Phương tu thời tam kỳ phổ độ

dong tam

New member
IV. BÍ QUYẾT TU HÀNH CỦA KỲ BA ĐẠI ÂN XÁ

1. Lộ trình thực hành Tam Công

1.1. Nền tảng là Công quả
:

Thời đại ân xá, ai tu cũng có thể được đắc quả. Một việc làm thiện dầu nhỏ nhen đến mấy đi nữa cũng vẫn là việc thiện và được ghi ở hệ số 3. Trái lại, việc ác dầu cho nhỏ đến thế mấy đi chăng nữa cũng vẫn là việc ác.” [Cơ Quan Phổ Thông Giáo Lý, 30 tháng Chạp Tân Hợi (14.02.1972)]

Nhờ luật đại ân xá trong Tam Kỳ nên người tín hữu Cao Đài mới có cơ may trả được nợ tiền khiên và có phần tích lũy làm nền để xây dựng.

Công quả là bước đầu của hành giả khi bước chân vào cửa Đạo, ví như sự đào móng đóng cừ, xây nền đó là bước đầu cho công cuộc xây cất. Thế nên bậc xuất gia tu huệ, có được tinh tiến kiên trì phát triển mau lẹ hay không đều có ảnh hưởng của giai đoạn đầu công quả tu phước đó vậy.” [Đức Vạn Hạnh Thiền Sư, Minh Lý Thánh Hội, 11.5 nhuần Tân Hợi (03.07.1971)]

Giai đoạn tiếp theo, người tu phải chuyển sang làm công quả công đức. Sự khác biệt giữa phước đức và công đức chỉ ở phần tư tưởng. Chỉ một hành vi nhưng giá trị công quả sẽ thay đổi nâng cao khi tâm yêu thương rộng mở. Để được như vậy phải có sự học hiểu và rèn luyện:

Đừng bao giờ tưởng rằng mình nhập đạo lâu năm, đếm tuổi đạo làm nhiều để đo số lượng công quả. Đó là sai lầm! Nếu không học đạo, hiểu đạo, tu thân hành đạo, dầu có sống ngàn tuổi giữ ngàn năm thì phàm tục vẫn phàm tục. Đó là chưa kể đến những điều tội lỗi đã gây ra trong một thời gian dài đăng đẳng do tham, sân, si, dục.” [Đức Quan Âm, Minh Lý Thánh hội, 01.9 Kỷ Dậu, (11.10.1969)]

2.2. Công trình xây dựng bộ khung:

- Với những ai còn nặng phần công truyền phổ độ, “Thương yêu” là chìa khóa mở cửa Bạch Ngọc

▪ “Thầy... chỉ cậy các con là một lòng yêu thương sanh chúng, gắng công phổ độ.”

▪ “Sự thương yêu là chìa khoá mở Tam thập lục Thiên, Cực Lạc thế giới và Bạch Ngọc Kinh... Có câu nầy nữa!

Mọi sự khó khăn Thầy gánh vác, chỉ cậy các con thương yêu gắng công độ rỗi”.”

- Với người đã bước sang tu luyện, “Hòa” là chìa khóa để mở cửa Bạch Ngọc Kinh.

Hòa là một món báu linh,
Là chìa khóa mở Ngọc Kinh bước vào
.”

2.3. Công phu xây cất lâu đài và tô điểm.

Chỉ khi nào đã đắp nền công quả và xây dựng bộ khung công trình ở mức độ tương đối chúng ta mới có thể bước sang phần Tâm pháp Công phu nội vững vàng. Luật tự nhiên là mỗi khi lên cấp cao hơn thì sự khảo thí lại càng gia tăng gấp nhiều lần! Vì thế Ơn trên mới nhắc:

Công quả là nền tảng vững yên,
Công trình xây dựng phải cho siêng;
Công phu mới được tòa dinh thự,
Nếu thiếu một thì phải ngả nghiêng
.

Công phu chỉ đạt được kết quả khi chúng ta rèn luyện được tâm an định để Thần Khí hiệp một. Tuy nhiên đây lại là việc không dễ dàng chút nào, cần phải có sự kiên trì tập luyện vượt qua các trở ngại.

▪ “Công phu không phải là một sự bắt buộc như bẻ sắt nguội để làm binh khí, mà phải trui rèn từ từ theo khuôn mẫu hình thức của một vật hữu dụng đã định làm.

Như thế công phu là để tu tập sự tiến hóa của chơn thần, giữ gìn cho tánh mạng. Nên mỗi khi đến giờ Công phu, các hiền đệ muội phải cố tịnh định mười lăm phút để cho chủ nhơn ông phát hiện, chữa trị các tà dục hầu duy trì chánh tín khỏi sa ngã lạc lầm thì chánh đạo mới có thể sang được
.” [Đức Đông Phương CQ, Thiên Lý Đàn 11.8 Bính Ngọ (1966)]

Đây lộ trình từng bước thực hiện Tam Công cho người tín hữu đi lần lần từ thấp leo dần lên cao tương ứng với căn cơ của mình. Quá trình thực hành này sẽ được gia tốc, tăng lên gấp nhiều lần nếu chúng ta có những hiểu biết về các hướng, các hình thức làm gia tăng giá trị của mỗi loại hình Công quả, Công trình, Công phu.
 

NguyenVanUt

New member
"Kẻ dốt mà dạy người dốt dầu cho hai đầu có nói đến tận thế cũng dẫn còn dốt" (Thánh Ngôn Hiệp Tuyển)
Chi chi cũng tại Tây Ninh mà thôi
 

1234

Active member
Đệ từng nghe 1 vị đạo đạo huynh nói :

Có những người trong đời từng phát biểu rằng : Xí ! đồ con nít hỉ mũi chưa ... sạch mà bày đặt ...

Nhưng họ quên rằng : Chưa sạch ! ấy vậy mà chuyên tâm chuyên cần hỉ riết rồi cũng Sạch .

Chỉ sợ chúng ta không biết cách , không chịu hỉ để được Sạch thôi ! .


 

Tindo

New member
"Kẻ dốt mà dạy người dốt dầu cho hai đầu có nói đến tận thế cũng dẫn còn dốt" (Thánh Ngôn Hiệp Tuyển)
Chào huynh NguyenVanUt
Kẻ dốt mà dạy người dốt dầu cho hai đầu có nói đến tận thế cũng dẫn còn dốt
Tindo đã biết điều này huynh ạ.
Huynh dongtam hay bất kỳ bậc tiền bối nào cũng vậy, dù tài giỏi mấy cũng còn dốt chán. Dốt vì chỉ là một vị thầy phàm, chỉ có thể trợ duyên cho đàn em có điều kiện để được thông công, tiếp xúc cùng Thầy là Thượng Đế thôi. Việc dạy đạo cho chúng ta duy chỉ có mình Thầy, còn các huynh, tỷ và những bậc tiền bối không một ai có đủ sức làm việc này.
Vì biết các huynh, tỷ đi trước không đủ sức để dạy đạo cho mình nên Tindo không ỷ lại hay trông cậy nhiều vào các huynh, tỷ ấy mà luôn cố gắng hết mình để được Thầy ban pháp dạy đạo
-Thầy tuyên bố : Thầy không ban chánh pháp cho tay phàm nên Tindo cố gắng diệt dần phàm tâm của mình để trưởng dưỡng đạo tâm vì có đạo tâm thì sẽ có Thầy
-Lời Thầy dạy:
Thầy ban pháp mượn tay khờ khạo
Dùng người lành đưa đạo vào tâm
Các con tài trí chớ lầm
Đủ duyên đủ đức được cầm pháp môn
Vì muốn được Thầy đưa đạo vào tâm nên Tindo cố gắng sửa mình để trở thành người lành bằng cách: nói điều lành, xem điều lành, làm việc lành mỗi ngày; điều ngược lại Tindo không dám làm
Vì muốn được cầm pháp môn của Thầy ban nên Tindo cố gắng tạo cho mình đủ duyên đủ đức và biết mình không đủ duyên nên Tindo phải nhờ đến sự trợ duyên của các huynh, tỷ đi trước. Tindo dốt lắm, các huynh tỷ đi trước ít dốt hơn nên Tindo cần phải học hỏi các huynh, tỷ ấy.

