này hổng chịu bước tiếp.<br><br>Còn câu chuyện về người già 70 tuổi còn gân thì đạo đệ thấy nếu huynh Vi Li sử dụng lại câu Dịch lý mà huynh có viết mấy hôm trước trên mục nào đó (đệ quên mất): qua (gì đó) bất chỉnh lý, lý hạn bất chỉnh quan! (huynh giúp sửa lại cho trúng nghen). Phàm việc gì cũng có chổ của nó, như cái ý của câu Dịch lý mà huynh có viết nhờ đó đệ hiểu ra! Giả sử cụ già 70 tuổi đó mà đúng là cô người nước ngoài 43 tuổi chợt nổi tiếng nhờ hát hay và đăng trên YOUTUBE gì đó thì chắc chẳng phải được mọi người sầm sì thế đâu huynh nhỉ? Nên chi người học đạo phải hiểu được cái lòng nhân thế mà tránh được hiểu không trúng! Cũng nhờ vậy mà tránh được cái buồn tủi chẳng đáng đến 500đ! <img src="smileys/smiley4.gif" border="0"><br><br><span style="font-weight: bold;">"Giá trị con người" = sự thẩm định của công luận</span><br>Huynh viết thiệt hay! Đạo đệ thấy thêm rằng đó là giá trị biểu kiến! Hay thêm vào đẳng thức đó ta có: "Sự thẩm định của công luận" = Giá trị biểu kiến. Mà nếu hiểu "biểu kiến" là cái hời hợt bên ngoài thì ta cũng sẽ thấy nhẹ lòng hơn tí phải không huynh?<br><br>Đạo đệ nghĩ "công luận" là một thước đo "tương đối' với khái niệm "giá trị". Nghĩ vậy cũng biết đúng không nữa...Thoảng nhớ một lời dạy hình như của đức Quan Thánh, mỗi khi chư hiền gặp phải sự chỉ trích của dư luận thì nên xét lại chính mình và phải có tinh thần phục thiện! Phải chi đạo đệ học hành giỏi giang như các huynh ở diễn đàn viết vanh vách Thánh ngôn, Thánh giáo thì đỡ quá!!! <img src="smileys/smiley17.gif" border="0">Mong huynh đừng than phiền việc nhớ quên này của đạo đệ...<img src="smileys/smiley1.gif" border="0"><br><br>Từ đó, đạo đệ thấy chân giá trị thiệt ra vẫn là cái gì đó không thực là cái cụ thể nào đó mà là cái đang dần có trong mỗi con người nhờ phản tỉnh nội cầu, quán xét thân tâm, và nằm ngoài thị phi, phê phán! Hợp với ý của huynh ở vế "Nhưng có một điều là chúng ta có làm nên sự trưởng thành  trong cái rừng phê phán đó hay không là điều quan trọng trong cuộc sống này...dẫu lời phê đúng sai lẫn lộn".<br><br>Đôi khi chúng ta cần công luận như cần cái tát tay của người thầy khiến chúng ta thức tỉnh! Nhưng thức tỉnh rồi thì lo mà đi học chứ đừng đứng đó phân bua với thầy về cái tát tay đó! Có như vậy ta mới thực sự là tỉnh táo mọi lúc , mọi nơi va mọi hoàn cảnh! Công luân không sai, nhưng nếu ta tin nó hoàn toàn là ta trật! Cái tát tay của ông thầy đau, nhưng ôm cái đau trong lòng mà ta thiệt! Ông thầy tát là để ta tỉnh, chứ đâu để ta đau....Nhưng con người ngộ lắm....nhiều khi không đau không nhớ dai <img src="smileys/smiley36.gif" border="0"> Nhiều khi tát đau quá quên mất chức năng của cái tát đó là gì <img src="smileys/smiley36.gif" border="0"><br><br>Bởi thế nên đạo đệ đồng ý hoàn toàn với câu "vô ma khảo bất thành Đại Đạo" hay Phật đạo cũng được.<br><br>Cho nên.....cái chổ bước không qua là cái "công luận", cái chổ chân còn lại chưa cất qua luôn được là bỏ quên cái chân thiệt vẫn còn trong ta mà lo quay vào "lau chùi rửa" (Quan niệm này giống với quan niệm tâm của Ngài Thần Tú, nhưng mượn nó dễ nói hơn là mượn quan niệm của Lục Tổ huynh nhỉ?) <img src="smileys/smiley2.gif" border="0"><br><br>Chúc 2 huynh thân tâm thường lạc,<br>
 

