Vì sao tôi chọn ngọn nến?

nguoi ao trang

New member
 
<P =Msonormal style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt"><FONT face="Times New Roman" size=4>Thành viên mới là tôi. Chân ướt chân ráo bước vào khu vườn huynh đệ tỷ muội của Ngôi nhà chung Đại Từ Phụ, tôi đã chọn biểu tượng cho mình là chữ Nhân viết theo kiểu thư pháp. </FONT></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt"><FONT face="Times New Roman" size=4>Nhưng sau một lát suy nghĩ, tôi lại thay bằng Ngọn nến. </FONT></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt"><FONT face="Times New Roman" size=4>Tôi lặng nhìn Ngọn nến hồi lâu, cảm thấy chừng như nó cháy sáng và lụn dần. Để lung linh cho đời một sắc màu diễm tuyệt, nó phải cạn dần bầu máu nóng và hẹp dần quãng đập của con tim. </FONT></P>
<P =Msonormal style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt"><FONT face="Times New Roman" size=4>Con người cũng thế, hãy để cho máu và tim mình làm nên những điều tốt đẹp nhất cho đồng bào, đồng đạo. Có đâu phung phí vì những chuyện không đâu.</FONT></P>
 

hien hoa

New member
<P> Kính chào huynh Nguoi Ao Trang </P>
<P> Tiểu đệ rất hoan nghinh và thành tâm ủng hộ những ý niệm tuyệt vời cao cả của huynh dành cho nhơn sanh và các bạn Đạo , các bạn đồng sanh đồng khổ với chúng ta , một lời cám ơn của đệ  thay cho sanh chúng gởi đến huynh. Rất mong được sự chỉ giáo của huynh dành cho đệ nói riêng và dành cho diễn đàn mai sau nói chung vậy ! Chúc huynh có một mùa Xuân an lành hạnh phước.</P>
<P>  Đệ xin thân ái chào huynh !!!</P>
 

nguoi ao trang

New member
<P> Cùng bạn Hien Hoa</P>
<P>Hạnh phúc biết bao, khi vừa bước chân vào diễn đàn với tư cách thành viên mới, đã nhận được những sẻ chia chân thành của Bạn. </P>
<P>Bốn biển là nhà. Đồng đạo đồng Cha. Ngưỡng cầu Ơn Trên sẽ dìu dắt tất cả con cái của Người đi đúng theo đường mà Người đã lựa chọn.</P>
<P>Một mùa Xuân, nhiều mùa Xuân, một đời Xuân sẽ gieo rắc Đức tin và Hạnh phúc nơi Bạn.</P> 
 

hien hoa

New member
<P> <FONT size=3>Chào huynh </FONT></P>
<P><FONT size=3> Rất lâu mới có dịp tìm gặp bài này của huynh , đệ còn rất nhỏ tuổi , năm nay đệ chỉ được 18 tuổi thôi , đệ còn nhỏ lắm , huynh đừng gọi bằng bạn mà đệ lấy làm ngại ngùng nghe huynh. Đệ có trao đổi và tham gia góp ngu ý của mình vào các bài học từ cuộc sống của huynh , ngu ý của đệ rất thô tục và nông cạn , nếu có phước rất mong được huynh quan tâm và chỉ giáo cho đệ nhiều hơn thì đó là phước lớn của đệ vậy. Chúc huynh vui khoẻ.</FONT></P>
<P><FONT size=3> Chào hòa ái !!! </FONT></P>
 