Tindo nói ít mong huynh hiểu nhiều
 

dong tam

New member
2. Song Hành Tam Công

Thí dụ vài trường hợp cụ thể:

Này Bạch Lương Ngọc! Tường Vân nay đã yên phận rồi, chỉ chờ phán xét ân phong. Con hãy thương yêu đùm bọc để chúng nó lo tu công lập quả hầu tiếp nối đạo nghiệp ngày sau, vì cha chúng nó có công tu mà thiếu Công quả Công đức. Diệu Hòa các cháu lưu ý điều đó.”

Một số đạo hữu ở Thánh tịnh Ngọc Minh Đài – quận Tư Sài Gòn, cực đoan kiên trì tu ngoại giáo đã được Đức Lý Giáo Tông điểm danh và nhắc nhở cần ý thức làm thêm trên đường tu tiến:

Nhiều đạo hữu nơi này từ thử,
Đã thâm niên ôm giữ hữu vi;
Cực đoan Công quả kiên trì,
Công trình lỏng lẻo, khiếm thì Công phu
.
Hãy tiến bước mà tu tâm pháp,
Ấy là đường đi tắt về nguyên;
Tuổi đời bóng xế tây hiên,
Vẫn còn lặn hụp nơi miền trầm luân.
Bùi Văn Giai đường trần mỏi gối,
Phạm thị Chua bóng tối gần tàn;
Thương thân thì kíp lo thân,
Con đường tâm pháp chớ chần chờ chi.
Tống Hòa Long còn đi rất chậm,
Bước phong sương đã lắm đường trần;
Mấy mươi năm đã mòn thân,
Sống, ăn, mặc, ở chỉ ngần ấy thôi.
Tu nhân đạo mặt đời là tốt,
Phần quả công bòn mót cũng hay;
Chỉ còn tâm pháp trễ chày,
Kíp lo tu luyện cho đầy quả công
.

Chúng ta hãy chú ý đến câu cuối, lời của Đức Lý “Kíp lo tu luyện cho đầy quả công”.

Đây là những đạo hữu đã có thâm niên tuổi đạo, công quả cũng đã khả dĩ đắp được nền nhưng vì công trình tu học còn xiển bạc cho nên ý thức về công phu chưa có! Ngài chỉ cho các đạo hữu thấy với tuổi đạo đã mấy mươi năm nay có bước vào tu luyện thì cũng là cơ hội để làm cho Công quả được tăng nhanh. Đức Trần Đoàn Lão Tổ, là một Đạo gia hướng dẫn về phép tu luyện Tiên gia, đã dạy:

Công trình, Công quả, Công phu,
Ba công hội đủ đường tu vững vàng,
Công phu, Công quả bằng ngang,
Công trình nếu thiếu dở dang nửa chừng.
Công phu nếu cố không ngừng,
Mà thiếu Công quả nửa chừng sụp ngay;
Công trình, Công quả tuy dày,
Công phu nếu thiếu nền này bỏ không
Thế nên hội đủ Tam Công,
Đó là yếu chỉ pháp môn Cao Đài
.

Vì thế việc song hành Tam Công là bí quyết của Kỳ Ba đã được Đức Mẹ nhắn nhủ:

“... Bí quyết tu hành của Kỳ ba Đại ân xá.
{Công trình} Ánh sáng vị tha rọi sáng lòng ích kỷ, ánh sáng bác ái sẽ rọi sáng bóng tối hẹp hòi, ánh sáng tình thương sẽ phá tan màn đêm u tối, ánh sáng từ bi sẽ dẫn lối cứu khổ của cuộc đời. Ánh sáng Công phu sẽ phá tan màn lưới vô minh, ánh sáng Công quả sẽ chan hòa tánh hẹp hòi bon chen ích kỷ, ánh sáng phúc đức sẽ tiêu rỗi nghiệp chướng tiền khiên, ánh sáng nhơn hòa sẽ phá tan phái phe kỳ thị.(...).
Ráng tập luyện Công trình, Công quả, Công phu, thì chắc chắn một kiếp sẽ được thành công đắc quả
.” [Đức Mẹ, Cơ Quan Phổ Thông Giáo Lý, 15.02 Đinh Tỵ (03.4.1977)]

Tuy nhiên, với những người mới vào đạo, căn trí chưa sâu dầy cần phải học để có được sự hiểu biết phương pháp thực hành Tam Công. Lộ trình thực hành pháp môn Tam Công được Đức Chí Tôn, Đức Mẹ và các Đấng Thiêng Liêng hướng dẫn chi tiết từ thấp tiến dần lên cao.

Thấy con chưa được định tâm,
Phận còn hành đạo lại tầm pháp môn.
Con phải ráng bảo tồn Thiên tánh,
Nhơn đạo tròn mới rảnh nợ trần;
Đời con chưa vẹn tứ ân,
Bước vào luyện pháp tụ thần sao yên.
Tâm vọng niệm tham thiền khó kết,
Rồi sau e mất hết đức tin;
Lời Thầy con trẻ đinh ninh,
Từ từ bước một siêu hình lần lên
.
Giờ con phải tâm bền học hỏi,
Kinh sách xem mở cõi lòng con;
Gia công nghiên cứu cho tròn,
Hiệp nhau để đặng mót bòn quả công
.
[Đức Chí Tôn, Nam Thành Tt, 22 rạng 23 tháng 8 Nhâm Dần (20.9.1962)]
 

dong tam

New member
3. Thước đo giá trị trong Tam Công

3.1. Thước đo giá trị của Công quả
.

Không phải các công quả đều có giá trị ngang nhau, tùy theo mức độ góp phần tiến hóa về mặt nhân sinh hay mặt tâm linh mà mỗi việc làm công quả có giá trị khác nhau:

Chư hiền đệ muội nên lưu ý ba điều này:

. Điều thứ nhứt: chia cơm, xẻ áo, an ủi vỗ về người bất hạnh. Đó là một nghĩa cử đạo đức, một hạnh tốt trong vạn hạnh.

. Điều thứ hai: đem lại đạo đức tùy trường hợp khuyến thiện, cảnh tỉnh giác ngộ người đời cải tà qui chánh. Đó là một nghĩa cử, một hạnh quí hơn nghĩa cử và hạnh ở điều thứ nhứt.

. Điều thứ ba: tạo điều kiện và truyền bá pháp môn giúp người tu siêu phàm nhập Thánh, thoát kiếp luân hồi. Đó là một nghĩa cử, một hạnh lại càng quí nhất.

Nhưng đừng vì chỗ khinh chỗ trọng mà làm điều ba bỏ điều một điều hai. Ấy là thiếu sót lắm
!”
[Đức Đông Phương CQ, Bát Nhã Thiền Đường – Long Hải (13.01.1972]

Câu kết có ý nhắc chúng ta phải biết mót bòn Công quả, biết tận dụng thời cơ để tích lũy khối gia tài âm chất. Tuy nhiên, nếu chỉ cực đoan Công quả thì không được tốt lắm!

Công quả là một việc xây nền đắp móng, tu luyện là tạo một sự nghiệp vĩnh cửu trường tồn. Chư hiền đệ muội đừng lầm tưởng tu hành lập công bồi đức sẽ được đăng Tiên đắc Phật.(...).

Công đầy quả đủ mà không tu luyện cũng sẽ thành, nhưng thành trong phẩm vị của cấp bậc đó để toại hưởng đến lúc nào đó rồi phải tu luyện trở lại nữa. Thế nên Cửu phẩm Tam thừa để làm nấc thang cho người tu nhìn vào đó mà tiến bước
.” [Đức Đông Phương CQ, Thiên Lý Đàn, 20.10 Kỷ Dậu (29.11.1969)]

Vì thế song song với công quả phải có công trình “luyện kỷ”. Giá trị của việc tu luyện đức hạnh này lại tùy thuộc vào việc rèn tâm hạnh của mỗi người.
 

dong tam

New member
3.2. Thước đo giá trị của Công trình.