1234

Active member
<P> </P>
<P>Bạn Long Nguyen ;</P>
<P>Đôi khi chúng ta cần công luận như cần cái tát tay của người thầy khiến chúng ta thức tỉnh! Nhưng thức tỉnh rồi thì lo mà đi học chứ đừng đứng đó phân bua với thầy về cái tát tay đó! Có như vậy ta mới thực sự là tỉnh táo mọi lúc , mọi nơi va mọi hoàn cảnh! Công luân không sai, nhưng nếu ta tin nó hoàn toàn là ta trật! Cái tát tay của ông thầy đau, nhưng ôm cái đau trong lòng mà ta thiệt! Ông thầy tát là để ta tỉnh, chứ đâu để ta đau....Nhưng con người ngộ lắm....nhiều khi không đau không nhớ dai <IMG src="http://caodaivn.com/smileys/smiley36.gif" border="0"> Nhiều khi tát đau quá quên mất chức năng của cái tát đó là gì <IMG src="http://caodaivn.com/smileys/smiley36.gif" border="0"></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Chúng ta hãy quán nghiệm "sau cái tát tay" là cái "thay cho lời muốn nói" của vị thầy đó </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>là gì ? để rồi từ đó chúng ta thẫm thấu sâu hơn cái "thay cho lời muốn nói" đó của thầy </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>mình với 1 cái biểu trưng ngắn gọn không tốn nhiều hơi - nói mà muốn trẹo cả quai hàm" </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>của thầy mà mình vẫn chưa ngộ ! chẳng đặng đừng thầy mới dùng "chiêu" cuối cùng là </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>cái "bốp" hay cái "chát"  <IMG src="http://caodaivn.com/smileys/smiley36.gif" border="0"> Từ đó 1234 thấy ý vị với câu : Miếng ngon thì nhớ zai ! mà đòn </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>đau thì nhớ đời ! là vậy <IMG src="http://caodaivn.com/smileys/smiley19.gif" border="0"></FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Nhưng bản chất con người mà ! ai mà không ít nhiều như vậy phải không Long Nguyen ? </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>1234 nhớ có câu : Cùng tắc biến ! Ở đây vị thầy dùng mọi phương cách cho đệ tử "biến" </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>biến hòai mà chẳng đặng thì thầy đành phải dùng "thiết sa chưởng" để biến hộ dùm cho </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>trò là vậy mà he</FONT></strong> ! <IMG src="http://caodaivn.com/smileys/smiley36.gif" border="0"> </P>
<P>Hiền Huynh Vi Li ( thay vì vẫn gọi tỷ trước đây ! ) :</P>
<P>Huynh 1234 thân mến<SPAN>  </SPAN>, Chúng ta biết đâu , trong 1 góc nhìn nào đó cũng giống cụ già 70 kia , cũng muốn tỏ bày càng nhiều càng tốt cái mà ta có …để khẳng định mình<SPAN>  </SPAN>, nhưng đôi lúc quá trớn vì say bãn ngã , nên sự lố bịch là không tránh khỏi <SPAN> </SPAN>. Bởi thế , thánh nhân thường ít nói , nếu xét không cần thiết thì không nói <SPAN>  </SPAN>. Người ca sĩ giỏi<SPAN>  </SPAN>là người xúc động thực sự trên âm và từ của lời mình đang hát , chứ không xúc động trước lời khen của khán giả<SPAN>  </SPAN>, vì lời khen chỉ là...mặc nhiên<SPAN>  </SPAN>.<SPAN>   </SPAN><SPAN>  </SPAN><SPAN> </SPAN>Hãy tự hỏi , chúng ta cần xúc động kiểu gì<SPAN>  </SPAN>???</P>
<P style="FONT-WEIGHT: bold"><?:NAMESPACE PREFIX = O /><?:NAMESPACE PREFIX = O /><?:NAMESPACE PREFIX = O /><?:NAMESPACE PREFIX = O /><?:NAMESPACE PREFIX = O /><?:NAMESPACE PREFIX = O /><?:NAMESPACE PREFIX = O /><?:NAMESPACE PREFIX = O /><?:NAMESPACE PREFIX = O /><?:NAMESPACE PREFIX = O /><O:p> </O:p></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Trong đời có câu : Tri giả bất ngôn - Ngôn giả bất tri , Nhưng theo đệ không hẳn là : </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Không nói có </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>nghĩa là đồng nghĩa với biết (mà cần phải nói với âm lượng nào đó) và nói </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>thì chẳng </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>biết ,Nói ít hoặc nhiều chẳng hệ phược nơi sự thấy - biết ! Mà có chăng các vị </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>thật </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>sự là 1 </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>vị Tri giả  thì thường => bất ngôn chẳng qua không phải vì tịnh khẩu, không vì </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>chán </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>nói => </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>chẳng nói ! theo đệ có những trường hợp khi "khai khẩu" không khế ứng "cơ </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>trời" thì các </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>vị tri giả ấy chẳng nói ( ví dụ trước đây ! khi đổi tiền hay chuẩn bị cho 1 công </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>cuộc lớn lao </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>gì đó ) việc đó tuy là "cơ mật" nhưng mật thì mật nhưng 1 số ít những người </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>có "chuyên </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>trách" ít nhiều phải biết chứ ! Còn chuyện phổ biến thì trong sự "tuyệt nhiên" </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>=> thế mới </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>còn gọi là "cơ mật" ,"cơ chuyển" chứ phải không đạo huynh ! Và cũng có lẽ vì </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>trong quá </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>khứ có những vị xuất chơn thần,nắm bắt được hay "trộm" được thiên thơ ! </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Nhưng đã để "lộ cơ" nên => bị </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>cất xác ! do phạm luật thiên triều ! </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff> ( tự dưng mất tích hoặc </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>giả như bị thâu hồn trả lại </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>xác ngũ hành trong sự "bí ẩn" ! hoặc giả </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>có những </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>cái bị "cất </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>xác" vào chốn lao lý ! ) Nhưng do </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>chúng ta chưa nhìn được sâu trong </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>khía cạnh </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>"tâm linh </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>vô vi" chúng ta cứ ngở cho là vị đó </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>phạm luật trần gian nên bị tù </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>đày,giam </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>cầm,nhưng thật </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>ra "bề trên" làm vậy để giử gìn 1 </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>xác,1 chân thể nào đó để tránh qua 1 </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>truông kiếp </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>nạn mà </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>thôi  ! </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>( tạm cất xác để giử xác trong 1 </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>giai đoạn nào đó vì trong sự đều động của huyền </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>vi ! ) Và cũng có những vị đã "mãn hạn" </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>công tác nên => cất </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>xác ! đây là vấn đề </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>tâm linh </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>"tế nhị" nên đệ chỉ "thoáng" sơ tí chút </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>chẳng </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>mong,chẳng </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>dám ! lạm bàn nhiều về </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>vấn đề </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>này ! </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>Mong nhận được sự hoan hỹ và </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>cảm </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>thông của quý </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>huynh,tỷ </FONT></strong></P>
<P> </P>
<P>Hiền Huynh Vi Li :</P>
<P>Nói như thế , nghĩa là từ cái giá trị đối đãi , mà làm nên cái giá trị không đối đãi .<SPAN>  </SPAN>“ Phật pháp bất ly thế gian giác “<SPAN>  </SPAN>Hoặc “ Vô ma khảo bất thành Phật Đạo “ phải chăng là như thế<SPAN>  </SPAN>??</P>
<P><SPAN>  </SPAN>“ Phật pháp bất ly thế gian giác “ <strong><FONT color=#0000ff> </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Đệ Nhớ xưa Phật có câu : Chân đạp gai,lấy gai mà lể ! Cũng đồng y thể rời lìa nước mà đi </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>tìm tánh "ướt" thì không thể đặng ! Như người : Ôm cây đợi Thỏ vậy ! rời lìa tâm mà đi tìm </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>tâm,muốn biết bơi mà chẳng chịu nhảy xuống hồ ! Như người đi xe (mà) tháo bánh </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>ra ! mà </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>cứ muốn được về nơi cần tới mau lẹ => hẳn nhiên là đều không bàn </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>tưởng được ,như hạt </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>cải </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>gieo đầu mũi kim khó trúng vậy ! ( cứ bơi trong sự tưởng tượng </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>ảo </FONT></strong><FONT color=#0000ff><strong>thức ! <IMG src="http://caodaivn.com/smileys/smiley36.gif" border="0"> ) Và cũng bởi chắc hẳn với các pháp thì không thể rời lìa thế gian mà tìm cầu </strong></FONT></P>
<P><FONT color=#0000ff><strong>đặng các pháp ! </strong></FONT><FONT color=#0000ff><strong>và </strong></FONT><FONT color=#0000ff><strong>các pháp vẫn hằng chưa từng rời lìa thế gian nên =></strong></FONT><FONT color=#000000> " Phật pháp bất ly </FONT></P>
<P><FONT color=#000000>thế gian giác "</FONT></P>
<P> </P>
<P>“ Vô ma khảo bất thành Phật Đạo “  </P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Tu là sự phản tỉnh của thức giác ,là sự tỉnh giác của nội tâm => Chúng ta có thể giả dối với </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>tất cả ! Nhưng chúng ta chí ít phải cần thành thật với chính mình trong tu học để => thấy </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>được Ma và Phật để tự phải biết  => Như thế nào trước Ma và trước Phật => Chúng ta có </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>thể thành Ma và có thể thành Phật </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Vài cảm nhận trong mông muội cùng bạn Long Nguyen và Hiền huynh Vi Li </FONT></strong></P>
<P> </P>
<P><BR> </P>                 
 