nguoi ao trang

New member
<P> <EM><FONT size=4>Trong mỗi lòng chúng ta có một ngọn nến đang cháy. Có lẽ, mỗi người theo một cách. </FONT></EM></P>
<P><EM><FONT size=4>Có ngọn nến bập bùng giữa ngọn gió cuối đông, mưa phùn và gió bấc, lúc mờ lúc tỏ nhưng vẫn bừng sáng khi cánh én chao nghiêng báo tin mùa Xuân chạm hờ trước ngõ.</FONT></EM></P>
<P><EM><FONT size=4>Có ngọn nến trôi xuôi theo dòng nước làm thành hoa đăng ngày hội trên sông, gởi lời cầu nguyện quốc thái dân an, mưa hòa gió thuận vào trời cao đất rộng.</FONT></EM></P>
<P><EM><FONT size=4>Có ngọn nến rực cháy thâu đêm trong tiếng nhạc cuồng mê, lắc lư những thân xác mơ hồ và ngả nghiêng những linh hồn đắm đuối.</FONT></EM></P>
<P><EM><FONT size=4>Có ngọn nến nhẹ nhàng trong từng nhịp thở, tưởng chừng như dừng nghỉ giữa giấc mộng đời thường, an nhiên và vô ngại.</FONT></EM></P>
<P><EM><FONT size=4>Có ngọn nến cháy không thành ra ánh sáng, lặng lẽ, vô thường, bất hoại... chỉ những ai lắng lòng trong đêm mới nhận ra chút bóng để lại giữa trời khuya như một ánh sao băng...</FONT></EM></P> 
 

MinhBachHoa

New member
<P> Tệ đệ vừa mới thắp một ngọn nến đêm qua cho nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. "Bao nhiêu năm làm kiếp con người. Chợt một chiều tóc trắng như vôi. Lá úa trên cao rụng đầy. Cho 100 năm vào chết 1 ngày". Ngọn nến của Trịnh đã lụi tàn cùng với cát bụi. </P>
<P>Chúng ta rồi cũng 1 ngày trở về cát bụi. Nhưng hãy để cho ngọn nến của mình cháy mãi ở thế giới bên kia, thế giới ngoài cát bụi.</P>
 