Tương tợ, Công Trình rèn luyện đức hạnh có các cấp:

Lòng thành”- “làm âm chất”- “Thuần chơn vô ngã

▪ “Một chữ Thành cũng được hồi Nguyên” (Đức Mẹ)

▪ “Vậy muốn đắc quả thì chỉ có một điều, phổ độ chúng sanh mà thôi. Như không làm đặng thế nầy thì tìm cách khác mà làm âm chất, thì cái công tu luyện chẳng bao nhiêu cũng có thể đạt địa vị tối cao.”

Âm chất chính là đức hạnh phát triển đến mức độ cao “không không”. Một khi tâm yêu thương đã mở rộng đạt đến như tình Tạo Hóa, Vô Cực và Thái Cực, thì sẽ góp phần làm cho giá trị của Công quả - công đức gia tăng tột đỉnh. Đây cũng chính là yếu tố liên quan của Công trình và Công phu:

Công phu luyện kỷ thuần thành... chỉ cần biến mọi tình thức vọng niệm thành chơn thiện mỹ để làm tròn bổn phận một đời người, thì “tánh không” do đó mà phát hiện cho đến ngày nhập thế hư vô. Đó là sự chứng đạo của hàng Phật Tiên.” [Đức Bảo Hòa Thánh Nữ, Vĩnh Nguyên Tự, 27.9 Nhâm Tuất (12.11.1982)]

3.3. Thước đo giá trị của Công phu.

Thượng Đế dành sẵn một chỗ trong Tam Thập Lục Thiên làm nơi an nghỉ cho hàng Tiên Thánh Thần có tâm học đạo nhưng chưa đủ quả đức để thành tựu đến cõi vô sanh, khi đã hưởng hết hồng ân lại phải do nơi sự tu tiến mà trở xuống trần gian tiếp tục tu luyện.”
[Đức Ngô Minh Chiêu, Minh Đức Tu Viện, 01.02 Tân Dậu (6.3.1981)]

Kết quả của Công quả Công trình tuy có thể dẫn đến đắc quả vị Thần, Thánh hay Tiên nhưng vẫn còn hạn chế vì chưa tiến đến được mức giải thoát ra khỏi vòng luân hồi sanh tử:

Chư hiền đệ muội đừng lầm tưởng tu hành lập công bồi đức sẽ được đăng Tiên đắc Phật. Cũng có thể như vậy. Trong tam thiên đại thiên thế giái, thất thập nhị địa, từ cõi này sang đến cõi kia, đọa đọa, siêu siêu, kể sao cho xiết. Cũng Đại Thánh, cũng Chơn Tiên, nhưng đến cõi Đại La Thiên chưa từng có ai đắc quả.

Người muốn khỏi đọa lạc trở lại trần mê phải tu luyện, phải trở về linh giác bổn nguyên hưởng cảnh thanh thoát an nhàn, không vướng bận mảy may trần cấu.” [Đức Đông Phương CQ, Thiên Lý Đàn, 20.10 Kỷ Dậu (29.11.1969)]

Giá trị này chỉ có thể đạt đến với một số ít vị có căn cơ sâu dày tiến bước trên đường Tâm pháp.

Như đã tìm hiểu ở trên, công phu có hai tầng bậc.

Công phu ngoại mang lại giá trị giao cảm với Thiên nhiên Tạo Hóa theo qui luật tiệm tiến, nghĩa là kết quả tăng dần theo công sức và thời gian thực hành. Theo phương cách này, người tu hành có thể đạt được phẩm vị từ Thần đến Thánh Tiên nhưng chưa thoát ra khỏi vòng luân hồi sanh tử!

Còn phương thức Công phu nội có khả năng dẫn đến kết quả đốn ngộ “Kiến Tánh thành Phật”. Đây là ý nghĩa của câu “Tu nhứt kiếp ngộ nhứt thời”.

Thật ra, kết quả chỉ đạt hiệu quả tốt nhất một khi hành giả thực hành Tam Công một cách tự nhiên không còn suy tính, phân biệt mình đang thực hiện loại công nào theo phương cách nào, v.v... Lúc đó ba là một hay tuy một lại là ba.

Ngày nay, trong thời Tam Kỳ Phổ Độ nhờ luật đại ân xá của Đức Chí Tôn, nhơn sanh mới có duyên may được Ơn trên hướng dẫn trực tiếp qua cơ bút hay qua Thánh giáo để nắm bắt lấy bí quyết tu hành với hiệu quả tăng gấp bội phần so với pháp môn cựu giáo. Bởi thế mới có câu:

Hữu duyên mới hạnh ngộ Cao Đài
 

dong tam

New member
V. TỔNG KẾT TAM CÔNG

1. Tổng quát


Buổi đầu Khai Đạo, Thầy đã dạy: “Đại Đạo Tam Kỳ chẳng khác chi một trường thi Công quả.”

Đức Văn Xương Đế Quân cũng dạy:

Dượt thi đặng đem vào Tiên tịch: nhứt là Công quả.

Chẳng phải ra sức gánh nặng làm nề là Công quả. Công quả là dùng đạo đức mà khuyên chúng cải tà quy chánh, cứu khổ(n) phò nguy, tế nhơn độ vật, thường ngày lo xở tiền khiên oan trái. Trong khi rảnh việc, phải xét mình chánh kỷ hoá nhơn.

Còn việc luyện đơn, nấu thuốc là việc tu cho mình đặng trường sanh, vô bịnh. Nếu có ai vừa Công quả vừa luyện đạo một lượt mà trọn cũng tốt
.” [Đức Văn Xương Đế Quân, Kinh Tam Ngươn Giác Thế, 17.01 Nhâm Thân (1932)]

Lời dạy này phù hợp với lúc ban sơ, sự học và hiểu Đạo của nhơn sanh còn nhiều hạn chế nên Ơn trên phải tùy duyên hóa độ nhấn mạnh hai yếu tố Công quả và Công trình hơn Công phu. Mấy mươi năm sau, khi trình độ tín hữu Cao Đài đã phát triển sau một thời gian dài được tiếp thu những lời Thánh giáo chỉ dạy để học và hành, các Đấng Thiêng Liêng mới phát triển phần Tâm pháp nhiều hơn và nhắn nhủ phải song hành Tam Công để đường tu được vững vàng.

Như Thiêng Liêng hằng dạy. Người tu có hai phần: phần tu phước và phần tu huệ. Tu phước là do công quả giúp đời bố thí, làm nhiều âm chất, kiếp lai sinh sẽ được hưởng gấp mười gấp trăm ngàn lần phần âm chất ấy. Nhưng lâu lắm mãi nhiều kiếp luân hồi chuyển kiếp mới được giải thoát. Phần kế là tu huệ. Tu huệ ở đây là chú trọng về phần tinh thần giác ngộ, học hỏi giáo lý, thông suốt đường đi nấc bước từ cõi hữu hình đến cõi vô hình.

Nói tóm lại: Tu huệ là người đã hoàn toàn giác ngộ sự đời đâu là chơn đâu là giả. Người ấy đã từng sinh hoạt về nội tâm hơn phần ngoại thể. Hiểu được hai phần đó rồi mới có quan niệm rõ ràng. Con người tu hành muốn đắc đạo sớm, cần phải đủ hai điều kiện ấy là tu phước và tu huệ
.” [Đức Diệu Hạnh Tiên Cô, Văn Phòng Cơ Quan Phổ Thông Giáo Lý, Tuất thời 4.5 Kỷ Dậu (28.6.1969)]

Song cũng tùy theo trình độ căn trí, có nơi được hướng dẫn pháp Tối thượng thừa đốn ngộ.

Điều kiện khởi đầu để bước vào là phải trường trai và tuyệt dục ngay như Đức Phạm Hộ Pháp đã từng áp dụng ở Tây Ninh.

Nhưng ở nhiều nơi khác Ơn trên lại áp dụng luật đại ân xá tu tiệm tiến như Tân pháp Tam Công với điều kiện mà Tân luật đã định.

Đồng thời Ơn trên cũng giải thích cụ thể hơn để cho chúng ta hiểu kết quả giá trị của mỗi loại Công.

