<span style="font-style: italic;">Đọc cách lý giải của huynh trong bài viết đăng vào lúc 30/1/2010 lúc 09:11, đạo đệ thiết nghĩ huynh nên dùng khái niệm </span><span style="font-weight: bold; font-style: italic;">"tiềm thức"</span><span style="font-style: italic;"> sẽ "an toàn" hơn </span><img style="font-style: italic;" src="smileys/smiley36.gif" border="0" border="0"><span style="font-style: italic;">.
Vì về lý luận, đó là nơi cất giữ các giá trị, kiến thức, ý niệm mà đã
từng ý thức lâu nay không xài. Khi trí nhớ của huynh hoạt động thì nó
sẽ lục lại trong tiềm thức....Ý thức không thể đi sâu vào vô thức được
(nên mới gọi là "vô")</span><br style="font-style: italic;"><span style="font-style: italic;"> Các vấn đề bản năng, thói quen, sự vận hành
của các cơ quan nội tạng (theo ý của đạo đệ) được duy trì bởi tiềm
thức, Cho đến khi ý thức buộc phải "xem xét" lại thì ý thức sẽ lôi các
vấn đề đó lên tầng ý thức để tri nhận ra điều gì, việc gì đang xảy ra,
và mức độ ảnh hưởng đến sự sinh tồn của mình!</span><br style="font-style: italic;"><br style="font-style: italic;"><span style="font-style: italic;">Và theo đạo đệ thì
ý thức không làm chất xúc tác ban đầu đâu ạ....Ý thức mà không tồn tại
thì chúng ta "sống đời sống thực vật" hết rồi ạ! Nguy hiểm lắm! Nên ý
thức là luôn luôn...tồn tại! </span><img style="font-style: italic;" src="smileys/smiley36.gif" border="0" border="0"><br style="font-style: italic;"><br style="font-style: italic;"><span style="font-style: italic;">Bên cạnh đó, "sự an lạc" là một trạng thái được ý thức. Nếu nói là vô thức thì ai nhận biết "an lạc"???</span><img style="font-style: italic;" src="smileys/smiley4.gif" border="0" border="0"><span style="font-style: italic;"> Và ai đang an lạc?</span><br style="font-style: italic;"><br style="font-style: italic;"><span style="font-style: italic;">Và
chữ vô thức không có nghĩa vô tương đôi thức hay vô tuyệt đối thức! Ý
huynh chổ này như thế nào? Huynh thêm ý này khiến đệ "thức trắng đêm"
đó!</span><img style="font-style: italic;" src="smileys/smiley36.gif" border="0" border="0"><br style="font-style: italic;"><br style="font-style: italic;"><span style="font-style: italic;">Thêm
nữa, nếu chỉ là làm theo thói quen, phản xạ đạo đệ tin chắc khó mà có
âm đức được! Cái đó theo ý riêng của đạo đệ nếu có thì có "dương đức".
Vì người làm theo thói quen sẽ nhanh chóng bỏ qua các giá trị của công
việc, mà các giá trị này không nhất quán trong nhiều hoàn cảnh ngoại
giới! Cùng một công việc, ở nơi này chúng ta làm nên điều hay, ích
chúng lợi sanh. Cũng việc ấy làm nơi khác đâm ra hư hao, tổn hại! Chổ
này không ý thức là không được!</span><br style="font-style: italic;"><br style="font-style: italic;"><span style="font-style: italic;">Đạo đệ có đôi ý với huynh không biết ý kiến của huynh thế nào?</span><br><br>Huynh Long Nguyen <br>Vô cực sinh Thái cực - huynh hiểu chữ Vô này như thế nào?<br>Sắc bất dị không...mà sắc cũng bất thị không - huynh hiểu chữ Không này như thế nào ?<br> Ý thức mà huynh có , nó khởi từ đâu và huynh cất nó ở đâu để nó thành tiềm thức?<br><br>THỨC cũng là làm sáng ra những gì có sẵn , bởi ta là một vũ trụ nhỏ mà <br>Đối cảnh để nhận biết điều ta có , chứ ko thể đem từ ngoài vào trong ta bất kì một thứ gì <br>LỢI là một mưu cầu , giúp cho người khác để ta an lạc , đó cũng là một mưu cầu ; vì nếu ko giúp thì ta ko an lạc ư - Hãy an lạc trước khi giúp <br>Tiểu vũ trụ vận hành theo đại vũ trụ - chứ nếu vận hành theo tiềm thức thì...đại vũ trụ có ý nghĩa gì với ta <br>Bản năng sinh tồn của vạn vật , do ý thức? do vô thức ?<br><br>Nghĩ tới đâu viết tới đó , nhờ huynh sắp xếp lại dùm nhé <br>Kính chúc an vui<br><br><br style="font-style: italic;"><span style="font-style: italic;"> </span>