Vi Li

New member
<br><!--
/* Font Definitions */
@font-face
{font-family:Wingdings;
panose-1:5 0 0 0 0 0 0 0 0 0;
mso-font-charset:2;
mso-generic-font-family:auto;
mso-font-pitch:variable;
mso-font-signature:0 268435456 0 0 -2147483648 0;}
/* Style Definitions */
p.Msonormal, li.Msonormal, div.Msonormal
{mso-style-parent:"";
margin:0in;
margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman";
mso-fareast-font-family:"Times New Roman";}
@page Section1
{size:8.5in 11.0in;
margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in;
mso-er-margin:.5in;
mso-footer-margin:.5in;
mso-paper-source:0;}
div.Section1
{page:Section1;}
/* List Definitions */
@list l0
{mso-list-id:173620045;
mso-list-:hybrid;
mso-list-template-ids:1855771030 1799801780 67698691 67698693 67698689 67698691 67698693 67698689 67698691 67698693;}
@list l0:level1
{mso-level-start-at:0;
mso-level-number-at:bullet;
mso-level-text:-;
mso-level-tab-stop:.5in;
mso-level-number-:left;
text-indent:-.25in;
font-family:"Times New Roman";
mso-fareast-font-family:"Times New Roman";}
ol
{margin-bottom:0in;}
ul
{margin-bottom:0in;}
-->
<!--[if gte mso 10]>
< style>
/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:"Table Normal";
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-s ize:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-parent:"";
mso- padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin:0in;
mso-para-margin-bottom:.0001 pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
fon t-family:"Times New Roman";
mso-ansi-language:#0400;
mso-fareast-language:#0 400;
mso-bidi-language:#0400;}
</style>
<![endif]-->

<p>Huynh Long Nguyên kính mến </p>

<p>Đêm trước , đệ rời bàn phiếm vào cuối giờ thứ 25 … Huynh không
ngũ hay là dậy sớm<span style="">  </span>?</p>

<p>Sáng qua đọc bài viết của huynh … rất vui vì có sự đồng cảm </p>

<p>Huynh nhận định về giá trị biểu kiến rất hay </p>

<p>Rất hân hạnh mời huynh tham gia trò chuyện </p>

<p><o:p> </o:p></p>

<p>Kính huynh 1234 , kính huynh Long Nguyên</p>

<p>Đệ , bản chất vốn cầu toàn , mà lại thích ưu tư … nên nhiều
lúc cũng thấm thía cái cõi cô đơn ; Đệ xin lấy<span style=""> 
</span>ví dụ nhé :<span style="">  </span>Ai đó hỏi đệ là đệ đang
ăn chay trường - đệ cải chính là đệ chỉ ăn thực vật chứ không ăn chay -<span style="">  </span>Sao thế<span style=""> 
</span>?<span style="">  </span>-<span style="">  </span>Thực vật cũng có sự sống , đệ ăn thực vật là đệ
đã phạm vào giới sát thứ nhất , thì sao gọi là ăn chay được ; Tại sao từ ngàn xưa
đến nay không chỉnh lại cho sát nghĩa<span style="">  </span>cái
giới cấm đầu tiên là<span style="">  </span>: Nhứt bất sát động
vật cho chết nghĩa ….và làm cho đệ khỏi ưu tư …<span style=""> 
</span>Nhưng biét bao các bậc cao tăng qua từng biết bao thế hệ …đã vẫn để nguyên
…chắc bởi đây là 1 công án </p>

<p><o:p> </o:p></p>

<p><span style=""> </span>Đệ thêm 1 ví dụ khác
: Thầy mở Đạo ở kỳ 3 này , để tận độ<span style="">  </span>chúng
sanh , tận độ cả tàn linh; Nhưng phải mở 1 ngoặc đơn<span style="">  </span>là không thể độ những kẻ có lòng 2<span style="">  </span>, vì thiên tru địa lục làm sao mà độ được ! ?</p>