Nhan Nai

New member
<P> </P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman, Times, serif" size=4>                ÐỪNG QUAN NIỆM SAI LẦM SỰ SỐNG</FONT></strong></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4><strong> </strong>  Bao lâu mà Tây Phương vẫn ngoan cố tin rằng chúng ta chỉ có mỗi một kiếp sống, thì sự dối trá, sự lệ thuộc và niềm sợ hãi ấy vẫn tồn tại mãi mãi.  Kiếp sống chúng ta đang trãi qua không phải là duy nhất. Bạn đã sống rất nhiều kiếp và sẽ còn sống thêm nhiều kiếp nữa .   Vậy, ở mỗi giây phút hãy sống một cách trọn vẹn, càng phong phú càng tốt.   Thì giờ<strong> </strong>không phải là tiền bạc. Người giàu có,không phải vì giàu mà y có nhiều thời giờ hơn ; người nghèo khó, cũng không  vì lý do nghèo mà ít thời giờ hơn . </FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>             <strong>Kiếp sống là một dấn thân trường cửu !                    </strong>Các Tôn giáo Âu châu có cái nhìn nông cạn, khó bề sửa sai.<strong>     </strong>Vì quá keo kiết, họ chỉ ban bố 70 năm cho mỗi kiếp người .<strong>     Nầy bạn !</strong> hãy suy gẫm ! Bạn đã phí lối 1/3<strong> </strong>kiếp sống để ngủ, một 1/3 khác để làm việc , mưu sinh : tìm thức ăn, y phục, nơi trú ngụ.  Phần ít oi còn sót lại dành cho sự giáo dục, vô tuyến truyền hình,những cuộc cải vả ngông cuồng, những cuộc đấu tranh vớ vẩn.  Nếu trọn kiếp sống , bạn tìm được bảy phút thật sự dành riêng cho bạn , thì tôi sẽ kể bạn là một nhà hiền triết.</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>    Nếu bảy phút ngắn ngủi thật khó tìm trong trọn kiếp sống, hỏi vậy làm sao bạn có thể tìm hiểu chính bản thân bạn ? Làm thế nào bạn khám phá ra được cái bí mật của con người bạn, của kiếp sống bạn ?  Làm sao bạn hiểu được rằng chết không phải là hết ?</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>    Bởi vì bạn đã làm hỏng kinh nghiệm của đời bạn,cho nên bạn sẽ hỏng kinh nghiệm to lớn của cái chết . Nếu không, thì chết không có gì để sợ hãi  !  Ðó là một giấc ngủ tươi đẹp , một giác ngủ không chiêm bao mộng mị, một giác ngủ cần thiết, giúp bạn yên lặng và êm ái nhập vào một thân thể khác. Cái chết là một cuộc giải phẩu, gần như một cuộc gây mê . Cái chết không phải là một thù địch , mà là một bạn thân, bạn sẽ không sợ hãi , than rằng kiếp người sao quá ngắn ngủi.  Khi bạn đã ý thức cuộc sống là vĩnh cửu thì mọi việc đều chậm bước lại. Bạn không còn lý do nào để gấp rút chạy .</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>    Âu Châu không có truyền thống huyền bí. Họ có cái nhìn chỉ hướng ra bên ngoài .  Họ nói với bạn : " <strong>Kìa anh hãy nhìn chung quanh anh. Hãy thấy tất cả những gì để thấy</strong>  ! " Nhưng , bạn không biết rằng ở bên trong của bạn, không phải chỉ có bộ xương mà thôi. Bên trong, hãy còn cái gì khác nữa . Ấy là tâm thức của bạn !  Khi nhắm mắt lại, bạn sẽ không thấy bộ xương của bạn. Bạn thấy cái nguồn sống của tâm thức bạn .</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>     Âu Châu cần biết nguồn sống của kiếp sống. Chừng đó , họ sẽ không còn gấp rút nữa . Khi cuộc sống hiến dâng bạn tuổi trẻ , bạn hãy thụ hưỡng ; bạn sẽ thích thú sống tuổi già ; bạn sẽ đánh giá  cao cái chết. Chỉ cần một việc : hưỡng thụ tất cả cái gì xảy ra, biến đổi  tất cả thành một cuộc lễ ăn mừng !</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>    Ðối với cá nhân tôi, một Tôn giáo đúng với danh nghĩa của nó, là nghệ thuật biến chuyển tất cả thành một cuộc lễ lộc , một bài hát, một vũ điệu .</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>                                                       <strong>Minh Tân </strong>( dịch giả )</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>   Từ bài " Il ne faut pas mysitifier la vie "  trong quyển sách " La  Mort, l'ultime ilusion " của  Bhagwan Shree  Rajneesh.  Edition  Le  Voyage Intérieur  ).</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>                                           ________</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>   Tr1ch dẫn từ tập san Cao Ðài Giáo Lý số 44 -10/1997 nơi trang 31-32.<FONT face="Times New Roman, Times, serif"></FONT></P></FONT>   
 

