B. QUA CÔNG TRÌNH: rèn luyện Đức Hạnh
a. Hoàn thiện hóa bản thân trước để là tấm gương sống động dễ cảm hóa lòng người. Các Đấng Thiêng Liêng thường dạy:
▪ “Tu là để trau tài luyện đức,
Tu là mong bỏ dứt nghiệp trần;
Trau tria phẩm hạnh chí nhân,
Độ mình rồi mới độ lần người tu.”
▪ “Vào đạo… là để tìm thấy học hỏi những gì cao quý trong cửa đạo mà thế gian thường tình không có… Vào đạo để tìm cái chơn, cái thiện, cái mỹ. Các em vào đạo lâu năm cần phải thể hiện điều chơn thiện mỹ ấy cho đời noi theo. Đó là các em làm sáng danh Đạo danh Thầy, và đó cũng là phương tiện phổ độ nhơn sanh theo đường chánh giáo.
Thế nên, dầu gặp cảnh ngộ nào trái tai gai mắt nghịch ý, đừng vội vàng bực bội để tánh nóng nỗi lên rồi phát ngôn thiếu cẩn thận, hành động thiếu cẩn thận, để hóa ra thua kẻ tầm thường ngoài thế gian chưa biết đạo đức là gì. Tác phong đạo hạnh của người tu không cho phép hành động hoặc phát ngôn thất đức, bất nhơn hoặc trái lẽ phải. Dầu cảnh ngộ nào cũng có phương cách xử theo hạnh của người tu.”
b. Rèn luyện Đức Tin vững chắc: Bởi vì bản thân ta nếu không khẳng định được đức tin của mình qua những chương trình hành động cụ thể trên đường tu học hành đạo thì làm sao có thể nâng cao đức tin cho người khác!
“Nên nhớ rằng Thiêng Liêng lúc nào cũng âm phò mặc trợ tùy theo lòng chí thành của chư hiền đệ muội. Trình độ nào cũng được dìu dẫn, chẳng lựa quý tiện phú bần, không đợi tài hay sức mạnh.
Lòng chí thành sẽ đem đến cho chư đệ muội toàn năng toàn giác. Nếu chư đệ muội sụt sè hay có những ý tưởng mơ hồ, nhẹ đức tin thì dầu việc nhỏ như việc hàng ngày cũng không làm nỗi, lựa là phổ độ nhơn sanh.”
c. Phổ độ chúng sanh, cứu giúp người khác là thể hiện lẽ sống đạo, thể hiện tình thương. Chúng ta cần phải trau giồi bài học Thương Yêu cho nằm lòng, xem đó là điều kiện để làm tốt việc phổ độ chúng sanh như lời Thầy và các đấng Thiêng Liêng dạy dỗ:
“Thầy chỉ có một lòng mơ ước cho các con biết yêu thương, trọng Thánh đức của Thầy... Chỉ cậy các con là một lòng yêu thương sanh chúng, gắng công phổ độ.”
Khi gắng công phổ độ, lời dạy sau đây là kim chỉ nam:
“Vì người đời đã quá đau khổ về tinh thần, bị đời xảo trá lừa bịp dối gạt, muốn cần có người an ủi xoa dịu tâm hồn. Đoàn người phổ độ có nhiệm vụ đặt trọng tâm vào công quả phổ biến Đạo Trời, truyền bá giáo lý; đem tình thương thể hiện sự chân thật, sự giúp đở, sự tương thân hòa ái, san bằng những hố sâu chia rẽ giữa cá nhân và cá nhân, giữa đoàn thể và đoàn thể, giữa tôn giáo và tôn giáo. Chớ không phải phổ độ là giành giựt nhơn sanh, kêu gọi nhóm nọ nhóm kia về với mình. Hỏi để mà chi? Ở đâu cũng được, miễn là mỗi người biết tu thân, biết đem tình thương lẽ thật đối xử với mọi người, biết đem lòng vong kỷ vị tha giúp đở người đời là được rồi.”
d. Để phổ độ có hiệu quả, mọi tín đồ phải ra sức học hành giáo lý để nắm vững đường lối chân truyền Tân Pháp.
“Chư đệ muội đây, khác nào hột giống quí trước nhất, rồi một ngày gần đây, nhơn loại sẽ hồi tâm hướng thiện, đến khẩn cầu chư đệ muội mà học giáo lý Đạo Thầy.
Biết lẽ quí báu sắp đến thì người tu trong Tam Kỳ Phổ Độ, mỗi ai dù nam hay nữ cũng phải ráng học hiểu rõ thông giới luật, Tôn Chỉ Mục Đích rành mạch, với phương pháp tu thân hành đạo, giải khổ từ thể xác đến linh hồn để sau nầy truyền bá khắp năm châu.
Như vậy, mới đúng theo đường lối của Thầy là cơ Tuyệt Khổ Đại Đồng đó.”
e. Chúng sanh căn trí vô lượng, tùy vào trình độ cao thấp mà điều chỉnh cho thích hợp. Đức Cao Thượng Phẩm dạy:
“Phải dìu dắt chiều theo tâm phàm họ cao thấp mà sửa từ bước, độ từng chặng. Mà nếu rủi dìu họ không được thì phải tận tụy với trách nhiệm làm thế nào cho họ đừng sa đọa phong đô, để cầu với Tam Giáo Tòa cho tái kiếp mà chuộc căn quả”