Coi trong chốn chợ người đông .
Người mua , kẻ bán - đời đông chợ chiều .
Dập dìu xe , áo , cờ , hoa ...
Vui thay ! trần thế chợ chiều ... rong chơi !
Để mai con sẽ về nhà .
Ngày mai trời nắng - hôm sau con về !
Hôm sau trời nổi cơn giông .
Thôi thì ! đành để ... tháng sau sẽ về .
Tháng sau , tháng nữa ... qua mau !
Ngày qua , tháng lại lần lần ... phôi pha .
Nhà con ở đặng bao xa ?
Sao không tưởng nghĩ : Mẹ chờ + Cha trông ?
Lông ngông thân xác bải bừa !
Đông - Tây - Nam - Bắc ... chẳng chừa chỗ mô .
Ô hô ! ngẩng mặt kêu Trời .
Trời đâu hay biết - biết mà ... chi con ?
Nhà con ở tận ... trên Non ?
Ở trong Chùa Thất , hoặc ngoài ... Biển khơi ?
Chơ vơ giữa chốn trường đời .
Không người dạy dỗ bao giờ con nên ?
Nhà con có vật Báu Linh .
Nhưng vì : Tại + Bị nên con chẳng màng !
Đợi ngày chung cuộc hạ màn .
Con đây mới rõ ... hoang đàng thân tâm ?
Thôi thì ! Nhà có ... bỏ chơi .
Làm thuê , vác mướn Nhà người ... con vui ?
Xem ra cái cảnh nghịch đời .
Cười ra nước mắt - vui buồn tính sao ! ?
Hỏi sao trần thế vui buồn .
Buồn vui lẫn lộn - LỘN hoài ... ngàn năm .
( Vui vui viết vội vài vần - vài vần viết vội - viết vài vần vui )
14 / 03 / 2014
LỘN : nhầm lẫn, lẫn lộn , lộn đầu , lộn nhào , lộn cổ ( té , vấp ... )
Nhà ( nghĩa đen ) : Ngôi gia , gia đình - Báu vật : Cha , Mẹ .
Nhà ( nghĩa bóng ) : Nhà tứ đại ( xác thân ) - Báu vật : Tâm , Thượng Đế tánh ,Phật tánh .
Ai ai cũng đều có Nhà , nhưng có những người ( chuyện nhà thì chẳng rõ nhưng chuyện người thì rất thạo , rất rõ ... cái thùng rác nhà người thì mình rất rõ, còn cái thùng rác nhà mình rất bầy hầy nhếch nhác mà ... mình chẳng hay biết tí gì cả ! ? )
Xác thân không công phu tu tập , tịnh luyện ... nhưng thuyết, giảng rất hay y như là Phật sống vậy ! ... lý luận rất cao minh, nhưng ... thật tế thì y như một trời Đông - Tây .
Trong một chuyến tham gia đi du sơn thưởng ngoạn , 1234 có nhân duyên quen một vị huynh cao niên , trong qua trình tương giao có đôi điều tâm đắc hợp ý , sau chuyến đi , về có gặp gỡ trò chuyện tâm sự riêng ....
Gặp nhau nói chuyện trên trời , dưới đất, nhiều đề tài ...
- 1234 có nói qua chuyện "giúp người" ( trong đó có vấn đề độ bệnh ... ) . Trong đó có một câu chuyện chợt như gãi đúng "chỗ ngứa" của ông huynh , trúng ngay vết hằn mà ông bạn già đã từng bị "dính Chưởng" ....
