<P><FONT size=3>Gửi bạn Dark,</FONT></P>
<P><FONT size=3>Mời bạn đọc bài của Đức Thượng đế giáng cơ tại Chùa Gò kén (Tây ninh) năm Bính dần (1926) ( rất tiếc bài này không rõ ngày, giờ - nếu ai biết xin hiệu đính giúp)</FONT></P>
<P><FONT size=3>" <EM>THẦY, </EM></FONT></P>
<P><EM><FONT size=3> Các con!</FONT></EM></P>
<P><EM><FONT size=3> Cõi trần là chi?</FONT></EM></P>
<P><EM><FONT size=3> Khách trần là sao?</FONT></EM></P>
<P><EM><FONT size=3> Sao gọi khách?</FONT></EM></P>
<P><EM><FONT size=3>Trần là cõi khổ để đạo bậc Thánh, Tiên có lầm lỗi. Ấy là cảnh sầu để trả xong quả, hoặc về ngôi cũ, hoặc trả không xong phải mất cả chơn linh hoặc luân hồi, nên kẻ bị đạo trần gọi là khách trần.</FONT></EM></P>
<P><EM><FONT size=3> Đạo là gì?</FONT></EM></P>
<P><EM><FONT size=3> Sao gọi là Đạo?</FONT></EM></P>
<P><EM><FONT size=3>Đạo tức là con đường để cho Thánh, Tiên, Phật đạo trần do theo mà hồi cựu vị. Đạo là đường của các nhơn phẩm do theo mà lánh khỏi luân hồi. Nếu chẳng phải do theo Đạo thì các bậc ấy đều lạc bước mà mất hết ngôi phẩm. Đạo, nghĩa rất sâu xa, nhưng phải hiểu trước bao nhiêu đó rồi mới học các nghĩa huyền bí khác cho chính xác đăng. Đời cũng thế, Đạo cũng thế, chẳng Đạo chẳng nên đời, Đời chẳng trọn, lấy Đạo trau đời, mượn đời giồi Đạo, Đạo nên đời rạng, giũ áo phồn hoa, nương cảnh khổ, trăm năm mãn cuộc, tự thanh cao, nếm mùi tự toại, dưỡng chí thanh nhàn có chi hơn.</FONT></EM></P>
<P><EM><FONT size=3>Vậy là mầu, vậy là tri.</FONT></EM></P>
<P><FONT size=3><EM>Thăng.</EM> "</FONT></P>
<P><FONT size=3>TNHH, Tòa thánh Tây ninh, Quyển thứ nhì, HTTGCĐ tái bản 1995, tr 149.</FONT></P>
<P><FONT size=3>Chia sẻ cùng Dark.</FONT></P>
<P><FONT size=3>nhattrung.</FONT></P>
<P><FONT size=3>Mời bạn đọc bài của Đức Thượng đế giáng cơ tại Chùa Gò kén (Tây ninh) năm Bính dần (1926) ( rất tiếc bài này không rõ ngày, giờ - nếu ai biết xin hiệu đính giúp)</FONT></P>
<P><FONT size=3>" <EM>THẦY, </EM></FONT></P>
<P><EM><FONT size=3> Các con!</FONT></EM></P>
<P><EM><FONT size=3> Cõi trần là chi?</FONT></EM></P>
<P><EM><FONT size=3> Khách trần là sao?</FONT></EM></P>
<P><EM><FONT size=3> Sao gọi khách?</FONT></EM></P>
<P><EM><FONT size=3>Trần là cõi khổ để đạo bậc Thánh, Tiên có lầm lỗi. Ấy là cảnh sầu để trả xong quả, hoặc về ngôi cũ, hoặc trả không xong phải mất cả chơn linh hoặc luân hồi, nên kẻ bị đạo trần gọi là khách trần.</FONT></EM></P>
<P><EM><FONT size=3> Đạo là gì?</FONT></EM></P>
<P><EM><FONT size=3> Sao gọi là Đạo?</FONT></EM></P>
<P><EM><FONT size=3>Đạo tức là con đường để cho Thánh, Tiên, Phật đạo trần do theo mà hồi cựu vị. Đạo là đường của các nhơn phẩm do theo mà lánh khỏi luân hồi. Nếu chẳng phải do theo Đạo thì các bậc ấy đều lạc bước mà mất hết ngôi phẩm. Đạo, nghĩa rất sâu xa, nhưng phải hiểu trước bao nhiêu đó rồi mới học các nghĩa huyền bí khác cho chính xác đăng. Đời cũng thế, Đạo cũng thế, chẳng Đạo chẳng nên đời, Đời chẳng trọn, lấy Đạo trau đời, mượn đời giồi Đạo, Đạo nên đời rạng, giũ áo phồn hoa, nương cảnh khổ, trăm năm mãn cuộc, tự thanh cao, nếm mùi tự toại, dưỡng chí thanh nhàn có chi hơn.</FONT></EM></P>
<P><EM><FONT size=3>Vậy là mầu, vậy là tri.</FONT></EM></P>
<P><FONT size=3><EM>Thăng.</EM> "</FONT></P>
<P><FONT size=3>TNHH, Tòa thánh Tây ninh, Quyển thứ nhì, HTTGCĐ tái bản 1995, tr 149.</FONT></P>
<P><FONT size=3>Chia sẻ cùng Dark.</FONT></P>
<P><FONT size=3>nhattrung.</FONT></P>