Khi vào cửa đạo, hãy nhắm vào hai mục tiêu chánh sau đây rồi cố mà làm cho được rồi đi cho đến nơi đến chốn. Đó là tu Công quả và tu Siêu thoát, hay nói một cách khác là tu phước và tu huệ. Nếu người tu đạt được hai mục tiêu đó sẽ đắc vị đương nhiên. Nhược bằng chỉ được một trong hai thì phải còn bị chuyển kiếp lại thế gian.

Thí dụ như tu Công quả hay tu phước mà thiếu tu siêu thoát hay tu huệ, ngày bỏ xác, linh hồn trở ra trước tòa phán xét Tam Giáo, sẽ được chuyển kiếp lại thế gian hạnh hưởng cảnh giàu sang phú quí vinh hoa.

Còn như tu siêu thoát mà thiếu tu Công quả, ngày thoát xác, ra trước tòa phán xét Tam Giáo cũng sẽ được chuyển kiếp lại thế gian, nhưng lãnh trách vụ khác, đó là có sứ mạng lãnh đạo tinh thần một Đạo Giáo hay Tôn Giáo, làm việc giáo dân vi thiện.

Nói tóm lại, muốn được đắc Đạo, phải đủ hai điều kiện đó, là tu Công quả và tu siêu thoát. Chính những vị tiền bối trong Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ cũng không thoát ra ngoài định luật ấy
.” [Đức Cao Triều Trực, Thiên Lý Đàn, 30 tháng 11 B.N (10.01.1967)]

Người tu rốt ráo mà còn nghiêng về Công quả và Công trình tuy vẫn đắc vị Thần, Thánh hay Tiên nhưng vẫn chưa ra khỏi vòng luân hồi nên sau một thời gian được hưởng quả vị thì phải vào trần thế trở lại tiếp tục tu tiến!

Còn nếu song hành Tam Công nhưng có điều kiện để chú tâm thực hành Công phu thì có thể đạt kết quả có Thánh thai, đắc vị thoát khỏi luân hồi sanh tử
.
 

dong tam

New member
2. Lộ trình thực hành Tam công

1.1. Nền tảng Công quả

Phổ Độ Chúng Sanh là định hướng chánh yếu.

Đức Lý Giáo Tông nhắc nhở:

Từ xưa đến nay chưa có phẩm vị thiêng liêng nào dành cho người thiếu Công quả chỉ lo Công phu, Công trình bao giờ.

Công quả là nền tảng của Công phu.

Công quả và đức hạnh quyết định ngôi vị thiêng liêng trước Đức Chí Tôn và nhơn sanh
.”

1.2. Công trình xây dựng rèn luyện “tâm hạnh đức tài”

. Chịu đựng, vượt qua từ khảo nghịch đến khảo thuận, từ bên ngoài đến bên trong: tôn giáo, gia đình, bản thân.
. “Hòa”, “thương yêu” là chìa khóa mở Bạch Ngọc Kinh.
. Tinh tấn tu học:

Tu phải học hiểu qua giáo lý,
Giáo lý là kim chỉ hướng Nam;
Cho con nhập Thánh siêu phàm,
Khỏi vòng luân chuyển, con tằm nhộng tơ
.”

1.3. Công phu tô điểm xây dựng lâu đài.

Tâm thanh tịnh là điều kiện chánh yếu.

. Bậc một, Công phu ngoại: “Cúng tứ thời” - “biến mọi tình thức vọng niệm thành chơn thiện mỹ.” - “tĩnh tâm”.
. Bậc hai, Công phu nội: “Tham thiền” định và chú tâm tham cầu Đạo Lý và “tịnh định – tu luyện Đơn” tọa thiền dụng Thần dẫn Khí luyện Đạo.

Ngồi kiết già ngay thẳng, Song nhãn tỉ đầu giao.”

Song nhãn là (hai mắt). Mắt trái là dương, mắt mặt là âm. Âm dương cần phải quy về Thái cực, là tụ quang tại giữa hai lông mày. Giữa đó là Thái cực. Hai mắt là âm dương, âm dương được hợp nhứt là tỉ quang ở đó, rồi mượn đầu sóng mũi làm ranh để nhắm, cho quang vào trung huỳnh.

Thần ở trung huỳnh thì Khí cũng tụ về trung huỳnh, mà Thần là lửa, Khí là thuốc. Khí Thần hỗn nhứt làm một, đó cũng gọi là Khảm Ly giao hội, chớ lúc này hết sức thanh tịnh, nên bảo đừng lo ra việc quấy
.”

Công phu thúc đẩy tiến hóa tâm linh thoát ra khỏi vòng luân hồi sanh tử. Do đó:

Công quả rất cần... Công phu càng cần thiết hơn

Công phu được nhìn với góc độ dung hòa Tam Giáo Đạo của Cao Đài cho chúng ta liên kết một số thông tin:

▪ Tương ứng với “Tồn tâm dưỡng tánh” của Thánh Đạo là “Biến mọi tình thức vọng niệm thành chơn thiện mỹ”.
▪ Tương ứng với việc “Tu tâm luyện tánh” của Tiên Đạo là “Song tu tánh mạng”.
▪ Tương ứng với “Minh tâm kiến tánh” của Phật Đạo là “Tham thiền tịnh định”.


Nhờ Thánh giáo đã giúp chúng ta được mở rộng tầm nhìn, trong hình thức Công phu cũng có hai mặt âm dương động tịnh, trong dương có âm và ngược lại như: tham thiền chánh niệm và tịnh tọa vô niệm; có tiệm tiến và đốn ngộ, có tọa thiền và thể dục nội công. Các thông tin này đều có mối liên quan chặt chẽ trong việc hình thành một hệ thống lý luận Đại Đạo về đề tài Công phu.

Các Thánh giáo trích dẫn giúp cho chúng ta dè dặt cẩn trọng rà soát lại tâm hạnh đức của mình trước khi quyết định bước thêm bước nữa lên bậc thang cao hơn của đường tu giải thoát hầu tránh mắc lỗi với Ơn trên.

Đức Giáo Tông có dạy:

Bước một vững rồi đến bước hai,
Bước ba bước bốn bước đường dài;
Nếu nay bước một còn chưa vững,
Lão biết bảo ban, biết hỏi ai?
 

1234

Active member
Chia sẻ vài dòng cùng Huynh dong tam .

1.2. Công trình xây dựng rèn luyện “tâm hạnh đức tài”

. Chịu đựng, vượt qua từ khảo nghịch đến khảo thuận từ bên ngoài đến bên trong: tôn giáo, gia đình, bản thân.
. “Hòa”, “thương yêu” là chìa khóa mở Bạch Ngọc Kinh.

Nghịch khảo là loại nhìn vào , chạm đến hành giả sẽ có cảm nhận nhận chân ra tương đối dễ ! nhưng Thuận khảo lại là 1 loại hình thức khó phân biệt , cảm nhận và có khi đó mới đúng là KHẢO !

Có 1 người có hảo ý làm 1 việc Thiện thì tự nhiên có , gặp được nhân duyên , phương tiện trợ duyên cho việc mình dự định sắp làm ! và có nhân duyên phương tiện hỗ trợ cho công việc tiến hành thuận lợi trôi chảy .. v.v ...

Lâu dần do Chủ Quan . Đôi lúc phàm tâm bất kỳ xuất ý , manh động từ sâu trong tạng thức 1 ý không Thiện , không Hay ... cũng lại bèn gặp ngay nhân duyên , ngoại cảnh ... trải thảm dưới chân mình . nhìn vào là thuận tình vừa ý để cho hành giả đó không còn kịp suy lường , tính toán kỹ càng gì nữa ! mà thấy nhân duyên, ngoại cảnh phù hợp và quá tốt trợ duyên cho ý nghĩ Bất Thiện kia vừa nảy sinh trong tâm thức . Không chần chờ gì nữa bèn xắn tay tiến hành .

Nếu xét về chuyện "Cầu được - Ước thấy" hay " Vạn sự như ý" thì quả là hành giả đó được mãn nguyện mỹ mãn ! và nhận được bên ngoài rất nhiều sự ... tán đồng , xiển dương , những lời nhận xét, phân tích ... những lời toàn là lời "Có Cánh" . Chính chiếc Cánh đó sẽ đưa hành giả Bay ! nhưng cuối cùng hành giả chỉ biết bay lơ lững trước những gì dư luận bên ngoài nhận xét , xiển dương , cổ vũ chấp cánh cho mình . Còn cuối cùng đêm về hành giả tự hỏi mình . Mình cũng Bay đó ! bay thì thấy rất thi vị , vui vui khó tả ! nhưng cuối cùng với chiếc Cánh ấy mình sẽ Bay được đến đâu ? về đâu cho đúng nghĩa ? mới là điều then chốt , quan trọng .