Nhan Nai

New member
<P> </P>
<P>               <FONT face="Times New Roman, Times, serif" size=4> <strong>THÁNH THI CỦA CÁC ĐẤNG THIÊNG LIÊNG</strong> </FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>      1.-   <strong>ĐẠO </strong>là thang thuốc trị bệnh trầm kha cho Nhân lọai :      Hởi các con !  Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ hiện thời, dầu dưới hình thức Chi Phái địa phương  nào cũng vậy, ví như đám cây  rừng. Trên đám thảm cỏ xanh có muôn ngàn thảo mộc hoa quả. Có cây thì tầng cao bóng mát, sum sê rườm rà cao vút, có cây thì lưng lững cổi cằn , có cây thì là đà cao hơn mặt đất. Có cây ăn trái được , có cây dùng làm dược thảo , có cây dùng vào việc xây cất. Cũng có những cây cỏ dại, nhưng trong đại toàn thể của khu rừng , từ xa nhìn vào là một thiên nhiên xinh đẹp. Nếu trong khi đó những tay thợ rừng ruồng bỏ những cây non cây thấp cùng cỏ dại , chỉ còn lại những cây to bóng mát, thì không thể gọi là rừng được.</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>    Nói một cách khác : ĐẠO Thầy là một thang thuốc trị bệnh trầm kha cho nhân lọai. Trong thang thuốc có vị đắng, vị cay, vị chua, vị ngọt. Tuy tánh dược không giống nhau, nhưng đại toàn thể  thang thuốc  đó có sự hợp đồng của mỗi bản năng dược tánh, trị được chúng bệnh cho người cũng như lòai vật. Trong lúc đó , nếu dầu một lương y  đại tài , rút ra một vị nào cho rằng hay cũng vô dụng cho bệnh nhân.</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>    Xuyên qua hai ví dụ trên , các con thử xem xét lại hiện tình Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ mà dung hòa canh tân đường lối hành Đao. Thầy mong rằng ngày kia, một nhơn vật viết Sử Đạo Cao Đài, chỉ viết một quyển  mà thôi. Nếu nhũng con nào muốn viết sử Đạo hãy liệu mà viết, làm thế nào độc giả từ bốn phương trời,đọc đến sử Đạo khỏi phải hòai nghi, phân vân và điên óc !</FONT> </P>
<P>                                                                                <FONT face="Times New Roman, Times, serif" size=3><strong>Đức CHÍ TÔN</strong></FONT></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=3></FONT></strong> </P>
<P>      <FONT face="Times New Roman, Times, serif" size=4>2.- ĐẠO lý như nước nơi ao hồ sông biển.  ĐẠO không hình thức, không sắc tướng, không màu. Khi người ĐẠO đem nước đựng vào một vật có nhiều hình thể : Dài vắn, tròn vuông, thấp cao, cong thẳng,rồi cho là nước theo hình thức đó là sai ý nghĩa, tức là phản với ĐẠO vậy.</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>                                                <strong>Đức DI LẶC THIÊN TÔN</strong></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4><strong>     3.-</strong>  Chư Hiền đệ, muội<strong> !</strong> Khi bàn luận đến Đạo lỳ thì phải tạm mượn những văn tự ngôn từ để diễn tả , chớ thật tướng của Chơn Đạo là không hình, không danh, không ngôn ngữ văn tự nào mô tả được.</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>   Những Hiền nào dày công  tu tập, thánh trí minh linh sẽ được trực giác thiên tánh của mình để cảm nhận và chứng nghiệm.  Nhưng hiềm vì chúng sanh căn trí không đều, chi nên các Đấng Thiêng liêng đã phải tạm dùng đủ mọi ngôn từ hình thức phương tiện , để dắt dìu , dạy dỗ từng căn trí một, từ kẻ giác  đến người mê ,  Biết được cái nguyên đó thì hiểu được Đạo giải thóat ngay từ bước đầu là phá chấp tất cả mọi sắc tướng hình danh,thị phi ngôn ngữ, văn tự.  Nếu còn chấp là còn tự lấy dây  trói buộc mình trong  phạm vi hạn hẹp. Do đó mà Đạo kinh thường  dùng những danh từ úp úp mở mở , như có như khôngphải tạm dùng đủ mọi ngôn từ , hình thức , phương tiện  để dắt dìu dạy dỗ từng căn trí một , từ kẻ giác đến người mê.  Biết được cái nguyên lý đó thì hiểu được  Đạo giải thóat ngay từ bước  đầu là phá chấp tất cả mọi sắc tướng , hình danh, thị phi , ngôn ngữ văn tự .    Nếu còn chấp là còn tự lấy dây trói buộc mình trong phạm vi hạn hẹp. Do đó mà Đạo kinh thường dùng những danh từ úp úp mở mở, như có như không, như chẳng phải có mà cũng chẳng phải không, chẳng phải không có mà chẳng phải không không... Bỡi vì đó là một phương tiện trong những  phương tiện  để làm ngón tay chỉ mặt trăng , khiến kẻ tìm trăng phải hướng nhãn quang minh về phía đó và vượt xa hơn nữa mới thấy trăng.</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>    Sở dĩ dùng những ngôn từ  không rõ rệt như vậy , bởi vì không có ngôn từ nào chính xác để định nghĩa ĐẠO. Những ngôn từ ,mà thế nhân thường dùng là để diễn tả những gì thuộc  cõi nhị nguyên đối đãi mà thôi  . Biết như vậy để cõi lòng mình được mở rộng thênh thang , không có gì đóng khung ngăn cách, đó là mình đã giải thóat  từng phần một trên cuộc hành trình tìm bến bến khởi nguyên rồi vậy.</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>    Lão mừng thấy chư hiền đệ muội đã có ý thức  tìm học để chập chững bước qua thế giới đại thừa . Hãy xem những lời Lão vừa phân đó là ánh nhiên đăng rọi qua màn đêm tâm thức./-</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>                    <strong>Đức NHƯ Ý ĐẠO THOÀN  CHƠN NHƠN</strong></FONT></P>
<P><strong><FONT face="Times New Roman" size=4>    Trích dẫn tập san TRUNG HÒA số 18, Kỷ niệm Thánh Đán Đức Diêu Trì Kim Mẫu , năm Đại Đạo thứ 69 ,  nơi tráng 174-175.</FONT></strong></P>
 