<p><o:p> </o:p></p>

<p>Như thế lại thêm 1 băn khoăn mới : “ Kẻ có lòng 2 là loại người
như thế nào”<span style="">  </span>? </p>

<p style="margin-left: 0.5in; text-indent: -0.25in;"><!--[if !supportLists]--><span style="">-<span style="font-family: "Times New Roman"; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; font-size: 7pt; line-height: normal; font-size-adjust: none; font-stretch: normal;">        
</span></span><!--[endif]-->Là những tín đồ<span style=""> 
</span>Cao Đài bỏ Đạo nữa chừng , sang tu bên Phật giáo ?</p>

<p style="margin-left: 0.5in; text-indent: -0.25in;"><!--[if !supportLists]--><span style="">-<span style="font-family: "Times New Roman"; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; font-size: 7pt; line-height: normal; font-size-adjust: none; font-stretch: normal;">        
</span></span><!--[endif]-->Là những người bỏ đạo để làm “chính trị” cho có quyền lợi
?</p>

<p style="margin-left: 0.5in; text-indent: -0.25in;"><!--[if !supportLists]--><span style="">-<span style="font-family: "Times New Roman"; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; font-size: 7pt; line-height: normal; font-size-adjust: none; font-stretch: normal;">        
</span></span><!--[endif]-->Bỏ đạo vì Bất mãn Giáo hội với rất nhiều lý do…?</p>

<p style="margin-left: 0.5in; text-indent: -0.25in;"><!--[if !supportLists]--><span style="">-<span style="font-family: "Times New Roman"; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; font-size: 7pt; line-height: normal; font-size-adjust: none; font-stretch: normal;">        
</span></span><!--[endif]-->v.v… ???<span style="">    </span></p>

<p>Đây là những câu hỏi nên tự đặt ra,<span style="">  </span><span style=""> </span>nhưng
xin đừng đòi hỏi phải trả lời , bởi nếu đòi hỏi câu trả lời , thì nó sẽ trở thành
vấn nạn </p>

<p>Các huynh kính mến </p>

<p>Đệ đã từng tranh luận , và cũng đã từng thất vọng , vì đa số
chỉ muốn cải cho hơn chứ không tranh cải để làm cho rỏ lý </p>





<p><span style="">  </span>Chỉ muốn hơn thôi ,
bằng bất cứ thủ thuật gì , bằng bất cứ giá nào và cũng không cần biết đối phương
đúng hay sai <span style="">  </span>; Thiên hạ đang như thế nên
chiến tranh cũng từ như thế . Đó là trong phạm vi Quốc ; Trong phạm vi Gia cũng
thế ,<span style="">   </span>vì <span style=""> </span>cũng chính những bản tính này mà đã gây ra biết
bao cuộc huynh đệ tương tàn ; Và biết đâu việc phân phái tách chi của nền Đạo
chúng ta<span style="">  </span>cũng từ như thế ( chỉ biết đâu
thôi nhé )<span style="">  </span>;<span style="">  </span><b style="">Nếu
tranh cải chỉ vì mục đích làm cho rỏ lý thì … càng tranh cải …càng thân nhau thêm
, đây là 1 yếu tố lớn nhất làm nên chân lý của tình bạn và làm nên giá trị con người<o:p></o:p></b><o:p> <br></o:p></p>

<p>Đệ đã từng nghe ,<span style="">  </span>có
2 gia đình thù nhau đến độ bất cọng đái thiên , nhưng khi truy lại nguyên nhân
thì chỉ từ cuộc đánh nhau của 2 đứa trẻ lên 5<span style=""> 
</span>.<span style="">  </span>Sự sân hận cũng như một đóm lửa
nhỏ , nhưng nó có thể đốt bất kể thứ gì dù lớn đến đâu<span style="">  </span>! </p>

<p><o:p> </o:p></p>

<p>Đệ xin dừng nhé , vì để dành cho lần sau </p>

<p>Kính chúc các huynh an vui</p>

<p><o:p> </o:p></p>

<p><o:p> </o:p></p>


    
 

hienhuu

New member
 
<span style="font-weight: bold;">hienhuu có vào xem qua 1 chút thì cũng muốn nói lên sự hiểu của mình !<br>   Nói về Nhứt bất sát sanh từ ngàn xưa đã dùng như thế thì hienhuu lại hiểu như vầy:<br>   Ăn chay là ăn những thực vật, còn ăn mặn là ăn động vật đều này ai cũng hiểu như thế.<br>   Còn bất sát sinh là không sát động vật là vì động vật biết kêu la rên siết giống y như con người nên không thể người giết người. mà làm như thế là tuyệt mạng nó như ta giết con trâu chẳng hạn để lấy thịt tẩm bổ thì làm tuyệt mạng nó. lại nữa động vật thì thọ bẩm Khí hậu thiên nếu ta ăn nó thì tu hành rất khó có lòng nhơn-đức.<br>   Còn ăn thực vật không phải là sát sinh sự sống mà nó còn làm nảy sinh ra sự sống. vídụ: Ta trồng đám dây lang rồi ta cắt đọt để ăn thì nó lại rất mừng vì được sinh sôi ra nhiều nhánh nẩy nở ra thêm chứ hienhuu không cảm nhận được sự đau đớn của nó. Nhưng đối với động vật thì thấy rõ ràng là nó kêu la đau đớn như người ta vậy đó. Lại nữa thực vật thì thọ bẩm Khí Tiên-Thiên nên giúp cho ta dễ có lòng nhơn-đức.<br>   Còn nếu người tu theo Cao-Đài mà nhảy qua tu theo phật-Giáo thì cũng giống như ở trình độ đang học Đại-Học nhưng thời gian thấy học yếu nên quay lại xuống lớp 12 học cho kỷ lại nhưng không có chê bai Đại-Học thì không thể gọi là 2 lòng.<br>   Và người Bên Phật-Giáo lại theo qua Cao-Đài thì cũng như học lớp 12 rồi lên bậc Đại-Học vậy nhưng không có chê bai lớp 12 tức cũng không gọi là 2 lòng.<br>   Nếu những kẻ đã gọi là 2 lòng là những kẻ đã chê bai phỉ báng Tôn-Giáo đã cưu mang  ra mình đó mới là những kẻ 2 lòng đó vậy. Tôn-Giáo Cao-Đài là Tôn-Giáo có tín-ngưỡng Tam-Giáo chủ, và Ngũ Chi Đạo thì Đạo nào cũng có cả rồi thì đều dạy Luật để Thương Yêu còn Quyền thì phải Công Chánh giống như tất cả các Đạo nhưng khác ở chổ là Chịu Qui nhứt các Đạo lại thờ chung làm 1 đó là điều đặc biệt của Cao-Đài./.<br></span>
 