Nhưng vì nó là loại Thuận Khảo nên chi hành giả khó nhận chân ra được nó là Khảo !

Nghịch Khảo với Nhục Nhãn cũng đủ nhận ra ! nhưng đi sâu bước qua vòng Thuận Khảo chắc có lẽ đòi hỏi hành giả ấy phải có công lực , phải nhìn và nhận ra chúng bằng một loại Nhãn khác ! ( Huệ Nhãn ) .

Chịu đựng, vượt qua . Hãy vượt qua, vượt qua ... vượt qua chính mình !

Đã lâu đệ từng nghe 1 câu chuyện đại loại :

- Có một Đại Sư nọ sau thời gian tu chứng đạt được trăm điều như sở nguyện ! chủ quan là mình đạt được sở nguyện là đã bước tới Thành Công . Lâu dần cho tới lúc ý Thiện và ý Bất Thiện tất cả đều đạt được Thành Tựu như sở nguyện . sau rồi cuối cùng nhận chân ra được đều đó đã đẩy vị Đại Sư kia đi quá ... xa đường Chánh Đạo . Gặp ngay MA VƯƠNG . MA VƯƠNG nói :

Ồ ! Ông chỉ là hàng Tiểu Ma thôi ! còn Ta mới là Đại Ma vì Ta ... Ma đã lâu hơn ông từ lâu lắm rồi ! còn ông chỉ là loại ... lính mới thôi . khà..khà..khà !

Vài dòng chia sẻ tản mạn vui cùng chủ đề và Huynh dong tam cùng các bạn trẻ .

Kính Huynh dong tam .
 

dong tam

New member
3. Song hành Tam Công theo tinh thần “vô vọng

Ngay từ khi mới lập đạo, Đức Chí Tôn đã dạy:

Cười!!! Có công tu mà không công đức làm sao thành đặng con. Phải thờ Thầy nghe. Nguyễn Thị Loan. ”

- Không cực đoan chỉ tu Ngoại giáo hay Nội giáo! Cần thiết phải song hành cả hai trong cùng một lúc. Đạo Học Chỉ Nam đúc kết:

Pháp cứu cánh nền Đại Đạo nhắm vào hai yếu điểm: Tịnh luyện và hành đạo đi đôi. Sự tu tiến lập công mà cũng để lòng cầu chánh tâm diệt dục, đồng nhứt với Thiên Lý.”

- Để thực hiện việc song hành này, cần dung hòa Tam Công, tùy duyên hóa độ. Đây chính là phương cách hữu hiệu nhất trên đường bồi công lập đức.

Bước đầu cần song hành hai việc tu thân và hành đạo. Đức Quan Thế Âm có dạy:

Hành đạo là bước đầu xây dựng nền tảng âm chất vững chắc cho tòa lâu đài thánh thiện. Nhờ hành đạo mà các hàng Thần Thánh Tiên Phật càng ngày càng được phẩm vị cao siêu. Tu thân và hành đạo phải gắn liền nhau như gấm thêu hoa. Tu thân và hành đạo cần phải được hỗ tương nhau để tiến hóa. Nếu hành đạo mà không tu thân là thiếu căn bản lương thiện. Nếu tu thân mà thiếu hành đạo thì sự tiến hóa bị chậm trễ không biết ngần nào!...”

Kế tiếp đừng quên tiến lên phần Công phu nội. Đức Quan Thế Âm, Ngài dạy tiếp:

Và cũng đừng hiểu lầm câu "tu nhứt kiếp, ngộ nhứt thời", rồi giải đãi không lo tu huệ, tự bào chữa rằng: cứ lo tu phước để nhiều kiếp luân hồi trở lại hưởng cảnh phú quý vinh hoa cho thỏa mãn, rồi một kiếp nào đó tu cũng thành có muộn gì đâu!” [Đức Quan Thế Âm, Minh Lý Thánh Hội, 01. 9 Kỷ Dậu (11.10.1969)]

Tất cả sẽ đạt tới thành tựu cao quý nhứt, một khi tâm chúng ta hoàn toàn vô tư đúng theo lý Đạo “sắc không”: bởi vô vọng cầu mà kết quả lại rất hữu ích cao tột!

Đức Vạn Hạnh có dạy:

Người tu hành nhiều khi vấp phải một điểm gọi là giải thoát mà vô tình gây tạo sợi dây trói buộc càng thêm. Sự giải thoát tự nó sẽ đến. Người tu cứ quan niệm cứ thực hành đạo lý trong vô tư vô vọng. Nếu trong lúc thực hành có tư có vọng là đã trói buộc cái giải thoát đó.

Một lữ hành trên đường thiên lý, thấy một bần nhân đói khổ ăn xin, vì động lòng trắc ẩn trước sự đói khát rét lạnh mà cho, chớ không vì sự làm phước mà cho. Sự cần thiết của thực tại là làm sao giải quyết hộ kẻ cơ hàn qua cơn giày vò, đó là xong. Nếu vì sự cho là làm phước để có tài sản vô hình gởi với Trời Phật, đó là hậu ý, là vọng, là tạo dây tự trói buộc đó.

Cũng như ai cũng biết rằng - Tu là để cải tạo tư tưởng trở nên chí thiện chí mỹ. Có chí thiện chí mỹ mới tương đồng với các điển lành của thế giới trọn lành như Phật Tiên, đương nhiên sẽ được sống vào thế giới đó. Nhưng khi tu thân hành đạo, phải tâm thanh tịnh, vô tư, kiến cơ nhi tác, mà đừng mong vọng sẽ trở thành Phật Tiên
.” [Đức Vạn Hạnh, Minh Lý Thánh Hội, 08.4 Canh Tuất (12.5.1970)]

Hay ít ra, luôn giữ cho tâm trong sáng, không chút khoe khoan trong lúc chúng ta thực hành Công quả Công phu.

Lập âm chất là phải làm một cách âm thầm, thế chẳng hay, người cũng chẳng biết chỉ có Thiên Địa tri, Thánh Thần tri mà thôi.[Công trình].

Còn hai chữ Công phu nghĩa là phải dày công khổ hạnh tu kỷ luyện thần để đào tạo quả lành vị báu. Xét cho kỹ người tu hành thời kỳ nầy làm âm chất Công quả là để trả nợ tiền khiên từ vô lịch kiếp vì vô minh che lấp chơn tâm chúng ta đã gây tạo biết bao nhiêu ân oán, vay vay trả trả, nợ trước chưa dứt lại gây thêm nợ mới.

Ngày nay giác ngộ sám hối ăn năn, muốn sớm dứt nợ tiền khiên oan trái phải lo diệt tội tiền khiên và bồi công lập đức càng nhiều càng tốt. Không từ bỏ một việc làm dầu nhỏ nhít không để cho mất cơ hội tốt vì thời gian qua mau không chờ ta được, mới mong sớm giải thoát được nghiệp lực của trần la vây hãm.”

Thời Tam Kỳ Phổ Độ, người tín hữu Cao Đài nếu muốn chỉ một kiếp được trở lại quê xưa thì phải luôn nhớ đến hai tiếng “phổ độ” để luôn nhắm vào đối tượng chúng sanh hầu phụng sự tha nhân với tấm lòng “chánh tâm diệt dục”.

Làm được như thế, khi phụng sự Thượng Đế trong mỗi người anh em của chúng ta, là đã góp phần đem Đạo vào đời làm sáng danh Thầy danh Đạo. Nhưng cũng phải ý thức đến phần tu luyện vì căn bản Cao Đài thuộc Tiên Đạo, cho nên nếu thiếu phần này thì đáng tiếc lắm!

Đức Ngô dạy:

Ngày nay tuy lòng người còn phân cách công truyền, tâm truyền nhưng đến một lúc nào đó sẽ thấy phải có đủ công truyền tâm truyền mới tạo Tiên tác Phật được.”

