<P> <FONT size=3>Xem lành xét dữ từng gây tạo<BR>Giáng phúc ban tai chớ não phiền.</FONT></P>
<P><FONT size=3>Đệ thấy <U>từng gây tạo</U> và <U>chớ não phiền</U> cũng chưa hẳn là đối nhau chan chát <IMG src="http://caodaivn.com/smileys/smiley1.gif" border="0">. Đọc mấy câu thơ xưa, như của Bà Huyện Thanh Quan chẳng hạn, thấy đối nhau từng chữ nghe rầm rầm, ớn lắm:<BR>Lom khom dứoi núi tiều vài chú - Lác đác bên sông rợ mấy nhà<BR>hoặc<BR>Gác mái ngư ông về viễn phố - Gõ sừng mục tử lại cô thôn<BR>v.v.........</FONT></P>
<P><FONT size=3>Nói vậy, chứ mình thời nay làm thơ chủ yếu là chơi cho vui, chứ nói làm cho đúng luật thì không khéo mình thành nhà thơ thực thụ thì thiên hạ có mà hỏi số nhà để học tập mất.</FONT></P>
<P><FONT size=3>Hai câu đối đệ thích nhất (có lẽ là trong bài "Hoán tỉnh thanh niên hồn" nồi tiếng) là:<BR></FONT><FONT size=3><FONT color=#ff0000 size=4>Xuân khứ, Xuân lai, Xuân bất tận<BR>Vật di, vật hoán, vật vô cùng.</FONT><BR>Thật là thi thần, phải không chư vị HĐTM?</FONT></P>
<P><FONT size=3></FONT> </P>
<P> </P>
<P><FONT size=3></FONT> </P>