1234

Active member
<P> </P>
<P> Huynh Vi Li :</P>
<P>Như thế lại thêm 1 băn khoăn mới : “ Kẻ có lòng 2 là loại người như thế nào”<SPAN>  </SPAN>? </P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Đệ có cái cảm nhận : 1 tờ giấy trắng dể cho 1 nét phát thảo với cái bắt đầu => cái kết quả </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>rốt ráo !</FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>trong đời trước đây đệ từng học vẽ ( theo lối vẽ tranh sơn dầu ) cùng lúc có 1 </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>người quen vẽ hơn hẳn đệ và rất giỏi (nhưng giỏi trong lối vẽ tranh thủy mặc,bằng cọ tàu </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>và mực tàu ) ,nhưng để tiếp cận phong cách tranh sơn dầu với cọ dầu thì lại hơi lúng túng </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>với kỹ thuật phong cách vẽ tranh sơn dầu ( vì hẳn nhiên là quá khứ vẫn còn đó với phong </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>cách vẽ tranh thủy mặc bằng cọ tàu )</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Trong giai thọai thiền đệ nhớ 1 câu chuyện với đại ý nội dung : Có 1 vị thiền sư ngồi trong </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>bàn uống trà cùng 1 vị khác (có lẽ là đệ tử) Vị thiền sư ( không biềt vì ngầm ý dạy học trò </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>hay sao đó ! ) </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>mà tay vẫn cầm ấm trà rót vào ly nước (trong khi nước trong ly vẫn còn đầy) </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>làm nước tràn ra ly và ra bàn ! Vị kia mới nói thầy ơi ! nước trong ly còn mà sao thầy vẫn </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>đổ nước vào ! ( ý nói làm đều phi lý như vậy sao đặng được ! ) Vị thiền sư mới bảo : Vậy </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>hả ! uh mà nếu vậy chắc ta phải cần ĐỔ BỎ CÁI CỦ đi thì ta mới có thể rót được thứ nước </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>mới vào ! àh thì ra ra vậy mà ta lại quên mất đi chứ ! (có lẽ vị thiền sư giả ngây ngô để </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>ngầm ý dạy học trò ! cho học trò có được cảm nhận trực kiến cụ thể của tự thân thay vì </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>thầy lý giải hiệu quả không bằng cho đệ tử trực nhận )</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Một cái máy nào đó đa chức năng trong thế giới hiện đại thì đa phần được mọi người rất </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>tin dùng ! (nhà kinh doanh luôn giỏi trong nắm bắt nhu cầu thị hiếu ham hố đòi hỏi của </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>con người ! mua 1 mà được 3 - 4 thậm chí là đa chức năng trong 1 sản phẩm nào đó !cũng </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>chỉ với 1 số tiền không ngòai mục đích  => thỏa mãn tâm lý trong tiêu dùng của thiên hạ </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>( móc túi thiên hạ nhẹ nhàng hơn ! ) <IMG src="http://caodaivn.com/smileys/smiley36.gif" border="0"></FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Nhưng thử hỏi với 1 máy chuyên dụng cho 1 chức năng nào đó ( thì nếu so về mặt chức </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>năng nào đó trong máy đa năng và máy kia ! thì máy chuyên dụng chỉ 1 chức năng sẽ phát </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>huy công dụng trong chức năng đó hoàn hảo hơn ( vì là chuyên mà không đa tạp,không </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>chia chẻ năng lượng hay không gian trong 1 (hộp) cấu kiện của máy ! và có lẽ chức năng </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>được khai thác ,phát huy tốt hơn,đôi khi chức năng đó trong máy đa năng không hư mà bị </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>ảnh hưởng hư theo do những phần chức năng khác nằm trong cùng 1 máy ! ) Từ đó đệ suy </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>nghiệm.Cái 2 lòng mà huynh ưu tư là cái đệ cũng từng ưu tư ; Tính chuyên nhất, thuần </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>phác dể cho chúng ta thuần tâm => thuần nhất dể  => sự rốt ráo ! trên những gì thuộc về </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>mặt thuần chuyên so với sự 2 lòng ( là sự lung lăng đa tạp của nội thể,vẽ tranh tây (cọ </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>dầu) mà tay,và sở kiến </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>lại quen thao tác ,phong cách tranh tàu ! muốn thể hiện màu xanh </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>mà giấy lại lem màu đỏ </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>khó cho ta thể hiện hơn là 1 trang giấy trắng,phải không đạo </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>huynh ! ) đệ chỉ có cảm nhận </FONT></strong><strong><FONT color=#0000ff>về chuyện 2 lòng theo thiển ý của mình !</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>( Nhắn bạn Long Nguyen nhớ đem chút đạn lửa gì đó sưởi ấm Huynh Vi Li Nha ! vì huynh </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Vi Li theo 1234 có cảm nhận quả là rất cô đơn ! 1234 có cái mền củ mà còn bị rách nữa !<IMG src="http://caodaivn.com/smileys/smiley36.gif" border="0"> </FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>sợ không đủ sức sưởi ấm cho huynh ấy ! )</FONT></strong></P>
<P><strong><FONT color=#0000ff>Đệ 1234 Chúc huynh Vi Li, huynh hienhuu và LongNguyen Vui khoẻ !</FONT></strong></P>     
 