Ông kể : Lúc nhỏ tánh tôi hay táy máy , nghịch ngợm cái gì là lạ là tôi hay tò mò...Có lần thấy hay hay tôi bắt chước đi học "nhân điện" , Cũng bày đặt như thiên hạ ôm "ba mớ" đi "cứu nhân độ thế"
( chắc chừng .. cũng không ngoài chuyện muốn được cầu chứng bởi thiên hạ về cung "bậc" sư phụ, muốn làm sư phụ thiên hạ ? thể́ rồi cũng đụng đâu ... chữa đó ! )
Cho tới một ngày tối nọ ! ông đang ngồi cúng . Bỗng nghe sao có thoáng đâu đó mùi gì ở đâu mà thúi quá ! ? chợt tức thì ( vừa mũi , vừa miệng của ông bạn già phun sà sà ra máu đen tanh hôi mà không kịp lấy tay bụm lại ) .
Rồi tự "ôm bệnh" đi chầu chực nhà thương mấy tháng trời ... Ông ta trực nhận ra Đức độ , đạo lực mình còn non kém quá ! ... và bắt đầu biết "sợ" và "tởn" luôn từ "dạo ấy" . ( Đúng là : Hoạ - Phúc vô môn , duy nhơn tự Triệu )
Vì trước đó 1234 có trò chuyện cùng lão huynh ấy về vấn đề đạo lực , nhân quả , nghiệp báo .... v .v .1234 có nhắc tới chuyện 1234 từng "giúp người" từng can dự vào một số chuyện về bệnh tứ đại , tâm linh , một số thì 1234 can dự vào , nhưng ngược lại cũng có đôi ba trường hợp thì chỉ khuyên bảo họ nên ... thế này , thế nọ ... mà thôi ! ( vì bệnh đó là do nghiệp dồn ) , Khi không xắn tay giúp thì tựa như mang tiếng là "ác"
- 1234 có trình bày cho vị Lão huynh kia . Tỷ dụ như có người đang thọ hình , hoặc sắp phải thọ hình với mức độ công nợ lên tới bạc Tỷ ( hoặc hơn ) . Mình ngang nhiên không rõ đầu đuôi ất giáp , nhảy ngang vào ( mệnh danh là làm thiện ,can thiệp cứu nhân độ thế gì đó .... v.v ) . Nhưng ... túi mình chỉ vỏn vẹn có vài trăm , tối đa là một vài triệu ( không biết là có đủ tiền đổ xăng , tới lui trà nước với Luật Sư ... không nữa ! ? mà "dám" nhảy ngang vào mà can thiệp bảo lãnh cho "đương sự" ? ? ? )
Vì 1234 có đề cập với người mang sứ mệnh hành hiệp cứu nhân phải có đức độ sâu dày , Đạo lực tương đối , có bản lãnh kinh nghiệm , trình độ , trí tuệ ... để biết phân biệt đâu là việc nên làm , và đâu là chuyện nên "né" . Bởi đa phần 1234 biết là họ tự phát mà không hề có "Y chỉ sư vô vi" kèm cập, hướng dẫn , truyền đạt ... nên một khi họ sẽ đụng nhầm phải những thứ "Gai" đầy nghiệp chướng , nghiệp báo ... dữ dằn ! thì ngày ấy họ sẽ tự "chứng nghiệm" lấy ! và sẽ đón nhận một bài học rất lớn cho tự thân .
Nếu đã là người có "sứ mạng" ... thì phải có đủ "công lực" và cũng không thể thiếu 3 món Bi, Trí, Dũng . Với những vị này họ có thể khống chế , hoá giải và có thể "cắt đứt cơn ho" giúp người hữu hiệu , kết quả ! mà bản thân thì đúng thật là "Vô Ngại" .
Lại nữa vị Lão huynh ấy còn kể :
Có một thời gian tôi bị Suyễn nặng . Trong một thời gian rất lâu !
Chợt 1234 hỏi : Bệnh của suyễn Chú bây giờ sao rồi ?
Lão huynh nói đã hết . Nhờ một Ông thầy nhìn biết đó là nghiệp báo khuyên tôi nên ăn chay , tôi ăn một thời gian tự nhiên bệnh nó đi đâu mất hết ́! lạ quá . ( Mà cũng lạ là nhà vị Lão huynh này bán cơm chay , nhưng mặc dù vậy ròng rã bao nhiêu năm trước đó ông không hề ăn chay ) .