Vậy chúng ta phải:

▪ Tham dự “Trường thi Công quả”.
▪ Rèn Công trình, làm chìa khóa mở cửa Bạch Ngọc
▪ Tô điểm “Công phu mới được tòa dinh thự.”

Khi người tín hữu Cao Đài hiểu được như vậy và có quyết tâm “Thuận tùng Thiên Lý.” là đã nắm được những điểm trọng yếu của pháp môn Đại Đạo.

Đức Mẹ nhắc:

Ngọn đèn từ huệ, hay ánh sáng tâm đăng cũng thế. Đó là Bí quyết tu hành của Kỳ Ba Đại ân xá.... Ráng tập luyện Công trình, Công quả, Công phu thì chắc chắn một kiếp sẽ được thành công đắc quả. Một niệm lành sẽ phá tan muôn nghiệp dữ. Đó là lời dạy chót Mẹ nhắc cho các con tạc dạ ghi lòng để mà tu, mà tiến, mà đắc, mà thành.”[Đức Mẹ, Cơ Quan Phổ Thông Giáo Lý, 15.02 Đinh Tỵ (03.4.1977)]
 

dong tam

New member
Hằng ngày, khi chúng ta thành tâm lễ bái Thầy, hãy ý thức rằng Tam Công ẩn tàng ngay trong động tác chấp tay Ấn Tý bái lạy:

- Động tác 2 bàn tay bung xòe: nhắc nhớ đến sự chia sẻ (Thương yêu) CÔNG QUẢ

- Động tác thu hồi bắt Ấn Tý trở lại: gợi nhớ đừng quên việc Tu tâm pháp (Vạn thù quy Nhứt bổn) CÔNG PHU

- Bái lạy khoan thai, hòa điệu cùng tập thể: trật tự nhịp nhàng theo tiếng chuông lệnh điều khiển. CÔNG TRÌNH

Đức Thái Thượng có dạy:

Ngày quy chỉ đem về Thầy một chữ Tâm và những công nghiệp đã gây thành cho sanh chúng.”

Những bửu vật có được là kết quả thành tựu do quá trình công nghiệp thực hiện Tam Công, mà chúng sanh là đối tượng được nhắm đến để chia xẻ, là hành lý mang theo làm của “hiến dâng” của mỗi người tín hữu Cao Đài khi lên đường trở lại quê xưa diện kiến Thầy Mẹ. Các bửu vật này càng thêm đẹp đẽ như gấm thêu hoa hay lại càng lung linh lóng lánh thêm hơn khi tấm lòng của người thực hiện đạt đến sự trọn vẹn ý nghĩa câu kinh:

Đạo gốc bởi lòng thành, tín, hiệp”.
 

dong tam

New member
CHÌA KHÓA VẠN NĂNG
ĐẠO GỐC BỞI LÒNG THÀNH, TÍN, HIỆP


Người tín hữu Cao Đài chúng ta dù có thuộc chi phái nào đi chăng nữa thì bao giờ cũng bắt đầu thời cúng bằng bài Niệm Hương với câu kinh khởi đầu:

ĐẠO GỐC BỞI LÒNG THÀNH TÍN HIỆP

Cho dầu là đạo hữu tín đồ chỉ mới biết giữ đạo-tu thân hoặc đã bước sang tập hành đạo hay là người đã xây nền đắp móng vững vàng nay bước lên đường Thiên Đạo cũng đều cần phải học hỏi để hiểu thấu đáo ý nghĩa câu kinh nầy hầu cố gắng áp dụng thực hành trên đường tu học hành đạo, lập công bồi đức.

Tại trường tịnh Thanh Liên Đàn, thuộc tỉnh Long An, Đức Tả Quân Lê Văn Duyệt Đại Tiên trong một lần giáng đàn có dạy:

"... Chư Thiên Mạng địa phương đọc bài Niệm Hương câu thứ nhứt, giải.

Địa phương bạch: “Đạo gốc bởi lòng thành tín hiệp. Đạo tuy rộng lớn nhưng phải cần lòng thành và tín hiệp lại mới được.”

Cười, cười! Lão cho phép chư Thiên Mạng tam ban tự phát và bổ túc cho Lão nghe.

Thiên Huyền Minh bạch: “Đạo gốc bởi là nguyên do. Mà Đại Đạo Tam Kỳ do lòng thành của chúng sanh, tín đồ Cao Đài. Tín hiệp: đức tin nơi Thiêng liêng đạo pháp, thêm sự hòa hợp. Muốn Đạo được hoằng khai, tín đồ phải có đức tin và lòng thành mới có kết quả tốt đẹp.”

Chư Thiên Mạng thuyết cho Lão nghe vì Lão rất vô phước không được nhập môn trong thời kỳ thứ ba khi Đức Chí Tôn mở Đạo
". [Tả Quân Văn Duyệt, Đạo Lý 46 tr09; Thanh Liên Đàn 01.7 Kỷ Dậu (1969)]

Thêm một ứng dụng khác trên đường hành đạo phổ độ chúng sanh là việc cầu siêu, cũng được Ơn Trên chỉ dẫn theo chiều hướng nầy.

Với những ai quan tâm đến vấn đề trọng đại của Cao Đài giáo là việc “Thống Nhất Nhà Đạo”, nhất là các bậc chức sắc - chức việc, thì việc tìm hiểu để ứng dụng ý nghĩa của câu kinh đầu tiên nầy cũng đã được Ơn Trên dạy bảo rất chu đáo.

Sau đây chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu những lời dạy của các Đấng Thiêng Liêng về ý nghĩa của câu kinh nầy hầu áp dụng thực hành qua các lĩnh vực như: Tu Thân Hành Đạo, Đại Thừa Thiên Đạo, Thống Nhất Nhà Đạo, Phổ Thông Giáo Lý, v.v…
 

dong tam

New member
I. TU THÂN HÀNH ĐẠO:

Trong những ngày đầu lập Đạo, Đức Chí Tôn đã dạy:

Mừng thay gặp gỡ Đạo Cao Đài,
Bởi đức ngày xưa có bữa nay;
Rộng mở cửa răn năng cứu chuộc,
Gìn lòng tu tánh chớ đơn sai
. (Thầy)

Và Đức Mẹ cũng nhắc nhở:

Tâm đạo thủy chung ráng giữ gìn,
Quý là trọn vẹn tấm lòng tin;
Ở đâu cũng thế, tâm là quý,
Tâm ấy sáng soi chốn Ngọc Đình
. (Đức Mẹ)

A. LÒNG THÀNH

Nền tảng của bước đường tu học và hành đạo là tấm lòng hay là tâm của chúng ta:

- Trong ĐẠI HỌC của Nho Giáo, Đức Khổng Tử dạy phương pháp tu thân của người quân tử bắt đầu từ: “Cách vật, trí tri, thành ý rồi mới đến chánh tâm, tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ”. Đó là phần Hình Nhi Hạ nhưng là nền tảng của Thiên Đạo.

Sang đến TRUNG DUNG, thuộc về Hình Nhi Thượng Học của Nho Giáo, về phương pháp để đạt đến sự Phối Thiên (kếp hợp với Thượng Đế), nội dung chính tập trung vào một chữ thành.

- Chữ “thành” được hiểu với nghĩa đơn giản là trọn lòng, hết lòng. Trên phương diện Thế Đạo nó gắn liền với hai tiếng thành thật và trung thành. Còn trên mặt Thiên Đạo đó là tu chân thành, kỉnh thành và chí thành.
 

dong tam

New member
1. Về phần Nhơn Đạo:

Chúng ta hãy nghe lại chuyện của Thầy Tăng Tử:

* Một hôm vợ Thầy đi chợ, con khóc đòi đi theo. Mẹ bảo: con ở nhà, rồi mẹ về làm thịt con heo cho con ăn. Lúc vợ về, Thầy Tăng Tử bắt heo làm thịt.

Vợ nói: Tôi nói đùa với nó đấy mà.

