“...Vậy Thầy lấy hình chất xác phàm các con mà giảng dạy. Trước Thầy nói vì cớ nào rượu làm hại cho thân thể con người về phần xác. Hình chất con người vẫn là thú, phải ăn uống mới nuôi sự sống. Như rượu vào tỳ vị nó chạy vào ngũ tạng lục phủ hết thì trái tim con người chẳng khác nào như cái máy chánh để trử sự sống, cũng phải bị thâm nhập vào làm cho sự lao động quá chừng đổi thiên nhiên đã định thôi thúc huyết mạch phải vận động một cách vô chừng mà làm cho sanh khí nơi phổi chẳng đủ ngày giờ nhuận huyết tinh sạch cho đặng. Trược huyết ấy thối lại cùng trong thân thể để vật chất ô trược vào trong sanh vật, mỗi khối ăn nhằm phải bịnh, một ngày thêm một chút hết cường tráng, cốt tủy lần lần phải chết thì thân thể các con phải bị chết theo.
Nhiều kẻ phải bị chết nửa thân hình vì rượu, nên ra đến đỗi.
Thầy dạy về cái hại của phần hồn các con: Thầy nói cái chơn thần là nhị xác thân các con, là khí chất nó bao bọc thân thể các con như khuôn bọc vậy. Nơi trung tim của nó là óc, nơi cửa xuất nhập của nó là mỏ ác, gọi tiếng chữ là Vi Hộ. Nơi ấy Hộ Pháp hằng đứng mà gìn giữ chơn linh các con. Khi luyện thành đạo đặng hiệp một với khí, rồi mới đưa thấu đến chơn thần, hiệp một mà siêu phàm nhập thánh. Vậy thì óc là nguồn cội của khí, mà óc cũng bị huyết vận động vô chừng làm cho đến đổi tán loạn đi thì chơn thần thế nào đặng an tịnh điều khiển. Thân thể phải ra ngây dại, trở lại chất thú hình, mất phẩm nhơn loại rồi còn mong chi đặng phẩm Thần, Thánh, Tiên, Phật. Lại nữa buổi loạn thần ấy để cửa trống cho tà mị xung đột vào giục các con làm việc tội tình mà chịu phận luân hồi muôn kiếp.
Vậy Thầy cấm các con uống rượu, nghe à ! " [Thánh Ngôn HT 2 tr65 (18.01.1927)]