Ông tâm sự : Lúc nhỏ thời thanh niên trai tráng tôi chơi nhiều trò cắc cớ , ác ôn , tinh quái ... lắm ! Tôi từng bắt nhiều tắc kè , rắn mối ... rồi dùng dây làm thòng lọng tròng vào cổ chúng , rồi xiết rút lại cho chúng nghẹt thở ... chết ! . Thời trẻ thì tánh tôi rất ngang ngược , không tưởng nghĩ gì tới Phật , Trời , nhân quả .. gì ráo trọi .
Sau này đột nhiên mắc bệnh suyễn khò khè , chịu đựng dằn vặt một thời gian lâu sau nhờ có ông thầy kia bảo tôi nên ăn chay , sám hối ... tự nhiên bệnh tiêu dứt ! Bắt đầu tôi rùng mình hoài nghi về chuyện nhân quả báo ứng ! ( và kễ từ đó ông huynh ăn chay trường luôn tới nay )
Lại nữa có thời gian hai mắt tôi sưng húp , ông thầy đó lấy hai bàn tay chữa cho tôi . ổng xoa hai mắt tôi xong xòe ra thì hai bàn tay ông thầy nhớt nhèo bởi một thứ nhớt gì đó ! ( sau khi ông thầy đặt tay xoa hai mắt cho ông lão huynh )
Nói kể tới đây ông bạn già cười khì : Dám ổng "hốt" và "bị dính" ... của tui một mớ lúc đó rồi không chừng ! ( hè, hè ... )
( Ngược lại 1234 thầm nghĩ ... Nhưng cũng không chừng người thầy ấy đức độ thâm sâu , đạo lực . đạo hạnh sâu dầy có thể dư sức biết và cũng là đồng thời dư khả năng để khống chế, hóa giải thì sao ! )
Ông huynh tiếp : ...Thú thiệt với chú khi thấy hai tay ông thầy chữa cho tôi dính đầy nhớt nhao tôi chợt rùng mình và biết đó là nghiệp báo của tôi . Vì thuở nhỏ tay tôi sát vô số cá lớn nhỏ, không biết bao nhiêu là cá ( mình nó và tay tôi cũng nhớt nhao như khi tôi thấy hai tay ông thầy chữa bệnh cho tôi vậy ! )
1234 "chọt léc" nhẹ Lão Huynh :
+ Có khi nào Chú ngờ , nghĩ tới chuyện một ông thầy nào đó chữa bệnh cho người khác , người đó chẳng những không hết mà còn "rước" thêm một mớ Nghiệp của ông thầy sang thêm qua cho mình không ? để rồi sau đó Bệnh còn ... "te tua" hơn trước không ? . Và không có đủ căn lực sâu dầy cứ đụng đâu "chạm" đó cho đến một khi ông thầy bị "phản kèo" ! Vì khi chưa "rớ" vào thì người ta vẫn eo eo mà vẫn còn mạnh lành ! Nhưng khi "rớ" vào xong ! thì người ta bỗng nhiên => một đi không trở lại ! ? ?
( Lúc ấy ông thầy chắc không tránh khỏi rày rà , tai tiếng . lôi thôi ... đủ chuyện lắm đây ! )
Do vậy Nhân và Qủa đôi lúc rất khó thấy , biết . Tưởng đâu là làm Phúc ai dè là ... gieo Hoạ ! . Chẳng những Hoạ cho người , mà còn Hoạ cho mình và làm ảnh hưởng cuộc sống gia đình , làm hệ luỵ , liên luỵ cho bao người khác .... !
Do vậy : Bi mà thiếu Trí - Dũng e rằng một mình "nó"sẽ khập khiễng , long chong ... không đủ vững !