Thầy bảo: Nói đùa là thế nào? Đừng khinh trẻ con không biết gì. Cha mẹ làm gì nó bắt chước. Nay mình nói dối với nó chẳng là mình dạy nó không thành thật ư?

Mẹ Thầy Mạnh Tử cũng thận trọng như vậy.

* Một hôm, Mạnh Tử thấy nhà hàng xóm làm heo, về hỏi mẹ: người ta làm heo chi vậy mẹ?

Mẹ nói đùa: Để cho con ăn đấy. Nói xong bà ăn năn tự hối: Mình đã nói lở rồi. Con còn thơ ấu mà ta nói dối với nó thì nó sẽ trở nên giả dối, không thành thật. Rồi bà tất tả đi chợ mua thịt heo về nấu cho con ăn.

Vậy Đạo làm người phải thành thật đối đãi với nhau có như thế mới tạo được lòng tin nơi người giao tiếp.

1.1. Thành Thật:

Giao tiếp trong cuộc sống dù môi trường đời hay tôn giáo, đối đãi thành thật với nhau không mưu mô gian trá vì lợi ích cá nhân là nét căn bản của con người đạo đức. Như Ơn Trên có dạy:

Người tu phải thành thật (với) nhau là căn bản, vì Đạo là lẽ thật ... Người tu mà ý không thành thật, còn lừa dối, gian trá đủ điều thì rất uổng công tu.” [Đức Khổng Thánh; Thánh Huấn Hiệp Tuyển 1 trang 109]

1.2. Trung Thành:

Đã nhập môn, lập thệ trở thành tín đồ. Chúng ta luôn ghi nhớ lời dạy của Thầy:

Đã để vào tòa một sắc hoa,
Từ đây đàn nội tỷ một nhà;
Trung thành một dạ thờ Cao Sắc,
Sống có Ta, thác cũng có Ta
. [Thầy; Thánh Ngôn Hiệp Tuyển 2 trang 109]

Và trên đường tu tiến nhất là với những ai đã nhận lãnh sứ mạng với nhân sanh thì lời dạy sau luôn phải ý thức:

Phải minh triết vững vàng ý chí,
Phải trung thành Đạo Lý khai minh
;
Dù bao gian khổ gập ghình,
Chuyển hung thành kiết chí linh đợi chờ
. [Đức Như Ý Đạo Thoàn Chơn Nhơn; Cơ Quan PTGL 02.5 Kỷ Mùi]
 

dong tam

New member
2. Về phần Thiên Đạo:

- Thiên Giáp Hạ trong Kinh Thi có viết:

Quỉ Thần không thường chứng giám cho ai, chỉ chứng giám cho kẻ có lòng thành. Vậy chỉ có kính và thành mới cảm ứng với Trời và Quỉ Thần được"

2.1. Thành Kỉnh:

Người tín đồ đã trọng kỉnh Thiêng Liêng thì không gì quý hơn là phải học và hành theo gương của các đấng. Đó là chăm lo độ dẫn chúng sanh.

Sao cho thành kỉnh Phật Trời thương,
Đạo đức chăm lo vững mối đường;
Công nghiệp phải lo sanh chúng độ,
Đàng sau để dấu kẻ soi gương
. [Thánh Ngôn Hiệp Tuyển tr131]

2.2. Tu Chân Thành:

Đã ý thức tu học hành đạo thì chúng ta phải chân thành với con đường đạo đức đã chọn, chân thành từ sâu thẳm của đáy lòng như lời Ơn Trên dạy dỗ.

▪ “Trong cơn hỗn độn mịt mù,
Mới tường ai hạng người tu chân thành;
Quyết tu chẳng chuộng công danh,
Ráng gieo hột giống tốt lành mai sau.
Cho mầm nhánh tược trổi cao,
Lập đời Thánh thiện phong trào thuần lương
.” [Đức Quan Âm; Minh Lý Thánh Hội 08.12 Đinh Mùi (1968)]

▪ “Các em là thành phần giác ngộ, đã nhận biết cuộc đời là giả tạm nên chen chân vào cửa đạo để tìm cái chân, cái thật trong vĩnh cửu trường tồn an lạc. Khi muốn tìm thấy được cái chân trong Lý Đạo, trước hết các em phải chân thành tự đáy lòng. Có chân thành từ bên trong mới cảm nhận cái chân trong Lý Đạo.” [Đức Vân Hương Thánh Mẫu; Minh Lý Thánh Hội 14.7 Nhâm Tý (1972)]

2.3. Chí Thành:

Lòng Thành thể hiện cao nhứt là “Chí Thành Tâm Đạo”. Sự thành công hay chưa thành của sự nghiệp lớn là tùy thuộc Thiên Cơ. Nhưng với mỗi cá nhân, trên đường phụng sự Thiên Cơ, lòng chí thành mới là điều Ơn Trên trọng dụng:

a. “Người Thiên ân tín đồ của Thượng Đế phải hằng tỉnh tâm giác ngộ trên đường tu học.

Đừng thấy khó mà sợ thì mới nhận được cái khôn, đừng thấy nhơn tình tráo trở, thế sự đảo điên mà rộn ràng tâm tánh rồi lãng quên công phu, công quả.

Đã dốc chí tu hành thì đừng câu nệ chỗ đức bạc tài sơ hay căn cơ còn non kém. Đạo gốc là ở lòng chí thành, chí kỉnh, chí chơn
.” [Đức Như Ý Đạo Thoàn Chơn Nhơn, Vĩnh Nguyên Tự 10.01 Đinh Tỵ (1977)]

b. “Chí Thành đây có nghĩa là tự bản thân của mỗi người phải xét lại lòng mình 3 điều có đầy đủ chí chơn không. Ấy là:

1. có thật sự hết lòng vì Thầy vì Đạo chưa?
2. có thật sự hết lòng vì Hội Thánh vì nhơn sanh chưa?
3. có thật sự hy sinh vong kỷ vị tha, vô công, vô kỷ, vô danh chưa?

[Đức Quảng Đức Chơn Tiên, Cơ Quan Phổ Thông GL 12.10 Nhâm Tuất]

c. Vì thế Đức Mẹ mới dạy:

Thành Đạo do con trọn chí thành,
Ngăn ngừa tư dục ở tâm sanh;
Bụi trần chớ để mờ chân tánh,
Ngôi vị Tiên cung Mẹ sẳn dành
.
[Đức Vô Cực Từ Tôn; Chơn Lý Đàn 15.8 Ất Hợi]

- Chư Tiền Khai Đại Đạo có dạy:

Tôn Giáo ấy cửa vào tìm Đạo,
Đạo là đường hoài bảo nhơn sanh;
Người tu ý thức tri hành,
Hễ vào cửa đạo chí thành mà tu
.
 

dong tam

New member
Lòng Thành qua câu truyện tiền kiếp của vua A Dục với Đức Thích Ca

Đây Lão nhắc một việc thuở xưa, thời của Đức Thích Ca. Khi Đức Thích Ca cùng A Nan một hôm đến gần thành Xá Vệ, gặp một đám trẻ chơi với nhau cất nhà cất kho, lấy cát làm lúa gạo.

Đức Thích Ca vừa đến. Một trẻ em thấy, phát tâm tin tưởng Phật nên gọi cát là cơm, đem cúng dường dâng cho ngài một nhúm. Đức Thích Ca mở thần thông thấy trẻ em ấy trọn lòng tin tưởng với căn đức lành nên bảo A Nan rằng: đồ đệ cất nhúm cát nầy, về phòng ta tô lên vách. Rồi sau một trăm năm khi ta tịch diệt thì mỗi hột cát thành ngôi chùa tháp.

A Nan ngạc nhiên bạch hỏi thì Ngài trả lời rằng: sau nầy sẽ có vì vua ra đời tên A Dục với những quan đình thần trọn lòng tin tưởng ngôi Tam Bảo sẽ cất tám mươi bốn ngàn ngôi chùa thờ cúng tin tưởng xá lợi ta. Vua A Dục đó là kẻ cúng dường cát cho ta đó vậy. Còn trong các đình thần tức là những đứa trẻ chơi chung với em bé đó.