LongNguyen

New member
 
@ Huynh Vi Li: hổm rày mất ngủ lia chia. Thức trắng mà chẳng làm gì thêm khó chịu...Đêm trước vao diễn đàn để tâm sự...Viết được 3, 4 bài một lúc đến sáng 5h sáng mà không ngủ được....Thức luôn đến trưa mới chợp mắt được...Sắp đến ngày đi xa hay sao í....ha ha ha<img src="smileys/smiley4.gif" border="0"><br><br>Đọc bài viết của huynh đôi nơi trên diễn đàn cũng đủ biết huynh là người hay suy tư biết dường nào <img src="smileys/smiley17.gif" border="0"> Sinh ra đã vậy nên chẳng sao mà sửa được....Các nhà nghiên cứu Phật học cũng nghiên cứu thấy đức Thích Ca khi còn bé cũng rất hay suy tư, suy nghĩ và suy gẫm....Đến nổi trốn đi chơi khỏi thành mà cũng không quên suy nghĩ...để rồi giác ngộ ra giáo lý Tứ Diệu Đế hay đến vô cùng! Đó cũng chân giá trị mà người đời sau học được từ đức Phật Thích Ca, một vì ưu tư kiếm tìm cái chân giá trị cho muôn đời, muôn người.<br><br>Bây giờ chia sẻ từng mục với huynh Vi Li, 1234, hienhuu nè:<br><br><span style="font-style: italic;">1. Ăn chay:</span><br>Hồi đó còn đi học cũng từng bị chất vấn như vậy....Lúc đó thiệt lòng cũng kô biết trả lời sao....Chỉ biết nói qua loa là cái cây nó không biết la làng (giống như huynh hienhuu nói vậy <img src="smileys/smiley4.gif" border="0">)<br><br>Sau này khi được học giáo lý mấy đứa bạn mới cũng lại câu hỏi đó...thê là mình lôi vào giảng đạo cho nghe....LongNguyen giảng cho chúng bạn rằng vạn vật có 8 hồn thọ nhận 3 phẩm chất hồn: giác hồn, sanh hồn, linh hồn. Khoáng sản, cây cỏ có giác hồn. Thú cầm có giác và sanh hồn. Con người hội đủ cả ba. Cho nên việc sát sanh chỉ yếu là sát những loài có sanh hồn, khiến chúng không thực hiện chức năng của việc sanh hóa như luật trời định. Tội  đó đáng kể hơn là tội ăn thực vật rau cỏ. Vả lại nếu tiện tay tàn phá cỏ cây, hoa lá thì tội sát đó cũng được tính luôn. Vì đã là tổn hại đến cảm giác của sự sống một cách vô ích, vô lý. Đến đây thì đạo đệ giảng tiếp bài tính tương đối của việc chay lạt...Ăn no vừa đủ, không dư không thiếu....rồi ăn thì ăn cho hết, ăn cho láng chén, sạch dĩa,...vì sao chỉ ăn rau của quả....Từ đó đến nay....hết ai hỏi nữa...Có chăng mấy người bạn làm việc chung công ty...Nhưng họ chỉ dám hỏi một lần. Vì mỗi lần giảng bài đó mất cả tiếng đồng hồ! <img src="smileys/smiley36.gif" border="0"><br><br>Hôm nay đọc bài của huynh hienhuu, đạo đệ có thêm vài ý mới. Sau này sẽ tăng cường bài giảng! <br><br style="font-style: italic;"><span style="font-style: italic;">2. Cao Đài là Đại Học?</span> Hi hi Cách ví dụ của huynh hienhuu tức cười quá. Nghe cũng hay hay, vui vui. Hồi đó đạo đệ học chung với 2 vị sư Phật giáo ở Thủ Đức. Tuổi tác có chênh nhau đôi chút, cả hai đều lớn hơn đệ...Nhưng hình dáng bên ngoài cũng trạc nhau. Ba anh em thường ăn trưa chung với nhau và học chung đại học...Cũng thường thăm hai huynh ấy tại chùa và thiền viện...Khối lượng tri thức mà 2 huynh ấy học cũng nhiều lắm. Tiếng Phạn, tiếng Hán đều thông....Nói chuyện với sư thầy của huynh đó mới biết sư thầy cũng biết đến giáo lý và chủ yếu là các bài kinh của Cao Đài. Hai năm cùng nhau nhận thấy tâm các vị quả thiệt của người học Phật. Bình dị và lòng chỉ có hướng về Phật pháp. <br><br>Đến nay đạo đệ chưa từng nghĩ đến việc học Phật là học lớp 12! Ngày nay chương trình sơ cấp, cao cấp Phật học rồi các viện nghiên cứu Phật học to và nhiều quá chừng chừng. Đó là mới tính ở VN thôi....