admyn

New member
<P> <FONT face="Times New Roman" size=4>Bhagwan Shree  Rajneesh viết: <strong>Ðối với cá nhân tôi, một Tôn giáo đúng với danh nghĩa của nó, là nghệ thuật biến chuyển tất cả thành một cuộc lễ lộc , một bài hát, một vũ điệu.</strong></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>Đó là Tôn giáo dưới cái nhìn một học giả phương Tây. </FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>Còn bạn, một người sinh ra và hít thở không khí phương Đông, bạn có bao giờ suy nghĩ, tư duy một cách "thông thoáng" như thế chưa? </FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>Đông và Tây đã gặp nhau, giờ đây càng thêm gần gụi hơn trong thời bùng nổ Internet. Những cánh cửa Đông phương đóng im ỉm lâu nay đã đến lúc mở rộng ra để cho tư tưởng Đạo giáo theo cách nhìn Tây phương giao hòa, tiếp biến.</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>Bạn nói bạn đang giang rộng bàn tay để truyền bá mối Đạo Trời ra 5 châu 4 biển, nhưng liệu bạn đã trang bị hành trang cho mình được những gì để có thể hành trì một cách viên mãn "sứ mạng" đó?</FONT></P> 
 

admyn

New member
<P><FONT size=3> Lâu rồi, thật là lâu mới quay lại trang này. Đọc lại những dòng của huynh nguoiaotrang, huynh Nhan Nai, bỗng thấy lòng chạnh buồn.</FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4><strong><EM>Sở dĩ dùng những ngôn từ  không rõ rệt như vậy, bởi vì không có ngôn từ nào chính xác để định nghĩa ĐẠO. Những ngôn từ, mà thế nhân thường dùng là để diễn tả những gì thuộc cõi nhị nguyên đối đãi mà thôi. Biết như vậy để cõi lòng mình được mở rộng thênh thang, không có gì đóng khung ngăn cách, đó là mình đã giải thóat từng phần một trên cuộc hành trình tìm bến bến khởi nguyên rồi vậy.</EM></strong></FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>Thánh huấn của Đức Như Ý Đạo Thoàn Chơn Nhơn sao nghe như lời trối trăn từ cõi vô nguyên vọng về cõi nhị nguyên đối đãi. Vô nguyên hay nhất nguyên? Ừ, thì chỉ có cõi tạm thế gian này mới có nhị tam tứ ngũ... nguyên. Còn cõi không màu thì làm gì có một, có hai, tất cả là khởi đầu mà cũng là kết thúc, là quá khứ mà cũng là vị lai. Cõi không màu, là nơi đi và cũng là nơi đến, nơi khai sinh và cũng là nơi hủy diệt. Ở đó, tất cả cặp phạm trù đồng nhất thành một không không vô cùng mà rất hữu hạn. Ngọn nến có thể tắt hôm qua nhưng lại bừng cháy hôm sau. </FONT></P>
<P><FONT face="Times New Roman" size=4>Một phuong Tây, một phương Đông, qua cái nhìn của huynh Nhan Nai, có gợi lên trong lòng bạn chút xúc cảm đạo nguyện? Hãy xả cái nhị nguyên, bạn ơi. Tôi cũng thế, chúng ta hãy cùng nhau đồng tâm hiệp lực biến tất cả thành <strong>một cuộc lễ lộc, một bài hát, một vũ điệu</strong> để thế gian này gần với cõi không màu, bạn nhé.</FONT></P>
 