Chư đệ muội có thấy chăng? Một nhúm cát với thành tâm thật ý tin tưởng của đứa trẻ em mà sự kết quả còn như thế, huống chi đệ muội đã bao năm trên đường đạo, lo bồi nền công quả tài vật giúp vùa mỗi địa phương thì phước đức ấy sau nầy hạnh hưởng ân huệ vô cùng
.” [Đức Thái Bạch Kim Tinh, Thánh Huấn Hiệp Tuyển 2 tr 112]

Và lời Thầy dạy:
"Sự cúng tế linh đình với Thầy là sự hình thức.
Tâm của các con Thành kỉnh mới là đáng trọng
."
 

dong tam

New member
Chúng ta hãy tham khảo đoạn Thánh Giáo của Đức Quan Âm:

Thành Kỉnh là cái lễ ở lòng người trần thiết phẩm vật trai đàn cúng bái, đó là cái lễ giao tế trong xã hội nhân sanh. Tâm có ghi nhận những điểm liên quan trong cõi vô hình mới sắp bày nên cuộc lễ để gọi là kỷ niệm hoặc lễ vía, hoặc kỵ nhựt… ... Tâm và vật là hai trong một, vẫn không tách rời nhau. Đó là Đạo. Đạo không nhứt thiết phải hiện bày trong các cuộc lễ thuộc Tôn Giáo hoặc của người tu hành mà vẫn bàng bạc bao la trong nhứt tỉnh nhứt động của vạn sanh. Thế nên, ngày xưa các bậc Tiên Vương Thánh Nhân đem đạo trị đời, bày các cuộc lễ nghi cúng tế là để ghi ơn Trời Đất tiền nhân, để thành kỉnh noi theo cái lẽ thiên nhiên hóa sanh dưỡng dục của Trời Đất tiền nhân mà an dân định quốc.

Tuy là hình thức nhưng tâm vật bình hành, Nhơn Thiên cảm ứng mới tạo được ngày Nghiêu tháng Thuấn vỗ bụng ngậm cơm.

Ngày nay cũng như ngày xưa, cũng Trời Đất, núi non nhân loại, cũng tâm cũng vật mỗi khi lòng người thành kỉnh tưởng niệm đến thân nhân quá vãng, hoặc một thần tượng oai linh, một quyền năng hiển hích thì trước đó đều có liên hệ đến cuộc sống chung và riêng của xã hội nhơn loại.

Ví như cuộc lễ hôm nay, chư hiền sĩ đã nghĩ đến quá trình được ghi trong sử sách mà tưởng niệm đến Bần Sĩ. Dòng thiện cảm liên hệ bởi câu "Cứu khổ cứu nạn Quan Thế Âm", mà chư hiền sĩ hiền muội tỗ chức thành cuộc lễ trang nghiêm thành kỉnh và lòng thành kỉnh được đáp ứng theo lời xưng tụng...

Lòng thành kỉnh tạo nên bầu không khí hiền hòa, hiện lên bao khuôn mặt vui tươi thuần hậu. Lòng thành kỉnh cũng chan hòa vào vật ăn thức uống làm no ấm mát mẻ ở lòng người. Đại khái về kết quả của lòng thành kỉnh quan trọng như vậy...

Tuy vậy, cũng còn có những cuộc cúng tế không kết quả tốt đẹp như Bần Sĩ vừa kể là vì tâm vật mất quân bình, ví như bày ra cuộc lễ cúng tế để cầu tài lợi phước lộc cho gia đình, cho cá nhân, trong khi đó cá nhân gia đình thiếu đạo đức, gây nhiều nghiệp dữ, hoặc vì xã giao nhân sự, hoặc trá hình mưu cuộc lợi danh, hoặc thu của bá tánh thập phương mà không làm đúng đạo đức hoặc mượn cuộc cúng tế để trả nợ miệng, tửu nhục say sưa.

Các lý do xảy ra đều do tâm. Tâm tạo nên vật. Nếu tâm cảm mất lẽ thiên nhiên háo sanh của Trời Đất thì báo ứng phải theo Thiên luật không sai... Thử nghĩ, suốt một năm sinh hoạt của đời người, mỗi năm chỉ có hai ba lễ cúng tế để gọi là vì hiếu vì trung vì nghĩa vì tình. Ngoài ra tập thể tổ chức Tôn Giáo là khác. Những thời hạn rất ngắn đó mà lòng người không trọn vẹn thành kỉnh trước tâm và vật (hành động) thì suốt một đời người còn biết bao nhiêu điều giả dối sai lệch nữa. Đó là chưa nói đến lòng mê tín dối thế bịp đời.

Thế nên, thế giới nhơn loại sở dĩ có khỗ nạn điêu linh tàn sát là vì tâm vật mất quân bình, Thiên nhơn không hòa hợp đó thôi. Nay trước tấm lòng thành kỉnh của chư hiền sĩ hiền muội, Bần Sĩ nêu ra đó để thấy những điểm xứng đáng ở lòng thành kỉnh của chư hiền
.”

[Thánh Giáo Nguyên Bản 1973 S26 tr2]
 

dong tam

New member
- Một khía cạnh khác của chữ Thành được Đức Lý Giáo Tông nhắc như sau:

▪ “Đây là Bần Đạo nhắc lại trước khi Khai Đạo, Đức Chí Tôn đã dạy rằng:

Bạch Ngọc từ xưa đã ngự rồi,
Nào cầu hạ giới vọng cao ngôi;
Sang hèn trối mặc tâm là quí,
Tâm ấy tòa sen của Lão ngồi.

Theo lời dạy của Đức Chí Tôn là: Đức Chí Tôn chỉ ngự trị nơi cõi lòng của chư hiền, mà nếu chư hiền tạo thành một tòa nhà nguy nga đẹp đẽ mà lòng chư hiền thiếu hẳn lòng kính thành thì tòa nhà ấy có quí báu chi đâu. Nay thời kỳ thực hiện hình thể Tam Đài tại thế là để cho chư hiền tiếp tay để tinh thần vào đấy hầu giải tỏa não phiền trong cơn nguyện cầu trước điện tiền Từ Phụ. Ấy là lẽ cố nhiên nhưng Thiên mạng chư hiền nên tùy sức mình để lo lường cho khỏi mệt dấu ngựa phong trần. Đó là Bần Đạo khuyên chư hiền nên lưu tâm hầu phát huy cho khỏi chinh nghiêng sau giờ tái tạo
."

▪ “Hãy nhìn xem vầng trăng kia, khi tròn lúc khuyết, khi tỏ lúc mờ. Vầng kim ô có lúc cũng bị vùng mây che ám. Nước sông khi lớn khi ròng, việc thế sự làm sao tránh khỏi thăng trầm bỉ thới. Những sự ấy không là quan trọng, mà quan trọng bởi ở tấm lòng mọi người có thật chân thành dang tay chèo chống thuyền đạo để cứu rỗi quần sanh hay chăng?” [Đức Lý Giáo Tông; Nam Thành Thánh thất 13.02 Bính Ngọ (1966)]

Cũng với ý trên, Đức MẸ đã dạy:

Diêu Trì Kim Mẫu Vô Cực Từ Tôn. Mẹ linh hồn mừng chung các con trần thế... Này các con, các con đã hết tâm tạo nên điện thờ Mẹ, nhưng dù cho các con có tạo bao nhiêu Thánh cảnh đi nữa nơi trần cũng không bằng Điện Mẹ nơi Cung Tiên. Mẹ chỉ ngự nơi lòng các con, nếu các con thành tâm cung kính, Mẹ không luận giàu sang phú bần. Nếu các con nghĩ đến Mẹ thời có Mẹ trong lòng các con. Từ bao nhiêu năm Mẹ hạ trần bủa lằn quang điển quyết độ tận các con trong kỳ ba đại ân xá, dùng mọi phương thức, miễn là thích ứng nơi lòng sở thích của các con. Mẹ không màng dù thiên lao vạn khỗ, con nào tường chăng?

Giờ lành đôi lời nhắc nhở lòng con, hầu thức tâm lo lập công bồi đức, bởi cảnh hồng trần lắm điều gian khổ
.” [Đạo Lý 85 tr92, Diêu Trì bửu điện Tân Chiếu Minh; 18.10 Nhâm Tý (1972)]
 

Facebook Comment

Top