<br><br>Cao Đài có là Đại học hay chưa thì đạo đệ chẳng dám bàn...vì quan trọng vẫn là vấn đề con người mà! Chứ Thầy Mẹ đã vạch ra rồi. Mà đạo đệ Cao Đài giống Nghiên Cứu Sinh hơn Đại học đó <img src="smileys/smiley36.gif" border="0">. Người ta học 1 mình phải học 10 thậm chí 20. Người ta làm 1000 chứ Thầy Mẹ chỉ muốn mình làm 1 (???).....theo cái lý 1 mà nên một thì muôn cũng thành. Muôn = 10.000 lận!!! <img src="smileys/smiley36.gif" border="0"><br><br><span style="font-style: italic;">3. Vấn đề 2 lòng:</span><br>Việc đổi hệ thống tín ngưỡng là điều chẳng nên làm đối với người căn trí chưa ổn định. Mỗi người tự biết căn trí của mình nếu chẳng phải chuyện được thiên phong thì ở đâu cũng đặng. Còn nếu xảy ra việc hoán đạo nữa chừng thì xem ra duyên đã tận...Không thể làm gì hơn là cầu nguyện người đó tu học chổ mới ổn định tâm tánh cho đúng chơn pháp. Miễn là việc ra đi <br>Việc người Cao Đài học Phật, ngừoi Phật học Cao ĐÀi đạo đệ thấy chẳng phải là chuyện hai lòng....Chỉ có người thờ phượng nghiêm trang, trung chánh mà  còn cầu bà, cầu ông, cầu âm hồn ma quái mới đúng là 2 lòng. Các huynh thấy sao?<br><br style="font-style: italic;"><span style="font-style: italic;">4. Vấn đề tranh luân:</span><br>Từ trước đến nay đạo đệ chỉ quan tâm đến thảo luận. Không quan tâm đến tranh luận nhất là khi học giáo lý. Hai cái này chỉ khác nhau ở chổ thảo luận để trực chỉ đến hiểu biết, tâm, còn tranh luận là dựa trên sự thắng và thua của đôi bên chứ ít quan tâm đến thực chất của vấn đề. <br>Đạo đệ thấy có một số người bạn khi tranh luận với nhau rõ ràng chuyện đó anh ta thấy mình không đúng, nhưng vì quyền lợi của mình nên quyết tìm mọi cách đê đảm bảo mình không thể thua. Thế là từ nói nhỏ đến nói to, từ nói to chuyểng sao hét....hét chưa xi-nhê thì chuyển tiếp lên tay chân quơ tứ hướng. Cũng may là dân trí thức nên không đến động thủ dùng thiết sa chưởng như huynh 1234 nói! <img src="smileys/smiley2.gif" border="0"><br>Đọc các tác phẩm của Platon viết về các đối thoại của hiền triết Socrate với các nhà ngụy biện thời kỳ đó mới thấy tài thảo luận của ông. Các triết gia sau này gọi đó  là phương pháp đỡ đẻ. Chẳng quá ồn ào nhưng rất logic. Socrate được coi là ông tổ của triết học đạo đức  với tầm nhìn về con người là rất vĩ đại. Vì vậy các nghiên cứu triết học thời kỳ sau đó thường lấy ông làm cột mốc của sự thay đổi tư duy triết học!<br><br>Bên cạnh đó, thảo luận (hay tranh luận để rõ lý lẽ) cũng là một phương pháp để học tập. Sở học của phươngTây thích cái này lắm. Nhìn lại lịch sử tư tưởng của phương Tây ta sẽ thấy, ông thầy nói lý A, học trò nói lý B ông thầy cũng không thù ghét chi mà bảo chứng minh đi. Platon bảo chân lý ở trên thế giới ý niệm....học trò Aristote bảo chân lý ngay trong thế giới này! Và ta có hai dòng tư tưởng triết học đến cả trăm năm sau Thánh Agustino học và phát triển thành hệ thống lý luận triết học Ky-tô giáo lúc bấy giờ! Hay không kể siết.<br><br>Trong khoa học thì nhà khoa học Euclite bảo qua hai điểm ta chỉ vẽ 1 và chỉ 1 đường thẳng mà thôi....Đến 1 nhà khoa học toán học khác của Nga (lại quên cái tên) lại nói rằng qua hai điểm ta có thể vẽ vô số đường thẳng...Thế là ta có thêm toán học trong không gian, và nhờ đó khoa học không gian có tiền đề phát triển.....<br><br>Còn tranh luận cho có hơn thua thì đạo đệ chẳng bàn làm chi...Chả là nhiều người thích bài bác, chỉ trích và coi đó là công cụ luận lý giáo lý mà! Cứu cánh của giáo lý là tâm con người; còn mục đích của các "công cụ" kia là phô trương cái sở học, cái hiểu biết phiến diện thôi hà. Các huynh thấy đệ nghĩ thế có lý hông? <br><br>Bởi thế trong sinh hoạt nghiên cứu khoa học người ta thương nói tới hội thảo, tọa đàm, thảo luận....Còn khi nói đến tranh luận thì nói tới một buổi thảo luận cho một vấn đề "sống còn" có ảnh hưởng sâu rộng đến nhân sinh, xã hội....Giống như các tranh luận khoa học, đạo đức để đảm bảo có một nhận thức đúng đắn nhất cho sự sinh tồn cho nhân loại.<br><br>Đạo đệ thấy nếu chúng ta, ai cũng dụng phép "thảo luận" với toàn bộ ý nghĩa của nó trong sinh hoạt diễn đàn, đời sống thường nhật...chắc chắn sẽ góp phần chẩn trị cho cái bệnh cố chấp, tâm lý thích áp đặt cái của mình cho người khác...<br><br>Mất ngủ nên đạo đệ viết linh tinh lang tang....Mong các huynh hiểu ý bỏ qua mấy cái câu viết lủng củng của đạo đệ!<br>
 