Vì về lý luận, đó là nơi cất giữ các giá trị, kiến thức, ý niệm mà đã
từng ý thức lâu nay không xài. Khi trí nhớ của huynh hoạt động thì nó
sẽ lục lại trong tiềm thức....Ý thức không thể đi sâu vào vô thức được
(nên mới gọi là "vô")</span><br style="font-style: italic;"><span style="font-style: italic;"> Các vấn đề bản năng, thói quen, sự vận hành
của các cơ quan nội tạng (theo ý của đạo đệ) được duy trì bởi tiềm
thức, Cho đến khi ý thức buộc phải "xem xét" lại thì ý thức sẽ lôi các
vấn đề đó lên tầng ý thức để tri nhận ra điều gì, việc gì đang xảy ra,
và mức độ ảnh hưởng đến sự sinh tồn của mình!</span><br style="font-style: italic;"><br style="font-style: italic;"><span style="font-style: italic;">Và theo đạo đệ thì
ý thức không làm chất xúc tác ban đầu đâu ạ....Ý thức mà không tồn tại
thì chúng ta "sống đời sống thực vật" hết rồi ạ! Nguy hiểm lắm! Nên ý
thức là luôn luôn...tồn tại! </span><img style="font-style: italic;" src="smileys/smiley36.gif" border="0" border="0"><br style="font-style: italic;"><br style="font-style: italic;"><span style="font-style: italic;">Bên cạnh đó, "sự an lạc" là một trạng thái được ý thức. Nếu nói là vô thức thì ai nhận biết "an lạc"???</span><img style="font-style: italic;" src="smileys/smiley4.gif" border="0" border="0"><span style="font-style: italic;"> Và ai đang an lạc?</span><br style="font-style: italic;"><br style="font-style: italic;"><span style="font-style: italic;">Và
chữ vô thức không có nghĩa vô tương đôi thức hay vô tuyệt đối thức! Ý
huynh chổ này như thế nào? Huynh thêm ý này khiến đệ "thức trắng đêm"
đó!</span><img style="font-style: italic;" src="smileys/smiley36.gif" border="0" border="0"><br style="font-style: italic;"><br style="font-style: italic;"><span style="font-style: italic;">Thêm
nữa, nếu chỉ là làm theo thói quen, phản xạ đạo đệ tin chắc khó mà có
âm đức được! Cái đó theo ý riêng của đạo đệ nếu có thì có "dương đức".
Vì người làm theo thói quen sẽ nhanh chóng bỏ qua các giá trị của công
việc, mà các giá trị này không nhất quán trong nhiều hoàn cảnh ngoại
giới! Cùng một công việc, ở nơi này chúng ta làm nên điều hay, ích
chúng lợi sanh. Cũng việc ấy làm nơi khác đâm ra hư hao, tổn hại! Chổ
này không ý thức là không được!</span><br style="font-style: italic;"><br style="font-style: italic;"><span style="font-style: italic;">Đạo đệ có đôi ý với huynh không biết ý kiến của huynh thế nào?</span><br><br>Huynh Long Nguyen <br>Vô cực sinh Thái cực - huynh hiểu chữ Vô này như thế nào?<br>Sắc bất dị không...mà sắc cũng bất thị không - huynh hiểu chữ Không này như thế nào ?<br> Ý thức mà huynh có , nó khởi từ đâu và huynh cất nó ở đâu để nó thành tiềm thức?<br><br>THỨC cũng là làm sáng ra những gì có sẵn , bởi ta là một vũ trụ nhỏ mà <br>Đối cảnh để nhận biết điều ta có , chứ ko thể đem từ ngoài vào trong ta bất kì một thứ gì <br>LỢI là một mưu cầu , giúp cho người khác để ta an lạc , đó cũng là một mưu cầu ; vì nếu ko giúp thì ta ko an lạc ư - Hãy an lạc trước khi giúp <br>Tiểu vũ trụ vận hành theo đại vũ trụ - chứ nếu vận hành theo tiềm thức thì...đại vũ trụ có ý nghĩa gì với ta <br>Bản năng sinh tồn của vạn vật , do ý thức? do vô thức ?<br><br>Nghĩ tới đâu viết tới đó , nhờ huynh sắp xếp lại dùm nhé <br>Kính chúc an vui<br><br><br style="font-style: italic;"><span style="font-style: italic;"> </span>