Tu cứu độ cửu huyền thất tổ

dong tam

New member
3. Thân nhân phải lập công bồi đức hồi hướng

Chúng ta xem tiếp một đoạn Thánh giáo xưa, năm Quý Dậu (1933), Đức Chí Tôn dạy và ân ban cho gia quyến một số quý vị tu theo Chiếu Minh.

Ngọc Hoàng Thượng Đế tá danh Cao Đài Giáo Đạo Nam Phương.

Huờn quì trước. Ngọc, Phấn, Chi, Thiên quì sau. Các con có lòng thành cầu nguyện nên Thầy cho vong Nguyễn Văn Chức là chồng và cha các con nhập cơ (...)

Nguyễn Văn Chức. Em chào chư Thiên mạng.

Anh chào hiền muội. Cha chào các con.

Nghe cha phân: Các con mờ muội giữa chốn trần gian. Tám năm nay Trời mở Đạo cứu vớt nguyên nhơn mà các con mờ ám, mê trần, còn tham hữu hình nên các con chưa biết Đạo là gì cả. Đã ba phen cha có cho các con biết cha bị đọa nơi chốn A Tỳ, cầu các con tu đặng độ cha mà các con mơ mơ màng màng.

Các con ôi! Đời là biển khổ. Các con đương lặn hụp nơi biển trần vơi mà các con hữu phước hữu duyên gặp Tam Kỳ Phổ Độ cứu vớt chúng sanh. Sao các con mê muội đến dường ấ
y?”

Trời mở đạo cứu vớt nguyên nhơn” và “Hữu duyên hạnh ngộ Cao Đài” được hưởng Đại Ân Xá Kỳ Ba. Công đức phổ độ chúng sanh được ghi công quả bội phần nhờ đó mà có thể cứu độ được vong linh Cửu huyền Thất tổ đang bị đoạ chốn A Tỳ. Đã là tín đồ Cao Đài mà không ý thức được điều quan trọng này thì quả là còn “mê muội đến dường ấy?”

Tuy nhiên, thực tế hành đạo cho chúng ta thấy quả thật còn nhiều đạo hữu chưa “giác ngộ” điểm mấu chốt này nên vẫn còn tu theo kiểu tài tử.
 

dong tam

New member
III. KẾT LUẬN

Tóm lại, theo giáo lý Cao Đài: A Tỳ là vùng Âm quang nơi thiếu ánh dương quang của Đức Chí Tôn.

Các chơn hồn sau khi thoát xác đều phải đi qua quan ải phân ranh giữa dương gian và âm cảnh. Nơi trước tiên mỗi chơn hồn đều phải đến là Nghiệt Cảnh đài, Tịnh Tâm xá, được xem lại toàn bộ kiếp sống vừa qua, tội phước thế nào, để hoàn toàn tâm phục khi nhận phán quyết từ Tòa Nghiệt cảnh kết quả thăng, đọa hay luân hồi chuyển thế.

▪ Nếu tội vừa vừa thì bị giáng xuống vùng U Minh địa để tự ăn năn sám hối, cải sửa bản thân.

▪ Còn tội nặng phải đọa A tỳ.

Trong A tỳ có Âm ty được chia làm nhiều khu vực có cấp độ khác nhau hoặc giam giữ hoặc cải tạo hay giáo hóa những vong đang tự thọ án. Những chỗ có tên gọi như Phong đô, Nguơn tiêu, v.v… là nơi thi hành án phạt tù hay cải tạo tội nhân trong miền Âm quang.

▪ Với những vong đã bồi công lập đức sâu dầy tuy vẫn phải thọ hình trả nợ do lỗi nặng đã tạo ra trong kiếp vừa qua nhưng luật đại ân xá trong Tam Kỳ cho phép các chơn hồn này được khoanh nợ không cấn trừ.

Phần công đức đã tạo sẽ giúp cho chơn linh tiến hóa siêu thăng vào Thượng giới tiếp tục tu tiến. Khi đó các chơn hồn này rất cần đến công đức của gia quyến hồi hướng và độ kinh để được rút ngắn thời gian cải tạo. Thanh Tịnh Đại Hải, Trường Đình, Vọng Thiên đài, Vọng Thiên cung, v.v… là nơi các chơn hồn được lưu cư thanh tịnh chơn tâm chờ đợi công đức của con cháu rồi đi tiến hóa.

Người đạo hữu cần lưu ý, một khi cứu độ cho Cửu huyền Thất tổ của mình thì âm chất bị hao hụt. Vì vậy phải thường xuyên bồi công lập đức thêm bằng cách lo tu học hành đạo độ dẫn nhơn sanh với tinh thần thuần chơn không nệ hà việc to hay nhỏ.

Vậy, qua Thánh Ngôn - Thánh Giáo vừa trích dẫn, chúng ta thấy quan niệm về Địa ngục của Cao Đài giáo có khác với những quan niệm trước kia.

- A tỳ - Địa ngục hay Phong đô – Địa phủ không còn được giải thích như là nơi chốn chỉ thực hiện việc hành phạt các vong hồn phạm nhiều tội lỗi ở chốn thế gian. Mà được giải thích đó là chốn để các vong hồn tĩnh tâm ôn lại các hành động, lời nói, suy nghĩ trong kiếp đã qua.

Chính sự ăn năn sám hối ray rức hối tiếc trước những tội lỗi đã qua của vong linh làm cho tâm hồn xốn xang đau khổ y như đang bị thọ hình tra khảo! Tùy theo mức độ sám hối nhiều hay ít mà vong có mau chóng hay chưa thoát khỏi A tỳ. Điều này phụ thuộc vào việc nghe kinh và các hình thức siêu độ khác.

- Một điểm khác nữa là, nhờ có luật Đại ân xá trong Tam kỳ, những vong linh đạo hữu hay Cửu huyền sau thời gian thọ án ở A tỳ thay vì phải luân hồi trở lại thế gian nhưng được đại xá tiến lên cõi thượng tu tiến rồi sau sẽ đắc vị. Nhiều câu chuyện về những trường hợp này đã được ghi nhận qua các Thánh giáo trong các Hội Thánh.

- Tu để cứu Cửu huyền Thất tổ thoát khỏi A tỳ, chúng ta cũng nên suy nghĩ theo chiều hướng “phòng ngừa hơn là điều trị”. Lời tâm tình của Đức Cao Thượng Phẩm vào năm 1934 đáng để cho chúng ta suy gẫm luôn:

Hồi em còn ở thế sức giận của em đến đổi, nếu em được Thiêng Liêng vị tức cấp, thì có lẽ cây quạt của em đã đưa họ trụm vào Phong Đô không sót một ai.

Nhưng chừng bỏ xác phàm, được nhãn huệ quang rồi, em lại thương đau, thương đớn, dường như sợ cho họ sái đường lạc nẻo, thì phải mất một bạn thiêng liêng rất quí trọng vậy. Thành thử, phải dìu dắt chìu theo tâm phàm họ cao thấp mà sửa từ bước, độ từ chặng.

Mà nếu rủi dìu họ không được, thì phải tận tụy với trách nhiệm làm thế nào cho họ đừng sa đọa Phong Đô, để cầu với Tam Giáo Tòa, cho tái kiếp mà chuộc căn quả
.”
[Đức Cao Thượng Phẩm, Thánh Ngôn Hiệp Tuyển 2, 15.7 Giáp Tuất (1934)]

Vậy trách nhiệm đó là góp phần Phổ Độ Chúng Sanh.
 

Facebook Comment

Top