hienhuu

New member
 
<span style="font-weight: bold;">ChàoQuíHiền! có lẽ là ví dụ của hienhuu chưa chính xác về các Đạo.<br>   Nếu hienhuu ví dụ Đại Đạo Tam-Kỳ Phổ Độ là lớp 12 hay nghiên cứu sinh thì cũng được vì chỉ mới thành lập có 85 năm còn Đạo Phật đã trên 2500 năm nên cho ví dụ là Đại-Học.<br>   Nhưng điều quan trọng ở chổ Tôn-Giáo này theo qua Tôn-Giáo kia mà phỉ báng lẫn nhau thì đó mới là 2 lòng.<br>   Theo hienhuu nghĩ nếu mà người trong Tôn-Giáo thờ các đấng trang nghiêm mà lại có tin vào đồng bóng hay cầu âm hồn thì theo hienhuu không cho đó 2 lòng mà hienhuu cho đó là còn mê tin dị đoan mà thôi !./.<br></span>
 

Vi Li

New member
 

<!--
/* Font Definitions */
@font-face
{font-family:Wingdings;
panose-1:5 0 0 0 0 0 0 0 0 0;
mso-font-charset:2;
mso-generic-font-family:auto;
mso-font-pitch:variable;
mso-font-signature:0 268435456 0 0 -2147483648 0;}
/* Style Definitions */
p.Msonormal, li.Msonormal, div.Msonormal
{mso-style-parent:"";
margin:0in;
margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:12.0pt;
font-family:"Times New Roman";
mso-fareast-font-family:"Times New Roman";}
@page Section1
{size:8.5in 11.0in;
margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in;
mso-er-margin:.5in;
mso-footer-margin:.5in;
mso-paper-source:0;}
div.Section1
{page:Section1;}
-->
<!--[if gte mso 10]>
< style>
/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:"Table Normal";
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-s ize:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-parent:"";
mso- padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin:0in;
mso-para-margin-bottom:.0001 pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
fon t-family:"Times New Roman";
mso-ansi-language:#0400;
mso-fareast-language:#0 400;
mso-bidi-language:#0400;}
</style>
<![endif]-->

<p>Huynh 1234 , huynh Long Nguyên , huynh hienhuu<span style="">   </span>Kính mến </p>

<p><span style=""> </span>Nếu mà ở gần
nhau<span style="">  </span>thì chúng ta đã đủ số để làm nên<span style="">  </span>1 tiệc rượu ( trà tam tửu tứ ) </p>

<p>Thôi thì lấy trà thay rượu , mỗi khi ngồi vào bàn phím để tâm
sự cùng quí huynh . Nó có thể làm ta say đấy … không say rượu say trà …mà là
say tình … ha ha ! nên thơ quá phải không quí huynh ? </p>

<p>Lời đầu tiên xin , đệ xin huynh Long Nguyên đừng đem đệ ra mà
so sánh như thế <span style=""> </span>, đệ nhột lắm </p>

<p>Lời thứ 2 , xin hỏi huynh 1234 là :<span style="">  </span>nước trà cũ thì đổ dưới đất , còn tri kiến cũ
thì đổ vào đâu<span style="">  </span>?</p>

<p>Lời thứ 3 , xin hỏi huynh hien huu : bằng vào cái gì mà
huynh cho là thực vật không biết đau đớn .?<span style=""> 
</span>Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau - huống là cây cỏ …. Ôi ! hồn thiêng sông
núi …</p>

<p>Lời thứ 4 là đệ bảo lưu câu nói<span style="">   </span>:<b> Nếu tranh cải chỉ vì mục đích làm cho
rỏ lý thì … càng tranh cải …càng thân nhau thêm , đây là 1 yếu tố lớn nhất làm
nên chân lý của tình bạn và làm nên giá trị con người<span style="">  </span>.<span style="">  </span><o:p></o:p></b></p>

<p><span style="">Khi chúng ta cùng 1
chiều hướng ,chỉ cần góp ý bổ sung thêm , thì chúng ta tổ chức hội thảo ;<span style="">  </span>Khi vấn đề có tính cách đối kháng , mà bên nào
cũng có lý nấy , thì mọi luận điểm mỗi bên phải được bên đó bảo vệ <span style=""> </span>bảo vệ <span style=""> </span>,
bây gìờ thì không còn gọi là thảo luận nữa , mà là tranh luận ; khi Luận mà cọng
thêm nhiệt huyết thì dễ trở thành Cải … Đệ diễn nôm cho vui thôi nhé ; nhưng
mong rằng , ở ngay trong d đàn này , sau những thảo luận ( có thể tranh cải )
chúng ta càng thương nhau hơn . Các huynh OK chứ <o:p></o:p></span></p>

<p><span style="">@ Sát sanh <o:p></o:p></span></p>

<p><span style="">Một hạt lúa tất nhiên
là có sự sống , ta lột vỏ bỏ vào trong nồi nấu </span><span style="font-family: Wingdings;"><span style="">à</span></span><span style=""> hạt lúa chết . Đệ không cần biết nó có hồn
hay không , đệ chỉ biết nó từ sanh chuyển sang tử<span style="">  </span>. Ai nói đó là không sát sanh đệ đều cho là
biện hộ , đệ vẫn có quyền suy luận cái kiểu nông dân chắc như bắp ấy chứ <o:p></o:p></span></p>

<p><span style="">@ Các cấp học các tôn
giáo<span style="">  </span>.<span style=""> 
</span>Theo đệ thì tôn giáo nào cũng có từ lớp <span style=""> </span>vỡ lòng cho đến đại học,<span style="">  </span>sau đại học <span style=""> </span>và … siêu đại học ( siêu đại học ngoài đời không
có – vì đó là lớp dạy giãi thoát tri kiến ) <o:p></o:p></span></p>

<p><span style="">@ Lòng 2<span style="">  </span>:<span style="">   </span>Những
linh hồn tàn tạ , nếu được gọi là tàn linh thì ngươn này vẫn được cứu<span style="">  </span>( Tận độ tàn linh ) . Như vậy,<span style="">  </span>phải chăng kẻ có lòng 2 là kẻ tồi tệ hơn những
linh hồn tàn tạ ấy ? Một câu hỏi được đặt ra : Mẫu người<span style="">  </span>( hay linh hồn ) nào được cho là tàn linh ?<o:p></o:p></span></p>

<p><span style="">@ Câu hỏi và trả lời
<o:p></o:p></span></p>

<p><span style="">Như đệ đã nói , <span style="font-weight: bold;">nếu
buộc trả lời thì những câu hỏi dễ trở thành vấn nạn</span> . Thay vì trả lời , quí
huynh có thể đặt câu hỏi nối tiếp ; Nếu chúng ta đặt ra 1 câu hỏi tốt thì nó vừa
trả lời cho câu hỏi trước , vừa góp thêm ý hay vào cho những suy tư chung của
chúng ta <o:p></o:p></span></p>

<p><span style=""><o:p> </o:p></span></p>

<p><span style="">Đệ đã từng nghe , một
vị thiền sư nào đó nhìn vào chiếc lá bàng rơi mà đột nhiên hoát ngộ<span style="">  </span>… còn chúng ta cứ đấm vào nhau thẳng tay ( miệng
) trên tinh thần yêu thương nhau …biết đâu có ngày … như thế <o:p></o:p></span></p>

<p><span style=""><o:p> </o:p></span></p>

<p><span style="">Cảm ơn quí huynh <span style=""> </span><o:p></o:p></span></p>

 
 

Facebook Comment

Top