ĐĐTKPĐ có bảng đối phẩm thiêng liêng gọi là Tam Thừa Cửu Phẩm. Ở vị trí tín đồ, tuy chỉ ăn chay 10 ngày một tháng nhưng nếu làm tốt vai trò vị trí của mình cũng có thể đắc vị Địa Thần. Vậy làm Công Quả gì mà người tín đồ có thể đạt kết quả cao trọng như thế?
Ngoài 2 kỳ sóc vọng hàng tháng phải đến Thánh sở theo luật định, mỗi tín hữu CD còn được khuyến khích tham gia các đạo sự “quan hôn tang tế”, v.v... Thí dụ: Trong tháng 7 mùa Cầu siêu hàng năm, nhiều Thánh sở tổ chức cầu nguyện hàng đêm trong nửa tháng. Có nơi có tổ chức thêm việc “dộng chuông U Minh” rồi “thuyết minh giáo lý” trong một số buổi và “tịnh hồi hướng” cho bá tánh chúng sanh, v.v... Nếu người tín hữu nào tham dự được khoảng từ 1/2 đến 2/3 các đạo sự này thì số lượng công quả cũng khá nhiều. Tất nhiên, phải làm công quả với tâm thương yêu hướng về chúng sanh thì mới hiệu quả chứ không có ý riêng để cầu lợi cho cá nhân, gia đình hay lấy những việc tham gia đó để xin cầu thăng chức phẩm thì sẽ không có công đức tích lủy để dành cho việc trở lại quê xưa.
Một thí dụ về giá trị phổ độ qua các hình thức cầu siêu trong Tam Kỳ Phổ Độ:
“GIÀ LAM ĐỊA THẦN CHÁNH Ý TRẦN HỮU THINH, Tệ Đệ chào chư Thiên sắc, chào mừng chư sư, đạo huynh đạo tỷ và sau cùng tôi mừng nhị hiền nương cùng các nhục tử. Xin mời quý liệt vị đồng an tọa để khỏi tổn đức cho Tệ Đệ.
Thật là một cơn ác mộng đã trôi qua, nhưng lòng nhân thế cùng quý bạn hiền đã còn ghi lại nỗi niềm thương tiếc.
Muôn việc ở đời không chi là ngẫu nhiên. "Nhứt ẩm nhứt trác giai do tiền định". Một sự dứt bỏ ra đi một cách vội vàng khó tránh khỏi gây sự hoang mang cùng phân vân cho người dương thế, nhưng khi hiểu được lẽ vô thường, âu không chi lạ. Là vì nơi vùng này là vùng còn đầy dẫy ác khí, nên chi, mặc dầu bao nhiêu điển lành cùng tâm đạo đem ký nhà tịnh nơi này, cũng khó nỗi đàn áp được luồng hắc khí xung thiên từ những oan hồn uổng tử, đã gây ra bao nhiêu sự rủi ro trong khi xây cất.
Lúc bấy giờ, Tệ Đệ xét thấy đời đạo đức của mình còn quá muộn màng trễ nãi hơn các hàng huynh tỷ đệ muội, rất đỗi so sánh với hàng thê nhi mà Tệ Đệ vẫn còn thua kém. Nỗi lòng băn khoăn vì công quả không biết làm sao? Một giấc chiêm bao một đêm nào cũng nơi này, vừa mơ màng nửa say nửa tỉnh, Tệ Đệ chợt thấy vô số oan hồn đang tranh đua ngăn cản những việc làm từ thiện cùng hoằng dương đạo pháp nơi vùng này. Tệ Đệ bèn vội vàng quì xin thọ khổ phần nhục thể hình hài để làm lắng dịu bao nỗi oan hồn và cũng để thay mạng sống cho những người quả công vì đại cuộc. Và Tệ Đệ có hứa sẽ nhân một dịp nào, đề nghị cùng Hội Thánh có nhiều buổi lễ cầu siêu bạt độ âm hồn trở lại đường chân thiện mỹ. Do đó, mọi việc sắp xếp đã qua, rồi ... sáng lại, chư huynh tỷ đệ muội vừa phát giác một việc đã rồi.”
[Bát Nhã Thiền Đường - Long Hải, mùng 10 rạng 11 tháng 8 Đinh Mùi (13.09.1967)]