TS.Minh Hoa

New member
  Tôi xem đi , xem lại mà vẫn  không hiểu Huynh Admyn  muốn nói những suy nghĩ gì?<BR>     Không hiểu tại sao Huynh Admyn lại chạnh lòng buồn nhỉ ? Người áo Trắng và huynh Nhẫn Nại  đã viết lên những dòng gì  nhỉ?<BR>     Một ngọn nến đang cháy _ Người áo Trắng muốn nói lên  sự hiện hữu của mỗi chúng ta.... và ngọn nến của mỗi người đang cháy theo mỗi trạng huống khác nhau... Nhưng có lẽ đàng sau sự giới-hạn  ngắn ngủi  ngọn nến đó , Người áo Trắng muốn nói đến sự hằng sống bên trong.....mà mỗi chúng ta đang khát vọng....<BR><BR>    Huynh Nhẫn-Nại đưa ra bài " Đừng quan niệm sai sự sống" và các Bài Thánh-giáo  , có gì  làm Huynh Admyn  chạnh lòng buồn nhỉ ?<BR>   Hay có lẽ Huynh Nhẫn Nại đã giới hạn sự sống  trong nhãn quan của mình , biến sự sống  bị giới hạn thêm ! Để Huynh Admym kêu gọi :"hãy xả bỏ  cái nhị nguyên  , bạn ơi !".....<BR>       Không biết có phải như vậy không nhỉ ? Huynh Admyn....   <BR>                                                              Xin kính chào.<BR><BR><BR>              ( Đã sửa lại theo yêu cầu của Admin  ,chứ sợ admin buồn thiệt !)          <BR>                                                        
 

admin

Administrator
Thành viên BQT
<P>
TS.Minh Hoa nói:
Có gì làm Huynh Admin chạnh lòng buồn nhỉ?
</P>
<P>Kính chào tỷ TS.Minh Hoa, </P>
<P>Hic...Admin có...chạnh lòng buồn gì đâu. Xin mời tỷ sửa lại từ Admin cho đúng từ Admyn nhé.</P>
<P>Kính chúc đạo tỷ cùng quý huynh tỷ thân tâm thường lạc.</P>
<P>Admin</P>
 

admyn

New member
<P><FONT size=3> Thưa cùng TS.Minh Hoa</FONT></P>
<P><FONT size=3>Nếu biết admyn và admin là hai thực thể khác nhau (cùng tồn tại trong cõi nhị nguyên đối đãi) thì có đáng để cho Tỷ "chạnh lòng" viết nên những câu bàn về cái "chạnh lòng buồn" của admyn không?</FONT></P>
<P><FONT size=3>Cảm ơn Tỷ vì đã đọc đi đọc lại nhiều lần (bài viết của admyn) mà vẫn chưa thấy cái "chạnh lòng buồn" của admyn nằm ở chỗ mô. Đệ cũng vậy, đọc một số bài của chư HDTM trên dd này, đọc nhiều lần, và rất ư là "chạnh lòng" vì cũng chẳng hiểu mô tê gì sất...</FONT></P>
<P><FONT size=3>Nếu có gì thất thố, lần sau admyn sẽ rút kinh nghiệm.</FONT></P>
<P><FONT size=3>Kính</FONT></P>
 

Facebook Comment

Top